FANDOM


Nhà xưởng số: 360, Khu dân cư, Cổng ngoài số: 2105380, Khu Vườn Nhỏ. -Việc triệu hồi có suôn sẻ không, Kuro Usagi?

-Có vẻ như vậy, Jin-bocchan[1].

Kuro Usagi nhún vai trả lời theo một cách vui đùa. Cô ta có một đôi tai thỏ và trông có vẻ như từ 15-16 tuổi. Cậu bé đứng cạnh cô thở dài. Cậu mặc một chiếc áo choàng lớn, thứ mà rất là không phù hợp với dáng người nhỏ bé của cậu.

Kuro Usagi, người mà đang mặc một chiếc váy ngắn gợi cảm cùng với đôi vớ nịt trên cặp chân quyến rũ của cô, khẽ lấy ngón trỏ chạm môi, làm ra vẻ dễ thương và thêm vào:

-Giờ thì chúng ta chỉ còn cách chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra. Bi quan không mang lại điều gì tốt đẹp đâu. Chúng ta cần phải nhấn mạnh bề ngoài nơi này trông thú vị đến chừng nào. Lần đầu tiên gặp mặt sẽ là lúc dễ nhất để bày tỏ với họ “Cộng đồng của chúng tôi đang trên bờ vực bị phá hủy!”, nhưng như vậy sẽ chỉ làm họ lo ngại về việc gia nhập với chúng ta thôi.

Kuro Usagi vung vẩy tay trong khi giải thích.

Cậu bé miễn cưỡng lắng nghe, với những nét mặt thay đổi nhanh chóng, và rồi cuối cùng cậu cũng gật đầu chấp thuận.

-Xin lỗi vì đã phải để cô lo mọi việc, nhưng tôi có thể nhờ cô đi đón họ không?

-Cứ để đó cho tôi!

Kuro Usagi đột nhiên nhảy khỏi ghế.

Khi cô đặt tay lên cánh cửa của nhà xưởng, cậu bé kêu cô ta với nỗi lo lắng trong giọng nói mình.

-Liệu sự xuất hiện của họ... sẽ cứu được cộng đồng của chúng ta...Tôi tự hỏi?

-Nào ai mà biết… Nhưng bên Host đã hứa một điều.

Cô nói trong khi nhanh chóng quay người lại, làm chiếc váy phấp phới bay, và rồi cười tinh nghịch về phía cậu ta.

-Những Gift mà họ sở hữu là thuộc loại cao cấp nhất trong toàn nhân loại!



Phần 2

-Ginyaaaaaaaaaa! O-Ojou'——'!

Rơi xuống từ độ cao 4000m, cả bốn người họ xuyên qua vô số lớp nước được chuẩn bị trước ở trên điểm đổ, và rơi xuống một hồ nước nhỏ.

-Kya! ———

-Wa! ———

Họ rơi xuống nước với một tiếng bùm thật to. Bởi vì lớp nước đã làm giảm tốc độ rơi của họ, nên ba người họ đều đáp đất an toàn, nhưng con mèo tam thể của You thì không đơn giản như vậy. Cô nhanh tay ôm lấy và kéo nó lên bề mặt nước.

-...Cậu không sao chứ?

- Tôi tươởng tôi chếêt chăăắc rồiii...!

Con mèo tuy vẫn chưa thể nói rõ ràng, nhưng cô đã cảm thấy an lòng vì biết cậu ta không sao cả.

Trong lúc đó, hai người còn lại nhanh chóng lên bờ trong khi tuôn ra hết lời chửi rủa này đến lời chửi rủa khác.

-K-Không thể tin nổi! Họ dám lôi tôi ra mà không nói một lời nào mà hơn hết lại còn quăng tôi xuống từ trên trời!

-Tôi cũng vậy, chết tiệt thật! Nếu chẳng may thì đã Game Over ngay tại chỗ rồi. Ít nhất thì dịch chuyển chúng ta vào trong tảng đá nào đấy có tốt hơn không.

-...Nhưng nếu như thế thì ngươi không thể di chuyển được phải không?

-Tôi thì không thành vấn đề gì.

-Vậy à. Ngươi ích kỉ thật đấy.

Hai người họ ‘Hmpf’ lên một tiếng rồi quay lưng lại với nhau và bắt đầu vắt nước ra khỏi quần áo của họ. Phía sau họ, You cũng đã leo lên ra khỏi hồ nước và đi lên bờ. Bắt chước hai người kia, cô cũng bắt đầu vặn bộ đồ cho nước chảy ra. Bên cạnh cô, chú mèo tam thể cũng lắc người mình làm cho nước nước bắn tung tóe khắp nơi.

You hỏi trong khi đang làm khô đồ mình,

-Đây… là đâu?

-Chẳng biết nữa. À, có cái gì đó giống như nơi tận cùng của thế giới này, nên có lẽ chúng ta đang ở trên lưng của một con rùa khổng lồ nào đó chăng?

Izayoi trả lời câu hỏi của You.

Có một điều chắc chắn là họ không hề biết chút gì về nơi này cả. Sau khi cho rằng quần áo của mình đã khô đủ, cậu vuốt mái tóc bù xù ngoan cố sang một bên và hỏi:

-Chắc chắn không có nhầm đâu, nhưng để cẩn thận, tôi sẽ hỏi luôn. Hai người các cậu cũng nhận được lá thư kỳ lạ đó phải không?

-Đúng vậy, nhưng trước hết, không được gọi tôi như thế. Tên tôi là Kudou Asuka. Xin hãy chú ý điều đó từ bây giờ. Rồi, tiếp theo, cô gái đang ôm mèo kia, cô tên gì?

-Kasukabe You. Cùng hoàn cảnh với hai người.

-Vậy à. Từ nay hãy giúp đỡ nhau nhé, Kasukabe-san. Cuối cùng, cái tên với vẻ ngoài man rợn và không văn minh ở đằng kia?

-Chà, cám ơn vì lời giới thiệu phô trương đó nhé. Tôi – giống hệt như vẻ bề ngoài cho thấy – là một người man rợn và không văn minh, Sakamaki Izayoi. Thô lỗ, tàn nhẫn và suy đồi; đủ các tiêu chuẩn để tôi trở thành một người không thể cứu chữa được, nên nhớ hãy làm theo bản Hướng dẫn Liều lượng và Cách sử dụng khi tiếp xúc với tôi nhé, Ojou-sama.

-Thế à. Nếu cậu đưa cho tôi một cuốn Sổ tay Hướng dẫn, có lẽ tôi sẽ xem xét chuyện đó, Izayoi-kun.

-Haha, cô nghiêm túc chứ? Được, tôi sẽ làm, nên chuẩn bị tinh thần nhé, Ojou-sama.

Sakamaki Izayoi cười phấn khởi.

Kudou Asuka kiêu căng quay người đi.

Kasukabe You chỉ hờ hững nhìn.

Nhìn lén họ từ trong bóng tối, Kuro Usagi thầm nghĩ.

(Uwaa, tất cả bọn họ đều giống như những đứa trẻ rắc rối!)

Yes007
Ừ thì đúng là cô ấy đã triệu hồi họ, nhưng…cô thật sự không thể tưởng tượng được cảnh bọn họ hợp tác với nhau. Cô thở dài một tiếng đầy sầu muộn.

Izayoi bắt đầu trở nên tức tối.

-Rồi, việc chúng ta được triệu tập đến đây cũng tốt thôi, nhưng tại sao đến giờ vẫn không có ai quanh đây? Đáng ra trong hoàn cảnh này phải có một người nào đó giải thích về cái ‘Khu Vườn Nhỏ’ được viết trong thư sao?

-Đúng vậy. Trước khi rời khỏi đây thì chúng ta cũng cần một lời giải thích rõ ràng.

-....Tôi nghĩ trong hoàn cảnh này bình tĩnh quá cũng không tốt đâu.

(Thiệt tình mà!), Kuro Usagi âm thầm cãi lại

Nếu mà họ có thể lo lắng hơn một chút thì việc nhảy ra thôi sẽ dễ hơn nhiều, nhưng nếu họ bình tĩnh đến mức này thì rất khó để chọn được thời điểm xuất hiện.

(Thôi, nghĩ thêm về việc này cũng chẳng có ích gì. Mình phải quyết định trước khi chuyện này càng trở nên khó khăn hơn.) Sau khi nghe thấy từng người trong số họ bày tỏ sự bất mãn của mình, Kuro Usagi gần như đã trở nên quá căng thẳng, nhưng cô vẫn kiên trì chờ đợi.


Đột nhiên Izayoi hít một hơi thật sâu rồi nói trong khi thở hết ra.

-Chắc chỉ còn cách hỏi thăm cái người đang núp ở đằng kia thôi.

Trong bóng râm, con tim của Kuro Usagi đã giật nảy lên như thể bị ai đó vồ lấy. Ánh mắt của ba người bọn họ đều tập trung về nơi ẩn náu của Kuro Usagi.

-Ô, cậu cũng nhận ra à?

-Dĩ nhiên rồi. Tôi bất khả chiến bại trong trò trốn tìm.

-Chỉ cần người đó ở đầu gió, tôi vẫn sẽ biết cho dù có muốn hay không.

-Ồ, cậu thú vị đấy.

Izayoi nói trong khi cười lớn, nhưng đôi mắt của cậu ta trông không vui chút nào.

Như để trả thù cho cái sự triệu hồi thái quá mà họ phải trải qua, họ đều đưa đôi mắt lạnh tanh, cực kì đáng sợ của mình hướng về phía Kuro Usagi. Điều đó làm cô ấy do dự trong chốc lát.

-C-Cả ba bình tĩnh lại đi. Nếu các cậu nhìn tôi với ánh mắt như sói thế thì tôi sẽ chết thật đấy. Ee…,Ee… Từ thời cổ đại, sự cô đơn và sói đã luôn là thiên địch của loài thỏ. Xét thấy trái tim yếu ớt này của Kuro Usagi, tôi sẽ rất mừng nếu các cậu chịu bình tĩnh lắng nghe.

-Tôi cự tuyệt!

-Không chấp nhận.

-Tôi buộc phải từ chối.

-Ahaha, không để tôi nói một lời nào.

Kuro Usai nói trong khi đứng đó một cách đầy thất bại, nhưng vẫn chăm chú quan sát ba người họ.

(Khí phách của họ là một lợi thế. Đâu dễ để mà nói ‘KHÔNG’ trong lúc này. Ừm thì, khó quản lý có vẻ đúng thật là một trong số những khuyết điểm của họ.)

Kuro Usagi đang hành động như cô ấy đang nhởn nhơ, nhưng thật ra cô đang bình tĩnh suy nghĩ làm thế nào để giao tiếp với ba người họ.

Đột nhiên, Kasukabe You xuất hiện ngay bên cạnh cô ta và nắm lấy một cái tai của Kuro Usagi ở phần đầu.

-Ei?

-Fugya!

Và kéo nó hết sức.

-Đ-Đợi đã nào! Nếu chỉ chạm nhẹ thôi thì tôi sẽ để cậu làm mà không nói một lời nào, nhưng tôi không ngờ là cậu lại giật đôi tai đáng yêu của Kuro Usagi ngay trong lần gặp đầu tiên! Cậu đang nghĩ gì vậy!?

-Thỏa mãn trí tò mò.

-Cậu không thể muốn làm gì thì làm!

-Ồ, đôi tai thỏ này là thật à?

Lần này đến lượt Izayoi kéo cái tai bên phải.

-....Vậy thì, tôi nữa.

-C-Chờ chúttttttt-

Lần này Asuka làm tương tự với tai bên trái. Tai của Kuro Usagi bị kéo sang hai bên cùng một lúc và tiếng la thất thanh của cô vang đi thật xa.



Phần 3



-…K-Không thể tin nổi. Không ngờ lại phải mất cả tiểng đồng hồ chỉ để bắt mấy cậu lắng nghe... Đây chắc hẳn là cảm giác khi phải làm giáo viên của một cái lớp toàn những đứa trẻ phiền phức.

-Bắt đầu luôn dùm đi.

Kuro Usagi gần như phát khóc, cuối cùng cũng có thể làm cho bọn họ nghe cô nói. Ba người ngồi xuống trước Kuro Usagi và hướng chút ít tập trung vào cô.

Kuro Usagi tự trấn an mình, hắng giọng, giang rộng hai tay và và bắt đầu nói.

-Vậy tôi thật sự có thể bắt đầu sao ba cậu? Tôi sẽ bắt đầu! Bắt đầu ngay đây! Chào mừng đến với Khu Vườn Nhỏ. Chúng tôi triệu hồi các cậu đến đây để trao cho các cậu cơ hội tham gia Gift Game, một trò chơi mà chỉ có những người sở hữu Gift mới có thể tham gia.

-Gift Game?

-Đúng rồi! Chắc hẳn các cậu cũng đã nhận ra, nhưng không ai trong số các cậu là người bình thường cả. Những khả năng phi thường mà các cậu sở hữu có thể là những món quà từ vô số vị thần, ác quỷ, tinh linh và những vì sao. Gift Game là một cuộc thi cho phép những người sở hữu Gift so tài với nhau. Và cuối cùng thì, Khu Vườn Nhỏ là một thế giới, một thế giới được tạo ra với một mục đích duy nhất là để những chủ sở hữu Gift có thể cư trú và tận hưởng tại đây.

Kuro Usagi nhấn mạnh sự hấp dẫn của Khu Vườn Nhỏ.

Asuka giơ tay để biểu thị cô ấy có câu hỏi.

-Nếu được thì tôi sẽ bắt đầu với những câu hỏi đơn giản. Trước hết, ‘chúng tôi’ mà cô nói đến là ai?

-YES[2]! Những người sở hữu Gift đến từ thế giới khác phải gia nhập vào một trong vô số những Cộng đồng ở Khu Vườn Nhỏ để có thể phát triển bản thân.

-Không chấp nhận.

-Các cậu phải gia nhập! Còn nữa, người chiến thắng Gift Game sẽ nhận được phần thưởng được cung cấp bởi Host. Nó thật ra là một hệ thống rất đơn giản.

-Host là ai?

-Họ có thể là bất cứ kiểu người nào. Có những trò chơi được các vị thần có quá nhiều thời gian rỗi tổ chức, với mục đích là thử thách những con người phàm tục, và cũng có những trò chơi được các Cộng đồng tổ chức để chứng minh sự ưu việt của họ. Một nét đặc trưng ở đây là, các trò chơi được tạo bởi các vị thần không giới hạn người tham gia. Nhưng đúng như mong đợi từ các vị thần, những trò chơi đó rất tàn bạo và cực kì khó khăn, với gần như không có cơ hội sống sót. Tuy nhiên phần thưởng thì lại rất đặc biệt. Điều này phụ thuộc vào tùy Host, nhưng cậu có thể có cơ hội giành được một Gift mới. Còn về phần những trò chơi được các Cộng đồng tổ chức, cậu phải đặt cược một thứ gì đó làm Thẻ để đổi lấy quyền tham gia trò chơi. Luật lệ là, nếu tất cả những người tham gia bị đánh bại, toàn bộ Thẻ sẽ thuộc về Cộng đồng của Host.

-Cái cuối cùng nghe khá là thô thiển. Người chơi có thể dùng gì để làm Thẻ?

-Nó có thể là rất nhiều thứ. Tiền và hàng hóa, đất đai, quyền lợi, danh dự, con người... Và cũng có thể đặt cược chính Gift của mình. Nếu lấy được một khả năng mới từ người khác, nó sẽ trở nên dễ dàng hơn để tham gia vào các Gift Game lớn hơn. Mặt khác, nếu thua Gift Game mà cậu đặt cược Gift của bản thân thì cậu sẽ mất đi năng lực.

Ẩn sau nụ cười quyến rũ của Kuro Usagi là một thứ gì đó đen tối. Nụ cười của cô giống như một lời khiêu khích, nên Asuka tiếp tục hỏi với giọng điệu tương tự.

-Hiểu rồi. Cho tôi hỏi một câu nữa nhé?

-Cứ tự nhiên đi, cứ tự nhiên đi♪

-Làm thế nào để một người có thể bắt đầu một Gift Game?


-Nếu chúng ta loại trừ Gift Game giữa các Cộng đồng, thì cậu chỉ cần đăng kí trước hạn chót của từng Gift Game là được. Khu phố mua sắm và các cửa hàng cũng tổ chức các Gift Game quy mô nhỏ, và cậu có thể tham gia bất kì lúc nào cậu muốn.

Asuka đá một lông mày lên sau khi nghe Kuro Usagi nói.

-Vậy có đúng không nếu cho rằng Gift Game là bản thân của luật lệ trong thế giới này?

-Ồ?

Kuro Usagi ngạc nhiên nghĩ.

-Fufun. Cô hiểu nhanh đấy nhỉ. Nhưng điều đó chỉ đúng 80% thôi, 20% còn lại sai rồi. Trộm cướp cũng bị nghiêm cấm ở thế giới của chúng tôi và hệ thống trao đổi hàng hóa bằng tiền tệ cũng có tồn tại ở đây. Tội ác gây nên bởi việc lạm dụng Gift là việc trái với tự nhiên! Những tên tội phạm đó sẽ bị trừng phạt thích đáng! Tuy nhiên, bản chất của Gift Game thì hoàn toàn trái ngược lại! Trong đó, người thắng sẽ đạt được mọi thứ. Một ví dụ điển hình là nếu cậu hoàn thành những điều kiện thắng cuộc được đặt ra bởi cửa hàng thì cậu có thể lấy bất cứ hàng hóa nào mà không cần trả tiền.

-Tôi hiểu rồi. Không rõ vì sao nhưng nghe nó có hơi man rợ.

-Cô nói có lý, nhưng Host chịu hoàn toàn trách nhiệm cho Gift Game của bản thân mình. Nói cách khác, những tên hèn nhát không muốn đánh mất vật sở hữu của mình thì không bao giờ nên tham gia vào những sự kiện như thế này.

Dường như Kuro Usagi đã giải thích hết những điều cơ bản, vậy nên bây giờ cô lấy ra một bì thư được dán kín.

-Giờ thì, bởi vì tôi là người đã yêu cầu sự triệu tập các cậu, tôi có nghĩa vụ trả lời tất cả các câu hỏi của các cậu có thể có về Khu Vườn Nhỏ. Tuy nhiên, nó sẽ tốn khá nhiều thời gian để giải thích hết, và với tư cách là những ứng cử đồng minh của chúng tôi, chúng tôi không thể để các cậu ở thế giới bên ngoài lâu vậy được. Vậy nên nếu được thì, chúng ta sẽ tiếp tục cuộc trò chuyện này tại Cộng đồng của chúng tôi.

-Chờ đã! Tôi vẫn chưa hỏi câu nào mà.

Izayoi người nãy giờ chỉ ngồi nghe, đứng dậy, và nói với giọng nói mạnh mẽ của mình. Khi Kuro Usagi nhận ra nụ cười thứ mà như thể đã được khắc sâu trên mặt cậu đã biến mất, cô cẩn thận hỏi lại.

-...Câu hỏi đó sẽ là gì đây? Về luật? Hay là về trò chơi?

-Cái đó không quan trọng. Tôi không quan tâm về điều đó, Kuro Usagi. Dù chúng tôi có bắt cô thuật lại tất cả các luật lệ thì, cũng sẽ không có gì thay đổi. Công việc của một nhà cách mạng là thay đổi quy tắc của thế giới, chứ không phải là của người chơi. Thứ duy nhất mà tôi muốn hỏi cô…là về lá thư chúng tôi nhận được.

Ánh mắt của Izayoi rời khỏi Kuro Usagi, hướng về hai cô gái đang ngồi bên kia, và cuối cùng dừng lại ở thành phố được bao bọc bởi một mái che khổng ồ.

Cậu chỉ hỏi một điều với ánh mắt như thể coi thường mọi thứ.

-Thế giới này.... có vui không?

-....

Hai người kia cũng im lặng chờ câu trả lời. Trong lá thư mà họ nhận được có viết như sau: Hãy gạt bỏ bạn bè, của cải, thế giới của mình, và đến với Khu Vườn Nhỏ của chúng tôi.

Câu hỏi quan trọng nhất bây giờ là liệu sẽ có một sự đền bù phù hợp với sự hi sinh của họ không.

-....YES! Gift Game là trò chơi của quỷ dữ dành cho những ai đã vượt qua giới hạn của loài người. Thế giới của Khu Vườn Nhỏ thú vị hơn những thế giới khác nhiều, cá nhân tôi đảm bảo đó!♪


Ghi chú:

  1. -Bocchan là một hậu tố dùng để xưng hô thiếu gia, cậu chủ
  2. Một trong số những cách nói của Kuro Usagi là dùng “YES” để thay thế cho “Đúng rồi”, “Vâng” đoại loại thế và thường dùng ngôi thứ ba trong câu nói của mình. Mình sẽ bắt đầu làm quen với cách viết đó .
Tới trang trước Mondaiji-tachi Vol 1:Prologue Quay lại trang chính Mondaiji-tachi ga Isekai Kara Kuru Sou Desu yo Tới trang sau Mondaiji-tachi Tập 1: Chương 2

Ad blocker interference detected!


Wikia is a free-to-use site that makes money from advertising. We have a modified experience for viewers using ad blockers

Wikia is not accessible if you’ve made further modifications. Remove the custom ad blocker rule(s) and the page will load as expected.