FANDOM


Lưu vào Pocket Xuất PDF
qVXrCVu.png


Chương một Edit

“Xin anh hẹn hò với em”

Kuroneko kiên quyết nhìn tôi, trực tiếp nói.

Tôi có cảm giác như một viên đạn vừa bắn xuyên qua đầu mình. 

Chỉ một câu đơn giản mà hàm chứa bao ý nghĩa.

Cô bé vừa kiêu ngạo vừa quật cường, đồng thời cũng rất kém khi thổ lộ bản thân – có thể nói là rất không thẳng thắn.

Tôi không biết Kuroneko cần bao nhiêu can đảm mới dám nói lời này ra.

Còn tôi thì --- 

Từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi được con gái tỏ tình.

“--------------”

Đầu gối đột nhiên mềm nhũn ra. Cảm giác mừng rỡ tới mức khó khăn lắm mới có thể đứng nguyên tại chỗ được. Trái tim đập loạn như vừa chạy xong.

“-----“

Tôi hít sâu một hơi.

Trước mặt là Kuroneko mặc váy trắng một mảnh. Hai tay cô bé nắm chặt, vai run run, mắt rơm rớm.

Vì sao? Đơn giản vì cô bé đang đợi câu trả lời của tôi.

“…..”

Lời thổ lộ của Kuroneko rất chân thành. Tôi biết cô bé thật sự thích mình. Cô bé đã nói rõ ràng, nhưng dù trong lòng tôi đang mừng như điên, tôi không thể trả lời được.

Cũng giống như ‘lần đó’, toàn thân tôi cứng đờ ra. Vì thế chúng tôi yên lặng đứng đó nhìn nhau.

Cuối cùng….

“Hức.”

Một giọt lệ trào ra từ khóe mắt Kuroneko. Có lẽ cô bé thấy tôi do dự nên tưởng rằng mình bị từ chối.

“…..”

Kuroneko lo lắng quay mặt sang hướng khác, nhưng cho dù không nhìn rõ, tôi cũng thấy cô bé đang cắn môi cố không òa khóc.

Một cảm giác tội lỗi tràn lên trong lòng. Tôi muốn thành tâm trả lời, thế mà chả hiểu sao cơ thể lại cứ đờ cả ra.

Một lúc sau, Kuroneko ngẩng lên hỏi:

“….Anh đã thích ai khác rồi sao?”

“….Không.”

Cổ họng khô rát, tôi gắng sức trả lời.

Con ngươi đen bóng của Kuroneko tựa như đang hỏi ‘Vậy thì vì sao?’

Tôi tự hỏi lòng mình, cố tìm đáp án ---

Nhưng không có câu trả lời nào cả. Chính tôi cũng thấy bối rối.

Kuroneko không chỉ là một người bạn quan trọng, cô bé còn là đàn em đáng yêu của tôi nữa. Từ lúc cô bé hôn lên má tôi một cái, tôi đã rất để ý rồi. Mỗi lần gặp nhau, tim tôi lại đạp loạn lên. Mỗi lần nói chuyện, tôi thấy rối bời không nói nên lời. Ngay cả khoảng lặng giữa cuộc hội thoại cũng khiến tôi thấy thoải mái hơn.

Kuroneko nói như sắp khóc.

“…Anh ghét em sao?”

“Không!”

Khi nghe cô bé mở lời, tôi mừng rỡ vô cùng. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi được một cô gái khác nói ‘em thích anh’. Tôi không còn gì hối tiếc nữa.

Nhưng – thế thì tại sao tôi lại không thể trả lời ‘Ừ’ được? Tôi còn chả có lý do gì để từ chối cơ mà?

Mình thật vô dụng ----

Tôi quay mặt sang bên. Kuroneko thấy thế nói:

“Anh đang do dự sao?”

“…..”

Tôi im lặng. Kuroneko thở dài:

“….Đồ con trai vô dụng.”

Quá đúng. Mình cũng phải thừa nhận. Đang định năm nay phải cố gắng mà….

“Vô dụng. Kém cỏi. Ngu ngốc.”

“…..”

Những lời chế nhạo này tôi đã nghe bao lần trong quá khứ rồi. Lần đầu gặp nhau, tôi thấy khó mà chấp nhận, nhưng giờ đã thành quen. Thậm chí chúng còn khiến tôi bình tĩnh lại.

Tôi thở ra một hơi. Sau đó một tiếng cười nhạo vang lên.

“….Cũng được. Cũng nằm trong dự tính của em rồi. Trước khi tỏ tình em đã đoán anh sẽ thế mà.”

“Thật không?”

Kuroneko mỉm cười trả lời

“Ai biết được?”

Cô bé nói tiếp :

“Anh vô dụng thật, nhưng em thích anh.”

“!?”

Một câu này đủ khiến mặt tôi đỏ lên. Vừa nãy Kuroneko còn trông như sắp khóc, giờ cô bé đã bắt đầu đùa cợt.

“Sao hả? Anh xấu hổ à?”

Kuroneko phá lên cười.

“Đã thế…không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng.”

Đột nhiên tôi thấy sống lưng lạnh toát.

“…….”

Kuroneko từ từ từng bước tiến tới gần tôi. Tôi cũng từng bước lùi lại phía sau.

“…Tại sao anh lại định chạy?”

Như thằng tù gặp quản giáo, tôi lập tức cứng đờ ra.

“À, anh….”

Tôi nuốt nước bọt.

Cô bé này định làm gì đây!

Cả hai bọn tôi không ai nhắc tới chỗ này, thế mà cuối cùng vẫn gặp nhau ở đây. Nếu bảo là trùng hợp thì đúng là tự lừa dối mình. Kuroneko càng lúc càng tới gần. Cô bé dừng lại ngay sát trước mặt tôi.

Khoảng cách này không còn là khoảng cách của đàn anh và lớp dưới rồi. Cũng không phải khoảng cách của bạn thân nữa.

Đây là khoảng cách của người yêu.

“………”

“………”

Kuroneko ngẩng đầu nhìn tôi, ra lệnh:

“Senpai?”

Cô bé nhích lên, đôi môi tiến tới gần, tới gần…

Đôi mắt tôi mờ đi, ký ức về nụ hôn trên má sống lại…

Thời gian như dừng lại – và rồi, Kuroneko….

“Ra kia quỳ xuống.”

Cô bé nói thế đấy.

“…Hử?”

Cô bé này…vừa nói cái gì ấy nhỉ?

“Em…vừa nói gì cơ?”

“Quỳ xuống!”

Kuroneko chỉ tay xuống đất.

“….Chỗ đó là đất mà?”

“Có ý kiến hả? Đồ phế vật này!”

“Không ạ!”

Tôi vội quỳ xuống đất.

…Cái gì thế này? Sau giờ học bị gọi đến chỗ này đáng phải là event tỏ tình mới đúng chứ nhỉ?

Tiếp theo là gì nữa? Một tràng thuyết giáo chăng?

“E hèm….”

Kuroneko ho khan vài cái, nói:

“…Trước hết, senpai.”

Cô bé cũng đang cuống. Tôi cũng căng thẳng lắm rồi.

“….Ừ?”

“Anh…anh có ghét em không?”

“Không bao giờ.”

“À, thế à”

Kuroneko xoa ngực thở dài, giống như trút được gánh nặng.

“À…còn về…cái đó….”

“Cái đó?”

“Anh có thích bentou không?”

“Bentou?”

Bentou thì liên quan gì đến tình huống này nhỉ? Nhất là khi mình còn đang quỳ thế này nữa.

“….Nếu anh hẹn hò với em, mỗi ngày em sẽ làm bentou cho anh – thế nào?”

“….Cái gì thế nào?”

Chả lẽ…ý em là…

“Đừng, đừng có xem thường em. Em nấu ăn ngon lắm đấy. Ít nhất không thua Tamura-senpai đâu. Dù em không thể giúp anh học tập, nhưng ít nhất trong khi thi cử em sẽ không quấy rầy anh…với cả…em có thể làm quần áo cho anh nữa….mình có thể cùng cosplay …làm người yêu của em có nhiều chỗ tốt lắm.”

Cô bé không còn vênh váo hung hăng nữa. Toàn thân Kuroneko run lẩy bẩy, coi bộ sắp cắn phải lưỡi tới nơi.

“….Kuroneko.”

“…Anh…thấy thế vẫn chưa đủ sao? Đúng là đồ con đực tham lam….à em cũng làm được những chuyện khác nữa….”

Kuroneko nhắm mắt lại --- sau đó đột ngột mở ra.

“Hả?...Ặc!? Hả?...cái đó!!!”

Trên đầu cô bé bốc lên một cột hơi nước, mặt đỏ bừng.

“Này! Em vừa tưởng tượng cái gì thế? Đừng nhìn anh như thế sắp khóc thế!”

“Em, em có nghĩ gì bậy bạ đâu….”

Nhìn phản ứng của em trăm phần trăm là có!

“Tóm lại, ý em là thế!”

Kuroneko coi bộ muốn đổi chủ đề. Cô bé thở ra một hơi, đỏ mặt nhìn trộm tôi.

“….Thế nào?”

Biết ngay mà.

Mặc dù hơi khó hiểu một chút…nhưng vừa rồi…hiểu rồi…

Cứng đầu quá em ơi….sao lại bắt anh quỳ rồi ra vẻ thế…

Em nhát quá…

“Hà”

“Anh cười cái gì?”

“ --- Không có gì, cám ơn em. Anh hiểu tình cảm của em rồi.”

Kuroneko nhắm mặt lại hừ một tiếng.

“Em chỉ còn một điều chưa nói mà thôi. Em cũng chỉ nói một lần thôi, nên anh nghe cho kỹ này.”

Kuroneko đột nhiên ngẩng đầu, nét mặt dịu dàng nhưng kiên quyết.

“ --- Em thích anh. Em thích anh nhất trên đời này. Cho dù mình mới biết nhau được một năm, nhưng tình cảm của em dành cho anh sẽ không thua ai hết. Cho dù kiếp này cơ thể của em tan biến --- "

“Kiếp sau, em cũng vẫn yêu anh.”

Lời tỏ tình thật kỳ lạ. Đúng phong cách Kuroneko. Bất kể thế nào, cô bé cũng không để xảy ra hiểu lầm mà tỏ tình một cách thẳng thắn nhất. 

Có điều, câu trả lời của tôi lại là ---

“Xin cho anh chút thời gian đã.”

Vẫn đang quỳ gối trên mặt đất, tôi cố rặn ra một câu trả lời. Đối với lời tỏ tình thật tâm của Kuroneko, tôi không thể tùy tiện trả lời được. Càng không thể dùng một lý do chính mình cũng không biết để từ chối.

Nói thật, nghe Kuroneko tỏ tình, tôi vui lắm. Cô bé trông cực kỳ đáng yêu.

Nghe thấy thế, Kuroneko yên lặng một chút rồi nói:

“ --- Được rồi. Ngày mai, sau buổi tiệc, em sẽ nghe câu trả lời của anh.”

“Ừ,”

Tôi cố ra vẻ bình tĩnh và gật đầu.

Kuroneko xoay người đi vài bước, đột nhiên dừng lại.

“…Em định dùng nó làm lá bài tẩy cuối cùng. Nhưng em rất ghét kiểu chưa dốc toàn lực mà thua rồi hối hận này nọ, nên giờ em nói luôn cho anh.”

Quay lại, Kuroneko nghiêm giọng như một đấu sĩ trước khi lên chiến trường

“Nếu senpai thích…em cũng có thể đeo kính nữa.”

“…..Cái này cũng không tệ.”


Trên đường về nhà, tôi cứ nghĩ hoài về Kuroneko.

Bóng hình Kuroneko. Giọng nói của Kuroneko. Tất thảy cứ quanh quẩn trong đầu tôi miên man không dứt. Vì tôi quá vô dụng, cô bé mới cho tôi thời gian suy nghĩ.

“….Sau buổi tiệc hử.”

--- Lần này quyết không thể để xảy ra chuyện được.

Vì Kuroneko.

Vì buổi ăn mừng Summer Comicket.

Vì buổi tiệc lần trước Saori chuẩn bị rồi cuối cùng bị bọn mình phá hỏng.

Lần này nhất định phải thành công.


Về đến nhà, tôi thấy Kirino đang nằm dài tren sofa đọc báo. Con bé mặc quần đùi thể thao, gấu quần hơi cao hơn đầu gối một chút.

“……..”

Về nhầm lúc thì phải.

“Anh về rồi đây.”

“…Ừm.”

Vấn dán mắt vào tờ báo, Kirino lạnh lùng đáp.

Quan hệ của anh em bọn tôi – hôm nay cũng khó giải thích. Để tôi tóm tắt cái đã.

Hôm qua, Kirino dắt bạn trai của nó về. Tôi không chịu nổi, vì thế tôi làm ầm lên. Tôi bảo Kirino ‘Anh không muốn em thân mật quá với con trai’ và với bạn trai nó ‘Vậy chứng tỏ cho tao xem! Chứng tỏ chú mày yêu quý Kirino hơn tao!’

…Giờ nghĩ lại mới thấy lúc đó mình ngu như thế nào.

Có điều lúc đó quả thật tôi không thể không làm thế. 

Tóm lại là, sau vụ ấy tôi mới biết ‘bạn trai’ là do Kirino dựng lên.

Tại sao con bé lại làm thế?

Tôi không hỏi, mà tôi cũng không định hỏi.

Vụ này mới xảy ra ngày hôm qua mà thôi. Giờ thật sự tôi không biết mình nên nhìn mặt em gái mình kiểu gì. Có vẻ con bé cũng nghĩ thế.

“Nè.”

Kirino gọi tôi, giọng rất khó chịu.

“….Gì cơ?”

“Anh vừa đi đâu về.”

“Đi đến trường có chút chuyện riêng.”

“Hừm….”

Con bé có vẻ cho là ‘thế thì thôi’. Nó quay mặt tiếp tục xem báo.

“ --- Nè.”

“Gì?”

“Có chuyện gì kỳ lạ xảy ra không?”

“Không.”

“Hừm ----“

Con bé đang nghĩ gì thế nhỉ?

Vừa tự hỏi, tôi vừa đi xuống bếp uống một ly trà.

Uống xong, Kirino coi bộ đã nhắm thời cơ, nó đặt tờ báo xuống.

“Nè.”

Vứt bộp tờ báo xuống bàn, con bé ngửa ra phía sau, hai chân trần đung đưa trước mặt tôi. Nó hừ lạnh một tiếng.

“Sao thế?”

“Lại đây.”

Kirino lấy tay ngoắc ngoắc.

Tôi lại gần. Kirino tiếp tục ra lệnh ‘vác cái bàn này ra chỗ khác’. Dù chả hiểu đầu đuôi thế nào nhưng tôi vẫn làm theo.

“…Thế này được chưa?”

“Rồi.”

Miệng Kirino biến thành hình chữ へ, sau đó nó chỉ tay vào chỗ cái bàn khi nãy

“Tốt, ra kia quỳ xuống.”

“Hả?”

“Hả cái gì. Bảo anh ra kia quỳ xuống. Bộ không hiểu tiếng người hả?”

“……..”

Phiền quá vậy! Con nhóc này thích gì đây?

Không khí lung túng mấy giây trước đã bị quét sạch trơn.

“Nhanh lên coi!”

“Rồi rồi rồi! Thế này được chưa?”

Tôi quỳ xuống.

Cái quái gì thế này! Vừa nãy bị đàn em của mình bắt quỳ xong!

“Rồi….em thích gì?”

Kirino kinh thường nhìn tôi.

“Em thích gì? Đương nhiên là vụ tối qua rồi.”

“Hự….”

“Giờ sao anh lại ngạc nhiên hả? Quá rõ ràng rồi còn gì?”

“Ý em là…..”

Vừa nghĩ ‘có khi không nên động tới chuyện tối qua….’ Ai dè con bé lại muốn nói đến luôn chứ.

“Không nói rõ ràng phiền lắm. Với cả em cũng không thích hiểu nhầm”

“Ừ…anh cũng thế.”

“Thế anh có biết tối qua mình đã nói những gì không?”

“….Biết.”

“Thật không?”

Thật.

“Dù sao thì…cũng là em bày trò ra…nên….nhưng mà….”

Kirino hất tóc một cái, lén lút liếc tôi một cái rồi vội quay mặt đi.

“Nếu….nếu hôm qua em thật sự dẫn bạn trai về nhà thì …anh sẽ làm gì?”

“Cái này hả….”

Nghĩ một lúc, tôi nói:

“Chắc cũng thế cả mà thôi. Đến sát lúc cuối cùng anh vẫn tưởng đấy là bạn trai thật của em mà.”

“Ý anh là anh sẽ vẫn nói ‘Anh không muốn em gần gũi với con trai quá’, rồi cả ‘Chứng tỏ đi! Chứng tỏ cho tao xem chú mày quan tâm đến Kirino hơn tao!’ hả?”

“Đúng thế.”

Đừng nhắc lại nữa. Anh ngượng lắm

“Hừm….thế nếu…nếu Mikagami thật lòng yêu em chứ không đóng giả, nếu cậu ta cãi nhau với anh đến mức anh đồng ý….thì sao?”

“Cái này….”

Sao em hỏi câu khó thế. Anh chả hiểu nổi em đang nghĩ gì cả.

Nếu Kirino thật sự có bạn trai, hai người thật lòng yêu nhau, rồi không còn chỗ cho mình chen vào nữa….liệu mình có thể chấp nhận thằng đó không?

“ --- Ai mà biết.”

Tôi giả ngu trả lời. Kirino lập tức đạp tôi một cái.

“Trả lời nghiêm túc coi.”

“….”

Con nhóc này!

Tôi gãi đầu.

“Nếu em thật sự yêu bạn trai của mình ---“

“Thì?”

“Anh chắc sẽ….”

“Sẽ?”

“….Sẽ khóc.”

“….Thế là thế nào?”

Có lẽ câu trả lời của tôi khiến Kirino bị bất ngờ. Con bé thất thố nghiêng đầu.

“….Anh sẽ đấm thằng ấy vài cái sau đó mới nói chuyện. Nếu…nếu nó thật sự yêu em….và em cũng thật lòng yêu nó….chắc anh cũng chỉ khóc mà thôi. Dù anh rất không cam lòng….nhưng anh sẽ không ngăn cản em.”

Tôi thẳng thắn trả lời. Con bé có gọi tôi là đồ ngốc cũng được, đây là những lời thật lòng.

“Hừm – thế hả.”

Kirino nhắm mắt lại gật đầu, sau đó đột nhiên phá lên cười.

“Anh bị siscon nặng quá rồi! Tởm quá!”

“Em muốn nói gì thì nói.”

“Ừ ừ ~ “

Không hiểu là vì xấu hổ hay tức giận, tôi thấy mặt mình hơi nóng lên.

Có điều Kirino trông rất vui vẻ, nó trêu:

“Nói cách khác --- anh là ‘rất yêu thương em gái của mình’ hả?”

“Ặc!”

Giết anh đi! Giết anh đi cho rồi! Đau lòng quá!

“Nếu đã nói anh rất yêu thương em, thế anh phải chứng tỏ đi chứ.”

“Thế em muốn anh làm gì?”

Anh chịu. Chả có cách nào để trải lòng cả.

“Hay là anh căn bản còn chưa từng nghĩ tới? Thật là….”

“……”

Tôi cũng thấy không ổn, nên nghĩ một chút rồi nói:

“Chuyện đó…để xin lỗi em, anh hứa sẽ làm một việc cho em. Em cứ bảo anh làm gì cũng được.”

“Thật không? Chuyện gì cũng được?”

“Đương nhiên phải là việc anh làm được.”

Đi mua quà cáp hay gì cũng thoải mái. Em có bảo anh mua eroge tiếp cho em anh cũng chiều.

“Hừm ---- “

Kirino đặt ngón tay lên môi nghĩ ngợi. Đột nhiên có vẻ nó nảy ra ý gì đó, nó khoanh tay lại chậm rãi nói:

“Nếu …nếu sắp tới có ‘một cô gái rất quan trọng với anh’ tỏ tình …anh phải suy nghĩ thật cẩn thận." 

“Vì cô ta thật lòng thích anh.”


---- Hôm sau. Kỳ nghỉ hè đã tiến vào nửa sau. Tôi tới nhà Tamura. 

Hôm nay, nhóm ‘Đoàn kỵ sĩ thần thánh Kuroneko’ sẽ tổ chức tiệc lần nữa ờ nhà Kousaka. Tôi đi mua ít đồ ăn thức uống.

“ --- Nói thế nào nhỉ.”

Chả hiểu sao tôi thấy rất ủ rũ.

Lúc biết tin em gái mình có bạn trai, tôi thấy như trời sập xuống đầu. Nhưng lúc em gái tôi biết tôi có bạn gái, nó lại chả quan tâm gì cả.

Để tránh mọi người hiểu nhầm, tôi phải nói rõ : tôi rất ghét Kirino. Đến giờ vẫn không thay đổi

Nhưng cũng không thể không thừa nhận – tôi là thằng siscon.

Đến lúc biết Kirino có bạn trai (ít ra hồi đó tôi nghĩ thế) tôi mới nhận ra điều đó. Lâu nay vẫn mơ hồ có cảm giác này rồi, nhưng đó là lần đầu tiên tôi xác định được.

Kirino-san muốn anh trai phải để ý đến mình hơn nữa.

Mikagami – thằng bạn trai rởm của Kirino từng nói thế.

“Mình thật sự không cho là thế….”

Chả lẽ mình đã nhầm sao?

Con em mình biết thừa mình bị siscon, nhưng nó vẫn bảo mình ‘cứ đi kiếm bạn gái đi’.

“Hà….”

Hy vọng là mình lo nghĩ lung tung. Đến mức còn vô tình nhớ tới cái câu ‘Anh không muốn em có bạn trai’ nữa chứ….Nhục vãi.

Tôi nhìn lên và nhận ra mình đã tới nhà Tamura. Manami mặc tạp dề đứng trước cổng thấy tôi vẫy tay chào.

“Kyou-chan.”

“Chào ~”

Như thường lệ, cứ thấy nụ cười của Manami là tôi thấy nhẹ cả người.

“Của cậu nè.”

“Thank you ~”

Tôi cầm lấy túi đồ bạn ấy đã chuẩn bị sẵn.

“Cậu đói không? Vào nhà ăn chút gì nhé?”

“Sao cậu lúc nào cũng nghĩ là tớ đói nhỉ?”

Chính thế nên lúc nào cũng thấy cậu như bà ngoại ấy.

“Tớ phải về, hôm nay có kế hoạch rồi.”

“Được thôi ~”

“À, phải cám ơn cậu nữa – nhờ cậu Ayase mới không cắt cổ tớ.”

Manami ngơ ngác, nét mặt như đang hỏi ‘ý cậu là sao’. Nhưng cậu ấy rất nhanh ‘À!’ một tiếng.

“Ý cậu là chuyện của cậu bắt đầu hẹn hò với Kirino à?”

“…Đừng có đùa. Chắc cậu nghe Ayase nói hết rồi chứ gì?”

“Ừ đúng.” Manami bật cười.

“Bọn tớ là anh em ruột mà, làm sao có chuyện đó được. Với cả ý tớ không phải thế.”

“Thế ý cậu là gì?”

“Không có gì!”

Hỏng bét. Mình nói gì với Manami thế này?

Nhìn tôi vội vã bịt mồm lại, Manami chăm chú nhìn….

“Kyou-chan, cậu có chuyện gì muốn nói với tớ không?”

“Không, không có gì hết.”

Dù đã sợ vãi linh hồn ra rồi nhưng tôi vẫn cố trả lời.

“Hừm……”

Manami đưa mặt lại gần. Mũi chúng tôi gần chạm nhau rồi….

“Cậu….cậu làm gì thế?”

“Hừm ~”

Manami nở nụ cười hiền từ :

“Nhưng Kyou-chan trông cứ như là ‘mình muốn trải lòng cho Manami quá’ ấy.”

“Ớ?”

Tôi vội đưa tay lên sờ mặt.

“Cậu nói cái gì thế? Làm gì có chuyện đó.”

“Có.”

“Không có.”

“Có mà ~”

“Bảo là không mà.”

“Cậu cứng đầu quá.”

“Lắm lời!”

Với cả mặt cậu gần quá!

“Tớ chả có chuyện gì cần nói với cậu cả.”

Tôi lùi lại vài bước. Vẫn dùng giọng bình thản, Manami tự nhiên nói:

“Kyou-chan.”

“ ---- Tớ giận đấy nhé?”

“Vô cùng xin lỗi!”

Tôi lập tức xin lỗi ngay. Lần cuối thấy Manami giận thế đã là ba năm trước rồi.

Bình thường bạn ấy chả bao giờ giận đâu – nhưng sâu trong lòng, tôi biết có chết cũng không được chọc bạn ấy giận. So với bất kỳ ai khác, tôi càng rõ ràng hơn chuyện này. Nói thật nhé, so với Ayase, Manami nổi giận còn kinh dị hơn nhiều. Ayase giận mấy thì cùng lắm cũng giết tôi mà thôi. Chọc Manami phát hỏa thì còn phải van xin được chết ấy chứ.

Tôi không có ý đi thử cảm giác đó lần nữa. Lập tức cúi đầu, tôi nói:

“Tớ nói dối! Xin lỗi! Vô cùng xin lỗi! Đúng, có chuyện khiến tớ rất bứt rứt! Nhưng tớ không muốn nói ra! Vì thế ----“

“…Tớ hiểu rồi. Không cần quỳ trước cửa nhà tớ đâu.”

“Hả?”

Tôi nhìn lại mình và thấy đúng, tôi đang quỳ trước cửa nhà Tamura. Mà có vài khách hàng nữ nhìn thấy rồi mới chết chứ.

“(thì thào) Kousaka-san quỳ gối trước mặt Tamura-san kìa….”

“(thì thào) chả lẽ bạn ấy phát hiện ra cậu ta bắt cá hai tay à? Thảm rồi.”

“Toàn là bạn cùng lớp thì phải?”

“Kyou-chan, đừng có đột nhiên lại quỳ thế….!”

“Xin lỗi.”

….Danh tiếng của mình trong lớp thế là xong đời rồi.

Sang năm học mới tôi có thêm biệt danh là ‘thằng quỳ’. Nhưng chuyện đó để khi khác.

Sự thật hiển nhiên là bây giờ tôi vẫn đang quỳ đây này.

“Đứng lên đi đã. Bọn mình vào nhà nói.”

“Ừ ừ ~”

Tôi theo Manami vào nhà. Chúng tôi lại đối mặt nhau một lần nữa. Vẫn còn hơi ngượng chút, nhưng không đến nỗi như hồi nãy rồi. Gãi má mấy cái, tôi cười nói:

“…Cám ơn, Manami.”

“Vì sao? Chả lẽ vì tớ thấy cậu quỳ xuống?”

“Không phải thế! Vừa nãy – cậu thấy tớ ủ rũ nên mới ép tớ nói ra phải không?”

Nếu tớ là cậu, có khi tớ cũng làm thế.

“Ừ. Tớ để ý thấy cậu đang băn khoăn gì đó thì phải.”

“Ừm.”

Đúng thế. Quan hệ của tôi với Manami là thế. Chúng tôi có thể thẳng thắn nói tất cả cho nhau.

“Đúng tớ có chuyện đang buồn phiền. Nhưng tớ không muốn nói với cậu cái này.”

“Ừm.”

“Vì thế ---“

“Vì em Kuroneko phải không?”

“ – Tớ không muốn cậu phải -- Ặc?”

Manami một phát đoán trung luôn khiến tôi sốc nặng. Đùa nhau à? Bộ bạn ấy có siêu năng lực à?

“Ủa? Tớ đoán đúng à?” Manami chắp tay lại bật cười.

“Cậu….cậu…sao cậu lại….”

“Bình thường thôi mà Kyou-chan. Cậu không biết à? Tin đồn về cậu và Kuroneko lan khắp trường rồi đấy.”

“….Tớ…chả biết.”

Ừ thì mình đúng là đến phòng năm nhất tìm Kuroneko. Thỉnh thoảng cùng ăn trưa với nhau, cùng tham gia câu lạc bộ, đi về cùng nhau….có tin đồn cũng là dễ hiểu. Nói thẳng ra là không có tin đồn mới là kỳ quái.

“Thế nên tớ đại khái cũng đoán được. Mà không cứ thử lấy quan điểm của cậu cũng biết được ít nhiều.”

“….Thế à. Nhưng mà….”

Nếu thế sao cậu vẫn thân thiết với tớ thế?

Có vẻ Manami đọc được ý nghĩ của tôi, bạn ấy nói:

“Nếu Kyou-chan vì chuyện của Kuroneko mà thấy bối rối, tớ có vài lời muốn nói.”

Manami lại tự quyết rồi. Đương nhiên thường thường cũng thế mà. Chỉ cần tôi có vấn đề gì, bạn ấy luôn là người đầu tiên nhận ra. 

Đúng là túi khôn của bà ngoại có khác.

Thảo luận nhân sinh.

Một trong các lý do tôi giỏi trong khoảng ‘thảo luận nhân sinh’ với người khác là vì tôi học từ Manami. Có khi vì Manami giúp đỡ nên tôi thấy vui vẻ -- tới mức muốn chia sẻ cảm giác này với những người khác.

“Manami, cậu đúng là nguồn sáng đời này của tớ!”

Trước đây, tôi từng đánh giá thế.

“Ủa? Cậu hiểu nhầm gì thì phải, Kyou-chan? Tớ sắp nói lời thật lòng nè.”

Đột nhiên Manami giơ một ngón tay lên. Đó là tư thế chuẩn bị thuyết giáo đây mà. Tôi cũng quen rồi.

“Lời của tớ sẽ hơi nặng nề chút nhé, cậu chuẩn bị tâm lý đi.”

“…Rồi. Tớ sẽ nghiêm túc nghe.”

“Ừm.”

Manami có vẻ xấu hổ, đỏ mặt:

“Kyou-chan. Cậu cần nghiêm túc đối diện với Kuroneko.”

“Ừ.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu. Từ nhỏ đến giờ đã bị cô bạn này thuyết giáo không biết bao nhiêu lần rồi. Lời nói có khó nghe đi nữa tôi cũng thấy ấm lòng.

“Đừng nôn nóng quá. Hãy suy nghĩ thật kỹ vào. Vì Kuroneko, hãy xem lại tình cảm của chính mình nữa.”

“--- Ừ.”

Thỉnh thoảng như mẹ, có lúc lại như bà. Khi thì như chị, lúc lại là em. Bạn thanh mai trúc mã của tôi cứ như là người nhà rồi.

“Nếu cậu buồn chuyện gì, cứ đến tìm tớ.”

“Ừ.”

“Tốt, ngoan lắm.”

Manami cười.

Hôm nay, tôi lại trải nghiệm cảm giác khi bà ngoại xoa đầu. Thật ấm….thật hạnh phúc.

“Mà…Kyou-chan đã lớn đến mức này rồi…thời gian trôi qua nhanh quá…"

“Cậu là bà ngoại hả? Vẫn cứ y như cũ không khác tý nào.”

“Ahahaha…thôi tớ về tiệm đây.”

“Ừ. Tớ cũng về đây. Cám ơn cậu nhé.”

“Ừm.”

Bạn thanh mai trúc mã chào tôi như mọi lần:

“Đi thong thả nhé, Kyou-chan.”

“--- Đi nhé.”


Chiều hôm đó, Kuroneko và Saori đến nhà tôi. Saori vẫn mặc bộ đồ otaku như mọi lần, còn Kuroneko – cô bé mặc áo gothic loli màu đen. Cám ơn trời đất! Cô bé mà mặc bộ váy trắng chắc còn lâu tôi mới giữ bình tĩnh nổi.

Để xin lỗi về buổi tiệc hỏng lần trước, chúng tôi làm lại buổi khác.

“Xin lỗi vì đã quấy rầy.”

“--- Chào.”

“Xin chào! Vào đi vào đi!”

Cả hai vẫn y như cũ…nhưng tôi nhận ra Kuroneko đang cố làm bộ thôi. Nhìn cẩn thận, dưới cặp kính sát tròng của cô bé có vài tia máu. Tối qua tôi cũng gần như thức trắng. Có ngu cỡ nào cũng hiểu nổi tâm trạng của Kuroneko giờ thế nào.

Sau khi họ vừa vào, Kirino cũng xuống.

“À, đến rồi à.”

Mặc dù giọng nói lạnh lùng nhưng vẻ mặt con bé rất dịu dàng hòa nhã.

Trên bàn đã để sẵn đồ ăn thức uống mua từ nhà Tamura. Còn có trà Kirino tự pha nữa.

“Có vẻ mọi thứ sẵn sàng hết rồi. Bắt đầu luôn được chứ?”

“Ừm….”

Nhưng trước khi bắt đầu, chúng tôi cần làm một việc trước đã.

“Này, Kuroneko, Kirino.”

Cả hai gật đầu. Chúng tôi nháy mắt ra hiệu cho nhau rồi dàn hàng.

“Ủa ủa?”

Trước khi Saori kịp hiểu đầu đuôi thế nào, bọn tôi cúi đầu ---

“Bọn này xin lỗi vì vụ lần trước!”

Cả ba chúng tôi đồng thanh.

“Ahahaha…ngại quá ngại quá.”

Saori ngơ ngác gãi đầu, cười ngây ngô sau đó vôi quay mặt đi.

“Ahaha….”

Tôi cũng đoán bạn ấy sẽ thế mà….yên tâm được rồi. Cả tôi, Kirino và Kuroneko thở phào nhẹ nhõm.

“Wow, không giận thật kìa. Thật là, ai nói là Saori nhất định sẽ giận đấy?”

“Cô chứ ai? Vừa nãy gọi điện còn nói ‘cậu ấy nhất định sẽ phát hỏa, làm sao bây giờ ~’.”

“Tôi đâu có nói thế.”

Riêng chuyện Kirino với Kuroneko lại cãi nhau chứng tỏ quan hệ của hai đứa đã bình thường trở lại.

“Rất xin lỗi Saori. Lần trước là lỗi của bọn tớ. Đừng giận nhé?”

“Haha, đừng lo, tại hạ không để ý chút nào đâu ----“

“ ---- Các ngươi cho là đây sẽ nói thế sao?”

“Ặc!”

Saori đột nhiên đổi giọng thật kinh khủng. Quay người lại, bạn ấy đã thay một cặp kính mới. Chính là cặp kính lần trước bạn ấy đeo ở nhà.

“Cả ba! Quỳ xuống! Ngay!”

“Ặc?”

“QUỲ XUỐNG! NGAY LẬP TỨC!”

Tiêu rồi. Tiểu thư Makishima nổi điên rồi.

*Rầm rầm rầm*Chúng tôi ngoan ngoãn quỳ rạp xuống, thậm chí không kịp nhìn nhau.

Đây là lần thứ tư trong vòng 48 tiếng Kousaka Kyousuke phải quỳ rồi.[1]

“…….”

Saori học Kirino, cũng khoang tay đứng trước mặt bọn tôi. Bạn ấy bình thường đã cao rồi, giờ điên lên càng đáng sợ hơn. Mà cảnh Kirino và Kuroneko vốn tràn đầy kiêu hãnh và tự tin co rúm lại vì sợ cũng rất thú vị. Nếu không phải tôi cũng đang quỳ ngay đây có khi tôi đã phá lên cười rồi.

“Ực.”

Quỳ bên canh, Kirino thò tay ra sau véo tôi một cái.

“Tại anh cả đấy. Cứ bảo là người ta không giận. Mau làm gì đi chứ!”

…Biết rồi biết rồi…

“Eto…Saori-san?”

“Ai cho phép nói!”

“Xin lỗi.”

Đáng sợ quá ~ còn kinh dị hơn cả khi Saori ăn mặc đẹp nữa!

Hai bên trái phải, Kirino và Kuroneko đã rúc vào sau lưng tôi tránh ánh mắt của Saori…Hai đứa này..dùng mình làm lá chắn đỡ đạn chứ….

“….”

Saori nổi điên lên nghiếng răng ken két.

“…Tớ sợ lắm. Lỡ mọi người tan đàn xẻ nghé thì sao….Tớ sớ lắm đó!”

Vừa nói, bạn ấy vừa vung tay lên xuống.

Từng chứng kiến cảnh nhóm bạn otaku của mình tan vỡ một lần, hẳn bạn ấy sợ cảnh đó tái diễn. Chắc chắn là sợ hơn bất kỳ ai trong số chúng tôi.

Saori bỏ kính xuống lau khô nước mắt.

“…Nhưng may quá. Mọi người lại hòa thuận rồi.”

Đằng sau bộ dạng otaku này là một thiếu nữ nhát gan sợ cô đơn.

“Xin lỗi.”

“Thật xin lỗi.”

“Xin lỗi.”

Cả ba bọn tôi cúi đầu chân thành xin lỗi. Nhưng mà ---

“Không tha thứ được!”

Saori đeo kính trở lại lên giọng:

“Hôm nay phải chơi trò chơi trừng phạt của tớ! Mà đừng có cãi nhau đấy! Nghe rõ chưa?”

“Ặc?”

“ --- Trả lời đi”

Không ngờ chỉ đeo kính bỏ kính mà tính cách có thể thay đổi nhiều thế này.

Có điều bản chất cậu ấy vẫn không đổi.

Vẫn đang quỳ gối, ba bọn tôi đánh mắt cho nhau -- đồng ý.


Thế là buổi tiệc bát đầu. Bọn tôi ngồi quanh bàn, tôi với Kuroneko một bên, Saori với Kirino một bên. Tôi mở lời:

“Vậy làm gì trước đây?”

“Meruru season ba ra rồi đấy! Em xem rồi, mọi người cùng xem đi!”

Đương nhiên người đầu tiên đưa ra đề nghị là Kirino.

Kuroneko không đồng ý:

“…Sao tiệc mừng Summer Comiket mà lại phải xem Meruru?”

“Hồi Comiket tôi xem bản preview rồi. Hay tuyệt luôn! Phần chiến đấu xem đã cực!”

Chả ai hỏi em cái này cả.

“….Thế nên nó mới là preview. Nhìn bản ấy chất lượng cao tới mức đó tôi không cho là họ giữ nổi mức ấy từ đầu đến cuối.”

“Cứ chờ xem đã! Chưa xem đừng có nói!”

“Ara ara, đừng náo nào. Trước hết ăn mừng ‘đoàn kỵ sĩ thần thánh Kuroneko’ chúng ta đã bán hết được đống doujin, uống!”

“Ừ.”

“Nói cũng đúng…”

Kirino và Kuroneko dừng lại. Sau lần cãi nhau suýt nữa từ mặt, giờ hai cô bé còn thân thiết với nhau hơn. Tôi cảm thấy giờ chúng tôi có thể vượt qua bất cứ thử thách nào.

“Cạn ly!”

Mọi người cụng ly chúc mừng. Đến lúc này, Summer Comicket của bọn tôi mới chính thức kết thúc.

“Thế những người khác thì sao? Họ đánh giá về doujin của mình thế nào?”

Nghe thế, Kuroneko trả lời:

“Bọn mình chỉ bán có 50 bản, nên thực sự là chả có mấy người để ý cả.”

“….Thế à.”

Buồn nhỉ. Đang mong nghe tý cảm tưởng của người khác thế nào.

Nhìn bộ dạng của tôi, Kuroneko cuống quít nói thêm:

“…À, nhưng em thấy vài câu cảm tưởng trên mạng đấy.”

“Ý cô là cảm tưởng về cosplay của bọn mình chứ gì?” Kirino hỏi.

“Thật không?”

“Thật. Nhưng tốt nhất anh đừng xem.”

“Sao? Chả lẽ cosplay của anh trở thành tiêu điểm à?”

“……”

“Này! Sao em không nói gì mà lại quay đi hả?”

Chết tiệt. Chốc phải đi xem mới được.

Đương nhiên, chốc nữa đọc xong tôi đã muốn khóc ầm ỹ rồi. Có điều chuyện đó để khi khác.

“Bỏ đi. Kirino. Hôm nay anh có cái này cho em xem nè.”

“Hử?”

Bực thật. Nhưng đối mắt với em gái đang nhìn mình đầy miệt thị, tôi vẫn bình tĩnh nhận nại. Dù sao thì Saori cũng vừa nói ‘cấm cãi nhau’ xong. Với cả *khụ khụ*, ý tôi là….

Tôi đã quyết tâm trở thành ‘anh trai quan tâm đến em gái’.

Mới có vài ngày từ vụ lộn xộn ‘bạn trai rởm’ ấy, nhưng tôi suy nghĩ rất nhiều. Chưa bao giờ thấy phiền nào thế này.

Có thể là vì khúc cuối Kirino bật khóc, nhưng con bé nhất định không chịu nói tôi nghe lý do nó làm thế.

”Vì…vì….em…anh!!!!”

Khi đó em định nói gì?

Không thể nào …có chuyện…em thích anh…phải không?

Bọn mình là anh em ruột cơ mà. Chuyện ngu xuẩn thế này làm sao thể xảy ra được. 2D và 3D là hai thế giới khác hẳn nhau mà.

Đối với tôi, Kirino vừa là em gái, vừa giữ một vị trí rất quan trọng trong tim. Sau lần này, tôi thực sự hiểu ra.

Không – kể từ ngày cô em gái mà tôi luôn ghét tìm tôi nhờ thảo luận nhân sinh, tôi đã dần dần, từng chút một nhận ra.

Tôi giúp Kirino tìm bạn cùng sở thích. Tôi đối mặt với bố để bảo vệ sở thích của nó.

”Cám ơn, anh trai.” [2]

Từ ngày đó, bất tri bất giác, tôi dần dần thấy mặt đáng yêu của Kirino.

Để giúp con bé làm hòa với cô bạn ác ma của nó, tôi không ngại bôi tro trát trấu vào mặt mình.

”Em…có…có lẽ…cũng yêu anh rồi…” [3]

Cho dù nó đùa, cho dù không cam lòng chút nào, tôi vẫn thấy cảm động.

Tôi ghen tức với tài năng của con em mình, nhưng để bảo vệ tác phẩm của nó mà không ngại chạy ngược chạy xuôi.

Nhìn nụ cười ngây thơ vui vẻ của con bé, tôi thật lòng cho rằng ‘xứng đáng’.

Và rồi đến ngày nó đột ngột bỏ đi, lúc đó tôi mới nhận ra trong tim mình con bé chiếm vị trí quan trọng đến chừng nào. Lúc nó gặp khó khăn, tôi không ngại bay sang Mỹ khóc lóc thuyết phục nó quay về.

Sau khi biết em gái mình có bạn trai, sâu trong lòng – ý nghĩ ‘Mình không muốn giao Kirino cho ai hết’ mới bộc phát lên.

Tôi phát hiện ra mình là thằng siscon.

Đương nhiên, cõ lẽ đó không phải là ý của nó ( -- khiến tôi nhận ra mình là siscon).

Tôi có cảm giác – mình bị Kirino cưa đổ.

Từ trước đến nay, tôi chưa có lúc nào hiểu nổi em gái mình nghĩ gì trong đầu. Nhưng có lẽ thế cũng không sao. Cho dù nó ghét tôi, tình cảm của tôi cũng không vì thế mà thay đổi.

Tôi muốn cải thiện quan hệ với em gái mình. Vì thế, giờ đã đến lúc hành động.

“Anh định cho em xem cái gì?”

“Chờ chút – cái này nè….”

Tôi rút di động ra chìa cho Kirino xem.

“Hử? Di động của anh làm sao?”

“Hừm….xem đằng sau đi Kirino.”

Tôi lật điện thoại lại. Mặt sau là….

‘Ảnh dán mà tôi và Kirino chụp cùng nhau ở bốt chụp hình’.

“Anh quyết định dán nó ở đây nè ♡! Oái!"

“AAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!”

Kirino gào lên như thể nó bị gấu tấn công.

“AAAAAAAAA!!!! Anh! Anh làm cái gì đó hả?”

“Thì dán cái hình anh em mình chụp cùng nhau lên mặt sau điện thoại thôi.”

“Đừng có nói như thể chả có chuyện gì thế! Thế còn em thì sao hả?”

Kirino gào lên vươn tay ra định giật lấy điện thoại.

“Oái oái coi chừng kìa!”

Tôi vội đứng dậy, giơ tay lên quá tầm với của Kirino.

“Còn em là thế nào? Đây là điện thoại của anh cơ mà? Anh thích dán cái gì là quyền của anh chứ!”

“Anh dám đem dán cái ảnh đó à!?”

“Nhân tiện, anh đổi ảnh nền điện thoại thành hình em mặc đồ bơi rồi.” “ĐI CHẾT ĐIIIIIIIIIIIIIIII!!!!!!!”

Kirino nhào vào tôi như một con thú săn mồi *Bịch!* Tôi bị hất ngã xuống ghế sofa.

“Ôi ôi ….!”

“Anh! Nằm! Im!”

Em gái thì muốn cướp điện thoại, anh trai là tôi thì không cho, thế là bọn tôi vật lộn với nhau.

Saori kinh ngạc nhìn chúng tôi rồi phá lên cười.

“Ahahahah - Kyousuke-shi, không hiểu cậu đã thay đổi tâm tình thế nào thế?”

“…Đại khái em cũng đoán được thế này, nhưng cái đầu của anh còn dưới cả trường hợp xấu nhất em dự tính nữa…em chỉ thấy được là phạm vi quấy rối tình dục của anh đã lan sang cả em gái ruột rồi.”

Tôi chả hiểu Saori với Kuroneko đang nói cái gì, nhưng trong mắt tôi thì cảnh này chả giống thế tý nào.

“Đưa đây cho em! Biến thái! Đại biến thái!”

“Làm gì có! Bố cũng có một album ảnh của em cơ mà! Anh chỉ học ông thôi!”

“Chả giống nhau gì cả! Anh rõ ràng có lý do không lành mạnh nên mới làm thế!”

“Hai người đang làm trò gì thế hả?” Kuroneko chen vào “…Vừa đồng ý với Saori là ‘hôm nay không cãi nhau’ cơ mà.”

“Tôi không cãi nhau! Tôi đang bảo vệ tôn nghiêm của chính mình!”

“…Tch….”

….Để cho rõ ràng, tôi cũng phải nói thêm là lúc tôi dán vào, tôi phát hiện ra là mấy tấm ảnh thuộc phần của Kirino đã biến mất (dù tôi dấu cả phần của hai đứa cùng một chỗ)

Sau khi Kirino bình tĩnh lại, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện và xem Meruru mùa ba.


Sau khi buổi tiệc kết thúc, tôi đưa Saori và Kuroneko về. Bình thường cũng không có vụ này, nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt.

“Chào nhé.”

“Chào.”

“Saori….”

“Ara, sao thế Kuroneko-shi?”

“Cám ơn.”

Kuroneko thấp giọng thì thào.

“……..”

Đột nhiên Saori không biết đáp lại thế nào. Cả tôi cũng không đoán được trong đầu Kuroneko nghĩ gì, nhưng những lời sau đó thì tôi hiểu.

“Cám ơn đã mời tớ hai lần.”

“-------------“

“Hôm nay rất vui. Summer Comiket lần trước cũng rất vui. Từ khi biết mọi người, ngày nào cũng rất vui. Toàn nhờ cậu cả. Vì thế, cám ơn.”

“Kuroneko-shi định làm tại hạ khóc sao?”

Cậu khóc rồi phải không?

Saori bỏ kính xuống lấy tay áo lau mắt.

“Tại hạ cũng cám ơn. Cầu mong tình bạn của chúng ta tồn tại mãi mãi.”

Quả nhiên là xấu hổ. Kuroneko cũng đỏ mặt.


Sau khi Saori chào tạm biết, tôi và Kuroneko còn lại một mình. Không khí trầm mặc bao phủ chúng tôi.

“………”

“………..”

“Này….”

“Vâng!...Có gì không ạ!”

Tôi chỉ hơi ướm hỏi, nhưng Kuroneko cao giọng trả lời

“Anh chả biết nhà em ở đâu cả. Có gần đây không?”

“À?”

Kuroneko an tâm thở phào nhẹ nhõm.

“Thật ra…cũng không xa lắm đâu.

“Thế để anh đưa em về nhé?”

“…Vâng.”

Dưới ánh chiều tà đỏ ối, tôi cùng Kuroneko sóng vai bước đi.

“À….”

“Ừm?”

“…Về chuyện cosplay.”

“Sao?”

“…Cùng cosplay với nhau rất vui.”

Vì ngày Summer Comicket, tôi đi mua một cái máy ảnh kỹ thuật số cùng Kuroneko, hai bọn tôi cosplay cùng nhau, chụp ảnh cùng nhau.

“Thật sao. Em cũng rất vui – lần sau cos nữa nhé.”

“…Ừm.”

Cuộc hội thoại của bọn tôi lại bị cắt đứt.

“Về chuyện….”

“Ừm?”

“…Anh cosplay trông đẹp trai lắm.”

“Haha, Thank you.”

Một câu này góp phần phá vỡ không khí lúng túng giữa hai người. Chúng tôi tiếp tục hàn huyên một lúc, rồi Kuroneko nói:

“…Đến đây được rồi. Nhà em gần đây thôi.”

“Ừm. Vậy nhé.”

“…Vâng.”

Chúng tôi dừng lại, quay mặt nhìn nhau.

“Kuroneko.”

“Vâng!”

Kuroneko chắp tay vào phía trước vạt váy, cúi đầu. Tôi có thể thấy hai vai cô bé hơi run. Dưới anh hoàng hôn, khuôn mặt trắng nõn của em rực rỡ cùng mái tóc đen dài. Trừ bộ quần áo là khác, còn lại giống hệt như cảnh tỏ tình hôm qua.

Kuroneko cho thằng tôi vô dụng một ngày suy nghĩ. Hôm nay là lúc đưa ra câu trả lời.

Nếu …nếu sắp tới có ‘một cô gái rất quan trọng với anh’ tỏ tình …anh phải suy nghĩ thật cẩn thận.

Đừng nôn nóng quá. Hãy suy nghĩ thật kỹ vào. Vì Kuroneko, hãy xem lại tình cảm của chính mình nữa.

Tôi đã suy nghĩ rất cẩn thận rồi. Lúc nào cũng nghiêm túc.

Không nôn nóng. Cẩn thân xem lại tình cảm của chính mình.

Vì thế, đối mặt với cô gái rất quan trọng với mình, tôi đưa ra câu trả lời.

Tự nhìn lại lòng mình một lần nữa, tôi nói:

“Cùng hẹn hò nào.”

“!”

Kuroneko sợ hết hồn ngẩng lên. Hình như em còn chưa nghe rõ tôi nói cái gì, đôi mắt mở to. Cặp con ngươi của em hơi ướt.

Thế là…

Tôi và Kuroneko trở thành người yêu của nhau.


Chương hai Edit

“ --- Ai đó?”

“Kuroneko à? Anh đây mà.”

“Ừm…em biết rồi...có chuyện gì không?”

“Cũng không có gì…em đang làm gì thế?”

“…Hừm hừm…đang chuẩn bị triệu hồi ‘Ngọn lửa từ địa ngục’ đến thế giới này.”

“À, anh hiểu rồi.”

“……….Anh thực sự hiểu em đang nói gì sao?”

“Có lẽ là – vẽ manga hay tiểu thuyết gì đó phải không?”

“……..Manga.”

“Anh đoán đúng rồi nhé.”

“……..”

“Em vẽ manga gì thế?”

“ --- Mai.”

“Ừ?”

“Mai…em sẽ đến câu lạc bộ.”

“Vậy bọn mình cùng đi nhé.”

“Ừ….Ừm.”

“Sao thế?”

“Không có gì. Mai gặp lại anh sau…senpai.”

Tôi dập mấy và thở phào nhẹ nhõm.

“Mình căng thẳng quá….”

Chỉ nói chuyện ngắn gọn có tý thôi mà mồ hôi đầy đầu. Cúp điện thoại rồi mà dư âm giọng nói của Kuroneko vẫn ngọn ngào quanh quẩn bên tai.

“….Mình là bạn trai của cô bé rồi mà.”

Tuy nói thế nhưng tôi vẫn có cảm giác như nằm mơ. Trong cuộc điện thoại vừa rồi, giọng nói lẫn thái độ của Kuroneko vẫn không đổi khiến tôi không khỏi tưởng rằng tất cả chỉ là ảo giác.

Nhưng đây là thực tại.

Xin anh hẹn hò cùng em

Hôm qua, tôi đã có câu trả lời của mình.

Cùng hẹn hò nào.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận về đề nghị của em gái lẫn bạn thân, đây là đáp án của tôi.

Có thể nói, cảnh này cứ như là nằm mơ vậy.

Tuy nhiên, giờ có một vấn đề nghiêm trọng.

….Bọn tôi thành người yêu…rồi sao? Tôi chưa từng có kinh nghiệm hẹn hò với con gái bao giờ cả, nữa chữ cũng không biết! Ai đó cho tôi lời khuyên với!!

Người yêu những lúc này sẽ làm gì nhỉ?

Tôi gãi đầu gãi tai cố tìm đáp án.

“À đúng rồi! Vừa nãy trong điện thoại…lẽ nào em ấy ý là bảo mình đợi cùng đi?”

Có nên gọi hỏi lại không nhỉ? Không không, lỡ Kuroneko cự tuyệt thì dở lắm. Thế sao giờ? Làm gì giờ? Hay là mai ra cửa giả bộ vô tình gặp phải?

“Thôi…cứ để thế đi.”

Đáng tiếc thật, nhưng đành chịu thôi. Giờ mình cũng thấy bản thân hơi buồn nôn rồi.

Vì đây là lần đầu tiên có bạn gái, nên đầu óc tôi cứ như ở trên mây. Đã quá nửa đêm rồi, nhưng tôi rất muốn mở cửa sổ gào ầm lên ‘Kuroneko -----!’

Đương nhiên tôi sẽ không làm thế. Nói thế để mọi người thấy tôi hưng phấn cỡ nào thôi. Cảm giác lâng lâng như ở trên mây.

“Mà đã hẹn hò rồi còn gọi nhau bằng họ…có kỳ quái không nhỉ?”

….Từ nay về sau đáng ra là gọi bằng tên phải không nhỉ?

Tưởng tượng chút xem nào…..

“…Ru…Ruri….”

“…Gì, gì cơ…Kyousuke.”

“OHHHHHHHHHHHHHHH!!!!”

*Rầm rầm rầm* Quá mức chịu đựng, tôi cứ thế đập đầu vào tường..

Chịu chịu chịu!!!

*Rầm rầm rầm*

“Trật tự! Anh biết mấy giờ rồi không hả?”

Từ bên kia vách tường, em gái tôi gào lên.

“Xin lỗi!”

“Anh mà còn làm trò đó nữa em sẽ kể cho Ayase nghe là anh định giở trò bậy ba với em.”

“Đừng mà!”

Cô bé giết anh mất!

“Mà hồi trước Summer Comiket em cũng đập tường còn gì! Còn la hét nữa!”

“Ặc! Đấy là vì….!”

“Anh đoán vì em đang chơi eroge chứ gì! Bọn mình kẻ tám lạng người nửa cân!”

“Không…không có chuyện đó! Làm gì có chuyện đó! Đừng có đá trách nhiệm về em! Tóm lại đừng có đập tường nữa!”

“Rồi rồi biết rồi.”

Vách tường này vốn rất mỏng. Ngăn cách phòng của tôi và em gái chỉ một vách tường này. Bức tường này còn có ý nghĩa đặc biệt với tôi, vì nó nhắc nhở ‘mày có em gái đấy’.

Có khi con bé dẫn bạn về nhà, thỉnh thoảng tôi vô tình nghe được mấy đứa nói chuyện (mặc dù chủ yếu là nói xấu tôi). Thỉnh thoảng bố mẹ đi vắng, tôi nghe tiếng em gái mình đeo tai nghe vào chơi eroge rên hừ hừ. Với thằng anh mà nói, con bé vừa lắm mồm vừa phiền toái.

Nhưng khi nó đi du học, mỗi lần nhìn vách tường này, tôi lại nhớ tới Kirino.

Khi đó, tôi luôn lo lắng tự hỏi : con bé đang làm gì? Có khỏe không? Có nỗ lực cố gắng không?

Khi căn phòng bên cạnh trở nên yên tĩnh không ồn ào nữa….tôi thấy cô đơn muốn chết.

Vì thế giờ tôi rất vui. Vui vì từ bên kia vách có tiếng người vọng lại.

Hơn một năm trước, bọn tôi còn không thèm nhìn mặt nhau. Khi đó, mỗi lần thấy vách tường này tôi chỉ thấy mệt mỏi chán ghét. Cho đến ngày con bé tìm tôi hỏi thảo luận nhân sinh – chúng tôi còn chưa từng bước vào phòng của nhau. Cho tới ngày đó, chúng tôi không nhận ra rằng cả hai đều đặt giường ngay cạnh vách tường này.

Nói cách khác, thực tế thì mỗi đêm chúng tôi ngủ cạnh nhau.

Từ quan điểm của người ngoài, chúng tôi như một cặp anh em quan hệ rất tốt là khác.


Sáng hôm sau --- không hẳn là sáng, đã gần trưa rồi. Vẫn đang nghỉ hè.

Hai chữ ‘bạn gái’ cứ kích thích tôi quá mức thành ra đêm qua trằn trọc mãi không ngủ được. Tôi cảm thấy không nên phí thời gian nên dậy lôi sách vở ra học.

“….Đã gần trưa rồi.”

Tôi học một mạch từ đêm đến trưa ngày hôm sau. Đến lúc nhìn đồng hồ mới giật cả mình.

Thế mà tinh thần vẫn sáng láng, toàn thân tràn đầy sức lực. Tôi cảm giác mình có thi đại học Tokyo giờ cũng đỗ. Đương nhiên đây là tự tin vô cớ thôi, nhưng tâm trạng đang rất tốt.

Hừm hừm…thế nào? Đây là mức độ hưng phấn của thằng con trai vừa có bạn gái đấy? Ghen chưa?

“Mình muốn gặp lại Kuroneko quá ---“

Cho dù gặp lại Kuroneko tôi sẽ căng thẳng tới mức rối tinh rối mù lên, tôi vẫn muốn thấy mặt em, nghe giọng em. Tôi chưa bao giờ cảm thấy thế này. Cô bé chỉ từ ‘bạn bè’ biến thành ‘bạn gái’ thôi mà đã thế sao?

Một giờ mới gặp nhau ở câu lạc bộ, vì thế tôi còn chút thời gian.

Nên gọi cho Kuroneko không nhi? Có khi cô bé cũng đang nghĩ thế cũng nên.

Làm gì có chuyện đó được! Hà hà hà!

Đang mơ mộng đẹp, đột nhiên chuông cửa vang lên.

“Chả lẽ là Kuroneko?”

*Bịch bịch bịch*

Như một cơn gió, tôi ào ra cửa. Kuroneko thật đáng yêu ~ quả nhiên là muốn đi cùng mình! Đáng yêu quá!

“Xin chào!”

Tâm trạng tràn đầy màu hồng, tôi tung cửa.

“Chào cậu, Kyousuke-kun. Thấy cậu đón tiếp nhiệt tình thế tôi vui quá!”

“……..Hả?”

Toàn thân tôi đờ ra.

Đứng trước mặt tôi không phải là Kuroneko. Đúng hơn là người này còn không phải con gái cơ.

“….Cậu đến đây làm gì Mikgami.”

“Tôi đã nói mình se quay lại chơi sau mà.”

Vừa nói vừa nở nụ cười sáng láng như một pho tượng Hy Lạp cổ -- đó là Mikagami Kouki. Mấy bữa trước gã này đóng giả bạn trai của Kirino về nhà tôi. Cũng là học sinh cấp ba như tôi, nhưng người ta là nhà thiết kế đồ trang sức, nghe nói rất có tài là khác. Nói thật, nhìn cứ như là nhân vật chính trong truyện shoujo ấy. Tôi mà là con gái gặp thằng này trước nhà chắc đã nhảy cẫng lên sung sướng rồi.

Có điều tôi là con trai đàng hoàng. Vì thế câu đầu tiên bật ra khỏi miệng là….

“Lượn ngay và luôn.”

“Ơ? Từ từ đừng đóng cửa chứ!”

“…Làm gì thế hả? Hôm nay Kirino không có nhà, sáng sớm đã thấy nó đi đâu đó rồi.”

“Tôi không đến tìm Kirino. Tôi đến tìm cậu mà Kyousuke-kun.”

…Hừm…hóa ra cậu thật sự không hứng thú với Kirino à.

Có điều thế thằng này cũng khó chịu. Cậu coi em gái tôi là gì hả?

“Hiểu rồi. Biến đi cho khuấn mắt tôi.”

“Vì sao?”

“Tôi không nhớ chúng ta là bạn bè từ khi nào cả.”

“Sao lại thế Kyousuke-kun? Giữa chúng ta có chuyện gì không phải sao?”

“Tôi đang đợi con gái mà mở cửa lại gặp cậu…đây là tội ác không thể tha thứ!”

“Cưỡng từ đoạt lý quá mức!”

Đúng thế! Sao, có ý kiến gì?

“Với lại tôi cũng sắp ra ngoài rồi.”

“Đi đâu?”

“Đến trường.”

“Đang nghỉ hè mà?”

“Có câu lạc bộ vẫn mở. Câu lạc bộ nghiên cứu game.”

“Câu lạc bộ nghiên cứu game?”

Mikagami sáng mắt lên. Cậu ta chỉ vào bản thân:

“Cho tôi đi cùng nhé?”

“Vì sao?”

Tôi lộ ra vẻ mặt càng lúc càng chán ghét. Mikagami xấu hổ nói:

“….Tôi chả có bạn bè nào để nói về sở thích của mình cả.”

“À…ra thế.”

Đúng rồi, lý do gia nhập Comiket của thằng này cũng là muốn tìm bạn otaku mà.

Đó cũng là một trong các lý do tôi gọi tên này là ‘Kirino bản con trai’.

Nói thật, tôi không có hảo cảm với gã này lắm. ‘Đầu sỏ gây rắc rối’, rồi ‘thằng bạn trai khó chịu của em gái mình’ – mặc dù đã giải quyết rồi, nhưng tôi vẫn có ấn tượng xấu. Đương nhiên người yêu cầu là Kirino, nên về mặt nào đó tên này cũng là nạn nhân thôi, cái này hiểu. Nhưng chả hiểu sao cứ thấy mặt thằng này tôi lại bức mình. Bảo lòng dạ hẹp hòi cũng đành chịu, kiểu gì cũng không ưa nổi tên này.

“Xin cậu đấy ~ tôi cô đơn lắm ~ giúp tôi kiếm bạn đi ~”

“Đừng có khóc lóc ầm ý! Tởm quá!”

Thế nên mình mới không muốn phí thời gian giúp thằng này tìm bạn.

“…Thế cậu có muốn tới tham gia không?”

Cuối cùng tôi nói thế. Sao lại đưa ra đề nghị đó được nhỉ?

Thế là, kế hoạch ‘cùng bạn gái ngọt ngào thân mật đến trường’ của tôi biến thành ‘đến trường với một thằng đẹp trai’. Mikgami van xin đến mức có chút buồn nôn thành ra tôi đành gọi hội trưởng hỏi xem có được dẫn người lạ tới không. Kỳ lạ là anh ấy lại bảo ‘thoải mái đi’.

…Mà nghĩ lại thì cũng không tệ.

Mikagami bằng tuổi mình thật, nhưng chắc phải có nhiều kinh nghiệm xã hội lắm. Đẹp trai vậy – chắc khoản yêu đương giàu kinh nghiệm đây.

Mình mới có bạn gái thành ra hỏi hắn lời khuyên có khi lại hay cũng nên? Hỏi xin tý thảo luận nhân sinh nhỉ?

Cũng phải nói rõ, tôi không muốn nói chuyện với hắn. Tôi ghét thằng này lắm.

“…Này.”

“Xin lỗi, cậu vừa nói gì cơ?”

“Không có gì.”

Vừa đi, tôi ướm hỏi:

“Mà này Mikagami, chắc con gái khoái cậu lắm nhỉ.”

“Đúng thế.”

Khó chịu rồi đấy.

“…Thế chắc cậu quen hẹn hò với gái lắm nhỉ?”

“Đúng thế.”

Càng lúc càng bực rồi đấy.

“Thế tôi muốn hỏi cậu chuyện này.”

“…Nghe giọng cậu thì chuyện này chắc quan trọng lắm.”

“…Ừ…rất quan trọng…ít nhất là với tôi.” Tôi cố gắng diễn tả suy nghĩ của mình thật rõ ràng.

“Có điều chúng ta vừa gặp nhau, cậu định hỏi tôi thật sao?”

“Không hẳn…chẳng qua là hơi xấu hổi thành ra không tiện hỏi người khác.”

“…Thế à. Hiểu rồi. Vậy cứ nói tôi nghe.”

“Cám ơn.”

“Không sao, mọi người cùng giúp nhau mà.”

…Thằng này cũng không xấu. Có khi đáng cho mình kết thân được.

“Thật ra thì tôi vừa có bạn gái.”

“Xin chúc mừng!”

Mikagami không có vẻ gì là ngạc nhiên…quả là có kinh nghiệm có khác. Nếu tôi mà nghe Akagi nói thế, chắc chắn sẽ bảo là ‘Nè, thế tức là tao mày không đi đập phá được nữa à?’

Có lẽ sẽ thế. Thằng kia có bạn gái rồi thì bản thân buồn lắm.

“Cậu định hỏi xin lời khuyên về cách đối xử với bạn gái sao? Không lo, để tôi giúp. Không, xin để tôi giúp.”

“À à, cám ơn.”

Chả hiểu sao Mikagami có vẻ hứng thú. Kệ, dù sao cũng chỉ có lợi cho mình thôi.

“Thế…tôi nói nhé?”

“Xin mời.”

“…Lúc đi chơi với bạn gái….”

“Ừm.”

“…Chừng nào thì tôi có thể sờ ngực cô ấy?”[4]

“Khụ khụ.”

Mikagami ho sặc sụa.

“Ky – Kyousuke-kun! Cậu!”

“Tôi không đùa đâu! Truyện nghiêm túc đấy!”

“Nhưng mà….”

“Tối qua tôi nghĩ suốt buổi xem nên làm trò abcxyz gì với bạn gái mình! Thế có gì sai?”

Tôi gào lên. Chắc chắn là nếu có ngày các bạn tự dưng kiếm được cô bạn gái xinh đẹp cũng sẽ hành động như tôi thôi! Thế nên tối qua mới không ngủ nổi.

“Thế nên làm gì?” Tôi quay về câu hỏi lúc nãy.

“…Dù cậu hỏi thế…tôi cũng chịu không biết đáp thế nào.” Mikagami cười gượng.

Tôi nói thẳng:

“Vô dụng.”

“Không chút lưu tình gì cả….”

Mikagami thở dài, nói ‘hiểu rồi’ sau đó rút di động ra.

“Vì chuyện này có vẻ nghiêm trọng, tôi nghĩ nên hỏi ý kiến phụ nữ nữa cho đảm bảo.”

“Ý cậu là…hỏi người nhà à?”

“Không hẳn, Misaki-san.”

Cô ta hử

Mikagami gọi Misaki và lặp lại câu hỏi của tôi ‘chừng nào thì nên sờ ngực bạn gái của mình’. Đúng là thằng ngây thơ như nai tơ. Tôi mà là Misaki đã gọi cảnh sát xử lý rồi.

Xin lỗi Mikagami. Không định có ý biến cậu thằng đồ biến thái đâu

“Vâng vâng là thế -- cám ơn!”

“Chị ta nói thế nào?”

“Chị ấy nói cứ sờ ngay cũng được.”

“Không thể nào! Đầu óc chị ta có vấn đề gì không đấy?”

Chả lẽ chị ta cũng điên rồi sao?

“Chị ấy bảo ‘thành người yêu rồi là giống như cùng ký một khế ước đặc biệt. Vì chuyện nhỏ thế mà khó xử mới là kỳ quặc’.”

Nghe cứ như là ý kiến của đàn ông ấy.

“Mikagami. Tôi muốn nghe lời thật lòng của cậu. Theo cậu tôi nó nên cứ thế nghe lời khuyên của Misaki-san không?”

“Tôi không rõ lắm, nhưng trong eroge nhân vật chính mà làm thế là thấy cảnh sát xuất hiện ngay.”

“Đồng ý.”

Mình cũng không nên nghe Misaki-san. Thà nghe eroge còn hơn.

“Kyousuke-kun, cậu cũng không định giống mấy nhân vật chính vừa thấy gái đã muốn bóp vú sờ ngực đấy chứ?”

“Làm gì có chuyện đó!”

Chắc chắn sẽ bị cảnh sát tóm mất.

“Cậu nghĩ tôi là thằng sẽ làm thế hay sao?”

“Nãy ai vừa nói ‘chừng nào thì mới được sờ ngực’ ấy nhỉ?”

“Cậu nói gì thế hả? Vì tôi có một trái tim trong sáng nên mới quan tâm đến bạn gái mình đấy chứ.”

“Quan tâm? Làm sao mà tin nổi chứ!”

“Hahah, tôi còn muốn hỏi cậu nữa cơ.”

“Vẫn còn nữa?”

“Cậu chưa trả lời phiền toái của tôi nên tôi còn hỏi nữa.”

Nghe tôi nói theo kiểu Kirino, Mikagami bật cười.

“Có vẻ tôi hiểu nhầm cậu rồi.”

“Hiểu nhầm cái gì?”

Nghĩ lại những gì mình đã làm với thằng này thì…đầu tiên là tự dưng đang yên đang lành đi ra quỳ xuống, sau đó gào lên ‘Đừng hòng tao giao em gái tao cho mày!’. Loạn mẹ nó rồi. Đúng ra ấn tượng về mình trong đầu tên này phải kém lắm mới đúng chứ nhỉ. Thế sao vẫn đến làm thân với mình?

“Tôi lúc nào cũng tưởng Kyousuke-kun là một ông anh trai lý tưởng.”

“Hừm, chỉ là hiểu nhầm thôi.”

Anh trai lý tưởng? Mình? Vớ vẩn. Đúng, mình đã vì Kirino mà lao tâm khổ tứ. Mình không ngại tự bêu xấu bản thân, tình nguyện hy sinh mọi thứ vì con bé. Từ quan điểm của người ngoài, đúng dễ hiểu nhầm mình là ông anh tốt.

Nhưng thật ra chính tôi biết mình không phải thế. Tôi làm thế vì Kirino thật, nhưng toàn bộ đều là do tôi chủ động đi làm.

Tôi nói rõ với tên này:

“Tôi chả phải anh trai tốt gì cả. Chỉ là thằng siscon bốc đồng thôi.”

“Hiểu rồi. Kyousuke-kun còn tùy tiện hơn tôi tưởng nữa. Cậu không phải ‘anh trai lý tưởng’ mà còn hơn thế cơ.”

…Đến mức đó cơ à…

Thằng này nói một lời trúng tim đen khiến mặt tôi vặn vẹo. Có điều Mikagami vẫn nói bằng giọng hòa bình:

“Nhưng cho dù không phải là anh trai lý tưởng, cậu vẫn giúp đỡ em gái mình.”

Tôi trả lời đầy tự nhiên:

“Chuyện đó là đương nhiên.”


Trong lúc đi đường với Mikagami, tôi thấy vô số ánh mắt bắn tới. Có chút giống lúc tôi đi hẹn hò cùng Kirino. Lý do chắc cũng giống nhau, chả mấy khi thấy thằng cha bắt mắt thế này.

Trên đầu không một gợn mây, trời nóng vô cùng. Mùi từ lòng đường bốc lên ngùn ngụt. Chúng tôi vừa đi vừa lau mồ hôi, cuối cùng đã tới trường.

“À, ra trường của Kyousuke-kun ở đây.”

“Ừ.”

“Chỗ này đẹp đấy.”

“Thật sao? Thấy cũng bình thường.”

“Thế nên mới đẹp.”

Nghe hơi giả giả thế nào ấy. Bực thật, đẹp trai đúng là lắm chỗ tốt.

Mà dẫn thằng này đến rồi chốc giới thiệu với mọi người thế nào?

Gặp Kuroneko, mình nên nói gì đây?

Gặp máu cuồng dâm của Sena thì nên chuẩn bị gì đây?

Trong lúc suy nghĩ, chúng tôi đã tới cửa.

“Kệ xừ nó, cứ tùy cơ ứng biến.”

Tôi mở cửa ra và cố giơ tay hô ‘chào’ một cách bình thường nhất có thể. Ưu tiên đầu tiên là tìm ‘em’ Kuroneko. Nhưng cô bé chưa đến.

….Chán thế, Kuroneko chưa đến à.

Trước mặt tôi là một cô bé đeo kính ngực bự - Sena. Cô bé chào tôi:

“À, chào anh, Kousaka-senpai.”

“À ừm – thật ra, hôm nay anh muốn giới thiệu một người.”

“Có ai muốn gia nhập à?”

Sena có vẻ chưa biết là Mikagami sẽ đến.

“Không hẳn thế …à thôi vào đi.”

“Vâng.”

Nghe tôi gọi, Mikagami tiến vào ---

*Thịch*

“Anh là bạn trai của Kousaka-senpai à?” Sena đạp bàn đứng dậy gào lên.

“…Giữa ban ngày ban mặt em tưởng tượng cái gì đấy?”

“Ohahahaha – Em nạp điên đủ rồi!”

Sena tạo dáng của siêu saiyan [5] (tư thế mà con gái không nên làm), sau đó ra vẻ tụ khí. Tiếp đó con nhóc này đưa tay lên kính làm ra bộ như đang nhắm bắn.

“Bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp! Chỉ số dễ nhìn đang tăng… 7000…8000…không thể nào…vẫn còn tăng nữa!!”

Oreimo08 082

Ai đó giúp tôi kìm con nhóc này lại với.

Cả hội trưởng và Makabe đều có mặt, nhưng họ chỉ chú tâm làm việc của mình thôi. Sau bao lâu ngồi cùng Sena, bọn tôi cũng chấp nhận ‘công chúa fujoshi’ rồi thành quen. Cũng không biết thế là tốt hay xấu nữa.

Hết cách rồi, để mình ra tay vậy.

“Này fujoshi, dậy mau. Đừng có chơi trò đo sức mạnh trước khi giao chiến. Tỉnh lại mau.”

“Bíp bíp bíp bíp bíp!! Hừm, chỉ số dễ nhìn có mỗi 5 bọ…vô dụng. Nhưng quan hệ với mấy anh đẹp trai là chỉ số móe tăng vọt cả trăm lần ngay ---“

Tôi không nói mọt lời cốc đầu nó.

“Đau nào! Kousaka-senpai anh làm gì đấy! Phản đối sử dụng vũ lực!”

“Lắm mồm quá. Muốn anh bóp vú không hả đồ heo nái này!”

“Anh gọi ai là heo nái hả! Đừng có học nhân vật chính của mấy game BL! Thật là…anh quấy rối tình dục em nhé!”

“Sự tồn tại của em đã là quấy rối tình dục rồi – ngậm miệng lại mau!”

Sao trông con nhóc này vui vẻ thế nhỉ? Kiêu hãnh tự trọng của nó đâu cả rồi?

Tôi quay lại ra hiệu cho Mikagami bước lên đây. Cậu ta tiến lên gật đầu. Các thành viên khác coi như không thấy màn vừa rồi của Sena, đều gật đầu chào lại.

“Cậu đã đến rồi hả.”

Trong góc sâu nhất phòng, một anh mắt kính gầy gò giơ tay lên. Đó là Miura Gennosuke, hội trưởng câu lạc bộ.

“Bọn tôi đang đợi đây.”

Câu này của Makabe. Cậu ta học năm hai, là người điều hòa mâu thuẫn của cái câu lạc bộ này. Ngoài họ ra chỉ còn mỗi Sena trong phòng.

Mikagami mỉm cười chào lại và tự giới thiệu bản thân:

“Xin chào mọi người của câu lạc bộ nghiên cứu game. Tôi là Mikagami Kouki. Cám ơn đã cho phép tôi đến thăm hôm nay.”

…Giỏi đấy. Gặp mặt Sena mà vẫn bình tĩnh thế là khá đấy.

“Anh là bạn trai của Kousaka-senpai phải không? Ôi không! Anh trai đáng thương của em! Nhưng mà anh móe quá!”

“Im ngay fujoshi -- ở Summer Comiket anh gặp cậu ta. Cậu ta bảo bản thân chả có bạn bè nào để chia sẻ sở thích cả nên anh dẫn đến đây.”

Vừa nói đến đây, hội trưởng ngăn lại, nói ‘Ra thế. Rất hoan nghênh!’.

“Gia nhập câu lạc bộ này luôn không? Lâu nay em thấy cái đám này hơi thiếu mấy anh dễ nhìn rồi!”

Sena rất hưng phấn đề nghị.

“Không không Akagi-san. Bọn mình không thể nhận thành viên từ trường khác được.”

Có lẽ là ảo giác, nhưng dường như mặt Makabe lóe lên một tia ‘không hay ho gì đâu’.

À…

Tôi cũng nhận ra ngay, nhưng Sena còn nhanh hơn.

“Haha, Makabe-senpai, anh ghen đấy à?”

“Hả? Làm gì có đâu!”

“Thật không? Anh lo lắng vì có đối thủ đẹp trai xuất hiện lên đài chứ gì?”

“..Ặc.”

“Đừng lo! Tình yêu của hộ trưởng và Makabe-senpai không vì thế mà tan vỡ được đâu.”

“Cái này tan vỡ đi càng tốt!”

Tôi cũng chịu không biết nói gì. Càng lúc hiểu nhầm càng tai hại rồi.

“Chỗ này thật náo nhiệt.”

Mikagami mỉm cười. Năng lực thích ứng của thằng này cũng tốt phết đấy chứ.

Tôi gãi đầu gãi tai, nói:

“Haha, xin lỗi Mikagami. Cái đám này toàn mấy đứa đầu óc có vấn đề cả.”

“Anh đừng gộp cả em vào với bọn này! Em là người bình thường!”

Makabe-kun lập tức lên tiếng phản đối. Cho dù đang loạn xạ ngầu cả lên vẫn chú ý mà phản đối được, kỹ thuật cũng giỏi đấy. Nhưng tôi cũng không chắc lắm về khoản ‘bình thường’ của cậu ta.

“Anh cũng nghĩ Makabe-kun biết thưởng thức các loại, nhưng mà –“

“Nhưng cái gì?”

“Hồi trước em còn crossdress nhân dịp Summer Comiket phải không?”

“Xin anh quên ngay chuyện đó đi!”

Đó là phần lịch sử đen! Là bên ngoài thêu dệt! Makabe bắt đầu gào lên. Tôi nhún vai.

“Tóm lại…ở đây chỉ có mình anh là người bình thường thôi.”

“Mọi người coi kia! Cái anh bảo con gái làm eroge đang nói gì kìa!”

“Quen ngay chuyện đó đi!”

Lần đó bị người khác giật dây thôi, đâu phải lỗi của anh chứ!

Đang lúc tôi và Makabe vạch tội cũ ra so, Sena chạy tới trước mặt Mikagami.

“Các anh thật à! Kousaka-senpai, Makabe-senpai, thu liễm một chút đi. Mikagami-san, xin lỗi. Đừng hiểu nhầm nhé, ở đây chỉ có mình em là bình thường thôi.”

“Chưa tới lượt em nói câu đó!!” * 3

Cả ba thành viên nam đồng thanh.

“Ahahahah.”

Mikagami phá lên cười.

“Đến đây quả là hay, mọi người thật vui quá.”

…Mặc dù cả đám đều là một lũ ngốc.


Thế là tôi thành công trong việc giới thiệu Mikagami vào câu lạc bộ nghiên cứu game.

“À! Hóa ra Mikagami cũng cosplay ở quảng trường Comiket phải không? Thảo nào em thấy quen quen.”

“Đúng đúng, chắc là tôi thật. Chả mấy người ở đó cosplay Judas, mà tôi chắc chắn là người dễ nhìn nhất.”

Mikagami tự sướng. Nụ cười rất tự nhiên, nhưng chính vì thế tôi ghét tên này. Vì hắn ta có chút giống người nào đó.

Hy vọng thằng này kết bạn với câu lạc bộ rồi sẽ đừng đến tìm mình nữa. Nhẹ cả người.

Đột nhiên, cửa bật mở.

“!?”

“….Chào mọi người.”

Vẻ mặt vô cảm, hai má ửng đỏ -- Kuroneko bước vào.

“Chào.”

Tôi vừa chào xong, những người khác cũng nhận ra.

“Wow! Da em trắng quá Gokou. Sáng nay em ăn gì chưa?”

“Chào em, Gokou-san.”

Cả hội trưởng và Makabe lên tiếng. Sau đó là Sena giọng đầy hưng phấn:

“Gokou-san, Gokou-san! Đến muộn quá! Lại mà xem này! Có một anh đẹp trai muốn gia nhập này.”

“Chào anh.”

Mikagami cười khổ. Ừ, tên này đã gặp Kuroneko trong dịp Summer Comiket rồi mà.

Tôi cũng hơi căng thẳng, có lẽ giống Makabe lúc nãy.

“…Thế à. Vậy thì tốt.”

Kuroneko lạnh lùng đáp tựa như muốn nói ‘thằng này không đáng cho con này để vào mắt’ sau đó liếc tôi một cái.

Đột nhiên đối mặt với bạn gái, tôi không tự chủ được mà hồi hộp. Hy vọng không ai vì thế trách tôi chứ.

Chúng tôi nhìn nhau một lúc, sau đó Kuroneko mặt càng lúc càng đỏ sau đó quay đầu ra hướng khác.

(Đừng có nhìn em chằm chằm thế)

Tôi cảm giác cô bé có ý nói vậy.

Rất bất ngờ, có người nhận ra cuộc đối thoại bằng ánh mắt của tôi và Kuroneko ---

“Ố ồ? Kousaka, Gokou – hai đứa làm gì nhìn nhau thâm ý thế?”

“Anh, anh nói gì thế hội trưởng? Ý anh là sao?”

“Đúng đúng, em không hiểu anh đang nói cái gì.”

Kuroneko trong bụng chắc đang nhảy loạn như nai tơ rồi, nhưng cô bé vẫn ra vẻ bình thường.

“Hửm? Thế nhầm thì xin lỗi.”

Ánh mắt của hội trưởng lóe lên một cái. Tôi có cảm giác nội tâm của mình vừa bị người ta nhìn thấu.

…Có gạt được anh ta không nhỉ?...Mà thật ra việc gì phải dấu vụ mình hẹn hò với Kuroneko chứ?

Có vẻ Kuroneko cũng nhìn ra tôi có ý này, cô bé cúi xuống kế tai tôi nói nhỏ:

“…Sao giờ? Nói ra không?”

“…Giờ sao?”

“…Cho anh quyết định đấy.”

Kuroneko nói xong liền rụt lại. Tôi đang tiếc đã thấy cô bé vô thanh vô tức ngồi xuống bên cạnh mình rồi. Ánh mắt tôi không tự chủ được tự động nhìn xuống cặp đùi trắng muốt của em. Có lẽ là tối qua tưởng tượng hơi quá đà.

….Không hiểu sao, một cảm giác tội lỗi trào lên.

Tôi gom toàn bộ lý trí còn lại nhìn lên và thấy Kuroneko đang lườm mình.

“………….”

Ánh mắt này lạnh ngang với cơn bão tuyết chứ chả chơi.

“Anh xin lỗi.”

“…Ai nha, sao anh lại xin lỗi? Anh vừa làm gì không hay với em à?”

Giọng điệu vừa cay nghiệt vừa có vẻ khoái trá. Kuroneko hơi đỏ mặt nói:

“Sao thế senpai? Sao anh lại xin lỗi? Phiền anh nói em nghe cái?”

“……….”

Rõ ràng cô bé nhận ra mình vừa nhìn chỗ nào rồi.  So với chuyện xấu hổ, đùa cợt với mình vui hơn hả?

Bạn gái mình chắc chắc là S rồi [6].

Vừa mới hẹn hò mà sao mình có cảm giác càng lúc mình càng bị đối xử tệ bạc nhỉ?

Trong lúc đang bị bạn gái ép xấu hổ, may mắn (hay là không may?) Sena chen vào.

“Gokou-san, Gokou-san. Nghe tớ nói nè! Lúc này Kousaka-senpai bảo muốn bóp vú tớ đấy.”

“Phụttttttttttttttttttt!????”

Tôi phun hết nước đang uống ra ngoài.

“…Thật không, senpai?”

“Không, không phải!”

Nhớ mặt anh đấy đồ heo nái! Hôm qua nói thế còn được chứ hôm nay thì không! Nếu vì thế mà bạn gái không chịu cho chạm vào ngực nữa, anh đây sẽ vì thế mà ôm hận cả đời!

Tôi bắn ánh mắt đầu thù hận sang Sena, nhưng con nhóc này cứ cười hì hì.

“Ahaha, senpai giận rồi.”

“Nhờ em chứ ai!”

“Coi như đáp lễ vụ đã có bạn gái rồi còn dám quấy rối tình dục em.”

“Nghe anh nói nè ---“

Ớ?

“Em vừa nói cái gì cơ?”

“Em ~ nói ~ là coi như đáp lễ vụ đã có bạn gái rồi còn dám quấy rối tình dục em.”

“Em…biết rồi à?”

“Biết cái gì?”

“…Anh từng nói là anh có bạn gái à?”

“Ủa?”

Sena nhìn như muốn nói ‘anh đang nói gì ngu thế’.

“Lẽ nào…à à, hiểu rồi. Hừm hừm, mọi người đều biết Kousaka-senpai và Gokou-san hẹn hò với nhau từ lâu rồi.”

“Hả?”

Từ lâu? Mình với Kuroneko vừa hẹn hò từ hôm qua chứ bao lâu? Thế là thế nào?

“Ara ara? Senpai tưởng bọn này không nói là không biết gì à?”

“Không không, ý anh không phải thế.”

Tôi liếc Kuroneko. Cô bé vẻ mặt thẩm thỏm nháy mắt liên tục.

Đáng yêu quá trời..không không không!

“Anh mới bắt đầu hẹn hò từ …..hôm qua thôi”

“HẢ!!!!!!!?”

Ngạc nhiên * 4

Trừ tôi và Kuroneko ra, mọi người đều trợn mắt há hốc mồm. Kể cả thằng vốn bình tĩnh như Mikagami cũng không ngoại lệ.

“Kou, Kousaka-senpai? Lúc trước anh không hẹn hò với Gokou-san à?” Cả Makabe-kun và Sena đồng thanh.

“Wah wah! Hóa ra hai đứa mới bắt đầu hẹn hò à? Thảo nào nhìn nhau ghê thế.” Hội trưởng thêm vào.

“Kyousuke-kun! Cậu hóa ra không hẹn hò với em gái của cậu sao?”

Cuối cùng là Mikagami. Mọi người xem ra ngạc nhiên vì những lý do khác nhau.

Chờ đã! Mikagami vừa nói cái gì!? Tôi cốc đầu hắn.

“Đau!”

“Mikagami…cậu…cậu….đồ cuồng eroge em gái móe!!!”

Ra là thế! Thảo nào lúc hỏi cái thằng này đáp ứng luôn! Vì tên này tưởng mình đang hẹn hò với Kirino!

“Cậu cho là tôi vì muốn sờ ngực em gái mình nên mới phiền não hay sao? Coi chừng tôi giết cậu!”

“Nhưng đúng thế mà! Cậu bảo cậu muốn sờ ngực bạn gái mới của mình nên tôi tưởng thế!”

Sao….lại đến nông nỗi này được…Bị thành viên câu lạc bộ hiểu nhầm đã đủ mệt rồi, phản ứng của Mikagami còn đau đầu hơn.

“Kou, Kousaka-senpai! Anh nói em gái anh là Kirino à? Anh đang hẹn hò với bạn ấy à?”

“Em cũng muốn hỏi nữa!”

“….Senpai? Vừa nãy, vừa này có rất nhiều chỗ em thấy đáng chú ý lắm nhé, phiền anh giải thích được không? Tùy xem nghiêm trọng đến đâu mà em sẽ phải không thể không suy nghĩ lại về quan hệ giữa hai ta đấy.”

“Uughhhhh…..!!”

Tôi giải thích toàn bộ cho thành viên câu lạc bộ - loạn hết cả lên nên mãi mới xong.

Tý nữa thì…lập kỷ lục bị bạn gái đá ngay trong vòng chưa đầy 24 giờ.

Sau khi giải thích xong….

“………….”

“………….”

Tôi ngồi đối diện với Kuroneko, cả hai trầm mặc không nói gì.

Miệng đắng lưỡi khô, cứ chốc chốc tôi lại nuốt nước bọt. Kuroneko mặt đỏ bừng, hai vai, hai tay nắm lại run rẩy (Có lẽ là vì tức giận)

Chả lẽ thần linh đã từ bỏ mình sao….

Không hiểu là vì quan tâm đến bọn tôi hay không muốn dính vào, các thành viên khác và Mikagami tách ra xa và nói chuyện với nhau.

“À đúng rồi Mikagami-san, ID Twiiter của cậu là gì?”

Sena đang vui vẻ trò truyện với Mikagami.

“À đây. Cầm danh thiếp của tôi này. Không chỉ có ID Twiiter còn mấy cái khác nữa cơ.”

“Danh thiếp?”

Sena cầm danh thiếp của Mikagami lên tròn mắt.

“Thiết kế….? Mikagami-san…đây là…?”

“Đúng thế.”

Đúng cái đầu cậu ấy. Thật là….

Sau khi nghe Mikagami kể về chuyện bản thân làm nhà thiết kế nữa, cho dù các thành viên khác cũng thất kinh. Thằng này cứ như nhân vật trong truyện ấy, kể kinh nghiệm cá nhân ra thế cho dù không có ý khoe khoang, người khác có rộng lượng tới đâu cũng thấy không thoải mái.

Sena hưng phấn nói:

“Giỏi quá! Mikagami-san giỏi quá!”

Sau lưng con nhóc, Makabe-kun sắc mặt càng lúc càng kém.

“ --- Là thế. Tôi thường phải chạy tới chạy lui giữa Nhật Bản và các nước khác, thành ra chả có bạn bè gì cả. Có đồng nghiệp thật, nhưng chả có ai để thảo luận sở thích hết…”

Nhờ mọi người chiếu cố.

Mikagami thành tâm cúi đầu. Nhớ lúc tên này tìm đến nhà mình có thế thấy không có bạn bè cùng sở thích rất khổ sở.

Ví dụ -- khổ sở tới mức làm một cô em gái tìm ông anh trai nó rất ghét đòi thảo luận nhân sinh.

“Đừng khách khi – làm bạn nhé?”

Hội trưởng vỗ vai Mikagami. Sena cũng vừa thở hổn hển vừa đồng ý.

“Đúng thế Mikagami-san! Làm bạn đi! Không cần lịch sự thế đâu.”

“…Cám ơn Sena-san. Nhưng tôi quen thế này rồi.”

Mikagami mỉm cười đầy hạnh phúc

“Wow! Sao giờ Makabe-senpai? Cứ thế này anh sẽ thua Mikagami-san đấy!?”

“Ahaha. Vậy anh nên nổi điên lên hả?”

Xin lỗi Makabe, anh hiểu cảm gái của cậu. ‘Đừng có so sánh tôi với thằng này’ – anh cũng từng nghĩ thế rồi.

“Bỏ đi.” Makabe ho khan vài tiếng nói: “Mikagami-san, hy vọng chúng ta có thể kết thân. Mặc dù cậu không tham gia các hoạt động của câu lạc bộ được nhưng nếu có thời gian thì đi chơi cùng nhau cũng không sao.”

Nhìn Makabe trả lời, tôi càng thêm xấu hổ vì hành động của mình.

“--- Cám ơn, Kaede-san. Rất vui được biết cậu.”

Mikagami hai mắt ngấn lệ bắt tay Makabe.

Thấy thế, hội trưởng gật đầu hài lòng còn một còn hậu bối fujoshi thì cười hì hì đầy dâm đãng.

Tốt rồi nhé Mikagami. Dẫn cậu tới đây quả là chính xác.

Tôi quay lại Kuroneko. Dường như tôi thoáng nghe một tiếng cười dịu dàng thoang thoảng. Nhưng Kuroneko vẫn ngồi yên tại chỗ cúi đầu.

“…Em vừa nói gì à?”

“…Không.”

Ảo giác sao?

“Ngon rồi Mikagami! Coi như để kỷ niệm cậu thành thành viên của câu lạc bộ, để tôi dẫn cậu đi thăm quan một vòng!” Hội trưởng nói.

“Thật sao?”

“Thật! Đúng rồi! Cho cậu xem trụ sở bí mật của câu lạc bộ nghiên cứu game luôn!”

“….Bọn mình có cái gì như thế à?” Makabe-kun hỏi.

“Makabe, chú nói gì đấy? Nhà chú chứ còn đâu nữa.”

“Đừng có tự ý biến nhà em thành trụ sở bí mật nữa --- tôi kệ, em cũng chả quản nữa.”

Makabe-kun đứng dậy. Mọi người cũng theo đó đứng lên. Hội trưởng quay sang tôi và Kuroneko.

“Vì thế trong lúc bọn anh đi chút xíu thì trông coi phòng nhé.”

“Vâng.”

“Đi thôi nào ---“

“Kousaka-senpai, Gokou-san. Nhờ hai người nhé.”

“Kyousuke-kun, gặp lại sao nhé.”

“Ờ ờ.”

Đó là toàn bộ quá trình Mikagami trở thành thành viên câu lạc bộ của chúng tôi.


Thế là Mikagami, hội trưởng, Makabe, Sena bốn người đi ra. Trong phòng chỉ còn lại tôi và Kuroneko, chúng tôi ngồi đối diện. Bọn họ chắc có việc riêng, tôi thì thân mình còn lo chưa xong nên cũng chả có sức quản.

Rồi.

“Nè, Kuro, Kuroneko?”

Tôi vừa nói, Kuroneko giật mình một cái.

“………..”

Vài giây yên lặng, sau đó Kuroneko ấp úng nói:

“….Anh muốn sờ không?”

“Ờ…..”

Nè nè nè nè. Em muốn anh trả lời câu này thế nào đây?

Tôi bị dồn vào đường cùng, miệng cứ vô thức bật ra:

“Xem như là có đi.”

Mình ngu quá trời ---! Ai lại nói thế bao giờ!!!

“…Thế à.”

Nhìn coi! Kuroneko cúi đầu rồi! Chết rồi, chả lẽ cô bé sắp khóc à?

Vừa nghĩ tới đó thì ---

“…Em không giận đâu.”

“Ơ?”

“…Vì em cũng…..”

Cái…cái gì? Em nói cái gì?

“Em…em cũng muốn sờ ngực anh à?”

“Xuống địa ngục đi!!!”

Giọng mắng thật là kinh khủng.

“….Không không, ý em không phải thế…ý em là em cũng không trách anh.”

Kuroneko xấu hổ nhìn ra hướng khác, không dám đối mặt với tôi.

“…..”

Chúng tôi lại rơi vào yên lặng. Giờ đột nhiên nói gì thì đúng là hạ sách, chỉ hù cô bé nữa thôi. Tôi chờ một lúc, sau đó thấy Kuroneko ngửa người ra.

Sau đó cô bé hướng về phía ngược với tôi nói:

“Sau khi em bắt đầu hẹn hò với anh, em thấy rất hưng phấn…Em không biết ngày mai phải đối mặt với anh thế nào. Trong đầu em chỉ nghĩ gặp anh rồi không biết nên nói chuyện gì, không biết nên bắt đầu từ đâu…Tối hôm qua em không sao ngủ nổi….”

Nè, em đang nói chuyện với ai thế? Đáng yêu quá!

Hiểu rồi…ra là thế. Cô bé cũng giống mình, lần đầu có người yêu nên vui sướng tới mức cả ngày chỉ nghĩ về người kia, nghĩ xem ‘nên làm gì bây giờ’.

“Đó là lý do…dù anh muốn làm thế, em cũng chả có quyền gì mà giận….Bọn mình kẻ tám lạng người nửa cân…với cả…em nghe nói con trai toàn thế hết….”

Tôi không rõ cô bé đang tưởng tượng cái gì, nhưng mặt Kuroneko đỏ tới mức muốn xịt khói.

“…….”

Nhưng nói thế nào nhỉ? Kuroneko với Kirino khá giống nhau, mặc dù tin vỉa hè rất thạo nhưng đến tột cùng vẫn là thiếu nữ ngây thơ trong sáng. Kuroneko làm sao mà biết mình tưởng tượng ra cảnh nóng gì cơ chứ. Bọn mình thực sự đâu có hòa nhau.

Đột nhiên Kuroneko như nhớ ra cái gì đó vội xoay người lại.

“Đương nhiên em cũng không cho phép anh…sờ ngực em đâu nhé…đừng có nhầm.”

Gì cơ?

“Anh…nhìn mặt anh hình như bất phục thì phải?”

“Sao nói tới nói lui một hồi thành ra anh cứ như thằng không sờ ngực con gái là không chịu nổi nhỉ?”

Đương nhiên không được sờ cũng hơi tiếc thật, nhưng cái anh không chịu nổi là câu ‘kẻ tám lạng người nửa cân’ của em. Đừng hiểu nhầm.

“Bọn mình không ngang bằng đâu. Vì đầu anh toàn nghĩ về em mà thôi.”

“…Anh, sao anh có thể nói ra những câu đáng xấu hổ thế!”

Kuroneko tiếp tục:

“Em, em, em không thể làm như mình không nghe thấy gì được. Anh đang nghĩ…nghĩ muốn làm gì em? Hừm….hừ…không lẽ nào….”

Kuroneko nhìn tôi chằm chằm. Cô bé này có biết những lời mình vừa nói ngượng cỡ nào không nhỉ?

“Sao anh lại đỏ mặt?”

“À không…”

“…Em không tin. Nhưng em có biện pháp chuẩn bị rồi.”

Kuroneko bắn một tràng xong rút từ trong túi ra một quyển sổ bìa đen đưa ra cho tôi.

“Anh xem đi này.”

“…Cái gì đây?”

Quyển sổ thiên mệnh [7] à? Trông dày nhỉ?

“…Là ‘Ghi chép vận mệnh’ [8]

“Nói tiếng Nhật giùm anh cái.”

“…Nếu diễn tả bằng ngôn ngữ của thế giới này thì….hừm…quyển sổ này tiên đoán tương lai…đại khái thế. Ngoài ra, nó cũng ghi lại các ‘nghi thức’[9] cần tiến nhành để đật được ‘lý tưởng’[10] của mình

Thật là một cô bé phiền toái.

“….Thế nó viết cái gì?”

Tôi thận trọng lựa chọn từ ngữ nói ra. Kuroneko càng xấu hổ càng đáng yêu, cô bé trả lời:

“……Em đã nói rồi còn gì. Tối qua, sau khi bắt đầu hẹn hò em cao hứng quá mãi không ngủ được.”

“Ừm.”

“Nên em cả đêm cứ lo lo lắng lắng…thế là em ghi hết lại những gì muốn làm….”

Kuroneko mở sổ ra. Mỗi trang đều như tiểu thuyết cô bé viết vậy, kín đặc toàn chữ là chữ.

“—Sáng ra em tỉnh lại mới thấy mình đã viết kín cả quyển sổ rồi.”

“Đáng sợ quá!”

Yêu kiểu này khiến cho đống tưởng tượng bậy bạ của mình về Kuroneko còn có phần đáng yêu là khác.

Nói thật… hơi sợ rồi đấy.

“…Hm? Thế nào? Cần em nhồi nó vào đầu anh không?”

Kuroneko đắc ý giơ một chân lên.

“Tốt. Rất tốt!”

Đúng như Kirino nói : Con Jakygan điên.

Trở thành người yêu của Kuroneko rồi – sau này quan hệ sẽ thế nào đây.

Tôi rút cục mới nhận ra một điều : Bạn gái tôi toàn tâm toàn ý yêu đương tới mức khiến người ta thấy khâm phục, còn đáng yêu và hậu đậu nữa.

Nhưng có khá nhiều vấn đề tiềm tàng trầm trọng phiền toái. Mặc dù không đến nỗi khiến tôi hối hận vì lựa chọn của mình, không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Kuroneko vẫn tỏ vẻ trấn tĩnh bình thường trước khi hẹn hò chả bao giờ xuất hiển. Cô bé hỏi.

“…Anh thấy thế nào? Có…có thích không?”

“Đáng sợ thì đúng hơn.”

Về khoản này tôi là loại thẳng tính. Mỗi người có một ý kiến khác nhau, nhưng nếu người yêu tôi làm món gì khó ăn tôi sẽ nói thẳng là ‘khó ăn’. Thế tốt hơn cho tất cả mọi người.

“…Thế à.”

Có điều nhìn cô bé ủ rũ thế này tôi thấy cũng đau lòng.

“Thật ra thì đúng là anh cũng vui. Mặc dù có chút đáng sợ.”

Đúng, lời thật lòng của anh đấy.

“Thật không?”

Kuroneko lập tức có vẻ lên tinh thần.

“Tóm lại là, thế cũng tốt.”

“Wow!”

“Nhân tiện, quyển sổ đó ghi những chuyện em muốn làm với anh phải không?”

“À à…vâng, có thể coi như thế.”

Kuroneko đưa quyển sổ cho tôi, nhưng sắp đến nơi thì đột ngột gập bộp lại.

“Thế cho anh xem cái.”

“…Dạ?”

“Cho anh xem cái.”

Tôi đưa tay ra.

“Anh thật thật thật thật sự muốn …xem sao?”

Không hiểu sao, Kuroneko ngạc nhiên lắp bắp.

“Em vừa định cho anh xem còn gì?”

“Không không, nãy chỉ là em muốn tỏ rõ tâm tình mình thôi…em không có ý đó.”

Kuroneko lo lắng đem quyển sổ giấu ra sau lưng.

Hừm --- con gái thật khó hiểu. Cứ nói thẳng em muốn gì có phải dễ không. Bạn gái đáng yêu thế này bảo gì anh chả làm.

“Hiểu rồi. Nếu không cho anh xem thì ít nhất nói anh nghe em muốn anh làm gì nào. Đây là lần đầu anh có bạn gái nên thật sự không biết gì cả.”

“Thật không?”

“Ừ. Hơi ngượng một chút, nhưng sự thật là anh không biết làm sao cho em vui cả. Nhờ em nói anh nghe với.”

“…………………..”

Lần này Kuroneko không nói gì, nhưng đôi mắt chớp chớp liên tục.

Vài phút sau ---

Cuối cùng, Kuroneko mở một phần giữa sổ ra cho tôi xem.

“Ừm? Gì?”

“…Cái này.”

Giọng Kuroneko nhỏ như tiếng muỗi kêu, cô bé chỉ vào một góc:

Ở đó viết là ---

Hẹn hò với senpai.

--- Thế à.

“…Hiểu rồi. Vậy đi hẹn hò thôi.”

“…Ừm.”

Bạn gái của tôi nhẹ nhàng gật đầu.

Vậy là chúng tôi bắt đầu buổi hẹn đầu tiên.

Nhân tiện, trong cùng trang ấy anh thấy có rất nhiều chỗ bị tẩy tẩy xóa xóa. Thế đống đen đen ấy là gì thế?

Đương nhiên tôi chả có cách nào biết được cả.


Thế là – tôi và Kuroneko thảo luận kế hoạch cho buổi hẹn đầu tiên.

“…Mai…trước cổng trường…được không?”

“Đợi trước bến xe không hơn à?”

“Em thích trường hơn.”

“Hiểu rồi – thế em muốn đi đâu?”

“Để em lo chuyện đó…em có kế hoạch rồi.”

Nghe giọng này Kuroneko ó vẻ muốn dẫn dắt cuộc hẹn sắp tới. Hơi ngoài ý muốn – thế có nghĩa là cô bé biết rõ tôi nghĩ gì.

Nhưng mà đúng ra buổi hẹn đầu tiên phải do con trai chủ động chứ nhỉ? Ngay cả em gái mình cũng cố chấp bảo mình ‘chủ động đi’ cơ mà.

“Cám ơn. Em chắc bỏ công nhiều lắm.”

“…Không phải thế…Anh nói gì thế…em chỉ tùy hứng quyết định thôi.”

Kuroneko xấu hổ cúi đầu. Thật ra thì tôi đã nhận ra nhìn Kuroneko xấu hổ rất thú vị. Cô bé lúc nào trông cũng đáng yêu quá mức khiến tôi ngứa ngáy chỉ muốn trêu thôi. Thỉnh thoảng có vẻ Kirino cũng có ý này.

“…Nếu có chỗ nào anh muốn đi…em sẽ đi cùng anh.”

“Không sao, em đã suy tính thế thì mai cứ theo kế hoạch của em đi.”

“Vâng.”

“Vẫn còn chút thời gian trước khi nghỉ hè phải không?”

“Vâng..còn chút thời gian.”

Kuroneko lẩm bẩm tự nhủ. Tôi nói:

“Vậy cùng cố lên nào. Coi như vì cả hai chúng ta.”

“…Được không? Anh còn phải học thi mà?”

“Đừng lo! Anh sẽ không để chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra! Đảm bảo với em luôn!”

Tôi nói chắc như đinh đóng cột. Nếu Kuroneko lập kế hoạch vì tôi thì buổi hẹn coi như vứt.

Nghe thấy thế, Kuroneko đờ ra, trông giống như đang chìm trong mộng đẹp.

“Thế nào?”

“Ơ? Không không không có gì… *Khụ khụ* -- thế không sao. Thời gian của chúng mình cũng không được dư dả lắm.”

Thành công rồi! Tôi nắm tay thành nắm đấm – sau đó tôi chợt nhớ ra một chuyện khác.

“À còn việc làm thêm của em thì sao? Em có phải đi làm không?”

“Có, nhưng không phải hôm nào em cũng đi làm…Cho dù thế nào cũng không đến nỗi mỗi ngày không rút ra được chút thời gian để gặp nhau.”

“Thế à. Vậy để anh đưa em đến chỗ làm.”

“…Ưm.”

Kuroneko giống tôi, cũng muốn ở cùng tôi càng nhiều càng tốt.

Thật vui quá. Trong thời gian nghỉ hè còn lại, đi chơi những đâu với Kuroneko, làm những gì….chỉ nghĩ đến đã thấy vui rồi.

Mặc dù chỉ sợ hết ý tưởng. Với mớ kinh nghiệm hẹn hò ít ỏi của tôi chắc chả dùng được lâu. Thế thì sớm muộn sẽ hết chỗ chơi.

“Đúng rồi, Kirino cũng từng đề nghị điểm hẹn hò hợp lý, lần sau mình đi chơi được đấy.”

Lần hẹn hò với em gái mình khiến tôi khó chịu, nhưng có khi lần này lại tốt.

“……………”

Đột nhiên, Kuroneko yên lặng.

……Tôi cũng quen rồi, vì thế cũng không nói gì.

Có lẽ vì cô bé nghe thấy điểm hẹn này do Kirino đề nghị? Sở thích của Kirino và Kuroneko khác nhau một trời một vực, có khi ---

“Ặc – hay là bọn mình tránh những chỗ đó ra? Hay đi vườn cây chơi không?”

“…Không tệ, senpai.”

Mọi người nghe chưa? Kuroneko bảo là vườn cây không tệ kìa! Tôi mà nói thế với Kirino thì….

”Quê mùa! Cái đầu của anh để làm cảnh à!

Đảm bảo nó sẽ quát.

“Cám ơn…thành người yêu của em thật tốt quá.”

“…Sao anh nói cứ như thế sắp khóc thế?”

Không giống với các cuộc đàm thoại với người khác, những lời chúng tôi nói với nhau luôn lẻ tẻ và đứt quãng. Có lẽ là vì tôi và Kuroneko đều không thuộc loại người chủ động nói về đề tài này.

Với Kirino, đối thoại của chúng tôi là cãi vã và đấu khẩu.

Với Ayase, lúc nào cũng là ‘giả ngu’ và ‘mắng mỏ’ kèm bạo lực. [11].

Với Manami, bọn tôi có thể chả cần nói chuyện vẫn thoải mái.

Không giống những người đó, giữa tôi và Kuroneko có nét riêng của nó.

“Nè, Kuroneko.”

“…Gì?”

“Vừa nãy, ‘hẹn hò’ là ở giữa sổ phải không?”

“Vâng?”

“Thế sau đó là gì?”

Tôi vô tình (cố ý) hỏi. Kuroneko nói quyển sổ này là những chuyện cô bé muốn làm với tôi. Nói cách khác, trong đó hẳn có những chỉ dẫn cô bé muốn làm gì, đi chơi đâu, hẹn hò ở chỗ nào. Chỉ cần tuân theo là xong, thật là nhẹ nhàng.

Tốt, vậy cứ hỏi thử xem nào.

“-------------“

Chả hiểu tại sao, Kuroneko cứng đờ ra như bị sét đánh. Không biết có phải tâm trạng của cô bé lan sang không mà cả tôi cũng thấy bất an…Cảm giác gì thế này.

“…Nếu em thấy không tiện thì thôi….”

“…Anh thật sự muốn biết?”

Kuroneko không nhìn tôi, thì thào. Cô bé không nói những trang sau viết gì, nhưng đôi mắt tôi dán vào cặp môi của em.

Khi tỉnh lại, tôi nhận ra lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. Căn phòng nóng một cách kỳ lạ.

“ --- Anh muốn biết.”

“Tốt.”

Kuroneko gật đầu.

“…Em cũng muốn anh biết nữa.”

Kuroneko vẫn còn hơi mơ màng mở quyển ‘Ghi chép vận mệnh’ ra cho tôi xem một trang.

“Đây là ước mơ của em.”
Oreimo08 114

“Oáiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!!!!”

Tôi kêu thảm một tiếng quay người đi.

Lý do là – nhìn là hiểu thôi – đó là một bức vẽ nhìn sởn tóc gáy chiếm trọng cả trang. Bút pháp này là….đang chảy huyết lệ…Đây là tranh tự họa của Kuroneko sao? Màu sắc chủ đạo là đen và hồng, cứ như ác ma vậy.

Tôi có thể cảm nhận được tuyệt vọng và nuối tiếc…cứ như bức tranh này bị nguyền rủa điên cuồng vậy. Đây là…

‘The Scream’ [12]

Tôi nơm nớp hỏi:

“Đây…đây là ước muốn của em sao?”

“…Ơ?”

Nhìn tôi sợ hãi, Kuroneko có vẻ muốn nói ‘kỳ vậy ta?’. Sau đó cô bé xem lại bức tranh rồi xấu hổ:

“Nhầm.”

“Nè!”

Đừng có hù anh thế chứ! Nhìn cái tranh này anh chịu không biết bạn gái anh muốn gì nữa!

“Coi như vừa nãy không có gì xảy ra cả. Lại.”

Kuroneko ho khan mấy cái, sau đó mở ra trang cuối cho tôi xem.

“………..”

Phía trên có tiêu đề bức tranh là ‘thế giới lý tưởng’.

Tranh vẽ kiểu manga – đúng phong cách thường thấy của Kuroneko. Khác các bức vốn dùng mau tím đen, bức này dùng màu ấm gây cảm giác rất dịu dàng.

So với bức ‘The scream’ hồi nãy, bức này quả là một trời một vực.

Quây quanh bàn ăn là tôi và --

“Kirino….”

Tại sao Kirino lại xuất hiện trong tấm hình đầy những ‘thứ Kuroneko muốn cùng tôi làm’?

Nhìn tranh, tôi có thể thấy thấy bản thân và em gái đang mỉm cười hạnh phúc.

Bức tranh trông rất vui tươi – không hẳn là tranh, nó khiến tôi có cảm giác đang vẫy gọi mình ‘đến đây đi’…phải, cảm giác dịu dàng ấm áp như thế.

“…Đây là ước mơ của em. Em sẽ đánh liều mọi thứ vì thế giới lý tưởng này.”

“Thế nghĩa là sao?”

“Anh không hiểu sao?”

“Chả hiểu gì cả.”

“—Thế à. Xem ra con đường em phải đi còn rất dài đấy.”

Kuroneko nhắm mắt lại nở nụ cười châm chọc. Cô bé lúc nào cũng quanh co lòng vòng khiến người ta khó đoán ý. Nhưng tôi có thể cảm nhận được tình cảm dịu dàng từ bức vẽ này.

“Anh không biết ý em làm gì, nhưng nhìn bức vẽ này anh và Kirino rất hạnh phúc. Bất kể ‘nghi thức’ hay gì, anh làm được là sẽ làm.”

‘Nghi thức’…thật là một từ mạnh. Mặc dù đây chắc chắn là ‘chuyện Kuroneko muốn làm với tôi’ nhưng có cảm giác cô bé còn mục đích gì khác.

Bỏ đi, sao mà chả được.

Chỉ cần là ước mơ của cô bạn gái đáng yêu này, tôi nhất định sẽ làm.

“Vì anh là bạn trai của em mà.”
Oreimo08 118


Chương ba Edit

Mặc dù hơi bất ngờ một chút, nhưng sau khi tôi bắt đầu hẹn hò với Kuroneko, Ayase gọi tôi đến nhà cô bé.

…Cô bé không có ý định….đâu nhỉ?

Mười phút sau trước – Ayase gửi cho tôi một tin nhắn ‘Đến nhà em cái nhé?”.

Không chút do dự tôi lập tức chạy tới. Nhanh tới mức lúc cô bé ra mở cửa, Ayase ngạc nhiên nói:

“Onii-san…anh hơi nhanh quá thì phải?”

“Vì anh muốn gặp em càng sớm càng tốt.”

“…Thật là…vẫn còn nịnh hót nữa…mời vào.”

Cô bé tóc đen xinh đẹp này là Aragaki Ayase, bạn cùng lớp của em gái tôi cũng là đồng nghiệp người mẫu của nó. Cô bé từng bí mật gặp tôi một lần thế này rồi.

Có điều, tôi đang vui vẻ vì có bạn gái nên mấy vụ ‘bí mật gặp mặt’ này cần giải quyết sớm mới được – suy nghĩ nghiêm túc xong, tôi cởi giầy ra.

Vào phòng Ayase, tôi nói:

“Đây là lần thứ hai anh đến phòng em rồi. Cửa có vẻ tốt hơn trước nhỉ.”

“…Hả? Anh đang nói cái gì thế? Em thay cửa mới để tăng cường khả năng bảo vệ em khỏi anh

“…Ra là thế.”

Đang chìm trong mộng đẹp về Ayase, tôi bị kéo tuột về hiện thực.

Ra là thế…cô bé này hoàn toàn không hoan nghênh mình.

Cũng chả sao. Mình có bạn gái siêu đáng yêu rồi.

Ayase mở cửa phòng thúc tôi vào:

“Vào đi – Onii-san.”

“Chờ đã.”

“…Sao?”

Ayase sững lại.

Anh không ăn lại chiêu này nữa đâu. Đừng hòng lừa anh lần nữa.

“Ayase….cho anh xem cái gì em dấu sau lưng đấy.”

“Ý anh là cái gì cơ?”

“Đừng có giả ngu, anh vừa thấy cái gì loáng loáng ở đằng sau – chả lẽ….”

“Chả lẽ?”

“---Em dấu dao đúng không! Em định nhử anh mất cảnh giác rồi ám sát anh chứ gì!”

“Onii-san, anh nghĩ em là loại người gì thế!?”

Ayase tức giận tới mức đầu bốc hơi, cô bé rút cái món đang giấu ra.

“Thật là…đừng hiểu nhầm bất lịch sự kiểu đó chứ. Em có dấu dao đâu, chỉ là còng tay thôi mà.”

“Thế cũng đủ đáng sợ rồi!”

Sao mỗi lần vào phòng em anh lại bị còng tay là thế nào?

“Đưa tay ra nào.”

“….Đáng ghét.”

Cứ hỏi nữa cô bé gọi mẹ ra thì toi mất. Tôi đành chịu giơ tay cho Ayase còng vào. Cô bé nói như không có gì:

“Đúng rồi đúng rồi. Em nghe nói anh có người yêu rồi à Onii-san?”

“Em còng tay anh vào, khóa cửa lại chỉ để nói thế sao….”

Tự dưng thấy lạnh cả gáy. Cảm giác như Ayase vừa tỏa ra sát khí thì phải. Mong là chỉ là tôi tưởng tượng thôi.

“--- Anh có người yêu thật à Onii-san. Xin chúc mừng.”

Ayase không nhanh không chậm đều đều lặp lại.

“Ừ…sao em biết?”

“Em biết tất cả mọi hành vi của anh, Onii-san.”

“Thế à….”

Câu hỏi ‘’tại sao’ có vẻ quá nguy hiểm khiến tôi không dám nói ra.

“ – Thế….tóm lại.”

“Gì?”

Tôi hắng giọng, nghiêm túc nói:

“Anh sẽ không thể quấy rối tình dục em nữa rồi…xin lỗi nhé.”

*Tách*

Ayase chả biết lấy đâu ra một cái bật lửa.

“Nóng quá!?”

Cô bé hơ lửa cái còng của tôi.

“Onii-san, em đang nói chuyện nghiêm túc đấy.”

“…Xin lỗi.”

Tôi thấy hơi kỳ quái, nhưng sợ quá nên không dám nói gì chỉ yên lặng quỳ.

Gần đây lần này đã là lần thứ mấy mình phải quỳ gối trước mặt con gái rồi?

Chúng tôi ngồi trên sàn nhìn thẳng vào mắt nhau. Cô bé nói bằng giọng lạnh như băng khiến tôi đổ mồ hôi lạnh.

“Bạn gái. Rồi sao? Còn chị - Tamura-senpai, anh định thế nào?”

“Định…thế nào là sao? Ý em là gì cơ?”

“Hai người không phải quan hệ cũng giống thế sao?”

“Không, chả có chuyện đó.”

“Đừng có kiếm cớ!”

“Xin lỗi!”

Đừng có động cái lại rút bật lửa ra thế!

“Bỏ đi. Em thấy chị ấy quá lành – nhưng Onee-chan chắc cũng có ý định riêng của mình. Mà đừng có bảo chị ấy là em nói thế đấy…Đúng rồi, chị còn bảo em đừng cản trở anh.”

Vậy ra Manami là người nói chuyện của mình với Kuroneko cho Ayase à?

“Tạm bỏ qua Onee-chan đã. Anh định với Kirino thế nào?”

Hử? Kirino thì có liên quan gì đến chuyện này – mặc dù nghĩ thế nhưng tôi không bao giờ dám nói ra. Chắc các bạn còn nhớ ấn tượng của cô bé về tôi chứ?

Ayase coi tôi là ‘thằng anh trai biến thái yêu em gái mình’. Vì đủ loại lý do, tôi cũng không thể đi giải thích cái hiểu hầm này được. Vì thế tất cả những gì tôi có thể làm là nói:

“Chuyện này không liên quan gì đến em.”

“Sao lại không liên quan!”

“Tại sao?”

“Vì , vì…vì…đúng rồi! Vì anh không còn giá trị lợi dụng nữa!”

“Giá trị lợi dụng…..”

“Ý em là…anh không còn là người để em ‘nói chuyện về Kirino’ nữa.”

“Nói cách khác, nếu có vết nứt xảy ra giữa anh và Kirino sẽ gây khó khăn cho em?”

“Đúng thế! Nếu anh có bạn gái, Kirino sẽ…sẽ…sẽ lo lắng nghĩ cho anh. Nếu giữa anh với bạn ấy có vết nứt thì em biết làm sao? Cho dù em muốn nói chuyện về Kirino, giờ anh…cũng không ổn nữa rồi…”

“Em ăn nói gì mà khó hiểu thế.”

“Chả có gì khó hiểu cả!”

Kỳ lạ nhỉ….Vì….

“ --- Anh có bạn gái đúng ra phải là tin tốt với em chứ nhỉ?”

“Anh có ý gì hả?”

Sao em có vẻ cuống thế?

“Thế có nghĩa là em có thể tách thằng anh biến thái anh đây khỏi Kirino còn gì.”

“Ồ…..”

“Đấy là mục đích của em phải không? Sao tự dưng em lại bảo anh không được làm thế nữa?”

“Ồ…à….”

Ayase có vẻ rất khó chịu khổ sở.

Đúng là đàn gảy tai trâu….cảm giác nói gì cô bé cũng không nghe hiểu ấy – nhưng đành chịu thôi.

“?”

…Nói thật nhé, anh mới là người muốn giải thích hiểu nhầm này hơn ai hết. Sao trông Ayase có vẻ phiền muộn thế nhỉ? Chịu không hiểu nổi nữa.

“….Tch.”

Ayase rất không cam lòng nhắm mắt lại. Sau đó cô bé nghiến răng nói:

“ – Đủ rồi. Mời anh về cho.”

“Hả hử?”

“Bảo anh về đi!”

“Này này!”

Ayase đẩy sau lưng tống tôi ra khỏi phòng. Sau đó --

“Cút ngay! Đồ lừa đảo!”

*Rầm*Cửa sập lại luôn. Tôi đáng ra cũng nên cho qua, nhưng mà…

“Lừa đảo? Ý em là thế nào hả?”

“Câm mồm! Im đi, quân lừa đảo!”

*Rầm*Có tiếng đập cửa. Chắc là cô bé thẹn quá hóa giận đây mà – nhưng rút cục là thế nào? Bọn tôi tranh luận ngay cửa phòng Ayase.

“Nói cho rõ ràng xem nào! Anh lừa ai cái gì?”

*Rầm*Lại có tiếng đập cửa nữa.

“Tất cả đều là dối trá! Toàn bộ những gì anh nói là dối trá! Lần trước anh đến phòng em…anh còn bảo muốn cưới em!”

“Ồn ào quá – có chuyện gì thế Ayase?”

Từ bên lầu hai vọng tới một tiếng như vậy.

“Wahhhhhhh….Mẹ Ayase đến rồi?”

Hình ảnh của mẹ Ayase hiện lên trong đầu tôi (xin thứ lỗi cho trí tưởng tượng vô lễ này) là ác ma đang kéo tôi xuống địa ngục. Tôi sợ hãi cuống cuồng cắt đứt cuộc nói chuyện và bỏ chạy. Cuống tới mức vấp ngã

“Ối trời!”

*Bịch bịch bịch bịch*Tôi lăn lông lốc xuống cầu thang.


Cũng phải nói thêm là về đến nhà mới dám thở phào nhẹ nhõm là không ai đuổi theo. Lúc đó mới thấy toàn thân đau nhức.

“Đau quá trời…..!”

Giờ dừng lại mới thẩy mình thảm thế nào, xem ra lúc ngã cầu thang bị va đập không ít. Có điều cũng không ảnh hưởng đến việc cử động, với cả lúc đó tôi sợ mẹ của Ayase quá thành ra cứ bất chấp thương tích mà chạy.

“…Về nhà kiếm hộp sơ cứu mới được.”

Tôi nói ‘Đã về’ và mở cửa vào nhà. Đập vào mắt tôi là Kirino đang sừng sững đứng như thần vương trước mặt. Giống như hồi con bé phát hiện tôi lấy laptop của nó vào các trang bậy bạ, trông nó tức giận muốn phun lửa.

“Anh anh …anh anh anh anh….!!!!”

Em làm sao thế? Lần này anh có vào trang gì bậy bạ đâu?

Kirino dí di động của nó vào mặt tôi, ở đó có ảnh cái tủ lạnh.

“Anh dám dán cái ảnh của bọn mình lên tủ lạnh à?”

À, ra là thế.

“Ừ đúng.”

“Aaaaaggrhhhhhhh a! Quả nhiên là anh!!!!”

Kirino hai mắt đẫm lệ gào lên:

“Bạn bè em mà thấy thì sao? Họ tưởng em là brocon thì sao!!!”

“Xin lỗi. Nhưng nếu em không thích thì cứ bóc xuống là được mà.”

“Cái…..”

Kirino trợn mắt đờ ra. Đúng là ngốc, cách đơn giản thế mà không nghĩ ra, lại còn lấy di động chụp lại rồi mai phục trước cửa nữa chứ.

“Lắm…lắm lời! Tóm lại, anh định thế nào? Đây là cách quấy rối tình dục mới của anh hả?”

“Không không phải thế. Anh chỉ muốn cùng em….”

Hòa thuận hơn mà thôi – tôi chưa kịp nói ra, Kirino đã ngắt lời.

“Thật là ~~ ơ?”

Đột nhiên con bé hình như nhận ra cái gì đó.

“--- Wow. Anh làm sao thế? Bị xe đâm à?”

“Làm gì có chuyện đó. Có vụ đó thật thì anh lấy đâu ra sức mà bò về nhà cơ chứ?”

Anh trai của em làm gì mà khỏe thế. Mà nè, bộ anh trông thảm hại lắm à?

“Có…có cần em đưa anh đến bệnh viện không?”

Kirino lo lắng nhìn tôi.

“Không cần đâu. Chả nghiêm trọng đến thế đâu. Anh không sao.”

“Nhưng mà….”

“Anh bảo là không sao mà.”

Nhìn tôi bất mãn phất tay, Kirino rất không vui bỏ về phòng khách.

“Rồi. Ra thế hả.”

Con bé sao thế nhỉ?

“Nghe nó nói thế mình lại thấy lo.”

Có điều không đi bệnh viện nhưng xử lý vết thương thì vẫn phải làm.

“Hộp sơ cứu để đâu ấy nhỉ?”

Tôi cũng quên xừ lần cuối là thấy ở đâu rồi. Đang vừa cởi giày vừa nghĩ, đột nhiên Kirino chạy ra. Con bé nhìn tôi chằm chằm, nói:

“Anh đang làm gì thế hả? Ra đây!”

“Ặc?”

“Ra đây.”

“………”

Anh đang định xử lý vết thương…sao lúc nào cũng phải ưu tiên em là sao?

Dù không hài lòng nhưng tôi vẫn theo lời nó mà làm. Vừa qua cửa, Kirino ngang ngược nói:

“Ngồi xuống.”

Lại sàn nhà nữa à? Vừa định ngồi thì….

“Không phải ở đó. Ra kia ngồi lên ghế.”

Kirino chỉ vào chỗ nó thường ngồi.

“Em định làm gì chứ…..”

Chả rõ ràng lắm, nhưng tôi cứ thế mà làm.

Kirino cũng ngồi xuống cạnh tôi và nói một câu không ngờ.

“Để em khử trùng cho.”

Hả hả hả hả? Cái gì cơ? Con bé….?

“Phiền chết…cái mặt ngu này là sao hả?”

“…..”

Dựa vào câu vừa rồi xem ra không có người ngoài hành tinh nào chiếm thân thể của Kirino.

“Hôm nay em sao thế?”

Kirino lấy hộp cứu thương ra để trước mặt tôi.

“Anh lúc nào cũng vụng về. Lần này em giúp – nhớ cám ơn đấy.”

“…Ừ ừ…cám ơn…đau…!”

Tôi rên rỉ khi bông thấm nước sát trùng chạm vào miệng vết thương.

“Anh có phải con trai không đấy. Cắn răng mà chịu.”

“Đau thì nói là đau thôi!!!”

Vì thế, tôi vừa khóc lóc rên rỉ trong khi em gái băng bó vết thương.

Tôi ngồi trên ghế, còn Kirino quỳ cạnh đó. Hoàn toàn ngược với bình thường - tình huống thật vi diệu.

Cảm giác này…không, đây là ký ức…

Mặc dù chỉ nhớ được có chút xíu….

Nhớ…hồi đó tôi còn là thằng nhóc con…Kirino cũng từng giúp tôi băng bó vết thương thế này. Khi đó…quan hệ của tôi với con bé còn chưa tệ hại thế này…có lẽ vậy? Không rõ nữa.

“Rút cục…làm sao mà anh ra nông nỗi này? Đánh nhau à?”

“Không.”

Nói thế nào giờ? Không thể bảo là mình ngã cầu thang nhà Ayase được.

“Không liên quan đến em.”

Nghe tôi trả lời cho qua chuyện, Kirino thở dài. Tôi cũng muốn thở dài nữa.

Thật là…để em gái băng bó cho…quan hệ của bọn mình như lúc trước thì làm gì có vụ này nổi.

Không biết từ lúc nào, từ bao giờ, bao kỷ niệm trong đầu tôi toàn liên quan đến Kirino.

“Này….”

“Gì?”

“Anh….”

“Ừm?”

…Khó nói quá.

Nhưng – tôi phải nói rõ với con bé.

“Anh đang hẹn hò với Kuroneko rồi.”

Lời nói vừa ra khỏi miệng, trong nháy mắt động tác của Kirino hoàn toàn dừng lại. Nhưng con bé lập tức tiếp tục khử trùng.

“…Thế à.”

Con bé chả ngạc nhiên gì hết…Thế nghĩa là…tôi quyết định hỏi một câu khác:

“…Mấy hôm trước em có bảo anh ‘một cô gái rất quan trọng với anh’ ….ý em là Kuroneko à?”

Kirino…đã sớm biết…sao?

Ý của tôi là thế, nhưng Kirino không trả lời. Thay vào đó con bé nói:

“Rồi xong!”

Nó còn vỗ vết thương của tôi đánh ‘Bốp’ một cái.

“Đau nào!”

Kirino không đếm xỉa đến tôi, cứ thể vội vả bỏ đi.

Đáng ghét thật…con bé có ý gì đây không biết.


Sau đó, đến buổi hẹn đầu tiên của tôi và Kuroneko. Chúng tôi hẹn gặp trước cổng trường. Chỗ này cũng chả có vấn đề gì, ngoại trừ chuyện nó khiến người ta tự hỏi ‘sao lại chọn chỗ này’ mà thôi. Tôi không biết tại sao, nhưng có cảm giác thà chọn ngã ba mỗi khi tôi chia tay Kuroneko lúc đi học về hoặc nhà riêng, bến xe đều tiện hơn. Có lý do gì để tránh những chỗ đó không nhỉ?

Tôi đến chỗ hẹn sớm mười lăm phút ---

“…..?”

Ở đó, tôi thấy một quái nhân đang đứng chờ.

Bắt mắt nhất là trang phục của cô ta. Toàn thân mặc áo gothic loli trắng không tay. Váy trước mở rộng để lộ đôi chân trắng ngần. Trên lưng có một đôi cánh thiên thần nho nhỏ, ngoài ra còn một nửa cái mặt nạ nữa.

Oreimo08 137

“….Cái mặt nạ siêu thực gì thế này?”

Hơn nữa trên nền đường còn có hơi mù bay lên khiến tôi tự hỏi không hiểu mình có bị ảo giác không.

Nhưng sự thật luôn phũ phàng. Cái cô vừa nhìn đã thấy hai chữ denpa[13] viết đầy trên mặt này chính là bạn gái tôi.

Cô bé cũng nhận ra tôi. Đôi mắt đẹp lóe một cái, giọng nói lanh lợi vang lên.

“….Anh đã tới rồi.”

“….Kuroneko?”

Tôi thấy hơi nản rồi đấy.

“…Không, anh nhầm rồi.”

Cô bé trả lời sau, đó dùng động tác cường điệu đeo mặt nạ vào. Mặt nạ cũng có kính áp tròng thì phải, đôi con ngươi vàng đỏ hai màu lóe lên.

Sau đó cô bé chậm rãi giơ một tay, nhấc một chân lên – rất từ từ khoang khoái.

“…Giờ, ta là thánh thiên sứ Kamineko [14]. Thân thể bóng đêm của ta đã đầu thai chuyển kiếp thành thiên sứ trong sáng.”

Mới sáng sớm đã gặp hai vấn đề nghiêm trọng rồi.

“…Em là…Kuroneko phải không nhỉ?”

“…Ta, ta đã nói là không phải.”

Kuroneko hạ chân xuống đứng thẳng dậy, hai mắt chớp chớp. Tý nữa chọc cô bé mất vui rồi.

Xem ra mình phải phối hợp rồi.

“Ừm…thế…đại nhân Kamineko? Cho tôi hỏi một câu với?”

“Haha. Hỏi đi.”

“Bộ quần áo này là kiểu gì thế?”

“Quần áo của thánh thiên sứ đấy.”

Kuroneko đứng tại chỗ quay một vòng. Hôm nay Kamineko-sama có vẻ rất tự tin với bộ đồ này. Lâu lắm rồi không thấy cô bé đắc ý như thế.

“Còn đôi cánh này là gì?”

“Ta đã class-change từ đọa thiên thánh thành thánh thiên sứ, my symbol đã materialize.”[15]

Chịu chả hiểu cô bé này đang nói cái gì.

“Ra là thế…quần áo của thánh thiên sứ hả.”

“Đúng, mới làm đấy. Ta đang sợ nó có vẻ lộ liễu quá --- “ Cô bé lập tức đỏ bừng cả mặt “Nhưng ngươi nói ta rất hợp với màu trắng…..”

Ý em là bộ đồ váy trắng Kirino chọn cho em ấy hả?

Bộ đó quả là rất hợp, cho nên khi đó tôi khen cô bé là Shironeko.[16]

Kết quả là thế này ---

Mình biến Shironeko thành Kamineko rồi. Cảm giác thật là….

“Hợp với em lắm đấy.”

“Thật không?”

“Thật.”

Không cần phải nghĩ luôn. Chỉ cần bỏ cái mặt nạ siêu thực ra là thấy mày trắng cực hợp với cô bé. So với bộ gothic loli đen, bộ này ít quần áo hơn mà để lộ cũng nhiều da thịt hơn.

“Em mặc bộ này càng thêm quyến rũ hơn.”

“Thật không?”

….Không ngờ cô bé này không có tý kháng cự nào với mấy lời khen ngợi cả. Cả tai cũng run run rồi kìa. Xem ra một từ ‘quyến rũ’ có tác dụng phết.

Nếu thế mình phải tiếp tục khen nữa. Nào….

“Haha…vậy ta sẽ dùng câu trả lời của người để tham khảo….Theo ngươi bộ phận nào của ta quyến rũ nhất? Nào – nói ra đi.”

Giống như buổi gặp đầu tiên, giọng cô bé nghe ngọt vô cùng. Cẩn thận để ý sẽ thấy cứ lúc nào cô bé nói giọng này là dễ lúng túng vụng về. Thỉnh thoảng còn tự dưng đứng một chân nữa cơ.

…Chả lẽ đây là thói quen của Kuroneko? Vừa nãy cũng thế, tư thế này khiến người ta muốn bật cười. Nếu đi đường mà thế thì cảm thấy cũng hơi ngượng.

Ừm…đáng gọi là ‘Tư thế cuồng loạn của đọa thiên thánh’ được đấy.

“Sao thế? Mau trả lời đi.”

Kuroneko dùng tư thế cuồng loạn của đọa thiên thánh hỏi.

“Có rất nhiều chỗ của em lộ da lộ thịt ra ngoài.”

“……….”

Bỏ xừ rồi! Ánh mắt đáng sợ quá. Nên nói thế nào mới được nhỉ.

Chỗ quyến rũ…ừm…

“Ngực em có vẻ còn to hơn hôm qua nữa.”

“……..”

Kuroneko yên lặng không nói gì. Sau đó cô bé nháy mắt vài cái rất không tự nhiên, nói:

“Thôi đi thôi.”

“Ủa? Sao tự dưng lại cắt đứt cuộc nói chuyện?”

“Toàn chuyện lung tung.”

Mình không nên vặn hỏi nữa rồi.

“Hiểu rồi. Thế để anh cầm túi cho.”

Kuroneko sửng sốt:

“Vì sao?”

“Thế mới có cảm giác đang hẹn hò phải không?”

“Ngốc…anh đang nói gì thế.”

Tuy ngạc nhiên, Kuroneko vẫn đưa túi cho tôi.

“Nhân tiện trong này là gì thế?”

“…Bentou.”

Kuroneko nói nhỏ.

“Thật à?”

“…Em đã nói là mỗi ngày sẽ làm bentou cho anh mà….”

Hóa ra là em nghiêm túc cơ à.

“Bentou bạn gái làm! Yeah ah! Tuyệt vời!”

“Đừng…đừng hưng phấn đến mức ấy chứ.”

Nhìn tôi nhảy cẫng lên, Kuroneko vội quay mặt sang hướng khác.

“Chắc chắn…không bằng của Tamura-senpai đâu.”

“Em nói gì thế -- đời nào anh lại đem so sánh thế. Cám ơn em. Anh rất vui.”

“…Thế à.”

Kuroneko gật đầu một cái ngẩng đầu lên. Mặt cô bé đỏ như say rượu, đôi mắt ươn ướt. Giọng nói em vẫn vô cảm như trước, nhưng tôi nhận ra cô bé rất vui.

Chúng tôi sóng vai bước bên nhau. Vừa giống bình thường, vừa không giống. Vì hôm nay là buổi hẹn đầu tiên của bọn tôi với tư cách người yêu.

Chúng tôi đi trong yên lặng. Không phải là buồn chán, mà là cả hai đều quá xấu hổ thành ra không biết nói gì mới phải.

“À – đi đâu đây?”

“Đi Yodobashi trước nhé.”

Một cửa hàng rất bình thường. Còn tưởng cô bé muốn đi xem quần áo Gothic loli hay gì chứ.

Mà chỗ này cũng gần quá còn gì.

Kuroneko dẫn tôi tới một cửa hàng bán linh kiện máy tính.

“Em định mua gì à?”

“Không, chỉ muốn xem qua chút thôi.”

Cũng giống lần tôi đi cùng Kirino đến Akihabara, giọng cô bé có vẻ hồi hộp. Kuroneko dán mắt vào tủ hàng.

“…Mẫu máy này mới mà lại có giá đặc biệt à…”

Nhìn Kuroneko trông cứ như gặp kẻ tử thù, tôi không khỏi bật cười.

“Anh, anh cười gì thế?”

“Không có gì – thế em thích cái đó à?”

“Vâng. Nhưng em không định mua ngay bây giờ. Ma nhãn cho em thấy chờ một tháng nữa sẽ còn giảm giá nhiều.”

Rất có kinh nghiệm thực tế. Mặc dù Kuroneko rất thích quần áo đẹp nhưng cô bé cũng biết tiết kiệm. Khác hẳn một ai đó cực kỳ lãng phí.

“…Chỉ còn hai chiếc?”

Nhìn áp phích, cô bé lại lo lắng nữa.

Nghĩ lại thì trang bị cô bé dùng, từ máy tính bảng, PC, laptop các loại cũng có vẻ đắt. Mặc dù chúng được sử dụng hết công suất đấy, nhưng học sinh thì làm gì có nhiều tiền thế.

Chắc cô bé thích cái đó nhỉ.

“…Nè.”

“Để em nghĩ một lúc đã.”

Kuroneko xin lỗi nhưng mắt vẫn không dời cái đó. Tôi cười khổ:

“Hay để anh mua cho nhé?”

Tay vẫn áp vào tủ kính, Kuroneko xoay đầu sang tôi:

“ – Gì ạ? Không không không cần đâu. Đâu có lý do gì để anh mua cho em đâu.”

“Đừng khách sáo thế. Với cả bọn mình biết nhau cũng được hơn một năm rồi còn gì.”

“-------“

Đôi mắt đen bóng của Kuroneko mở lớn nhìn tôi. Tựa như cô bé muốn nhìn thấy nội tâm tôi vậy.

Tôi nhìn thằng vào mắt Kuroneko – em vội quay mặt đi.

“…Em thấy buồn nôn.”

“Nè.”

Ớ? Mình chọn sai cách à?

“Em thích nó phải không? Anh định là nếu em ok thì anh mua cho em – không có ý đồ bất chính gì đâu.”

Cũng không hẳn là không có, nhưng mà không đáng nói đến ---

Tôi lắp bắp giải thích. Kuroneko mặt không đổi sắc hỏi:

“…Anh đó…thật sự anh chưa bao giờ hẹn hò với con gái sao?”

“Đương nhiên là không rồi. Sao em lại hỏi thế.”

“Vì…anh có vẻ rất hiểu lòng người…rất dịu dàng…có cảm giác như anh quen rồi ấy.”

Phù…may quá. Còn tưởng mình ăn nói cái gì không hợp làm cô bé tưởng tượng chứ.

Có vẻ nói kiểu này đúng rồi. Tôi ưỡn ngực, tự tin nói:

“Hồi anh đi hẹn hò với Kirino, con bé về nhà cho anh một tràng diễn thuyết luôn. Thế nên cũng có tác dụng.”

“…Ra là thế…ra là thế.”

Kuroneko mỉm cười. Hẳn cô bé đang nghĩ đến cảnh tôi bị em gái mình dè đầu cưỡi cổ.

“Đúng là siscon có khác.”

“Yên nào.”

Tôi hừ một tiếng và quay đi. Kuroneko cười khúc khích:

“Nhưng không cần đâu – tâm ý của anh em xin nhận.”

“Thật không? Anh nói thật đấy, khỏi cần khách sáo.”

“Vâng. Chốc nữa có khi em thấy cái gì em còn thích hơn thì sao. Lúc đó nếu anh xài hết tiền rồi thì phí quá phải không.”

“Ừm.”

Thẻ ngân hàng của tôi cũng có hạn chứ bộ. Nhưng Kuroneko vẫn lịch sự khéo léo từ chối đề nghị. Đáng tiếc là khả năng phòng ngự của bạn gái tôi rất tốt. Xem ra muốn tăng điểm yêu thương sẽ tốn rất nhiều thời gian đây.

Chúng tôi đi xong cửa hàng linh kiện máy tính thì qua gian hàng game, sau đó chui vào một cái thang máy.

Khu này còn mấy chỗ nữa để đi. Tiếp theo, Kuroneko chọn ---

“ --- Đi hiệu sách nhé.”

Đúng là một chỗ bình thường. Kuroneko từ đầu đến cuối chẳng mua gì, chỉ dẫn tôi đi một vòng thôi.

“Đây là manga của cùng họa sĩ vẽ Maschera. Mặc dù hơi khác tý nhưng nguyên tác chính là vậy.”

Có vẻ cô bé muốn giới thiệu cho tôi nghe những quyển mà cô bé thích. Sau đó là ---

“Đi trung tâm game đi. Anh thích chơi trò gì?”

Sau đó, chúng tôi đánh vài trận Siscalypse với vài game đối kháng cũ khác. Một lần nữa tôi lại thấy trình độ chơi game thần thánh của Kuroneko.

Sau khi chúng tôi ra khỏi chỗ đó.

“Đi đâu tiếp?”

“Đi chỗ em làm thêm.”

“Wow! Hôm nay em không phải đi làm đúng không?”

“Vâng. Nhưng em muốn chỉ cho anh xem một chút.”

“…Ừm.”

Cô bé đang nghĩ gì nhỉ? Nhưng mà…chỗ Kuroneko làm thêm…nghe thấy hứng thú rồi đấy.

Có điều không có cảm giác giống hẹn hò lắm. Kirino, Saori, Kuroneko với mình vẫn thường đi chơi kiểu này rồi. Chỉ khác là lần này không có Saori và Kirino mà thôi.

Thật ra mà nói, tôi cũng chả có gì phàn nàn cả.

Khác hẳn với Kuroneko, Kamineko rất vui vẻ -- tới mức nhìn qua là biết. Rất hiếm khi tôi thấy cô bé như thế này. Thế đã đủ khiến tôi vui rồi. Bản thân cảm nhận được cô bé mong đợi buổi hẹn này tới mức nào.

Có điều…có cảm giác thiếu thiếu cái gì ấy. Còn có thể thêm cái gì được nhỉ?

Tôi chậm rãi mở lòng bàn tay ra nhìn vào đó ---

“Này --- à….”

“Dạ?”

Mọi người nhìn nè, tôi chuẩn bị tổng tấn công bạn gái mình nè. Nếu mọi thứ thuận lợi, từ nay phải gọi tôi là Playboy Kyousuke nhé.

“…Nắm tay không?”

“Á! Ôi!”

Nghe tôi đề nghị thế, Kuroneko vội dấu hai tay ra sau lưng.

“Anh anh anh anh, anh đang nói gì thế?”

“Không sao, nếu em không thích thì thôi.”

Bạn gái mình nhạy cảm quá. Vừa ngây thơ vừa đơn thuần.

“À ~ hồi mình hẹn hò với Kirino, con bé còn chủ động nắm tay mình ~ Kuroneko lại không chịu chứ ~ tiếc quá ~ tiếc quá trời ~”

“Anh….anh cho là chỉ cần nói ‘anh với em gái mình làm thế này thế kia’ là em cứ răm rắp làm theo sao?”

“Đương nhiên là không rồi. Nếu thế thật thì anh đã nói ‘Kirino cho anh sờ ngực con bé’ rồi.”

“Anh…anh…anh sờ ngực em gái mình?”

“Đương nhiên là không rồi! Đừng có làm cái sắc mặt trắng bệch ‘khó tin quá’ như vậy!”

Đừng có tưởng đùa là thật thế chứ, đáng sợ quá! Này, thế có nghĩa là cô bé tin rằng có khả năng mình thật sự đưa tay bóp vú Kirino? Thật là..tưởng tượng cũng có mức độ thôi chứ.

Các bạn có thể chỉ ra ‘vụ chuyển phát nhanh’ [17] nhưng cái đó không tính.

“Giữa đường giữa chợ nắm tay nhau trước mặt bao người…đồ giống đức vô liêm sỉ.”

Bực rồi nhé. Xem tình hình này muốn đến mấy H-event còn xa lắm. Cũng đáng tiếc thật, nhưng nếu ép quá thì có khi còn mất cả chì lẫn chài.

Xem ra phải từ từ phát triển rồi. Bình tĩnh, bình tĩnh. Quan trọng là phải bình tĩnh.

Với cả trong quyển ‘Ghi chép vận mệnh’ --- ‘Những gì Kuroneko muốn làm với mình’ thế nào chả có ‘Hôn senpai’. Mình tin Kuroneko. Mình tin tưởng Kamineko!!!!

“--- Anh hiểu rồi. Xin lỗi. Em không muốn thì thôi vậy.”

“Em không phải là không muốn.”

“Wa!”

“Tay.”

Kuroneko giơ tay ra, vẻ mặt cứng đờ. Không hẳn là ‘đưa tay ra’ mà giống như là ‘dùng sức giơ lên’. Vai cô bé cứng hết cả ra.

“Nắm tay chứ gì…! Nếu đây là vận mệnh của chúng ta….!”

Nè, sao nắm tay mà cũng khoa trương dữ vậy?

“…Bỏ đi. Anh tới nè.”

Tôi nắm bàn tay mềm mại của Kuroneko và nhẹ nhàng nắm chặt lấy nó.

“Aaahhhhhhh.”

“Đừng kêu lên kiểu đó.”

Ôi mềm mại quá.

“Tại anh thô bạo quá.”

“Đừng có nói kiểu dễ liên tưởng ấy!”

“Tại vì..vì đầu anh toàn suy nghĩ bỉ ổi….”

Kuroneko nắm tay lại, tựa như đang nói ‘đừng hòng trốn!’.

“……”

Chúng tôi nắm tay và đối mặt nhìn nhau.

“Đi thôi.”

Kuroneko kéo tôi lên phía trước. Tôi vô thức nhớ lại buổi hẹn với em gái mình. Tại tôi chưa từng có kinh nghiệm hẹn hò bao giờ, thành ra mong mọi người tha lỗi tôi lấy em gái làm mẫu so sáng. Tóm lại là – hoàn toàn khác buổi hẹn của tôi và Kirino.

Hôm đó, Kirino cứ luôn mồm hỏi tôi ‘anh định đi đâu’, ‘bọn mình làm gì đây’. Hơn nữa thái độ của nó rõ ràng cho thấy nó thích con trai bảo vệ hơn. Trong kế hoạch ‘bạn gái kéo đi khắp nơi này’ về mặt nào đó có thể nói là giống hồi chúng tôi cùng đến Shibuya nhân dịp giáng sinh.

“…Em làm thêm ở đâu?”

“Gần tới rồi.”

Đi được vài bước, tôi đã thấy choáng váng.

…Không ổn, ngượng quá. Cảm giác sắp chảy máu mũi rồi.

Trong lúc đang choáng váng hưởng thụ hơi men hạnh phúc, đột nhiên Kuroneko ngồi xổm xuống. Cô bé lấy khăn tay che miệng, cúi đầu.

“Em sao thế?”

“…Oh…”

…Hạ huyết áp à? Lúc tôi lo lắng xem xét, Kuroneko từ từ dứng dậy. Cô bé lấy khăn tay che nửa mặt, mắt rưng rưng nhìn tôi.

“…Xin lỗi em đi rửa tay cái đã. Chờ em một chút.”

“À ừ.”

Vài phút sau, Kuroneko quay lại, u oán nói:

“….Bọn mình tập nắm tay trước đã rồi hãy làm thật nhé?”


Chỗ làm thêm của Kuroneko là một tiệm sách nhỏ.

“Chủ tiệm này là người quen của mẹ em…nên em….”

Có lẽ là xấu hổ, giọng Kuroneko càng lúc càng nhỏ dần. Cô bé ngượng tới mức khiến tôi không biết phải nói gì mới phải. Thật là….

“Hiệu sách à? Đúng phong cách của em đấy.”

“Vâng. So với việc trước kia của em thì cái này hợp hơn.”

“Việc trước kia? Trước kia em làm việc gì?”

“……”

Mình dẫm phải mìn rồi thì phải?

“Cũng làm ở tiệm sách – mặc dù bị họ sa thải.”

Bị sa thải à? Ừ đúng cô bé chắc không giỏi chào đón khách lắm.

“Khụ khụ -- tóm lại, em đang làm thêm ở đây. Sau này có thời gian mình đi gặp nhau được.”

“--- Okay. Thế có gì sau này anh sẽ đón em. Bọn mình có thể cùng về nhà phải không?”

“…Anh thích sao cũng được. Em có từ chối cũng chả có tác dụng gì phải không?”

“Đúng thế.”

Đi dạo một vòng đến giờ ăn trưa. Kuroneko rủ tôi vào công viên gần đó ăn. Chúng tôi chọn một chỗ có nắng đẹp ngồi xuống ghế.

“Anh bắt đầu nhé.”

“…Mời anh.”

Kuroneko chuẩn bị một ít cơm nắm.

“…Em nhồi gì bên trong?”

“Đa số là rong biển, thêm ít gia vị nữa….”

“Toàn rau thôi nhỉ.”

“…Anh không thích à?”

“…Anh thích có chút thịt hơn.”

Chúng tôi vừa ăn bentou vừa nói chuyện. Đột nhiên, Kuroneko cúi đầu thì thào:

“ --- Senpai.”

“Ừm?”

“Hôm nay…có buồn không?”

Giọng cô bé nghe như sắp khóc. Tôi sợ hết hồn vội trả lời:

“Đương nhiên là không rồi! Sao tự nhiên em lại nói thế?”

“Thế à…vậy thì tốt rồi.”

Kuroneko thở phào nhẹ nhõm.

“Ở cùng em…bọn mình chả có nhiều chuyện để nói…em cũng không có kinh nghiệm hẹn hò với con trai…anh có hối tiếc không? Vì hẹn hò với em ấy?”

Cô bé thỉnh thoảng lại nhát như thế đấy. Bình thường thì cao nhạo tự kiêu nhưng lắm lúc lại tự ti quá mức. Tôi không nói nịnh, cái này hoàn toàn là khách quan cả. Bản thân tôi cũng cho rằng Kuroneko rất xinh, rất đáng yêu. Nhưng dường như cô bé lại không nghĩ về mình như thế.

Lúc này nhìn dạng Kamineko là biết, cứ khen một câu là cô bé đỏ mặt xấu hổ, sau đó tức giận bảo là ‘đừng trêu em’ hay là’ đừng có đùa em’…v..v

“Anh không hối hạn đâu. Hôm nay anh rất vui – vì em cho anh thấy rất nhiều về em.”

“….Thật không?”

“Thật! Ừm, có điều bentou thêm tý thịt thì tốt.”

Mỗi lần Kuroneko ủ rũ, tôi lại muốn an ủi cô bé. Cảm giác như đây là nhiệm vụ của mình rồi.

Rõ ràng -- làm thế là đáng giá.

“Cám ơn…anh tốt lắm, senpai.”

Vì tôi có thể nhìn thấy nụ cười của cô bé.

-- Đột nhiên tôi nhận ra một điều. Chả lẽ buổi hẹn hôm nay….

Kuroneko dường như xem thấy nội tâm tôi, cô bé rút một quyển sổ đen ra khỏi túi xách.

“…Nghi thức của hôm nay đã hoàn thành.”

Cô bé mở một trang ra chỉ. Ớ đó viết là :

--- Để senpai hiểu mình rõ hơn.

….Ra là thế. Thảo nào Kuroneko dẫn tôi đi những chỗ liên quan đến bản thân. Chúng tôi đã hoàn thành việc đầu tiên ‘Kuroneko muốn làm với tôi’.

Hôm nay tôi đã hiểu rõ thêm về Kuroneko – và càng thích cô bé hơn trước.

Điều ước cuối cùng của Kuroneko trong quyển ‘Ghi chép vận mệnh’ là gì tôi còn chưa biết rõ. Nhưng chắc là quan trọng lắm. Những lúc làm nghi thức thế này, ngay cả Kamineko cũng trở nên vui vẻ hoạt bát giống như một đứa trẻ.

Nghĩ tới việc mình cũng góp phần vào nụ cười ấy tôi thấy cũng đủ vui rồi.

“Quyển sổ ấy đã bắt đầu sang trang rồi đấy.”

“Ừ.”

Tôi không khỏi mong chờ những trang tiếp theo.

Buổi hẹn đầu tiên kết thúc tốt đẹp. Chúng tôi sóng vai bước trong ánh chiều tà.

“Senpai? Anh có thể nghe một yêu cầu của em không?”

“Được thôi. Cái gì cũng được.”

“Hôm nay….hy vọng anh có thể đưa em về tận nhà.”

--- Để senpai hiểu mình rõ hơn.

Nói cách khác, cô bé muốn chỉ cho tôi nhà mình ở đâu. Đương nhiên câu trả lời của tôi chỉ có thể là:

“Đương nhiên. Anh còn muốn chủ động xin ấy chứ.”

Kuroneko gật đầu một cái tiếp tục tiến bước. Chúng tôi đi trong yên lặng. 

Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ đôi má em khiến tôi thấy cô bé càng xinh hơn trước.

Cuối cùng ---

“Đến rồi. Nhà em ở đây.”

Đó là một căn nhà một tầng đơn giản được bao quanh bởi một bức tường.

* Meo meo*

Tôi ngẩng đầu lên thấy trên nóc nhà có một con mèo đang nhìn xuống. Trên cổ nó có một cái chuông đỏ.

“Mèo của em nuôi à?”

“Vâng.”

“Tên nó là gì?”

“Đêm.”

“Ừm.”

Cuộc đàm thoại của chúng tôi rất ngắn gọn, giống như giữa con trai với nhau vậy.

“Cám ơn anh đã đưa em về nhà.”

“Anh cám ơn mới đúng. Lần sau hẹn khi nào tiếp em?”

Cho dù buổi hẹn này kết thúc, chúng tôi vẫn còn có lần sau. Mỗi ngày đều như ngày lễ -- mỗi ngày đều hưng phấn vui tươi. Đó chính là ý nghĩa của hai chữ ‘hẹn hò’.

Nghe tôi nói thế, Kuroneko rút quyển sổ ra.

“Ghi chép vận mệnh đã tư đoán tương lai ngày mai của chúng ta sẽ là…”

“Cái này.”

Cô bé xấu hổ đỏ mặt chỉ vào một trang:

--- Rủ senpai đến nhà.

…Cái này khó đấy.


Hôm sau, buổi hẹn thứ hai của tôi và Kuroneko bắt đầu. Từ sáng sớm, tôi ăn mặc chỉnh tề đến nhà cô bé.

Bạn gái rủ đến nhà. Nghe câu này ngọt lịm sướng cả tai. Giống như lần đến nhà Ayase, trái tim tôi đập rộn ràng. Mặc dù đến nhà Ayase thì tim đập là vì sợ, chưa kể tôi cũng bỏ cuộc với em rồi. Nhưng hôm nay – hôm nay tôi đến ‘nhà của bạn gái’.

Nhắc lại nhé – nhà bạn gái đấy.

Ghen à? Ahahahahaha.

“Ah – mong chỉ sớm đến thôi!”

Tôi không nhịn được thốt lên. Người đi đường tròn mắt nhìn, nhưng tôi mặc kệ không thèm để ý.

Hôm nay trời khá nóng, tôi chỉ mặc một áo sơ mi mà cũng thấy say say. Ai đó từng bảo tôi ‘lấy yêu khí mà bảo vệ bản thân’, đáng ra phải hỏi rõ là cụ thể làm thế nào mới đúng.

Rồi rồi, sắp đến nhà Kuroneko – nhà Gokou rồi. Thật ra thì nhà cô bé khá gần. Tôi cũng biết là gần rồi, không ngờ lại gần thế đến thành ra tới sớm quá.

Đó là một căn nhà nhỏ hiền hòa. Bình an. Yên lành.

Tôi vẫn thấy có chút khó tin. Kuroneko chưa từng mời bọn tôi đến nhà bao giờ, nên tôi đoán của Kirino cũng chưa biết chỗ này. Nghĩ kiểu này cũng hơi buồn cười, nhưng tôi thấy mình hơi giỏi hơn em gái rồi.

Người bạn đầu tiên đến nhà Kuroneko không phải là Kirino! Là mình nè!!!

“Phù phù…rồi.”

Đang định nhấn chuông, đột nhiên cửa hé mở. Một nửa khuôn mặt của Kuroneko lộ ra nhìn tôi.

“…Anh đến rồi à.”

Bị bạn gái nhìn thấy thế này ngượng quá!

Hôm nay Kuroneko ở dạng Shironeko. Giống như ngày đó ở Summer Comiket, cô bé mặc váy như nhân vật nữ chính của eroge vậy.

“Không phải là em đợi anh hay gì đâu. Em chỉ định đi mở hộp thư mà thôi.”

Anh biết mà. Còn 15 phút nữa mới tới giờ.

“ --- Bỏ đi. Mời vào.”

“Ừm ừm.”

Tôi đặt chân vào ‘nhà của bạn gái’.

Có một hành lang nhỏ, sau đó là phòng khách ở bên tay phải. Phía sau còn khá nhiều cửa kéo nữa.

“ --- Em phải nói trước đây là nhà đi thuê.”

Đang định nói ‘nhiều phòng ghê’ thì Kuroneko đã chặn lời rồi. Cô bé cũng có thể đoán được những gì mình định nói sao?

“Chả lẽ…em đọc được ý nghĩ của anh à?”

Nghe thế, đột nhiên Kuroneko đỏ măt.

“…Hừm…đây là….’liên kết tâm linh’ của người yêu với nhau đấy.”

“Bọn mình vừa hẹn hò mà em đã nói mấy câu nghe ngượng nhỉ?”

“--------“

Đang đi đằng trước, Kuroneko quay lại lườm tôi một cái. Xem ra không giống Kamineko, cô bé vẫn dễ xấu hổ.

“À…đáng tiếc thật…ngươi không có cùng thế giới quan với ta….”

“Gì cơ?”

…Cô bé muốn mình có cùng thế giới quan với cô bé?

Thế thì bọn mình biến thành một đôi người yêu hâm hâm chuunibyou à?

Không ổn không ổn. Nếu có xu hướng này thì phải nói rõ ngay mới được.

Tôi nói với ‘Shironeko’:

“Nè, Kuroneko….”

“Gì? Vào phòng đi đã.”

“Thật không? Em cho anh vào phòng em sao?”

“Anh anh bị ngốc a! Đồ vô liêm sỉ…em chỉ mời anh vào phòng trà mà thôi!”

“Thế à….”

Không nên nói thế mới phải. Cần phải rõ ràng với cô bé là mình không có ý trở thành một đôi chuunibyou hâm hâm.

“Nè…Kuroneko.”

“Lần này là gì đây?

“—Từ lúc bắt đầu cosplay, anh cũng thích Maschera rồi. Nhưng anh không muốn nhớ là ký ức tiền kiếp của ‘Đọa lạc thú’ nữa --- xấu hổ lắm.”

“…À…vậy ra trí nhớ tiền kiếp của anh đã phục hồi rồi sao? Tốt…Rất tốt.”

Ớ? Ớ? Lại ăn khớp với nhau à?

“Anh ngây ngô đứng đó làm gì --- ? Mau vào đi.”

Kuroneko mở cửa thúc tôi vào.

“Ừm ừm.”

Tôi bước vào. Đó là một gian phòng nhỏ sống động. Có bàn sưởi, TV. Bên trong còn thấy bếp nữa.

“Ngồi đi – em đi pha trà.”

Kuroneko bật quạt lên sau đó đi vào bếp.

“Thank you ~”

Tôi tìm một cái nệm rồi ngồi xuống.

Mặc dù căn nhà hơi cũ, nhưng nó có cảm giác rất yên tâm. Tôi cảm tưởng không khí này sẽ từ từ thấm vào những người sống ở đây. Cũng giống nhà Kousaka, nhà Tamura, nhà Makishima, nhà Aragaki. Vì thế…người nhà của Kuroneko..chắc cũng là người tốt.

Tôi nhìn lên tường. Ở đó treo vài tấm hình Meruru vẽ bằng bút chì màu. Chắc là tranh em gái Kuroneko vẽ. Cạnh TV có một chồng DVD của Meruru.

--- Cái này là hồi trước Kirino ép vào tay Kuroneko đây mà.

“Vẫn còn ở đây cơ à.”

“Em gái anh không chịu cầm về đấy.”

Tôi chỉ vô thức thốt lên thôi, không ngờ có người đáp lại. Quay đầu mới thấy Kuroneko cầm khay trà và đồ ăn tới.

“Em gái em cũng thích Merurur à?”

“Vâng – nhưng xem season ba xong con bé khóc hu hu.”

“Cái này cũng có thể hiểu được.”

Ngắn gọn mà nói, season ba bắt đầu bằng cách cho Meruru biến thành phù thủy bóng đêm. Cô ta dùng sức mạnh áp đảo của mình để diệt sách đống bạn bè cũ, nhưng lại hồi sinh họ trước khi bỏ đi. Chả hiểu sao Kirino vẫn thích được, nhưng tôi thấy đánh bạn bè thế là quá đáng quá.

“Làm em gái em khóc…đồ anime vớ vẩn. Em đang định phàn nàn lên BPO.”

Kuroneko đặt khay xuống tức giận nói. Xem ra cô bé này cũng có chút siscon.

Tôi hời hợt hỏi:

“Nhân tiện, em gái của em đâu rồi?”

“Cả hai đứa ra ngoài chơi rồi.”

“Tiếc thật. Anh đang muốn gặp mấy đứa bé.”

“Không…không được! Anh không thấy nổi hứng thú với người nhà của bạn gái là bất thường lắm à?”

Đừng có nhìn anh như đang hỏi ‘anhnày có làm sao không’ thế. Anh chỉ muốn tỏ ra quan tâm đến người nhà của bạn gái mình thôi.

Có lẽ trên đời này chỉ có một người quan tâm đến em gái của Kuroneko hơn bản thân, nhưng trong đầu Kirino chắc toàn móe với móe khiến tôi đau cả đầu.

“Thế bố mẹ em đâu?”

“Hôm nay cũng đi vắng rồi.”

Đi vắng rồi à…

Ủa? Khoan khoan…? Thế nghĩa là…nói cách khác….

“Tức là bây giờ trong nhà chỉ có hai đứa mình?”

“Vâng, đúng thế.”

Kuroneko liếc tôi một cái rồi vội quay mặt đi.

Ánh mắt tôi dán vào cái cổ trắng nõn của em.

“Thế thì sao? Thế thì có gì khác nhau?”

“Ừ đúng.”

Bọn mình đã ở cùng nhau một mình khá nhiều lần rồi cơ mà. Giờ có thế này cũng không vấn đề gì ----

Làm gì có chuyện đó. Sao sao, sao…tình huống này, sao giờ…

………………….

Căn phòng chìm trong yên lặng. Tiếng ve kêu biến mất, tựa như chúng tôi đã rơi vào một chiều không gian khác. Chỉ có tiếng đồng hồ tíc tắc vang lên.

Tôi thấy choáng váng. Mặt mũi nóng hầm hập. Cảm giác sắp ngất xỉu rồi.

“…..Nè, Kuroneko.”

Tôi chạm vào vai cô bé tỏ ý ‘em nói gì đi chứ’ nhưng phản ứng của Kuroneko rất bất ngờ.

Như một con người máy gỉ sét, cô bé cứng ngắc quay người lại từng chút một – mặt cúi xuống cắn môi.

“Anh, anh…cần gì? Senpai?”

Cô bé căng thẳng quá. Trông đáng yêu thật, nhưng nhìn cứ như mình đang bắt nạt vậy. …Không thể cứ thế này được.

Tôi hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh. Đặt một tay lên vai Kuroneko, tôi nói bằng giọng dịu dàng hết mức có thể:

“Em căng thẳng quá – đừng lo, anh không làm gì đâu.”

“Ơ?”

Kuroneko ngơ ngác ngẩng đầu nhìn:

“Ra thế à.”

Sau đó cô bé thở phào nhẹ nhõm, trong hơi thở như có chút tiếc nuối.

…Tôi có cảm giác có tiếng ‘Thằng oắt con vô dụng này’ từ một thế giới nào đó vang lên.

Nhưng đành vậy thôi! Hết cách rồi! Cô bé căng thẳng tới mức như sắp khóc ấy! Ai mà chả ngại! Thật đấy!

“Ah…haha….”

Sau khi xác nhận là ‘tôi thật sự sẽ không làm gì cả’, Kuroneko bật cười.

“Anh chả có chí khí gì cả, senpai.”

Nghe em như mấy cô bé trưởng thành ấy, nhưng lúc nãy anh vừa chạm vào vai thì thế nào còn nhớ không? Rút cục em thích anh làm trò gì?

“Hừm, đừng cười anh.”

Tôi chỉ có thể trả lời như thế.

“…À…mệt quá…có bạn trai như đứa trẻ con to xác khó khăn quá. Chả mấy khi có cơ hội cùng nhau thế này…hay hôm nay mình xem anime đi, Kyou-chan?”

“…Ok.”

--- Mời senpai đến nhà.

Thế là chúng tôi cùng xem Maschera.

Đó là một trong những ‘chuyện mà Kuroneko muốn làm với tôi’. Có điều cứ có cảm giác thiếu thiếu cái gì ấy. Không không, ý tôi không phải mấy cảnh nóng đâu. Tôi nói thật đó ---

“Thế còn ngày hôm nay thì sao? Có đi đâu nữa không?”

“…Em có ý này.”

Cô bé này thích lập kế hoạch nhỉ. Có điều tôi cũng là thằng lười nên thế lại càng tiện.

“….Ừm.”

Tôi hàm hồ trả lời rồi quay lại TV đúng lúc Maschera seasson hai đang đến cao trào.

“Khế ước với Nữ hoàng Ác mộng.”[18]

Giống như khế ước đầu tiên, để đạt được sức mạng mới mà nhân vật phản diện chính Lucifer tìm kiếm một người nào đó để linh hồn mình trú tạm, qua đó thành lập khế ước – đại khái thế, tôi cũng không rõ ràng lắm.

Tóm lại, nhân vật chính Shinya sẽ phải tiến hành khế ước với Nữ hoàng Ác mộng…

Có điều nói thế nào nhỉ…cảnh này…có chút…nóng nóng….

“……….”

“……….”

--- Lúng túng quá. Đảm bảo hai đứa đều đang liên tưởng lung tung rồi.

Đột nhiên Kuroneko đứng lên với tay tạm dừng anime lại nói:

“…Senpai, chờ em chút nhé.”

“À ừ.”

Cô bé cần đi toa lét à? Lúc đầu tôi nghĩ thế, nhưng Kuroneko đi mãi vẫn không thấy về.

“…Đi vệ sinh gì lâu thế nhỉ?”

Thấy chán chán thế là tôi mở cửa thò đầu ra ngoài…Ủa…sao lại có tiếng nước chảy ở cuối hành lang nhỉ?

Cảnh Kirino tắm vòi sen ở khách sạn tình yêu lóe lên trong đầu tôi.

Sau đó là cảnh hai người hoàn thành khế ước và đang ôm nhau trên TV (đang dừng ).

“…Ủa?”

Thật à? Kuroneko…đang tắm?

Tôi lập tức chân không tiếng động tiến tới chỗ có tiếng nước. Đúng, tiếng nước này từ phòng tắm. Qua lớp kính mờ, tôi có thê thấy hình bóng Kuroneko.

“……………..”

Mấy cậu có biết là giờ tôi nôn nóng tới chừng nào không?

Để tôi kể lại tình huống nhé – đầu tiên là bạn gái mời tôi đến nhà. Bọn tôi đang xem anime được một nửa thì cô bé dừng lại ngay cảnh hơi nóng nóng. Sau đó bỏ lại một câu ‘chờ em chút’ rồi đi tắm.

Cái này…cái này…

“Woo oh oh oh oh oh oh oh oh!”

Bình tĩnh. Phải bình tĩnh.

Bình tĩnh nào. Có nên yên lặng quay về phòng trà ngồi không?

Đúng ra nên làm thế phải không?

“Nhưng mà nhưng mà nhưng mà! Aaaaagthhh!”

Tôi quay về phòng ôm đầu la hét, cuối cùng tiếp tục đợi.

….Có cảm giác thời gian hôm nay trôi qua…chậm quá….

Không không…cái cảm giác ‘thiếu thiếu’ của mình không phải thế này…!

Không! Tôi thật sự không mong chờ thế này! Trăm ngàn lần không!

“Bọn em về rồi đây ~”

Đúng lúc này ngoài cửa có tiếng chào. Nghe giọng biết chắc ngay là con gái.

“Onee-chan, giày của ai đây?”

“Wow ~ chị Ruri dẫn bạn về à?”

Sau đó là tiếng bước chân loạt soạt.

“Lẽ nào…là đôi em gái của Kuroneko?”

*Kẹt*

Cửa mở, hai cô bé trong khá giống nhau bước vào.

“A!” * 2

“Chào.”

Chúng tôi thốt lên chào cùng lúc.

Ừm, giờ thì làm gì tiếp?

“…Quấy rầy.”

Tóm lại thử dùng mấy cách bắt chuyện an toàn xem.

“Đúng ~ anh quấy rầy nhà bọn em ~”

Trả lời tôi là một cô bé cắt kiểu tóc trẻ con – theo lời Kuroneko từng nói về việc tập thể dục với em gái, chắc em này học tiểu học. Cô bé mặc áo thun Meruru trông rất hợp. Nhìn kiểu gì cũng thấy rất hợp khẩu vị Kirino, nên tốt nhất đừng có mang con bé đến đây,

Sau đó….

“…Wow…”

Em thứ hai trông lớn hơn chút nhưng vẫn có vẻ đang học tiểu học. Hai đuôi tóc trong khá hợp. Em này nhìn khá giống Kuroneko, nhưng ấn tượng lại khác hẳn. Cô bé ngạc nhiên nhìn tôi.

“….Trai, trai, trai….”

Em nói gì thế em gái lớn? Sao phải ngạc nhiên thế ?

“?”

“Bạn trai của chị Ruri --------------------------------------------------------------------!!!!”

Cô em gái lớn hét ầm lên.

“Wah?”

“Tuyệt quá! Chị ấy có thật kìa!”

Em gái lớn trông rất vui vẻ hưng phấn.

“A ha! Thảo nào gần đây chị Ruri rất đáng nghi nhé!...Nào là ‘ ta sắp có một cuộc điện thoại quan trọng. Trong vòng một giờ, đứa nào dám bén mảng đến gần phòng chị hay cãi nhau…lời nguyền của ma vương sẽ phủ xuống các ngươi…’. Hôm nay lại còn ..’Hm…thật đáng tiếc, các ngươi không đủ tư cách tham gia trận chiến này…ngoan ngoãn ra ngoài chơi đến chiều tối đi’!..Lén lút lén lút!”

Hóa ra Kuroneko ở nhà cũng thế này….thật là…đối thoại kiểu đó thì….

Cô em gái lớn hừm một tiếng, kết luận.

“Hiểu rồi…ra là thế …Hahaha ~~”

“Hahaha ~~?”

Cô em gái nhỏ bắt chước chị cũng thốt lên.

“Chờ đã! Hai đứa hiểu nhầm rồi.”

“Ủa? Hiểu nhầm gì?”

“--- Ờ cũng không hẳn là nhầm, nhưng mà…”

“Bỏ đi! Biết mà, không cần ngượng! Thiệt là…!”

Cô em gái lớn lấy cùi chỏ thúc tôi một cái. Đồ tiểu quỷ không biết lễ phép này.

Cho phép tôi tóm tắt tình huống. Tôi đang xem anime ở nhà bạn gái. Một cảnh hơi nóng nóng xuất hiện. Bạn gái bảo ‘đợi em tý’ rồi đi tắm ---

Trong lúc cô bé đang tắm thì người nhà quay về.

Phát triển kiểu này khó xử quá…Kuroneko! Nhanh về giùm anh cái!

“Anh là Kousaka Kyousuke, thành viên câu lạc bộ ở trường của chị hai đứa. Rất vui được gặp các em.”

Tôi đang định đổi đề tài, nhưng cô em gái lớn lại phản ứng ngoài dự tính.

“Ah! Em biết cái tên này!”

“Thật à?”

“Anh là anh trai của chị dâm đãng lúc nào cũng cãi nhau với chị Ruri.”

“Ừ, đúng là anh đấy.”

…Kirino…em gái Kuroneko biết đến em một cách không hay ho gì rồi…

“Thế…cho em gọi anh là anh trai dâm đãng nhé?”

“Đừng có hâm!...Gọi cách khác đi!”

“Óa? Thế thì…”

Cô em gái lớn đặt một ngón tay lên miệng suy nghĩ, cô em gái nhỏ nở nụ cười rạng rỡ:

“Onii-chan.”

“Wow!”

“Onii-chan”

“Ah…ah…”

“Ehehehe.”

Đùa nhau à? Trên đời này có sinh vật đáng yêu đến thế sao?

Chả hiểu sao tôi lại thấy buồn. Em gái đáng yêu thế này mà so sánh với em mình thì ---- Muốn khóc quá.

Mặc dù gần đây mới phát hiện ra em mình cũng có mặt đáng yêu của nó.

Tóm lại, cô em gái nhỏ đã quyết định gọi tôi là ‘Onii-chan’. Từ sau Miyabi-chan [19], chưa từng có ai gọi tôi thế cả.

Mặt khác, cô em gái lớn nghĩ một hồi cuối cùng --

“Thôi cứ gọi là Kousaka nhé.”

“Được thôi.”

“Em là Hinata. Gokou Hinata. Đây là em gái út Tamaki.”

Em gái lớn – Hinata nhẹ nhàng xoa đầu Tamaki và cả hai cúi chào.

“Rất vui được gặp anh, Onii-chan.”

“Chào các em. Anh gọi hai em là Hinata và Tamaki được chứ?”

“Vâng.”

Chúng tôi tự giới thiệu bản thân mà không cần đợi Kuroneko.

Hinata nhìn xung quanh một lượt rồi hỏi ngay câu hỏi hợp lý nhất:

“Kousaka-san, chị Ruri đâu rồi?”

“À! Ừm…anh quay đi có tý xíu mà chị ấy đã biến đâu mất rồi.”

Nguy rồi.

“Ah? Ah? Ah?”

Hinata ngạc nhiên nhìn tôi.

“Sao? Thế nào?”

Tôi cười ngây ngốc cố câu giờ. Đáng tiếc chỉ được có tý xíu là đã mất tác dụng. 

Không biết từ lúc nào, Tamaki đã biến đi đâu một lúc, giờ em ấy mới về.

“ – Onee-sama đang tắm đấy.”

…Xong rồi.

Nghe câu nói ngây thơ thuần chất của em út, đầu tiên Hinata hơi nghiên mặt sau đó nở nụ cười tinh quái.

“À…ra là chị Ruri đang tắm à….”

Con ranh trưởng thành sớm này! Đừng có nhạy cảm thế chứ!

Đương nhiên tôi không dám nói câu này ra.

“Ahahaha…Thế à…Đi tắm à..Có khác đang chờ mà lại đi tắm, kỳ quái thật …ahahahaha….”

Bỏ qua cho anh đi mà tiểu thư Gokou. Anh chỉ đến chơi nhà bạn gái thôi mà. Anh tuyệt không có ý đồ gì đâu.

Tôi đưa tay lên gãi đầu cười méo xệch. Hinata đột nhiên nói:

“Lý do này nghe yếu quá.”

Kệ anh!

“Ưm, bỏ đi.”

Hinata đột nhiên bò về phía tôi. Vì con nhóc này mặc váy liền áo hơi rộng nên vai hơi tụt xuống.

“Nè, Kousaka-san.”

“Ừm? Gì?”

Không hay đâu nhé. Lấy cảnh trong eroge dụ anh đây là không hay đâu nhé.

“Kousaka-san, anh sắp cưới chị Ruri à?”

“Pfff!”

Tôi bị sặc.

“Sao – sao lại thành thế này?”

“Ủa? Nhưng chị Ruri lúc nào cũng nói về Kousaka-san mà thôi.”

“Thật à? Nói những gì?”

“…’Hừm…đừng ngốc thế. Cho dù ta cũng thành lập khế ước với phái nam. Kiếp này hắn tên là Kyousuke. Rất lâu trước đây, khi ta còn lắc Hắc thú, hắn là bạn đời của ta’….”

Cô bé ngốc này nói gì với em gái mình thế?

“Lúc đầu em còn tưởng chị ấy có bạn trai tưởng tượng hay là bạn 2D cơ.”

“Em cũng xấu xa quá.”

“Không ngờ là chị ấy có thật! Thế nghĩa là …nghĩa là --- ‘khế ước’ là chỉ cái đó sao? Ahahahahah ~~ ❤“

Nếu đây là Anime, trên đầu Hinata đã hiện lên hình trái tim rồi.

“Anh chả biết em đang tưởng tượng cái gì, nhưng em hiểu nhầm rồi!”

“Thế ‘khế ước’ là cái gì?”

“…Anh…anh không biết. Chắc là một câu của anime ra thôi.”

Tôi định giả ngu tiếp, nhưng Tamaki xen vào:

“Hôn nhau phải không?”

“Ặc ặc?”

Con bé…con bé này….

Sau đó, đột nhiên tôi nghe tiếng bước chân gấp rút đến gần.

“Lại làm gì ồn ào thế…anh đang….”

“À, chị Ruri.”

Hinata quay sang chào chị cả.

Đúng. Vừa bước vào là Kuroneko.

Cô bé rõ ràng là mới tắm xong, toàn thân vẫn bốc hơi nước lên. Nhiệt độ trong phòng cũng vì thế mà hơi tăng lên, tôi thoang thoảng ngửi thấy mùi xà bông thơm phức.

“Cái..cái gì thế này…”

“…À…em biết đấy….”

“….!!! Ughhh!”

Kuroneko nghiếng răng nhìn Hinata.

“…Hai đứa…chị đã bảo là đi chơi đến chiều muộn hẵng về cơ mà. Sao giờ đã ở đây rồi?”

Cả Hinata và Tamaki cười:

“Ở ngoài nóng lắm. Nhỉ?”

“Vâng.”

Tamaki gật đầu đồng ý.

Kuroneko đứng yên một chỗ tức giận…sau đó…

“Hà hà…đã nói xong di ngôn rồi hả?”

“Oái oái, nguy rồi! Chị Ruri giận rồi! Cứu cứu Kyousuke!”

“Cứu bọn em Onii-chan.”

Sát khí phô thiên cái địa bùng lên từ Kuroneko, hai cô bé vội vòng ra sau lưng tôi trốn.

“Đừng có dùng anh làm lá chắn chứ!”

“Ara ara…tình cảm tốt nhỉ?”

Đừng có nổi điên lên cả anh nữa !

“….Nói gì khuyên chị ấy đi chứ! Dù sao cũng là chị cả của hai em cơ mà!”

“Được! Xem em nè!”

Hinata xung phong. Cô bé núp sau lưng tôi, thò đầu ra nói:

“Em có chuyện này muốn hỏi chị Ruri.”

“….Gì?”

“Chị Ruri đi tắm vì chốc nữa muốn làm một phát ‘khế ước’ với Kyousuke phải không?”

“Hả…?”

“Ahahaha – hóa ra chị giận vì bọn em cản đường chị à!”

Không thể tin nổi. Con ranh này còn thêm dầu vào lửa chứ!

“Không, không phải thế.”

“Thế sao chị bỏ bạn trai mà đi tắm?”

“….Vì căng thẳng quá khiến người ướt đẫm mồ hôi…với cả chiều nay bọn chị cũng có kế hoạch rồi.”

“Đúng thế không, Kyousuke?”

“Lần đầu anh nghe thấy đấy.”

“Coi nè, lại nói dối rồi.”

Hinata chỉ tay vào chị cả. Kuroneko lườm tôi.

“Anh ngốc này. Em đã bảo anh là chiều nay ‘em có ý này’ mà!”

“À ra thế hả?”

Em không nói rõ anh sao mà biết được.

Hừm…cũng có thể hiểu được vì sao cô bé cần đi tắm. Phòng này không điều hòa nên cũng khá nóng bức. Mà chưa kể cái TV còn đang chiếu cảnh hơi nóng mới chết chứ. Cái đó theo tôi mới là lý do chính.

Nhưng dù thế, con tiểu quỷ trưởng thành sớm Hinata vẫn không chịu thôi.

“Ôi chao! Nghe cứ như chị đang kiếm cớ ấy. Thế sao chị lại căng thẳng?”

“…Vì.”

“Vì? Vì gì? Nói to lên nào. Em nghe chưa rõ, nói to lên.”

“………(Grr).”

Tiêu rồi.

“…Hm….hmm….Ahaha….Ahahahahaha”

“Kuro..Kuroneko?”

Tia sáng trong đôi mắt Kuroneko biết mất, cô bé yên lặng vòng ra sau lưng tôi tóm cổ Hinata.

“Xin lỗi senpai. Em đi đằng này tý. Em phải giáo dục lại em gái em một chút.”

“….Cứ thong thả nhé.”

Tôi đã sợ đến mức đông cứng lại rồi.

“Meo meo ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~”

Hinata bị Kuroneko-onee-sama lôi cổ đi.


Vài ngày sau khi tôi làm quen với người nhà của Kuroneko. Sau đó, mỗi ngày tôi đều hẹn hò với cô bé. Bọn tôi hoàn thành rất nhiều ‘nghi thức’ nữa.

--- Đi bể bơi với senpai.

Có rất nhiều vụ rất thú vị. Nhưng để khi khác có hứng thú lại nói.


Một buổi sáng hiếm hoi mà tôi rảnh rỗi. Thông thường, nếu Kuroneko phải đi làm thêm thì đến lúc chiều chúng tôi mới gặp nhau được.

“…Hay là học tý nhỉ.”

Tôi tự ép mình ngồi dậy sau đó đi kiếm ít trà uống.

Bước vào phòng khách, đập vào mắt tôi là cảnh Kirino ngồi ở chỗ cũ của nó trên ghế đang nghe nhạc bằng Iphone.

“Đừng tốt với em như vậy ~♪ , em không biết phải làm sao đây ~♪ “ [20]

Nó vừa nghe vừa hát theo.

Nhìn từ bên ngoài có vẻ thấy ngượng ngượng.

“Chào.”

Tôi tính bắt chuyện, nhưng vì con bé đang đeo headphone nên nó không nghe thấy.

Bố đã đi đâu đó từ sáng sớm, mẹ cũng đi vắng rồi.

Rót một cốc trà uống xong, quay lại phòng khách đã thấy Kirino lườm tôi.

“Lại đây chút.”

Kirino ngoắc tay ra hiệu. Sau đó nó tháo headphone ra và cười một cách đầy khả nghi.

…Sao, em có trò gì mới?

“…Gi cơ?”

“Có cái này quên nói anh biết.”

Đừng câu giờ nữa. Nói đi nào.

“Maisora[21] sắp ra thành anime rồi đấy.”

“Thật không?”

“Thật đấy thật đấy!”

Maisora là bộ truyện di động mà Kirino viết. Trong giới thiếu nữ bây giờ rất nổi tiếng – tôi đã sớm biết những chuyện này. Không ngờ nó còn được làm thành anime nữa.

“Wow ~ ! Giỏi quá! Tuyệt vời!”

Tôi nghiêm túc nói.

“Eheheh …đúng không!”

Kirino hơi xấu hổ, nhưng con bé rõ ràng rất vui. Nó thích anime lắm mà, thế này cũng đương nhiên thôi.

“Tốt quá, Kirino ---“

Tôi cũng vui lây, thành ra vô thức đưa tay lên xoa đầu con bé.

“Đừng, đừng có đối xử với em như trẻ con thế.”

Kirino đẩy tay tôi ra. Hừm…xem ra nó vẫn ghét mình quá.

“Xin lỗi xin lỗi.”

Nhưng cái này không quan trọng. Nhìn em gái được hạnh phúc là tôi thấy đủ rồi. Đó là thiên tính không bao giờ thay đổi của thằng làm anh .

“Tốt quá, Kirino.”

Tôi lặp lại một lần nữa.

“…Buồn nôn.”

Vì tôi biết con bé sẽ như thế mà.

“…Hừ.”

Kirino có vẻ giận, con bé quay mặt đi nhưng vẫn lén nhin tôi.

“Người ta còn chưa thông báo chính thức đâu….đừng nói cho ai đấy.”

“Hiểu rồi.”

“Em nói riêng anh đấy. Cám ơn đi.”

“Cám ơn em.”

Tôi mỉm cười. Hơi thở của Kirino nhanh dần, mặt con bé càng lúc càng đỏ hơn.

“…Gần đây có cảm giác anh buồn nôn thế nào ấy.”

“Có sao đâu – làm anime được là ngon rồi.”

“Ừm. Fate-san cũng giúp em nữa. Dù sao thì cô ta cũng có tài thật.”

“Hử? Gần đây cô ta thế nào?

“’Nghe nè nghe nè! Nhóm của chị sắp chính thức chuyên nghiệp hóa rồi đấy’ – kiểu kiểu đó.”

“…Hừm.”

Có sao không nhỉ? Đúng, cô ta giỏi khoản tiếp thị thật….nhưng tôi vẫn thấy hơi lo. Nên nói là cô ta xui xẻo hay là tự làm tự chịu….hay là tại chứng hikikomori nhỉ…

Có cảm giác nếu có cái hố trước mặt thì cô ta có khi còn tự mình nhảy vào ấy.

Thôi kệ, chả quan tâm. Tôi vẫn không tin cô ta.

“Mà này, anh và con đen đều biết Fate-san nhỉ?”

“……”

Nguy rồi. Đã định đem dấu chuyện xử lý mình và Kuroneko xử lý cô ta với con bé. Giờ sao cho qua được đây.

Lẽ nào Fate-san tự mình nói ra? Đâu có vẻ thế nhỉ?

Bất kể thế nào mình phải mời cô ta một bữa nữa còn dặn cô ta ‘giữ bí mật vụ này với Kirino’.

“À ừ, có gặp qua vài lần.”

Đúng như Hinata nói, tôi kiếm cớ dở quá.

“Hửm? Thế à? Thôi kệ.”

May là Kirino không hứng thú với đề tài này, con bé cho qua luôn. Nó đổi sang chuyện khác.

“Nghe mấy diễn viên lồng tiếng nè! Em có cả đống hàng mẫu luôn!”

Ra là thế. Em cũng tham gia chọn diễn viên lồng tiếng nữa. Fan cuồng anime như em chắc thời điểm đó hẳn là hạnh phúc lắm.

Kirino tháo một tai nghe ra.

“Hì hì, ra nghe cùng em đi!”

Con bé nhét đầu tai đó vào tay tôi.

“Không, anh không….”

Cái này chả liên quan gì cả, anh không hứng thú đâu.

Có điều hình như Kirino hiểu nhầm. Con bé nói:

“Khỏi cần khách sao! Hay lắm đó!”

“……”

Rồi rồi. Phiền quá. Để anh nghe.

Tôi cầm tai nghe và ngồi xuống cạnh Kirino.

“Gần vào nào! Tai nghe của em đứt giờ!”

“Rồi rồi.”

Tôi vừa làm theo thì….

“Nè! Đừng có chạm vào đùi em! Biến thái! Sắc quỷ!”

Thấy chưa?

Aaaaahhhhh ~~ chính em bảo anh lại gần cơ mà! Chân anh chỉ vô tình chạm vào em thôi! Bọn mình là anh em, thế thì có vấn đề gì chứ!!

“Được rồi. Thế này đủ xa chưa?”

“Rồi. Anh mà sán vào thêm một phân nữa em giết. Nhưng nếu tai nghe của em làm sao em cũng xử anh luôn.”

“Thế dùng máy tính mà nghe có phải nhanh không?”

“Trật tự. Em phát nè.”

“….Tùy ý.”

Tôi nuốt nước bọt.

Kirino hoàn toàn bơ tôi, nó quay lại về trạng thái hưng phấn như hồi nãy.

“Nghe nè nghe nè! Tuyệt vời luôn!”

Kirino nhấn nhấn Iphone và cái, sau đó tôi nghe tiếng nói vang lên:

“ --- Mình là Hoshino Kurara! Rất vui được gặp các bạn!”

“Yahooooooooooooooooooooooooooooooooo!!!!”

Kirino phát cuồng, nó nhảy tưng tưng trên ghế.

“Nghe chưa !? Hay tuyệt vời! Tuyệt vời luôn!!”

“Cái …cái gì?”

Anh chưa hiểu gì cả

“Kurara! Là Kurara đấy! Meruru-chan! Chị ấy sẽ lồng tiếng cho em! Ahhhhhhhhh!”

À thảo nào nghe giọng quen thế. Hóa ra là lồng tiếng cho Meruru.

Có điều ‘lồng tiếng cho em’ nữa chứ…anh biết ngay mà, nhân vật chính của Maisora dựa vào em.

Tôi nhặt tai nghe rơi bị rơi ra lên và tiếp tục nghe.

Tiếng của Kurara tiếp tục cất lên:

“Cậu…cậu thích…mình sao?”

“Có!!! Thích!! Thích lắm!!! Thích muốn chết luôn nè!!”

Con nhóc này phiền toái quá

Đang ngồi xổm, Kirino đột nhiên bật dậy, suýt chút nữa là hôn vào tôi. Ánh mắt nó tràn đầy hưng phấn và cuồng nhiệt.

“Ặc…..”

Đầu anh không lùi ra sau được hơn nữa đâu!!!

Đừng có dí khuôn mặt đáng yêu của em vào đây nữa! Anh sắp không kiềm chế nổi rồi!!

“Ah…thích quá -- còn nhiều lắm. Anh nghe không? Nghe cùng em.”

Con bé hưng phấn tới mức nói cũng khó khăn. Nghe giọng điệu này thì tôi mà nói ‘không’ là nó sẽ giết người mấ.t

“Ừ ừ..có, nghe nào.”

“Ủa? Muốn nghe à? Nhưng không cắt đôi tai nghe ra được rồi ~! Đành vậy nhé ~~!”

Em thật phiền chết đi đượcccccccccccccccccccccccc!!!!

Em rủ anh nghe cơ mà. Ít nhất cũng phải nói ‘xin nghe’ chứ.

Cuối cùng, tôi ngồi cạnh Kirino nghe liền hai tiếng đồng hồ. Sau đó cũng chán nên tôi nói:

“Thôi Kirino, anh nghe đủ rồi.”

“Hả? Gì cơ?”

“Ờ….cứ nghe hoài một câu thế anh mệt quá.”

“Nhưng anh nói anh sẽ nghe cơ mà.”

Em đòi anh nghe cùng đấy chứ.

“Tch! Vì anh mà em bị tổn thương rồi. Trái tim mảnh mai của em đầy vết sẹo rồi ~”

Sau đó nó bồi thêm:

“ --- Anh định bồi thường cho em kiểu gì đấy?”

Tại sao cái sinh vật mang tên ‘em gái’ lại giỏi khoản chọc giận anh trai thế không biết!

“Anh có làm gì đâu!?”

“Tch…gần đây anh phiền toái quá!”

“Em nói cái gì?”

“Anh có biết những câu buồn nôn anh nói làm em thấy khó chịu đến mức nào không?”

“Không.”

Chắc chắn là không đến mức khó chịu bằng anh bây giờ rồi.

“Thế thì em sẽ cho anh thấy.”

Cho anh thấy … tự dưng có linh cảm xấu ….

Kirino đúc tay vào túi áo nháy mắt nhìn tôi vài cái:

“Ôi chao! Nhưng mà phải làm sao đây ~”

Giờ này em còn nghĩ lung tung gì nữa? Em không lấy ra anh cũng khó chịu lắm rồi.

“Nào trong túi có gì thì nhanh nhanh lấy ra anh xem coi.”

“Hả? Gì cơ? Anh muốn biết tâm tình của em tới mức này cơ à? Buồn nôn ~ buồn nôn quá! Đồ siscon kinh tởm!”

Mọi người xin cho tôi một tràng vỗ tay vì đã kiềm chế không đánh con bé cái.

“Nếu anh đã nói thế…em sẽ cho anh xem.”

Chả hiểu sao đang trêu trọc tôi vui vẻ mà Kirino lại đỏ mặt

“ --- Cái này!”

Đó là một cái điện thoại có dán tấm hình ‘tôi và Kirino âu yếm nhau’.

“ --- Em cũng…dán rồi nè.”

“Oái ---- !!”

Tôi gào lên như gặp ác ma.

“Em em em em em em…em làm cái gì thế?”

“Dán cái ảnh mình chụp chung lên điện thoại của em.”

“Tại sao?”

Em không thấy như thế điện thoại của anh em mình sẽ thành một đôi à? Cái này chỉ dành cho anh em hòa thuận tương thân tương ái thôi!!!

“Nhìn bộ dạng của anh…giờ đã hiểu tâm trạng em chưa?”

“Dán ảnh chụp chung lên điện thoại…nghĩa là em cũng thích anh à?”

“Đừng hòng!”

Kirino đột nhiên vung tay đấm tôi.

“Ừm ừm.”

Tôi tránh và nói:

“Thế tại sao ?”

“Bởi ~ vì ~ em muốn đáp lễ vụ lần trước của anh! Thấy chưa? Thấy em khó chịu tới mức nào chưa?”

À à ra thế --- hiểu rồi.

Đúng rồi. Anh em không hòa thuận mà có một bên làm thế này chỉ gây tổn thương nhau thôi.

Còn tưởng là gì chứ. Có lẽ là cũng giống tôi, Kirino không hiểu ‘anh ta nghĩ cái quái gì không biết’.

“Anh…hiểu rồi. Hiểu cả rồi. Tha lỗi cho anh đi.”

“Nhân tiện, màn hình nền điện thoại của em là ảnh anh đang cosplay rồi.”

“Đừng mà ----!”

Hôm qua anh vừa xem một núi comment chê bai trên mạng xong. Đang muốn quên mà! Em thật tàn ác!

“Cái…cái này….”

Tôi lao về phía em gái mình tính tìm cách giành lấy cái di động. Nhưng Kirino nắm chặt bằng cả hai tay không chịu buông ra.

“Anh chịu hối cải em sẽ tha thứ cho! Em cũng chả muốn vác cái điện thoại này ra ngoài đâu!”

“Thế đừng làm thế nữa!”

“Lắm mồm! Đồ ngốc!”

Con bé đá tôi.

“Đánh ghét…!”

Tôi túm được chân nó. Vì thế Kirino mất thăng bằng ngã ngửa ra ghế.

“Á!”

“Tóm được này…!”

Trong khoảng khắc con bé mất cảnh giác, tôi nhắm chuẩn cơ hội lao tới ---

“------“

Kết quá là một tư thế siêu xấu hổ.

“…………..”

Để tôi nói rõ nhé. Cũng giống hồi tranh cướp cái thùng giấy khiến tôi ngã sấp và nhân thể bóp vú em gái mình, lần này có chút khác biệt ----

“Wahh…..”

“Xin lỗi….”

Cơ thể chúng tôi dán chặt vào nhau.

“Cái …cái ..cái….”

“Xin lỗi…anh sẽ…đi ngay….”

Thế là thế nào? Gần y lần trước luôn!

Sao mình lại….

“……………”

Dù miệng nói là sẽ đứng dậy đi ngay, nhưng cơ thể tôi vẫn cứng lại không nhúc nhích nổi. Tôi không biết đã bao lâu, một phút hay một giây đều không thấy khác gì nhau. Tôi nhìn thẳng vào gương mặt đỏ như táo chín của em gái mình đến lúc bị một cái tát đánh văng về thực tại.

“Đồ khốn kiếp! Chết đi!”

Bỏ lại một câu đó, Kirino gần như bỏ chạy khỏi phòng khách.

“…Mình đúng là thằng ngốc.”

Có vẻ ‘cải thiện quan hệ với em gái’ vẫn còn là mục tiêu xa xôi lắm.

Rút cục thì mình đang làm gì thế này.


Tối đó, trước khi đi ngủ, tôi không khỏi ngẫm lại ngày hôm nay.

Nhắm mắt lại, ký ức ùa về trong đầu. 

Tôi nhận ra trên đời có hai loại ‘hạnh phúc’. Sau khi chịu đựng cuộc sống phong ba bão táp này, tôi mới nhận ra loại thứ hai.

--- Mặc dù lắm lúc mệt muốn chết! Nhưng cũng vui nữa.

Đúng, đó là cảm xúc thật sự của tôi.

Ví dụ như – không, chả phải là ví dụ, là chuyện thật luôn.

Từ ngày em gái tôi biến mất, mỗi sáng mỗi đêm đều như thế.

Con trai gặp con gái. Đi chơi cùng nhau. Tán dóc với nhau. Đúng như Kuroneko miêu tả.

Đúng thế.

Đôi anh em chúng tôi từng xa cách nay lại một lần nữa được đoàn tụ. Câu chuyện của tôi – của chúng tôi đã bắt đầu từ khi đó.

….Nếu nói mấy câu xấu hổ thế ra, đảm bảo con bé sẽ lại lườm tôi:

‘Buồn nôn.’

Chắc chắn nó sẽ nói thế. Thật là một cô em gái phiền toái.

Nhưng tại sao?

Tại sao mỗi khi nghĩ tới cảnh đó, tôi luôn nở nụ cười dịu dàng gượng gạo?

Miệng thì kêu nó phiền toái, nhưng tay tôi lại xoa đầu con bé.

Cảm giác ngứa ngáy này ---

Lẽ nào cũng là một loại ‘hạnh phúc’ sao?

Đúng rồi. Mỗi người có khái niệm ‘hạnh phúc’ khác nhau. Hôm nay, lúc này, chính thời điểm này – tôi thấy mình thật hạnh phúc.


Sau khi trở thành người yêu của Kuroneko, cuộc sống thường ngày của tôi trở thành như thế. Cứ nghĩ đến cô bé là vui rồi --- mỗi ngày trôi qua, tôi càng thêm yêu Kuroneko hơn.

Giá như mùa hè này vĩnh viễn không bao giờ chấm dứt thì tốt biết bao. 

Khi đó, tôi thành tâm mong là như vậy.

‘Nghi thức’ tiếp theo của chúng tôi là ---

Chơi trong phòng của senpai.

Có cảm giác càng lúc càng gần bước hôn nhau hơn.

Tóm lại hôm nay Kuroneko đến nhà tôi chơi. Không phải đến với tư cách bạn của Kirino mà là bạn gái của tôi.

“Chào em.”

“…Quấy rầy.”

Tôi ra cửa đón Kuroneko. Hôm nay cô bé mặc một bộ váy liền áo màu trắng. Chắc cô bé thích bộ này lắm, ngày nào cũng thấy mặc.

“…Em gái anh đâu rồi?”

“Nó đi chơi với bạn bè rồi.”

Gần đây con bé toàn đi cùng Ayase.

Kirino…nó sẽ nghĩ gì về quan hệ của mình và Kuroneko?

--- Nếu sắp tới có ‘một cô gái rất quan trọng với anh’ tỏ tình …anh phải suy nghĩ thật cẩn thận

Tôi có cảm giác con bé sẽ ủng hộ.

Dẫn Kuroneko đến phòng xong, tôi đi mang trà và đồ điểm tâm đến.

“Ok, giờ làm gì?”

Tôi chờ Kuroneko lôi quyển ‘Ghi chép vận mệnh’ ra, nhưng hôm nay cô bé mang laptop đến.

Cả hai ngồi xuống giường. Tôi chọn ngồi bên cạnh, vì nếu ngồi trước mặt có khi cô bé lại tức vì quần lót bị tôi nhìn thấy. Có điều ở tư thế này, tôi không thể không chú ý đến phần cổ của Kuroneko.

“Hôm nay em muốn chơi thử một game.”

“Hử?”

Đang mơ mộng tự sướng đột nhiên cô bé nói một câu khiến tôi giật cả mình.

“Cái game em làm với câu lạc bộ ấy à?”

“Vâng. Game đi cảnh bắn ruồi.”

“Cái game dựa trên nền tảng mà hội trưởng làm à?”

“Từ lúc nghỉ hè – em với Sena đã bắt đầu làm rồi.”

Sena hử? Quan hệ đã tốt đến mức gọi nhau bằng tên rồi cơ à?

“Thế còn cái game nhập vai thì sao?”

“Bọn em làm được nửa thì bị bí. Thế là trong lúc chỉnh sửa thì tranh thủ làm cái này.”

“À, ra thế.”

Nghe Kuroneko nói thế tôi thấy có chút không đúng, nhưng rất nhanh đã bỏ qua nó.

Kuroneko đắc ý giải thích:

“Vì Sena tham gia nên giờ game cân bằng hơn nhiều. Không hổ là chủ nhân của ‘Ma Nhãn’.”

Không hẳn là giải thích, nghe cứ như đang khoe bạn ấy. Tôi không khỏi nở nụ cười.

“Thế em làm phần gì?”

“Hừm hừm…cứ chờ là biết.”

Kuroneko mở game lên. Trước hết là màn hình chờ giới thiệu. Tựa game có tên là Megidolaon[22]. Game cũ của hội trưởng đây mà.

“Em làm logo cho nó đấy.”

“À ra thế. Thảo nào có phong cách của em lắm.”

Màu sắc chủ đạo là đen và tím, đúng hai màu cô bé thích nhất.

“Em thấy dùng tựa đề chữ hán cũng chả vấn đề gì, nhưng theo ý của Sena thì dùng cái này cho nó máu.”

“À…”

….Không biết từ khi nào, cô bé đã biết lắng nghe ý kiến của người khác.

“--- Anh chơi thử đi”

Kuroneko đặt laptop lên giường và đưa tôi tay cầm.

Có cảm giác tâm trạng của cô bé lây sang, tôi cũng thấy hưng phấn.

“Được, để anh thử phát.”

Ở màn hình chọn có khá nhiều nhân vật. Tôi vô thức chọn một cô gái trong bộ gothic loli giống Kuroneko. Và rồi ---

Đến đây! Nếm thử ngọn lừa từ địa ngục đi!

Lại nghe một giọng nói hâm hâm vang lên.

“Giọng em đây mà?”

“Hahahaha…anh thấy thế nào?”

“Giật hết cả mình. Ra em tự thu giọng của chính mình vào game à.”

Tôi vui vẻ chơi game, nhưng mà ---


*Bùm bùm aaaaaaaaaaaa*

“Anh lại chết rồi.”

“….Tại game này khó quá.”

“Thật không? Em thấy dễ mà.”

Với em thì dễ rồi. Nhưng anh thì…

“Nè, về cái -- ờ thì, tiếng mỗi khi nhân vật trúng đón ấy, có….”

“Hoàn toàn cần thiết.”

“…Thật không?”

Tôi ngồi xếp bằng trên giường, hai tay nắm chặt tay cầm. Nhân vật trên màn hình sống lại và trò chơi tiếp tục. Kuroneko đặt tay lên lưng tôi tựa như đang cùng nhìn màn hình.

Lần này tôi đã cố gắng cẩn thận rồi, nhưng mà ---

“Á…cái gì thế….”

“Dừng lại…dừng lại đi….”

“Á ~~ Kya ~~”

Cứ ăn đòn liên tục. Chưa kể với những âm thanh ấy thì không khí bất tri bất giác trở nên rất kỳ quái. Bên tai, tiếng Kuroneko rì rầm vang lên như một lời nguyền:

“…Senpai? Anh đang cố ý chơi kiểu đó à?”

“Không, không phải thế?”

“Thế sao anh chết lắm thế? Vô dụng quá mức.”

Tại vì em dán vào lưng làm anh bị phân tâm!

Và…vân vân, không tiện nói ra

“…Ara ara…đành vậy thôi…anh bỏ tay ra chút.”

“Bỏ tay ra hả….”

Vẫn dán vào lưng tôi, Kuroneko đè tay lên tay cầm.

“Nhìn màn hình kìa.”

“Ừm ừm.”

“Trước hết là cần tìm một chỗ tốt…à chỗ đó khổng ổn…sang trái một chút nữa…”

“Thế này hả?”

“Ừm, tốt….bắt đầu bắn đi --- nhanh hơn nữa”

“……..”

“Á! Đừng! Muốn chết à!”

Nói thế nào nhỉ….Nếu chỉ nghe tiếng thì có vẻ bọn mình đang làm chuyện gì bậy bạ thì phải?

Ở đây chả lẽ chỉ có mình là nhận ra thôi sao?

Đang đầu váng mắt hoa thì….

*Rầm*. Cửa bị đạp tung ra. Chúng tôi sợ hết hồn nhìn người vừa lao vào….

“Wow, Kirino!”

Hóa ra là Kirino.

“…Grrr…”

Chả hiểu sao con bé trông rất khó chịu.

“Ara, cô về rồi à?”

“ – Em về lúc nào thế?”

Dù cả tôi và Kuroneko cùng hỏi, Kirino không đáp. Con bé chỉ dán mắt vào màn hình laptop, vào tôi và Kuroneko, sau đó thì thào:

“…Hai người đang làm gì thế?”

“Chơi game.” * 2

“À ra thế…! Thế còn…!”

Con bé rõ ràng là đang dao động.

“Thế em nghĩ bọn anh đang làm gì!”

“Chả có gì cả!”

Kirino rõ ràng là hiểu nhầm bọn tôi làm gì đó bậy bạ rồi.

Tôi không biết nó về khi nào, nhưng vách tường này rất mỏng.

Tôi hiểu cảm xúc của nó. Chính tôi thỉnh thoảng cũng khó chịu vì mấy âm thanh kỳ quái vang lên từ bên kia vách. Nhưng cho dù tôi hiểu vì sao con bé dao động không có nghĩa là người khác cũng hiểu.

“?”

Đó là Kuroneko. Mắt nghi ngờ khó hiểu, cô bé nhìn chúng tôi:

“…Đã về thì sao không vào. Nhìn giày là biết tôi đến rồi.”

“Ngốc à. Tôi chả có cái sở thích đó.”

“Cô mới là đồ ngốc.”

“Hả? Cô nói cái gì?”

“Tôi bảo cô là đồ ngốc. Sao cố cứ phải để ý nhiều thế làm gì? Cứ vào đây chơi cùng không được à?”

“…Hả? Làm sao tôi làm thế được?”

Có cảm giác lại sắp cãi nhau rồi.

“Nếu cô thấy mình thừa thãi thì ngay từ đầu đừng có vào!”

“Hả?”

“ --- Tôi là gì của cô?”

Kuroneko nhìn trực diện vào Kirino. Con bé bị áp đảo, không biết phải làm sao.

Sau đó…

“…Bạn…bạn bè….”

Đó là câu trả lời của nó – từ chính miệng nó phát ra.

“..Đúng thế.”

Rõ ràng là chủ động hỏi, nhưng chính Kuroneko cũng ngượng. Hai đứa vừa giây trước còn đang to tiếng mà giờ đã yên lặng rồi.

Kuroneko kho khan một tiếng rồi bình tĩnh nói.

“Game này tôi mới làm…chơi thử không?”

Nhưng Kirino….

“…Thôi để khi khác.”

Con bé thì thào, sau đó nó gần như chạy trốn khỏi phòng tôi.

Nhưng nó không đập cửa, thay vào đó là nhẹ nhàng đóng lại, tựa như đang nói ‘tớ không giận đâu’.

“…Thế sao.”

Kuroneko yên lặng nhìn cánh cửa đã đóng.


Kỳ nghỉ hè đã sắp đến hồi kết.

Tôi có rất nhiều kỷ niệm vui vẻ với Kuroneko. Mặc dù ngày nào cũng gặp nhau nhưng mãi vẫn chưa đến đoạn hôn hít. Có thể nói quan hệ của bọn tôi chưa tiến triển gì cả.

Nhưng…về mặt tinh thần, chúng tôi đã rất đồng cảm.

Buổi hẹn đầu tiên, Kuroneko biến thành Kamineko. Chúng tôi đi con đường không quen thuộc, cô bé kể về nơi làm việc, về gia đình – biết càng nhiều, tôi càng yêu Kuroneko hơn.

Lần hẹn thứ hai, tôi đến nhà Kuroneko chơi. Đó là một gian nhà ấm cúng. Tôi gặp em gái của Kuroneko. Chúng tôi khá hợp nhau. Mỗi ngày qua đi, quan hệ của bọn tôi cũng tốt dần.

“Kousaka, em thấy anh nhạt quá. Quê mùa quá sức, chả có gì đáng nói cả.”

Tốt tới mức có thể tùy ý nói thế được rồi.

Không hẳn. Với Hinata thì ngay từ đầu cô nhóc đã thế rồi.

“Em rõ ràng là đứa hư nhất trong ba chị em Kuroneko.”

“Gì? Kousaka…không được nói con gái thế.”


Nhân tiện đây là phòng trà nhà Kuroneko. Lúc này cô bé không ở đây, chỉ có hai cô em gái Hinata và Tamaki thôi. Tôi đang trò chuyện với Hinata, còn Tamaki thì ngủ trưa.

Kirino mà thấy cảnh này, con bé chắc chắn sẽ rú lên ‘Ahahahaha ~ hai cô em gái đáng yêu quá! Tới đây tới đấy!!!!!’ .

Tóm tắt hoàn tất.

Sau đó – Hinata lẩm bẩm gì đó. Tôi còn tưởng định kiếm cớ gì cơ, nhưng mà…

“Mà này….”

“Đừng có đánh trống lảng.”

“Đâu có…tóm lại, anh trông quê một cục vì quần áo với kiểu tóc của anh! Em nhỏ hơn chị Ruri nên em có quyền nêu ý kiến.”

“Hừm, em thì chắc chắn là bản Kuroneko thu nhỏ rồi.”

Mà đâu cần đến mức nói cả quần áo anh chứ

“Ừm. Đây mắt của mẹ này. Mẹ cũng giúp em cắt tóc nữa. Gần đây chị Ruri còn tự mình may quần áo!”

“À ha, hóa ra cô bé tự làm bộ gothic loli ấy.”

Sau đó Hinata bắt đầu nghịch tóc. Con nhóc rút một cái gương lược ra rồi tự chải đầu.

“Nè nè! Thế nào? Kousaka? Có giống chị Ruri không?”

Màu tóc của em hơi sáng hơn chị mình đấy.

Nhưng nếu Kuroneko học tiểu học thì đúng là sẽ trông thế này.

Có khi gọi em là Lolineko được đấy ..nhưng mà…

“Kuroneko chắc chắn đáng yêu hơn.”

“Người yêu khen nhau kìa --! Trong mắt anh thì chị ấy chắc là người đẹp nhất rồi.”

“Làm gì có vụ ấy.”

“Quần áo? Lẽ nào vì bộ đồ quê mùa này!? Chờ đó!”

“Đừng có cởi đồ ra ở đây! Kuroneko thấy thì sao hả?”

Tôi gầm lên. Hinata vẫn đứng thắng, nói trong thắng lợi:

“Ahahaha…em đùa thôi…không cởi thật đầu…có điều anh lớn tiếng thế…chắc chị Ruri nghe thấy rồi đấy.”

Ôi nguy rồi. Vì tôi thường phải gặp mấy người cứng đầu như Sena, Kirino hay Saori nên thành thói quen cứ gào lên rồi.

“Hinata! Em phải giúp anh giải thích hiểu nhầm!”

“…Anh vô dụng quá, Onii-chan.”

Ừ. Cũng phải thừa nhận là dạo này mình quỳ hơi nhiều.

Thỉnh thoảng Hinata gọi tôi là Onii-chan. Mỗi lần nghe thế, tôi thấy một cảm giác khó giải thích dâng lênh trong lòng. Chính xác thì..giống như mỗi lần tôi chơi đống eroge ép cho bản thân vậy. Đương nhiên cô nhóc không nhận ra (nhận ra thì tôi đã xong đời rồi).

“Mà này.”

Có lẽ thông cảm, Hinata đổi đề tài:

“Sao anh Kousaka lại gọi chỉ Ruri là Kuroneko?”

Tại sao lại gọi Kuroneko là Kuroneko. Lúc đầu tôi còn tưởng đây là câu hỏi triết học cơ, nhưng – hỏi kiểu này chắc là chả có ẩn ý gì đâu.

“Đấy là nickname của chị ấy. Bút danh nữa luôn. Từ khi offline gặp nhau đến giờ đã gọi kiểu đó rồi.”

“Cái đó em dư biết. Em không hỏi chuyện này.”

Hinata liếm môi. Giống Kuroneko quá trời, cảm giác như đang nói với cô bé luôn.

“Sao anh còn gọi người yêu bằng nickname? Cứ gọi Ruri là được mà?”

“Nhưng mà ~ thấy ngượng lắm.”

“Hả????? Hai người có thật sự là học sinh cấp ba không đấy?”

“Lắm mồm.”

Tôi thẹn quá hóa giận, đổi đề tài.

“Mà nhắc đến cách gọi thì …”

“..Gì?”

Tôi hướng về phía Tamaki đang ngủ trưa:

“Sao Tamaki cứ gọi Kuroneko là ‘Onee-sama’. Gọi là ‘Onee-chan’ chưa đủ à? Còn gọi anh là ‘Onii-chan’ nữa.”

“À, cái đó hả?” Hinata đáp “Vì…chị Kuroneko bảo là ‘từ nay trở đi gọi ta là Onee-sama’.”

“ – Thật à?”

“Vâng.”

Có cảm giác câu này từ anime ra, nhưng thôi kệ.

“Kuroneko ở nhà cũng thế à?”

“Cái này….”

Kuroneko và Tamaki vừa tắm xong cùng nhau.

Kuroneko đứng trước gương và nhìn hơi nước bốc lên từ cơ thế.

Kuroneko : Hừm hừn…sức mạnh của ta đã tăng lên rồi. Ta có thể dùng mắt thường nhìn thấy được.

Tamaki : (Ngây thơ) : Đây là hơi nước nóng sau khi tắm mà Onee-sama.

Kuroneko : (Giận giữ) : Nhanh nhanh đi lau người đi

“Còn có vụ ấy nữa cơ.”

“Nghiêm trọng hơn anh tưởng đấy.”

Bắt đầu khiến người ta lo không biết cô bé có ảnh hưởng xấu gì đến mấy đứa em gái không nữa.

Tôi xoa xoa thái dương, hỏi ngay vấn đề căn bản nhất:

“Tại sao – anh đến nhà bạn gái mình chơi mà giờ lại phải chơi với em gái của người yêu?”

“…Em nghĩ anh đã hỏi câu này rồi thì phải.”

Hình như hồi Kuroneko lần đầu tiên đến nhà mình cũng có vụ này thì phải.

--- Đi xem pháo hoa với senpai.

Hôm nay có một lễ hội pháo hoa bên bờ biển. Nghi thức của cô bé cũng về cái này.

“Chị Ruri thay quần áo lâu lắm. Chị ấy muốn cho anh Kousaka thấy mình xinh đẹp thế nào nên phiền anh đợi cho.”

“Thế sao?”

“Đúng thế. Nói thật nhé, anh Kousaka không ở đây chị Ruri chỉ mặc quần áo thể thảo hoặc mấy bộ quê mùa thôi.”

“Anh nghe cứ như bốc phét ấy.”

Tôi chưa từng thấy Kuroneko mặc đồ thể thao. Hình ảnh của cô bé trong lòng tôi sẽ tan tành mất.

“Đâu có!”

Nói đến đây thì có vẻ Kuroneko đã thay đồ xong.

“…Để anh đợi lâu rồi.”

Cửa mở. Cô bé bước vào. Hôm nay em mặc một bộ yukata.

Không biết Tamaki đã dậy từ khi nào. Cô nhóc dụi mắt sau đó nhìn ‘Onee-sama’, ánh mắt đầy hâm mộ.

“Wow ~~”

Phản ứng này cũng là dễ hiểu. Bộ yukata càng làm tôn lên vẻ đẹp của Kuroneko đến cực hạn.

“Wah….”

Tôi nhìn đến mê đi --

“…Trông em như công chúa Kaguya vậy.” [23]

Vô thức nói ra cảm tưởng của mình.

“Ôi…anh…nói cái gì thế….”

Kuroneko ngạc nhiên cúi đầu. Tamaki mỉm cười một cách ngây thơ:

“Onee-sama trông xinh quá phải không?”

“Đúng. Rất đúng.”

“Ngốc…ngốc ạ.”

Kuroneko xấu hổ lấy tay áo che miệng.

Xem ra khen ngợi là chuẩn rồi. Hay lắm Tamaki.

Không giống Saori, Tamaki là trời sinh hòa giải viên. Cô nhóc đáng yêu tới mức mọi thứ xung quanh đều bình tĩnh lại. Tôi không khỏi mong đợi tương lai của em.

“Tốt – đi thôi nào.”

“Vâng.”


Chúng tôi bước đi dưới ánh hoàng hôn, dưới sự chúc tụng của các em nhỏ.

“Đi đường cẩn thận, Onee-sama, Onii-chan.”

“Cố lên nhé ---“


Tôi hạnh phúc quá. Ai mà ngờ lại có ngày hôm nay – chỉ nghĩ đến thôi đã muốn khóc rồi.

Bọn tôi đã đến bãi biển. Ban đêm, biển rộng, dưới ngọn hải đăng là chỗ bắt mắt nhất. 

Năm này lễ hội pháo hoa hơi muộn nhưng vẫn hết sức náo nhiệt. Có hẳn một hàng dài người xếp hàng lên tháp.

“ --- Xem ra không lên nổi đó rồi.”

Còn vài chỗ quanh các thảm cỏ ở bờ biển nhưng đã có người ngồi cả. Xem ra chỗ này cũng khá hợp cho các đôi người yêu.

Bọn tôi đi tới đi lui một chút tán chuyện.

“Có quầy đồ ăn này – em thử chút gì không?”

“Không cần đâu.”

“Ổn không? Có đói không?”

“Không sao.”

Sau đó đột nhiên Kuroneko chú ý đến cái gì đó, dừng lại

“Kẹo đường Meruru này…”

“Cho em Tamaki à?”

“…Vâng.”

Chúng tôi mỉm cười sau đó đi đến cửa hàng. Mua kẹp đường Meruru xong, bọn tôi mua thêm một cái mặt nạ Maschera nữa.

“Không ngờ trong lễ hội pháo hoa lại bán cả cái này đây.”

Tôi vừa xem xét cái mặt nạ vừa nói. Kuroneko nhìn tôi cười khổ:

“Em nhờ nghỉ hè năm ngoái em cũng mua một cái.”

“Ừ, anh cũng thỉnh thoảng thế. Xem ra giữa chắc ví tiền trong mua hè cũng không dễ đâu.”

“Vâng. Đúng ý người bán mà lại.”

Kuroneko vừa nói vừa nhìn các quầy hàng hai bên. Sau đó tôi ít khi có dịp xài tiền, căn bản vì bạn gái tôi nhất định không cho tôi trả.

Tiếp theo bọn tôi đi chơi bắt bóng nước. Rồi đến bắn súng. Tôi tận mắt chứng kiến tài xạ kích của Kuroneko, phần thưởng rơi như mưa. Đến lúc chơi rút thăm, Kuroneko ham đến mức suýt nữa thì lỡ mất biểu diễn.

Cuối cùng ---

Chúng tôi nhìn lên bầu trời trên mặt biển.

*Bùm – Bùm.*

Vô số pháo hoa rực rỡ bùng lên trên mặt biển.

“…Đẹp quá.”

“…Vâng.”

So với pháo hoa, tôi ngắm người yêu bên cạnh nhiều hơn – nhưng trong miệng vẫn nói ra như vậy.

“…Sắp hết mùa hè rồi.”

“…Vâng. Còn vài ngày thôi.”

Hôm nay tâm trạng của tôi và cô bé hẳn là giống nhau.

*Bùm – Bùm -- Bùm.*

Oreimo08 220

Một loạt bắn kết thúc lễ hội. Mọi thứ trở lại yên tĩnh như cũ.

Một lúc sau, tôi thấy người yêu nhúc nhích. Quay sang nhìn đã thấy Kuroneko mặt đỏ bừng nhìn lại.

“…Sao?”

“…….À…”

Giọng cô bé rất nhỏ.

“…Mùa hè này với em..anh thấy thế nào?”

Ngốc ạ, giờ em còn nói gì thế.

Tôi nhìn lên trời nói:

“ --- Anh rất vui. Mùa hè này với em cả đời anh sẽ không quên.”

“…Thật không.”

“Ừ. Anh càng yêu em hơn.”

“…Cám ơn anh, Kyousuke.”

Đêm này là kỷ niệm đẹp nhất của chúng tôi.

Hai chúng tôi từ đầu đã tìm tòi xem quan hệ của mình là gì. Xem ra tôi đã chọn đúng rồi. Nếu đây là eroge thì sắp đến kết thúc và danh sách nhân viên.

Không. Không đúng. Quá sớm.

Vẫn còn vài trang của quyển ‘Ghi chép vận mệnh’.

Không nên để vài ‘nghi thức’ không hoàn thành.

Tiếp theo là nhiệm vụ vui tươi gì – ‘Kuroneko muốn làm với tôi’ – không thể đợi nổi.

Trên đường về, tôi hỏi lòng đầy mong đợi.

Vẫn là câu mà tôi đã hỏi rất nhiều lần.

Oreimo08 222

“ – Tiếp theo là gì?”

“…Tiếp theo…là cái này.”

Kuroneko mở trang tiếp theo của quyển ‘Ghi chép vận mệnh’ ra cho tôi xem.

Nó viết là :

--- Chia tay với senpai.


Chương bốn Edit

Chuuninyou. Jyakigan. Thêm một chút denpa. [24]

Đó là đặc tính của người yêu tôi – của cô gái mang tên Kuroneko.

Bất kể thế nào, đùa kiểu này cũng quá trớn rồi.

---- Chia tay với senpai và vân vân

Đã vài ngày sau lời tiên đoán đó. Đầu óc tôi gần như không nhớ được chút gì. Trong ngày lễ hội pháo hoa ấy --- sau khi chia tay với Kuroneko ngay tại chỗ (không phải có ý kết thúc quan hệ luôn), vừa về đến nhà tôi còn nhớ mình đã gửi tin nhắn rồi.

“Em đùa phải không?”

------ Không có câu trả lời.

Không có hồi âm. Điện thoại gọi Kuroneko cũng không nghe.

“….Ghi chép vận mệnh cái gì chứ, chết tiệt.”

Rõ ràng là đùa ác ý đây mà. Tranh thủ mấy ngày nghỉ còn lại gọi điện hẹn lại là xong ngay thôi.

Lúc đầu tôi còn lạc quan nghĩ thế, vậy mà về sau lại không thể gọi cho Kuroneko nổi. Tôi đành chịu ấm ức suốt thời gian này.

Mấy ngày này, nói đơn giản cắm đầu học. Cũng chả phải gì hay, cứ vùi đầu học là phương pháp trốn tránh thực tại tốt nhất. Chưa kể đây cũng là ước định của tôi và cô bé.

“Vì hẹn hò với Kuroneko mà Kousaka Kyousuke trượt tốt nghiệp” – tôi tuyệt không cho phép tình huống này xảy ra. Tôi hạ quyết tâm với bản thân.

Chưa kể vấn đề này chỉ có thời gian mới giải quyết nổi, cũng không lo nghiêm trọng hơn.

“ --- Vào năm học mới là mình gặp lại Kuroneko ngay ấy mà.”

Vì thế không cần phải hoảng lên chạy loạn.

Khi đó tôi nghĩ thế.


Sau khi kỳ nghỉ hè kết thúc, năm học mới bắt đầu. Sáng sớm trên đường đi tôi đã cố tìm Kuroneko, tiếc là không gặp. Tuy bọn tôi chưa từng hẹn sẽ đi học cùng nhau nhưng sau một thời gian đã tự trở nên ăn ý.

Nhưng hôm nay không gặp. Lẽ nào…cô bé cố ý tránh mặt tôi.

Thật lòng mà nói, tôi rất buồn -- nhưng tôi vẫn không nổi giận, tranh thủ giờ nghỉ đi tới dãy phòng năm nhất. Tóm lại không nói chuyện thì không được. Tôi quyết định và bước vào phòng – nhưng mà…

Kuroneko không có ở đây. Chả lẽ vừa năm học mới đã nghỉ hay sao?

Tôi không còn cách nào khác ngoài quay sang hỏi Sena:

“ --- Hôm nay Gokou không đi học à?”

Nhưng câu trả lời của Sena hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.

“Kousaka-senpai – anh nói gì thế? Bạn ấy đến làm gì?”

“Gokou-san chuyển trường rồi.”

Giọng nói pha chút cô đơn và thức giận.

Đừng khơi lại nỗi đau này nữa. Tôi tựa hồ nghe thấy ý trách móc vang lên.

“…Hả?”

Đương nhiên tôi không hiểu gì hết. Đầu óc tôi sa vào hỗn loạn quay cuồng.

“Chuyển trường!? Hả? Cái gì? Thế là thế nào?”

“Sen, senpai?”

“Này! Đến cùng là có chuyện gì! Tại sao ---!”

“Đau…anh bình tĩnh chút.”

Tiếng la làm tôi tỉnh lại. Tôi bỏ tay khỏi Sena, xin lỗi:

“Xin lỗi….”

“Không sao…nhưng nhìn bộ dạng này hình như anh chưa biết gì hết…Nói thật em cũng không hiểu, có điều cũng giống phong cách của bạn ấy….”

Trước hết đi chỗ khác đã.

Một thằng năm cuối tự dưng đến lớp học năm nhất làm ầm lên thì gây chú ý quá. Vì thế phương án của Sena rất hợp lý. Con nhóc này xem ra rất coi trọng vấn đề mặt mũi đấy.

Chúng tôi đi ra sau trường – cũng là nơi Kuroneko tỏ tình với tôi.

Tựa hồ tôi thấy được chút ám hiệu rồi.

“Nói lại anh nghe xem nào --- “

Sena đang dẫn đầu đột nhiên quay lại nhìn tôi.

“Gokou-san chuyển trường rồi.”

“Anh chưa từng nghe nói vụ này – thật không?”

“Thật.”

“Thật…sự sao?”

“Vâng”

Sau khi tôi hỏi xong, khóe mắt Sena đã lóng lánh.

Một người bạn tốt vừa chuyển đi – cô nhóc chắc cũng buồn.

“Có…nhầm lẫn gì không?”

“….Anh đáng ghét quá, senpai.”

Chả có lý do gì để dối trá tới mức này cả. Lẽ nào… là thật?

Kuroneko…thật sự đã chuyển trường rồi?

“Sao…sao không nói cho anh biết vậy.”

Tôi đã bớt chủ ngữ Kuroneko đi, nhưng vì thế Sena tưởng là đang nói mình.

“Em tưởng anh phải biết rồi, vì dù sao anh cũng là --- bạn trai của Gokou-san mà.”

………Đau đớn quá.

Lời nói vừa rồi đâm thủng trái tim tôi.

“Còn cái game hai đứa cùng làm?”

“Lúc đầu là bị ngưng. Trước khi kỳ nghỉ bắt đầu, em đã biết Gokou-san sẽ chuyển trường rồi – vì thế bọn em cùng tranh thủ làm nó.”

”Bắt đầu nghỉ hè, em và Sena cùng làm game.”

“Còn cái game nhập vai thì sao?”

“Đã xong rồi. Bọn em muốn hoàn thành game bắn ruồi này đã rồi dứt điểm cả thảy.”

Ra là thế….

“Ra là thế…Ra là thế à…”

“…Senpai, anh có sao không? Trông anh như sắp chết ấy.”

“…Không sao. Không vấn đề gì.”

Ít nhất bây giờ không sao. Nhưng vẫn thấy choáng váng quá…đầu óc vẫn không thể xác định được tình huống hiện tại….

Một chốc sau, khi đã hiểu rằng Kuroneko thật sự chuyển đi --- cảm xúc ào ạt nổi lên.

Tôi vẫn không thể tin cô bé cứ thế mà biến mất.

Chừng nào tận mắt nhìn thấy, còn không tôi sẽ không tin. Ai nói gì cũng kệ.

Có bị đá cũng được. Không, không hoàn toàn là ổn, nhưng cũng còn chấp nhận được. Dù sao, ít nhất – tôi vẫn có thể gặp Kuroneko. Cho dù không phải người yêu, chúng tôi vẫn có thể gặp nhau chơi đùa, cùng tận hưởng thú vui chung.

Nhưng ---

“Nhưng! Kuroneko! Em không thể cứ thế mà biến mất được!”

Trường học vừa tan là tôi lập tức ào ra khỏi công. Mục tiêu đương nhiên là nhà cô bé. Một căn nhà ấm áp dịu dàng, nơi tôi gặp mấy cô em gái đáng yêu.

Tôi vừa chạy vừa tự hỏi – Kuroneko đột nhiên biến mất chắc chắc là hiểu nhầm thôi. Chắc là cảm cúm hay gì thôi. Tôi chạy đến thế này chắc cô bé sẽ phun ra vài câu ác độc kiểu kiểu ‘…Đồ ngốc. Ngươi tới đây làm gì? Ta đã chia tay với ngươi rồi, nhân loại vô tri.’

Không thể nào – không thể nào có chuyện cô bé tự nhiên biến mất được.

“Nói dối…nói dối phải không?”


Đến nhà Kuroneko, tôi cứng đờ ra. Trước mắt tôi là căn nhà trống rỗng. Nhìn biển tên bị gỡ, tôi ngơ ngẩn bước vào.

“Xin lỗi có ai ở đây không!?”

Cho dù tôi la to đến mấy cũng không có ai trả lời. Tủ giày ngay cửa đã biến mất.

Tôi do dự tiến vào. Phòng khách. Bếp – sau đó là phòng Kuroneko.

Đồ gia dụng đã biến mất hoàn toàn. Cái TV tôi và Kuroneko cùng xem Maschera. Cái nệm Tamaki dùng để ngủ trưa. Bộ DVD Meruru mà Kirino tặng – tất cả đã biến mất như chưa từng tồn tại.

Không khí ấm cúng đã biến mất. Chỉ còn lại một cái xác không lạnh lẽo.

“……Haha”

Tôi rút cục cũng nhận ra thực tại.

Kuroneko --- đã biến mất rồi.


“…Hà…”

Về đến nhà tôi lập tức ném mình lên giường cố gọi Kuroneko – không có kết quả. Không bắt máy cũng tốt. Có nhấc máy lên cũng chẳng biết nên nói gì.

------------------ Chia tay với senpai.

Nghĩa là – tôi bị cô bé bỏ.

Dù mấy ngày trước đáng ra phải suy nghĩ cẩn thận rồi, giờ mới bắt đầu.

Cảm thấy có gì đó không đúng. Cho dù có thể là niềm tin viển vông của một thằng đàn ông không dám đối mặt với thực tại ---

Kuroneko từng yêu tôi. Không – ngay cả bây giờ cô bé vẫn yêu tôi. Tôi tin chắc thế.

Em vĩnh viễn yêu anh.

Lý do tôi đồng ý hẹn hò với Kuroneko là vì muốn đáp lại một cô bé thẳng thắn, mãnh liệt, thật tâm. Đây là lần đầu tiên có người kiên quyết nỗ lực theo tôi đến vậy. Tôi vui sướng tới mức không kìm được.

Lúc đó những lời Kuroneko nói ra không phải là dối trá. Tôi tin chắc thế.

Vì sắp chuyển đi xa --- nên cô bé mới chia tay sao?

Không, cho dù kiểu gì cũng không vì thế mà chia tay --- còn có tình yêu xa xôi cơ mà.

Lẽ nào --- sau khi hẹn hò cô bé ghét mình?

Lý do này – có thể.

Mùa hè của chúng tôi tràn ngập tiếng cười. Tuân theo quyển sách tiên tri đen xì, bọn tôi có rất nhiều cuộc hẹn.

--- Hẹn hò với senpai.

--- Để senpai hiểu rõ mình hơn.

--- Mời senpai đến nhà.

--- Đến nhà senpai chơi.

--- Rủ senpai đến phòng.

--- Cùng senpai đi bể bơi.

--- Đi xem pháo hoa với senpai.

Chúng tôi làm rất nhiều là khác. Tất cả đều là những ký ức tôi trọn đời không quên. Càng thân nhau, tôi càng thích cô bé hơn.

Nhưng ngược lại – có thể cô bé lại không thấy thế. Không chừng – sau khi hẹn hò, Kuroneko chán tôi.

“---- Chia tay với senpai.”

Đến mức cô bé tự mình ghi một lời tiên đoán như thế.

Đến mức tự biến lời hứa yêu trọn đời thành dối trá.

“Mình không ngờ là…thất bại rồi.”

Bad end rồi. Còn tưởng có Happy end, ai dè lại ngã xuống vực sâu.

Tôi có cảm giác mình nên làm gì đó, nhưng cơ thể đã quá mệt mỏi rồi. Mí mắt trĩu nặng, tôi ngủ gật như một cái xác không hồn.


Khi tôi tỉnh lại đã là đêm khuya. Đồng hồ chỉ một giờ sáng.

“Mình ngủ gật mất.”

Đến là nhục. Bị bạn gái bỏ chứ.

Đến cùng là thế nào đây.

Câu hỏi trong đầu khiến tôi không khỏi cười gượng. Kyousuke…chú mày nghĩ chú còn làm được gì? Kuroneko không nói một lời bỏ đi rồi đấy. Cũng đá chú luôn rồi.

Cho dù đang tự đấu tranh tư tưởng ,tôi vẫn băn khoan ‘đến cùng là thế nào đây’.

Giống như gieo quẻ, tung âm dương …nôn nóng, bất an….

…Đến cùng là thế nào đây…

“Giờ không phải lúc nghĩ cái này!”

Mình đúng là thằng ngu!

Tôi nhảy ngay xuống giường.

Định nghĩ lung tung đến bao giờ nữa! Phải nghĩ thẳng vào chuyện quan trọng nhất!!

Thứ nhất! Thứ nhất! Chuyện Kuroneko tự dưng biến mất ---

Kirino có biết không?

“ --------------- ”

Tôi gãi đầu gãi tai cố lấy lại tỉnh táo. Đập đầu vào tường vài cái – sau đó rút di động ra.

Tôi muốn nghe ý kiến người khác. Một mình không nghĩ ra nổi chuyện gì.

”Những lúc đau đớn thống khổ, đừng ngại. Lúc nào cũng có thể tìm tớ.”

Tôi nhập số của cô bạn thơ ấu của mình.

“….Không.”

Sau đó gập điện thoại lại không gọi.

Căn phòng kia hy vọng là không khóa. Hy vọng con bé quên khóa cửa. Tôi chuẩn bị sẵn tinh thần gặp thất bại trước khi xoay nắm đấm. Một tiếng động nhỏ vang lên, cửa đã nhẹ nhàng mở ra.

Nếu cửa mà khóa, tôi dự tính về phòng gọi Manami.

…Tối quá.

Nhìn có vẻ con bé ngủ rồi. Tôi vô thức bước đi thật nhẹ nhàng.

Đến bên giường, đập vào mắt tôi là một khuôn mặt ngủ yên bình.

Đã sớm biết con bé ngủ ở đây, vậy mà lúc nhìn thấy nó tim tôi lại đập rộn lên.

“….Kirino.”

--- Người đẹp ngủ trong rừng. Đó là ấn tượng đầu tiên của tôi --- xem ra chứng siscon đã đến mức hết thuốc chữa rồi. Thật sự tôi không đành lòng đánh thức nó dậy. Đã bao lâu rồi mới thấy nó ngủ ngon lành không chút phòng bị thế này.

Một cảm giác chua xót nổi lên trong lòng.

“……."

Do dự một chút, sau đó tôi chạm nhẹ vào gò má mềm mại của nó.

“Này…”

Con bé không tỉnh dậy. Có vẻ hơi nhẹ quá.

“Thật là – em ngủ gì ngủ ghê thế.”

Sau đó tôi kéo chăn của nó xuống.

--------- Đúng như dự đoán, nó vẫn không tỉnh. Con bé ngủ say quá, đến mức có cảm giác tôi sờ ngực nó cũng không dậy.

“………………..”

Đoạn yên lặng này không có ý nghĩa gì đâu nhé, đừng có đoán mò lung tung.

“Rồi.”

Tôi hạ quyết tâm và cúi xuống gần sát em gái mình. Đương nhiên tư thế này không giống như hai người đang cưỡi nhau – nhưng cũng hao hao giống hoàng tử chuẩn bị đánh thức công chúa ngủ trong rừng. Tôi cúi đầu đưa mặt về phía con bé.

Đương nhiên tôi không định hôn nó, chỉ định gõ vào má nó mấy cái thôi….nhưng có một việc ngoài ý muốn xảy ra .

“…Ưm.”

Kirino đang ngủ say đột nhiên vòng tay lên ôm lấy cổ tôi.

--- Hả? Em…chờ đã….Này!

“Hì hì hì…Miyabi-chan… ❤"

Con bé ôm chặt tôi lại.

“Cái…cái…”

Anh, anh không phải Miyabi-chan đâu….

Đang luống cuống không biết làm sao, tôi nhận ra trong lúc mơ màng, em gái đã ôm chặt lấy mình – và rồi.

“Ưm ~ chụt chụt.”

“Oái oái oái!”

Vừa…vừa nãy…đã chạm chưa? Hỏng bét, hỏng bét!

“Ngốc ạ -- mau dậy đi nào.”

Vẫn ở tư thế chuẩn bị hôn nhau, tôi vỗ má con bé.

*Tách tách*. Vỗ nhẹ hai cái xong có vẻ cũng có tác dụng

“Đau….cái gì? Hả???”

Kirino ngơ ngác nháy mắt mấy cái.

“Cái --- gì!”

Nhận ra nó đang ôm chặt tôi ở khoảng cách cực gần, con bé trợn tròn mắt. Để nó hét ầm lên thì hỏng bét – vì thế tôi vội lấy tay bịt mồm em gái mình lại.

“Ưm! Ưm ưm!”

“Trật tự nào…! Em nghĩ bây giờ là mấy giờ rồi?”

“Ưm--! Ưm ưm ưm ưm ----!”

Con bé ra sức chống cự.

“Ngoan ngoãn nào….”

Anh trai đêm khuya lẻn vào phòng em gái, nhảy đè lên người em gái đang ngủ say, lấy tay bịt mồm nó rồi bảo ‘ngoan ngoãn nào’ trong lúc con bé ra sức chống cự.

Khách quan mà nói thì chả khác cưỡng hiếp là mấy nhỉ? Cũng dễ hiểu vì sao Kirino lại giãy giụa kịch liệt.

“Ưm ---! Ưm --! Ưm!!!”

“Không phải thế Kirino! Không phải như em nghĩ đâu!”

“Ưm--! Ưm ưm – ưm ưm!!!!”

Đừng khóc mà!

“Nghe anh nói nè! Anh buông tay ra đây. Em đừng hét lên nhé? Tuyệt đối đừng hét lên nhé!”

“Ưm! Ưm!”

Kirino nước mắt lưng tròng gật đầu hai cái.

“Rồi.”

Tôi bỏ tay khỏi miệng Kirino.

“Anh, anh tấn công em gái anh giữa đêm ---?”

“Anh đã bảo không phải thế rồi mà! Nói bé thôi đừng để bố mẹ dậy!”

“Nhưng, nhưng mà…!”

“Làm ơn đi! Anh có chuyện quan trọng muốn nhờ em…”

“Anh nhờ kiểu đè lên em gái anh?”

Tôi mặc kệ, nhìn thằng vào mắt Kirino.

“…Em cũng từng làm thế với anh còn gì?”

Đó là chuyện của hơn một năm trước.

Tôi vừa nói xong, Kirino lập tức tỏ ra kinh ngạc. Chúng tôi cứ thế đối mặt nhìn nhau.

“…Tch.”

Sau cùng con bé có vẻ bỏ cuộc, quay đầu đi chỗ khác.

“….Thả em ra đã.”

Sau khi tôi bỏ nó ra, Kirino từ từ ngồi dậy. Xem ra nó chịu nghe tôi nói rồi. Đang định bật đèn lên thì….

“….Đừng có bật đèn lên.”

“…Vì sao?”

“Cứ thế này nói chuyện cũng được.”

“Nhưng mà….”

“…Đầu tóc em đang rối tung lên, với cả em cũng không trang điểm…anh không hiểu à?”

Kirino rù rì.

Chuyện đó tôi cũng không để ý, nhưng dù sao cũng chả liên quan nên thôi, tôi cứ thế làm theo.

“Thế…có chuyện gì?”

Kirino thúc.

Tôi đã sớm chọn lời mở màn rồi.

“ --- Anh muốn xin em một buổi thảo luận nhân sinh.”


“---- Em hiểu những gì anh nói rồi.”

Kirino chỉ yên lặng nghe tôi kể lại. Chuyện Kuroenko đột ngột chuyển đi nó cũng không biết. Xem ra chắc Saori cũng không nốt.

Kuroneko không cho chúng tôi biết chút gì cứ thế biến mất. Giống như con mèo biết được số trời đã hết --- đột nhiên biến mất.

“Con mèo chết tiệt này…tự dưng không từ biệt mà đi…Cô ta nghĩ cái gì chứ! Không thể hiểu nổi!”

Kirino nghiếng răng ken két. Cơn giận của nó lan ra khắp phòng.

Con bé ngồi trên giường, còn tôi dưới sàn. Trong bóng tối, ánh mắt sắc bén của nó bắn về phía tôi.

“Còn…anh. Anh định làm gì?”

“…Không biết nữa.”

Anh không biết mình nên làm gì, thế nên anh mới nhờ em thảo luận nhân sinh.

Kirino chỉ lạnh lùng buông một câu ‘Ra thế’. Xem ra nó rất thất vọng với ông anh vô dụng này.

Không. Đâu phải bây giờ. Con bé --- lâu nay đã thất vọng với mình rồi.

Một khoảng lặng nữa. Kirino nhìn tôi chằm chằm tựa như đang suy nghĩ gì đó.

“…Nè.”

Con bé lên tiếng nhưng lại không nói hết. Trong bóng tối, tôi không nhìn rõ nét mặt nó nhưng có thể đoán nó đang do dự. Cuối cùng Kirino thở dài:

“Em muốn hỏi anh một câu quan trọng.”

“…………”

“Anh yêu Kuroneko không?”

“ ---- Có.”

“…Cho dù sau khi cô ta làm chuyện vô lý thế, thậm chí không giải thích gì cả?”

“ --- Có. Anh yêu Kuroneko. Giờ cũng vẫn yêu.”

Tôi cũng ngạc nhiên khi thấy mình có thể nói ra những lời này.

Em gái tôi không đáp ngay. Một lúc sau, nó nói:

“Ra thế.”

Giọng nói lãnh đạm khiến tôi đau xót trong lòng.

Mắt đã nóng lên. Lẽ nào vì tôi vừa bày tỏ tâm trạng và một lần nữa nhận ra tình huống bây giờ? Hay là vì….

“…Hức.”

Tôi không kiềm được tiếng nấc. Lệ nóng trào ra không dừng được.

Thật vô dụng. Nhưng đành chịu thôi.

Nhiệt độ cơ thể theo nước mắt từng chút một chảy ra ngoài. Điều hòa đang bật – nhưng người tôi lại rét run.

Càng lúc càng lạnh. Cảm giác toàn thân như đông cứng lại.

Thực tế, không chừng tôi muốn người khác thấy mặt mềm yếu của mình. Cho nên tôi mới hỏi em gái ngay cạnh. Tôi òa khóc trước mặt con bé thay vì cô bạn thanh mai trúc mã đáng tin cậy của mình.

“Đừng, đừng khóc mà.”

Thấy anh trai đột nhiên òa khóc, ngay cả Kirino cũng giật mình. Con bé luốn cuống chân tay không biết nên làm thế nào.

“…Nào, nè.”

Do dự một lúc, Kirino lấy tay ao ngủ lau mắt cho tôi.

Sau khi lau khô nước măt, tôi hơi bình tĩnh lại một chút.

“…Cám ơn em.”

Tôi khàn khàn nói.

Không hiểu con bé có ngạc nhiên không vì câu này, Kirino thở dài một tiếng. Nó bảo:

“Anh quay lại một chút.”

“Gì?”

“…Đừng nói nhiều.”

Phòng đã tối, đôi mắt tôi còn bị nước mắt làm nhòa đi. Dù ở ngay cạnh, tôi vẫn không nhìn rõ nét mặt Kirino.

“…Thế này à?”

Tôi từ từ xoay lưng về phía em gái mình.

“Ưm, được rồi.”

“…….?”

Chờ một lúc vẫn không thấy gì.

Kirino …? Đang định quay người lại, đột nhiên con bé siết cổ tôi từ phía sau.

“Ơ? --- Em, em làm gì thế!?”

“Đừng có quay lại! Cứ quay mặt sang hướng kia!”

“Nhưng em đột nhiên siết cổ anh….”

“Trật tự! Nhìn lưng anh em tự dưng lại thấy bực mình!”

Lý lẽ kiểu gì thế ?

“Nhanh lên, nhìn đằng trước – nhanh nào!”

“…..”

Rồi rồi anh quay…đừng siết cổ anh nữa…con bé này…

Tuy nhiên nó bỏ tay ra khỏi cổ tôi, thay vào đó…

---- Ớ?

Lưng đột nhiên cảm thấy một cái gì đó mềm mại.

Một cái ôm ấm áp. Kirino rúc vào lưng tôi.

“Em…em…”

Quá bất ngờ khiến tôi cứng đờ ra – vừa nhúc nhích chút xíu, con bé đã cốc đầu tôi một cái, miệng trấn an ‘cứ ngồi yên nào’.

Vì thế tôi buông lỏng toàn thân, để mặc em gái mình tùy ý.

Kirino xoa đầu tôi và dịu dàng nói:

“Vui lên đi.”

À, nhớ hồi gặp mặt offline, khi con bé bị người ta cho ra rìa mình cũng từng an ủi nó thế này.

“ --- Em đã rất cố gắng rồi”

“Em ở phe anh mà.”

Giờ, cảnh đó lại đổi ngược lại.

Em gái đang an ủi anh trai.

“Cho dù anh trai em có vô dụng đến mấy, cho dù tất cả mọi người bỏ rơi anh, em cũng ở đây. Em sẽ ở bên anh, lo lắng cho anh, trách móc anh.”

Oreimo08 245

Thật xấu hổ kinh khủng. Mặt tôi nóng như bị lửa đốt, nhưng đồng thời tôi thấy được khích lệ, cảm thấy an tâm hơn lúc nào hết.

“ – Vì thế, vui lên đi anh.”

Gia đình. Huyết thống. Anh em yêu thương nhau. Từ ngữ gì cũng không còn ý nghĩa nữa. Dù sao thằng chậm chạp như tôi cũng chả có cách nào bày tỏ chính xác những gì mình đang cảm nhận được cả.

Chẳng qua…chẳng qua là…

“….Cám ơn em, Kirino.”

Tôi được chính em gái mình cứu giúp.

Một dòng lệ nóng chảy ra, nhưng nó không giống với khi trước.

“Người em ấm thật đấy.”

“Ớ! – Đồ, đồ ngốc!”

Kirino đột nhiên nhận ra tư thế hiện giờ xấu hổ thế nào, vội giải thích.

“…Mẹ…mẹ…mỗi lần em thấy mất mát thế này…mẹ thường làm thế với em thôi…nên chả có ý nghĩa gì khác đâu.”

“Thế sao.”

“Ừm. Nên đừng nghĩ lung tung, hiểu chưa?”

“…Rồi.”

Rõ ràng là con bé xấu hổ lắm rồi nhưng Kirino vẫn ôm tôi như cũ.

Nó ôm chặt lấy tôi.

Đến khi trái tim băng giá của tôi tan ra.

Trong bóng tối, anh em bọn tôi tựa vào nhau.

Nước mắt vẫn không ngừng rơi. Thật may là con bé không nhìn thấy mặt tôi lúc này.

….Đã muộn lắm ròi.

Tôi thật vô dụng. Nó đã nhìn thấy con người mều yếu của, thấy cả nhược điểm của tôi. Xem ra cả đời này bị em gái dắt mũi đi rồi.

Quá muộn rồi….

Cứ thế, không biết bao lâu….

Khi nước mắt đã ngừng rơi, Kirino mở miệng:

“Này….”

“Gì cơ?”

“Anh…anh từng nói đúng không? Nếu em có bạn trai…anh sẽ khóc.”

“…Ừ.”

“Thế nến…em thật sự yêu ai đó…hẹn hò với người ta…rồi sau đó thằng ấy đá em trước khi biến mất…rồi em khóc….Anh sẽ làm gì?”

Kirino dịu dàng hỏi.

“Anh sẽ….”

“À thôi không phải nói đâu. Em hiểu mà. Bọn mình là --- anh em ruột mà. Đúng – chắc anh cũng có cảm giác này phải không?”

“A À – phiền ghê. Hết cách thật rồi.”

Kirino nhại lại giọng ai đó, cố ý nói. Nó tách ra, sau đó vòng lên trước mặt tôi.

Giống như trước khi chúng tôi biệt ly – con bé mỉm cười:

“Kyousuke. Cứ để em lo.”


Sáng sớm hôm sau – Chủ nhật

Kirino và tôi đi tàu điện vào hướng tây thành phố. Chúng tôi không gọi Saori. Vụ ‘bạn trai giả’ lần trước đã đủ đau lòng rồi. Không thể để Makishima Saori lo lắng nữa. Người ta sẽ khóc òa lên mất.

Lúc đầu còn dự định là mai đến trường hỏi thăm xem tin tức về vụ Kuroneko chuyển trường, hóa ra lại không cần. Vì bọn tôi đã có địa chỉ của cô bé rồi.

Vì Kuroneko cắt đứt liên lạc với tôi, nên lúc Kirino gửi tin nhắn con bé cũng không hy vọng gì lắm.

“Cô đang ở đâu?”

Sáng nay đã có tin trả lời.

“Ở nơi mà tầm mắt bị bóng đêm trắng bao phủ.”

Ngoại trừ tin nhắn đó, Kuroneko còn gửi một tọa độ hiện tại nữa. Xem ra đó là chức năng mới GPS cho di động.

….Tại sao Kuroneko lại gửi tin nhắn này?

“Không ổn rồi. Cô ta chả trả lời gì nữa cả.”

Kirino tặc lưỡi và cất điện thoại đi.

“Con jyakigan dở hơi này…’bóng đêm trắng’ tức là cái quái gì chứ. Nói tiếng Nhật đi nào.”

Tin nhắn của cô bé khó hiểu cũng bình thường thôi. Nhưng giờ không phải lúc đùa. Kuroneko lúc nào chả gửi tin nhắn kiểu ấy.

Tôi nhớ…khi cô bé gọi tôi ra sau trường cũng thế nữa.

“Hồi em đi du học…chắc mọi người cũng thấy thế này.”

Kirino ủ rũ thở dài nhắm mắt lại.

Tọa độ mà Kuroneko gửi chỉ đến một con phố suối nước nóng. Vì hôm nay là một ngày chủ nhật bình thường nên cũng không đến nỗi náo nhiệt lắm.

Không khí ở đây cũng có phần giống mỗi khi tôi đi cùng Manami…rất hợp khẩu vị là khác. Nếu là ngày thường có lẽ tôi còn thích chỗ này.

" --- Chuyển đi xa đến thế mà Kuroneko cũng chịu được sao?"

"Em thì chắc chắn là không rồi, ở đây chả đi nổi đến Akihabara, mà đài truyền hình Chiba cũng không nốt."

Ở Kantou, người ta bị vị trí địa lý giới hạn rất nhiều.

Đúng rồi, đến đây mới hiểu nổi cái 'bóng đêm trắng' mà Kuroneko nói đến là gì. Vì đây là suối nước nóng nên mùi lưu huỳnh rất nồng. Đường phố bị hơi nước trắng xóa bao phủ.

"Rồi…đến đây rồi sao tiếp?"

"…Anh đó, động lực khiến anh chạy tới tận Mỹ tìm em đâu cả rồi?"

Thật là…hồi đó mình thấy cũng thật kỳ lạ…

Mặc dù tình huống lần này cũng giống thế, vậy mà tôi tự nhiên vô dụng hoàn toàn. Nhờ Kirino mới miễn cưỡng nhúc nhích nổi -- nhưng giờ ngẫu nhiên đôi lúc vẫn thấy toàn than rã rời.

Giống như một thằng đàn ông cùng em gái đi tìm bà vợ vừa ly thân vậy. Tình hình giống thế.

"Anh thật là -- lúc người khác gặp khó khăn thì anh nhiệt tình giúp đỡ, thế mà đến lượt mình thì anh ủ rũ dữ vậy."

"…Có lẽ em nói đúng."

"Tch…đừng có lặp lại chứ."

Kirino bất đắc dĩ lắc đầu.

"Anh đúng là siscon rồi. Chờ đây chút nhé."

"Em đi đâu đấy?"

"Đi hỏi thăm xung quanh chứ còn đi đâu."

Kirino giơ cái hình của con bé chụp chung với Saori và Kuroneko ra trước mặt tôi.

"Cô ta cũng đáng yêu mà khá bắt mắt nữa..Cứ hỏi thăm biết đâu tìm được thì sao?"

"Ra là thế."

"Thế anh đợi nhé. Đừng có đi lạc khổ thêm cho em."

Nói xong, Kirino quay người bước vào một cửa hang gần đó.

Định vị bằng GPS cũng có sai số nhất định, chúng tôi không thể dựa vào đó để tìm Kuroneko được. Dù sao có cũng còn hơn không. Nhưng vẫn có vô số câu hỏi không lời giải đáp.

Tại sao Kuroneko lại chuyển đi?

Tại sao Kuroneko không nói gì với bọn tôi?

Tại sao Kuroneko chia tay?

Tại sao Kuroneko lại đến đây?

Vô số câu hỏi 'tại sao' vang vọng trong đầu tôi.

Đối với câu hỏi cuối cùng, nhà mới của Kuroneko ở đây là chắc rồi. Nhưng mà chỗ này….

"Xa quá…."

Cho dù nhờ Kirino thúc mà tôi đến đây…nhưng chỗ này xa quá. Sợ là sau này khó mà tụ tập với nhau được nữa rồi.

Từ lúc bị Kuroneko bỏ, tôi không nghĩ về chuyện đó nữa. Nhưng giờ mới nhận ra yêu nhau mà ở xa thì khó quá.

Bọn tôi khó mà gặp nhau được. Riêng đấy đã là trở ngại lớn rồi.

Tôi xin chúc phúc cho tất cả những người có người yêu ở xa. Cố gắng lên nhé.

Thật lòng có cảm giác tương lai của mình đang từ từ bị bóng tối nuốt chửng.

" --- Rồi, đi nào."

Giọng của Kirino vang lên vào kéo tôi trở lại hiện thực.

"Có người nhìn thấy con đen ấy rồi. Có vẻ cô ta thật sự sống ở đây."

"Hôm nay em thật đáng tin cậy."

Tôi bước theo chân nó, chỉ mong có thể ít nhất cũng nói lời tạm biệt với Kuroneko.

Vừa nắm tay tôi vừa rảo bước, Kirino quay đầu lại:

"Em đã bảo mà. Cứ để em lo."

Kirino ngầu ghê ta --- mê người luôn. 


Chúng tôi bước đi dọc theo con phố tìm Kuroneko. Vừa đi, tôi vừa hỏi:

"Nhưng tìm ra em ấy cũng dễ thật. Có vẻ bộ gothic loli ấy bắt mắt phết."

"Hình như hôm nay cô ta không mặc bộ đó đâu."

"Tại sao?"

"Lúc đầu em hỏi một cô mặc gothic loli màu đen thì chả ai biết. Nhưng đến lúc em chìa ảnh cô ta ra thì người ta nhận ra ngay."

"…Ra thế ---"

Chả lễ hôm nay cô bé là Kamineko? Hay là Shironeko? Dù sao đều không phải đồ đen -- không dựa vào tiêu chí ấy để tìm được rồi.

Giờ nghĩ lại, tủ quần áo của em cũng bé quá, Kuroneko.

Chúng tôi vừa đi vừa chìa ảnh Kuroneko cho người đi đường.

Đường phố đầy các cửa hàng lưu niệm và thổ sản. Vì tất cả chúng đều mang phong cách cổ xưa khiến tôi có cảm giác mình đã lạc vào quá khứ.

Cứ thế, bọn tôi tìm thêm hai tiếng nữa. Đúng lúc đang định bảo Kirino đừng lại ngồi nghỉ chút --

“….Các ngươi.”

Bọn tôi gặp Kuroneko.

Vừa ra khởi đường cái, phía trước là sương mù dày đặc, chúng tôi gặp Kuroneko đang đi ngược lại.

Lúc đầu còn tưởng nhầm người. Hôm nay, Kuroneko không mặc mấy bộ đồ đặc sắc, chỉ đơn giản đóng một thân quần áo thể thao. Có điều nhìn mặt chắc chắn không sai rồi.

“…..Kuroneko.”

Miệng đắng lưỡi khô, cảm giác như bị cái gì đó bóp chặt lấy trái tim vậy. Tôi ngây người đứng đờ ra – về phần mình, cho dù đã gửi bản đồ đi, có vẻ Kuroneko cũng không ngờ sẽ gặp bọn tôi ở đây.

Vẫn là khuôn mặt không chút tình cảm nào, nhưng cô bé tròn mắt không nhúc nhích

Chỉ có mình Kirino vẫn động đậy được. Đừng nói là đờ ra, vừa thấy Kuroneko con bé chỉ chần chừ một giây đã nhào tới. Nó vươn tay bắt lấy Kuroneko.

“Cái gì…cô…cô.”

“Bắt được rồi! Cô! Cô đó ---!”

“Này…!”

Tôi đang định nhảy vào can – nhưng xem ra không cần thiết.

Vẫn giữ nguyên tư thế giữ chặt, Kirino – con bé nắm tay người bạn vừa mất tích của mình.

“…Tôi không để cô trốn nữa đâu.”

“….Tôi không chạy đâu mà lo. Đau nào, bỏ tay ra.”

Kuroneko thờ dài bỏ cuộc. Cô bé liếc tôi một cái rồi nhìn Kirino.

“Thế…? Cô tới đây làm gì?”

“Hả? Cái gì? Đương nhiên là để….”

Kirino cố nén giận nói:

“Câu này tôi nói mới đúng. Cô – tại sao cô làm thế? Trả lời rõ ràng không đừng hòng tôi bỏ qua cho cô!”

“…Làm gì? Cô nói gì cơ? Cụ thể là chuyện gì?”

Kuroneko --- có vẻ bối rối. Cô bé nghiêng đầu hỏi.

“Đừng có giả ngu! Tại sao cô đột nhiên chuyển trường mà không nói gì với bọn tôi!”

“Vì ….”

Đang định trả lời, đột nhiên Kuroneko tròn mắt. Cô bé nuốt nước bọt nói:

“Tôi hỏi lại lần nữa --- các ngươi đến đây làm gì?”

“Tôi đã nói rồi! Tôi! Lôi! Cô! Về!”

Con bé hét ầm lên. Khí thế quyết tâm như muốn đạp bằng mọi chướng ngại.

…Ngầu ghê.

Tấm lưng mảnh khảnh của em gái tôi lại khiến người ta an tâm lạ lùng.

Giờ đã hiểu vì sao Ayase cuồng con bé đến thế. Ở bên cạnh nó, ai cũng mê mẩn mà thôi.

“…..Ra thế. Lôi tôi về hả.”

Kuroneko ngơ ngác ngẩn người ra.

May mà Kirino không phải con trai. Nếu không chắc nó đã cướp được Kuroneko rồi.

“Chưa nói đến vụ của tôi…đừng tự nhiên biến mất nhé. Mặc dù tôi cũng chưa nghĩ kỹ đâu…nhưng tôi không muốn cô đột nhiên biến mất thế. Mọi người cùng nhau thảo luận đi – thế nào chả có cách!”

Vẫn nắm tay Kuroneko, Kirino ra sức thuyết phục cô bé.

“...Không chừng…là thế…”

Thấy bạn bè của mình như vậy Kuroneko hẳn là vui lắm. Cô bé mặt đỏ bừng, đầu hơi cúi. Xấu hổ chăng? Cả tôi cũng thấy xấu hổ lây.

Tuy nhiên…

“…Chuyện đó…sau này nói.”

Đột nhiên cô bé hất tay Kirino ra. Bộ dạng xấu hổ cúi đầu lúc nãy đã hoàn toàn biến mất.

“Cô còn gì khác phải nói chứ?”

“Đừng có giả bộ….”

Thái độ lạnh lùng của Kuroneko càng khiến Kirino nôn nóng hơn. Con bé cũng vứt ngay tình bạn nóng hổi vài giây trước đi.

“Đương nhiên – tôi có cả núi câu hỏi cho cô đây.”

“Thật à? Thế nói xem. Khỏi cần khách khí.”

Bị khích, Kirino đột nhiên quay sang nhìn tôi chằm chằm, nói:

“Tại sao cô chia tay với anh ta?”

“Tôi hẹn hò với senpai để -- hoàn thành một nguyện vọng của mình. Để thực hiện ước mơ chung, chúng tôi đã có rất nhiều nghi thức với nhau. Mà tình trạng của anh ta bây giờ là kết quả cuối cùng.”

“Hả? Đồ denpa dở hơi này! Trả lời nghiêm túc xem nào!”

“…….Tôi vừa nghiêm túc đấy thôi.”

“Tch….Thế nói kiểu gì tôi hiểu được coi.”

Nghe Kirino đề nghị, Kuroneko gật đầu, vô cảm nói:

“Tôi….Tôi hẹn hò với anh trai của cô…thật sự cô thấy không vấn đề gì sao?”

“ --- H, Hả? Đừng có hỏi ngược lại ---“

“Trả lời đi!”

Kirino nghiến răng:

“Tôi đã bảo là tôi ổn còn gì! Nói qua điện thoại ấy! Lúc đó cô có nghe không vậy!”

“Dối trá! Toàn là dối trá!”

“Không phải thế! Tôi thật sự chấp nhận rồi!”

“Thật không? Giờ thì sao?”

Kuroneko tiếp tục vặn hỏi.

“……………..Vẫn thế.”

“….Cô rõ ràng là đang nói dối. Cô đang ‘giả vờ chấp nhận’ phải không? Hay đúng hơn là cô đang ép mình phải nghĩ thế, đúng không?”

….Hai đứa đang nói chuyện gì thế?

Qua điện thoại – chắc là đêm vụ ‘bạn trai giả’ đây mà. Nhớ tối hôm ấy Kirino gọi cho Kuroneko khá lâu. Hai đứa đã nói gì với nhau?

Chả lẽ Kuroneko hỏi Kirino xem cô bé có được hẹn hò với mình hay không sao?

Xem tình hình thì Kirino đã trả lời ‘có thể’ rồi. Chủ đề vậy chỉ đến thế là hết.

Thế mà giờ Kuroneko còn nhắc lại chuyện đó làm gì? Trong lúc tôi đang tự hỏi, Kirino và Kuroneko càng lúc càng tranh cãi ác liệt hơn.

“Cô bị ngu à? Chuyện đó đâu có như thế -- mà cho dù có cũng chả liên quan gì đến cô.”

“Không có đấy – tôi còn liên quan nhiều là khác. Kết thúc thế này không giống những gì tôi muốn. Kiểu này không dẫn tới được ‘thế giới lý tưởng’.”

“Tôi chả hiểu cô đang nói gì cả! Nói rõ ràng cho tôi hiểu xem nào!”

“Nói ngay đây. Bóc trần lời dối trá của cô cũng là một nghi thức quan trọng của tôi.”

“Tch.”

Những lời vô cùng thẳng thắn này chặn Kirino đang hừng hực khi thế lại.

“…..Cô muốn bóc trần lời dối trá của tôi?”

“Đúng thế. Cô đã muốn giải quyết luôn ở đây – càng tốt. Tôi sẽ xử cô luôn.”

Lời lẽ đã tràn đầy mùi thuốc súng, hai cô bé có vẻ sắp đánh nhau to.

Sau đó, Kuroneko nhìn thẳng vào Kirino hỏi một cách mãnh liệt:

“--- Cô vẫn chưa từng chấp nhận chuyện tôi và anh trai cô hẹn hò.”

“Tôi còn phải nói bao nhiêu lần nữa – làm gì có chuyện đó.”

“Thế à? Vậy tại sao cô còn gây ra vụ ‘bạn trai giả’ để gạt bọn này?”

“Là vì….”

“Xin lỗi, tôi biết bọn mình đã đồng ý không hỏi vụ đó nữa. Nhưng tôi không cần hỏi cũng hiểu rồi – thế còn gần đây thì sao? Hôm tôi đến phòng anh cô chơi, sao lúc cô chạy đi trông đau đớn thế?”

“Đau đớn – “

“Cô có.”

“……..”

“Tại sao từ lúc tôi hẹn hò với anh của cô, lúc nào trông cô cũng thống khổ?”

“Thống khổ -- không, không có chuyện đó.”

“Nếu cô quả thật đã chấp nhận mối quan hệ của bọn tôi, nét mặt cô giờ đã không thể này. Nhìn cô vậy tôi nhịn không nổi rồi.”

Tuy Kuroneko nói rất khẽ, nhưng nét mặt Kirino dần dần hiện lên vẻ đau khổ. Có điều con bé vẫn không thừa nhận mình dối trá. Không khí giữa hai cô bé nghiêm trọng tới mức tôi không dám chen vào một chữ nào. Thậm chí còn có cảm giác mình không nên nhúng tay.

“Xem ra cô vẫn không chịu thừa nhận – đúng là đồ con gái cứng đầu. Thoải mái, để tôi đổi cách khác.”

“….Cô muốn làm gì thì làm. Cô có nói gì tôi cũng không thừa nhận – tôi không nói dối.”

Kuroneko bật ra một điệu cười chế nhạo, sau đó cô bé nhại giọng Kirino:

“ – Thật ra thì…giả sử nếu tôi bảo cô Misaki-san….thật ra không hề theo dõi buổi hẹn của bọn tôi?”

“Cái ----“

Kirino trợn mắt há hốc mồm.

Hả? Vừa nãy…Kuroneko --- cái đó mà em cũng dám nói ra sao?

“Cô, cô!?”

“Ahahaha…Sao? Dao động rồi à?”

Tiếng cười giễu cợt của Kuroneko đẩy Kirino vào chân tường.

“Đấy chỉ là giả sử mà thôi! Đừng có gây hiểu nhầm!”

“Hiểu nhầm? Đấy không phải sự thật à? Hm…sao không kể cho anh cô nghe ‘lý do thật sự của buổi hẹn giả’ luôn đi?”

“Lý do thật sự cho buổi hẹn giả? Ý em là lần anh đi chơi với Kirino à?”

Tôi vô thức nói ra.

“Anh ngậm miệng lại ngay cho em! Bịt tai lại!”

Kirino chặn họng tôi, sau đó quay sang Kuroneko và cắn trả:

“Đến cùng thì cô định làm gì? Chuyện đó thì có liên quan gì đến bây giờ chứ?”

“Hm hm….”

Kuroneko bật cười đầy ác ý.

“Đến lúc cô chịu nhận là mình dối trá, tôi sẽ còn tiếp tục phơi bày những bí mật xấu xa của cô.”

“Cô…cô thật quá lắm!”

“Cám ơn lời khen. Đổi chủ đề khác nhé. Xem nào, qua điện thoại cô nói là --- ‘sau khi tôi dẫn bạn trai giả về nhà, anh ấy ----‘.”

"A a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a!"

Kirino hét ầm lên át tiếng Kuroneko đi. Cô bé cố ý bịt tai nheo mắt trêu tức.

“---- Cô ầm ỹ quá đấy. Sao tự dưng lại gào lên thô thế?

“Tôi giết cô…tôi nhất định sẽ giết cô…Cô thích chơi hả? Đã thế tôi chơi đến cùng luôn.”

“Hm, cô thích làm gì thì làm.”

Nhìn đối thủ vẫn còn bình tĩnh thản nhiên, Kirino bắt chước Kuroneko.

“…..Này nhé, có một người bạn của tôi có vấn đề nè….giả sử cô ấy có bạn trai…thì sau mấy buổi hẹn có thể trao thân cho người ta?”

“Này, đấy là vấn đề của bạn của tôi! Cô ta hỏi tôi ý kiến!”

Kuroneko lớn tiếng phản bác. Kirino cũng không vì thế mà ngừng lại.

“Thế à? Thế đi hỏi cô bạn đó của cô đi.”

“….Cái này….”

Kuroneko cứng họng không phản bác được câu nào.

“Rõ ràng là chuyện của chính cô chứ còn ai vào đây nữa. Tôi còn cho cô mượn một quyển hướng dẫn cho người yêu còn gì – ‘Số đặc biệt, tinh thần yêu đương – làm sao để nắm tay nhau trong buổi hẹn đầu tiền’. Tôi còn nhớ ai đó còn dũng cảm tuyên bố ‘Hahaha, thế thì ta là chuyên nghiệp hẹn hò rồi’. Thế mà ngay tối hôm đó cũng người đó đã nói như đưa đám là ‘xem ra phải tập nắm tay nhau rồi’.”

….Ừ, nhìn thái độ của Kamineko ngay buổi hẹn đầu tiên là thấy ngay.

Mà sợ là buổi hẹn của mình và Kirino cũng tham khảo từ cùng quyển ấy. Cứ mỗi lần mình làm khác sách đi là con bé cáu. Chắc thế.

Sau khi kể hết bí mật xấu hổ của nhau, cả hai trừng mắt lườm đối phương ---

“ --- Dừng lại đã! Hai đứa còn cãi nhau nữa là đồng quy vu tận mất!”

“…..OK.”

Cả Kuroneko và Kirino mặt mũi tái xanh gật đầu.

Kuroneko hắng giọng tiếp tục. Cô bé chỉ vào Kirino:

“Tóm lại, rút cục là cô nghĩ thế nào về chuyện tôi với Kyousuke thành người yêu? Ngoan ngoãn nói thật suy nghĩ trong lòng của cô ra.”

“ --- Cô cứ nhắc đi nhắc lại cái đó là thế nào nhỉ. Hừm, bỏ đi. Cứ cho là tôi không thật lòng chấp nhận chuyện hai người hẹn hò đi --- mà nếu cô đã hiểu tôi đến thế, thế sao còn tỏ tình với anh ấy?”

“--------------“

Kuroneko tròn mắt. Xem ra một câu này của Kirino đánh trúng chỗ yếu rồi.

“Cô không thấy thế là quá đáng lắm à? Biết rõ bạn của mình ghét mà vẫn làm?”

Kirino ép hỏi. Không khí lại trở nên căng thẳng dần.

“Đấy là vì….tôi không làm đến mức đó cô sẽ không chịu nói thật lòng …”

“Dối trá! Làm sao mà đơn giản thế được! Cô hiểu rõ tôi mà tôi cũng hiểu rõ cô rồi! Cô nghiêm túc tới mức nào – tôi rất rõ ràng! Thế nên…nên tôi mới – nhịn!”

“Nhịn?”

“À….”

Kirino rõ ràng nhận ra mình vừa nói hớ. Mà Kuroneko cũng bắt được chữ này.

“…..Chính xác là cô nhịn cái gì?”

“Cái…cái….”

Nhìn Kirino ấp úng, Kuroneko thở dài, chân thành nói:

“Đừng tự lừa dối chính mình nữa. Cô càng thế càng làm tổn thương chính mình mà thôi. Phụ nữ ai mà chả có máu tham. Đừng lo – không cần nhịn nữa. Cứ thế làm sao tương lai mà tôi ước muốn có thể đạt tới được.”

“Nếu cô coi tôi là bạn, thì cứ cư xử như bình thường xem nào – cho tôi thấy con người thực của cô đi.”

“…Tch.”

Kirino nghiến răng hét:

“Tôi nói – tôi nói là được chứ gì!”

“Tôi, tôi ---- tôi ghét anh tôi nhất! Ghét nhất! Ghét ghét ghét ghét ghét nhấttttttttttttttttttt trên đời luôn!!!!!!”

“….À…ra thế hả.”

Mặc dù đã sớm biết nhưng nghe con bé nói ra, tôi vẫn thấy buồn.

Chờ đã, Kirino phải ‘nhịn’ cái này á? Cái chuyện hiển nhiên thế này á?

Ánh mắt của tôi chuyển dần từ Kirino sang….

“Ừ. Rồi sao nữa?”

Nghe Kuroneko thúc, Kirino hít vài hơi, nói tiếp:

“Tôi ghét anh ấy nhất! Ghét vô cùng! Nhưng mà, nhưng mà – tôi còn ghét chuyện anh ấy có bạn gái hơn! Tôi ghét anh ấy, nhưng mà…tôi càng ghét chuyện anh ấy không thương mình nhất nữa!”

Bị Kuroneko ép, cuối cùng em gái tôi cũng chịu nói lời thật lòng. Cũng giống tôi khi đó, chỉ đơn giản là ghen tuông.

“Thế nên tôi mới làm cái chuyện ngu xuẩn ấy!”

“Ý em là…vụ bạn trai giả ấy à?”

“Đúng thế!”

Kirino không nhìn Kuroneko nữa. Nắm chặt hai tay, con bé nhìn tôi ---

“Anh …anh….!”

Cho dù nói cũng không nổi, nó vẫn cố thốt lên:

“Em rất ghét những lúc anh dính với bà chị nhạt toẹt hay con đen này…Ghét đến mức em không sao nhịn được, đến mức em muốn cho anh nếm thử cảm giác của mình khi đó! Lúc anh bảo em muốn làm gì thì làm, muốn hẹn hò với ai thì hẹn, em sợ lắm. Sợ vô cùng….Em…em thật sự không biết nên làm thế nào…!”

“…………….”

Thế sao.

”Hả? Đó là chuyện của em cơ mà? Sao lại đi hỏi anh?”

Giờ tôi quả thực muốn đấm vỡ mặt chính mình trong quá khứ.

À…thế à…ra là thế…

Em ấy. Cũng giống anh, em cũng ghét chuyện đó. Em cũng – không nhịn được cảnh anh trai mình có người yêu. Nhưng em làm được chuyện mà anh không làm nổi.

‘Nếu có một cô gái quan trọng với anh tỏ tình…anh phải suy nghĩ cẩn thận’

Khi đó con bé đã ép tình cảm của mình xuống mà đẩy tôi một cái. Vì thế tôi và Kuroneko mới trở thành người yêu được.

Nghĩ lại thì --- chả phải nhờ em gái mình mà tôi mới có thể đối mặt với lời tỏ tình của Kuroneko hay sao? Làm sao tôi có quyền có bạn gái khi đồng thời lại ép ‘anh không thích em có bạn trai’ lên người em gái mình!

Theo bản năng, tôi do dự. Rút cục, giờ phút này mới hiểu rõ con bé quan tâm đến tôi chừng nào.

“ --- Anh từng nói là anh ghét em có bạn trai phải không? Nên …nếu em cũng nói em ghét ….cái đó…có khi …anh sẽ không hẹn hò với ai cả.”

Đúng thế. Nếu Kirino chính miệng nói ra – mình đã không hẹn hò với Kuroneko rồi.

“Tối hôm ấy…em gọi cho con đen một cú…Sau vụ bạn trai giả, em định xin lỗi…làm lành…khi đó, cô ta hỏi em ‘Tôi có thể tỏ tình với anh của cô không’. Em trả lời là --- ‘Có’. Mặc dù em rất muốn phản đối…nhưng em vẫn nói ‘có’. Khác với em, một con ngốc kiếm một đứa bạn trai giả -- cô ta thật sự yêu anh. Cô ta vừa dịu dàng vừa nhát gan, thế mà cũng có cam đảm tỏ tình – làm sao em nỡ cản cô ta được”

Mình đã làm gì thế này…mình làm con bé khóc rồi.

“Nhưng đúng, quả thật em vẫn rất khó chịu. Em hối hận vì đã ủng hộ hai người. Thế nên lúc nghe nói anh bị bỏ, em thật sự thở phào nhẹ nhõm. Nhưng….nhưng….bị bỏ xong, anh bị tổn thương nặng quá. Anh khóc hu hu còn gì. Anh còn tìm em nữa. Nhìn anh thế em thấy còn tệ hơn. Bất chợt em lại thấy giận với con đen vì cô ta tự dưng bỏ anh rồi chuyển đi không lời báo trước. Em nghĩ mình phải làm cái gì đó – đấy là lời thật lòng của em đấy. Cũng là lý do mà em đứng ở đây.”

Kirino đấm ngực khí thế mười phần. Sau đó nó tiếp tục:

“Tôi ghét Kyousuke có bạn gái. Nhưng tôi càng ghét nhìn anh ấy khóc hơn…Hơi bất thường thật, nhưng tôi thực sự nghĩ thế. Thế nên, Kuroneko. Tôi sẽ nghe lý do cô làm bừa trước, sau đó đá đít nó đi. Tôi sẽ bắt cô xin lỗi Kyousuke. Tôi sẽ mang cô về không cho chuyển trường nữa – cô có ý kiến gì không?”

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Kirino gọi bạn nó một cách trịnh trọng như thế.

“Lại làm loạn lên nữa rồi. Cứ lúc nào đầu nóng lên là hai người thật sự rất giống nhau.”

Giọng nói vẫn nghe có vẻ đùa cợt, nhưng thành ý rất rõ ràng.

“Cô không thích anh mình có bạn gái, nhưng chính cô lại cho tôi tỏ tình. Cô cũng khích lệ anh ấy, muốn bọn tôi làm lành với nhau.”

Kuroneko hỏi Kirino một câu mà rất lâu trước đây tôi đã từng nghe.

“Vì sao cô làm thế?”

“Hừm, vì bọn tôi là anh em.”

Câu trả lời của Kirino trùng khớp với tôi khi đó.

“Kyousuke – anh trai tôi, anh ấy luôn giúp đỡ tôi. Chúng tôi có xa cách đến mấy, anh ấy vẫn lo lắng cho tôi. Mỗi khi tôi yếu lòng, anh ấy lập tức đến bên tôi, chăm sóc tôi, bảo vệ tôi. Những lúc tôi buồn bã, anh ấy an ủi tôi, chọc tôi cười, khích tôi giận. Những lúc tôi làm gì đó ngu ngốc, anh ấy trách móc tôi, còn ghen tỵ với tôi. Lúc tôi gặp khó khăn bối rối – anh ấy ngồi xuống nói chuyện với tôi. Anh ấy rõ ràng ghét tôi lắm mà. Anh ấy có thèm để tôi trong lòng đâu, có thèm coi tôi như tồn tại đâu.”

“ --- Cho nên tôi cũng làm thế. Đơn giản thế thôi.”

Tất cả những gì Kirino làm cũng chính là những gì tôi từng làm cho con bé.

Đó là cách sống mỗi ngày của chúng tôi.

Sống cùng nhau. Thỉnh thoảng tách ra. Gặp nhau. Cãi vã, có khi lại giúp đỡ nhau. Sau đó lại cãi nhau, rồi lại nói thật lòng ra….cả hai làm lành.

Quan hệ như thế là gì, không nói tôi cũng hiểu.

Từng chút từng chút một, chúng tôi đến gần nhau hơn, giờ đã tới mức có thể nắm tay nhau.

Không có lý do gì khác. Chỉ thế mà thôi. Đơn giản vô cùng.

Chúng tôi, từ từ, tốn rất nhiều thời gian ---

Giờ cuối cùng đã trở về là một đôi anh trai em gái đúng nghĩa. Chỉ nghĩ đến đó đã khiến tôi vui rồi.

Gần đây, tôi khóc quá nhiều.

Thật sự là đành vậy thôi.

Vì – vui quá. Tôi vui mừng đến phát khóc.

“Cuối cùng cô cũng chịu nói thật lòng rồi – một bước này của tôi coi như không uổng.”

Kuroneko thở ra một hơi nhẹ nhõm, tựa như cô bé vừa trút được gánh nặng.

“Hừ.”

Kirino đỏ mặt quay đi chỗ khác.

“….Giờ sao? Tôi nói thật lòng rồi đấy, cô thích gì tiếp?”

“Khi cô chịu nói tình cảm thật của mình cho anh cô, tôi cuối cùng ….cũng có thể.”

Kuroneko bối rối nhìn tôi.

“Kyousuke, anh định thế nào?”

“Anh nói anh thích em phải không? Nhưng Kirino rất ghét Kyosuke có bạn gái. Nhưng cô ta vẫn muốn bọn mình làm lành. Thân là em gái – nếu đổi lại chắc anh cũng làm thế thôi, nên.....”

Lệ nóng chảy tràn, Kuroneko nhìn tôi….

“Nghi thức tiếp theo – em muốn nghe ý kiến của anh.”

Tiếp tục tấn công.

“--- Giờ anh đã biết tâm tình của Kirino rồi, anh còn chọn em không?”

Một câu hỏi quyết định

Giống như chuyện tôi không chịu nổi việc em gái mình có bạn trai, Kirino cũng không chịu được tôi có bạn gái. Nhưng con bé tự ép lòng mình và chúc phúc cho tôi và Kuroneko.

Nếu ngược lại, Kirino thực sự có người nó yêu ---

Chỉ sợ tôi cũng làm thế mà thôi.

Bởi vì bọn tôi là anh em.

Kuroneko đứng yên không nhúc nhích nhìn thẳng vào tôi. Cô bé trông còn căng thẳng hơn cả lúc chờ tôi trả lời khi tỏ tình nữa. Chân hơi run, mồ hôi đầy đầu, mặt xanh mét.

“--- Giờ anh đã biết tâm tình của Kirino rồi, anh còn chọn em không?”

Nếu câu hỏi này là nghi thức của Kuroneko, như vậy tình huống này chắc chắn cũng là cô bé cố tình chuẩn bị rồi. Chia tay với tôi một cách vô lý, dùng nó để ép Kirino phải nói thật lòng – sau đó hy vọng tôi chọn cô bé một lần nữa. Đúng thế thật thì quả là chuẩn bị công phu.

Nhưng…đây là trách nhiệm của mình.

Không như trước, giờ tôi không thể cứ dựa vào quyết tâm mà thắng được.

Đây không phải chuyện cứ gào ầm lên là xong. Phải đối mặt với nó thật nghiêm túc.

“-----“

Tôi vừa mở miệng ra, đột nhiên Kuroneko run lên một cái.

Cô bé đang sợ câu trả lời của tôi. Còn sợ hơn cả khi chờ tôi đáp lại lời tỏ tình nữa.

Tôi do dự giây lát, nhưng vẫn quyết định. Hít sâu một hơi, tôi đáp ---

“Kuroneko, anh ---“

“Em đùa thôi.”

Đang định nói, một câu bất ngờ xông vào cắt ngang.

“ --- Em đùa thôi.”

“Ơ?”

“…Em đùa thôi. Tất thảy là đùa thôi…nên anh không phải trả lời.”

Kuroneko nhắm mắt lại quay đi.

Có ngu đến mấy tôi cũng hiểu cô bé đang xạo. Nhưng nhất định thế nào, tôi cũng phải ---

“Không Kuroneko, nghe anh nói đã. Anh ---“

“Dừng lại.”

Vẫn chưa kịp nói gì cả.

“Um?”

“Anh còn nói tiếp nữa em sẽ tự sát đấy.”

“Ớ!?”

Cô bé…tự sát? Nghe thật quá! Uy hiếp trắng trợn!

Đáng sợ! Đôi lúc thấy Kuroneko thật đáng sợ. Dám lấy cái mạng của bản thân ra để chặn họng mình chứ….

“….Hừ…hừ….cứ thế…..”

Đúng lúc này, Kirino chạy tới bên Kuroneko. Tôi tưởng con bé sẽ giận giữ nói là ‘Đùa nhau à! Để anh ấy nói cho rõ ràng chứ!’ hay gì đó.

“Cô…cô không sao chứ?”

Kuroneko mềm oặt ngã xuống.

“Này này, cô sao thế?”

“……..”

Kuroneko tựa vào Kirino đưa mắt nhìn tôi, thở hổn hển.

Cái này….

“Đồ ngốc này….!”

Cô bé bị choáng vì không chịu nổi áp lực khi chờ câu trả lời!

Giờ nghĩ lại chuyện này cũng dễ hiểu. Cô bé vốn đã rất nhát rồi mà. Lúc tỏ tình – trông như sắp chết đến nơi ấy. Sau khi cãi nhau thổ lộ với Kirino lại gặp tiếp cái này, đương nhiên là sẽ xỉu rồi. Đúng hơn là, đến giờ mới xỉu còn đáng ngạc nhiên hơn.

Kirino vỗ vỗ mặt Kuroneko, lo lắng hỏi:

“Cô…sao trông sắc mặt cô kém thế.”

“Hm…xem ra đã tới lúc rồi…Ôi …Kirino …tôi không thấy cô đâu cả…cô đâu rồi?”

Lời trăn trối đấy à? Em còn có tâm trạng tạo không khí à?

“Cô mà có thời gian nói lung tung thì hít sâu một hơi đi!”

“…Hừm…hừ…đừng tường cô đã thắng…tôi đã biết sẽ thế này mà..tôi chỉ kéo dài thắng lợi tất yếu của mình một chút thôi…như quyển Ghi chép vận mệnh đã tiên đoán.”

Kuroneko đã thở không nổi rồi nhưng vẫn cố nói những câu hoa mỹ. Đương nhiên chả ai hiểu cô bé đang nói cái gì.

“….Đừng hiểu nhầm….tôi không chạy trốn đâu…đây chỉ là rút lui chiến lược mà thôi. Nhớ kỹ đó….”

“Tôi biết rồi! Giờ thở đi tôi nhờ!”

“…Cho dù thân xác bị hủy diệt…linh hồn ta vẫn bất diệt….”

Tắt thở.

Để lại những câu sặc mùi trùm cuối, Kuroneko ngất xỉu.

Mấy câu này chả hợp với bộ đồ thể thao cô bé đang mặc chút nào. Một chút cũng không.


Thế là, vụ việc tạm thời kết thúc.

Sau khi Kuroneko xỉu, chúng tôi mang cô bé đến một khách sạn gần đó gọi bác sĩ. May mắn là không việc gì, chỉ cần nghỉ ngơi chút thôi.

Nhưng tỉnh lại rồi, Kuroneko kể cho bọn tôi nghe một sự thật kinh người.

“ --- Matsudo!?” * 2

Cả tôi và Kirino kinh ngạc.

“Đúng thế. Tôi định chuyển đến Matsudo. Thành phố tung bay Chiba. ‘Thành phố điên cuồng’.”

Người dân ở đó mà biết chắc sẽ tức lắm. Nhưng mà…

“Thế thì còn gần hơn ấy chứ.”

“Đúng thế.”

Đúng cái đầu em ấy.

“Bố em đã quyết định đổi chỗ làm khác để vào nhà trọ cho nhân viên.”

Nghe cô bé cao hứng thế khiến tôi không nỡ phản bác. Nhưng Kirino thay tôi ra đòn:

“Thế…sao cô lại ở đây?”

“Cả nhà đi chơi. Thủ tục giấy tờ chưa xong nên ngày mốt tôi mới đi học.”

“….Hà….ha ha.”

Kirino rũ vãi vô lực. Tôi cũng giống nó.

“Nói cách khác…cô….”

“ --- Ư. Chuyển trường thật nhưng chả ảnh hưởng gì đến chuyện chúng ta gặp nhau cả.”

“ ------“

Mình nên vui hay nên giận nhỉ? Thôi vui vậy.

Đột nhiên, Kirino nhớ ra cái gì đó nhìn Kuroneko chằm chằm:

“Chờ đã. Sao cô không nói tôi nghe chuyện này sớm?”

“……….”

“Trả lời đi!”

“….Làm sao tôi nói ra được….khi cô đang ra sức thuyết phục tôi quay về….”

Còn phải nói à! Tôi đến để mang cô về!

Đừng tự mình biến mất thế…tôi không muốn cô làm thế.

Xấu hổ quá.

Kuroneko đỏ mặt cúi đầu.

“Ồ…..”

Kirino nhớ lại khi đó và cũng đỏ mặt.

….Quả thật, đoạn hội thoại đó khó nói quá.

“…Hà”

Cuối cùng, sự thật là tôi bị bạn gái mình đá không thể thay đổi được.

Nhưng mà – mối quan hệ của hai cô bé đã trở nên càng chắc chắn hơn.


“Chả phải quyển ‘Ghi chép vận mệnh’ của Kuroneko-san cũng giống ‘thảo luận nhân sinh’ của Kirino-chan sao?”

Sau khi tan học, trên đường về nhà, Manami hỏi. Khi đó, tôi vẫn chưa rõ ràng lắm, nhưng Manami đang an ủi tôi. Thế nên mới có câu hỏi này.

Tôi nghiêng đầu tự hỏi:

“…Thật không? Mấy nghi thức các kiểu là bọn tớ cùng làm chứ có giống thảo luận nhân sinh của Kirino đâu?”

“Giống nhau mà? - Ừ, bề ngoài thì thế thật. Nhưng ý tớ là sự tương tự giữa ‘mình nên làm gì bây giờ’ với ‘giờ mình muốn làm thế này’ – cậu có hiểu không?”

“À ---- “

Đúng thế, thảo luận nhân sinh của Kirino toàn là ‘mình nên làm gì bây giờ’ hoặc ‘làm cái này cái kia cho em’. Sau đó cuối cùng là tôi phải chạy đôn chạy đáo làm gì đó.

Mặc dù lần nào cũng loạn đến mức không thể loạn hơn được nữa.

Ngược lại, quyển ‘ghi chép vận mệnh’ của Kuroneko rất trừu tượng. Có điều, tôi cũng bám theo Kuroneko mà hoàn thành nghi thức. Vì thế thành ra cũng không nghĩ nhiều lắm.

Mục tiêu – nguyện vọng của Kuroneko đã thành hiện thực chưa?

“Ừm? Nhưng thế nghĩa là ‘chia tay với tớ’ cũng nằm trong kế hoạch của Kuroneko à?”

“Ưm – có lẽ? Tớ cũng không chắc lắm, nhưng Kuroneko đạt được mục đích là tốt rồi còn gì?”

Vì em ấy cũng là con gái mà. Manami nói thế.

“Tớ nghĩ chuyện Kirino-chan cũng đi theo thì nằm ngoài kế hoạch. Thế nên cô bé mới hạnh phúc thế.”

Chả biết có phải ảo giác không chứ gần đây tôi thấy Kuroneko có phần giống Manami, mà ngược lại Manami cũng giống Kuroneko hơn. Nghe bạn ấy nói thế tôi có cảm giác Kuroneko thật sự nghĩ thế --- mà gần đây Kuroneko cũng nhạy không kém gì Manami. Thế nghĩa là sao nhỉ?

“….Cậu có khi còn hiểu rõ Kuroneko hơn cả tớ ấy chứ.”

Nói gì thì nói tôi cũng từng là bạn trai của người ta – nhục quá.

Nghe tôi tự giễu, Manami lắc đầu.

“Không có chuyện đó đâu. Tớ thấy Kyou-chan hiểu Kuroneko hơn tớ đấy. Nhưng vì bọn tớ cùng là con gái nên có những cái tớ rõ hơn…thế thôi.”

Manami mỉm cười như thường lệ:

“Cố lên nhé Kyou-chan. Nhớ đối mặt với Kuroneko nghiêm túc đấy.”

“…Lời của cậu lúc nào cũng kéo tớ ra khỏi bể khổ.”

“Hì hì – vì tớ biết sớm muộn gì Kyou-chan cũng tìm đến tớ mà.”

“Hả? Thế nghĩa là cậu đã biết trước tớ sẽ ủ rũ thế này à?”

“Có lẽ?”

Này! Cậu…cậu…..”

Nghĩ lại, Manami quả có bảo ‘có khó khăn cứ tìm tớ’. Xem ra đã đoán trước tôi sẽ thế này mà.

“Cô nào mà hẹn hò với Kyou-chan cũng sẽ gặp vấn đề, thành ra tớ lúc nào cũng phải chuẩn bị -- có việc là đến giúp cậu được ngay.”

“Bộ tớ không đáng tin tới mức đó sao?”

“Đương nhiên ~”

Sao hôm nay Manami độc mồm thế nhỉ?

Manami thành thật nhìn tôi, nói đầy tự tin:

“Kyou-chan vô dụng lắm, thành ra chỉ có vài cô cưới cậu là được hạnh phúc thôi – tớ khá là tin tưởng dự đoán này đấy.”

“Câu lây bệnh từ Ayase đấy à?”

Tớ khóc nè! Cô bạn thanh mai trúc mã hiền dịu đâu rồi!?

“Kyou-chan sau này nhớ cám ơn vợ mình đấy. Cô ấy chắc chắn là yêu cậu lắm."

“ --- Ừ.”

Tôi nghiêm túc ghi tạc những lời này vào trong tim.

Vợ tương lai ….giờ mình còn chả tưởng tượng nổi là thế nào nữa….

Chúng tôi đi tới ngã ba. Bình thường thì sẽ tạm biệt nhau ở đây.

“…Thế theo cậu tớ nên kết hôn với ai mới hạnh phúc được?”

Tôi chỉ hỏi tùy hứng, nhưng Manami ‘Ơ’ một tiếng đỏ mặt.

“Cái này…ví dụ…..”

Chả hiểu sao bạn ấy ấp úng. Sau đó lắc đầu bối rối như con chó con, Manami đáp:

“Ayase chẳng hạn….”

“Ớ ơ?”

Sao lại là Ayase được?

“Tớ nghĩ nếu là Ayase, cho dù có vấn đề gì hai người cũng sẽ thành một gia đình hạnh phúc.”

“Gia đình…hử.”

‘Chủ đề xa vời quá’ hoặc ‘chuyện này sao có thể’. Thường thì tôi hay dùng các lý do này để gạt ý kiến đó sang một bên, nhưng lời của bạn ấy nghe chắc chắn tới mức tôi không biết nên đáp thế nào.

“Đương nhiên ý tớ chỉ là ‘nếu như’ mà thôi. Nhưng tớ thật sự cho rằng muốn hẹn hò với cậu, ít nhất phải cứng rắn như Ayase-chan mới đủ. Quan hệ giữa hai người xem thì đơn giản nhưng chắc chắn sẽ có khó khăn đấy. Thế nên Kuroneko mới không nói câu nào mà chia tay với cậu.”

Cậu bảo quan hệ của tớ với Ayase đơn giản? Bộ mình dễ cưa đổ thế sao?

Thôi kệ, sao cũng được. Chưa ổn lắm nhưng tàm tạm.

Tuy nhiên trong những gì Manami vừa nói, tôi để ý đến một chuyện khác:

“Khó khăn mà cậu nói…là những gì?”

“Đương nhiên là Kirino-chan rồi.”

Manami khẳng định.

“Cũng giống Kyou-chan, Kuroneko thích Kirino-chan lắm. Thế nên em ấy mới không thể bỏ qua tình cảm của Kirino-chan mà tập trung vào hạnh phúc của riêng mình – đương nhiên nếu em ấy không tỏ tình với Kyou-chan thì đã chả có chuyện gì xảy ra. Nhưng em ấy không làm thế…không thể nào làm thế được – đừng hỏi ‘tại sao’ đấy nhé? Cậu mà ngốc tới độ này tớ sẽ giận thay phần của Kuroneko đấy.”

“………………….Cậu.”

“Ừm?”

“Sao cậu hiểu rõ Kuroneko thế?”

Tôi vừa hỏi câu đó rồi, nhưng lần này nhắc lại, ý nghĩa hoàn bất đồng.

Vẫn dùng giọng hòa bình như cũ, Manami đáp:

“Đương nhiên tớ hiểu mà. Vì tớ cũng thích Kyou-chan lắm.”

“…………!”

Tôi kinh ngạc tới độ đứng sững lại.

“Cậu….vừa nói cái gì?”

“Hì hì.”

Manami cười xấu hổ.

“Thế sau khi biết tình cảm của mọi người – cậu định làm gì đây, Kyou-chan? Cho dù cậu đã đưa ra ‘câu trả lời nhất thời’ nhưng cách này đâu kéo dài được lâu --- cho dù cậu muốn mọi thứ mãi mãi không đổi, có những thứ vẫn sẽ thay đổi. Lần này nhờ Kuroneko hy sinh hạnh phúc của mình, quanh cậu đã có rất nhiều thay đổi phải không? Cho dù không phải Ayase-chan, nhưng – biết đâu cậu có thể tìm được tương lai mà ớ đó mọi người đều được hạnh phúc?”

Nói xong, Manami mỉm cười nhắc lại:

“Kyou-chan. Đừng nôn nóng. Hãy suy nghĩ thật cẩn thận. Nghiêm túc đối mặt với tình cảm của mình nữa.”

Lời của bạn ấy như một thanh kiếm đâm thẳng vào ngực tôi.


Vài ngày sau, Kuroneko rủ tôi và Kirino đến nhà mới chơi.

Đây là một căn hộ cho nhân viên. Mặc dù hơi xa trạm xe một chút nhưng xung quanh nó có một vườn cây xanh. Chỗ này cũng khá đẹp.

Bọn tôi đến tối thứ bảy, hôm nay là sáng thứ hai. Tôi ngồi cạnh bàn, Kirino đối diện. Kuroneko đang ở trong bếp làm cơm, hai cô em gái thì vẫn đang ngủ. Có vẻ nếu cần đi học thì mới dậy còn không mấy đứa khoái ngủ nướng hơn.

Nhân tiện, bọn tôi cũng đã gặp bố mẹ Kuroneko. Họ mời bọn tôi lần sau lại tới.

“Tối qua sao tối quá trời! Bộ Matsudo không có đèn đường à?”

Đang chờ bữa sáng, Kirino tranh thủ phàn nàn.

“Trên đường tới anh thấy có mà?”

“Có à? Em có cảm tưởng mình đi về vùng nông thôn ấy. Mà này, cái đèn trước cửa nhà cô làm sao thế hả? Hỏng rồi à?”

“….Thỉnh thoảng thôi. Chắc số cô xui.”

“Đúng là Chiba – thành phố điên cuồng có khác.”

Gọi thế chắc chỉ có mình Kuroneko thôi em gái ạ. Đừng nói thế chứ. Dân của Matsudo chắc sẽ giận đấy.

“…..Sao cô không về Chiba đi có phải tốt không.”

Đấy mới là ý em à? Thế thì anh tha lỗi cho em.

“Nhà bọn mình còn một gian chứa đồ ở tầng hai phải không? Nuôi một con mèo đen chắc được đấy.”[25]

“Em định nuôi bạn mình ờ nhà như thú à?”

Vô thức tôi cũng tưởng tượng ra cảnh Kuroneko một mình ngồi trong cái kho ở nhà.

“….Hay vào phòng tôi mà ở? Tôi trả tiền sinh hoạt phí được….hai nhóc đi cùng càng tốt.”

Hai nhóc chắc là chỉ em gái của Kuroneko.

Đó là chuyện mà tôi và Kuroneko sợ nhất : để hai đứa bé gặp mãnh thú Kirino. Đúng như các cậu đoán, đơn giản là tách không ra. Có dịp để tôi kể cho mà nghe.

“Anh nói nè….”

“À! Đúng rồi đúng rồi!”

Kirino đột nhiên đứng bật dậy.

“…….Cái.”

Con bé định nói gì đó, nhưng đột nhiên lại đổi ý.

“Sao thế?”

“À…ừm…em…..nói thế nào nhỉ.”

“Cái gì cơ?”

“Giữa anh với con đen ấy…..”

“…À à cái đó hả. Cuối cùng vẫn chả nói rõ ràng được.”

Sau khi Kuroneko tỉnh lại, dù tôi thử vài lần nhưng cứ đến lúc mấu chốt là cô bé chạy mất. Gọi điện cũng thế. Nói đến chuyện này là dập máy.

Nhưng ít nhất cũng không đến nỗi cắt đứt liên lạc nữa rồi.

Không nói rõ ràng, cứ lập lờ nước đôi –‘câu trả lời tạm thời’ mà Manami nhắc tới không cách nào nói ra được. Nhưng xem ra…tôi cũng chả có nhiều cơ hội để khiến cô bé đổi ý.

Mùa hè này khiến tôi vừa vui sướng vừa cô đơn.

“Lúc đó anh định trả lời thế nào?”

Kirino nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi. Tôi kể cho nó câu trả lời mình đã lặp đi lặp lại trong lòng:

“Anh không biết sau này tương lai sẽ thế nào. Nhưng anh không thích em có bạn trai. Mà em cũng ghét nên anh cũng sẽ không kiếm bạn gái – trước mắt tạm tời là thế.”

Anh em mình hòa nhau nhé.

“Hừm…thế trước mắt là đến khi nào?”

“Khi nào à….”

Nói thật em hỏi anh cũng chả biết…

“…Ví dụ như đến lúc em có bạn trai thì thôi?”

“Nhưng anh vừa nói anh không muốn em có bạn trai cơ mà?”

“Đúng thế.”

Rơi vào ngõ cụt, Kirino bật cười thành tiếng:

“Anh vô dụng quá.”

"…Ừa, vô dụng thật.”

Đúng là…cứ đà này chắc cả đời không kiếm nổi bạn gái quá.

Mình nên làm gì đây?

Tôi thở dài đầy mệt mỏi.

“Đồ siscon.”

“Ừ hứ.”

“Hì hì, buồn nôn quá.”

“Bọn mình hòa nhau mà!”

Tôi đứng dậy. Kirino cũng đứng theo.

“Em thì không sao vì em là em gái. Nhưng anh thì buồn nôn vì anh là anh trai.”

“Đạo lý này ở đâu ra hả?”

Bọn tôi lại bắt đầu cãi nhau.

Mặc dù cảnh này hơi hơi giống ‘thế giới lý tưởng’ của Kuroneko – nhưng vẻ mặt bọn tôi hoàn toàn khác trong tranh.

Kế hoạch của Kuroneko xem ra thất bại rồi ---

Nhìn tình trạng này thì từ đôi anh em suốt ngày cắn nhau chí chóe tới mức hạnh phúc ngồi cùng mâm còn xa lắm.

Đúng lúc này….

“Xin lỗi đã để mọi người đợi lâu.”

Mặc đồ cô hầu, đeo tai mèo – Kuroneko bưng đồ ăn vào. Có thịt, cá, rau trộn – bữa sáng rất bình thường. Mặc dù Kuroneko nấu ăn rất ngon nhưng so với Manami thì vẫn còn kém xa. Nhưng Kirino đánh giá thế này đã rất cao rồi.

“Này cô hầu! Nhanh lên coi!”

“Đồ con gái thô tục…đàng hoàng chút coi nào?”

Thật ra thì vấn đề chính bộ đồ hầu gái của em đấy Kuroneko. Cảnh này trông hứng mắt quá.

Vì thế tôi tham gia vào:

“Bộ đồ này là thế nào thế?”

“Cái này à? Saori cho em đấy.”

“Cái đấy anh biết rồi! Đây là bộ em mặc hồi mở tiệc còn gì? Anh tưởng là mượn chứ?”

“Gần đây Saori thừa nhận chị ta tự làm.”

Thế à…

“Không phải cái này! Anh hỏi sao em lại mặc nó!?”

“…Đáng yêu không?”

Cô hầu Kuroneko liếc tôi một cái lập tức đỏ mặt.

……Xem ra mới sáng sớm em đã muốn lấy mạng anh rồi.

Kirino mặt không đổi sắc chen vào:

“…Này, con mèo dâm kia.”

“Dâm…dâm….?”

Kuroneko ngạc nhiên.

“Con mèo dâm kia. Cô đã chia tay với anh ta rồi cơ mà. Thế sáng sớm đã định giở trò gì thế….? Đánh mắt đưa tình à?”

“…………….”

Kuroneko hung ác lườm Kirino, chậm rãi nói:

“Đúng thế. Tôi và Kyousuke không phải người yêu nữa rồi. Cũng không phải đàn anh và đàn em nữa.”

“---- Rồi sao?”

“Thế thôi.”

“Hả? Trả lời kiểu gì thế? Tôi đang hỏi tại sao đã chia tay rồi mà cô còn tìm cách câu dẫn anh ta!”

“Hừm hừm…đây là lời tiên tri ghi trong quyển ‘Ghi chép vận mệnh’. Nghi thức của chúng tôi vẫn tiếp tục.”

--- Ủa? Cô bé này vừa nói gì cơ?

“Anh tưởng….đã hết rồi chứ?”

“Em nói hết bao giờ. Để đạt được nguyện vọng của mình, nghi thức còn tiếp tục. Mà còn thuận lợi là khác.”

“Làm sao ----“

Kirino cứng ngắc lại không nói nên lời. Tôi cũng há hốc mồm nhìn Kuroneko.

Theo lời Manami, nghi thức của Kuroneko cũng giống ‘thỏa luận nhân sinh’ của Kirino.

Nói cách khác, thế nghĩa là ---

--- Thảo luận nhân sinh còn chưa kết thúc.

Là thế sao?

Kuroneko ưu nhã bước đến bên tôi thì thầm:

“ – Đừng quên. Lời nguyền trên người anh còn chưa được giải đâu.”

“------------“

Tim tôi nhảy lên một cái.

“Chờ một chút! Cô vừa làm gì thế hả?”

Từ chỗ Kirino ngồi thì có vẻ tôi vừa hôn Kuroneko. Nhưng tiếng gào hét giận giữ của con bé đã vang khắp phòng. Tôi hoàn toàn bối rối.

....Thế này là thế nào?

--- Chia tay với senpai.

Còn tưởng nghi thức đã kết thúc, hóa ra là chưa.

Cho dù đã quyết định ‘không kiếm bạn gái’, kỷ niệm mùa hè với Kuroneko cũng không vì thế mà biến mất. Một lời nguyền cũng vẫn còn nguyên.

Em mãi mãi yêu anh.

Không phải tôi tưởng tượng. Cô bé chắc chắn đã thì thào vào tai tôi như thế.

Mặc dù có thể đó chỉ là ảo tưởng của thằng con trai, nhưng tôi thực sự nghĩ vậy.

Đưa mắt nhìn đôi con ngươi của Kuroneko, tôi mong tìm ra được manh mối gì đó. Nhưng cô bé đỏ mặt quay đi.

“À phải rồi. Nói cho hai người nghe một chút. Lần này nghi thức của tôi có tiến triển rất tốt.”

Đổi sang chủ đề khác, Kuroneko lôi quyển sổ màu đen ra. Nhìn kỹ lại thì quyển này là mới hoàn toàn.

“Vì thế, tôi đã có một nguyện vọng mới rõ ràng hơn.”

Cô bé mở quyển ‘Ghi chép vận mệnh’ thứ hai ra và chỉ vào trang cuối. Ở đó có hình minh họa về ‘thế giới lý tưởng’.

Vẫn là cảnh hạnh phúc quây quần quanh bàn nhưng đã có chút khác. Có hình tôi (trưởng thành) và Kirino – đang đợi Kuroneko bưng thức ăn ra.

Cảnh này quen quá.

“...Hả? Gì đấy? Bọn tôi đấy à?”

“...Cô thấy thế nào?”

Kuroneko hỏi.

“Tôi chả hiểu cô có ý gì – nhưng vẽ chả giống gì cả. Trình độ của cô tụt lùi thì phải.”

“..Ừ. Bọn anh chả hòa thuận được thế đâu.”

Chúng tôi lúc nào cũng cãi nhau. So với bức tranh này thì chả giống mấy.

Nghe thấy thế, Kuroneko cười gượng.

“...Hm, xem ra tôi còn một đoạn đường dài phải đi đây.”


Thế là, đống hỗn loạn của bọn tôi đến đây là hết.

Nghĩ lại, cũng giống như trước thôi. Giống hệt là khác.

Lúc em gái có bạn trai, tôi mới nhận ra mình thực sự muốn gì. Khó khăn lắm mới làm lành được với em gái thế mà lại bị thằng khác cướp đi, ai mà chịu nổi chứ.

”Đừng hòng đây giao Kirino cho chú mày!

Kết cục là gào lên một câu thật mất mắt.

Sau đó đến lúc anh trai có bạn gái, tình cảm của Kirino cũng tương tự.

Nhờ mấy cái ‘nghi thức’ vô lý của Kuroneko tôi mới biết.

”Tôi ghét anh tôi nhất! Nhưng tôi càng ghét chuyện anh ấy không thương mình nhất nữa!”

Kết cục là con bé gào lên một câu như thế.

Nhưng lúc tôi đang tuyệt vọng vì bị Kuroneko bỏ rơi, chính nó đưa tay cho tôi, khuyến khích ủng hộ tôi – cho tôi một buổi thảo luận nhân sinh. Giống như tôi từng làm cho nó.

....Con bé này. Làm cái gì thế!

Em gái mình không thể ngầu đến vậy!

Nó mà không phải em gái mình chắc mình đã yêu nó rồi. Đáng ghét thật.

Nói thế nào nhỉ. Từ kết quả mà nói, nhờ Mikagami và Kuroneko mà tôi và Kirino có thể hiểu nhau sâu sắc hơn. Nếu không nhờ cơ hội này, bọn tôi có lẽ còn hiểu nhầm nhau lâu. À thì, mặc dù còn lâu mới đến mức có thể nói ‘anh em chúng tôi quan hệ rất tốt’ nhưng cho dù cãi nhau suốt ngày, đến lúc cần kíp bọn tôi vẫn giúp đỡ nhau.

Vì chúng tôi là anh em mà, phải không?

....Cái giá phải trả...gọi thế cũng không đúng lắm, nhưng...tôi bị Kuroneko bỏ. Bị Manami và Ayase mắng. Bị đám con gái ở trường coi là công địch. Ở trường, mỗi khi đến nhà Tamura, lũ con gái còn bảo ‘Ahahaha, Kousaka-san! Đến quỳ nữa đi!’. Đáng ghét thật!

Có cảm giác mấy vụ này đúng là báo ứng thật.

Tôi hiểu rất rõ ràng, lần này – từ đầu đến cuối tôi là một thằng khốn vô dụng. Suýt nữa là thằng tôi khiến đám bạn của mình tan vỡ.

Tôi không chỉ khiến em gái mình rơi nước mắt, tôi thậm chí còn chả hiểu vì sao nó khóc. Tôi tùy tiện nói nó ‘muốn làm gì thì làm’....Sau đó, tôi làm nó khóc một lần nữa.

Còn khiến bạn gái mình phải nhận những kỷ niệm chua xót đắng cay. Chính mình cũng nhận không ít khổ đau.

Dù sao, có được có mất.

“Tình yêu thật khó khăn.”

Một bài học sâu sắc.

“....Buồn nôn. Anh lẩm bẩm cái gì thế?”

Cuối cùng cũng nhận ra ước vọng của lòng mình.

“ – Aha, hóa ra ngươi cũng học được ‘năng lực’ giao tiếp với ‘thế giới bóng đêm’ hay sao?”

Ước vọng của tôi càng lúc càng lớn dần.

“Không có gì.”

Trong lúc tìm kiếm, tình cảm của tôi dần dần phát triển.

Thằng tôi không phải anh trai tốt, cũng chả phải bạn trai tốt.

Từ nay về sau, có lẽ tôi còn phạm rất nhiều sai lầm. Cho dù đã chủ tâm cẩn thận...lần này kết quả rất không được như ý. Mặc dù vô tình, nhưng xem ra tôi phạm không chỉ một cái sai lầm. Không những thế, tôi còn vừa tự mình nếm trải đau thương khổ sở do mình gây ra vừa cố gắng uốn nắn bản thân. Người bình thường có lẽ sống cũng như thế mà thôi.

Trước khi em gái có bạn trai thực sự -- sẽ không kiếm bạn gái.

Giờ tôi quyết định như vậy. Vẫn không thích con bé có bạn trai, mà nó cũng không thích tôi có bạn gái – cả hai chúng tôi đều thế. Tôi biết thế này luẩn quẩn quá. Con bé có ý kiến thì cũng đành chịu thôi.

Nhưng, xin cho tôi chút thời gian.

Bọn tôi còn trẻ mà. Mọi người thấy không? Chúng tôi phạm sai lầm, gặp thất bại, chịu đau đớn cho đến lúc người kia hiêu ra. Và nói thật, đau đớn thế còn xaaaaaaaaaaaaaaaaaaa mới đủ.

Manami đã cảnh cáo tôi giải pháp này chỉ là tạm thời. Kuroneko cũng nói nghi thức còn chưa kết thúc.

Nói cách khác, tương lai tôi như một bãi mìn. Thằng ngu dốt như tôi chỉ có thể lấy thành ý của mình mà xông lên trước mà thôi.

Đừng nôn nóng. Hãy suy nghĩ thật cẩn thận. Nghĩ cả cho tình cảm của cậu nữa.

Được thôi. Lệnh rất nặng nề, nhưng tôi chỉ có thể tiến lên. Ít nhất, không thể cứ tiếp tục ngu ngu thế này được. Nếu không, tôi chả có mặt mũi nào đối mặt với họ nữa.

Nếu có một ‘cô gái rất quan trọng với anh’ tỏ tình, anh...phải suy nghĩ cẩn thận.

Không việc gì phải đắn đo. Lần sau, nhất định tôi sẽ chủ động.


Mùa hè cấp ba cuối cùng của tôi kết thúc như thế đó.

Sáng thứ hai tuần sau, bọn tôi sẽ quay lại trường. Cho dù không cùng trường nữa, nhưng đến cuối tuần vẫn có thể gặp nhau. Lúc đó có thể gặp được Sena, Hinata hay Saori nữa. Có thể vui chơi. Có thể cãi vã. Có thể lớn tiếng với nhau.

Như vậy cũng không tồi. Ít nhất theo tôi thấy là thế.


Quyển sách tiên tri còn một trang chưa lật. Cô bé nói mình còn một đoạn đường dài phải đi.

Ánh nắng từ cửa số làm cả căn phòng bừng sáng.

Cũng không tệ lắm.

Hai cô bé còn rạng rỡ hơn bất cứ tương lai nào tôi có thể tưởng tượng ra.

“ --- Anh nói cái gì?”

Kirino khó chịu nhìn tôi.

Đối mặt với nó – tôi trầm tư một lúc, nói:

“À, anh nói ...”

Cũng giống như lần trước, những gì tôi có thể cám ơn em gái mình chỉ có câu này:

“ --- Cám ơn, Kirino.”

Kirino kinh ngạc. Mắt mở to chớp chớp. Sau đó giống như nó bị xấu hổ, mặt đỏ bừng lên. Con bé giật mình mỉm cười.

“Hả? Đột nhiên anh nói cái gì thế?”

“Thái độ của em kiểu gì thế? Anh chỉ cám ơn em thôi mà – bộ khó tin thế sao?”

Thấy mặt mình cũng nóng dần lên, tôi bĩu môi.

“Nếu thế cho anh xin lỗi nhé.”

Giống như đang đùa, Kirino bật cười, sau đó dừng lại. Nụ cười của nó trở nên chân thành hơn. Đỏ mặt, nó ho nhẹ một tiếng, nói:

“ --- Không cần khách khí đâu, Kyousuke.”

Oreimo08 302

Các bạn hỏi khi nghe con bé nói thế tôi nghĩ thế nào?

Chuyện đó tự tìm hiểu đi.

Chú thích Edit

  1. Dịch giả : thề là thằng này bị M cmnr
  2. Volume1, chương 4
  3. Volume 2, chương 4
  4. Làm thế ngoài đời thật có thể ăn tát hoặc ăn đạp vào chỗ đó. ĐỪNG CÓ LÀM!
  5. Super Saiyan – siêu xay da trong Dragon Ball
  6. Người chủ động trong mối quan hệ nam nữ, không có liên hệ gì với sadist
  7. Deathnote
  8. Nguyên bản tiếng Anh : Destiny Record.
  9. Nguyên bản tiếng Anh : Ceremony.
  10. Nguyên bản tiếng Anh : Arcadia.
  11. Boku và Tsukkomi trong hài kịch của Nhật.
  12. http://en.wikipedia.org/wiki/The_Scream
  13. http://en.wikipedia.org/wiki/Denpa
  14. Thần mèo. Kami = thần, Neko = mèo.
  15. Các từ trên viết tiếng Anh trong nguyên bản. Cả câu dịch là ‘Ta đã biến thân từ đọa thiên sứ thành thánh thiên sứ, dấu hiệu của ta đã hiện ra’.
  16. Bạch miêu.
  17. Volume 2, chương 1
  18. Queen of nightmare.
  19. Một nhân vật trong game Sis X Sis của bộ truyện này.
  20. Bài Irony, Opening của OreImo anime season 1.
  21. Quyển novel mà Kirino viết. Tên gốc là 妹空(まいそら)- Hai chữ đọc là "Imouto" và "Sora"., các phát âm là ‘mai’ giống tiếng Anh ‘My (của tôi)’. Dịch thoáng ý là ‘Em gái và tôi, cùng dưới vòm trời’.
  22. メギドラオン
  23. Nàng công chúa trong ống tre, cổ tích Nhật. https://en.wikipedia.org/wiki/The_Tale_of_the_Bamboo_Cutter
  24. http://en.dic.pixiv.net/a/Chuunibyou - Chuunibyou, Jyakigan
  25. Chơi chữ : mèo đen = Kuroneko.
► Xem lại Tập 7♬   Ore no Imouto ga Konna ni Kawaii Wake ga Nai   ♬► Xem tiếp Tập 9

Ad blocker interference detected!


Wikia is a free-to-use site that makes money from advertising. We have a modified experience for viewers using ad blockers

Wikia is not accessible if you’ve made further modifications. Remove the custom ad blocker rule(s) and the page will load as expected.