FANDOM


".... Nhàm chán"  


7h21, tôi tự thì thầm trong căn phòng trống không có ai khác.

Hẳn nhiên, sẽ không có ai trả lời cả!

Cha mẹ tôi rời đi làm việc từ rất sớm, nên khi tôi ra ngoài để đến trường, không còn ai ở nhà cả.

Tôi quen với cảnh ngộ này những 3 năm.  


"... Lại nữa."  


Không có ai khác ở trong phòng, nhưng tôi luôn nói chuyện như thể có ai đó đang lắng nghe.

Dù giọng tôi rồi cũng tan rã và biến mất không dấu vết.

Vài ngày gần đây, tôi liên tục cảm thấy ánh mắt của ai đó nhìn chằm chằm vào mình.

Nhưng khi tôi quay đầu lại, chẳng ai ở đó cả.

Tất cả những gì tôi thấy là cánh cửa nhà vệ sinh tôi thường sử dụng, và đường đi sâu xuống hành lang.

Những vết mòn khủng khiếp, tiếng cửa ọp ẹp thỉnh thoảng lại bật ra một tiếng động lạ.

Đây là cảm giác sợ hãi chăng?

Đó là tất cả những gì lướt qua tâm trí tôi.

Có vẻ không giống như nỗi sợ hãi về việc phải gặp gỡ người khác, những sinh vật huyền bí, hay xét từ những kinh nghiệm cá nhân kì lạ của tôi.

Nếu tôi nghiêm túc suy nghĩ về nó, tôi nghĩ mình đã hẳn phải rất kiệt sức vì sợ hãi mấy ngày qua.

Tuy nhiên, cùng một lúc, nó trở thành liều kích thích vô cùng thú vị, và làm phong phú cuộc sống hằng ngày của tôi.  


"Mình chưa từng có kinh nghiệm cho chuyện gì đó như thế này..."

Chỉ bằng cách nghĩ như vậy, tôi cảm thấy sự phấn khích bùng lên, ngang ngửa với nỗi sợ hãi.

Sự tò mò của con người quả nhiên không phải là thứ để đùa giỡn.

Những cảm xúc mâu thuẫn thực sự có thể dạy cho một đứa như tôi biết đến niềm vui của sự sợ hãi.  


"Có một câu trả lời có thể đạt điểm tối đa trong bài tự phân tích bản thân, nhưng mỗi người lại có câu trả lời khác nhau."  


Với tôi, câu trả lời cho bản tự phân tích ấy là "Bi quan"  


"Tôi đi đây"  


Tôi thì thầm ở cửa ra vào, không với ai cả.

Cứ cho đó là những từ để vượt qua thêm một ngày trong cuộc sống nhàm chán này, giống như bùa may mắn vậy. ".... Nhàm chán"  


Mưa rơi xuống từ bầu trời nhiều mây, rơi trên mặt đường, tạo thành những vũng nước ở khắp mọi nơi.

___Dường như âm thanh của thành phố đã bị âm thanh của mưa nuốt mất.  


Không quan trọng, cầm điện thoại trong tay, tôi tránh không nhìn vào mắt người khác bằng cách nhìn xuống khi bước đi.

Tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình lên vũng nước, và không rời mắt khỏi đó.

Quầng thâm dưới mắt, mái tóc bù xù, kết hợp với bộ đồng phục gọn gàng vừa là ủi, mặt tôi trông tệ hơn bình thường.  


Thật nhàm chán, cái thế giới này, cuộc sống này, tất cả nhàm chán một cách khủng khiếp.

Ai đó làm ơn phá hủy cái thế giới nhàm chán này đi...!

Nghĩ thế như một bài tụng kinh, ngày hôm nay, tôi đi bộ đến trường, một lần nữa.  


"Này, A-ya"  


Ai đó gọi tên tôi từ phía sau.

Một giọng nói lớn, và truyền từ xa tới.

Tôi quay đầu và thấy một người bạn cùng lớp đang bắt đầu chạy về phía mình.  


"Vẫn rầu rĩ như mọi khi nhỉ!"  


Anh chàng này luôn lạc quan và cũng khá nổi tiếng trong lớp.

Nếu bạn đang tự hỏi tại sao một người như vậy lại nói chuyện với tôi:

Cậu ta không chỉ nói chuyện với tôi, cậu ta là kiểu người cố gắng kết bạn với tất cả mọi người.

Thú thật, tôi ghét kiểu người sống cuộc sống luôn cố gắng hưởng thụ niềm vui như cậu ta


"Không phải việc của cậu."

Tôi trả lời một cách thẳng thừng, nhưng cậu ta chỉ mỉm cười, và với câu "Lúc nào cũng lạnh lùng như vậy!", cậu ta tiếp tục nói.  


"Mà này, cậu rành về những lời đồn đúng không?"  


Là nó. Tôi có thể cảm nhận được một tia lửa đang cháy âm ỉ trong đầu.

Cẩn thận, giữ bình tĩnh nào.

Khi tôi nghe đến những chuyện như thế, tôi mới nhớ tới những gì tôi thực sự, thực sự cảm thấy hứng thú.

Gần đây, cơ thể tôi bị vắt kiệt bởi trải nghiệm với nỗi sợ hãi, nhưng tôi có một sở thích, thứ tôi thấy thực sự thú vị.  


Những tin đồn.

Tuy nhiên, tôi khác với những kẻ chỉ thích nghe những tin đồn.  


"Hừm? Có chuyện gì đã xảy ra à?"  


Vui vẻ khi thấy tôi tỏ vẻ quan tâm, cậu ta bắt đầu nói một cách hào hứng.  


"Không, chỉ là, cậu quen B-ko lớp bên cạnh đúng không? Hai cậu khá là thân nhỉ?"  


B-ko: cô gái được cho là người đẹp nhất trường tôi.

Có lẽ rất ít người ở trường không biết cô ấy.

Mái tóc nâu, ngắn phù hợp với tính cách sôi nổi của mình một cách hoàn hảo, với đôi môi màu hồng nhạt như cánh hoa anh đào, và đôi mắt thu hút chỉ trong trong một giây nhìn vào mắt bạn.

Phong thái như thể một thần tượng nổi tiếng, với giọng nói anime dễ thương.

Cô bạn còn hơn cả một người đẹp, không ngạc nhiên khi nhiều người thám thính cô ấy thường xuyên.

Dĩ nhiên có lý do riêng để một kẻ không thực sự giỏi giao tiếp xã hội như tôi có mối quan hệ tốt với một người như thế.   


"Hừm, không thực sự quá thân, nhưng cậu muốn biết cái gì về B-ko?"  


Khi tôi hỏi điều đó, cậu ta mỉm cười xấu hổ.  


"Không, tớ chỉ tự hỏi, liệu có tin đồn nào về việc cô ấy thích ai đó, hay là cô ấy có bạn trai, hay gì đó tương tự..."  


Đúng y như tôi nghĩ.

Hầu hết nam sinh trường tôi chỉ muốn biết tin đồn kiểu đó.

Có cái gì tốt ở cô ta thế không biết. Nhưng dù sao đi nữa...  

____Tình huống này cực kì thuận lợi cho mình.  


"Tớ chưa từng nghe gì như thế, nên có thể nói là cô ấy chưa có bạn trai."

"...V-vậy hả?"

"Thêm nữa, nếu cô ấy có, tớ cược rằng tin đồn đã lan rộng khắp trường rồi."

"Đúng nhỉ! Được rồi..."

"... À, nhưng mà..."

"__ Hử?" 


Ngay sau khi tỏ vẻ tự tin, nghĩ thầm rằng mình còn có thể có cơ hội, lông mày của cậu nhíu lại. 


Tôi cảm thấy mình đã gần mục tiêu rồi.  


___Giờ đã đến lúc tôi ra tay rồi.  


"Cá...cái gì? Có chuyện gì thế?"

"... Hừm, cũng không phải là về chuyện tình yêu gì của cô ấy, nhưng tớ đã nghe một tin đồn kì lạ về B-ko."


"Ế! Ơ? Nghiêm túc hả? Cậu nghe được cái gì?"


"__Ừm, một câu chuyện khá thú vị, có vẻ như xuất hiện một kẻ mạo danh B-ko." 



2 0008
 

... Thật ra thì đó chỉ là một câu chuyện vô nghĩa. Nhưng chính điều đó lại làm tin đồn trở nên thú vị. 

"Gì... cậu nói kẻ mạo danh tức là sao?"

"Thôi, nghe khá ngu ngốc. Đừng để ý..."

"Đợi đã, A-ya, cậu bắt đầu rồi thì kể tiếp đi."


__Thấy chưa, cắn câu rồi.  

Kiềm chế bản thân, tôi giả vờ tỏ ra lạnh nhạt.

Bước cuối cùng rất quan trọng.

"... Vậy, đừng kể cho ai."  

Đừng kể cho ai. Đây là bước cuối cùng cần thiết để truyền bá tin đồn.

Mỗi một người đều có ai đó mà họ nghĩ "Kể cho họ chắc cũng không sao."

Dạng cởi mở như cậu ta thường sẽ sớm kể cho tất cả mọi người.

... Lời đầu tiên "Đừng kể cho ai" có tác dụng tương tự.

Tin đồn bắt đầu với câu đó sẽ lan rộng như một chuyện gì đó "thực sự có thể là thật", thậm chí trong khi còn chưa rõ nguồn gốc.  


"Có vẻ rất nhiều người đã chứng kiến. Trường hợp nổi bật nhất là bạn cùng lớp của B-ko."

"... Ừ hứ..."

"Khi về nhà lúc tối muộn sau khi sinh hoạt câu lạc bộ, cô ấy thấy B-ko từ bên trong xe bus. Thấy lạ vì nhà B-ko ở hướng ngược lại, nên cô đã gửi một email."

"... Ừ hứ..."

"Cô ấy gửi "B-ko, cậu đang làm gì thế?", thư trả lời đến ngay sau đó, rằng "Gì thế? Bây giờ tớ đang ngồi học ở nhà"

"Có thể... B-ko đã nói dối?"

"Nhưng bạn hàng xóm đang ở cùng với cô ấy vào thời điểm đó đã khẳng định rằng cô ấy có ở nhà."

"..."

"Người ta bàn tán khá nhiều về chuyện này, do đó, tin đồn về kẻ giả mạo của B-ko đang lan truyền"

"... Gì? Vậy nó là một loại quái vật hay gì đó hả?"

Mắt cậu ta sáng lên, cố đoán những lời tiếp theo của tôi.

Chính là điều này, đây là một trong những thú vui của tôi. 


"Ai mà biết, tớ không thực sự hiểu nhiều về những điều huyền bí, nhưng có nhiều người chứng kiến, vậy thì không thể là nói dối được."

"...Ừ, tớ cũng đoán vậy."

"Dù sao nó cũng không phải là thứ gì dễ tin mà!"  


Vờ như không quan tâm, nhưng thực ra trong sâu thẳm trái tim, tôi không thể nhịn cười được.  


Thậm chí tôi còn nhìn vào cánh cổng trường màu đen với nụ cười trên môi.

Tôi có cảm giác hôm nay sẽ là một ngày tốt, ít nhất là đối với tôi. 


__Nhưng đối với người khác, nó sẽ có thể là một điềm báo xấu.  


Sau khi những bài học buổi sáng kết thúc, các lớp học ồn ào nhiều hơn tôi nghĩ.

Tin đồn lan nhanh hơn nhiều so với mong đợi.

Tất cả những gì tôi có thể làm là giữ nhịp thở, và không nổi bật.

Không bị chú ý bởi bất cứ ai, tất cả mọi người sẽ quan tâm tới câu chuyện của tôi.  


Mà không biết rằng tất cả chỉ là bịa đặt.  Trong lớp học, những bức thư tay được truyền đi với cường độ cao.

Thông thường, đã đủ tốt với việc nhận được một mẩu giấy một ngày rồi, nhưng ngày hôm nay là sáu mẩu đến từ xung quanh.

Tôi dĩ nhiên đã biết nội dung của các mẩu giấy đó mà không cần mở nó lên, trong một khoảnh khắc, nó làm tôi cảm thấy như thể mình là một nhà ngoại cảm...


Nói ra bây giờ có vẻ hơi đột ngột, nhưng sở thích của tôi là tạo ra những "câu chuyện giả dối" về các học sinh khác.

Đôi khi, tôi làm điều này bằng cách lén vào diễn đàn trực tuyến của trường, bằng di động, đôi khi bằng hàng loạt email, hoặc giả mạo thư của bọn con gái.

Bằng cách này, tôi tạo ra những câu chuyện sai sự thật, và quan sát mọi người lan truyền câu chuyện, lẫn sự tò mò của họ.

Những câu chuyện tôi tạo ra đều ảnh hưởng tới mọi người theo nhiều cách khác nhau. Thật tuyệt khi nó diễn ra đúng như tôi mong đợi.

Một người đàn ông vĩ đại từng nói rằng thế giới là một sân khấu, nhưng tôi cảm thấy mình gần như là một nhà viết kịch.

Sử dụng bi kịch của một người, biến nó thành một hài kịch cho khán giả.

Đó là những gì tôi thích làm.

Cuối cùng, nó chỉ là ảo tưởng mà thôi, rằng tin đồn có thể thực sự thay đổi những lời nói dối.

Trong thế giới này, ai có thể nhận ra sự khác biệt giữa sự thật và dối trá?

Chỉ có "những thứ có vẻ như là sự thật" và "những thứ có vẻ chỉ là dối trá". "Những tin đồn" nằm trong ranh giới giữa hai thứ đó.

Đó là lý do tại sao người ta lại thích tin đồn, giống như tôi.

Tôi lắng nghe các cuộc trò chuyện như thường lệ trong lớp học trong khi làm vài thứ không quan trọng với điện thoại di động của mình.

Một nhóm các cô gái nổi tiếng đang nói chuyện gần đó.

"Tớ đã từng nhìn thấy cô ấy."

"Mặc dù cô ấy trông giống như một học sinh gương mẫu, có vẻ như cô ấy đi ra ngoài hằng đêm vào buổi tối."

"Tớ tự hỏi ai là kẻ giả mạo nhỉ?" 


..... Kuku. Đúng như dự kiến, tất cả mọi người đều đã biết câu chuyện về B-ko. 


Sau khi kiểm tra màn hình điện thoại di động, ẩn đi nụ cười hài lòng của mình, tôi gục xuống bàn và giả vờ ngủ. Những âm thanh nhẹ nhàng của mưa rơi xuống từ bầu trời đầy mây, pha trộn với những âm thanh của tin đồn, với tôi nghe như tiếng ồn của TV .

Ngồi ở vị trí đó, tôi cho phép cơn buồn ngủ của tôi nhanh chóng tiếp quản cơ thể. 


"__B-ko đó... nhất định rất giận đây."



Ad blocker interference detected!


Wikia is a free-to-use site that makes money from advertising. We have a modified experience for viewers using ad blockers

Wikia is not accessible if you’ve made further modifications. Remove the custom ad blocker rule(s) and the page will load as expected.