FANDOM


Chương 5: Thời khắc sáng tỏEdit

Chapter-five

1Edit

“Cậu chạy không thoát đâu!”

Mora cứ chạy, mặc kệ những quả bom mini nổ đùng đoàng bên cô, còn Adlet thì chật vật né cú đấm trời giáng lao về phía mình. Cú đấm của cô liền giáng xuống đất, tạp thành một cái hố, cứ như một viên thiên thạch vừa rơi xuống vậy. Cô ấy cũng là một đối thủ khó nhằn.

“Hun!” Mora lầm bầm khi ôm lấy một cái cây rổi kéo lên. Từng nhánh rễ cây, từng cái từng cái một bị lôi lên, rồi cuối cùng hoàn toàn bị bật gốc, sau đó cái cây được cô dùng làm chiếc chùy khổng lồ để tấn công Adlet.

“Cẩn thận!” Fremy thét lên khi những viên đạn của cô đánh trúng thân cây.

Tuy nhiên, Mora mặc kệ Fremy và chỉ chăm chăm tập trung về phía Adlet. Thế công dai dẳng, và mỗi cú đấm đều có khả năng giết chết cậu trong chớp mắt.

Tuy nhiên, Fremy vẫn thành công chặn trước Mora và nói với Adlet. “Tôi sẽ giữ chân cô ta. Cậu chạy đi Adlet.”

“Không được. Cô cũng phải chạy nữa. Mora nguy hiểm lắm.”

Xác suất Mora là kẻ thứ bảy không thấp tí nào, vậy nên vô cùng nguy hiểm khi để Mora và Fremy lại một chỗ.

“Cô đang cản đường đấy, Fremy!”

 Fremy chặn Mora lại và trong lúc đó thì Adlet tập trung nghĩ cách để hai người họ có thể chạy thoát. Tuy nhiên, ngay lúc đó Adlet cảm giác thấy có thứ gì đó vô cùng nguy hiểm đang tập kích cậu từ bên hông.

“Fremy-san, tránh ra!”

Fremy nhảy sang một bên và Adlet lăn tròn sang bên kia khi vô vàn những thanh gươm trắng muốt từ dưới đất phi lên, ngay chỗ họ vừa đứng.

“Cô tới muộn, Công chúa,” Mora làu bàu.

Nashetania đứng sâu trong rừng, thanh kiếm lá liễu cầm chắc trong tay, nụ cười nở trên môi. Cô ấy cười nhiều thật, Adlet nghĩ khi nhìn thấy cô ấy. Tuy nhiên, trong cô ấy có gì đó đã thay đổi.

“Cậu hiểu chưa, Aldet?” Fremy hỏi. Cô ấy đang chĩa súng về phía Mora còn bom thì nhắm vào hướng Nashetania. Đúng vậy, cậu hiểu được những gì Fremy ám chỉ. Nashetania không còn là đồng minh của cậu nữa.

Không hiểu vì lí do gì, Nashetania vẫn đứng yên sau đòn tấn công trước đó. Cô ấy chỉ lặng người đứng đó, với nụ cười đó, nụ cười cứ như dán trên mặt cô.

Rồi Adlet nhận ra Goldof đang đứng sau Nashetania. Cậu ta đang tập trung quan sát Adlet, tìm kiếm cơ hội ra đòn.

“Rất là vui đấy, Adlet-san. Chuyến hành trình mười ngày cùng với cậu,” Nashetania bắt đầu nói, dường như quên mất rằng họ đang ở giữa một trận chiến. “Có vẻ như tôi biết rất nhiều, nhưng hóa ra tôi lại chẳng biết gì cả. Tôi chưa từng biết tới niềm vui khi lữ hành mà không có cận vệ hay hầu gái. Đây là lần đầu tiên tôi biết tới nỗi sợ hãi trước một trận chiến thực thụ, và cũng là lần đầu tiên tôi biết rằng tôi có thể tìm kiếm sự tự tin ở những người bên cạnh tôi, khi họ cổ vũ động viên tôi.”

Đã lâu rồi Adlet chưa từng thấy cô ấy bình tĩnh đến thế này. Cô ấy vẫn luôn hoang mang, sợ hãi và lo lắng kể từ khi cô ấy biết rằng kẻ thứ bảy thật sự tồn tại. Tuy nhiên lúc này, cô ấy trông thật vui vẻ.

“Tôi rất vui. Cảm ơn cậu.”

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Adlet.

“Nhưng giờ, khi đã bày tỏ xong sự biết ơn của mình, tôi sẽ giết cậu.”

“...Chạy đi. Khi có cơ hội, chạy hết tốc lực đi. Nashetania điên rồi,” Fremy thì thầm. Adlet đồng ý. Cậu ấy cũng phát khiếp y như Fremy khi thấy Nashetania như lúc này.

“Nghe này Nashetania. Hans vẫn còn an toàn và Adlet không phải là kẻ thù. Mora lừa cô đấy,” Fremy nói.

“Không, Công chúa. Adlet là kẻ thù. Hans đang bị thương nghiêm trọng. Còn Fremy chỉ bị lừa mà thôi,” Mora báo lại. Nhưng trong câu chữ đấy không còn giữ được sự bình tĩnh thường ngày.

“Bình tĩnh nào Nashetania. Chúng ta vẫn chưa biết ai là kẻ thứ bảy. Nhưng đó không phải là Adlet.”

“Đừng để bị lừa. Adlet rất giỏi trong việc lừa gạt người khác.”

Cả Fremy và Mora đều cố thuyết phục Nashetania. Nhưng Adlet vẫn yên lặng, chỉ chăm chăm nhìn cô ấy.

Cậu không muốn chiến đấu. Cậu bị thương và đã kiệt sức. Vết thương cậu nhận được từ Hans bắt đầu đau trở lại. Them vào đó, cậu còn phải hứng chịu sự đau đớn từ những vết bỏng trong trận chiến với Fremy. Cậu không còn đủ sức mạnh để đấu lại Nashetania.

“Goldof, cậu cũng đang nghe đúng không? Đừng làm gì cả,” Fremy nói với Goldof. Nhưng câu trả lời thì không được như ý.

“Cẩn thận,” Nashetania nói với Goldof. “Tôi không biết Fremy-san sẽ làm gì đâu.”

Cô ấy lờ Fremy đi. Nashetania đã chối bỏ hết thảy những gì Fremy nói.

Mora cười khoái trá còn Fremy thì đành phải từ bỏ hy vọng có thể thuyết phục Nashetania. Cả Adlet cũng chuẩn bị sẵn sàng cho một trận chiến khác.

Tuy nhiên, mặc dù Adlet tưởng những thanh kiếm sẽ tới bất kì lúc nào, Nashetania chỉ cười và nhìn cậu chăm chăm. Trạng thái bất động này của cô cũng khiến Mora khó hiểu.

Fremy quay đầu lại và hỏi, “Adlet, chúng ta làm gì bây giờ?”

Adlet không thể trả lời. Nếu Nashetania gặp Hans và hiểu ra rằng anh ta vẫn an toàn, vậy cô ấy sẽ thay đổi suy nghĩ. Nhưng Adlet lại phân vân không rõ anh ta có thực sự an toàn không. Ngoài ra, cậu cũng lo lắng khi rất có thể Mora là kẻ thứ bảy hay Chamo là kẻ thứ bảy, hoặc kẻ thứ bảy đã đặt sẵn một cái bẫy khác, chỉ chờ họ lao vào.

“Không có ý tưởng gì sao?”

“Tới đền thờ đi. Nếu Hans vẫn còn an toàn thì chúng ta sẽ gặp anh ấy ở đó.”

“Còn nếu không....?”

“Chúng ta không có thời gian để nghĩ về chuyện đó đâu.”

Vẫn còn một lựa chọn khác, đó là Adlet chứng minh sự trong sạch của mình ngay đây. Nếu cậu tiết lộ tất cả kế hoạch của kẻ thứ bảy, vậy trận chiến sẽ kết thúc ngay.

Nhưng hiện tại cậu vẫn chưa nghĩ ra cách mà tên thứ bảy tạo ra sương mù.

Nghĩ đi, Adlet tự nhủ. Chỉ còn một bước nữa thôi. Nếu mình tìm ra bằng chứng của phương thức đó, hay ít nhất cũng nghĩ ra phương thức đó là gì, vậy chúng ta có thể kết thúc chuyện này trong hòa bình.

“...Tôi cũng nghĩ vậy. Tuy nhiên... tôi không nghĩ được gì cả,” Fremy tiếc nuối nó. Nhưng Adlet cũng chẳng trách được cô ấy. Cậu cũng có nghĩ ra cái gì đâu.

“Adlet-san. Tôi đang chờ đấy...,” Nashetania đột nhiên nói. Chất giọng trong sáng và tươi vui, chẳng phù hợp với tình thế hiện nay chút nào.

“Chờ cái gì?”

“Lời thú tội,” cô ấy chĩa gươm về phía Adlet. “Tôi được biết rằng nếu tôi bắt được kẻ xấu thì hắn sẽ thú tội trước khi chết. Đúng không? Tôi nhớ hầu gái của tôi từng kể một lần rồi.”

Choáng váng, Mora nói, “....Công chúa. Cô hình như chẳng biết gì về thế giới bên ngoài rồi. Lời thú tội không phải là thứ con người sẽ làm, dù họ là ai.”

“Vậy sao?” Nashetania gật đầu. Rồi cô nghiêng đầu sang một bên và suy nghĩ.

“Chà nếu vậy thì tôi giết cậu ấy được rồi.”

Ngay sau đó, một thanh kiếm nảy lên từ chỗ Adlet đứng.

Cậu không thể né được nó, vai của cậu rách ra. Thanh kiếm sắc bén đến mức cậu còn không cảm thấy đau. Nhát kiếm chí mạng đã tới không chút do dự, tử thần đang lạnh lùng chờ cậu, cũng như Nashetania vậy. Cậu hoàn toàn không thể đọc được những bước di chuyển của cô; cậu không chút phòng bị và không thể nào biết trước được thanh kiếm có tới chỗ cậu hay không.

“Đỡ màu!” Fremy gào lên và bắn đạn vào trong rừng. Nhưng Goldof, vung cây giáo lên, lao tới và chặn đứng đòn tấn công. Viên đạn bắm trúng giáp của cậu, thổi bay người cậu ra đằng sau. Tuy nhiên, ngay khi chạm đất, cậu là tiếp tục lao tới.

“Cái giáp đấy làm từ gì vậy?” Fremy sốc nặng. Không chỉ cái giáp ảo tung chảo, Goldof còn ảo hơn. Tuy nhiên, ít nhất súng của Fremy vẫn tạo được chút thương tổn, dù chỉ là trên giáp.

Goldof đâm giáo tới, Adlet và Fremy liền nhảy sang hai bên. Rồi tận dụng cơ hội, Mora tóm lấy Fremy và kiếm của Nashetania nhắm thẳng vào tim Adlet.

“Tôi sẽ giữ Fremy lại! Công chúa, Goldof, hai người kết liễu hắn!” Mora hét lên.

Nhưng Fremy không để cho Mora thắng thế, cô thả vài quả bom trong áo choàng ra. Chấn động từ vụ nổ chặn Mora lại và màn khói bốc lên cản trở tầm nhìn của Goldof.

“Tại sao Fremy lại can thiệp vào?” Goldof lẩm bẩm.

Tuy nhiên, không cần phải suy nghĩ sâu xa, Goldof liền nheo mắt nhìn Adlet. Nhưng ngay lúc đó Fremy đã nạp một viên đạn khác và bắn vào chân Goldof. Viên đạn không xuyên thủng được giáp của cậu, nhưng làm cậu mất trọng tâm và ngã nhào xuống đất.

“Tôi sẽ cho cậu thấy tôi có thể giữ chân được hai người này. Adlet, chạy đi!”

Adlet rất lo lắng cho Fremy, nhưng ngay lúc cậu định nói cậu sẽ bảo vệ cô, cậu lại phân vân không biết có nên để cô ấy lại và chạy đi không. Cậu đã kiệt sức và chẳng còn lại món ám khí nào. Nên cơ hội chiến thắng khi đấu một một vô cùng xa xăm.

“Fremy. Tôi chắc chắn sẽ trụ được. Tôi là người mạnh nhất thế giới!” Adlet hét lên và chạy đi.

Nhìn cậu nói vậy và chuồn đi, Fremy mỉm cười một chút.


#


Adlet chạy trong khu rừng ngập sương, tới chỗ đền thờ, nơi Hans đang ở đó.

“Cậu chạy không thoát đâu!”

Nashetania đang tiếp cận từ đằng sau và cậu suýt soát né được những thanh kiếm bén nhọn bay về phía cậu từ cả dưới đất lẫn những thân cây.

Cậu có thể thấy được đền thờ ở ngay phía trước rồi. Và mặc dù hiện tại Nashetania nghĩ rằng Adlet đã đánh Hans gần chết nhưng nếu cậu có thể giải quyết được mối hiểu lầm này thì trận chiến này ắt hẳn sẽ tránh được.

Cậu ném một quả bom khói ra sau, che phủ tầm nhìn của Nashetania. Rồi cậu lại ném một mũi phi tiêu gây đau ra để chặn lại thế tiến công của cô. Dù phải dùng hết tất cả chỗ ám khí lác đác còn lại của mình, cậu vẫn hy vọng rằng mình có thể tới được đền thờ. Trận chiến sẽ kết thúc ngay khi họ gặp Hans.

“Goldof! Mora-san! Hai người làm gì vậy!?” Nashetania gọi với ra sau. Tuy nhiên, không ai trả lời.

Đúng như những gì Fremy đã tuyên bố, cô giữ chân được hai người kia thật. Nếu như vậy, Adlet tin rằng cậu có thể chạy thoát thành công.

Mặt trời đã bắt đầu lặn, báo hiệu rằng họ đã kẹt trong rừng suốt một ngày rồi. Và cả ngày dài dằng dặc này là cả một cuộc chiến dai dẳng. Cậu đã bắt cóc Fremy và bị những người còn lại truy đuổi. Cậu đã đánh nhau với Hans, rồi sau đó đối đầu với Chamo. Và mọi chuyện leo thang tới mức Fremy thậm chí còn cố giết cậu. Mỗi lần cậu đều bị thương, và giờ cơ thể cậu đã mấp mé ở ngưỡng giới hạn rồi.

Tuy nhiên, đây có lẽ là trận chiến cuối cùng. Nếu cậu có thể thành công bỏ trốn và gặp Hans thì Nashetania sẽ thôi không tấn công nữa. Rồi cậu và Hans có thể tới giúp Fremy.

Cậu vẫn không biết kẻ thứ bảy là ai và phương thức hắn sử dụng để tạo ra sương mù là gì. Tuy nhiên, Hans và Fremy đã đứng về phe cậu. Và họ có thể chặn đứng cuộc chiến và thay thế bằng một cuộc thảo luận.

Do tất cả những quả bom khói được cậu ném liên miên không dứt, Nashetania đã hoàn toàn mất dấu Adlet. Và mặc dù Adlet đã dùng gần hết ám khí nhưng cũng không còn quan trọng nữa. Đền thờ đã ở ngay trước mặt cậu rồi.

“Hans!” Adlet hét lên.

Nhưng không ai trả lời. Cậu không thấy bất kì ai quanh đền thờ.

“Hans! Anh ở đó không? Nếu có thì ra đi!”

Có lẽ anh ta ở bên trong, Adlet nghĩ và cứ hét vang liên tục. Tuy nhiên, vẫn chẳng có ai đáp lại.

“Anh đi đâu rồi?! Hans! Chamo! Hai người đâu rồi!?”

Adlet nhìn dấu ấn trên tay phải. Cả sáu cánh hoa đều còn đó. Tất cả Lục hoa Dũng sĩ đều vẫn còn sống. Thế nên Hans và Chamo chắc hẳn cũng vậy.

Nhưng họ đi đâu được cơ chứ? Họ bị mắc bẫy của kẻ thứ bảy rồi chăng? Hay là Hans đã bị Chamo đập cho nhừ tử?

“Cậu là người xém nữa giết chết Hans-san cơ mà, cậu còn tìm ai nữa vậy?”

Nashetania từ từ xuất hiện từ trong khu rừng.

“Dường như họ đã đi đâu mất rồi.”

Hay là kẻ thứ bảy chính là Hans, anh ta đã lặng lẽ chờ cho tới khi Nashetania giết mình.

Nashetania xông tới và ra đòn, nhưng Adlet kịp nhảy lên trên đền thờ, chạy như bay trên mái rồi biến mất ở phía đối diện. Cậu không tìm ra được cơ hội để nạp lại đống ám khí.

“Chờ đã!”

Adlet phải chạy. Tuy nhiên, chạy đi đâu bây giờ? Và chạy như thế nào nữa? Cậu không còn sót lại món ám khí nào.


#


Adlet liều mạng chạy trong khu rừng khi bóng tối chậm rãi phủ bức màn đen kịt lên những nhánh cây. Vết thương của cậu rất sâu và cậu đã vượt qua ngưỡng mệt mỏi của mình rồi. Nói như vậy có nghĩa là cậu kiệt sức rồi.

“Cậu ở đó à?!”

Nashetania lạnh lùng đuổi theo Adlet. Cậu không chắc mình còn né được những đòn tấn công của cô ấy được bao lâu nữa. Nhưng cậu biết rõ rằng sẽ không lâu đâu.

“Cậu vẫn còn chạy à?”

Cậu đã từ bỏ hoàn toàn hy vọng được gặp Hans.

Vậy giờ chỉ còn một lựa chọn nữa thôi. Chính là làm sáng tỏ bí ẩn về kẻ thứ bảy. Mình sẽ kể sự thật cho Nashetania và chứng minh rằng mình không phải là kẻ thứ bảy. Đó là lựa chọn duy nhất của mình.

Nhưng Adlet vẫn không biết sương mù được tạo ra như thế nào. Cậu có thể vén bức màn bí ẩn, nhưng nếu không có chứng cứ, cậu sẽ không thuyết phục được Nashetania.

Vì vậy, Adlet bèn nát óc suy nghĩ xem sương mù từ đâu chui ra. Sương mù. Sương mù. Sương mù. Sương mù. Sương mù.

Nhấn chìm trí óc trong cơ man là suy nghĩ, cử động của Adlet bắt đầu chậm lại. Và ngay lúc đó, một thanh kiếm của Nashetania xiên qua từ bên hông, khiến Adlet ngã xuống và đập vào thân cây.

“....Cuối cùng cũng tóm được cậu.”

Xa xa trong sương mù, Nashetania từ từ tiến lại.

“...Nashetania.”

Nhìn khuôn mặt ấy, Adlet nhớ lại ngày hai người dấn thân vào chuyến hành trình. Lần đầu tiên gặp cô ấy, Adlet đã bị sốc nặng. Cậu chưa từng nghĩ rằng một nàng công chúa sẽ tới chỗ cậu, đóng giả làm một cô hầu gái.

Và lúc đó, cậu nghĩ rằng hai người bọn họ đã xây dựng được một mối quan hệ tốt đẹp. Và với cô ấy, cậu đã từng nghĩ rằng hai người sẽ không bao giờ phải e sợ Majin.

Tại sao chuyện như thế này lại xảy ra? Adlet tự hỏi. Tại sao mình lại bị truy sát bởi những người đáng ra phải chiến đấu bên cạnh mình? Tại sao mình lại sắp chết ở đây?

“...Nghe này, Nashetania.”

“Cái gì?”

“Tôi là đồng đội của cô.”

Nashetania nhếch miệng cười, rồi chĩa kiếm về phía Adlet. thanh kiếm vươn ra và đâm xuyên qua tai Adlet.

“Nói nhảm nhí gì vậy?” Nashetania cười phá lên, nhưng ánh mắt ấy không khác gì ánh mắt của cô khi nhìn loài sâu mọt.

Vậy ra người con gái ấy cũng có thể lộ ra khuôn mặt như vậy sao? Khi họ gặp nhau, cô ấy trông thật vui tươi và hồn nhiên. Nhưng cô ấy cũng là một chiến binh xứng đáng được chọn làm một trong Lục hoa. Cho nên tất nhiên trong trái tim kia cũng phải có nanh thép.

“Cậu là đồ ngốc. Tuy nhiên, nếu cậu đầu hàng và tự thú thì tôi có thể cho cậu một cái chết nhanh chóng.”

“Tôi sẽ không tự thú. Tôi chẳng làm gì sao cả,” Adlet nói. Nhưng cậu cũng hiểu rằng cô ấy chẳng thèm nghe đâu.

Khi họ mới gặp nhau, chuyện chẳng giống như lúc này tí nào. Cô ấy suốt ngày đùa nghịch. Cô ấy ăn cà rốt sống và nghịch ngợm phóng kiếm vào người cậu. Lúc đó bọn mình nói chuyện gì nhỉ? À đúng, là về Sát thủ Lục hoa. Bọn mình đã tán dóc mà chẳng bao giờ ngờ được rằng bọn mình sẽ trở thành đồng đội của tay sát thủ.

Sát thủ lục hoa. Trong tích tắc, cậu cảm thấy không thoải mái lắm khi nghe thấy cái danh hiệu đó. Tuy nhiên, suy nghĩ đó chỉ chớp sáng rồi vụt tắt ngay trước khi kịp thành hình trong đầu.

“Không có tác dụng đâu. Tôi sẽ không bị cậu lừa nữa đâu.” Nashetania khẽ thở dài. “Cậu lừa tất cả chúng tôi vào bẫy. Cậu dối gạt chúng tôi, khiến chúng tôi tổn thương. Nhưng giờ tôi đã rõ rồi, cậu chính là kẻ lừa đảo.”

“Tôi không nói dối. Cậu đang bị lừa đấy. Kẻ địch đang lợi dụng cậu để giết tôi,” Adlet nói, nhưng những lời của cậu không tới được tai Nashetania. “Tôi không giết đồng đội của mình. Và cũng chẳng đặt bẫy ai hết.”

Thanh kiếm của cô ấy từ từ chĩa về phía trái tim cậu.

Mình có lẽ chặn được nó, cậu nghĩ. Nếu mình gặp may, mình có thể sống sót. Nhưng tay của Adlet không còn cử động được nữa.

Nếu cậu chặn được đòn này thì đã sao? Cậu vẫn sẽ chết sau đòn thứ hai, hoặc thứ ba. Bên cạnh đó, đau đớn và mệt mỏi đã lấy đi hết sức lực trong người Adlet.

Lạnh quá. Hôm qua khi mình đi với Fremy thời tiết mới ấm áp làm sao, sao bây giờ lại lạnh thế này?

“Tôi nhớ là đã nói rằng tôi sẽ không để mình bị cậu lừa nữa mà,” Nashetania nói, và tiếp tục nhấn mũi kiếm tới trái tim Adlet. Tuy nhiên cậu không nghe được cô nói nữa... cậu chỉ lo nghĩ tại sao trời lạnh thế này.

“Tôi không lừa cô mà. Nghe này, Nashetania! Tôi không phải là kẻ thứ bảy.”

“Láo. Cậu là kẻ thứ bảy.”

Thanh kiếm đâm tới. Ngay lúc đó, Adlet vung tay lên, bắt chéo lại và đặt ngay trước thanh kiếm. Cậu có thể nghe thấy tiếng thịt cậu bị lưỡi kiếm xẻ ra. Nhưng xương của cậu đã chặn được lưỡi kiếm, mặc dù thanh kiếm lá lúa đã đâm xuyên tay trái của cậu và chỉ vừa vặn dừng ở tay trái.

“...Hơi lạnh phải không?” Adlet lẩm bẩm.

“...Đừng cố nữa, vô ích thôi.”

Nashetania đẩy kiếm vào, nhưng Adlet lại đẩy ra. Cậu đẩy cô ấy ra sau và xoắn tay sang một bên, khiến Nashetania mất thăng bằng và ngã xuống.

Thanh kiếm vẫn còn cắm trên tay trái, Adlet đứng dậy và cắn nát nó. Đòn phản công quá bất ngờ khiến Nashetania bối rối trong giây lát.

“Tôi xin lỗi,” cậu hét lên và nhảy ra phía trước. Cậu đạp vào mặt Nashetania bằng đế giày. Giật nảy mình, cô ấy thả phần còn lại của thanh kiếm trong tay ra và ôm lấy mặt. Rồi Adlet nhảy thêm một bước nữa tới trước và lấy gót giày đá vào cằm cô ấy.

Ngay sau đó, cậu cứ quay lưng về phía Nashetania và chạy. Sức sống bừng bừng trở lại trong đôi mắt cậu.

Tại sao trước đây mình không nhận ra?

Câu trả lời ở ngay bên cạnh cậu. Nó ở gần cậu tới mức khiến cậu cảm thấy thật đáng thương khi mãi tới bây giờ mới nhận ra.

Rào chắn Ảo ảnh Sương mù rất lạnh.

“Ugu! Cậu chạy không thoát đâu!”

Dùng miệng của mình, Adlet kéo lưỡi kiếm kẹt trong tay ra. Trong khi đó, Nashetania đuổi theo sát nút, nhưng Adlet vẫn tiếp tục chạy và không để tâm chút gì tới cô ấy. Và mặc dù những thanh kiếm từ trên trời và dưới đất cứ lao về phía cậu như một cục nam châm, Adlet cầu nguyện rằng không có tham kiếm nào đánh trúng và cứ vậy mà chạy một mạch.

Cậu không thể chứng minh sự trong sạch của mình ở đây. Để làm được, cậu phải chạy.

“Công chúa! Người ổn chứ?”

Adlet có thể nghe thấy giọng của Goldof từ đằng xa. Rồi cậu lờ mờ thấy được bóng dáng của Goldof và Mora trong sương mù. Cậu cũng có thể thấy cảnh Mora vác Fremy trên vai. Cô ấy đang vật lộn gỡ dây trói của Mora.

Adlet cảm thấy thật may khi Fremy vẫn an toàn. Cô ấy đã chiến đấu hết mình vì cậu và giờ cô ấy vẫn còn sống sót.

Giờ, thứ duy nhất Adlet cần làm chính là lật tẩy tấm màn bí mật của kẻ thứ bảy.

“Đừng lo cho tôi! Đuổi theo Adlet!”

Và khi Goldof bắt đầu xông tới, mũi giáo cắt đôi mọi thân cây ngáng đường. Dùng kiếm của mình, Adlet thành công đánh bật đòn tấn công, nhưng sức mạnh khổng lồ của Goldof vẫn khiến cậu bay ngược ra sau.

May quá, Adlet nghĩ. Goldof đã cho cậu bay tới hướng cậu muốn. Vào lúc này chỉ chạy thôi cũng là muôn ngàn đau đớn.

“Chạy đi!” Fremy gào lên sau lưng Mora.

Cô ấy oằn người lại và thành công gỡ dây trói ra một chút. Rồi cô quay người về phía Goldof và Nashetania, dội bom về phía họ. Nó chặn được họ một lúc.

Và tận dụng khoảnh khắc đó, Adlet chạy. Cậu chạy, chạy và cứ tiếp tục chạy.

Nhưng cuối cùng Goldof vẫn bắt được cậu. Gã khổng lồ vung tay lên và ném cậu xuống đất.

“Cậu chỉ đi xa tới mức này thôi Adlet.”

Adlet ngã tại chỗ cách đền khoảng mười phút đi bộ, xung quanh chất đầy xác Kyoma.

Hôm qua, khi Adlet và những người khác thấy vụ nổ do lũ Kyoma gây ra, cậu và ba người đồng đội kia đã chạy tới đền. Và bây giờ, cậu cũng ở ngay chỗ họ bị Kyoma tấn công lúc trước, và Adlet cuối cùng cũng đột phá được vòng vây của chúng, để Nashetania cùng những người khác giải quyết chúng.

“Tôi xin lỗi Goldof. Tôi không thể dứt điểm cậu ta.” Nashetania chạy tới chỗ Adlet và nói.

“Cô nói gì vậy? Cô đã đuổi kịp hắn.”

Goldof ấn Adlet xuống chặt hơn, mặc dù Adlet đã chẳng còn sức để kháng cự.

“Làm tốt lắm Goldof. Giờ giết cậu ta đi.” Mang theo Fremy trên lưng, Mora cũng chạy về phía họ.

“Không! Dừng lại! Adlet, làm ơn chạy đi!” Fremy gào thét khi vùng vẫy trên vai Mora.

“Công chúa, Mora-san. Thay vì giết cậu ta, chúng ta nên ép cậu ta nôn ra chút tin tức. Nếu chúng ta giết cậu ta, chúng ta sẽ không biết được ai là kẻ chủ mưu đằng sau cậu ta.”

“Không, Goldof. Một gã như cậu ta sẽ không chịu khai đâu. Tôi e rằng cậu ta cực kì cứng đầu đấy.”

“Thả ra! Thả tôi ra Mora!” Fremy vùng vẫy, cựa quậy, nhưng cô ấy vẫn không thoát ra được.

Với kẻ ngoài cuộc, dường như Adlet đã bị dồn tới đường cùng. Tuy nhiên Adlet lại đang mỉm cười. Và nguồn gốc của nụ cười đó chính là bóng dáng đang tới từ đằng sau Mora.

“...Huh?”

Lúc thấy bóng dáng đó, thanh kiếm trên tay Nashetania tuột ra khỏi tay.

“Anh trễ quá đấy. Anh đi đâu vậy? Và anh đã làm gì?” Adlet hỏi.

Cuối cùng họ cũng thấy được dáng người đang tới, đó chính là Hans, với Chamo theo đuôi.

“Xin lỗi. Tôi mải đi tìm kiếm mọi người.”

Hans gõ tay lên đầu, cứ như xấu hổ lắm ấy. Anh ta dường như cũng hiểu rằng Adlet đã ước rằng anh không rời khỏi đền. Chà, cũng không cần phải chỉ trích anh ta làm gì. Anh ta vẫn tới kịp lúc đấy thôi.

“...Huh? ......Huh?”

Nashetania hoàn toàn choáng váng. Cả Goldof cũng á khẩu. Rồi sau đó, quên mất cả việc phải lượm kiếm lên, Nashetania chạy về phía Adlet.

“Cái này... không.... không thể nào...” Nước mắt trào ra trên khuôn mặt ấy.

Cố gắng gượng cười, Adlet nói, “Nashetania. Cô rất mạnh. Thực sự khủng khiếp đấy.”

“Cái gì thế này?” Bưng mặt, Nashetania òa khóc. Goldof liền lườm Mora đang vác Fremy trên lưng.

“Mora-san, giải thích cho chúng tôi.” Tay cậu ta siết chặt mũi giáo.

Cố gắng tỏ ra bình tĩnh, Mora nói, “Tôi xin lỗi vì đã nói dối. Tuy nhiên, nếu không nhờ vậy, chúng ta đã không dồn ép được Adlet.”

“Mora-san. Cô....” Ngùn ngụt giận dữ, Nashetania nhìn Mora. “Tại sao cô lại lừa chúng tôi!?”

“Adlet là kẻ lừa đảo. Sự thật đó không hề thay đổi. Cách thức của tôi không phải là vấn đề, chỉ cần nó có thể đem chiến thắng lại cho chúng ta là được!”

“Cô sai rồi! Cô nói dối. Cô lừa tất cả chúng tôi.”

Nước mắt lăn dài trên má, Nashetania túm lấy Mora. Tuy nhiên, Goldof liền thả Adlet ra và chạy tới can giữa hai người. Trong cơn hỗn loạn, Fremy thoát ra khỏi vai Mora và chạy về phía Adlet. Cô ấy đưa vai ra để cho cậu tựa vào và từ từ giúp cậu đứng dậy.

“...Này,” Adlet lảo đảo bước tới, với Fremy trợ giúp. Cậu nói rất nhỏ nhẹ, nhưng mọi người đều chú ý. “Các người nghĩ mạnh nhất thế giới nghĩa là gì?”

Fremy dẫn cậu tới một cái cây và sau khi tựa người vào thân cây, Adlet từ từ nhoài người xuống đất. Fremy liền vươn tay tới túi áo ngực, lấy ra vài kim châm và chỉ y tế, bắt đầu khâu vết thương của Adlet lại.

“Sức mạnh, kĩ năng, trí khôn, trái tim và vận may. Kẻ mạnh nhất thế giới sở hữu tất cả chúng.” Adlet nói và nhìn tất cả những người đồng đội và mỉm cười. “Vậy nên câu trả lời rất đơn giản. Tôi là người Mạnh nhất Thế giới. Ai có thể đi xa tới mức này ngoài tôi ra chứ?”

Mora bối rối và hoang mang.

“Chà, mọi chuyện sẽ ổn ngay thôi. Chúng ta sẽ hạ gục kẻ thứ bảy.”

Sau khi nghe thấy vậy, Mora giật cả mình. Nashetania và Goldof đều trông như vừa bị sét đánh. Chamo có hơi ngạc nhiên. Và Fremy thì nhìn cậu, ánh mắt tràn ngập vẻ mong đợi. Rồi Hans mỉm cười toe toét.

“Và tôi sẽ giải mã cái bẫy của kẻ thứ bảy.”


2Edit

Adlet bắt đầu trình bày giả thuyết của mình.

Đầu tiên, cậu nhắc lại những gì cậu đã nói với Hans và Fremy. Đặc biệt là chuyện phương thức kích hoạt rào chắn mà họ nghe từ Binh nhất Rowen đều là giả, và kẻ thứ bảy đã kích hoạt rào chắn sau khi Adlet mở cửa đền. Trong khi giải thích, đã vài lần cậu phải ngưng lại do cơn đau khi Fremy điều trị vết thương của cậu mà không có thuốc tê.

Chỉ có Nashetania và Goldof là chú ý lắng nghe. Mora và Chamo dường như đã biết về giả thuyết của cậu rồi, vậy chắc là Hans đã kể cho họ.

Khi cậu kể xong phân nửa, cậu rít lên một tiếng đầy đau đớn.

“Meow. Chúng tôi không ngại chờ cho cậu trị thương xong đâu. Hay cậu có muốn ai đó kể thay cậu không?” Hans hỏi.

“Đừng đùa nữa. Anh muốn cướp lấy đoạn cao trào trong câu chuyện của tôi thì có,” Adlet nở một nụ cười điềm tĩnh.

“Mora, cô để cho cậu ta nói tiếp được chứ?” Fremy hỏi.

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán và cổ của cô. “Cô, cô nói gì cơ?”

“Nếu cô là kẻ thứ bảy, vậy tôi nghĩ đây là lúc để cô đầu hàng rồi đấy.”

“Đừng có điêu.” Mora quay về phía Adlet. “Adlet. Lý thuyết của cậu không có chỗ đứng đâu. Chẳng có cách nào tạo ra sương mù cả. Chính rào chắn mạnh mẽ này mới là thứ tạo ra sương mù.”

Adlet dơ tay về phía Mora, ra hiệu cho cô ngừng nói. Cậu đã biết rõ cô muốn nói gì.

“Nhưng có đấy. Có một Saint duy nhất trên thế giới này có thể tạo ra sương mù, đúng không?”

“....Cậu là đồ ngu,” Mora lầm bầm.

Nhìn cô ấy, Adlet thở dài nặng nề. Rồi cậu nhìn Hans và cố ra vẻ cứng rắn, nhưng lúc này kể cả nói chuyện cũng gây ra muôn ngàn đau đớn.

“Mora. Trước đây cô nói rằng tôi không hiểu gì về sức mạnh của Saint, đúng không? Nhưng tôi trả lại cô câu này. Tất cả Saint các cô chẳng ai biết gì về sức mạnh của khoa học cả. Đó là vì sức mạnh của Saint có thể vượt qua cả khoa học. Tuy nhiên, mặc dù với tất cả các cô, khoa học là một thứ sơ khai và thấp kém, tuy nhiên nó thật sự vẫn rất tuyệt vời.”

“....Khoa học ư?” Mora nghiêng đầu sang bên. Có vẻ như cô ấy thật sự không hiểu từ đó có nghĩa là gì.

“Đầu tiên, tất cả mọi người đều biết sương mù là gì, đúng không? Hơi nước trong không khí cô đặc lại và tạo thành các hạt sương. Hơi thở của cô vào mùa đông biến thành màu trắng và những đám mây lơ lửng trên trời cũng hình thành theo cách tương tự.”

Khi Adlet giải thích, cậu nhớ lại những gì sư phụ Atro Spyker đã nói. Để tạo ra ám khí, Adlet đã học những tri thức khoa học tiên tiến nhất từ Atro. Cậu học những nguyên lý ẩn sau sự cháy của lửa, hiệu quả của độc dược, kể cả những định luật cơ học cổ điển liên quan tới khí và chất lỏng. Nếu cậu không học những thứ đó, cậu sẽ không bao giờ biết được đáp án.

Tuy nhiên, cái lúc học chúng, cậu luôn nghi ngờ rằng học cái thứ đó thì có tác dụng quái gì.

“Với không khí, áp suất khí quyển càng cao thì lượng hơi nướng trong không khí càng nhiều. Và nếu nhiệt độ đột nhiên hạ xuống, hơi nước trong không khí sẽ biến thành dạng lỏng và tạo thành những hạt sương trôi nổi trong không trung. Thế đã rõ chưa?”

“Chả hiểu gì cả,” Chamo nói.

Adlet cười khổ. “Lúc này cứ tạm hiểu là khi trời đang ấm mà đột nhiên trở lạnh thì sẽ tạo thành sương mù.”

“Hiểu rồi.” Thật bất ngờ, Chamo đồng ý mà không kháng nghị gì.

“Độ ẩm trong rừng này luôn rất cao, do ở ngay bên cạnh biển và nhờ hơi ẩm mà những ngọn gió thổi từ đại dương mang vào. Vậy nên nếu nhiệt độ trong rừng đột nhiên hạ xuống, sương mù sẽ ngay lập tức thành hình.”

“Chờ đã,” Mora nói. Cái bà cô này suốt ngày chen miệng vào. “Làm sao nhiệt độ đột nhiên hạ xuống được? Cả Saint of Ice và Saint of Snow đều không thể bành trướng sức mạnh của mình trên một diện tích rộng lớn thế này.”

“Cô gần đúng rồi đấy, Mora. Nhiệt độ không hạ xuống. Nó tăng lên.”

Mora bất thình lình im lặng. Nhưng rồi, dường như nhớ ra gì đó, cô ấy ngẩng đầu lên.

“Kế hoạch của hắn quả thực vô cùng tinh vi và phạm vi ảnh hưởng của nó đúng thật là kinh người. Để lừa tôi kích hoạt cái bẫy của hắn, hắn đã dùng chính sức mạnh tự nhiên.”

“...Saint of the Sun, Leura,” Fremy lẩm bẩm. Đúng vậy.

Lúc bắt đầu chuyến hành trình, cậu đã nghe kể về Sát thủ Lục hoa. Cung thủ đại tài Matola, Kị sĩ Foudelka, Saint of Ice Asley, và Saint of the Sun Leura. Tất cả những cái tên đó đều là của những chiến binh danh tiếng và đều đã bị ám sát, từng người từng người một.

Nhưng khi cậu nghe thấy vậy, cậu đã có cảm giác không đúng, khi Saint of the Sun Leura có hơi thừa thãi. Mặc dù bà ta là một Saint sở hữu sức mạnh kinh người nhưng với tuổi tác đó, bà ta đã không còn phù hợp để chiến đấu nữa. Chính vì vậy nên cậu mới không hiểu tại sao Sát thủ Lục hoa lại giết bà.

Sau đó, Adlet gặp Fremy và khi cậu biết rằng cô ấy là Sát thủ Lục hoa, Adlet đã hỏi, “Cả Leura nữa...Cô cũng giết Saint of the Sun sao?”

Lúc đó Fremy đã trả lời, “Saint of the Sun? Leura?... tôi không hề biết có chuyện đó đấy.”

Tất nhiên Fremy đã bị đồng minh Kyoma phản bội nửa năm trước. Sau đó cô chưa từng giết bất kì ứng viên Lục hoa nào. Do Leura chỉ mới mất tích hơn một tháng trước nên Fremy chắc hẳn đã không can dự vào việc giết Saint of the Sun.

Và nếu vậy thì ai đã làm?

“Tôi sẽ hỏi cô một chuyện nữa, Mora. Với sức mạnh của Saint of the Sun, liệu có thể khiến nhiệt độ quanh đây đồng loạt tăng lên không? Ắt hẳn là có. Bà ấy nổi tiếng vì việc có sức mạnh có thể thiêu trụi nhiều tòa pháo đài mà.”

“...Có...có thể.”

“Nếu bà ấy có già hơn thì vẫn có thể chứ?”

“Chân của Leura đã già yếu tới mức bà không thể rời khỏi xe lăn nữa. Tuy nhiên, sức mạnh của Thần Mặt trời chẳng liên quan gì tới thể trạng cả.” Thay cho Mora, người đang do dự, Fremy nói.

Adlet gật đầu và rồi bắt đầu đề cập tới cốt lõi của giả thiết. “Giờ tôi sẽ kể về cái bẫy mà tên thứ bảy đã sử dụng. Đầu tiên hắn bắt Leura và bắt bà ta hợp tác. Có lẽ hắn đã bắt người thân của bà làm con tin, kiểu kiểu thế. Trước sự hăm dọa, Leura bèn nâng nhiệt độ trong cả vùng lên. Có lẽ chuyện này bắt đầu trong khoảng một tháng trước.” Adlet nhìn những người còn lại.

“Mọi người đều nhớ ngày đầu tiên đến đây chúng ta cảm thấy thế nào đúng không. Chúng ta đều thấy nó ấm áp đến kì lạ, phải không? Đó là sức mạnh của Leura đấy.”

Mọi người nhớ lại những gì xảy ra từ hôm qua, rồi gật đầu.

“Tiếp theo, đồng đội của kẻ thứ bảy tấn công pháo đài và quyết định giết tất cả mọi người bên trong. Rồi chúng giả vờ trở thành lính gác. Hoặc rất có thể những gã lính trong pháo đài vốn đã theo phe kẻ thứ bảy rồi. Tôi không biết giả thuyết nào mới là đúng. Tiếp theo, những người lính kể cho chúng ta nghe về sự tồn tại của Rào chắn Ảo ảnh Sương mù, nhưng đã nói dối cách kích hoạt nó.”

“Nếu trong số chúng ta có người đã biết trước cách kích hoạt thật sự thì sao?” Mora hỏi.

“Vậy kế hoạch của hắn sẽ dừng lại ngay lúc đó. Tuy nhiên, xác suất thấp lắm. Đức vua đã biến pháo đài trở nên tuyệt mật và không kể cho bất cứ ai biết về sự tồn tại của rào chắn, ngoại trừ một nhóm người thân tín.”

“...Vậy?”

“Kẻ thứ bảy sử dụng Kyoma để lừa chúng ta vào đền. Rồi khi tôi mở cửa, chúng gửi tín hiệu. Nghe tín hiệu đó, một con Kyoma đồng minh ở gần kẻ thứ bảy sẽ giết Leura. Tín hiệu được gửi đi là nhờ con Kyoma có thể biến đổi hình dạng ở chỗ đền thờ lúc đó. Tiếng cười man rợ đó chắc hẳn chính là thứ ra hiệu rằng đã tới lúc giết Saint of the Sun. Và nếu Leura chết, sức mạnh của mặt trời mà bà sử dụng sẽ bị vô hiệu hóa. Rồi nhiệt độ sẽ giảm xuống đột ngột, và sương mù thành hình. Và chúng ta đều sẽ nhầm rằng rào chắn đã được kích hoạt.”

Khi Adlet vào đền, cậu cảm thấy một cơn rùng mình ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Đó không phải là ảo giác; nhiệt độ đã thật sự hạ xuống. Tuy nhiên, câu chưa từng nghĩ rằng sự thay đổi nhiệt độ đó là một phần trong kế hoạch của kẻ thù.

“Sau đó, kẻ thứ bảy hồn nhiên tới bàn thờ. Và tận dụng thời cơ khi chúng ta đều đang bối rối, hắn mới thật sự kích hoạt rào chắn. Tôi không cần phải giải thích những gì xảy ra sau đó nhỉ. Tôi đã bị nghi ngờ và kẻ thứ bảy thật sự nghĩ rằng tốt nhất là kiên nhẫn chờ cho tới khi mọi người đều đồng ý rằng tôi là kẻ thứ bảy.”

“Chờ đã! Bằng chứng đâu?! Tất cả đều chỉ là giả thiết của cậu!”

“Tôi vẫn đang nói dở.”

Fremy đã băng bó vết thương xong, nên Adlet cố đứng dậy. Tuy nhiên, Hans can cậu lại.

“Để đó cho tôi. Cậu chỉ việc giải thích thôi.”

Adlet ngồi phục xuống, lưng tựa vào thân cây. Còn Hans, anh ta đi tìm kiếm từng cái xác Kyoma lăn lóc trên mặt đất.

“Chà, vậy chúng ta chỉ còn một vấn đề cuối cùng. Kẻ tiếp tay cho kẻ thứ bảy giấu xác Leura ở đâu? Leura không bị giết tại chỗ cách đền quá xa, do bà và tên hung thủ phải ở chỗ nào đó mà tín hiệu, là tiếng của con Kyoma, có thể tới được chỗ họ.

“Hắn sẽ không ôm xác bà mà đi lung tung, do rất có thể hắn sẽ đụng phải Mora, Hans, hay Chamo. Và kể cả có chôn xuống, hắn cũng sợ rằng kế hoạch sẽ bị phát giác, do có Chamo ở đây.”

Sử dụng con Kyoma trong bụng là một trong những khả năng của Chamo. Và nhờ đó, em có thể sử dụng Kyoma sâu hay thằn lằn để tìm kiếm trên mặt đấy và chúng có thể tìm ra chỗ giấu xác.

“Chẳng có nhiều chỗ để giấu lắm, kể cả trong một khu rừng rộng lớn như thế này. Không, nói đúng hơn, chỉ có một chỗ mà thôi.”

“Meow, tôi tìm thấy rồi,” Hans nói và chỉ vào một trong những cái xác Kyoma.

Nó dài khoảng năm mét và có hình con cá sấu. Nếu không nhìn kĩ thì sẽ chẳng ai để ý, nhưng bụng con Kyoma có hơi phồng lên.

“Hans, cắt nó ra cho tôi.”

Adlet nuốt nước bọt. Thời khắc định mệnh đã tới. Bằng chứng duy nhất có thể chứng minh sự trong sạch của Adlet chính là đây. Giả định của cậu là đúng hay sai, mọi người đều sẽ biết sau khi mổ bụng con Kyoma ra.

“Nơi duy nhất để giấu xác là bên trong xác một con Kyoma.”

Hans vung kiếm xuống và cắt bụng con cá sấu ra. Và một cái xác của bà già, dính đầy dịch vị của Kyoma rơi ra.

“Giờ kiểm tra đi, Mora. Nếu tôi không nhầm thì bà già này là Leura, Saint of the Sun, đúng chứ?” Hans hỏi.

Mora rụt rè lại chỗ bà già, và rồi quỳ sụp xuống đất.

“...Là Leura-sama. Người này là Leura-sama.”

Adlet thở phào nhẹ nhóm, và Hans giành quyền nói.

“Chà, giờ còn ai vẫn còn nghi ngờ Adlet là kẻ mạo danh không, meow” Nếu vậy, tôi muốn bạn giải thích tại sao bà già này lại chết ở đây, meow.”

Adlet đã nghĩ là chẳng có ai đâu, nhưng Mora lại đứng lên.

“Kể cả chuyện này cũng là một cái bẫy! Adlet đã bố trí nó để cậu ta có thể biến giả thuyết của mình thành sự thật!”

Mora vẫn cứ khăng khăng Adlet là kẻ lừa đảo; tuy nhiên chả ai chịu lắng nghe cô nữa.

“Nếu vậy thì Adlet đã phải tiết lộ chuyện này từ lâu rồi. Cô nghĩ cậu ta đã đứng trên lằn ranh sinh tử bao nhiêu lần để tới được chỗ này chứ?”

“Um...” Mora ôm đầu, tiếp tục suy nghĩ tìm cách chối cãi. Tuy nhiên cô ấy là người duy nhất còn nghi ngờ Aldet. Gió đã đổi chiều. Kẻ thứ bảy giờ mới là người bị dồn vào chân tường.

Và rồi Mora lí nhí nói, “...Tôi đã lầm. Adlet không phải là kẻ lừa đảo.”

Vẫn còn đau đớn, Adlet thở dài. Sức lực rời hết khỏi thân thể cậu và lưng cậu trượt dài trên thân câu.

Cậu định nhấc mình dậy bằng hai nắm tay, nhưng rút cục lại thôi.

“Ngay từ đầu cô đã sai, đúng chưa? Tôi không phải là kẻ thứ bảy.”

Viễn cảnh chiến thắng của cậu như mành chỉ treo chuông. Và cậu cũng không dám khẳng định rằng xác của Leura được giấu ở đó. Rất có thể nó chỉ được chôn ở đâu đó khó tìm thấy. Hoặc cũng có thể bà ta bị giết ở ngoài rào chắn. Cho tới lúc này, Adlet đều đặt cược bản thân vào số phận.

Nhưng cuối cùng cậu đã thắng. Cậu đã hoàn toàn giải quyết được kế hoạch của kẻ thứ bảy.

Còn ai dưới gầm trời này có thể tới được mức này ngoài mình ra cơ chứ?

“Này, ai giết bà cụ thế?” Chamo hỏi.

“Có lẽ là con Kyoma hình cá sấu đó. Nó giết Leura, ăn bà ta rồi chết luôn ở đó.”

“Chờ đã. Thế rút cục ai là kẻ thứ bảy?” Mora hét lên. Câu hỏi của cô được đáp lại bằng sự im lặng của hết thảy mọi người.

Kể cả Adlet cũng không biết kẻ thứ bảy là ai. Cậu đã khám phá ra mọi chi tiết trong cái bẫy, nhưng cậu vẫn chưa tìm thấy bằng chứng về nhân dạng của kẻ thứ bảy.

Tuy nhiên, có vẻ như không cần phải thảo luận nữa.

“Mora-san. Cô đã hiểu tình thế của mình lúc này chưa?” Nashetania hỏi. Giọng nói của cô ẩn chứa đầy sự giận dữ. Cô lượm thanh kiếm rơi dưới đất lên và chĩa về phía Mora.

“Fremy-san, xin đừng rời xa Adlet-san. Goldof, đừng để Mora-san trốn thoát.”

Bước lùi một bước, Mora hét lên, “Chờ đã, Công chúa! Không phải tôi. Cô có bằng chứng gì cơ chứ?”

“Tất nhiên là chúng tôi không có bằng chứng, nhưng ngoài cô ra thì còn ai nữa chứ? Cô chẳng lẽ lại định nói kẻ lừa đảo là Fremy-san à?”

Mình có lẽ nên cản cô ấy lại, Adlet nghĩ. Chẳng có bằng chứng gì cả. Nhưng có thể là ai ngoài Mora chứ? Cậu tin rằng Fremy không phải là kẻ mạo danh. Cả Nashetania cũng vậy. Hans đã phối hợp với cậu để vén màn kế hoạch của kẻ thứ bảy. Và ngay từ đầu cậu chưa từng nghi ngờ Chamo. Cả Goldof nữa. Một người đầy lòng kiêu hãnh như Goldof có lẽ khó mà phản bội họ.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là Mora. Nhưng ngay lúc cậu nghĩ vậy, Chamo nói, “Không phải là Obachan.”

Mọi người nhìn Chamo.

“Chamo có cái này,” cô bé vén áo sơ mi lên và cho mọi người thấy bụng của mình. Một phiến đá được đặt ở thắt lưng, nhưng Adlet chẳng biết đó là gì.

“Sau khi Mora-obachan rời đi, Chamo đã đập nát sàn gạch trong đền và cố đào xuống dưới. Sau đó Chamo thấy một cái hộp lớn với một thanh kiếm thánh và phiến đá ở bên trong.”

Hans tiếp lời Chamo. “Người tạo ra rào chắn này cũng đã chuẩn bị hết sức kĩ lưỡng. Bàn thờ nơi kích hoạt rào chắn, họ đã tạo ra một bản sao của nó để đề phòng. Do nó được chôn ở khá sâu bên dưới nên khó mà đào tới được. Adlet, cậu vẫn chưa vào lại đền đúng không? Bên dưới sàn nhà có một cái lỗ khổng lồ.”

Adlet lắc đầu. Nashetania đuổi theo cậu nãy giờ nên cậu chẳng biết làm gì nhiều ngoài chạy trốn.

“Hehehe, Chamo thấy thứ này.”

“Chà, dù thứ chôn ở dưới đất là gì thì cũng là nhờ công tôi, tôi là người duy nhất nảy ra ý tưởng này,” Hans cãi lại.

“Nhưng Chamo mới là người tìm thấy nó.”

“Nhưng anh là người nghĩ ra nó mà, Meow.”

“Trận chiến tranh giành bản quyền để sau đi. Trên phiến đá ghi cái gì?” Adlet hỏi.

Hans và Chamo đều nhếch miệng cười toe toét.

“Có hai phiến đá. Một phiến để trên bàn thờ. Ngược lại, phiến này không được ghi thần ngữm mà là ngôn ngữ đến cả tôi cũng đọc được.”

Vào lúc đó, mọi người tập trung chú ý về phía Hans. Vậy nên, không ai để ý rằng vẻ mặt của kẻ thứ bảy đã biến đổi.

“Để kích hoạt lại rào chắn, trước tiên rút thanh kiếm báu và phiến đá bị bể ra, và rồi sau đó ngươi phải thực hiện những bước kích hoạt sau. Đó là nắm thay gươm báu, nhỏ máu xuống và vừa đập bể phiến đá vừa hô khẩu lệnh.”

“...Huh?” Goldof hỏi. Nhưng âm thanh tắc tịt đó dường như không phải tới từ chỗ cậu.

Adlet cũng không thể tin được vào tai mình. Tiếp theo, cậu nghi ngờ trí nhớ của chính mình. Và cuối cùng cậu nghi ngờ tính chân thực của phiến đá.

Bởi vì cậu nhớ rõ những gì xảy ra sau khi cậu và những người khác đặt chân vào đền, lúc trước khi Chamo tới...

“Meow? Ai đập bể phiến đá vậy? Meow. Tôi không biết.”

“Khi Chamo tới, phiến đá đã bị vỡ rồi. Ai đập bể nó vậy?”

Adlet lục lọi trí nhớ của mình....

“Rào chắn đã được kích hoạt. Không thể tin được. Ai đã làm chuyện này?” Nashetania nói, khó khăn lắm mới thốt được ra khỏi miệng.

“Tôi xin lỗi, nhưng tôi cũng không biết chuyện gì đã xảy ra,” Adlet nói, lắc đầu.

“Trước mắt chúng ta phải kéo rào chắn xuống đã,” Goldof nói. “Xin lỗi.”

Người đầu tiên chạm tay vào nó là Goldof. Cậu ta rút thanh gươm báu ra và cố hủy kích hoạt rào chắn.

Adlet là người tiếp theo chạm vào nó. Cậu vung thanh kiếm trong tay và nhỏ máu ra, rồi cố hủy kích hoạt rào chắn. Và sau đó nữa...

Nashetania nắm lấy thanh kiếm, nói rất nhiều cụm từ và cuối cùng, cứ như đã chán phải chờ đợi, đập bể bệ đỡ kiếm và phiến đá.

“Để đó cho tôi,” Adlet đã xen ngang khi mọi người nhận ra rằng nỗ lực hủy rào chắn của họ chẳng có tác dụng.

“Rào chắn tan biến! Rào chắn biến mất! Dừng lại! Dừng màn sương mù lại! Ta là chủ nhân của rào chắn.”

Và đó là lúc phiến đá bị đập bể.

“May quá, Mora-obachan. Tí nữa thôi là dì bị giết rồi.”

“...Tôi vẫn chưa hiểu mô tê gì cả. Ý em là sao?”

Chamo mỉm cười khi thấy Mora bối rối, chẳng hiểu tình huống hiện nay là thế nào.

“Adlet, cậu thấy nó, đúng không? Ai đập bể phiến đá,” Hans hỏi, nhưng Adlet không thể trả lời. “Meow, cô biết không Fremy?” Hans bèn hỏi Fremy.

Không hề do dự, cô ấy đáp, “Nashetania.”

Nashetania bước lùi lại một bước, vẻ mặt kinh hoàng hiện lên. Cô ấy nghẹn họng và khẽ lắc đầu, cố gắng bào chữa cho sự trong sạch của mình trong tuyệt vọng.

“Lúc đó... phiến đá.... n... nhưng ý mọi người nói là tôi cố ý kích hoạt rào chắn ư...”

“Là công chúa ư? Ngạc nhiên thật. Tôi cứ nghĩ là Goldof cơ, Meow.”

Hans rút kiếm ra và Chamo ngậm ngay nhánh cỏ đuôi cáo. Nhưng Goldof đứng chắn ngang và chặn họ lại.

Đây là một cái bẫy. Nếu không thì chắc chắn có gì nhầm lẫn ở đây. Cô ấy không thể là hung thủ, Adlet nghĩ khi lần tìm trong trí nhớ, về những ngày cậu và cô ấy bên nhau.

Nashetania chưa từng thể hiện một động thái khả nghi nào. Cậu nhớ lại cái lúc cô giả vờ làm hầu gái và tới thăm cậu. Rồi lúc họ được chọn làm Lục hoa Dũng sĩ và xông pha trên chuyến hành trình cùng nhau. Sau đó, cậu nhớ về lúc họ cứu những dân làng bị tấn công. Tiếp theo là lúc họ chia ra, và rồi tái hợp. Cậu cũng nhớ lúc cô ấy coi Fremy là kẻ thù và trận chiến xảy ra sau đó.

Và sau trận chiến đó, họ tới chỗ đền thờ đang bị bom oanh tạc.

“...Ah...” một âm thanh chói tai như tiếng thét buột ra khỏi miệng Adlet.

Trên đường tới đền thờ, bốn người đã bị Kyoma chặn lại. Và trong cuộc chiến hỗn loạn, Nashetania đã nói, “Adlet-san. Làm ơn tới đền trước đi. Chúng tôi sẽ xử lý chỗ này.”

Tại sao mình lại không nhận ra cơ chứ? Có một điều kiện quan trọng để cái bẫy này hoạt động. Và đó là một trong Lục hoa Dũng sĩ phải tới được chỗ ngay trước đền thờ. Những lời của Nashetania đã thúc đẩy Adlet đi vào quỹ đạo, và khi cậu tới đền thờ, cậu đã rơi vào cái bẫy của kẻ thứ bảy.

“Các chẳng qua chỉ đang buộc tội hết người này tới người khác? Được rồi, ở đó đi, tôi sẽ bảo vệ công chúa.”

Goldof tỏa ra sát khí tanh tưởi từ khắp người và phòng hộ cho Nashetania từ đằng sau.

“Công chúa? Không thể nào...” Luýnh quýnh, Mora chẳng thể làm gì.

Hans và Chamo từ từ tới chỗ Nashetania, trong khi Fremy rút khẩu súng trường ra và lên đạn. Bên kia, Nashetania rút kiếm ra và nhìn về phía Adlet với ánh mắt nài nỉ.

“Adlet-san. Làm ơn nói gì đi. Tôi không phải kẻ thứ bảy.”

Sai rồi, cô ấy không phải là kẻ mạo danh. Adlet muốn nói vậy, tuy nhiên, những lời tuôn ra lại hoàn toàn khác.

“Không thể nào. Chuyện này là thật sao, Nashetania?”

“...Adlet-san.”

Cái lúc nghe thấy những lời của cậu, vẻ mặt Nashetania đột nhiên thay đổi. Người con gái luôn sợ hãi và tìm kiếm sự trợ giúp biến thành một người lờ đờ và vô cảm.

Rồi cô cười ngọt ngào. Nụ cười y hệt như lần đầu họ gặp gỡ; một nụ cười thật thanh tú và tươi vui làm sao.

“Tôi chịu thua,” cô ấy nói.

“Cái gì cơ?” Adlet hỏi lại.

Nashetania đút kiếm bỏ vào bao và dơ hai tay sang ngang.

“Cậu không hiểu sao? Tôi chịu thua. Có nghĩa là tôi đầu hàng.”



3Edit

Tất cả đều nghẹn lời và đứng sững sờ.

Vẻ mặt của Nashetania cùng sự khác biệt mười mươi trong cách nói của cô ấy khiến mọi người sửng sốt. Chính vì vậy, chẳng ai động đậy và chỉ đứng đó nhìn chằm chằm về phía cô ấy.

“...Công chúa. Cô đang nói gì vậy?”

“Ý tôi muốn nói là, Goldof, tôi là kẻ thứu bảy.”

Nashetania vỗ vỗ lên vai cậu chàng đang đứng trơ trơ ra như tượng đá, cứ như muốn nói, ‘Cảm ơn vì mọi thứ.’

“Tôi xin lỗi,” Nashetania nói, rồi bước dọc qua một bên Goldof và đứng ngay trung tâm đền thờ. “Có lẽ tôi còn giữ thêm được một chút nữa. Nhưng với Adlet-san lúc này, dù tôi nói gì đi chăng nữa thì có lẽ cũng vô dụng cả thôi.

Rồi cô ấy đảo qua từng khuôn mặt một.

“Tôi đã phạm sai lầm. Tôi có biết về những thiết bị bổ sung, nhưng tôi không ngờ rằng phương thức kích hoạt rào chắn lại được ghi trên đấy. Sự chuẩn bị của tôi vẫn còn quá thiếu sót. Và tôi thậm chí còn không hạ được ai, mặc dù vốn dĩ tôi tưởng tôi có thể trừ khử được ít nhất hai người.”

Nashetania rất bình tĩnh. Cô ấy không rụt rè, không ríu rít xin lỗi, và cũng chẳng luống cuống.

“Nguyên do thất bại của tôi chắc hẳn là do tôi đã quá thiếu quyết đoán. Mặc dù có rất nhiều lựa chọn khác, như tiếp cận Adlet và đánh lén, hoặc nhờ Goldof dứt điểm cậu ta, tôi đều coi thường tất cả. Mà thôi, ít nhất về phần mình thì kế hoạch của tôi vẫn diễn ra trôi chảy.”

Những lời của cô chẳng thể vào óc Adlet, cứ như nghe từ tai này rồi chảy ra tai kia.

“Hans-san, ngay từ đầu tôi đã nghĩ rằng anh có lẽ là kẻ địch khó nhằn nhất. Do đó tôi đã bố trí rất nhiều cách để vu oan cho anh rồi giết anh... Nhưng đều thất bại. Thật là đáng thất vọng. Chà, ít nhất tôi cũng đoán đúng, anh quả nhiên là kẻ thù mạnh mẽ nhất. Và tôi dám cá rằng nếu anh không ở đây thì tôi cũng không thất bại thảm hại thế này.”

Nashetania lại liếc nhìn mọi người rồi cười lớn.

“Sao vậy? Sao mọi người yên lặng thế.”

Khi nhìn thấy vẻ mặt đó, Adlet vẫn nghĩ rằng cô ấy có thể không phải là kẻ địch thật. Cô ấy trông chả có gì là xấu hổ cả. Có lẽ cô thậm chí cũng nghĩ rằng bẫy Adlet quả thực là một chuyện vô cùng sáng suốt.

“...Cái...” Mora cuối cùng cũng thốt ra được.

“Tại sao cô lại muốn giết chúng tôi, không, nếu cô thật sự định giết chúng tôi... vậy có nghĩa là cô về phe Majin và định hủy diệt cả thế giới sao?”

Mora choáng váng tới mức không thể nói năng trôi chảy được. Và nhìn Mora như vậy, vẻ mặt Nashetania có hơi tối sầm lại.

“Thật là, làm những chuyện này có lẽ cũng không cần thiết lắm. Tôi đáng lẽ phải tiết lộ mọi chuyện và yêu cầu mọi người hợp tác. Nhưng giờ, tất cả đều là vô nghĩa.”

Goldof quỳ sụp xuống dưới chân Nashetania. “Công chúa! Hãy nói đi! Người định làm gì vậy?! Tôi sẽ theo người.”

Nashetania cúi nhìn Goldof rồi đau khổ cười.

“Thật tình đấy, Goldof. Tôi đã nghĩ cậu sẽ theo phe tôi. Nếu cậu không nói gì và chỉ yên lặng lắng nghe những gì tôi nói thì tôi có lẽ đã nói cho cậu sự thật. Nhưng cậu...” Cô ấy ngừng lại giữa chừng và đặt tay lên miệng. Rồi cô nàng cười khúc khích, một điệu cười cay nghiệt. “Cậu có dám chấp nhận không...”

Chắc chắn có gì đó đã xảy ra giữa Goldof và cô ấy. Nhưng dù là gì thì cũng không còn quan trọng nữa.

“Nhưng Công chúa, Chamo muốn biết. Tại sao người muốn giết Chamo và những người khác?”

“Được rồi, được rồi, chúng ta đang nói về chuyện đó nhỉ.” Nashetania đưa tay lên ngực và nói rất chân thành, “Tôi khao khát hòa bình thực sự. Tôi muốn tạo ra một thế giới nơi Majin, Kyoma và con người có thể sống hòa bình cùng nhau. Với ý tưởng đó, tôi đã bố trí kế hoạch này.”

Adlet chẳng biết nói gì. Cậu thậm chí còn chẳng hiểu ý cô ấy là gì.

“Tôi không bất kì oán hận gì với mọi người. Nhưng với tôi, hồi sinh Majin là việc cần thiết. Vậy nên tôi cần phải trừ khử Lục hoa Dũng sĩ bằng mọi giá.”

“Để làm gì? Tôi chẳng hiểu ý cô là gì. Cô đang nói gì vậy, Công chúa?” Mora bù đầu hỏi.

Nhưng Nashetania lờ cô ấy đi và tiếp tục, “Tôi có một yêu cầu cho tất cả mọi người. Mọi người có thể rút lui khỏi cuộc chiến này không? Tôi sẽ giải quyết chuyện Majin hồi sinh. Tôi sẽ không để nói hủy diệt cả nhân loại bởi vì tôi yêu cả con người lẫn Kyoma, một cách bình đẳng.”

“Công chúa, tôi xin người. Làm ơn nói theo cách mà mọi người đều hiểu được đi.”

“Vậy tôi sẽ giản lược nhé. Mục tiêu của tôi là biến đổi loài Kyoma và để họ sống hòa thuận với loài người.”

Adlet không thể hiểu lý do của cô ấy, và với cậu, những lời của cô ấy thật nhảm nhí. Tuy nhiên, cậu vẫn lắng nghe hết những lời cô ấy nói. Có lẽ bởi vì  bầu không khí đang bao trùm quanh đây, hoặc cũng có thể là do sức hút mãnh liệt của bản thân cô ấy.

“Meo, meow. Sống hòa thuận và thế giới sẽ trở nên thái bình ư?”  Kể cả Hans cũng bị choáng ngợp trước những gì Nashetania đang nói.

“Đúng vậy, nó sẽ trở nên hòa bình. Tôi không nói rằng không có nguy hiểm gì ở đây. Và để mọi người nhận ra hòa bình đó, cần phải có hy sinh. Tuy nhiên, sự hy sinh là rất nhỏ.

“...Bao nhiêu?” Fremy hỏi.

“Tôi nghĩ nhân loại cần phải hy sinh khoảng 500,000 nhân khẩu.” Nashetania thản nhiên và đầy tự tin nói.

Mình chẳng hiểu nổi, Adlet nghĩ. Cậu không tài nào hiểu được Nashetania đang cố làm gì, hay cô ấy đang nghĩ gì. Và nhìn cô ấy lúc này, cậu cảm thấy ẩn sau vẻ ngoài đáng yêu đó là một con quái vật.

“...Hans, Fremy, Mora, Chamo,” Adlet quay mặt về phía những người bạn đang sốc nặng, “...Giết cô ấy đi!”

Tuân lệnh, Hans rút kiếm ra và xông tới. Chamo đút nhánh cỏ vào sâu trong họng và nôn Kyoma ra. Còn Mora cuộn tròn hai nắm đấm và lao về phái Nashetania.

Người tiếp cận đầu tiên là Mora, chỉ với một cú đấm, cô đấm thẳng vào mặt Nashetania.

Tuy nhiên....

“Ra thuyết phục rút cục cũng vô ích.”

Khi đầu cô ấy nứt ra, Nashetania đứng cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Rồi cơ thể, áo giáp và quần áo của cô đều vỡ nát và biến thành một hỗn hợp nhầy nhầy như bùn.

“Tiếc quá.” Giọng nói phát ra từ khu rừng xung quanh chứ không phải là từ đống bùn từng là Nashetania. “Tạm biệt Goldof. Thật tiếc khi chúng ta không thể cùng sóng vai trên chuyến hành trình.”

“Cái gì vậy?”

“Một tuyệt chiêu của Kyoma. Một kĩ năng Kyoma ở đẳng cấp tương đối cao,” Adlet nói.

“Còn về cô Fremy-san, tôi nghĩ cô sẽ hiểu được tôi.”

“Meow! Cô ta vẫn ở gần đây.”

“Chúng ta sẽ còn gặp lại.”

Hans đuổi theo Nashetania, chạy theo hướng giọng nói kia phát ra. Cả Chamo và đàn Kyoma của em ấy cũng vậy.

“Fremy! Tôi giao Adlet cho cô đấy!” Mora cũng lao vào rừng.

Và sau một hồi, Goldof đứng tê liệt nãy giờ cuối cùng cũng theo chân họ chạy theo hướng đó, chỉ để lại Adlet và Fremy ở lại đền thờ.

“...Không, không thể nào. Là Nashetania ư? Tôi không tài nào tin nổi,” Adlet rên rỉ.

Cơn đau ập tới cơ thể cậu ngay khi cậu bắt đầu thấy nhẹ nhõm do danh tính của kẻ thứ bảy đã được hé lộ. Fremy cũng tựa người vào thân cây và ngồi xuống bên cạnh cậu.

“Đừng nói nữa Adlet. Cậu đang cố gắng quá sức đấy.”

“Làm việc quá sức là... nghề của tôi mà.” Adlet ngửa mặt cười với Fremy.

“Cậu chảy máu nhiều quá. Chờ đấy. Tôi có một ít thuốc rất công hiệu ở đây.”

“Cậu lúc này mới tốt bụng làm sao... Đáng ra cậu nên tử tế như vậy ngay từ đầu.”

“Tôi bảo đừng nói nữa,” Fremy lục lọi bên trong áo choàng.

Trong khi nhìn cô ấy tìm kiếm, Adlet nhớ lại lần đầu gặp cô ấy. Lần đầu tiên thấy cô ấy, cậu đã nghĩ rằng cô gái đó thật xinh đẹp. Và rồi cậu cảm thấy muốn bảo vệ cô ấy. Tuy nhiên chẳng có lý do gì thôi thúc sự bốc đồng đó cả, cậu chỉ đơn giản là thấy như vậy thôi. Và kể cả bây giờ, khi biết rằng cô ấy là con gái của Kyoma và là Sát thủ Lục hoa, thứ tình cảm đó vẫn chưa hề thay đổi.

“...Này, Fremy. Cô quan tâm tới tôi chứ?”

Bàn tay lần mò trong áo choàng dừng lại. Rồi cô nhìn chằm chằm vào Adlet và đáp, “Tôi ghét cậu.” Sau khi nói xong, Fremy liền ngó lơ đi chỗ khác, nhưng những lời của cô nghe có vẻ không tệ lắm.

“Tại sao?”

“Khi tôi ở bên cậu, tôi muốn được sống.”

Nghe thấy vậy, Adlet mỉm cười.

Tôi sẽ không để cô chết, cậu cố gắng trả lời, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ và lưỡi của cậu cũng đã tê cứng.

“...Adlet!”

Mắt cậu đột nhiên ríu lại. Fremy tát nhẹ hai má cậu, dường như đang hét lên gì đó, nhưng những lời của cô chẳng tới được tai cậu.

“...đừng... nhắm”

Cậu chẳng tài nào nghe rõ nữa và cảm thấy cực kì buồn ngủ.

Đừng lo, tôi chỉ nhắm mắt một lát thôi. Adlet cũng muốn nói vậy, nhưng môi cậu không cử động.

Vào lúc đó, Adlet cảm nhận được có thứ gì đó vô cùng mềm mại chạm vào môi cậu(í hị hị). Một dòng chất lỏng cay nồng được đổ vào miệng cậu, trôi xuống cổ họng và trượt vào dạ dày.

Ý thức của Adlet mất dần để rồi vụt tắt.



Ad blocker interference detected!


Wikia is a free-to-use site that makes money from advertising. We have a modified experience for viewers using ad blockers

Wikia is not accessible if you’ve made further modifications. Remove the custom ad blocker rule(s) and the page will load as expected.