FANDOM


TLECF - Vol1 chapter 4

-Tưởng tượng bản thân là một công tắc.

Tất cả các pháp sư đều có những cách thức khác nhau.

Một số người tưởng tượng ra sự rơi của một cái búa tóe lửa, và một số khác tưởng tượng thứ gì đó đâm xuyên qua tim của chính họ. Một số lượng pháp sư nhiều đến bất ngờ lụy vào khoái cảm, và trong số đó, có nhiều người buộc phải dùng đến thuốc. Nhưng dù là dùng phương pháp nào, những tưởng tượng này là những công tắc để chuyển đổi các dây thần kinh trong cơ thể của pháp sư thành các Mạch Ma Thuật.

Bằng cách kích hoạt những Mạch Ma Thuật này, pháp sư kết nối bản thân mình với nền móng là Đại Ma Thuật Thức, và tự biến đổi chính họ thành "một hệ thống dùng để nhận thức về điều Thần Bí".

Đối với Flue, công tắc đó là cơn khát.

Đi bộ qua sa mạc. Sự khô khốc trong cổ họng của ông là điều mà ông chẳng thể làm gì được. Đã từ lâu, mồ hôi của ông đã ngừng chảy, và thậm chí đôi mắt của ông cũng đã ngừng điều tiết nước. Cho dù chỉ vì một giọt nước, ông cũng sẵn sàng phạm bất cứ tội ác nào-

Không, ý nghĩ đó sẽ chỉ đưa đến tử vong do mất nước mà thôi.

Bằng cách coi một cơn khát đơn thuần như năng lượng của mình, các dây thần kinh của ông kích hoạt.

Bỗng nhiên, ông bị bủa vây bởi cảm giác mí mắt bị nổ tung.

Ông biến đổi.

Cực hình biến thành khoái lạc. Cơn khát trở thành sung sướng.

"Dẫn taLead me!"

Với câu niệm đó, thế giới thay đổi cùng với ông.

Sáu con dao được phóng vào trong không khí, chúng chìm xuống sàn nhà bằng đá như thể nó chẳng khác gì miếng bơ, hình thành nên một vòng tròn ma pháp.

Nhưng, ba trong số những con dao đã cắm vào đá vẫn đang rung lên.

Chúng đang gặp phải kháng cự. Khi hai hiện tượng siêu nhiên tiếp xúc nhau như vậy, kết quả hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng của mỗi bên. Đó là lý do tại sao, đối với Flue, thoái lui là điều không đáng được cân nhắc tới. Làm cho Od bên trong cơ thể mình bùng lên một lần nữa, ông biến nó thành ma lực và thúc nó vào những con dao một lần nữa.

Rồi, sau khi đánh vào sàn đá,

"Dẫn ta, ngayLead me, now!"

Đáp lại tiếng hét của Flue và sự tràn ngập của ma lực, những con dao được tung lên.

Rời khỏi sàn nhà, chúng hung hăng cắm vào một bức tường gần đó.

Hoặc bề ngoài trông như vậy. Nhưng khi những con dao cắm vào tường, thứ đáng lẽ là bức tường thì lại bắt đầu mờ dần. Khi những con dao bị trượt ra ngoài và rơi xuống đất, bức tường biến mất hoàn toàn.

Nói cách khác, bức tường mà họ nhìn thấy ở đó không có thật.

Kết giới vốn được thiết lập một cách chặt chẽ, trước "sự dẫn đường" từ thuật chiêm tinh của Flue, hoàn toàn bị xóa sổ.

"Làm tốt lắm."

Một giọng nói kiêu kỳ cất lên bên cạnh ông. Chốc lát sau, một bàn tay trắng nhạt hướng về phía bóng tối trước mặt họ.

"Thức TỉnhCall."

Trên tay của Luviagelita Edelfelt, một ngọn lửa tím được thắp lên. Tuy trông như sẽ đốt cháy bàn tay trắng nhạt của cô, nhưng hình như nó lại không hề nóng khi mà ánh sáng của nó khiến cho da của cô đổi màu và lan đến những chỗ tối.

Flue ngồi bịch xuống sàn nhà cùng với một tiếng thở dài mệt mỏi.

"Mệt quá chừng."

Vừa nói, ông vừa lau mồ hôi trên trán bằng lưng bàn tay.

Trên thực tế, việc mà Flue vừa làm cần đến sự tập trung tối đa, điều đó được phản ánh qua bộ dạng trông như già đi mười năm của ông. Hiển nhiên, chuyện này không xảy ra mỗi lần ông sử dụng ma thuật. Đây chẳng qua là do kết giới trong Lâu Đài Biệt Cư quá mạnh.

Sau khi rời khỏi chỗ nhóm của Lord El-Melloi II, cả hai bắt đầu lùng sục mọi ngóc ngách của lâu đài. Kéo theo ông ta cùng với cơn tam bành của mình, Luvia xúc tiến đến mức mà bọn họ không bỏ hề qua thậm chí là chỗ bụi nhỏ nhất trong quá trình tìm kiếm. Việc điều tra của họ thật ra kỹ đến nỗi Flue có cảm giác như những gì họ đang làm không khác mấy so với chính cuộc điều tra của Lord El-Melloi II.

"-Đau thật..."

Flue bắt đầu xoa bóp quanh cổ họng mình.

Đây chắc là một phản ứng của cơ thể ông khi sử dụng ma thuật. Ngoài chuyện sử dụng ma thuật trong Lâu Đài Biệt Cư là vô cùng khó khăn, thì việc sử dụng ma thuật quá mức đang làm cho ông đau đớn không chỉ trên cơ thể, mà còn vào tận các Mạch Ma Thuật của ông. Cảm giác đau đớn khi các khúc xương cọ vào nhau cứ càng lúc càng khó chịu đựng, dẫu biết rằng bản thân cơn đau này là không thật, mà chỉ là ảo giác phát sinh từ các Mạch Ma Thuật của ông.

"Nếu ông là pháp sư, thì cơn đau đó cũng là sự mê ly ngây ngất đấy."

Luvia nói như thể điều đó là đương nhiên. Rồi cô gật nhẹ một cái,

"Phải rồi. Cánh cửa sẽ mở ra trước mặt người nào có đủ tư cách. ...Nếu đã là pháp sư, thì đó là chuyện đương nhiên thôi."

Cô nói như đang cố gắng ám chỉ một điều gì đó.

...Đúng là thế nhỉ?

Đối với ma thuật, bí mật chính là mạng sống. Bản thân điều Thần Bí vẫn còn Thần Bí thì mới có ý nghĩa, chứ một khi đã bị người khác biết thì nó sẽ bị mất đi sức mạnh tương ứng. Tất nhiên nếu ở mức độ biểu diễn một phần trước những người cùng là pháp sư thì chẳng có gì thay đổi cả, nhưng sự sâu sắc của Lord El-Melloi II lại tiến quá gần đến bản chất của nó. Đơn thuần là chỉ ra lịch sử và khởi nguồn của ma thuật thôi thì không sao. Nhưng cái hành vi diễn dịch ma thuật đó ra thành tư tưởng và tâm ý của những pháp sư được quy định theo nó ấy thì...

Flue cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

…Không biết anh ta có nhận ra điều này không nhỉ?

'Xét từ ý nghĩa thực sự của ma thuật, ông chính là một kẻ phá hoại ma thuật thì đúng hơn.'

Những lời đó của Luvia đã nêu lên một cách chính xác về Lord El-Melloi II.

Dù là một cách có ý thức hay không, thì chính vì nhận ra điều đó mà Luvia đã giận dữ đến mức ấy.

Lord El-Melloi II còn giống một tên trộm hơn cả nhà Edelfelt, những kẻ được mệnh danh là loài linh cẩu thanh nhã nhất trên mặt đất. Nếu có thể từ bản chất của ma thuật mà nhìn thấu cả cách tồn tại của các pháp sư đời sau, thì theo một nghĩa nào đó, nó chẳng khác gì việc thu nạp từ ma thuật cho đến những điều Thần Bí trong tương lai của họ vậy.

...Đó là Lord đấy sao?

Đỉnh cao mà chỉ có duy nhất 12 người ở Tháp Đồng Hồ.

Hay những kẻ dị đạo... những kẻ phá hoại không chịu ở yên trong cái khuôn khổ đó.

Với ngọn lửa màu tím soi sáng trên tay, Luvia cẩn thận bước xuống các bậc thang hiện ra từ trong bóng tối. Ngay cả động tác bước đi đơn giản này cũng thể hiện sự thanh lịch như những bước nhảy khiêu vũ. Chẳng mấy chốc, họ gặp một cánh cửa bằng gỗ, và cô không hề do dự mở nó ra.

"…Cái gì vậy chứ?"

Flue nhanh tay bịt hết mũi miệng. Trong phòng xộc lên một mùi hôi thối. Nếu phải tả bằng lời, ông sẽ nói rằng nó có mùi như thể ai đó đã moi ruột gia súc, nhào trộn mớ hổ lốn nội tạng và các bộ phận linh tinh với nhau, và để cho nó bị thối rữa cả mấy năm. Dù đã bịt mũi lại nhưng mùi này vẫn chui được vào trong phổi họng của Flue, và ông phải gắng gượng để ngăn cơn buồn nôn.

"Xem ra là đúng rồi đấy nhỉ."

Luvia, cũng với một tay che mũi, cau mày nói.

So với các phòng khác trong lâu đài, căn phòng này chật hẹp hơn nhiều. Căn phòng không cửa sổ này có một cái giường, một cái bàn làm việc, một chiếc nhẫn bạc và một chiếc cốc đồng. Xếp trên kệ là nhiều loại dụng cụ nhỏ mà không nghi ngờ gì là dùng để sử dụng với ma thuật . Ngoài ra còn có một số món đồ có mũi nhọn và lưỡi dao ở xung quanh căn phòng, chúng bị phủ lên những vết đen và rỉ sét.

...Là dụng cụ tra tấn sao?

Flue nhớ đến những dụng cụ tra tấn mà ông từng thấy hồi xưa, kiểu như Trinh Nữ Nuremberg và Con Bò Sicilia[1]. Điều khó chịu nhất là ngay cả những dụng cụ tra tấn này cũng được khắc họa và phỏng theo Thiên Sứ. Bộ mặt đáng yêu vốn có của Thần Ái Tình bị lấm màu đen của máu khô, trông gớm guốc không thể nào ngờ được.

Có vẻ như đây là phòng riêng của Geryon Ashborn.

Bất kể là đồ dùng nội thất, đồ nghề hoặc dụng cụ tra tấn, tất cả đều mang hình ảnh Thiên Sứ. Kích thước nhỏ của căn phòng này đem lại cảm tưởng như bị sa xuống tận đáy của một đầm lầy sâu hút.

"Không biết đây có phải nơi phục hồi Khắc Ấn Ma Thuật không?"

"Hay có khi là chỗ để Geryon Ashborn lột bỏ các Khắc Ấn Ma Thuật cũng nên." Luvia đáp.

Bỗng nhiên, hình ảnh tưởng tượng về những dụng cụ tra tấn được sử dụng để lột da của các nạn nhân trong các cuộc săn lùng phù thủy bất giác hiện ra trong tâm trí của Flue. Ngay cả một người lính đánh thuê dày dặn kinh nghiệm cũng cảm thấy ớn lạnh trước câu nói đó.

"…Một bức hình chụp ư?"

Đôi mắt của Flue dừng lại ở bức hình nằm đơn độc trên kệ. Đó là một bức tranh nhỏ được vẽ rất chi tiết, đến nỗi khiến ông nhầm tưởng nó là một bức hình chụp.

Tuy nhiên, không để ý gì đến Flue, Luvia tiến thẳng đến cái bàn làm việc. Trên cái bàn phủ đầy bụi có vẽ rất nhiều vòng tròn ma thuật.

"...Đây là thuật thức cơ sở của Ashborn."

"-Ê, này!"

Dù không kể tới vị trí, những vòng tròn ma pháp này có khả năng nguy hiểm khá cao. Nhưng, dường như chẳng bận tâm gì hết, Luvia quẹt một ngón tay lên một trong những vòng tròn này.

Xoẹt một cái, vòng tròn phản ứng lại bằng một tia chớp. Như thể bị hút vào, tia chớp lượn vòng lên trên và đánh trúng một chiếc nhẫn trên ngón tay của Luvia trước khi bị nuốt vào bởi viên ngọc trên chiếc nhẫn. Làm như không có gì xảy ra, Luvia tiếp tục xem xét vòng tròn ma pháp.

Thấy có chữ được viết xung quanh vòng tròn, Luvia đọc to.

"Asmodeus, Belphegor, Baal, Adramelech, Lilith ..."

Khi nghe thấy cô đọc những cái tên tà ác, Flue nhướng mày.

"Là ác ma... thiên thần sa ngã à? Có thể nào là Cây Tà Ác - Qliphoth [Tree of Death] chăng?"

"Quả nhiên là ông hiểu rồi hả? Mặt trái của Cây Sinh Mệnh - Sephirot, biểu tượng của Kabbalah... Thay vì thiên sứ và đức hạnh để con người đạt đến thiên đường, nó lại là một minh họa về sự xếp đặt những Thiên Thần Sa Ngã và thói xấu để con người rơi xuống âm phủ. Có vẻ như đây chính là thuật thức cơ sở trong Lâu Đài Biệt Cư đấy."

Ngừng nói một lúc, Luvia mỉm cười như vừa mới đi ngang qua một bông hoa xinh đẹp.

"Phải... Thế này thì đầu mối đã có đủ rồi. Hãy để tôi cho mọi người thấy cách làm của nhà Edelfelt nào."

***

Rosalind Istari dành toàn bộ thời gian của mình ở trong phòng riêng.

Làm theo chỉ định của anh trai, cô bé dùng bữa sáng và bữa trưa trong phòng mình, và không làm những việc kiểu như bước ra ngoài ngưỡng cửa. Bình thường thì trái tim non nớt của em sẽ không chịu yên khi bị mắc kẹt quá lâu trong một căn phòng, nhưng sau vụ án xảy ra với Hishiri Adashino, em không mong muốn gì hơn là ở nguyên một chỗ. Nhờ có sự can thiệp của anh trai mà Rosalind đã tránh được việc phải nhìn thấy cảnh tượng đó, nhưng sự ra đi của người phụ nữ xinh đẹp đã từng khiến em sinh lòng ngưỡng mộ, giờ đây đang đè nặng trong lồng ngực của em.

Là ai nhỉ...?

Câu hỏi ai đã gây ra chuyện đó cứ luẩn quanh không dứt trong đầu em.

Cô bé chẳng cần phải nghĩ nhiều để nhận ra rằng, bất cứ pháp sư nào cũng đều có khả năng là thủ phạm. Đối với một người được nuôi nấng trong một môi trường mà ma thuật được coi trọng hơn sinh mạng con người, điều này thậm chí còn không phải là một nghi vấn. Hơn nữa, em thậm chí không thể đặt anh trai mình bên ngoài danh sách những kẻ tình nghi. Em hoàn toàn hiểu rằng anh trai em có thể hóa thành một con quái vật hoặc quỷ dữ để bảo vệ em - một sự thật mà em buộc phải đau lòng thừa nhận.

Tuy nhiên, cô bé không làm gì khác ngoài lặng lẽ chờ đợi trong phòng.

Em không làm gì khác ngoài ngồi đó, cúi nhìn xuống trong thất vọng về sự bất lực của mình.

"Em sao vậy? Nếu thấy khó chịu thì để anh pha trà cho em nhé. Nhưng anh lại chẳng có hồng trà mà chỉ mang theo toàn lục trà thôi."

Vệ sĩ bảo vệ em thay cho anh trai của em cất tiếng với giọng thân thiện.

"Em xin lỗi. ...Seigen-san."

"Ha ha, em đừng băn khoăn. Chỉ cần được làm phục vụ cho một tiểu thư xinh đẹp như em là anh vui lắm rồi!" Seigen nhắm mắt lại, vỗ nhẹ lên ngực mình.

Trong khoảng vài cái chớp mắt, cô bé không thể gọi đây là... sự khôn khéo. Chẳng đáng ngạc nhiên khi anh ta lại thêm vào cử chỉ tự vỗ ngực mình. Tuy đây là lần đầu tiên em dành nhiều thời gian như thế này trong cùng một phòng với một người khác giới mà không phải là họ hàng của em, không hiểu sao sự hiện diện của vị Yamabushi này khiến em cảm thấy thoải mái.

"Heine-nii-san có nói gì với Rosalind-chan không vậy?"

"Không ạ. Anh ấy chỉ nói, nếu em ở cùng với Seigen-san thì sẽ có thể an tâm thôi."

"...Thế à."

Trên miệng của Seigen nở ra một nụ cười có phần chua chát.

Rosalind tin vào lời của anh trai mình một cách ngây ngô đơn giản.

Sau khi phát hiện ra vụ giết Hishiri Adashino, người đầu tiên mà Heine liên hệ là Seigen. Mặc dù Heine phải ra ngoài để điều tra thêm về vụ án, nhưng chừng nào vị Yamabushi vui tính này còn ở bên Rosalind, thế giới dường như dễ thở hơn đối với cô bé.

"Anh đã có chuyện gì với Onii-sama sao ạ?"

"...Không hề. Không không không không không hề. ...Bởi vì, có bị Heine-nii-san nhìn thấu thì anh cũng chẳng sao đâu."

Sau khi ngừng một chút, Seigen nhún vai công nhận.

"Anh vốn đã từ bỏ ma thuật rồi."

"Anh đã từ bỏ?"

"Đúng như anh nói đấy." Seigen nhẹ nhàng phủi lên ống tay áo khác thường của mình.

"Về cơ bản, ma thuật có vẻ là thứ chỉ được truyền cho một người con. Nhưng mà, cha anh lại đi quá giới hạn của một người khổ hạnh để làm một kẻ đào hoa. Ông ấy có hơn 10 đứa con do vợ bé sinh ra." Seigen nhe răng cười nói.

Mặc dù không còn mấy phổ biến ở thời hiện đại, nhưng nếu ta nhìn lại quá khứ, có rất nhiều ví dụ về các vị vua hoặc các gia đình quyền lực có số lượng con cái lên đến hàng trăm.

"Có lẽ vì thế mà ông ấy nghĩ thế này: Để lựa chọn, hãy khiến cho những đứa con cạnh tranh với nhau."

"Cạnh tranh ạ?" Biểu cảm của Rosalind biến đổi.

"Phải. Mà, vì vốn là Yamabushi nên bọn anh chẳng hề thiếu địa điểm tu hành. Ma thuật càng truyền cho nhiều người thì sức mạnh càng bị giảm bớt đi, nhưng trong trường hợp của phái Shugendou thì nó có một nửa là tôn giáo. Những kỹ thuật sơ đẳng dù có được chia ra mà truyền lại thì cũng chẳng gây ảnh hưởng gì mấy."

Thu nhận nhiều môn đệ, nhưng chỉ truyền những bí quyết thật sự trong ma thuật cho rất ít người trong số đó.

Tất nhiên, đó là một phương pháp chính xác theo quan điểm của pháp sư. Chuẩn mực chung nhất là các gia tộc chọn ra một đứa trẻ, và rồi không dạy cho những đứa trẻ khác biết về sự tồn tại của ma thuật. Tuy vậy, các địa phương và các trường phái ma thuật khác nhau đã sinh ra đủ mọi sai khác so với chuẩn mực đó. Có vẻ như gia tộc của Seigen là một trong những sai khác đó.

"Mà, vốn dĩ ma thuật Viễn Đông đã là một hệ thống phong phú khác với phương Tây. Trong trường hợp môn phái của anh, có vẻ nó chịu ảnh hưởng đáng kể từ phương Tây. Cái Khắc Ấn Ma Thuật gì đấy cũng được kế thừa nữa... Thế, nếu vậy thì ai sẽ được truyền lại Khắc Ấn Ma Thuật đó đây? Bởi vì anh đã thất bại, nên chuyện đó sao cũng được hết. Dù rằng cũng tương đối thích ma thuật, nhưng anh lại chẳng hứng thú gì lắm với cái xu hướng Căn Nguyên mà tất cả mọi người đều căng mắt ra mà theo đuổi ấy. Hay có lẽ nên nói rằng, anh chẳng có tài năng đối với cái giai đoạn mà mình không hứng thú. Mặc dù sư phụ anh, và cũng là cha anh có buồn lòng, nhưng ông cũng nhận biết được điều đó qua trực giác rằng mình chẳng thể làm gì cả. Với lại, còn vì có anh trai của anh ở đó nữa."

"Anh trai của anh ạ?" Giọng của Rosalind tỏ ra thích thú hơn. Chẳng có gì lạ, vì tình huống mà Seigen đang đề cập bắt đầu có vẻ giống với tình huống của em.

"Phải. Chẳng biết liệu có đến tầm cỡ như Heine-nii-san hay không, nhưng anh ấy đã làm được những điều thật lớn lao. Các anh em khác cũng buộc phải thừa nhận anh ấy là người xuất chúng nhất. Nói chung, với người xuất thân từ một dòng dõi pháp sư thì như thế sẽ tốt hơn là cứ tiến hành cái trò Cổ Độc ấy."

Cổ Độc.

Trong trường hợp này thì đây là một thuật ngữ trong ma thuật. Một pháp sư thu thập một số loài vật, thường là rắn và nhện độc, đôi khi có cả rết và bọ cạp khổng lồ. Người đó sẽ cho tất cả bọn chúng vào một cái nồi nhỏ và buộc chúng phải giết chóc và ăn thịt lẫn nhau. Con nào sống sót cuối cùng sẽ được sử dụng làm vật dẫn cho lời nguyền. Đó là một việc làm khá phổ biến ở lục địa Châu Á, và cũng không chỉ giới hạn ở các loài độc vật. Thậm chí còn có những ví dụ về việc con người làm điều tương tự với mèo, chó, và cả sói.

Trong trường hợp này, Seigen muốn nói đến chuyện cho tất cả các sư huynh đệ đồng môn đấu đá nhau cho đến chết, rồi người sống sót cuối cùng được trở thành truyền nhân. Trong những gia tộc truyền dạy ma thuật cho nhiều đứa con thì việc làm này khá phổ biến. Có thể nói rằng việc cha của Seigen đã không chọn làm theo phương pháp này là một điều rất may mắn đối với Seigen và những người anh em của anh.

"Thế nhưng. Trong trường hợp này, nó đã chuyển thành một tai họa." Seigen cười yếu ớt. "Đó là bởi vì tất cả những người kém cỏi đều sống sót. Và đã có những kẻ sinh lòng oán hận. Thêm nữa, vì đơn độc thì chẳng làm gì được anh ấy, nên họ hợp thành số đông... Thật nực cười phải không? Ngay khi làm một chuyện như vậy, thì họ đã chẳng còn tư cách để làm người thừa kế nữa rồi... Thế là, trước khi nghi thức cấy ghép Khắc Ấn Ma Thuật chính thức hoàn thành, họ đã tiến hành một cuộc tấn công bất ngờ."

Rosalind nín thở.

"Kết quả thật bi thảm. Anh ấy đã kiên trì kháng cự, và rồi khi sư phụ đến kịp lúc, những người tập kích cũng như có liên quan đều bị tiêu diệt hoàn toàn. Thật ngốc nghếch làm sao. Một cách tình cờ, anh đã bảo họ rằng việc chuyển giao Khắc Ấn ấy thì sao cũng được, và trốn xuống thị trấn chơi, rồi trở thành người duy nhất thoát khỏi cảnh đó. Gian chính của ngôi chùa đã bốc cháy dữ dội, cả anh trai lẫn sư phụ anh đều bị thiêu đốt. Họ đã làm gì vậy cơ chứ?"

"..."

"Tuy vậy, anh trai anh đã được cấy ghép phần lớn Khắc Ấn Ma Thuật nên vẫn còn sống sót. Em hiểu chứ? Đó là loại lửa được sử dụng trong phái Shugendou. Bởi vì vốn dĩ người tu hành vẫn làm cái chuyện đi trên lửa than, nên họ có tính kháng cự với lửa, kể cả với ngọn lửa Thiên Cẩu thiêu đốt. Dù đến cả xương cũng bị cháy hết thành than, nhưng Khắc Ấn Ma Thuật đã giữ cho anh ấy sống, và anh ấy vẫn còn cử động được. Phải, đã nói đến đây thì hẳn em cũng biết, anh trai anh đã nhờ anh làm chuyện gì rồi."

Giọng của Seigen có một sức nóng khó tả. Như thể anh ta không hề muốn nói đến chuyện này, nhưng anh lại không thể ngăn không cho chính mình nói ra.

"Anh ấy bảo anh... hãy kế thừa Khắc Ấn Ma Thuật này. Vì người sở hữu nó là anh ấy đang sắp chết, nên hẳn em hiểu Khắc Ấn Ma Thuật đó đang trong tình trạng thế nào nhỉ? Dòng họ của anh nói chung cũng chẳng có gì đáng kể. Tuy nói là đã hơn 10 đời, nhưng nó vốn chỉ là một nhánh tộc. Hãy cứ giao phó những rắc rối đó cho tộc chính có phải hơn không? Thế mà, không ai, kể cả anh ấy nghĩ đến chuyện đó cả. Chuyển giao Ma Thuật, chuyển giao điều Thần Bí, chuyển giao Khắc Ấn Ma Thuật, nhắm tới con đường dẫn đến Căn Nguyên. Ôi trời, sao phải làm thế cơ chứ?"

Nghe như Seigen đang khạc ra những từ đó.

"Tất cả mọi người, cả anh ấy đều thật ngốc nghếch. Toàn một lũ ngốc nghếch."

Lại mân mê ống tay áo của mình, anh nhăn mặt lại. Tuy nhiên, vẻ mặt cau có ấy dần dần tan biến trong một tiếng thở dài nhè nhẹ.

"A, nhưng dù sao đó vẫn là lời mà anh trai anh đã nhờ cậy, nên anh muốn xoay sở để làm được gì đó đối với Khắc Ấn Ma Thuật này. 'Có lẽ, nếu là ở đây thì mình sẽ có thể tìm ra được cách nào đó...' anh đã nghĩ vậy đấy."

"...Anh muốn tìm ra được cách nào đó à?"

"Không, nhưng đành phải vậy thôi. Cho dù có phủ nhận việc đó thế nào thì anh cũng chẳng còn cách nào khác. Cho dù không có cả tài năng lẫn bản tính, hệt như lúc đầu bỏ cuộc, nhưng sau khi cha và anh trai đều đã chết, anh chẳng còn lựa chọn nào ngoài thừa hưởng Khắc Ấn đó. Thật khôi hài phải không?"

Khuôn mặt của Seigen lại nhăn nhó.

Mặc dù anh không thể thích nổi ma thuật, nhưng việc tu hành đối với anh cũng không lấy gì làm khắc nghiệt. Dẫu cuộc sống hòa chung với những con thú ở chốn núi sông có hà khắc bao nhiêu, thì trong đáy lòng anh vẫn đong đầy sự sung túc đầy đủ. Vốn dĩ, Shugendou là sự trộn lẫn giữa những tôn giáo và ma thuật độc đáo với nhau, nên họ cũng không bị ám ảnh bởi riêng những điều Thần Bí như các pháp sư ở Tây phương.

Mùi của đất ở trong rừng sâu.

Hoặc, ngắm tuyết rơi dày trong khi tụm lại cùng với những con thú hoang để giữ ấm.

Bầu trời lúc nào cũng cao vút, và những vì sao tỏa sáng lấp lánh. Ngay trong cái đêm mà bệnh tật đẩy Seigen đến bờ vực của cái chết, khiến cho anh mất đi một con mắt, anh trai của anh đã đem đến cho anh thuốc chữa bệnh tự nhiên. Thứ thuốc đắng đến mức làm cho lưỡi của anh tê dại, nhưng với anh, nó là thứ ngon miệng nhất mà anh từng được nếm.

"Anh ấy thường hay nói về những chuyện như 'vui sướng khi trải rộng nhận thức ra khắp cơ thể mình', hay 'bắt lấy cả những đám mây kia'. Dù anh không hiểu, nhưng nếu như anh thừa kế Khắc Ấn Ma Thuật thì hẳn là trong đám con cháu của anh cũng sẽ có đứa nói ra điều tương tự như thế. Anh đã suy nghĩ theo cách đó. Nếu như có chuyện như vậy xảy ra trong tương lai, thì có lẽ cái chết của anh trai anh cũng là một chuyện có ý nghĩa."

Nguyên tắc hành động của Seigen đã được củng cố tại đó.

Tìm kiếm một người thừa kế thực sự, chứ không phải bản thân anh, một kẻ không thích hợp.

Giống hệt như Heine đã từng từ chối làm người thừa kế, rồi buộc phải trở lại do thể chất dị thường của Rosalind... Hoặc là hai chuyện đó có một mối quan hệ mang tính đối cực.

Có lẽ vì vậy nên anh ta mới thiết lập mối quan hệ với Heine Istari.

Như một sự thay thế cho mối ràng buộc mà anh đã bị mất vậy.

"...Chuyện là như thế ạ." Rosalind thu ánh mắt lại trong khi nói.

"Ha ha ha. Anh đã bị Onii-san nhìn thấu mất rồi. Việc anh ấy chủ động nói chuyện với anh đã làm anh phải bất ngờ đấy."

"" ""


'Tôi biết bản chất thật của anh.'

Heine đột nhiên đến gặp Seigen sau vụ việc của Hishiri Adashino.

Trong khi Yamabushi đang sững người ra, anh nói tiếp.

'Anh thực sự rất ghét Khắc Ấn Ma Thuật đó, phải không?'

'Vậy thì anh giống tôi đấy.'

Những lời nói đó đã đâm thẳng vào trái tim anh.

Đối với Seigen, người luôn mang trong mình một trái tim trống rỗng và bi thương, những lời nói đó thật sự khơi dậy một nỗi đau đớn trong anh. Nhưng bù lại, chúng cũng chữa lành vết thương nào đó còn đau đớn hơn thế nhiều. Đối với Tokitou Jiroubou Seigen, chỉ riêng nguyên nhân này cũng đã đem đến ý nghĩa cho chuyến đi của anh đến Lâu Đài Biệt Cư này.

"Em xin lỗi vì đã hỏi một chuyện khó chịu như vậy."

"Không không không." Seigen nói cùng với một động tác xua tay.

Sau khi làm một động tác vuốt mặt khiến Rosalind liên tưởng đến một con thú nhỏ, Seigen chùi bàn tay lên áo chùm của mình trước khi gõ nhẹ lên đầu cô bé.

"Mà anh cũng chẳng để tâm lắm đâu. Xét cho cùng thì nó là chuyện cũ rồi, một giấc mơ thuận tiện thôi ấy mà."

Một giấc mơ.

Bởi vì anh hoàn toàn tự mình quyết định sẽ dựa dẫm vào những người khác. Đối với Seigen, điều ích kỷ nhất mà anh có thể làm là giả vờ như mình là một pháp sư giống như những người khác.

Đó là lý do tại sao nó chỉ là 'một giấc mơ thuận tiện' đối với anh.

"Trước hết, ta cứ đợi Heine-nii-san quay trở về đã."

"... Vâng." Rosalind trả lời, không kìm được mà lỡ buông một tiếng ngáp nhỏ.

Như thể xấu hổ, cô bé lập tức che miệng lại.

"...Seigen-san nghĩ ai đã giết chết Hishiri-san thế ạ? Quả nhiên là lời nguyền của Ashborn chăng?"

"Anh cũng không biết sao nữa. Nếu là pháp sư thì việc để lại một lời nguyền như vậy cũng thật kỳ lạ. Nhưng nếu là Heine-nii-san thì anh ấy sẽ không thua một thứ như vậy đâu."

"...Vâng. Onii-sama là... của em mà..."

Đến đó, câu nói của em ngưng lại. Em ngả người ra ghế bành, hơi thở của em dần trở nên đều đều như đang đi vào giấc ngủ.

Sau khi phủ chăn lên người em, Seigen nhẹ nhàng xoa đầu cô bé đang say ngủ.

***

Heine Istari lại một lần nữa lang thang trong khu vườn phía trước Lâu đài Biệt Cư.

Có một khu rừng.

Tiếng lá cây xào xạc trên đầu làm liên tưởng đến tiếng cười của một mụ phù thủy.

"…Xem ra mình sẽ phải đi bên phải," anh lẩm bẩm, tiếp tục bước trên con đường đầy lá rụng.

Luvia đã vào cùng phe với Chiêm Tinh Thuật Sư Flue, và đang tìm kiếm manh mối bên trong lâu đài. Heine quyết định tiếp cận theo hướng khác.

Thiên Sứ hóa thành con thú... nó chăm chú nhìn bầu trời phương Tây, và nuốt lấy mặt trời.

Heine đang ở một chỗ khác hẳn với chỗ mà anh đã đến đêm hôm trước, nơi mà thông điệp này đã xuất hiện trên lá thư mời của anh.

Có vẻ như tên Thiên Sứ của Hishiri Adashino chỉ đến một vị trí khác với những người còn lại.

"Tên thiên sứ" của anh và Lord El-Melloi II, cùng với Luviagelita Edelfelt là từ Cung Bảo Bình [Aquarius] đến Cung Song Ngư. Về khía cạnh chiêm tinh cơ bản, chúng chỉ theo hướng từ 300 đến 360 độ. Nói ngắn gọn, nếu phân chia bầu trời thành bốn mùa, chúng sẽ chỉ về hướng cuối mùa Đông. Từ đó, Heine có thể tính toán ra được một vị trí bằng cách vẽ một đường thẳng xuất phát từ phòng của mỗi người.

TLECF - Vol1 chapter 4 167

Nhưng Hachasiah của Adashino Hishiri cũng như Nanael của Orlocke mà anh đã bí mật dò ra trên tấm biển ở phòng ông ta đều thuộc Cung Bạch Dương, phương vị của chúng là từ kinh độ 0 đến kinh độ 30, và vị trí giao điểm cũng bị chệch đi.

Khi kiểm tra xem hướng đó dẫn đi đâu, Heine tìm thấy các bệ đài giống như những cái mà anh đã thấy ở vị trí lần trước. Quả nhiên, những bức tượng Thiên Sứ của nơi này cũng chẳng thấy đâu cả, nhưng một thông điệp y chang xuất hiện trên lá thư mời của anh.

Thiên Sứ hóa thành con thú... nó chăm chú nhìn bầu trời phương Tây, và nuốt lấy mặt trời.

Thông điệp không thay đổi gì cả.

Nhưng khi điều tra xung quanh, có những dấu vết trông như thể có thứ gì đó đã bị kéo lê trên mặt đất.

Suy nghĩ một hồi, Heine đặt hai tay lên một trong những bệ đá gần đó, và dùng hết sức để đẩy nó.

Sau một hồi cố gắng, bệ đá cuối cùng cũng dịch chuyển, để lộ ra một lỗ trống trên mặt đất. Từ lỗ hổng đó thổi ra một luồng gió nhẹ, ngược lên từ một cầu thang mất hút vào trong bóng tối phía dưới.

Không hẳn là bất thường khi các lâu đài cổ ở châu Âu đều có những con đường hầm bí mật, nhưng điểm khác biệt ở đây là đường hầm này sâu vô cùng.

"...Con thú đó đang ẩn náu ở trong đây chăng?"

Sau khi cân nhắc lựa chọn trong vài giây, Heine tự củng cố bản thân. Nếu nó biết được nơi trú ẩn của mình đã bị phát hiện, nó có thể di dời đi nơi khác. Cơ hội chỉ có một.

Heine từ từ đi xuống cầu thang.

Tiếng bước chân của anh vang rất to.

---Có phải Adashino Hishiri cũng đã tới nơi này?

Khả năng đó là rất cao.

Điều đó có nghĩa là, cô ta đã đến gần với bí mật của Lâu Đài Biệt Cư hơn chính anh. Và kết quả... hay cái giá của việc đó là, cô ta đã rơi vào cảnh bị phơi thây như thế?

Không... nếu xét đến sự khác biệt của "Tên Thiên Sứ" mà cô ta được trao cho ngay từ đầu...

Thì có phải chủ nhân của nơi này đã cố tình đưa thông tin khác cho ông Orlocke và cô Adashino...?

Nếu vậy, nơi này dùng vào mục đích gì?

Có phải cô ta bị giết ở một nơi khác, rồi sau đó mới bị xâu vào thanh kiếm?

Có đúng thật là cô ta đã bị giết chết bởi một lời nguyền hay không?

Một lúc lâu sau, khi đang đi trong đường hầm, Heine cảm thấy một loại ma lực không phải của mình.

Có vẻ như đây là trung tâm xưởng phép của ông ta.

Thật ra anh không nghi ngờ chuyện toàn bộ lâu đài này là một xưởng phép khổng lồ do pháp sư dựng lên, nhưng anh không tin nó là nơi mà ông ta sáng tạo ra ma thuật mới. Không, nơi đó phải được che giấu cẩn thận, và vẫn còn hoạt động ngay cả khi chủ nhân của nó đã chết. Hoặc có thể nó là một phần trong bí mật mà ông để lại trong di chúc của mình.

"Lưu ChuyểnConvert."

Heine thì thầm, và Đá Sống ẩn trong cơ thể anh ta đáp lại.

Ngay lập tức, thân thể Heine được bao bọc trong một bộ áo giáp hiệp sĩ, và một cây thương xuất hiện trong tay anh. Bất chấp vẻ lỗi thời của bộ giáp này, không có bộ giáp nào khác thích hợp với anh hơn nó. Anh nghĩ có thể bởi vì anh là hậu duệ của một gia tộc lạc hậu. Chính pháp sư, hơn bất cứ ai, là một nhóm người đã tự vùi mình vào trong bóng tối của lịch sử.

Về mặt này, Seigen mạnh mẽ hơn anh nhiều.

Không phải với ma thuật của anh ta, mà là ngược lại.

Bởi vì ma thuật, về bản chất, là niềm vui.

Cảm giác phấn khích khi nắm giữ một sức mạnh vượt trội hơn thế giới bình thường. Cho dù đó là một nguyên tắc cổ hủ, thì vứt bỏ thứ niềm vui trân quý hơn bất cứ điều gì khác do cuộc sống mang lại là một chuyện khó khăn. So với niềm vui mà ma thuật đem đến, thì đau đớn và hy sinh trong quá trình học hỏi ma thuật cũng chẳng là gì cả.

Seigen đã tự nguyện vứt bỏ tất cả, anh ta là một người mạnh mẽ. Hoặc có lẽ nói đúng hơn là anh ta có một sự hồn nhiên mà thường chỉ thấy ở động vật. Kể cả Lord El-Melloi II cũng không thể thoát khỏi sự thèm khát tri thức của mình.

Có thể nói, đó là một sức mạnh mà Heine chưa bao giờ đạt được.

"..."

Những tiếng bước chân vang vọng.

Tiếng vang đều đặn đến nỗi khiến anh hơi nghi ngờ liệu những tiếng bước chân này có phải của một mình anh. Các số phận giao nhau. Các hiện tượng nghịch đảo. Hiện thực bị đánh lừa bởi phép thuật.

Là những pháp sư, họ sinh ra từ bóng tối.

Do đó, một chuyện không thể tránh khỏi là họ sẽ quay trở về với bóng tối.

Rốt cuộc, niềm khao khát đạt được Căn Nguyên của các pháp sư dường như cũng bắt nguồn từ ý nghĩ ấy, phải chăng?

"A."

Cuối cùng, bước chân của anh dừng lại.

Trong tầm nhìn của Heine được cường hóa bởi ma lực, một cái bóng thậm chí còn âm thầm hơn cả bóng tối trong đường hầm này bắt đầu xuất hiện.

Con quái thú đó hình thành từ bóng tối, hầu như hoàn toàn không thể phát hiện được trong đường hầm này, không tiết lộ bất cứ điều gì về hình dạng thật sự của nó. Khi Heine nhận ra nó, anh hơi mỉm cười.

"...Chúng ta lại gặp nhau rồi nhỉ."

Heine khom người xuống, mũi thương của anh chĩa phía dưới con quái thú.

Mặc dù nó là một con quái thú, Heine không biết được trí khôn của nó ở mức nào. Có thể trí tuệ của nó không hơn một con dã thú, nhưng nếu nó được một pháp sư điều khiển, thì có khả năng pháp sư này đã có sự chuẩn bị để đối phó với Heine.

Vì vậy, Heine không được hạ thấp phòng bị một khắc nào.

Không hề dựa dẫm vào sức mạnh của áo giáp, anh thận trọng lăm lăm cây thương để bảo tồn khoảng cách rộng giữa đôi bên. Dù quái thú chuyển động nhanh hơn lần trước, chừng nào vũ khí của bọn họ chỉ là thương và trảo, Heine có thể chiếm thế thượng phong và giành chiến thắng. Nếu quái thú giở mánh khóe nào đó của nó...

...Ừ thì, anh sẽ tùy cơ ứng biến.

- Cái bóng lao tới.

Khi Heine dùng thương tấn công, một tiếng chát to vang lên.

Không có máu, cũng không có gì hơn một vết trầy xước trên áo giáp của Heine. Anh quả thật đã cảm thấy cây thương của mình đâm vào một thứ gì đó rắn chắc.

Nhưng.

"…Mình bị lừa rồi sao?"

Heine tặc lưỡi trong khi kiểm tra ngọn thương của mình.

Nó đã biến mất. Bộ móng vuốt của con thú không nhắm vào Heine, chúng đã tấn công vào cây thương. Độ cứng của cây thương vượt trội hơn so với áo giáp. Không còn nghi ngờ gì nữa, năng lực của con thú mạnh hơn rất nhiều so với những gì mà nó thể hiện lần trước.

Cái bóng lui lại, như đang cười.

'Sao hả? Ta có thể cắt xuyên áo giáp của ngươi dễ như vậy đó!'

"..."

Không nói một lời, Heine vung thương. Phần thân kim loại nguyên chất ngắn lại một chút trong khi phần đầu biến hình thành lưỡi thương.

'Nhưng làm như vậy có ích gì? Cây thương được tạo ra từ giả kim thuật của ngươi đã thua những móng vuốt của ta. Ngươi nghĩ rằng kết quả sẽ khác khi thử làm lại ư?' Con quái thú hình như đang run lên vì phấn khích.

Nó nhảy lên.

Di chuyển hình chữ chi trong đường hầm nhỏ hẹp, trông nó như một quả bi-a to bằng một con người. Nó nhảy lên năm lần, tám lần, rồi hơn hai mươi lần. Dù Heine tăng cường thị lực của mình đến mức nào thì đôi mắt của người dĩ nhiên không thể nào bắt kịp kiểu chuyển động đó. Những chuyển động với vận tốc hơn ba trăm ki-lô-mét trên giờ thì vượt ngoài giới hạn vật lý của con người.

Thình lình tấn công Heine từ điểm mù của anh, những móng vuốt của con quái thú xé vụn áo giáp của Heine như thể nó là hư vật.

Thật vậy, như thể hư vật - Giữa lúc quái vật tấn công, bộ áo giáp bỗng nhiên vươn ra và chụp lên con thú.

"Đó cũng là điều mà ta đã nghĩ đến rồi." Heine nói nhẹ nhàng.

Bộ giáp của anh có nhiều công năng khác chứ không chỉ là "cứng chắc".

Trong trường hợp này, anh đã làm điều ngược lại - khiến cho nó mềm ra để bẫy đối thủ của mình. Khi mà quái thú cắt ngọt cây thương, Heine đã thay đổi chất lượng áo giáp của mình. Hết sức thận trọng, anh biến đổi nó thành những sợi xích, và dùng chúng để trói lấy con quái thú.

"Chính vào lần này, hãy để ta xem ngươi thực ra là thứ gì nào"

Từ từ quay lại , Heine giương thương lên.

Tuy không phát ra âm thanh, con thú vẫn hống lên.

***

Buổi sáng ngày thứ tư.

Chúng tôi vẫn còn đang sửa soạn đồ. Chúng tôi đã bỏ ra rất nhiều thời gian để nói chuyện với ông Orlocke vào tối hôm qua, nên vẫn như thường lệ, sư phụ tôi có hơi ngái ngủ khi tôi giúp ngài chỉnh lại trang phục cho ngay ngắn. Khi chúng tôi chuẩn bị rời phòng để đi ăn sáng, thì một trong những người hầu của Ashborn bước vào.

Một lần nữa, họ đem đến tin xấu.

Vẫn là căn phòng đó.

Ánh nắng chiếu trên bầu trời cao và trải xuống dưới trông tựa như một chiếc cầu thang dành cho các Thiên Sứ, một sự trớ trêu mà chúng tôi không tránh được.

Cũng ở nơi mà chúng tôi tìm thấy Hishiri bị treo trên thanh gươm của Thiên Sứ, dưới chân của Thiên Sứ đó hiện có một người khác.

Cảnh tượng này thật sự làm chúng tôi nhớ lại những câu truyện xưa về các hiệp sĩ thời Trung Cổ. Nằm dưới chân của Thiên Sứ, trong bộ áo giáp toàn thân, chính là Heine. Hai cánh tay anh ta buông lơi, còn đôi mắt anh thì nhắm lại.

Ngay cả khi chết, khuôn mặt của anh trông giống hệt như những gì mà người ta tưởng tượng trong câu truyện về một hiệp sĩ. Có lẽ chúng tôi nên cảm tạ, bởi vì không giống như với Hishiri, khuôn mặt của anh ta không bị thương tổn.

Cảm tạ ư?

Cảm tạ ai?

Chỉ mới nhìn thấy thi thể này, sư phụ tôi đã chắt lưỡi xác nhận.

"...Là Ariel à?" ngài nói nhỏ, nhìn vào nơi chân trái bị mất của cái xác. Chẳng ai ở đây cần được chỉ ra rằng chân trái tương ứng với tên Thiên Sứ Ariel. Mặc dù sư phụ tôi là người đã bảo rằng những cái tên Thiên Sứ là một phương pháp dự báo về cái chết của chúng tôi, nhưng khi nhìn thấy điều này trở thành sự thật trước mắt, cảm giác ấy giống như phải nuốt một cục đá. Đó là cảm giác trống rỗng, vô vọng.

Trên ngực Heine là một vết máu khá lớn. Với lượng máu nhiêu đó, chắc hẳn vết thương này là nguyên nhân gây tử vong. Ngược lại, thậm chí phần chân trái bị cụt của anh trông cũng không chảy máu nhiều lắm, suy ra là nó đã bị lấy đi sau khi anh ta chết. Với biểu cảm như bị cảnh tượng đó làm cho tê liệt, tôi chỉ biết lạnh lùng liệt kê ra những điều trên từng thứ một.

Nhưng mà...

"...Tại sao!?"

Một tiếng kêu đầy đau khổ vang lên khắp căn phòng.

"Tại sao... lại là Onii-sama chứ!?"

Tôi không thể làm được gì ngoài đứng nhìn khi cô bé òa lên khóc.

Đứng bên cạnh em, Seigen cúi nhìn xuống, nghiến răng.

"Heine-nii-san..."

Cả hai đều trông như thể đã có ai đó cướp đi một phần trái tim của họ.

...Không, không chỉ bọn họ. Ngay cả sư phụ tôi cũng nhìn cảnh này với gương mặt cứng lại. Quả thật, hiện trường này dường như không gây sốc nhiều như khi phát hiện ra thi thể của Hishiri, nhưng cho dù vậy, bộ mặt tái nhợt của ngài mang lại cảm tưởng rằng ngài chỉ muốn mau mau chết quách cho rồi.

Sau lưng chúng tôi, một tiếng nói vang lên.

"Adashino Hishiri là một cái van an toàn theo ý nghĩa quyền uy , còn Heine Istari là một cái van an toàn theo ý nghĩa tinh thần. Ha ha ha, ta nghĩ nó cứ như là cái cách rút từng mảnh gỗ trong trò Jenga ấy nhỉ."

"Ông Orlocke."

Sư phụ tôi quay lại, gọi tên người mới đến.

"Nhưng ta đang hợp tác với cậu rồi. Theo một nghĩa nào đó, có thể nói rằng sự an toàn của cậu đã được đảm bảo hơn so với trước, đúng không nào?"

Ông già cười nham hiểm, thoáng lộ ra một con quỷ được che giấu bên trong.

Sư phụ tôi không trả lời. Thay vào đó, bằng một câu "Xin thất lễ", ngài quay sang và tiến về phía trung tâm căn phòng.

Đến trước Rosalind đã rối bời, ngài biểu lộ vẻ nhăn nhó chua cay. Gương mặt của ngài bây giờ mang một nỗi đau lớn hơn những lần mà tôi từng thấy ở ngài trước đây, bất kể những pháp sư mà ngài từng đương đầu khủng khiếp ra sao. Nhưng dù vậy, với ý chí không giao động, ngài nói.

"Cô Rosalind. Có thể cho tôi xem xét anh trai cô được chứ?"

"Là ông!" Giọng nghẹn ngào, cô bé quay sang đối mặt với ngài. Đôi mắt thách thức của em tỏ rõ rằng em sẽ không để bất cứ ai đến gần anh trai mình.

"Là ông! Chính ông! Ông đã giết Onii-sama! Hoặc là ông đang vui mừng vì Onii-sama đã chết và mình lại bớt đi được một đối thủ cạnh tranh! Ông sẽ tiếp tục giết chóc cho đến khi trở thành người cuối cùng còn lại trong cái lâu đài này!"

Lời buộc tội của Rosalind văng vẳng bên họ. Cái quyết tâm đã thúc đẩy sư phụ tôi đi đến chỗ cô bé giờ cũng đang hiển hiện trong ánh mắt và giọng nói của em. Biểu cảm của em tỏ rõ rằng nếu có ai dám đặt một ngón tay vào người anh trai của em, em sẽ giật phăng ngón tay đó ra ngay. Trước sự phản kháng kịch liệt của cô bé, dường như ngay cả những Thiên Sứ trong khắp lâu đài cũng phải e dè không dám đến gần.

"...Không, chuyện này..." Sư phụ tôi ngần ngại, xiết chặt hai nắm tay của mình ở hai bên.

Dù có nói gì đi chăng nữa, Rosalind cũng sẽ không để vào tai. Lý trí của cô bé đã mất. Những mối liên kết giữa em với thế giới xung quanh đã đứt đoạn. Niềm hạnh phúc vốn có của em đã mất đi, và thay vào đó là bi kịch.

"Cậu ta chết vào khoảng sau nửa đêm hôm qua." Orlocke nói. "Chúng ta sẽ làm một cuộc xác nhận chứng cứ ngoại phạm nữa cho đàng hoàng chứ?"

"Với tôi thế là được rồi," Luvia trả lời gay gắt, quay ra khỏi phòng. "Tôi đã nắm bắt được phần lớn cái trò hề này. Và sẽ tự mình chuẩn bị để tiếp đón nó." Với một cái nhún gối chào lấy lệ, cô rời khỏi phòng.

Không nhìn theo Luvia, sư phụ tôi lại một lần nữa lấy can đảm nói với Rosalind.

"Cô Rosalind ..."

"Tôi sẽ không giao Onii-sama cho bất cứ ai hết!" Cô bé tám tuổi bướng bỉnh tuyên bố.

Ngay cả một quân đội mười nghìn người cũng không thể thắng nổi cảm xúc của một cô bé. Đó là ấn tượng mà em tạo ra.

Nhìn khuôn mặt cương quyết của em, tôi lặng lẽ tiến đến sau khi em nói xong.

"...Rosalind-san, Seigen-san," Tôi điềm đạm nói. Đứng kề bên tôi, sư phụ tôi đang nhìn tôi cau mày. Tôi nói trực tiếp với hai người bọn họ.

"...Hai người có thể để tôi làm một lễ tang cho Heine Istari được không??"

"...Lễ tang?"

Đôi mắt của Rosalind nhấp nháy, bắt đầu bộc lộ điều gì đó mà không phải thù địch. Sự giao động này khiến tôi nhận ra rằng, dù mỏng manh như thủy tinh, lá chắn mà cô bé tự bao bọc mình là thứ duy nhất còn lại để bảo vệ trái tim của em.

"... Tôi..."

Cho dù tôi không có ý định như vậy.

Cho dù tôi không có tư cách để làm thế.

Thế thì tại sao tôi lại nói điều đó với em ấy?

"Bởi vì... tôi có nhớ lời bài cầu nguyện."

***

Chỉ có ba người tham dự.

Ngoài tôi ra, Rosalind, Seigen, và sư phụ tôi là những người duy nhất có mặt.

Tại một bãi đất trống trong rừng, nằm cách xa những khu vườn của lâu đài, chúng tôi đã chôn hai người trong bọn. Không hề có tí cảm giác khó chịu nào, những người hầu của nhà Ashborn đã làm ngôi mộ cho hai người đó và đặt họ vào trong, họ được đối xử không khác mấy so với những đồ đạc bị hỏng.

"Thật sự thì đáng lẽ chúng ta phải làm điều này ngay cho cô Adashino mới đúng nhỉ?" Sư phụ tôi nói, mắt nhìn sang mô đất trước mặt ngài.

Bây giờ, Heine được chôn bên cạnh Hishiri. Xét về sự thỏa đáng đối với hai người này, không lạ lắm nếu có ai trong số họ phàn nàn về cách thức nghi lễ diễn ra, nhưng trong trường hợp này, chúng tôi thật sự không đủ điều kiện để có thêm sự lựa chọn khác.

Đến lúc chuẩn bị xong thì đã là đầu giờ chiều. Mặt trời mùa thu dường như đang chiếu sáng cho chúng tôi với một vẻ cô quạnh.

Nếu không phải do Lâu Đài Biệt Cư nằm khá gần đây, mùi đất và lá cây khô sẽ tạo nên một bầu không khí khá thi vị.

"Gray."

"…Vâng."

Đáp lại tiếng gọi của sư phụ, tôi gật đầu.

Trước tiên, tôi lấy ra một cái bình hương nhỏ và đặt nó phía trước, bỏ vào một số cây nhang đang cháy. May mắn là trong lâu đài có nhang hương. Đúng ra thì tôi còn phải rải một chút nước thánh nữa, nhưng mà hiện tại chúng tôi lại không có nó, nước thánh không có vẻ gì là phù hợp với một pháp sư mặc dù anh ta đã từng có mối liên hệ với Giáo Hội.

Vì vậy, chúng tôi chẳng cần phải làm một lễ mai táng màu mè, hoặc cần những lời tiếc thương của những người còn sống. Nên việc duy nhất còn lại là dành một lời cầu siêu cho người đã khuất.

Tôi hít một hơi thật sâu.

"Lạy Chúa, là Chúa của tất cả những ai tìm đến sự che chở,"[2]

Những câu từ này được cất lên một cách trôi chảy. Tôi nghĩ thầm khi đọc chúng, rằng đây hẳn là giống như kiểu cơ thể ta ghi nhớ về điều gì đó. Cho dù nhẩm đi nhẩm lại, tôi cũng không thể nhớ lời nguyện này một cách chính xác, nhưng khi tôi cất tiếng, chúng lại tuôn ra dễ như không.

"Chúng con khẩn cầu lòng nhân từ vô bờ bến của người. Xin hãy ban cho linh hồn của kẻ bề tôi của người, Heine Istari, được chào đón trong vòng tay thân ái..."

Những từ ngữ mà tôi đã quên lãng từ lâu, nay trào ra không ngừng.

Nhưng quả thật có cảm giác như một lời dối gạt. Tôi không phải là linh mục, cũng không có đức tin vào Thiên Chúa hoặc tôn giáo. Trong số tất cả chúng tôi, người tin vào Chúa nhiều nhất hẳn phải là Heine, mà anh ta thì đã quay lưng lại với Giáo Hội. Có thể anh thậm chí còn phản đối một lời cầu nguyện như thế này.

Nhưng.

Là ai đã nói, lời cầu nguyện cho người đã qua đời là vì ích lợi cho người còn sống?

Là ai đã nói, nếu bạn có thể đem đến dù chỉ một sự an ủi nhỏ bé dành cho người bị suy sụp vì nỗi mất mát, thì bạn có thể chờ đặt câu hỏi cho đức tin của họ lúc về sau?

"... thanh tẩy tội lỗi, giải phóng khỏi xiềng xích của cái chết ..."

Đột nhiên, lời nguyện của tôi dừng lại.

Khi người tôi vẫn cứng đờ, tôi quay lại để đối diện với ba người tham dự phía sau tôi.

"Gray-san?" Rosalind lên tiếng.

Nhưng tôi không thể đọc tiếp.

Điều gì xảy ra tiếp theo? Phần đầu tiên đã diễn ra rất trôi chảy, rất tự nhiên, nhưng bây giờ thì dường như nó đã biến mất hoàn toàn trong đầu tôi. Như thể từ đầu vốn chẳng là gì ngoài một ảo tưởng, dù tôi nỗ lực bao nhiêu để nhớ lại, không một từ nào đến được với tôi. Tôi đã nghe lời cầu nguyện này vô số lần khi tôi còn nhỏ, nhưng có vẻ như một kẻ không tin vào Chúa như tôi thì không thể thật sự học được nó.

"Gray-san?" Rosalind hỏi một lần nữa.

"…Ừm, tôi..."

Tôi cần phải xin lỗi.

Tôi đã phá hỏng khoảnh khắc cuối cùng dành cho người anh yêu dấu của cô bé. Tôi biết đó là điều không thể nào tha thứ được. Nhưng tôi biết phải làm gì để có thể mở lời xin lỗi? Tôi có thể làm gì cho em ấy mà không gây ra thêm sự sỉ nhục cho anh ta nữa?

Tôi cảm thấy một bàn tay đặt trên vai tôi. Khi quay lại, có một giọng nói nhỏ, với hơi thở mang theo mùi xì-gà, chạm đến lỗ tai tôi.

"... và đi vào cuộc sống vĩnh hằng."

Nghe được đoạn tiếp theo của lời cầu nguyện, tôi nuốt nước bọt. Sau một chút chần chừ, tôi lại tiếp tục, đọc theo sau lời của sư phụ tôi.

"... và đi vào cuộc sống vĩnh hằng. Chúng con cầu xin điều này nhờ Đức Chúa của chúng con."

Kết thúc lời cầu nguyện, tôi làm dấu thập giá.

Amen.

Đúng thật là như thế.

Cầu nguyện cho người đã khuất. Dù cho chúng tôi không tin vào cuộc sống vĩnh hằng sau cái chết, xin hãy ở bên chúng tôi và những linh hồn dễ bị lầm lạc của chúng tôi.

Trong một hồi lâu, không ai nói gì cả, và một sự tĩnh lặng buông xuống nơi này. Trong lúc im lặng đó, tôi lấy cái nắp đậy lên chiếc bình hương, và đấu tranh với niềm thôi thúc được ngồi xuống do bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Vào lúc tôi lại còn đậy cả nắp lên cảm xúc của chính mình nữa,

"...Cảm ơn chị rất nhiều."

Rosalind cúi đầu về phía tôi. Tựa như em vừa thoát khỏi trạng thái bị ma ám. Em vẫn trông như đang chịu nỗi mất mát, nhưng trái tim em không còn bị xiềng xích bởi nỗi mất mát đó.

"Ưm, em xin lỗi. Vì ban nãy đã nói những điều thật khủng khiếp."

"...À, ừm..."

Trong lúc đắn đo tìm lời để nói, tôi nhận thấy mình lặng thinh. May thay, không bận tâm đến tôi, cô bé nói tiếp.

"Gray-san là pháp sư, thế mà chị lại biết cầu nguyện ạ?"

"…Bởi vì tôi, không hẳn là một pháp sư ..."

"Cô ấy xuất thân từ một nghĩa trang đấy." Như thể không kiềm chế được nữa, sư phụ tôi nói.

Kể cả ngài trông cũng cực kỳ mệt mỏi. Một vụ giết người hàng loạt. Những cái nhìn liên tục của những pháp sư khác. Điều đó căng thẳng đến mức đủ khiến người ta nổi cơn đau dạ dày ngay cả khi ta không phải kiểu người dễ bị đau bụng như sư phụ tôi.

"Một nghĩa trang ư?"

"...Chuyện này có sự tình của nó." tôi nói, rút lui vào sâu trong mũ trùm của mình.

Tôi vẫn chưa thật sự kể gì về quê hương của mình. Kể cả khi tôi được yêu cầu giải thích cho người khác nghe, nhưng đây không hẳn là chuyện mà tôi hiểu hoặc chấp nhận đối với bản thân. Ừ thì, thậm chí đây có phải là chuyện mà tôi có khả năng chấp nhận hay không thì vẫn còn là một câu hỏi. Rốt lại, ý niệm cuộc sống vĩnh hằng sau cái chết là dành cho những người không thể chấp nhận cuộc sống của họ như nó vốn là như thế, phải không?

Liếc nhìn tôi cái nữa, sư phụ tôi lại nói.

"Anh Seigen, anh có phiền đưa cô Rosalind về không?"

"À, được. Cứ để đó cho tôi."

Theo yêu cầu của sư phụ tôi, Seigen đưa Rosalind trở lại lâu đài. Sau khi nhìn họ bỏ đi, sư phụ tôi lại nói.

"Mà, lễ tang đó hẳn đã thành công tốt đẹp đấy."

"...Ưm, cám ơn ngài nhiều."

Nghe xong lời cảm ơn của tôi, sư phụ khịt mũi nhè nhẹ.

"Hừm. Nhưng vì anh ta là một pháp sư nên sẽ có người cho rằng cầu nguyện là không quan trọng. Trong khi tiếng Amen vừa nãy đích thị là có quan hệ trực tiếp với Kabbalah đấy."

Tôi mở to mắt ngạc nhiên.

"...Vậy sao ạ?"

"Đó là kỹ thuật giản lược Notarikon. Nguyên gốc nó là Adonai Melef Neman. Nó có ý nghĩa là 'Hỡi đức chúa và vị vua thành tín'. Ghép những chữ cái đầu của nó lại, ta có từ AMEN. Mà, hiện nay có nhiều người phiên dịch nó thành 'Đúng thật là như thế'."

Có lẽ đó là kiến thức phổ thông đối với pháp sư, nhưng đối với tôi thì điều đó thật đáng ngạc nhiên.

"Hừm. Bé Rosalind có vẻ chưa đi sâu vào nền tảng của chuyện này. ...Nhưng khi quay về, ta sẽ lấy nó làm chủ đề bài tập về nhà cho trò. Hãy chuẩn bị đi."

Tôi buông một tiếng rên rỉ nhỏ trong lúc gục đầu xuống, chờ đợi bài giảng kết thúc.

Nhưng dù sao, việc chúng tôi có thể có được một cuộc trao đổi như thế này cũng làm cho tôi thấy vui một chút. Nó nhắc tôi nhớ lại khoảng thời gian chúng tôi còn ở Luân Đôn, trước khi đến Lâu Đài Biệt Cư.

Sư phụ tôi dời ánh mắt sang hướng ngược lại với nơi Rosalind và Seigen vừa đi khuất.

"Ông có chuyện gì với tôi à?"

"...Ô hô, bị lộ mất rồi!" Với vẻ đùa cợt, Flue xuất hiện từ nơi ẩn nấp của mình phía sau bức tường lâu đài.

Sau khi liếc nhìn nhà chiêm tinh một cái, sư phụ tôi ngay lập tức mang một vẻ mặt bực tức.

"Ông tới cầu nguyện à?"

"Ha, làm gì có. Tôi chỉ băn khoăn không biết một pháp sư sẽ gây cười bằng một bài cầu nguyện kiểu gì đây? Tôi bắt đầu đứng một bên quan sát vừa đúng lúc cô bé đặt cái bình hương đấy."

Như thế đơn giản chỉ là anh ta đã ở đây trong suốt buổi lễ, nhưng sư phụ tôi không chỉ ra điều đó, mà lấy hộp thuốc xì-gà trong áo khoác của mình. Dùng dao cắt đầu của một điếu xì-gà mới, ngài nói với Flue như thể họ đã bắt đầu một câu chuyện mới.

"Ông cho tôi lửa được chứ?"

"Ờ." Flue giơ tay lên, và tôi nghe thấy âm thanh sắc của một cái nắp kim loại được mở ra.

Sư phụ tôi cười nhạt.

"Chẳng phải các pháp sư vẫn nói bật lửa Zippo là thứ suy đồi sao?"

"Giờ mà anh còn nói thế à? Chứ chẳng lẽ tôi lại làm ra diêm từ nước tiểu của mình hay sao?"

"Ha."

Miệng của sư phụ tôi cong lên trước câu nói đùa thô tục. Theo những gì tôi học được sau này, phốt-pho được sử dụng để làm ra loại diêm cũ, được khám phá ra trong một cuộc thí nghiệm hóa học xưa có liên quan đến việc làm bay hơi nước tiểu. Dù sao thì, trò đùa này dễ dàng được ghi nhớ lại đầu tôi.

Sau khi rít một hơi xì-gà dài, sư phụ tôi lại nói.

"Có phải Luviagelita Edelfelt đã bảo ông giết tôi không?"

"Ô, đúng là cô ta có nói. Mà, tâm tính cô ta có gì đó hơi khác một chút." Flue có vẻ đang rất thoải mái, nhún vai một cách hài hước.

Nghe vậy, tôi tự nhiên thấy nín thở, nhưng cả hai người vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện của họ như thể chẳng có gì lớn.

"Tâm tính?"

"Ờ. Cô tiểu thư đó muốn chứng minh sự bất tài của anh và chôn vùi anh trong công việc đấy. Chắc hẳn anh thấy nó là một cách tấn công trực diện hơi quá nhỉ?"

Nghe đến đây, sư phụ tôi tròn mắt. Sau khi chớp mắt một cái,

"...Quả thực là... mới lạ đấy." ngài nói cùng với một tiếng rền rĩ.

"Nếu anh làm cái vẻ mặt đó thì cô ta sẽ vui vẻ vỗ tay cho xem. Chắc hẳn cô ta không thể nén giận được trước việc anh hay phê bình người khác với thái độ cao ngạo đấy thôi."

"Tôi không nhớ là mình có như thế đâu nhé." Sư phụ tôi đáp khô khốc.

"Cho dù anh không nhớ thì đối phương cũng nhận thức như vậy thôi mà. Anh nên nhớ đi thì hơn."

Đáp lại lời của Flue, sư phụ tôi làm ra một vẻ mặt vô cùng khó khăn.

"Tôi thì nghĩ ngược lại đấy."

"Gì cơ?"

"...Không có gì." Sư phụ tôi lắc đầu, nhìn lại mô đất nơi Heine và Hishiri được chôn cất.

"Thân thể Heine-san đã bị tổn thương cùng với bộ giáp." Sư phụ tôi lẩm bẩm như vừa chợt nhớ đến. Trước khi việc chôn cất diễn ra, ngài đã nhìn trộm thi thể được một chút.

Nghe được thông tin đó, Flue vuốt lên bộ mặt râu ria của mình.

"Hừm... là 'Đá Sống' của nhà Istari ấy hả? Nó chẳng được như lời đồn nhỉ."

"Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy hàng thật, nhưng nếu thuật giả sử dụng nó đã chết rồi mà nó vẫn duy trì độ cứng tới mức đó, thì chắc hẳn khi anh ta còn sống, nó chẳng thể bị phá vỡ ngay cả bởi những ma thuật hùng mạnh. Thế nhưng, có dấu hiệu cho thấy thuật thức cấu thành bộ giáp đã trở nên bất ổn định. Ngay sau đấy, một thứ gì đó có vẻ như là móng vuốt của con thú đã xuyên vào ngực anh ta. Thương tích do hung khí này gây ra giống như thương tích của cô Adashino. Cũng tương tự như thế, có những dấu vết cho thấy Khắc Ấn Ma Thuật của anh ta đã bị gỡ bỏ bằng vũ lực."

"Hô?" Flue nghiêng đầu về phía trước, tỏ vẻ như vô cùng quan tâm.

"Hơn nữa, tương tự như cô Adashino, có lẽ xác chết của Heine-san đã bị di chuyển khỏi hiện trường."

"Phải rồi. Ở đại sảnh đó không có vết tích đánh nhau gì cả."

"Nếu thế thì chúng ta vẫn chưa biết hiện trường vụ án của cả cô Adashino lẫn Heine-san. Nói cách khác, hiện trường đó... khả năng cao là nó có quan hệ với bí pháp của Ashborn."

"Hà." Flue gật đầu mơ hồ, khiến ta khó có thể biết được thật ra anh ta có tán đồng hay không. "Nhưng tại sao lại phải mất công chuyển xác chết ra đại sảnh đó cơ chứ? Nếu đúng như anh nói, thì cứ để nó biệt tăm biệt tích luôn chẳng phải là ổn rồi sao?"

"...Cái đó thì..."

Trước khi nói tiếp, sư phụ tôi quay lại.

Bên cạnh những mô đất mà chúng tôi vừa mới làm lễ lúc nãy, Orlocke hiện đang ngồi thoải mái trên chiếc xe lăn của mình.

"Ôi cha, ông già bước ra sân khấu đấy à? Có khi nào ông đến để trông giữ anh ta không đấy?"

"Không. Xem chừng con bé đó đang bắt đầu một thứ thú vị đấy. Chả mấy khi có dịp, nên ta đến để mời các người đến xem cùng."

Nghe xong, sư phụ tôi bắn sang Flue một ánh mắt nghi ngờ.

"Ông đang giám sát chúng tôi sao?"

"Ai chà?" Flue đáp với một tiếng huýt sáo ngây thơ.

Lờ Flue đi, sư phụ tôi trao cho tôi một cái gật đầu vội vã trước khi quay sang Orlocke.

"Chúng ta đi ngay thôi."

***

Sư phụ tôi và tôi lập tức chạy đến phòng của Luvia. Thoạt nhìn, căn phòng của cô ta dường như đã được dọn sạch bóng dáng của các Thiên Sứ. Việc đó đã được thực hiện tốt đến mức cảm giác như chúng tôi thật sự đã rời khỏi Lâu Đài Biệt Cư.

Ngay khi bước vào, tôi chớp mắt kinh ngạc.

"Rosalind-san, Seigen-san."

Bởi vì hai người chỉ vừa mới rời nhóm chúng tôi mà đã xuất hiện ở đây rồi.

"Vừa rồi, người hầu đã gọi bọn em đến." Rosalind nói, liếc về phía Luvia đang đứng ở trung tâm căn phòng.

Mái tóc của Luvia với những lọng tóc trông như vàng được kéo thành sợi. Vẻ sâu thẳm trong đôi mắt giống như hai viên đá quý của cô ta đang nhìn chúng tôi phục hồi lại vẻ bí ẩn trong nhân cách của cô. Đứng bên cạnh cô là quản gia tóc bờm của cô, Clown.

"Lord El-Melloi II. Tôi đã nghĩ rồi ông sẽ đến sớm thôi mà."

"Cô đang định làm gì đây?"

"Tôi đang nghĩ là mình sẽ đặt dấu chấm hết cho cái trò hề này. Tôi cũng đã gọi Orlocke-sama tới. Nếu có thể, hẳn ông cũng muốn giải quyết một lần cho xong thì tốt hơn, đúng không nào?" Nụ cười của cô trở lại nhờ một sự tự tin vô cùng.

Theo như sư phụ tôi, gia tộc Edelfelt được nhận biệt hiệu 'những kẻ côn đồ' không chỉ vì việc thu thập các xác chết. Họ còn cố tình lởn vởn quanh các xung đột mà họ không quyền lợi gì, nhảy bổ vào rứt lấy những mẩu mà họ chọn cho chính mình hễ khi cơ hội đến.

Tóm lại, họ vốn thông thạo việc đánh hơi thấy những trái quả tốt nhất. Không phải nhờ lý luận, mà là nhờ giác quan nhạy bén hơn.

"Giải quyết một lần cho xong? Chuyện này vẫn còn chưa..."

"Để tôi nói cho ông biết." Luvia ngắt lời, thẳng thừng gạt đi lời của sư phụ tôi. "Chính bởi vì tôi khoanh tay đứng nhìn, mà nó đã dẫn đến những cái chết vô nghĩa."

"...Ư."

Sư phụ tôi đứng hình với một lớp sương phủ trên mặt. Cả ngài và tôi đều đau đớn nhận ra rằng những người phải chịu nhiều tổn thương và căm phẫn nhất vì cái chết của Hishiri và Heine cũng đang ở trong căn phòng với chúng tôi ngay lúc này.

"Cả hai người bọn họ đều là những nhân tài rất cần thiết đối với thế giới của chúng ta. Dẫu con đường ma thuật được lựa chọn có khác nhau, thì mỗi một giọt máu của pháp sư cũng đều tương đương với một viên bảo thạch. Huống hồ, mỗi pháp sư hùng mạnh đều là một báu vật mà dẫu có dùng bao nhiêu của cải cũng chẳng thể nào đổi lấy được. Dù cho sự đình trệ và yên bình là nghiệp chướng trong thế giới của chúng ta, thì sự tồn tại của họ đáng lẽ vẫn sẽ trở thành những nền tảng không thể thay thế được đối với những người đi sau... Tôi có nói gì sai không nào?"

Những từ ngữ và giọng điệu mạnh bạo đến từ dáng vẻ thanh tú ấy như giáng một cái tát vào mặt của chúng tôi.

Cô gái này, không nghi ngờ gì nữa, là một quý tộc. Lặng lẽ tiếp nhận tất cả mọi hài kịch lẫn bi kịch xảy ra trên thế giới, nhưng cô không hề thỏa mãn, mà lại là một đấu sĩ không ngừng nghỉ giương cao ngọn cờ kháng cự đối với bất kỳ sự kiện nào trong số đó.

Tôi có nghe sư phụ nói rằng, ngày xưa pháp sư từng là những vị vua.

Vì đất đai là thứ trọng yếu đối với ma thuật, nên các pháp sư vẫn thường hay giành lấy đất đai cho mình như những vị vua và quý tộc vậy. Vào thời hiện đại, các khu linh địa chủ yếu đều do Hiệp Hội Pháp Sư và các tổ chức kiểm soát, những đặc tính quý tộc của giới pháp sư đáng lẽ chỉ còn lại cái tàn tích cố bám víu đến cùng vào truyền thống, thế nhưng xem ra cô gái này vẫn còn thể hiện những đức tính trong quá khứ đó.

Chúng mờ nhạt, nhưng khi chứng kiến, chúng khiến lồng ngực tôi quặn lên một cơn đau nhỏ.

Cô ta cũng bị mắc kẹt hoàn toàn trong quá khứ, vậy thì làm sao mà cô ta có thể tiến bước về phía trước một cách cứng cỏi như vậy?

"...Khà khà."

Tiếng cười khô khốc vang lên từ phía sau. Xem ra Orlocke cuối cùng cũng đến.

Có vẻ như cơn giận dữ của cô ta - và dĩ nhiên là cả nghi lễ mà cô đã chuẩn bị - là điều vô cùng thú vị đối với ông.

"Đã vậy thì cứ để cô ta làm đi, Lord. Bất kể thành công hay thất bại thì hẳn nó cũng sẽ trở thành một manh mối đấy."

Sư phụ tôi không im lặng thêm nữa. Chỉnh lại điếu xì-gà của mình bằng một ngón tay, ngài ngẩng đầu lên và nói.

"Nhưng làm thế nào chứ?"

"Tôi đã cùng với ông Flue kia tìm ra một căn phòng bí mật."

"Một căn phòng bí mật?" Lông mày của sư phụ tôi nhíu lại trước câu này.

"Phải. Tại đó, tôi đã tìm ra thuật thức cơ sở cấu thành nên Lâu Đài Biệt Cư này. Dù tốn nhiều thời gian công sức, nhưng tôi xác nhận nội dung của nó là chính xác và đã hoàn thành công tác tương ứng."

"'Công tác' ư?"

"Phải. Đây này."

Với một nụ cười dịu dàng, cô vươn tay, đưa ra một viên ngọc duy nhất.

"Tất cả con đường ma thuật của từng căn phòng, từng lối đi trong Lâu Đài Biệt Cư đều đã lấp đầy trong viên Bảo Thạch này của tôi. Phải mất gần nửa ngày trời mới làm xong đấy."

Đôi mắt của sư phụ tôi trợn lên khi hiểu ra điều đó có nghĩa là gì.

"Vậy thì, không lẽ cô..."

"Phải."

Khuôn mặt của Luvia nở ra một nụ cười ngọt ngào.

"Tôi định sẽ chiếm lấy toàn bộ chức năng Xưởng phép của Lâu Đài Biệt Cư Adra."

Chỉ nghe cô ấy nói ra điều đó, cũng khiến tôi chết lặng.

Điều đó cứ như thể ký sinh trùng vậy.

Hay là một hành vi tựa như virus máy tính mà tôi lần đầu được nghe sau khi tới London nhỉ?

Ngay cả người không biết rõ về pháp sư như tôi cũng có thể hiểu theo cảm giác cơ thể rằng câu nói đó kinh khủng đến mức nào. Xưởng phép là kết quả xây dựng mà pháp sư vun đắp trong nhiều năm, nhiều thập kỷ, có khi là nhiều thế hệ. Nếu như Khắc Ấn Ma Thuật là một cơ quan nội tạng mới được tạo ra trong cơ thể, thì Xưởng Phép không gì khác là một Dị Giới được tạo ra ngoài cơ thể.

Đó là một công việc khó khăn đến thế nào chứ? Trong khi sư phụ phân tích từng thứ một và cố gắng truy đuổi những điều bí ẩn của Lâu Đài Biệt Cư, thì ngược lại, Luvia nói rằng cô ta sẽ thách thức Lâu Đài Biệt Cư chỉ trong vòng có nửa ngày, dẫu cho ma thuật của nó mạnh đến mức nào đi nữa.

Cứ như thể Don Quixote cố gắng đánh nhau với cối xay gió vậy.

Không, trong trường hợp này, kẻ ngu ngốc đang cố gắng chiến đấu bằng thanh kiếm với một gã khổng lồ đúng như vọng tưởng của người hiệp sĩ già đấy nhỉ?

"Nếu điều đó xảy ra, dù hung thủ và lời nguyền đang trốn tránh ở đâu thì viên Bảo Thạch của tôi cũng sẽ vạch trần nó. Như vậy chẳng phải là đơn giản hay sao?"

"Chắc chắn cô phải biết Lâu Đài Biệt Cư này là một xưởng phép cao cấp đến thế nào. Cho dù cô có là người nhà Edelfelt đi nữa-"

"Không."

Trong một khoảnh khắc cực ngắn, một cái nhìn hơi dễ sợ thoáng qua gương mặt của cô. Sau khoảnh khắc đó, toàn bộ những gì còn lại là ánh mắt rực lửa của một người đang đối diện với đối thủ thách thức lớn nhất của mình.

"Hãy cứ chứng kiến tuyệt kỹ của nhà Edelfelt đi."

"Luviageli-"

Trước khi ngài có thể ngăn cản, cô ta giơ tay phải của mình sang bên.

"Thức TỉnhCall."

Đôi môi xinh đẹp của cô mấp máy.

Viên ngọc bích trên các đầu ngón tay của cô, được cầm trong tư thế chào của hiệp sĩ, bắt đầu phát sáng, khiến cho những viên ngọc khác cũng phát sáng theo nó. Nó vừa làm liên tưởng đến ngòi nổ đang cháy sáng, vừa gợi cho tôi nhớ đến phần bên trong của một trong những phòng sưu tập bí mật của Viện Bảo Tàng Hoàng Gia Anh khi ánh sáng rực rỡ nhiều màu ấy tràn ngập không gian xung quanh cô.

Đó là một vòng tròn ma thuật được tạo thành từ những viên đá quý.

Như thể bùa phép vừa được kích hoạt đang phải làm gấp hai lần nhiệm vụ của một kết giới, cánh tay đang vươn ra của sư phụ tôi bị thổi ngược ra sau cùng lúc với một âm thanh nổ ra như sấm động.

Mỉm cười hài lòng, Luvia đọc thầm một lần nữa.

"Thức TỉnhCall."

Bước thứ nhất là xung quanh bản thân Luvia.

Vòng tròn ma thuật bắt đầu từ từ xoay.

Ma lực tụ thành một hình xoắn ốc.

Qua lời giải thích của sư phụ tôi sau chuyện này cộng với trực giác của bản thân tôi, có vẻ như những gì Luvia đang cố gắng làm giống như một câu đố. Ví dụ, cho phương trình '3 + 4 = 5' được trình bày bằng các que diêm, và yêu cầu phải sửa lại phương trình cho đúng bằng cách di chuyển chỉ một que diêm duy nhất.[3]

Nó đang sử dụng công thức nền tảng ban đầu của Lâu Đài Biệt Cư, sử dụng những viên đá quý và năng lượng ma thuật của chính cô, tạo ra sự thay đổi khả dĩ nhất dẫn đến làm thay đổi toàn bộ công thức.

Tất nhiên, phạm vi và độ phức tạp của việc này thậm chí chẳng thể đem ra so sánh với câu đố que diêm kia.

Phạm vi là toàn bộ Lâu Đài Biệt Cư, và ma pháp trận phải thật chính xác đến mức ngay cả một con kiến cũng không thể lách qua mà không bị phát hiện.

Bất kể cô dùng bao nhiêu ngọc để tăng cường, điều này giống như cố thử sử dụng một vòi cứu hỏa để tạo ra một tác phẩm điêu khắc vài chục feet trước mặt.

Nhưng,

"Call. Connect Green 7 to Red 8. Excite Red 10, and circulate to Blue 4. Blue 6, connect with Blue 7, 9, 11, and Red 5, 6, 25 connect with Green and Red 11. Thou shalt be my guide." (Gọi. Nối Lục 7 với Đỏ 8. Kích hoạt Đỏ 10, và dẫn sang Lam 4. Lam 6 nối với Lam 7, 9, 11, và Đỏ 5, 6, 25 nối với Lục và Đỏ 11. Các ngươi sẽ là vật dẫn đường của ta.)

Câu thần chú tiếp tục.

Bước thứ hai là toàn bộ căn phòng.

Vòng xoáy ma lực vươn lên cao như một con rắn.

Những viên ngọc quý được khảm trong khắp lâu đài bắt đầu phản ứng, và ma lực tràn ngập khu vực này bắt đầu xoay theo một vũ điệu. Theo sau chuyển động của ma lực trên không trung, toàn bộ lâu đài bắt đầu rung chuyển, mạnh dần lên một cách rõ ràng.

Sư phụ tôi nhìn lên trần nhà.

"…Cả lâu đài ư?"

"Ấy ấy, đừng có nói với tôi là cô thật sự sẽ lôi nó ra đấy chứ?" Ngay cả Flue, người được xem là trợ thủ của cô, cũng huýt sáo hoài nghi.

Kể cả những người ở đây, những người đã chứng kiến rất nhiều phép Thần Bí, thì đây vẫn là một cảnh tượng khó chấp nhận. Ma thuật của Luviagelita Edelfelt đang vươn tới cảnh giới không tưởng, chỉ có thể được diễn tả bằng từ 'thiên tài'.

Cô sẽ làm được chăng?

Trong khi đó, Orlocke nheo mắt lại mà không nói một lời nào.

"Làm Ơn Hãy Thức TỉnhCall Grace!"

Bước thứ ba là lập tức lan ra bao phủ toàn bộ lâu đài.

Mỗi cụm ánh sáng nhân rộng, kết nối lại với nhau, và những ánh sáng này biến thành những vòng tròn ma thuật. Mỗi vòng tròn lại tiếp tục mở rộng hơn nữa, kết nối với những vòng tròn khác, hình thái lại tiếp tục to ra hơn nữa, phức tạp hơn nữa. Cố gắng không làm vỡ ma pháp trận hiện có, cô viết lại chúng với những ý nghĩa mới.

Cứ mỗi khi hoàn thành thì lại có một viên đá quý quanh Luvia phát ra ánh sáng cầu vồng. Sau đó, hơn tám mươi phần trăm số lượng ngọc được đổi màu, và rồi khi toàn bộ chúng đều đã đổi màu, dường như có dấu hiệu rằng quyền kiểm soát hoàn toàn Lâu Đài Biệt Cư đang rơi vào tay Luvia.

Như thể Lâu Đài Biệt Cư đang chấp nhận chủ nhân mới của mình, một vòng tròn ma thuật khổng lồ hiện ra trong phòng, tiếp cận Luvia. Ngay cả một người không phải là pháp sư như tôi cũng có thể cảm thấy sự trào dâng của ma lực dày đặc căn phòng qua làn da của tôi.

"Xong rồi!" Đôi mắt của Luvia ánh lên sự ngây ngất với chiến thắng.

Nhưng sư phụ tôi lại rên rỉ với một cảm xúc khác hẳn.

"Không... đây không phải là phản ứng mà cô nên có..."

Chỉ có một cơn chấn động làm rung chuyển lâu đài.

Cùng lúc đó, thân người của Luvia bắt đầu lảo đảo và gục ngã. Mà cũng không chỉ riêng cô. Flue, Clown, và thậm chí Seigen cũng úp xuống sàn nhà, như thể đang ra sức chống đỡ cơ thể của chính mình.

"Orlocke!"

Ngay cả ông pháp sư già cũng không ngoại lệ. Với một tiếng thốt lên kinh ngạc, ông bị kéo ra khỏi xe lăn và rơi xuống đất.

Không...

... ngay cả tôi cũng bị vậy.

Một cơn đau ảo giác chiếm lấy tay phải của tôi, như thể tay tôi bị bỏ vào lửa, như thể tất cả mọi dây thần kinh trong cơ thể tôi không còn nghe lời tôi nữa. Hệ thần kinh duy trì sự sống của tôi trong suốt cuộc đời hiện đang bị gián đoạn, và thậm chí trước khi tôi kịp nảy sinh ý nghĩ kháng cự, tầm nhìn của tôi bị mờ đi rất nhanh.

"Gray!"

Ngay cả tiếng nói đó cũng dường như quá xa vời.

Bỗng nhiên ở bên cạnh Luvia, một cái bóng hắc ám trồi lên không. Như muốn nuốt chửng lấy cô gái đang ngất xỉu, cái bóng há to cái miệng của nó.

"Chết tiệt ...!"

Điều cuối cùng mà tôi thấy là bàn tay của sư phụ tôi đang vươn đến cái túi trên ngực áo jacket của ngài.

Và sau đó, ý thức của tôi tối lại, khi sư phụ tôi, Luvia, và tôi đều bị hút vào trong cái bóng đó.

***

---Tất nhiên, nơi này là trong Lâu Đài Biệt Cư.

Khung cảnh trước mắt tôi là cái bàn ăn quen thuộc, nơi tất cả những pháp sư được mời đến lâu đài đã cùng nhau dùng bữa vào buổi sáng đầu tiên đó. Một vài bóng người đang ngồi vào bàn ăn đó, với dao và dĩa trong tay, cười vui vẻ, như thể chúng là một phần của tiết mục biểu diễn rối bóng[4].

"Ha. Nếu ông cố thử kết nối một ma pháp trận như vậy, nó thậm chí sẽ không duy trì nổi đến một năm. Ông sử dụng ma thuật cẩu thả như thế hử?"

Người vừa nói nhún vai của mình, chính là Orlocke Caesermund. Ông không ngồi trên xe lăn. Mặc dù trên thực tế, ông ta là một người lớn tuổi, nhưng đây lại là một Orlocke trẻ hơn so với người mà tôi đã biết. Ngoài ra, cách nói năng của ông cũng hoạt bát hơn nhiều so với những gì mà tôi nhớ. Nhìn ông ta bây giờ, người ta sẽ không thể tin rằng đã từng có một vẻ tà ác hiện hữu xung quanh ông.

"Thế thì có vấn đề không?"

"Ừ, có chứ. Cũng y như bản mặt của ông vậy."

"Câm miệng ngay, lão già khú đế."

"---Chẳng lẽ không còn cách nói chuyện nào khác với ông Orlocke ư, mình? Ông ấy đã cất công đến tận đây để giúp mình mà." Một người phụ nữ ngồi chung với họ nói.

Cô ấy là một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc xoăn. Bộ váy áo bằng vải lanh giản dị mà cô đang mặc trông rất hợp với cô.

"Vậy cảm ơn ông."

"Cảm ơn ông đã giúp đỡ, thưa ông Orlocke."


---Có cái gì đó không đúng. ---Đây không giống ký ức của tôi chút nào. ---Những người ở bên cái bàn đó là những người lạ.

"À, vậy là cuối cùng ngươi cũng nhận ra."

Một tiếng nói vang lên. Tiếng nói này lẫn cùng với một tiếng ù liên tục đến nhói tai.

"Phải rồi. Đây là cách duy nhất. Ngươi đã biết điều đó ngay từ đầu. Vậy tại sao ngươi lại không nhận ra?"

Ai vậy?

Ai vậy?

Người này là ai vậy?

"Khắc Ấn Ma Thuật của ngươi bây giờ ..."

Một bàn tay đưa ra.

Và sau đó, bụp tắt một cái như thể một cuộn phim bị đứt đoạn, ý thức của tôi tối lại một lần nữa.

***

Có một cảm giác ấm áp trên mặt tôi.

Nghĩ kỹ thì, dường như cảm giác ấm áp đó là điều duy nhất níu giữ tôi. Đáp lại cái nhìn từ đôi mắt mệt mỏi, đờ đẫn đang hướng về tôi, tôi buông một tiếng nói lơ mơ.

"…Sư phụ?"

"Cuối cùng, trò cũng tỉnh lại." ngài thở dài đáp, thu tay về. Chỉnh lại mũ chùm của tôi cho ngay ngắn, rồi ngài vỗ lên trán tôi.

"Ôi-!"

"Phải luôn đội mũ. Ta đã bảo với trò là ta không muốn nhìn thấy khuôn mặt đó."

"…V-vâng ạ." Với một lời xin lỗi, tôi giữ chặt lấy mũ chùm đầu trong lúc ngồi dậy.

"Em có cảm giác như đã thấy... một giấc mơ. Một giấc mơ về Lâu Đài Biệt Cư."

"Ô? Nếu là trò chứ không phải ai khác có giấc mơ đó, thì ta vô cùng muốn nghe kể lại sau. Thật không may, chúng ta lại không ở trong một tình huống có thể thư giãn được như thế." Ngài nói trong khi liếc nhìn xung quanh. "Có vẻ như chúng ta đang bị mắc kẹt. Có lẽ do cơ chế phòng thủ nào đó của lâu đài."

Rút cuộc, tôi cũng nhận ra.

Mọi thứ trong tầm nhìn của tôi đều mang một màu tối thui. Vài mét xung quanh chúng tôi thì vẫn còn mặt sàn đá quen thuộc, nhưng ngay cả nó cũng đang dần dần biến mất vào bóng tối bao chùm.

"Ta đã tạo ra một kết giới vào giây phút cuối cùng, nhưng rồi rút cuộc, chúng ta lại bị hút vào trong bởi một kết giới còn lớn hơn." Sư phụ tôi thở dài. "Đây không hẳn là sự phân tách không gian, nhưng có lẽ hiệu quả cũng tương tự. Khu vực mà chúng ta đang đứng được dịch chuyển đôi chút về Cõi Trung Giới[5]. Nếu bị chiếm hoàn toàn, chúng ta sẽ phải chịu một khoảng thời gian sống sót khó khăn, đối với cơ thể vật chất và những thứ còn lại. Chuyện đó cũng giống như đấu tranh sinh tồn sau khi rơi xuống biển."

"Vậy, chúng ta..."

“Vì đây không phải là một vùng không gian phân cách, nên đáng lẽ việc dịch chuyển chúng ta trở lại đúng thế giới là khá dễ dàng. Tất cả những gì cần làm là phá xuyên qua nó bằng một lượng ma lực lớn. Tuy nhiên…”

"Thật không may, phải không?" Tiếng nói thứ ba vang lên.

Đó là Luvia.

"Phải không ư? Vì bản thân là một pháp sư hạng hai, tôi đang đặt niềm hy vọng của mình vào ma thuật của nhà Edelfelt."

"Ông tự nhìn đi." Luvia giơ tay phải lên.

Trên bàn tay xòe ra của cô có xếp các viên đá quý. Mỗi viên đều có một vẻ u ám mà ngay cả tôi chỉ liếc sơ qua cũng thấy rằng chúng hoàn toàn bị cạn ma lực. Có vẻ thất vọng, Luvia ném những đá tối màu xuống sàn.

"Hệ quả của sự cố lúc trước. Khắc Ấn Ma Thuật của tôi vẫn chưa hoạt động được."

"Khắc Ấn Ma Thuật của cô?" Khi sư phụ tôi lặp lại lời nói đó, Luvia liếc nhìn đi nơi khác như đang xấu hổ.

"Tôi đã cố gắng chống lại bằng bảo thạch và ma thuật của mình, nhưng ngay cả Gandr của tôi cũng không thể gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào lên bóng tối đó. Tôi còn bị tốn mất vài viên ngọc nữa." Khuôn mặt của cô cau có thất vọng.

Cô không run sợ vì lo cho tính mệnh của mình. Chỉ đơn giản là lòng cô đang chối bỏ nỗi xấu hổ vì thất bại của chính mình. Dường như cô gái này là quý tộc từ tận trong xương tủy.

"…Tại sao ông lại cứu tôi?" Cô thì thầm, đôi môi run run vì nỗi sỉ nhục mà cô không thể chịu đựng được.

"Ai mà biết?"

"Kẻ thất bại duy chỉ có một mình tôi. Ông còn phải sỉ nhục tôi đến mức nào nữa..."

Nhìn Luvia nổi cơn thịnh nộ, sư phụ tôi thở dài và giơ ngón tay trỏ lên.

Sau đó,

"Tôi cũng cảm thấy giống như cô." Sư phụ tôi nói một cách buồn bã. "Cô đã bày tỏ lòng thương tiếc về cái chết của Heine Istari trước đó, phải không? Tôi cũng cảm thấy vậy. Sự mất mát... sự phí phạm một tài năng như anh ta là quá nhiều. Cô còn phàn nàn gì nữa về câu trả lời này không?"

"Ông cho rằng một cái cớ như vậy sẽ được chấp nhận ư?"

"Nếu nói về tài năng thuần thúy thì tôi có thể đếm trên một bàn tay những pháp sư mà tôi đã gặp có thể giỏi hơn cô. Nếu cô tin rằng có những người tài năng mà thế giới này không không đành lòng mất đi, thì hẳn là bản thân cô cũng nằm trong danh sách đó chăng?"

Miệng của Luvia hé ra như thể cô muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng cô chỉ xịu vai. "…E là tôi không thể phản bác điều đó."

Khuôn mặt của cô giống như một người cuối cùng cũng thoát khỏi trạng thái bị ma ám. Lấy ra viên ngọc mới, cô ngắm nghía nó trong lòng bàn tay.

"Với số ngọc còn lại, tôi sẽ tạo ra một ma pháp trận đơn giản. Chúng ta có lẽ sẽ thoát ra được bằng cách đó."

"Tôi cho là sẽ phải mất một chút thời gian, phải không? Nếu vậy, tôi sẽ chợp mắt một tí. Dù sao tôi cũng đâu có giúp ích được gì."

"…Ông nói gì cơ?"

"Vậy tôi xin nhường phần việc còn lại cho cô."

Nói xong, sư phụ tôi ngồi phịch xuống, bắt chéo chân và nhắm mắt lại. Chỉ trong vài giây, hơi thở của ngài chuyển thành tiếng thở đều đều khi ngủ.

Chắc chắn, thiền định và điều chỉnh giấc ngủ là những kỹ năng cơ bản đối với pháp sư, nhưng tại sao ngài cứ phải thật giỏi và chỉ giỏi những kỹ năng cực kỳ cơ bản này? Bây giờ, khi còn lại một mình cùng với một cô gái trông như có thể nổi cơn tam bành bất cứ lúc nào, tôi không biết làm gì ngoài run rẩy vì sợ hãi.

***

Trong khi đó, trong phòng khách, một chuyện khác đang xảy ra.

"...Cô chủ Luvia…"

Clown, người hầu trung thành của Luvia, đang nằm trên tấm thảm, bám chặt lấy nó với một nỗ lực ngăn không cho chính mình bất tỉnh.

Anh cũng nhận ra rằng Khắc Ấn Ma Thuật của anh đã ngừng hoạt động. Clown xuất thân từ một dòng họ đã phục vụ gia tộc Edelfelt trong nhiều thế hệ, và vì vậy, anh đã thừa hưởng Khắc Ấn Ma Thuật của gia đình như một pháp sư bình thường. Tuy nhiên, khi mất đi chức năng trong Khắc Ấn Ma Thuật của mình, các dây thần kinh dùng để sử dụng nó cũng bị ngưng hoạt động, và dẫn đến nguy cơ bị mất đi ý thức.

Mặc dù bề ngoài của anh ta tưởng như phần nào hoạt động được, anh vẫn chưa điều khiển được cơ thể của mình. Bất chấp đang trong lúc rối loạn, các dây thần kinh đã dừng hoạt động trong cơ thể anh từ chối truyền đi bất cứ tín hiệu nào từ bộ não. Ma thuật và thân thể đã qua tôi luyện của anh không giúp gì được cho anh trong tình huống này, khi mà cơ thể anh từ chối cử động. Ngay cả khi trái tim anh rung lên tuyệt vọng, ý thức mờ nhạt còn lại của anh vẫn tiếp tục đấu tranh để thúc ép cơ thể hoạt động, do dù một lần chỉ được một ngón tay.

Trong khi vẫn còn ảnh hưởng của sóng xung kích trước đó, có một cái bóng chuyển động.

"Cái… gì…"

Rosalind Istari ngập ngừng quay lại, nhìn quanh căn phòng. Trong tình huống này thì nguyên nhân khiến họ không thể cử động là...

…Khắc Ấn Ma Thuật?

Nếu tác động này nhằm vào những người có Khắc Ấn Ma Thuật, thì không có gì ngạc nhiên khi Rosalind không bị ảnh hưởng, khi mà cô bé không có khắc ấn.

Nhưng điều đó không có nghĩa là em được an toàn.

Cửa kính trong phòng bị vỡ. Từ vị trí của mình trên sàn nhà, Clown có thể nhìn thấy cái bóng bước vào trong phòng.

Như thể được che giấu bằng một loại ma thuật nào đó, dù là trong ánh sáng ban ngày, hình dạng của nó vẫn ẩn trong bóng tối. Với một tốc độ đáng sợ, con quái thú tiến đến bằng bốn chân.

"…Quái thú... của Ashborn...!"

Do bị tê liệt, Clown không thể nói được gì hơn.

***

Với một âm thanh rõ ràng, máu nhỏ giọt xuống sàn nhà.

Cắt vào ngón tay của chính mình, Luvia đang xoa máu lên các viên ngọc nằm trên mặt sàn đá bên dưới.

Mặc dù chỉ là ứng biến, vòng tròn ma thuật mà cô đang vẽ có một lượng ma lực đáng kể. Theo như trong một bài giảng của sư phụ tôi về sau này, phần lớn ma thuật được chia thành ba loại. Loại đơn giản nhất là truyền ma lực qua các Mạch Ma Thuật và phóng ra, được gọi là những bùa chú Single Action. Loại cao cấp hơn thì gồm một câu thần chú đơn giản và nhận thức chỉ một Thần Bí, được gọi là bùa chú One Count. Loại cuối cùng, khi bùa phép dài hơn mười dòng và hoạt động như một loại nghi thức ngụy tạo, được gọi là 『Khế Ước Tạm ThờiTen Counts』.

Vậy nói tóm lại, khi mà một bùa chú Single Action chứng tỏ rằng nó không đủ để xuyên thủng kết giới, cô đang chuẩn bị cho một thứ lớn hơn.

"..."

"..."

Bầu không khí căng thẳng giữa chúng tôi gần như là đau đớn.

Phần lớn sự thù địch hướng từ Luvia sang người thầy vẫn đang ngủ của tôi, nhưng vì tôi ngồi giữa hai người, tôi có cảm giác như đang phải nằm trên một chiếc giường đinh. Dù thật ra tôi vốn là một người giỏi khép kín, và tôi đã không còn cố gắng hiểu người khác từ lâu, thậm chí tôi đang nguyện ý vứt bỏ lối sống đó nếu điều đó mang lại sự giải thoát khỏi cơn thịnh nộ của Luvia.

Nghĩ rằng hẳn phải có điều gì đó mà chúng tôi có thể cùng nói chuyện, tôi quyết định thử vận may của mình.

"…Bây giờ nghĩ lại, những gì mà chị làm lúc trước giống như là 'hack', đúng không?"

"…'Hack'?"

Trước câu hỏi ngược lại, tôi vội vàng trả lời.

"Ư, đó là điều mà tôi mới được biết qua những bộ phim mà tôi được xem sau khi đến Luân Đôn, nó kiểu như... sử dụng các công cụ với một chiếc máy vi tính... và có một cái tên nghe như được lấy từ thần thoại Hy Lạp?"

"...Trojan Horse." Hé mắt, sư phụ tôi thức dậy để cứu nguy cho tôi. "Đó là một chương trình dùng để xâm nhập vào máy vi tính của người khác, và sau đó tất nhiên là cướp lấy quyền điều khiển hệ thống."

"À, tôi hiểu rồi. Nó được đặt tên theo Con Ngựa Thành Troy /Tơ-roa/, thứ được sử dụng trong Cuộc Chiến Thành Troy để lén đưa binh sĩ vào trong kinh thành của địch. Bên trong nó là Odysseus, Ajax Nhỏ, Menelaus, Diomedes... tất cả đều là những anh hùng nổi tiếng. Chuyện thành Troy bị phá hủy từ bên trong như thế, thật khiến người ta rùng mình. "

Có vẻ như Luvia hứng thú hơn với huyền thoại gốc.

Cuộc Chiến Thành Troy.

Trong số tất cả các huyền thoại Hy Lạp, câu truyện này thường được văn học nói đến nhiều nhất.

Hồi trước, linh mục ở ngôi làng quê tôi đã kể cho tôi nghe câu truyện này - rằng yếu tố quyết định trong cuộc chiến là Con Ngựa Thành Troy. Được giấu bên trong con ngựa gỗ khổng lồ là một toán binh sĩ kỳ cựu, và sau khi nó được mang vào bên trong kinh thành, thì điều tất yếu phải đến đã đến.

"Ừm, nhìn từ khái niệm cơ bản này thì có một sự tương quan khá cao giữa máy vi tính và ma thuật. Quá khứ hay hiện tại, suy cho cùng thì chúng cũng chỉ là những công cụ được sử dụng bởi con người."

"Ông không nghĩ rằng lý do mà ông không được tôn trọng như một Lord là bởi vì ông cứ hay nói những điều như thế?"

"...Ừ thì..." Trước cú châm chọc của Luvia, sư phụ tôi nín thinh.

Sự im lặng đó kéo dài lâu đến không ngờ. Nó ngột ngạt đến nỗi tưởng như ngài tự dưng bị mắc nghẹn thứ gì đó. Ngay cả tôi, người thường hay phiền lòng vì sư phụ tôi, cũng cảm thấy hơi tội nghiệp cho ngài.

"Ừm, sư phụ à, em không nghĩ ngài cần phải để chuyện đó trong lòng..."

"…Ra vậy. Chính là nó. Chính là miếng ghép còn thiếu!"

"...Hử?"

Phớt lờ tôi, sư phụ quay sang Luvia.

"Luviagelita Edelfelt. Vòng tròn ma thuật đã sẵn sàng chưa?"

"H-hả? Có thể nói việc chuẩn bị hầu như xong, mặc dù vẫn chưa đến lúc thích ứng." Luvia ngước lên trước sự bùng phát bất ngờ của sư phụ tôi, cô có vẻ hoàn toàn không đề phòng.

"Chúng ta cần phải ra khỏi đây càng sớm càng tốt, bằng mọi biện pháp cần thiết."

“Hả? Ông đang nói cái gì-” Khi Luvia nhìn sư phụ tôi như thể ngài vừa mới phát điên, ngài tiếp tục thúc dục cô một cách thô lỗ.

"Nếu chúng ta không ra khỏi đây ngay, thì không chỉ chúng ta mà những người còn lại trong lâu đài đều sẽ bị giết."

Ngay khi ngài nói xong, một tiếng ồn khó chịu vang lên từ trong bóng tối xung quanh chúng tôi. Như thể ngay chính không khí cũng đang cứng lại, áp suất nén bắt đầu chèn ép lá phổi của chúng tôi.

"…Đây là ..." Luvia nói, nhìn quanh quất.

Kết giới vây quanh chúng tôi đang bắt đầu mất hiệu lực. Tất nhiên, kết giới này vốn do sư phụ tôi dựng lên, nên không có gì đáng ngạc nhiên khi chỉ tốn một chút công sức là có thể xuyên thủng nó.

"Có vẻ như nó đang phản ứng lại trước hành động của chúng ta." Sư phụ tôi phân tích. "Có vẻ như nó không thích bỏ mặc chúng ta ở đây làm gì tùy thích. Và với một kết giới như thế này, thậm chí dùng lực vật lý để xuyên qua cũng không khó khăn gì."

"Đây không phải chuyện đùa đâu!" Luvia hét lên dữ dội khi cô đứng dậy, chĩa một ngón tay về phía bóng tối.

"Call blue, red, green for your queen!" (Gọi lam, đỏ, lục cho nữ hoàng của ngươi!)

Một bùa chú One Count.

Giống như gió của một cơn cuồng phong, những viên đá quý còn lại của Luvia phóng ra một luồng Gandr ào ạt. Ánh sáng màu cầu vồng quét qua mặt đất với một vẻ đẹp khủng khiếp, xua tan bóng tối ra bằng sức mạnh tinh khiết. Khi ánh sáng nhanh chóng bị nuốt chửng trong bóng tối, nó khiến tôi nghĩ đến lời dạy đầu tiên mà Chúa để lại.

Phải có sự sáng. [Sáng Thế Ký 1:3 - trích từ Kinh Thánh Tiếng Việt 1934]

…Tuy nhiên, bóng tối không nhún nhường.

Như thể đang hăm hở nuốt chửng loạt đạn ma thuật mà Luvia phóng ra, bóng tối bắt đầu tăng tốc độ xâm lấn về phía chúng tôi.

"Đừng hòng đụng đến ta!" Luvia hét lên. Không ngừng tay, cô rót thêm Od của mình vào, và những viên đạn ma thuật lại được bắn ra một lần nữa. Hình thái đa sắc màu biểu lộ vẻ đẹp ngoạn mục của nó, nhưng điều rõ ràng trước mắt là quyết tâm ấy được đáp trả còn thê thảm hơn hết thảy. Không nói gì đến ma thuật thông thường, lượng đầu ra mà cô sản sinh hẳn phải giống như một cái lò hơi trong các dây thần kinh của cô. Khi các Mạch Ma Thuật của cô tiếp tục bùng cháy, chúng la hét lên đòi được nghỉ ngơi. Thông thường, Khắc Ấn Ma Thuật sẽ hỗ trợ cho ma thuật này, nhưng Luvia không hề nhắc đến chuyện khắc ấn của cô đã hoạt động trở lại hay chưa.

Thấy cô đang phải chật vật, sư phụ tôi lại cất lời.

"Luvia."

"Gì? Có phải ông đang định nói với tôi là ông chỉ muốn chết ngay bây giờ không?"

Kể cả khi đến nước này, không hề có chút tuyệt vọng nào trong đôi mắt cô. Không gì ngoài một sự hừng hực khí thế, như một viên ngọc đỏ rực.

Đối với cô gái đang đương đầu với nỗi tuyệt vọng này, sư phụ tôi nói.

"Đừng nghĩ chúng như đá, mà là bùn."

"Cái gì?"

Lông mày của Luvia cau lại vì tức giận. Nếu ngài chờ thêm một giây nữa, có khả năng cô sẽ chuyển sang tấn công ngài.

Nhưng ngài không đợi thêm một giây nào nữa.

Thay vì vậy, ngài vươn tay ra và nắm lấy cổ tay cô.

"Ông nghĩ ông là ai mà-"

"Tôi đang nói về những viên ngọc." Nhìn cô từ khóe mắt, ngài nhỏ nhẹ nói. "Tôi cho rằng cô có thể cảm nhận được xung nhịp bên trong hồng ngọc. Nhưng đó chỉ là phân nửa sức mạnh mà cô có thể sử dụng."

"…Cái gì?"

Thông thường, đối với những câu như thế này thì cô sẽ cười khẩy. Cho dù sư phụ tôi là một Lord, Luvia vẫn giữ niềm kiêu hãnh nhiều đời của gia tộc Edelfelt. Chuyện cô sẵn lòng đặt niềm kiêu hãnh đó sang một bên dù chỉ một khoảnh khắc cũng đã bộc lộ một sự thay đổi lớn trong cô.

"Chúng ta từng nói về điều đó trước đây. Bản chất thật sự của ma thuật của nhà Edelfelt không phải là tự hào về giá trị. Mà là sự lưu thông của giá trị đó. Gió đã thổi. Nước đã chảy. Khi viên ngọc tượng trưng cho trái tim của cô, nó cũng tượng trưng cho mọi thứ ở thế giới bên ngoài. Ngay cả bóng tối đó cũng chỉ là một phần của 'mọi thứ'. Nước chảy từ cao xuống thấp, dòng điện di chuyển từ điện thế cao đến điện thế thấp, dòng chảy năng lượng đó là bản chất của ma thuật của cô. Giống như khi cô xuất ra sức mạnh của viên ngọc theo mỗi nhịp tim của mình, cảm giác cũng tương tự như sức mạnh của vực sâu bên trong bóng tối đó."

Giống như lắng nghe một bác sĩ chuyên khoa thể dục thể thao đưa ra lời khuyên cho một vận động viên chuyên nghiệp. Tuy nhiên, ngài không chỉ dừng lại ở việc đưa ra lời khuyên học thuật của mình.

Khi Luvia nhận ra những gì ngài làm khi nắm lấy cổ tay cô, lông mày cô nhướn lên.

"Ông đang kết nối với các Mạch Ma Thuật của tôi?"

Thậm chí chỉ nghe những lời đó cũng khiến tôi rùng mình. Trong khi đó, phản ứng của sư phụ tôi là hét lớn.

"Nếu cô không chấp nhận thì cứ việc từ chối!"

Câu mà sư phụ tôi vừa nói biểu hiện sự thiếu sáng suốt.

Bởi vì khi kết nối với Mạch Ma Thuật của người khác, người được nhận kết nối có quyền kiểm soát tuyệt đối. Đối với một pháp sư chỉ có khả năng lực trung bình, người này sẽ dễ dàng bị thao túng, hoặc thậm chí là bị đốt cháy các Mạch Ma Thuật mà người này đã kết nối. Luvia có thể phá hoại Mạch Ma Thuật của ngài từ trong ra ngoài chỉ với một ý nghĩ nảy sinh. Chính vì các Mạch Ma Thuật kết nối với các dây thần kinh của cơ thể, điều này cũng tương tự như đặt quả tim còn sống của ngài vào trong tay cô.

Nhưng cô không làm thế.

Khi ma lực dẫn qua các mạch của sư phụ tôi chuyển vào Luvia, ngay cả tôi cũng nhận thấy rằng hình ảnh bên trong của cô đã thay đổi. Hoàn toàn khác với Luvia đã đứng ở đó chỉ một lúc trước, Luvia này điều khiển dòng chảy ma thuật với sự dịu dàng tự nhiên.

Dòng chảy.

Đó là bản chất thật sự của ma thuật của cô, như sư phụ tôi đã nói.

"Cô có hiểu không? Nỗ lực kiểm soát Lâu Đài Biệt Cư của cô không gặp thất bại. Trái lại, bởi vì cô đã thành công, hệ thống bảo vệ đã được kích hoạt. Như vậy, có những ma pháp trận mà cô đã tạo ra cả ở bên ngoài bóng tối này. Hãy nhận thức về bản thân cô ở cả bên trong lẫn bên ngoài kết giới này. Và bản ngã chính là kết giới. "

Luvia hiểu được bao nhiêu trong lời nói của ngài? Có lẽ, khi mạch của họ kết nối với nhau như vậy, từ ngữ vốn không còn cần thiết với họ nữa.

"Nguyên tố của cô là Đất. Theo bốn phân loại trong Vật Lý, điểm khởi đầu của cô là Đất lạnh khô. Từ điểm đó, chuyển sang Lửa nóng khô, Gió nóng ẩm, Nước lạnh ẩm. Tập hợp chúng lại và giữ kiểm soát. Với sức mạnh đó trong tay, xuyên qua lăng kính của Ma Thuật Hiện Đại, gọi lên Thiên Sứ. Những Thiên Sứ mà cô cần thu thập đều đã ở đó. "

Đột nhiên, năng lượng ma thuật quanh Luvia dường như vọt lên một cấp độ khác.

Dưới sự dẫn dắt bởi ma lực của sư phụ tôi, một vòng xoáy ma lực mới bắt đầu cuộn quanh cơ thể Luvia, và mọi thứ bắt đầu tăng tốc.

Ở đầu cuối các Mạch Ma Thuật đã kết nối giữa hai người, viên ngọc trong tay Luvia bắt đầu phát sáng rực rỡ hơn nữa. Ngay cả bóng tối xung quanh chúng tôi cũng bắt đầu sáng lên từ bên trong, như thể nó là một viên ngọc khác nữa của cô. Giống như tia chớp cần phải xuyên qua lớp cách điện trong không khí và tạo ra một con đường cho chính nó trước khi phóng ra, năng lượng ma thuật do Luvia điều khiển đang cố gắng xuyên qua bóng tối và tạo ra một con đường trước khi Luvia phóng ra bùa chú của mình.

Nhưng, trong một khoảnh khắc trước đó... tôi nghe thấy âm thanh khó chịu của chất lỏng bắn tung tóe trên sàn nhà.

Hòa cùng viên hồng ngọc rực rỡ, lưng bàn tay của sư phụ tôi nhuốm một màu đỏ đậm.

"Sư phụ-!"

"Có phải ông-"

Khi Luvia và tôi kêu lên,

"Đừng bận tâm. Chẳng qua một số dây thần kinh và mạch máu bị đứt ra từ các Mạch Ma Thuật của tôi do sử dụng thứ ma thuật không quen mà thôi." Sư phụ tôi ngắt lời chúng tôi, khuôn mặt ngài không tỏ ra cảm xúc gì.

TLECF - Vol1 chapter 4 206

Kể cả khi ma thuật không quen ấy phá vỡ các dây thần kinh và mạch máu của sư phụ tôi, ngài vẫn không đến mức run rẩy. Khi sự kiểm soát của ngài đối với năng lượng ma thuật của Luvia trở nên ngày càng chính xác hơn, ngài chỉ tiếp tục quan sát bóng tối đang xâm lấn. Đối với tôi, dường như đôi mắt đó làm liên tưởng đến một cục than cháy âm ỉ.

"Bắn!"

Nghe tiếng hét của ngài, Luvia hồi đáp bằng một câu thần chú.

"Thức TỉnhCall!"

Với câu chú ấy, viên đạn được bắn ra. Trong chốc lát, ánh sáng dồn nén được bung ra phía trước, đánh tan bóng tối - giống như hình ảnh tấm kính bị vỡ.

Bỗng nhiên, tầm nhìn của chúng tôi tràn ngập màu sắc.

"…Có phải chúng ta đã làm được?"

Tôi lảo đảo đứng dậy.

Hình như chúng tôi đang ở trong một hành lang cách xa một chút so với căn phòng cho khách. Chiếu qua cửa sổ gần đó là ánh mặt trời vào đầu giờ chiều, lấp ló sau các đỉnh núi xa xa.

"Có vẻ như đòn tấn công phá giải kết giới cũng đã đẩy vị trí của chúng ta ra ngoài một chút." Luvia phủi nhẹ lên bộ váy áo của mình trong khi ngượng ngùng đứng lên từ sàn nhà. Ngay cả sau khi sử dụng một ma thuật cỡ đó, cô có vẻ không hề mệt mỏi chút nào. Cô ta thậm chí còn vượt trên trình độ của một pháp sư hạng nhất nếu nói riêng về sức mạnh của Mạch Ma Thuật của cô.

Đột nhiên, tóc tôi dựng đứng lên.

Gần đó, tôi có thể thấy sư phụ tôi đang đứng lên, nhưng bộ dạng của ngài khiến tôi hoài nghi trong một thoáng rằng liệu đây có phải là ngài hay không. Lau vết máu trên tay bằng một chiếc khăn tay, ngài trông như đầy cảm xúc một cách bất thường.

"…Sư phụ?"

Kể từ khi chúng tôi đến Lâu Đài Biệt Cư, Luvia đã thể hiện trước chúng tôi phần nào sự thù địch. Nhưng sư phụ tôi chưa bao giờ bật lại sự căm ghét đó - không, sư phụ tôi chưa từng bộc lộ sát ý này đối với bất cứ ai bao giờ.

"Các người đều là những kẻ hèn nhát, biết không hả?" Tựa như đây là lời nói lọt được ra từ sâu trong bụng dạ của ngài.

"Điều đương nhiên là một thần đồng luôn bay cao hơn những người khác. Tôi chỉ đơn giản là bay lượn tự do trên bầu trời mà tự bản thân tôi tưởng tượng." Cô đáp lời bằng những từ ngữ đau đớn nặng nề.

Đối với sư phụ tôi, ma thuật chỉ đơn giản là điều quan trọng với ngài. Cho dù đó là một bí mật mà ngài che giấu trong hành vi bình thường của mình, thật sự nỗi đau ấy ra sao khi chứng kiến một trình độ mà ngài sẽ không thể nào đạt được, cho dù ngài có đấu tranh đến giây phút cuối cùng?

Luvia im lặng một lúc.

"Tôi cũng không có ý định tha thứ cho ông. Cho dù trời có sập xuống đi nữa."

Một biểu cảm của người châu Âu cổ. Thường được sử dụng ở Celtic hoặc ở các nền văn hóa Bắc Âu khác khi đưa ra một 『Lời thềGeis』, đó là một biểu cảm mà tôi đã trở nên quen thuộc. Tuy nhiên, khi biểu cảm này xuất phát từ Luvia, nó mang một sức nặng như một hành động mang tính thần thoại.

Thở ra một chút, Luvia lại nhìn sư phụ tôi một lần nữa.

"Dù nói vậy... tôi có thể hỏi ông một điều được không?"

"Xin cứ tự nhiên" Sư phụ tôi thờ ơ đáp.

"Mười năm trước ... khi thầy của ông, Kayneth El-Melloi Archibald qua đời, ông có cảm giác gì?"

Nghe thấy câu hỏi đó, tôi cảm thấy trái tim tôi nhảy thót lên.

Cô ta đang hỏi về Cuộc Chiến Chén Thánh Lần Thứ Tư, thời điểm mà sư phụ tôi giết chính thầy của mình. Thời điểm mà cả tôi cũng không hề biết.

"Dù sao thì có thể cô cũng sẽ không tin tôi," Ngài nói, "Rằng người đã giết Kayneth không phải là tôi. Người giết thầy ấy là một Anh Linh cầm kiếm, và Master của cô ta. Tôi thậm chí không được thấy thầy chết như thế nào. Nhưng sau khi tôi biết rằng thầy đã chết... ừm, chắc nói cho cùng thì tôi cũng cảm thấy buồn."

"Buồn?"

"Mất đi một người có tài năng phi thường mà chẳng vì lí do gì, chưa bao giờ được nhìn sự việc theo quan điểm của ông ấy dù chỉ một lần... Tôi cảm thấy buồn. Cũng chỉ có vậy thôi. Xin lỗi, tôi không có cách nói nào thanh lịch hơn để biểu đạt."

"…Ra vậy."

Dưới ánh nắng, Luvia nhắm mắt lại. Sau một vài giây, cô mở mắt ra một lần nữa, và dùng một giọng trang nghiêm để tuyên bố.

"Nếu vậy, tôi sẽ yêu cầu ông trở thành gia sư của tôi."

"…Hả?" Sư phụ tôi chỉ biết chớp mắt trước câu nói hoàn toàn bất ngờ. "Khoan, chờ một chút. Cô là người đã gọi tôi là một kẻ phá hoại ma thuật."

"Tôi có nói thế. Và suy nghĩ đó vẫn không thay đổi. Tuy nhiên, tôi cũng phải thừa nhận rằng ông không chỉ có thế." Vô cùng lịch sự, Luvia giải thích. "Bên cạnh đó, ông đã biết quá nhiều về ma thuật của gia tộc Edelfelt. Việc kết nối trực tiếp với Mạch Ma Thuật của tôi cũng không khác gì chạm tay vào những bí mật sâu kín nhất của gia tộc chúng tôi. Biết về chúng tôi nhiều như thế, không đời nào mà tôi lại chịu bỏ qua cho ông. Tất nhiên, nếu ông tình nguyện trở thành gia sư của tôi, tôi có thể coi như chuyện này chưa từng xảy ra. Phải, đặc biệt khi mà tôi sẽ nhập học tại Tháp Đồng hồ vào năm tới."

".........Cái gì?" Một lần nữa, sư phụ tôi bị làm cho chết lặng.

Lối suy nghĩ của Luvia hoàn toàn đúng đối với một pháp sư. Tuy nhiên, vì sự chính xác đó mà nó phần nhiều kéo cô tách xa khỏi các pháp sư khác. Trong một thế giới của những pháp sư bám lấy bóng tối và màn đêm, một cô gái như cô lại dựa vào một cuộc tổng tấn công trực diện mà bất cứ ai trong thế giới này cũng có thể hiểu được là giống với hàng hóa khiếm khuyết hơn.

Khi tôi đứng ở một bên, không thể làm gì ngoài đưa mắt tới lui trong sự bối rối, thì một âm thanh dễ chịu bất ngờ vang đến.

Sư phụ tôi cười. Ngay cả trong tình huống này, ngài vẫn cười như thể đã quên hết mọi thứ.

"Cô khá là thẳng thắng đấy nhỉ?" Sư phụ tôi nói, dụi đôi mắt của mình.

"C-cái gì?"

"Cách làm của cô, cô rất thẳng thắng." Câu nói của sư phụ tôi khiến Luvia không nói nên lời. Đối với tôi thì có vẻ như đôi tai của cô ấy bắt đầu ửng đỏ, nhưng tôi không dám chắc. Quay mắt đi hướng khác, cô cuối cùng cũng hỏi tiếp.

"D-Dù sao thì, câu trả lời của ông là gì?"

"Tôi sẽ suy nghĩ về điều đó. Dù sao, cô chỉ cần nộp đơn xin vào Khoa Lý Luận Ma Thuật Hiện Đại, thì tôi không cách nào ngăn cản cô được. Mặc dù tôi không thể đảm bảo là cô sẽ được nhận."

"Ô? Ông cho rằng có khả năng tôi không được nhận ư?" Luvia nói, vẻ thách thức rõ ràng trong giọng nói của cô.

Tuy nhiên, cả hai người họ đã chuyển sự chú ý sang một vấn đề khác.

"Tôi nghĩ là chúng ta phải xử lý vụ này trước đã."

"Phải. Trước hết, chúng ta phải kết thúc Lâu Đài Biệt Cư. Sẵn sàng chưa, Gray?"

"…V-vâng!" Ngạc nhiên vì bị gọi bất ngờ, tôi gật đầu liên tục.


Chú ThíchEdit

  1. Iron Maiden (Trinh Nữ Thép, Trinh Nữ Nuremberg): là dụng cụ tra tấn của Đức thời Trung Cổ; một cái tủ sắt mà trên nóc có hình cái đầu của một cô gái và mặt trong của cánh tủ có các gai nhọn. Brazen Bull (Con Bò Đồng, Con Bò Sicilia): là dụng cụ tra tấn thời Hy Lạp cổ đại; một con bò rỗng ruột làm bằng đồng, bên trong con bò có lắp một cái kèn để biến tiếng la hét thành tiếng bò kêu.
  2. Đây là lời nguyện nhập lễ bài 10 trong nghi thức tang lễ của Công Giáo, trong nguyên văn sử dụng tiếng Anh.
  3. Đáp án: 9 – 4 = 5
  4. Kịch rối bóng là một loại hình múa rối mà những con rối biểu diễn phía sau một phông màn, khán giả không được xem trực tiếp những con rối mà chỉ xem bóng của chúng in trên phông màn đó. Kịch rối bóng có xuất hiện trong phim the Karate Kid (2010).
  5. Astral Plane: Cõi Trung Giới, hoặc với nhiều tên gọi khác, là một thuật ngữ Thông Thiên học để chỉ cõi giới mà con người thoát ly về vật chất, nhưng vẫn còn vướng bận về cảm xúc để có thể đi lên các cõi giới tâm linh cao hơn