FANDOM


Chương 2:Cảnh báo Kẻ Mạo Danh (Nisemono Chuuihou)Edit

I - Tin đồn vào ngày nào đó (Aru Hi no Uwasa)Edit

_Tôi hoàn hảo. 

"B-ko-chan, cậu rất dễ thương!"

2 0027













"Đúng không? Và phong cách nữa, như một thần tượng ấy."

"Thông minh, và tốt bụng.... Tớ thực sự ghen tị với cậu~" 


"Ế_.... Thôi nào, không phải mà." 


"Là như vậy mà!"

"Phản xạ tốt, nữa! Thật phí hoài khi cậu không tham gia câu lạc bộ nào~" 


"Vì so với những người trong câu lạc bộ, tớ không là gì cả." 


"Đừng quá khiêm tốn. Thêm vào đó, cậu thực sự nổi tiếng với con trai."

"Đúng không_? Nhưng đó là B-ko, nên tất nhiên là như thế rồi~"

"Nếu tớ là một chàng trai, tớ cũng sẽ tỏ tình với cậu mất!"

"Ahaha"

"Vậy, vậy, cậu có phải lòng ai, hay có một người nào đó cậu muốn hẹn hò cùng không?" 


"Hừm~.... Tớ cũng không biết nữa~" 


"Ế_ Thật là chán quá~"

"Nhưng, các cậu biết đấy, thật ra thì có lẽ không có đứa con trai nào xứng đáng hẹn hò với một cô gái như B-ko."

"Đúng ha."

"Dù sao nếu cậu cảm thấy phải lòng ai gì đó, chắc chắn cậu phải cho chúng tớ biết! Nhất định phải làm thế đấy nhé!" 


"Đương nhiên, tớ sẽ nói." 


"Đây là một lời hứa~!"

"Một lời hứa!"

"A, ôi không, lớp học sắp bắt đầu rồi."  


__Đúng vậy, tôi hoàn hảo.

Một 'kẻ mạo danh' hoàn hảo.


Tất cả mọi người sống cuộc sống của họ, đeo "những chiếc mặt nạ" khác nhau.

Ví dụ, khi nói chuyện với bạn cùng lớp, khi nói chuyện với các giáo viên, khi nói chuyện với gia đình....

Mỗi một người đòi hỏi một cách xử sự khác nhau. 


Hơn hẳn so với những người khác, tôi vô cùng khéo léo trong việc tạo ra những chiếc mặt nạ hoàn hảo. 


Nghĩ lại thì, khi tôi còn rất nhỏ, việc liên tục chuyển đến các trường khác nhau để thuận tiện cho bố mẹ cũng là một trong những lý do tôi làm thế.

Nói thẳng ra thì tôi biết làm thế nào để không tạo ra kẻ thù.

Bao nhiêu người có thể thích tôi? Làm thế nào để tôi có thể làm giảm số lượng kẻ đối địch?... Tôi dành rất nhiều thời gian suy nghĩ về điều đó ngay khi còn là một đứa trẻ. 


Tổng hợp tất cả những điều trên có tôi hoàn hảo của bây giờ. 


.... Tuy nhiên, đây không phải là "tôi".  



Người mà tất cả mọi người khen ngợi, ghen tị, dựa dẫm, yêu mến, và bày tỏ là người hoàn toàn khác với con người thật của tôi. 


Ích kỉ và luôn luôn luôn thể hiện cảm xúc ra ngoài.

Tôi là loại người như thế đấy. 

"Không ai nhìn thấy con người thật của tôi." 


Ở nơi nào đó sâu dưới tiềm thức, tôi bị bao phủ bởi cảm giác cô độc, như thể bị mắc kẹt giữa những người xung quanh.

Tôi bắt đầu lo lắng về sự khác biệt giữa tôi thực sự, và người tất cả mọi người muốn tôi trở thành. Sau hơn mười năm, tôi trở nên quá quen với việc diễn kịch. Nó đã trở thành một phần trong cuộc sống của tôi như nó luôn luôn thế, và tôi có được một cuộc sống trung học thuận lợi. 


__Tuy nhiên, một ngày nọ, chuyện bất thường đã xảy ra. 


Rất nhỏ nhặt, một "tin đồn" nhỏ lan ra khắp trường. 


"Có vẻ như B-ko từng là một gyaru khi cô ấy còn học trung học." 


Chỉ là một cái tin đồn ngớ ngẩn như vậy.

Thực ra, những người tốt nghiệp cùng trường trung học với tôi đã phủ nhận ngay lập tức, nhưng tốc độ tin đồn lan truyền rất bất thường. 


Tôi chưa bao giờ cảm thấy tức giận như thế. 


Cậu nghĩ rằng cậu có thể dễ dàng hủy diệt mặt nạ bất khả chiến bại mà tôi tạo ra sao.

Sao cậu dám nghĩ rằng cậu có thể phá hủy "kẻ mạo danh" mà tôi đã đi xa như thế, hy sinh bản thân mình để tạo ra!


_Tôi sẽ tìm ra thủ phạm. 


Cư xử như thể mình không hề quan tâm đến tin đồn, tôi bắt đầu thực hiện việc xác định vị trí nguồn tin. 


"Chuyện lạ nhỉ. Cậu nghe nó từ ai vậy?"

Tất cả những người tôi hỏi chỉ cho tôi một câu trả lời mơ hồ.

Bằng cách này hay cách khác. Từ một tin đồn. Đó là câu trả lời duy nhất mà tôi nhận được.

Việc tìm kiếm thủ phạm khó khăn hơn tôi tưởng, và không nhận được bất kỳ kết quả nào, vài ngày trôi qua. 


Tuy nhiên, một ngày, tôi đi ngang qua một học sinh trên sân sau của trường, nơi đặt những thùng rác.

Lúc đầu, tôi nghĩ rằng mình sẽ trở lại lớp học ngay lập tức bởi không chịu đựng được mùi hôi của rác thải gần đó, nhưng tôi ngay lập tức nhận thấy rằng cậu học sinh đó tỏa ra một bầu không khí nhất định, như thể cậu ta đang cố gắng để không nổi bật.

_Theo bản năng tôi nghĩ rằng cậu ta là thủ phạm. 


".... Này, cậu, chờ một chút."

"Hử? Chuyện gì vậy, B-ko-san?"

"..... Ừm.... Đây là.... Lần gặp mặt đầu tiên của chúng ta, phải không?"

"À, đúng rồi, bây giờ tôi mới nghĩ ra đấy. Vì cậu quá nổi tiếng, tôi không thực sự cảm thấy giống như đây là lần đầu tiên chúng ta nói chuyện. Fu fu.... Tôi là A-ya, rất vui được gặp cậu."

Không nhầm lẫn gì nữa. Là cậu ta.

Tôi không cố gắng che giấu sự nghi ngờ của mình.

"Tại sao cậu lại làm điều đó?"

".... Hử? Ý cậu là sao?"

".... Tôi hỏi cậu, tại sao cậu lan truyền tin đồn đó?...."

"....Hử ..... "

"_Tôi không cho phép cậu chơi trò vô tội!" 


Một khoảng im lặng ngắn.

Phần lớn vì âm giọng của tôi trở nên khắc nghiệt, hay đúng hơn, bởi vì bản chất thật sự của tôi đã được thể hiện rõ trên khuôn mặt của tôi.

Cậu ta trông có vẻ hơi ngạc nhiên một lúc, nhưng sớm cười toe toét một lần nữa. 


".... Xin lỗi. Tôi xin lỗi. Nhưng, cậu thậm chí còn thú vị hơn tôi nghĩ."

"Im đi. Quan trọng hơn, cho tôi biết lý do tại sao cậu làm thế."

".... Không có." 

Mùi từ những thùng rác chỉ tăng thêm sự khiêu khích trong thái độ của cậu ta, thứ dường như đang nhạo báng thế giới, và tất cả mọi người ở trong đó, khiến tâm trạng của tôi thậm chí còn trở nên khó chịu hơn.

"Đó chỉ là một cuộc khảo sát."

".... Khảo sát?"

"Đúng vậy. Của việc làm thế nào để tin đồn lan rộng. Cách tin đồn của cậu lan ra thật phi thường."

".... Cái gì?"

"Khi nói đến những tin đồn, nội dung cũng quan trọng, nhưng điều quan trọng là làm thế nào để  lan rộng chúng."

"?"

"Cậu sẽ nói nó với ai, cậu nói về nó theo thứ tự nào, loại tin đồn cậu đang cố gắng để lan rộng, nếu cậu không xem xét tất cả các điều này, tin đồn sẽ không có sức thuyết phục."

".... Thuyết phục? Dù tin đồn lan rộng được đến bao xa, không phải là nó chỉ là tin đồn thôi sao?"

"Trong thế giới này, chỉ có những thứ mà dường như là sự thật và những thứ có vẻ như là dối trá."

".... Ý cậu là sao?"

"Xem nào, một câu chuyện ngắn dài dòng, kiểu kiểu đó là cái gì đó như sở thích duy nhất tôi có trong cuộc sống nhàm chán này thôi."

"Cậu có thể đừng sử dụng người khác cho cái sở thích vô vị của cậu được chứ?"

"Hừm... Tôi không chắc nữa. Tôi quan tâm hơn đến việc tại sao cậu biết rằng đó là tôi."


Sau khi suy nghĩ một lúc, tôi tiếp tục nói. 

"...... Bởi vì cậu không chỉ nghiên cứu phản ứng của người khác không lý do."

".... Haha! Thú vị làm sao!"

Che mặt bằng một tay, như thể cậu ta không thể chịu đựng được, cậu nói điều này khi đang cười.

Tôi cảm thấy như mình đã chơi nhầm canh bạc bằng việc nghĩ rằng sẽ ổn khi thể hiện tính cách thật của tôi trước cậu ta. 


"Tôi tự hỏi liệu có phải vì hai chúng ta cùng một loại người... Mặc dù chúng ta ở trên hai véc tơ trái ngược hoàn toàn."

"..... Có ý gì?"

"Cả hai chúng ta sống để nhận thức về những tin đồn của người khác. Tôi cố gắng không nổi bật, trong khi cậu hòa thuận với mọi người.... Xem nào, mặc dù trông tương tự như bạn thời thơ ấu của tôi, mức độ cậu đang làm khá đáng sợ."

"..... Cậu có thể đừng nói về người khác như thể họ là loại bệnh dịch gì đó nữa được không?"

"Cậu đã kiểm tra xung quanh từ đầu. Nếu một người nào khác đi tới, chắc chắn cậu sẽ quay lại là B-ko-san bình thường?"

"........"

"Đừng lo lắng. Tôi sẽ không nói cho ai. Vậy thì, tạm biệt."

".... Đợi đã!"


_Và đó là cách tôi gặp A-ya.

Sau đó, cậu ta không hề thể hiện chút hối hận nào về hành động của mình, và thay vào đó tiếp tục dựng nên những câu chuyện sai sự thật về tôi. 


Khác với những tin đó, tôi cũng nghe nhiều tin đồn dường như được tạo ra bởi cậu ta.

Tất cả đều ở dạng thư tay, viết đẹp đáng khinh, không rõ nguồn gốc tin đồn. Và mặc dù tất cả chúng có yếu tố huyền bí, chúng được lan truyền giữa các học sinh như một tin tức cực kì đáng tin cậy. 


Khi tôi tiếp tục đuổi theo cậu ta để chất vấn, vì vài lý do, cuối cùng tôi lại tham gia các cuộc gặp mặt trong tòa nhà cũ.

Và từ đây, tôi nhận ra một điều.

Có vẻ như tôi thích những thứ "huyền bí".

Mặc dù tôi chưa bao giờ thể hiện niềm đam mê đối với bất cứ điều gì trong cuộc sống, khi tôi nghe về những điều huyền bí, sâu thẳm trái tim tôi cảm thấy râm ran hứng thú. 


Khi tôi nghe kể rằng từng có những học sinh chết một cách bất thường trong một sự cố ở trường trong quá khứ, tôi đã nổi da gà bởi nỗi sợ hãi và sự quan tâm một cách kín đáo. 

Đúng vậy, đây là cách tôi sống hàng ngày như một "kẻ mạo danh" hoàn hảo, và sau giờ học, như thành viên của một nhóm gặp nhau để chia sẻ "tin đồn".  


  • Gyaru: Về cơ bản, Gyaru là một loại thời trang đường phố Nhật Bản, rất sexy, bó sát cơ thể, lấy cảm hứng từ phong cách ăn mặc châu Âu với vẻ đẹp được tạo nên từ rất nhiều dụng cụ làm đẹp nhân tạo như mi giả, kính giãn tròng, tóc giả. 


II - Cảm giác khó chịu ở đâu đó (Dokoka Iwakan no Aru)Edit

Chuyện xảy ra vào bữa trưa của một ngày nào đó.

Mỗi khi cảm thấy rằng mình cần nghỉ ngơi một chút, tôi sẽ đi lên sân thượng và chỉ đơn giản là ngắm nhìn bầu trời.

Thật không may, hôm nay thời tiết u ám. Có mùi khó chịu trong không khí vào những ngày nhiều mây, nên tôi không thích chúng.

Tuy nhiên, trời âm u cũng có một điểm tốt khi rất ít người leo lên sân thượng.

Có một quãng nghỉ ngơi ngắn trong yên bình trên sân thượng vắng..... là ý định của tôi. Tuy nhiên, gần đây, thậm chí cả điều đó cũng bị cướp khỏi tay tôi. 


"B-ko-chan~"

"..... Biết ngay mà, cậu lại ở đây rồi..."

"Ế~ Chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên thôi~"

Tên của cô gái đang mỉm cười là D-ne.

Không giống như tôi, cô ấy là một cô gái tinh tế, với mái tóc dài, đẹp, đen đặc trưng.

Vì một vài lý do, mỗi khi tôi quyết định đi lên sân thượng, cô ấy luôn có mặt ở đó.

Tôi cảm thấy sợ hãi, giống như là cô ấy đọc được ý nghĩ của tôi vậy, nhưng dường như vì cô ấy quan tâm đến tôi, tôi không thể ích kỉ nói gì với cô ấy.

Bên cạnh đó, cô cũng là một trong các thành viên của nhóm gặp mặt sau giờ học của chúng tôi tại tòa nhà cũ, vì vậy cô ấy biết về bộ mặt khác của tôi. 


"Nhưng, cậu biết đấy, tớ không bao giờ được nói chuyện riêng với B-ko-chan như thế này, vì vậy tớ rất vui khi chúng ta ở đây"

"Tại sao không, cậu chỉ cần bước tới và nói chuyện với tớ?"

".... Đó là bởi vì luôn có rất nhiều người xung quanh B-ko-chan...."

"Hừm~.... Xem nào~....." 


Mặc dù tôi không gọi họ là kẻ bám đuôi hay tên gì tương tự nhưng thật sự đúng là luôn luôn có ai đó xung quanh tôi.

Cộng với việc D-ne khác lớp, có lẽ cô ấy đã không có nhiều cơ hội cùng tôi trò chuyện.

Tuy nhiên, tôi nhận ra rằng cô ấy rất ngưỡng mộ tôi. 


"Cậu không nên lo lắng nhiều quá, biết không?"

"Tớ biết. Nhưng tớ thích B-ko-chan, vì vậy tớ chỉ vui khi chúng ta có thể trò chuyện riêng." 


Khi nói điều này, cô mỉm cười lần nữa.

Mái tóc dài của cô ấy đung đưa, và tỏa ra hương thơm của dầu gội đầu.

Tôi cười ngượng, và một lần nữa quay sang nhìn chằm chằm lên bầu trời đang báo hiệu một cơn mưa. 


"Tớ nghe nói kẻ mạo danh B-ko của xuất hiện."

Từ một góc sân thượng, chúng tôi nghe thấy ai đó nói chuyện.

Vị trí mà chúng tôi ở khá cách biệt, và ẩn trong góc tối của một tòa nhà nhỏ hơn, che khuất những người đang nói.

"Ý cậu là gì khi nói kẻ mạo danh?"

"Giống như, trong khi B-ko đang ở trong nhà của mình, nó đi xung quanh vào ban đêm?"

"Cái gì? Giống như một loại quái vật á?"

"Tớ không biết. Nhưng cậu biết đấy, B-ko là một cô gái gương mẫu, vì vậy vậy tớ cảm thấy như nó được tích tụ."

"Tích tụ? Cái gì được tích tụ?"

"Ahaha, không phải thế! Ý tớ là kiểu, cảm giác: "Tôi muốn đi ra ngoài chơi~" tích tụ dần."

"Tớ chẳng hiểu cậu nói gì~"

"Nhưng nghe nói có người thực sự nhìn thấy nó~..." 


_Trực giác mách bảo tôi rằng đây là tin đồn của A-ya.

Chỉ cần tin đồn về tôi là đủ bằng chứng, nhưng nếu còn được kết hợp với yếu tố huyền bí thì không còn nghi ngờ gì nữa.

"Sao cậu ta dám...."

"Ufufu.... B-ko cũng rất dễ thương khi giận nữa."

".... Tớ sẽ đi thẳng đến tòa nhà cũ sau giờ học."

"Hiểu rồi." 


Khi thời gian ra dấu kết thúc giờ nghỉ trưa, bầu trời tối sầm lại, và tiếng mưa rơi ang khắp trường. 


  •  

_Sau giờ học, tôi đi với D-ne đến tòa nhà ngay lập tức.

Khi chúng tôi lên đến tầng hai, mở cửa căn phòng âm nhạc cũ, chúng tôi thấy một người đã chờ sẵn. 


"Ồ? Hôm nay trông cậu có vẻ cực kì tức giận."

Người đang mỉm cười y hệt một tên ngốc như thường lệ.

Bạn thời thơ ấu của A-ya, C-ta.

"..... Cậu không làm gì đó với bạn thời thơ ấu của cậu được à?"

Đặt túi của chúng tôi xuống, D-ne và tôi ngồi xuống ghế thường dùng của chúng tôi.

"À, ý cậu là, tin đồn đó? Không phải đó là một kiệt tác sao? Như thường lệ, tuyệt nhất"

".... Tại sao cậu..."

Khi tôi bắt đầu tiến gần C-ta hơn, chúng tôi nghe thấy tiếng cửa trượt mở lần nữa.

".... Chào."

_Đó là A-ya.

"Không không, đừng có "chào" gì hết... Tớ chẳng quan tâm đến cái sở thích tồi tệ của cậu, nhưng đừng có dùng người khác làm đề tài."

"... Cậu đang nói đến chuyện gì thế?"

"... Đừng có cư xử như thể cậu không biết." 

Tuyệt vọng trong việc cố gắng tự ngăn lại cơn giận dữ, tôi trừng mắt nhìn A-ya.

"Không có khói thì không có lửa mà. Tớ chỉ định đùa một chút thôi!" 

"... Tại sao cậu..." 

"Nếu ai đó tình cờ nhìn thấy cậu bây giờ, họ sẽ nghĩ rằng cậu là kẻ mạo danh đấy!" 

"Nghiêm túc đi, nếu cậu không dừng cái trò này ngay lập tức..." 

"_Nhưng, tớ nghĩ rằng B-ko-chan có nhân cách kép cũng tuyệt đấy chứ." 

Khi tôi sắp túm được cổ áo của A-ya, lời trò chuyện vui vẻ của D-ne đánh tôi một cú.

"Nhân cách kép ... Cậu nói cứ như thể tớ là đứa đa nhân cách ấy."

"Xem nào, thật ra thì ở một mức độ nào đó cậu thật sự như thế mà!"

D-ne khẳng định sự thật tàn nhẫn với một nụ cười cực kì vô tư.

Cơn giận dữ hoàn toàn bốc hơi, tôi bỏ cuộc trở về chỗ ngồi.

"Phụt, như thường lệ, B-ko luôn nhẹ nhàng hơn đối với D-ne, phải không?"

"Im đi."

..... Như mọi khi, húng tôi tụ tập tại tòa nhà cũ ngày hôm nay không cần mục tiêu hay động cơ cụ thể. Tuy nhiên, gần đây chúng tôi đã phát hiện ra một thứ, và hoạt động của chúng tôi đột nhiên trở nên sống động hơn.

_Phát hiện đó là "một cuốn nhật ký từ mười năm trước".

Một cuốn nhật ký trao đổi thuộc về các học sinh mười năm trước từng tụ tập trong tòa nhà này vì "những câu chuyện huyền bí" giống như chúng tôi. Phần lớn trong số những trang viết là những chuyện mà chúng tôi chưa bao giờ nghe đến trước đây, và làm cho chúng tôi thực sự hứng thú.

Và trong số chúng có đề cập đến "Cuốn Sách Cái Chết" và "Thẻ Đánh Dấu Cái Chết", huyền thoại đô thị chỉ được kể lại trong trường này. 


Họ đã có được hai thứ này, và...... chết.


"... Đó là lý do tại sao... Có lẽ chuyện này liên quan gì đó tới "Thẻ đánh dấu cái chết"... là những gì tớ đang nghĩ."

A-ya, người đang kể với chúng tôi về một hiện tượng siêu nhiên xảy ra xung quanh cậu gần đây đột nhiên nói thế.

".... Dù sao, nỗ lực cuối cùng với trò 'Kokkuri-san' đã thất bại."

"Thất bại....?"

"Chúng ta không có được "Cuốn sách Cái Chết" hay "Thẻ đánh dấu Cái Chết" phải không?"

"... Thật ra chúng ta đã không làm theo các quy tắc... nhưng..."

Tôi.... Không, tất cả mọi người trong căn phòng này có thể đoán được và chờ mong những lời tiếp theo của cậu.  


".... Hãy làm lại một lần nữa đi. " 


  •  

Chúng tôi bắt đầu trò "Kokkuri-san" để có được "Thẻ Đánh Dấu Cái Chết" như đã được viết trong cuốn nhật ký. Tôi nghĩ rằng cách thực hiện không khác lắm so với trò Kokkuri-san thông thường. Tuy nhiên, lần này, chúng tôi phải chắc chắn thận trọng từng bước và thực hiện một cách chính xác như được viết trong cuốn nhật ký. 


"Tiếp theo, tất cả mọi người sẽ theo lượt hỏi nhau câu hỏi. Để bắt đầu, ai đó thử hỏi tớ một cái gì đó đi. "

"... Được rồi, có phải bữa tối hôm qua của A-ya làm từ thịt?"

"... Thì sao chứ?"

A-ya tỏ vẻ siêu ngạc nhiên trước câu hỏi của tôi.

"... Điều duy nhất bây giờ tớ có thể nghĩ ra đấy."

"À, nó đang bắt đầu chuyển động."

"...... Nó nói "Có"... cậu ăn gì thế?"

"Hamburger thịt bò..."

"Vậy, đúng rồi nên... Kokkuri-san, Kokkuri-san, xin vui lòng quay trở lại cổng."

Ngay bây giờ, miệng tôi có một cảm giác lạ.

Tuy nhiên, nhịp đập trái tim truyền đến một sự phấn khích tôi chưa từng cảm thấy trước đây.

Với đôi mắt mở to, tôi theo dõi sự chuyển động của đồng xu mười yên không chớp mắt. 


"Tiếp theo là B-ko... Liệu B-ko có đang thích ai đó không?"

A-ya đột nhiên hỏi một câu cực kì vô nghĩa.

"Đợi đã! Loại câu hỏi kiểu gì thế?"

"Nhìn xem, B-ko-chan, không bình tĩnh sẽ không tốt đâu."

".... A, a không..... trời ạ... "

Đồng xu mười yên di chuyển trơn tru, không hề bị suy chuyển bởi ý chí của tôi.

"Vậy nó là "có?"...... Hử..."

"A-ya! Cậu là người hỏi mà phản ứng cái kiểu gì thế?"

"Thực ra khi tớ nghĩ đến thì tớ không thực sự tò mò.... Ah, Kokkuri-san, Kokkuri-san, xin vui lòng quay trở lại cổng."

Cậu chàng này chắc chắn đang tính sử dụng thông tin làm một tin đồn khác.

Thô lỗ làm sao...

"..... !! T-tiếp theo là lượt của D-ne. Tớ hỏi nhé!"

"Cậu cứ hỏi đi."

"Liệu D-ne có đang thích ai đó không?"

Khi D-ne và tôi chạm mắt cùng lúc, cô ấy được hỏi câu này.

"Cậu ổn không với một câu hỏi nhàm chán như vậy?"

Một lần nữa, đồng xu mười yên di chuyển thẳng đến "có".

"Hử, vậy D-ne có một ai đó mà cô ấy thích, phải không?"

"Ế? Là bởi vì tớ yêu B-ko."

Cô ấy nhìn tôi, mỉm cười rạng rỡ, và nói.

..... Vô dụng quá. Tôi không thể giữ bình tĩnh nổi nếu D-ne cứ nói một cái gì đó như thế. 


_Bây giờ nghĩ lại, chúng tôi hẳn đã mắc sai lầm nghiêm trọng.

Tôi đã rất sốc vào thời điểm đó, và bây giờ chỉ có thể nhớ lại trong những mảnh kí ức. 


Đã có một tiếng ồn đột ngột vang to.

Và TV phát ra thông báo.

Tôi cảm thấy sống lưng lạnh buốt, như thể đã bị một thanh băng thay thế.

Miệng tôi có vị như thể đã nuốt phải một cái gì đó quá ngọt, quá cay, và quá mặn cùng một lúc.

Có lẽ chỉ vì tai tôi đã mất phương hướng từ tiếng ồn chói tai đột ngột, xung quanh nghe có vẻ quá yên tĩnh bởi vì tiếng quá lớn, hoặc tiếng quá lớn vì xung quanh quá yên tĩnh, tôi không còn phân biệt được sự khác biệt nữa. Dù vậy, vì vài lý do, tôi có thể phân biệt rõ ràng thanh âm như robot của người phát thanh viên.

"_Do một kẻ phản bội, một "con cáo", trò chơi đã bắt đầu."


Đúng vậy, chúng tôi đã tham gia vào trò chơi tồi tệ nhất.....

Tuy nhiên, tại thời điểm đó, chúng tôi vẫn chưa hiểu dù chỉ 1% nỗi sợ hãi thật sự là như thế nào. 


"..... C-cái gì thế..... v-vừa nãy....?"

"...... Tớ không biết."

"......"Con cáo"? Kẻ phản bội.....?"

"...... Chỉ là một loại trò đùa tệ hại, phải không.....?"

"........" 


Mọi người im lặng, và nhìn nhau.

Trong lớp học mờ mờ, tất cả chúng tôi đều có khuôn mặt nhợt nhạt.

Một quãng thời gian dài trôi qua...... Trên thực tế, có lẽ thậm chí còn chưa đến một phút, nhưng.... Sự im lặng kéo dài. Ai đó nói: ".... Dù sao, hôm nay chúng ta hãy về nhà đã... " và theo lời gợi ý, chúng tôi rời trường. 


Điều tiếp theo tôi biết, tôi đang ở nhà.

Thành thật mà nói, tôi thậm chí không thể nhớ nổi làm thế nào mình lại về được nhà.

Tất cả như một giấc mơ. Một trò đùa. Một lời nói dối. Một thứ giả mạo. Một kiểu mê tín.

Tôi lẩm bẩm như đang tụng kinh.Ngày mai khi thức dậy, quay trở lại làm một 'tôi' thường ngày, cuộc sống yên bình của tôi sẽ lại bắt đầu.

Cầu nguyện như thế, tôi nằm run rẩy trên giường, chờ đợi sáng sớm.....

Tuy nhiên, xét đến kết quả, lời cầu nguyện của tôi vô tác dụng. 


_Ngày hôm sau, bạn học của tôi đã bị cắt ngang thành hai phần, và chết. 


_Khi thi thể được tìm thấy trong giờ nghỉ ăn trưa, một bầu không khí kỳ lạ sớm bao phủ trường học.

Trong khi cảnh sát đang điều tra hiện trường, tất cả các học sinh chờ đợi trong các phòng học.

Tuy nhiên, các bạn cùng lớp của tôi dường như không nắm bắt được tình hình thực tế, cư xử như thể chuyện này đang được chiếu trên TV từ một nơi rất xa, ồn ào như lễ hội. Giống như những người khác, tôi cũng sẽ làm thế nếu không có những gì đã xảy ra ngày hôm qua.

Ở giữa cái "lễ hội" này, tôi ngồi một mình ở bàn của mình, nhìn chằm chằm vào những thớ gỗ và mong rằng chuyện sẽ nhanh chóng kết thúc. 


Không nghi ngờ gì. Không nghi ngờ gì nữa.

Đây là tác phẩm của "Thẻ Đánh Dấu Cái Chết."

Nếu một người nào đó không phải chúng tôi đã chết, có nghĩa là ai đó chắc chắn đã nhận được một lá thư, và nhìn vào bên trong.

Nhưng điều đó có nghĩa là chúng tôi chắc chắn sẽ bị giết chết.

Theo cùng một cách? Hoặc thậm chí còn tàn bạo hơn?

Không, không, không, tôi sợ, tôi sợ, tôi rất sợ.....! 


Cuối cùng, ngoài những nhóm học sinh đang bị thẩm vấn, tất cả những người khác được yêu cầu phải về nhà. Tuy nhiên, giống như tôi đã làm ngày hôm qua, tôi hướng thẳng đến tòa nhà cũ.

Trong lớp học thường lệ, tất cả các thành viên hôm qua đã có mặt.

"__Này, ai đã nói với cậu ta?___Ai là kẻ phản bội?"

Ngay cả bản thân tôi cũng thấy ngạc nhiên khi nghe thấy âm giọng mình lớn như thế nào.

Nhưng tôi nhanh chóng hiểu rằng la hét chẳng giải quyết được bất cứ điều gì. 


.... Cuối cùng, chúng tôi khẳng định rằng chúng tôi không thể làm gì trong tình huống này, và quyết định về nhà sớm ngày hôm đó.

Không thể thư giãn chút nào, D-ne và tôi đi đến một thư viện thành phố nhỏ, cách trường một đoạn ngắn..... 


"..... B-ko-chan....."

D-ne đang nhìn tôi đầy quan tâm. Bởi vì đó là một thư viện nhỏ, và đã quá trưa vào một ngày trong tuần, không có ai khác ở đây bên cạnh chúng tôi.

Có một nhân viên tại quầy, nhưng bởi vì chúng tôi đang ngồi ở bàn phía sau kệ sách, hai chúng tôi hoàn toàn ở một mình.

"..... Cậu không sao chứ?"

Đặt tay lên mu bàn tay tôi, D-ne hỏi tôi một lần nữa.

Tôi kéo tay mình đi một cách chậm chạp, và lẩm bẩm một khoảng yên lặng, "Cám ơn, nhưng tớ ổn."

"....."

Mặc dù vậy, D-ne vẫn tiếp tục nhìn tôi lo lắng.

"..... Tớ xin lỗi vì đã mất bình tĩnh."

"..... Không sao đâu."

"Bằng cách nào đó... có vẻ như nó không phải là một giấc mơ, hử....? Thật là tốt nếu nó là mơ tớ vẫn không thể tin được....."

"..... Ừ."

"Tớ-Tớ chỉ là có chút tò mò về.... Xem nào, giống như... Nhìn xem, chúng ta đã không có được "Cuốn Sách" hay "Thẻ Đánh Dấu", vậy nên...."

"Ừ."

".... Vậy nên... đó là lý do tại sao tớ nghĩ rằng.... Nó sẽ không giống như mười năm về trước, nên...."

"........."

"........."

".... B-ko-cha_"

"Ahaha, xin lỗi! Tớ biết rằng tớ là một đứa dối trá.... Và vô dụng, có ích gì đâu khi một đứa đại dối trá như tớ nói, nhưng... tớ không phản bội bất kì ai, tớ không phải là kẻ phản bội, tớ_"

"B-ko-chan!"

"......!"

Tôi đã cúi xuống trong toàn bộ quãng thời gian đó, nhưng khi tôi ngẩng lên, tôi thấy D-ne ở ngay trước mắt tôi.

Khuôn mặt của cô ấy rất tử tế, và gương mặt cô trông ấm áp và dịu dàng.

Và sau đó, cô nắm lấy tay tôi một lần nữa.


Lần này, cô ấy nắm chặt hơn so với trước đây. 

"_ Tớ sẽ bảo vệ cậu, B-ko. Vậy nên.... đừng lo lắng."

_Bảo vệ. Đó là một từ mà tôi không hiểu rõ lắm, vì vậy đối với tôi, câu nói đó nghe có vẻ không có gì hơn một điều vô căn cứ, một lời hứa vô nghĩa.

Nếu tôi nghĩ kĩ, D-ne có lẽ cũng thấy thế, nhưng có vẻ trông tôi rất phiền muộn, cô ấy nói thế để cho tôi vui.

Tôi thấy mình dịu xuống một chút. Chỉ một chút.

".... Cảm ơn cậu."

"Hừm. Bởi vì.. tớ yêu B-ko-chan."

Cô ấy nói, và nở nụ cười thường nhật.

"... Tớ biết. Cảm ơn cậu. Tớ cũng thực sự thích cậu."

Đột ngột sau tiếng kêu vang, D-ne bật dậy từ chiếc ghế của mình, và đưa gương mặt của cô đến gần tôi. Và sau đó_ 


".... Những gì tớ nói trước đây.... không phải là một lời nói dối đâu." 


_Môi cô ấy chạm vào môi tôi. 

2 0039













Tôi ngửi thấy mùi hương dầu gội D-ne luôn dùng. À, đây chắc hẳn là mùi ôliu thơm... là những gì... tôi đã nghĩ.... 


III - Hôm nay, Kẻ Mạo Danh sẽ xuất hiện (^q^) (Kyou, Nisemono ga Demasu (^q^))Edit

Tôi quay trở lại phòng của mình.

Đổ sụp xuống giường như mọi khi, và ngây người nhìn chằm chằm lên trần nhà, nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra ngày hôm nay. Có quá nhiều chuyện, tôi cảm thấy như mình đã ngạc nhiên đủ cho một đời.

Nhưng ngay bây giờ, tôi cảm thấy bình tĩnh một cách kì lạ.

Không, có lẽ chỉ vì có quá nhiều thứ tôi không thể tìm ra nổi lý do, nên tâm trí tôi đã từ bỏ hoàn toàn việc nghĩ tiếp. 


"......" 


Tôi nhẹ chạm vào môi mình.

Tôi, một người nông cạn như vậy, bị ám ảnh với việc xây dựng những mối quan hệ tốt và không có bất kỳ kẻ thù nào, rõ ràng chưa từng có một mối quan hệ lãng mạn với ai.

Tuy nhiên, mặc dù tôi sẽ không khoe khoang về nó.... Tôi vừa có nụ hôn đầu tiên.

Bị một cô gái đánh cắp mất.

Tôi không buồn, nhưng tôi có hạnh phúc không? Ngay cả khi bạn hỏi tôi như thế, tôi thực sự không biết trả lời thế nào.

Sau khi hôn tôi, D-ne nói, "Tớ về nhà bây giờ đây" và rời thư viện trước tôi.

Sau khi ngồi bàng hoàng trong vài phút, tôi nhận ra về nhà một mình lúc trời tối thật đáng sợ, và sớm đi bộ về nhà.

"A, trời ạ. Mình không hiểu~!"

Như cách tôi đỏ mặt, nỗi sợ hãi trở lại cùng với những cảm xúc bồn chồn khác, việc nghĩ dần dần trở thành một sự đau đớn.

Tôi muốn thay đồng phục ra và đi tắm để dịu lại!

Nghĩ thế, tôi bắt đầu cởi áo. Khi tôi cởi áo ra, tôi ngửi được hương thơm D-ne còn vương lại, và lập tức phun chất làm khử mùi vào áo thật nhiều lần. Mặc kệ người đó là ai, tôi không thích mùi hương.

Tôi bước tới tủ quần áo, và khi nhìn thấy ảnh phản chiếu của mình trong gương, lần đầu tiên tôi nhận ra dải ruy băng yêu thích của tôi đã mất tích. 


..... Hử? Mình đã làm rơi nó ở đâu đó à......? 


Tôi có nhiều dải ruy băng giống hệt cái đó, vì vậy mất đồ không phải là chuyện quá phiền nhiễu, nhưng dù thế nào đi nữa, tôi vẫn cố gắng tìm trong túi. Ngay tại thời điểm đó, điện thoại di động của tôi rung lên.  


"B-ko~ Hôm nay thật là điên nhỉ~"

Đó là một tin nhắn trò chuyện trên di động từ một cô bạn luôn đi cùng tôi trong lớp.

Tôi ngồi trên giường và bắt đầu gõ trả lời trên điện thoại.

"Ừ, đúng vậy~"

"Cậu trông như bị sốc nặng B-ko, tớ tự hỏi cậu có ổn không~"

"Xem nào, tớ thực sự đã hoảng hốt lúc đó, nhưng bây giờ tớ ổn."

"Tớ hiểu rồi~ Vậy thì tốt rồi."

"Xin lỗi vì làm cậu lo lắng"

"Không, không sao đâu~ Cậu đã đi đâu đó thay vì về nhà, vì vậy tớ lo lắng một chút."

"Chỉ là có chuyện tớ rất tò mò~"

"À, không sao. Đúng vậy, tớ không nghĩ rằng ngay bây giờ ở một mình quá nhiều là tốt. Dù sao cũng thật đáng sợ"

"Ừ"

"Thêm vào đó, B-ko thật nổi bật!"

"Ế~ Thôi nào, không phải mà."

"Là như vậy mà~"

Trước khi tôi có thể hoàn thành tin trả lời của tôi cho câu đùa ngớ ngẩn trên, bạn cùng lớp của tôi nhắn lại một tin khác, và tôi không thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy tin nhắn đó. 


"_Giống như lúc nãy, cậu làm gì ở trước nhà ga xe lửa thế?"  


"?"  


"Cậu đã ở trước nhà ga cách đây mười phút, đúng không?"

Trạm xe lửa theo hướng ngược lại với nhà tôi, và mười phút trước, tôi chắc chắn đã trong phòng của tôi rồi.

"Không phải cậu nhầm tớ với ai khác chứ?"

"Ế~ Tớ nghĩ đó là B-ko, nhưng tớ nhầm à? Cô ấy cũng đeo một dải ruy băng."

"Ừ, tớ ở nhà mà."

"Tớ đoán tớ thực sự nhầm cậu với người khác. Nhưng sau một chuyện như thế, tớ cảm thấy lo lắng."

"Không sao đâu. Tớ nghĩ rằng đó chỉ là một cô bạn khác cùng trường."

"Được rồi~ Nói chuyện với cậu sau, nhé."

"Được rồi." 


..... Điều này có ý gì?  


Có thể đó là một tin đồn mà A-ya đang lan truyền?

Nhưng chuyện đó thực sự đã khiến cô ấy cần xác nhận, đặc biệt là hôm nay, trong hoàn cảnh này?

Xét tính cách của cô, tôi không nghĩ cô bạn là loại thích gây rối.

Có phải cô ấy đã nghe tin đồn của A-ya trước đó, và chỉ nhắn đến để chắc chắn sau khi nhìn thấy một học sinh trông giống tôi....?

Tuy nhiên, dòng chữ: "cô ấy cũng đeo một dải ruy băng" làm tôi quan tâm.....

Dải ruy băng tôi đeo hôm nay biến đi đâu rồi? 


Tôi nhặt túi xách của tôi lên một lần nữa và lục lọi kĩ lưỡng đồ chứa bên trong.

Ít nhất nếu tôi có thể tìm được dải ruy băng, tôi nghĩ rằng mình sẽ yên tâm được một chút.

Nếu không tôi sẽ chỉ bối rối chút. 


".....?" 


Có gì đó ở ngăn phía trong túi xách của tôi, tôi không sử dụng ngăn đó nhiều vì vậy tôi hầu như quên bẵng nó, nhưng chắc chắn không nên có bất cứ cái gì bên trong mới phải...... 


_Đó, là một lá thư. 


Bản năng của tôi mách bảo.

Đây là "lá thư đó"."Lá thư" mà không nên được giao, thứ báo hiệu Trò chơi của sự Sụp đổ.

Như tín hiệu khởi đầu thực sự của trò chơi, cũng là tuyên bố cuối cùng. 


..... Tôi phải làm chuyện được viết trong đó.

Nếu tôi không thể thực hiện yêu cầu, tôi sẽ chết. 


"Bị cắt thành một nửa trên và một nửa dưới, có vẻ như cậu ta đã chết trong đau đớn...." 


Tin đồn tôi nghe sau giờ nghỉ trưa vang vọng trong đầu.

Phần dưới cơ thể bị mất, và phần trên cơ thể lang thang đi tìm kiếm nó, đó là một vụ giết người khủng khiếp, như kiểu một truyền thuyết đô thị..... Không tôi sợ. Tôi sợ. Tôi rất sợ. Xin hãy dừng lại đi. Nếu đây là một cơn ác mộng, xin hãy cho tôi thức dậy đã....! 


__Thụp.  


Tôi rất ngạc nhiên bởi một thanh âm mờ nhạt đột ngột, và quay đầu theo hướng đó.

"_Ế ......!" 


__Trên bàn học của tôi là một "cuốn sách" tôi chưa bao giờ thấy trước đây, và bên trong kẹp một chiếc "thẻ đánh dấu". 


"Khôngggggggggggggggggggg!"

Một tiếng thét vang lên như một đứa trẻ rên rỉ......

Và sau đó là tuyệt vọng.

Tôi lùi vào một góc phòng, giữ chặt lấy tóc và khuôn mặt mình, và chỉ đơn giản là vẫn cúi gằm xuống. 


Vài giờ trôi qua, và cha mẹ tôi trở về nhà.

Cha mẹ tôi, những người đã nhìn thấy tin tức và nghe về những gì đã xảy ra từ bạn bè của họ, rất lo lắng cho tôi, và cố gắng nói chuyện với tôi nhẹ nhàng.

Tuy nhiên, tôi chỉ nói với họ, "Bây giờ để cho con yên", và tự nhốt mình trong phòng. 


  •  

Trường học bị đóng cửa trong một tuần.

Tôi tránh tiếp xúc với cha mẹ, chỉ ngồi trong phòng ôm lấy đầu gối, và không làm gì khác trong ngày đầu tiên và ngày thứ hai.

Vào ngày thứ ba, tôi quyết định thoát khỏi lá thư, cuốn sách, và thẻ đánh dấu. Tôi lẻn ra khỏi nhà vào buổi tối, đi đến một công viên gần đó và ném tất cả chúng vào một nơi hẻo lánh. Hương thơm của những bông hoa trong công viên này rất nồng, làm cho tôi thấy bệnh. Tôi đã chắc mẩm chuyện gì đó sẽ xảy ra ngay sau khi tôi trở về nhà, nhưng không có chuyện gì cả, và buổi sáng lại đến.

Vào ngày thứ tư, những bạn cùng lớp của tôi đã đi ra ngoài và tận hưởng tuần lễ nghỉ học, như thể sự việc không liên quan tới họ. Họ mời tôi đi ra ngoài, nhưng tôi chỉ đơn giản là từ chối với tin nhắn "Xin lỗi."

Và sau đó, ngày thứ năm tới.

Hôm nay, thư mời lần nữa lại được các bạn cùng lớp gửi đến.

Có lẽ trong số đó có một số thực sự lo lắng, nhưng tôi chỉ có thể nghĩ rằng mỗi người trong số họ đều là kẻ nhẫn tâm.

Khẳng đinh đó khá xa lạ đối với tôi, khi tôi thì nông cạn và chỉ quan tâm đến việc kết bạn với mọi người, nhưng có người đã chết, làm thế quái nào mà họ có thể xem nhẹ tình huống đó? Nếu tôi trở thành kẻ như họ, liệu tôi cũng có thể chấp nhận chuyện đó dễ dàng chứ? 


"Vài thứ thực sự điên rồ đã xảy ra phải không? Cậu không sao chứ?"

Có phải tôi cũng sẽ gửi một email như thế?

Tôi thậm chí còn không phải tự hỏi bản thân. Tất nhiên tôi sẽ gửi những email như thế, và kể từ lúc tôi có thời gian rảnh, tôi sẽ đi ra ngoài và vui chơi. Tôi có nên làm thế? Tôi còn nói cái gì thế này, tôi là loại người đó mà. Nhẫn tâm.

Khi tôi đang suy nghĩ, tôi nhận được tin nhắn khác từ một người bạn cùng lớp.

Tự hỏi bây giờ mình còn nhận được bao nhiêu tin nhắn nữa, tôi đưa tay ra với lấy chiếc điện thoại lần nữa, nhưng dừng lại.  


"Vậy cậu thực sự có tham gia~" 


..... Tôi không thể tin vào mắt mình.

Một giọt mồ hôi khó chịu đổ xuống gáy. 


"Cậu đang nói cái gì vậy?"

"Ế? Cậu đã ở trung tâm mua sắm, phải không?"

"Không. Tại sao cậu lại nói dối?"

"Tớ không nói dối! Tớ chắc chắn rằng đó là cậu, B-ko! Thôi ngay đi......"

........

"B-ko? Này, có chuyện gì vậy? Cậu đang cư xử kỳ quặc đấy."

....................

"_B-ko?"

Tôi dừng việc trả lời tin nhắn của cô bạn đó. 


Ngày thứ sáu đến.

Hôm nay, trời đã mưa từ sáng. Sau nhiều ngày với thói quen bất thường trong căn phòng tối tăm, tôi đã mất phán đoán về thời gian.

Bây giờ là mấy giờ rồi?

Có lẽ một ngày đã trôi qua, và như thể đang đếm ngược, buổi sáng khác lại đến.

Cuối cùng, tôi nhận được rất nhiều tin nhắn hôm nay, nhiều người nhìn thấy tôi bên ngoài. 


Kẻ mạo danh của tôi đang đi bộ quanh thị trấn....?

Có phải đây cũng là do "Thẻ Đánh Dấu Cái Chết"?

Chỉ là đây là chuyện gì.....? Chuyện quái gì thế này!?   


__Pipipipipipipipi! 


"....... A!" 

Một âm thanh điện tử đột ngột vang lên. Đó là âm báo của cuộc gọi đến trên điện thoại di động của tôi.

Cuộc gọi là, thật ngạc nhiên...... từ C-ta.

Mặc dù chúng tôi từng trao đổi số điện thoại, từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ nhận được một cuộc gọi từ C-ta, vì vậy tôi không thể không có một chút thận trọng.

"..... A-A lô?"

".............................................. A-ya đã bị giết." 


__Click. Bíp....... Bíp....... 


Là thế sao.

Với một giọng nói nhỏ tới nỗi tôi thậm chí không thể thực sự chắc chắn rằng đó có phải C-ta hay không, đó là tất cả những gì cậu nói.

"...... Ể?"

Tôi trả lời cụt lủn, dù thực tế là đường dây phía bên kia đã mất liên lạc. 


...... Cậu ta có ý gì?

A-ya đã...... bị giết......?

Cậu ấy không phải chết, mà là giết......? 


Tôi nhìn chằm chằm lơ đãng vào không gian không chớp mắt.

Căn phòng bị bao trùm bởi im lặng. 

Và sau đó, ầm thanh ồn ào đột ngột gián đoạn sự im lặng một lần nữa. 

Dù tôi không chạm vào TV hay điều khiển từ xa, tiếng vẫn phát từ đó......

Giống như ngày hôm đó......!  


"...... Chào buổi sáng. Chúng tôi đem đến cho bạn Dự báo Thời Tiết hôm nay." 


Giọng nói đều đều của phát thanh viên vang vọng khắp căn phòng nhỏ.

Cách mà giọng nói đó nói quá thờ ơ, nghe vô nhân đạo khủng khiếp. 


"Hôm nay, Cảnh Báo Kẻ Mạo Danh chính thức công bố trên phạm vi toàn thành phố...... Hãy cẩn thận." 

...... Kẻ Mạo Danh? Không phải là_


_Ding d-ong. 


"...... Ah!"

Cơ thể tôi cứng đờ bởi tiếng chuông đột ngột. 


_Ding d-ong


Hôm nay cha mẹ tôi không có nhà phải không nhỉ......?

Tiếng chuông cửa lại vang lên.

Tôi thận trọng di chuyển lại gần cửa ra vào.

Tôi không muốn nghe thấy tiếng ồn nào từ TV, và thậm chí nếu đó chỉ là một người giao hàng, tôi muốn trò chuyện với người khác và được yên tâm. 


_Ding d-ong. 


Tôi đến gần cửa trước, và rất từ ​​từ đưa mắt của tôi gần với lỗ nhìn trộm.

...... Có phải mắt tôi bị chói không? Vì vài lý do, tôi không thể nhận ra ai đang ở bên ngoài. 


Hương thơm của hoa ra trái mùa trôi dạt vào từ bên ngoài. 


"......?" 


_Ker-chak!

_Ding dong dong. 


Ker-chak! Ker-chak-chak ker ker-chak!

Dong dong dong dong dong!    


............ Ker-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker-chak ker -chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak Ker-chak ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker-chak Ker- chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker -chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak Ker-chak ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker-chak Ker- chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker -chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak Ker-chak ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker-chak Ker- chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker -chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak-chak ker ker ker-chak-chak Ker-chak!   


"..... Ế!"

Tay nắm cửa di chuyển dữ dội dường như có khả năng bị phá vỡ.

Tôi bật ra một tiếng thét lớn ngoài ý muốn, và ngã xuống đất. 


Ker-chak...... 


Nghe thấy giọng tôi, tay nắm cửa ngừng chuyển động.   


"............. Tại sao cậu không đi ra?"   



Buộc cơ thể của tôi di chuyển, tôi chạy trốn.

Tôi trở về phòng mình, cuộn tròn trong chăn trên giường, và bịt tai lại.

Vẫn còn tiếng truyền hình ồn ào, và xa hơn, thanh âm va chạm dữ dội và âm thanh của tay nắm cửa bị quay tròn, hòa lẫn cùng tiếng chuông cửa reo. Tôi không biết liệu phát thanh viên còn đang nói hay không. 


"Cứu tôi với cứu tôi với cứu tôi với cứu tôi với cứu tôi với cứu tôi với cứu tôi với cứu tôi với cứu tôi với cứu tôi với!"

Tôi lẩm bẩm trong lời cầu nguyện.

Tôi không muốn nghe thấy bất cứ điều gì nữa, tôi không muốn nhìn thấy bất cứ điều gì nữa_!

"Tại sao cậu không đi ra? Này? Tại sao? Này! Nàyyyyyyyyyyyyyy!" 


Tôi nghe thấy âm thanh lớn của một cái gì đó từ xa, và cơ thể của tôi cứng đờ hơn nữa. 


"Không không không không! Không, dừng lại đi dừng lại đi! Cứu tôi cứu tôi!" 


Thật kỳ lạ khi khuôn mặt của người đó đột nhiên trôi vào suy nghĩ của tôi trong tình huống này.

...... Cậu chàng xấu tính đó, nụ cười mỉa mai đó.....

"Cứu tớ........................................ A-yaaa..... " 


Có ai đó đang vào phòng.

Âm thanh của truyền hình tắt phụp.

Sự im lặng kéo dài.  


_Và sau đó! 

Chăn trùm của tôi bị gạt ra, và thứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của tôi rất gần là... đôi mắt đó.

Đây là lần thứ hai chúng tôi chạm mắt.

Chúng di chuyển khỏi tôi đầy khinh bỉ, và tôi có thể nhìn thấy toàn bộ nụ cười hạnh phúc lan rộng trên khuôn mặt đó.

Một hình dáng tôi thường thấy, tôi thậm chí không hề ngạc nhiên.   


_Không nghi ngờ gì nữa, người này, đây là......   


"...... Tớ sẽ bảo vệ cậu."


Nói điều này với một âm điệu rất, rất tử tế.

Bàn tay nâng cây kéo lên cao.

A, bây giờ tôi hiểu rồi.  ..... Thủ phạm là..... 


"XXXXXXXXXXXXXXXXXX"   




_Chiếc TV rơi xuống sàn nhà chiếu sáng các bức tường của căn phòng.

Xen lẫn tiếng nhiễu lớn, giọng phát thanh viên có thể nghe thấy được từ TV. 


"Đây là Dự Báo Thời Tiết. Hôm nay, sẽ có Cảnh báo Kẻ Mạo Danh phạm vi toàn quốc. Hãy cẩn thận. Hơn nữa, chúng tôi sẽ thông báo các nạn nhân cho đến nay. Nạn nhân là người thực hiện trò Trốn Tìm Một Người, và người bỏ qua việc thực hiện yêu cầu. Nạn nhân của ngày mai là............."


IV - Vậy thì, hẹn gặp lại nhé! (Sore ja, Mata ne)Edit

_Tôi hoàn hảo. 


"B-ko-chan, cậu rất dễ thương!"


"Đúng không? Và phong cách nữa, như thần tượng ấy."

"Thông minh, và tốt bụng.... Tớ thực sự ghen tị với cậu~"   


"Ế_.... Thôi nào, không phải mà."   


"Là như vậy mà!" 

"Phản xạ tốt, nữa! Thật phí hoài khi cậu không tham gia vào câu lạc bộ nào~"   


"Vì so với những người trong câu lạc bộ, tớ không là gì cả."   


"Đừng quá khiêm tốn. Thêm vào đó, cậu thực sự nổi tiếng với con trai." 

"Đúng không_? Nhưng đó là B-ko, nên tất nhiên là như thế rồi~" 

"Nếu tớ là một chàng trai, tớ cũng sẽ tỏ tình với cậu mất!" 

"Ahaha" 

"Vậy, vậy, cậu có phải lòng ai, hay có một người nào đó cậu muốn hẹn hò cùng không?"   


"Hừm~.... Tớ cũng không biết nữa~"   


"Ế_ Thật là chán quá~

"Nhưng, các cậu biết đấy, thật ra thì, có lẽ không có đứa con trai nào xứng đáng hẹn hò với một cô gái như B-ko." 

"Đúng ha." 

"Dù sao, nếu cậu cảm thấy phải lòng ai hay gì, chắc chắn cậu phải cho chúng tớ biết! Nhất định phải làm thế đấy nhé!"   


"Đương nhiên, tớ sẽ nói."   


"Đây là một lời hứa~!" 

"Một lời hứa!" 

"A, ôi không, lớp học sắp bắt đầu rồi."    


__Đúng vậy, tôi hoàn hảo. 

Một 'kẻ mạo danh' hoàn hảo.




Một bạn học bước chậm đến gần tôi.

"......À , này, B-ko."

"Gì vậy? Cậu cần nói gì à? "

"...... Xem nào, không phải chuyện gì quan trọng, nhưng......"

"...... Hửm?"

"À, ừ...... ừm...."

"?"   



"............ B-ko, cậu đổi loại dầu gội rồi à?" 



Ad blocker interference detected!


Wikia is a free-to-use site that makes money from advertising. We have a modified experience for viewers using ad blockers

Wikia is not accessible if you’ve made further modifications. Remove the custom ad blocker rule(s) and the page will load as expected.