FANDOM


4.Edit

“Hở?”

Chitanda đơ người. Một chút bối rối cũng không. Nhỏ cứ thế mà đứng trời chồng như thể vừa tua lại câu truyện để nghe lần nữa. Việc quét lá coi như xong, giờ chỉ là hốt hết vào ki rồi nhét vào mấy cái bao rác mà thôi. Nói thế chứ công đoạn cuối cùng này trông cũng mệt phết. Cái ki vẫn còn nằm trong xô. Tôi điịnh bước đến lấy thì nhỏ lại lên tiếng:

“Ớ?”

“Chả có gì ‘ớ’ ở đây cả.”

“Tớ vừa được nghe hết câu truyện phải không?”

“Hy vọng thế.”

“Đoạn kết chẳng phải hơi kỳ sao?”

Ừ, đúng là kỳ mà.

“Oreki-san, cậu đã giúp Tanaka-san tìm cặp đúng không? Chiếc cặp đã được tìm ra và cây bút chì quý giá của cậu ấy vẫn còn… rồi sau đó trường cậu cấm tất cả đồ dùng học tập có hình nhân vật… phải không?”

Đúng thế. Tôi cầm cái ki lên ngay lúc nghe một âm thanh như hai tay vỗ vào nhau.

“A, tớ hiểu rồi!’

“Thế à?”

“Cậu có nhiều đồ có hình nhân vật lắm phải không Oreki-san? Thế nên cậu bị sốc khi lệnh cấm được ban hành… nhưng mà… thế gì liên quan gì tới ‘Việc không làm gì bỏ’ nhỉ?”

Rồi nhỏ lại nghiêng đầu qua trái qua phải, vừa nghiêng vừa quét vừa tập trung suy nghĩ, và rồi khẽ tiếp tục:

“Chẳng lẽ… vì những thứ đó bị cấm nên cậu cảm thấy hối hận vì đã giúp Tanaka-san? Cậu thực sự nghĩ vậy sao?”

Không tệ. Thường thì mỗi khi tôi cố gắng vào việc gì là y như rằng nó sẽ mang lại một mớ rắc rối. Có thể nhỏ nhìn ra được điều đó mà dùng để suy đoán… nhưng không may.

“Sai rồi.”

“Nhưng mà…”

“Đừng dừng tay chứ.”

“À-à nhỉ.”

Chitanda cơ bản đã xong phần mạn của mình. Lá được chồng thành từng đống lớn và vì chỉ có một cái ki nên tôi xí phần sử dụng trước. Vừa hốt tôi vừa nói:

“Lúc nào cậu cũng nhảy tới phần kết luận trước nên kỳ này tớ mới bắt chước theo.”

“Kỳ quá à! Vậy là cậu thực sự bỏ qua phần quan trọng của câu truyện rồi sao Oreki-san!”

“Ờ.’

Ôi, nghe như chim hót bên tai.

Quả thật hôm nay tôi không bình thường chút nào. Chắc chắn từ đầu đến cuối là cách hay nhất để kể câu truyện này nhưng… chả hiểu sao tôi lại không thích thế. Nhìn thấy một Chitanda đang bực bội lại khiến tôi từ nay cứ muốn lâu lâu lại làm thế một lần mà không thấy bản thân tội lỗi cho lắm. Chỉ là giết thời gian thôi mà. Nhờ vậy việc quét dọn trông ngắn ngủi hẳn lên.

“Xem nào…” Chitanda đặt một ngón tay lên môi mà lại đăm chiêu suy nghĩ. Im lặng lúc này thì hơi tàn nhẫn quá, tôi bèn giúp nhỏ luôn.

“Vụ trường cấm đồ dùng học tập có hình nhân vật là có thật nhưng nó chả liên quan gì tới câu truyện đâu.”

Nhỏ liền nhìn tôi, mắt nở to. “Vậy là… cậu trêu tớ sao?”

“Gần như vậy.”

“O-Oreki-san!”

Nhồi mớ lá vào bao tôi nhận ra một đống thì trông to vậy chứ khi nhét vào thì nhỏ đến thảm hại, đó là chưa kể một mớ đất cũng bị hốt chung nữa.

“Đừng giận. Tớ hồi tiểu học ngay lập tức nhận ra điều kỳ lạ ở đây thì cậu cũng không mất nhiều thời gian đâu.”

“Sao mà được…” nhỏ nói. “Cậu khác tớ chứ Oreki-san. Không hiểu sao nữa, nhưng chỉ là tớ không giỏi suy luận như kiểu của cậu.”

Vậy là nhỏ cũng biết thế à…

Không định chọc nhỏ thêm nữa, vả lại có lẽ tôi cũng không kể tốt cho lắm.

“Được rồi, đầu tiên tớ có giải thích kỹ về công việc của tớ và Tanaka phải không?”

“Đúng vậy.”

Chitanda nghiêng người tới trước mà gật đầu. Vẻ mặt trông cực kỳ nghiêm túc khiến tôi có cảm giác mình vừa làm chuyện gì thật tệ với nhỏ.

“Nhưng không lâu sau Tanaka không thể ở lại trường sau giờ học được nữa nên tớ phải một mình làm việc trong cả tuần mỗi khi tới lượt.”

“Đúng vậy.” Và như muốn nhấn mạnh rằng mình đang nghe chăm chú, nhỏ thêm vào: “Vì nhà đang xây lại nên cậu ấy phải sống tạm ở một nơi khá xa đây. Đi xe buýt mất một tiếng.”

“Đó là điểm tớ muốn nói đấy.”

Chitanda có một trí nhớ đáng ngưỡng mộ, nhưng vì đây là điểm quan trọng nên tôi cũng không quên được.

“Tớ tin rằng mình có nói về việc chuyến xe tốn một tiếng đồng hồ và từ đâu.”

“Đúng thế. Tốn một tiếng tính từ trạm và bằng xe buýt.”

“Tốt. Cụ thể xe buýt đó là…”

“Xe buýt thành phố.”

“Vậy thì làm sao cậu ấy lên được đúng không?”

Xem ra Chitanda đã hiểu. Nhỏ liền lấy tay bụm miệng lại nhưng không thể che dấu sự bất ngờ lóe lên từ khuôn mặt. Lần này tinh đấy chứ.

“Ồ, ra là vậy. Tanaka-san sẽ không thể về nhà vì đồng phục cậu ấy không có túi!”

“Đúng vậy.”

“Để đi xe buýt thành phố cần có tiền hoặc vé. Nếu một học sinh tiểu học không thể nhét những thứ ấy vào đâu trên người thì cách duy nhất là vào cặp.”

Tôi gật gù tán thưởng.

“Vậy đấy. Đó chính là điều kỳ lạ mà tớ lúc đó đã nhận ra. Ban đầu tớ cứ ngỡ là cả thầy và trò phải gấp gáp đi tìm cái cặp để Tanaka có thể kịp xe buýt. Tại sao cậu ấy lại vẫn chơi đùa trong trường sau giờ học? Tớ chỉ nghĩ rằng đó là cách giết thời gian khi chờ xe đến nên đã dốc sức tìm cho cậu ấy. Thế mà khi nhận lại chiếc cặp thì điều đầu tiên và duy nhất Tanaka làm là tìm xem cây bút chì kim có hình nhân vật của mình có còn hay không. Khi hỏi là ‘có chắc chứ’ tớ đã đinh ninh rằng cậu ấy sẽ nhớ ra còn cái gì quan trọng khác cần phải kiểm tra, nhưng câu trả lời thì chỉ có một.”

“Vậy nghĩa là sao?”

Đến đây rồi mà nhỏ vẫn chưa nghĩ ra à?

Mà thôi, không trách được. Cả thằng tôi lớp sáu còn thấy khó để mà tin.

“Kết luận duy nhất tớ có thể rút ra là hôm đó Tanaka không đi xe buýt.”

“Làm sao mà…”

Không nói nên lời, Chitanda chỉ tròn mắt.

“Tớ không nghĩ sự đã vốn vậy từ đầu. Lúc mới nhờ tớ làm dùm thì hẳn là cậu ấy phải đi xe thật, nhưng chí ít là tới ngày hôm đó thì chuyện đã khác. Đời nào là một cây bút chì kim lại quan trọng tới mức không màng tới chuyến xe vừa ít vừa xa xôi để về nhà nào? Lý do chỉ có thể là Tanaka không cần phải đi xe buýt nữa.”

“Vậy là nhà cậu ấy đã được xây xong nhỉ? Thế sao lại…”

“Chẳng phải quá rõ ràng rồi ư?”

Tôi thở dài.

“Vì cậu ấy muốn đẩy mọi công việc cho tớ.”

 

Chitanda lên tiếng khi tới lượt mình dùng ki hốt lá.

“Vậy đó là chuyện đã xảy ra. Vì cậu ghét sự dối trá đó nên mới nói ‘Việc không làm thì bỏ’.”

Không hẳn là vậy… Không, đúng hơn là không bao giờ như thế. Xem ra cách tôi diễn dịch có vấn đề thật.

Chuyện xảy ra sau đó thực sự chẳng đẹp đẽ gì. Tôi biết rõ đó không phải là thứ mà bạ ai cũng kể được nhưng Chitanda đã lỡ đi quá xa trong suy đoán của nhỏ rồi. Liệu tôi có thể im alwjng mà để cho phần kết này bị hiểu lầm như thế không?

“Không,” tôi đáp. “Hôm đó, ngay khi nhận ra Tanaka không có tiền hay vé đi xe buýt phản ứng đầu tiên của tớ là lập tức nhìn thầy chủ nhiệm. Ngay từ đầu chính thầy là người muốn tớ một mình làm hết việc vì nhà Tanaka đang sửa đúng chứ? Thầy hẳn sẽ nhận ra ở đây có cái gì bất thường, và nếu vậy chẳng lý gì thầy lại không quở trách cậu ấy một chút đúng không? Nhưng thầy đã không làm vậy.”

Chitanda nhìn tôi đầy lo lắng.

“Cũng có thể là thầy không nhận ra chứ?”

Thế thì đã mừng.

“Không, khi đó thầy có một biểu cảm rất hoảng hốt. Cậu mà ở đó thì hẳn là sẽ nhìn thấy chữ ‘Chết, lộ rồi!’ như viết rõ trên mặt thầy vậy. Phản ứng đó là đủ để tớ hiểu là việc xây nhà của Tanaka đã hoàn thành.”

“…”

“Vậy tại sao thầy không nói với tớ? Tại sao mọi thứ không thể trở lại như ngày đầu tiên khi hai đứa còn cùng làm? Cũng có thể khi ấy tớ bị ám ảnh về sự ngược đãi nào đó… vì tớ luôn luôn làm mọi thứ được giao mà không phàn nàn lấy một lời. Và cũng vì quá tiện dụng như thế mà phải chăng thầy nghĩ rằng việc ai đó đùn trách nhiệm lên tớ cũng chả phải là cái gì đáng quan tâm?”

Chống mình vào cán chổi như thể nó là cái cần cẩu, tôi tiếp tục:

“Và rồi tớ suy nghĩ thêm chút nữa. Cậu biết ấy, rốt cuộc thì việc nhà Tanaka xây lại đâu hề liên quan gì đến tớ đúng không? Vậy việc tớ làm dùm phần việc của cậu ấy có đúng hay không? Không đúng một chút nào. Việc của Tanaka thì cậu ấy phải lo. Tớ chẳng có nghĩa vụ gì hết. Ừ thì dù gì cũng là bạn là bè, giúp đỡ nhau một chút cũng chả sao, chưa kể việc tưới nước hay gieo hạt cũng đâu thể nói là khó hay cực gì? Nhà tớ cũng gần, về nhà cũng nhanh… Đấy, chính những ý nghĩ đó khiến tớ ngây ngô để mình có cơ hội bị lợi dụng.”

Và Tanaka đã nắm lấy nó.

Sau sự việc này, tôi bắt đầu nhận ra rằng có hai loại người: những người biết thế giới này vận hành thế nào và đẩy mọi thứ họ không làm cho người khác và những người vui vẻ chấp nhận làm cái bịch hốt rác cho người kia nhét vào. Năm lớp sáu ấy – không, khi đủ lớn để nhận thức về xung quanh mình tôi bắt đầu nhận ra mình là nhóm thứ hai. Thế là mọi ký ức dồn về như thác lũ, từng – cái – một! Khi đó, khi đó, và cả khi đó nữa… vậy đấy. Tại sao tôi là người bị sai phải mang một chai sốt xà-lách nặng cả lít khi lớp đi dã ngoại? Rồi khi trường suýt nữa phải tạm đóng cửa vì dịch cúm bùng phát tại sao không ai khác mà là tôi phải đến từng nhà các bạn bị bệnh để đưa hộ bài tập? Tại sao, khi cả bọn lỡ đá quả bóng làm vỡ kính cửa sổ thì tôi lại một mình tới phòng hiệu trưởng để xin lỗi thay cho mọi người, mà nhận một tràng chửi rửa chỉ vì trận bóng ấy tôi làm đội trưởng? Không. Tất cả là vì tôi-đã-không-phản-đối!

Chẳng có thứ gì là không lo được, dù gì thì tôi cũng trải qua đấy thôi. Tôi không xem những thứ đó là lỗ thiệt của mình, cũng không khinh ghét những người đó vì họ chỉ đứng ngoài mà coi nhẹ mọi chuyện…

Chỉ là, tưởng tượng việc chính mình bị coi như một công cụ tiện dụng khiến tôi đau!

 

Tôi lại nhớ thêm một ký ức nữa.

Khi khám phá ấy khiến bản thân buồn đến mức cứ mãi im lặng thì sẽ đau đớn lắm, tôi bèn tâm sự cả với chị.

Mình có nghĩ rằng làm người thì nên giúp đỡ nhau nhưng chưa chắc người ta nghĩ rằng mình đáng nhận được điều đó. Em không hề muốn người ta mang ơn mình. Em chỉ không bao giờ tưởng tượng được họ lại coi em như thằng ngốc. Không còn những buổi ở lại sau giờ tan học nữa. Khi nào còn có người xung quanh thì họ sẽ còn nhờ em làm chân sai vặt. Họ nghĩ em ngu tới mức chỉ biết làm mà không biết từ chối. Em cóc cần quan tâm họ nghĩ gì. Em chỉ ghét việc người lợi dụng người. Dĩ nhiên việc phải làm thì em sẽ làm, sẽ không phàn nàn một lời nào. Nhưng, nếu nó không cần thiết… nếu hóa ra nó là trách nhiệm của bất cứ một ai khác… Việc em không cần làm thì em sẽ bỏ. Tuyệt đối sẽ bỏ!

Nghe xong lời bộc bạch chẳng nhắm vào cái gì cụ thể ấy, chị đặt tay lên đầu tôi mà nói:

Ừ. Em là một đứa kỳ quặc luôn muốn mình hữu dụng với người khác. Và dù thực sự là một thằng ngốc nhưng em lại có những phần quá thông minh khiến người không hiểu chuyện dễ dàng thấy khó chịu. Không sao hết. Chị không cản em. Mình có làm gì hại ai đâu phải không nào? Chị không nghĩ những lời vừa rồi của em có gì sai cả.

Sau đó chị có nói thêm gì không nhỉ? Tôi có cảm giác là còn. Phải rồi, phần còn lại là…

Từ bây giờ em hãy đi nghỉ đi - một kỳ nghỉ dài. Đó là điều tốt nhất. Cứ tận hưởng nó thoải mái và bình thản. Cũng đừng lo gì hết. Kỳ nghỉ này dù có dài bao lâu cũng không thay đổi bản chất của em được đâu…

 

"—ki-san."

Mải mê trong dòng ký ức khiến tôi không nhận ra tiếng gọi của Chitanda.

“Ưm, xin lỗi. Cậu mới nói gì à?”

Gương mặt của Chitanda đã ở ngay phía trước, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào tôi.

“Cậu đã rất buồn phải không Oreki-san?”

Quay mặt đi, tôi cười.

“Không quá tệ cho lắm. Lúc đó tớ chỉ là một thằng nhóc rầu rĩ không biết làm thế nào cho tốt mà thôi.”

Đó đã là một thói quen ăn sâu vào tiềm thức khiến tôi từng nghĩ rằng rất khó để thay đổi.

Việc không cần làm thì phải bỏ.

Qua khóe mắt tôi thấy Chitanda nắm chặt hai tay vào cán chổi. Vẫn nhìn tôi, nhỏ nói:

“Tớ nghĩ là, dù vậy, Oreki-san… Về ‘cậu’ trong câu truyện ấy và ‘cậu’ đang đứng ở đây… Tớ vẫn nghĩ rằng hai người không khác gì nhau cả.”

 

Tôi rất muốn cười vào lời nhận xét đó.

Nhưng chẳng có một nụ cười cả.

 

Lùi lại một bước, Chitanda khom lưng xuống để nhặt cái bao bấy giờ đã đầy lá khô.

“Cám ơn cậu rất nhiều. Nhờ cậu mà nơi này đã sạch đẹp trở lại.”

“Ừ.”

“Kaho-san có lẽ sẽ mang bánh với trà cho tụi mình đó. Cậu có muốn ngồi lại thêm chút nữa không?”

Tôi cười nhẹ mà vẫy tay từ chối. Một lần ngồi giữa hai cô nàng là đủ lắm rồi.

“Thôi. Đưa chổi đây tớ mang xuống.”

Nhận lấy cây chổi tôi lại tựa mỗi cái vào một bên vai. Quay lại để tránh đụng cán chổi vào người nhỏ, tôi bước lùi mà nói:

“Chào Juumonji dùm tớ. Về trước nhé.”

Tôi bước xuống những bậc thang che bóng bởi các tán cây. Thanh âm của gió vuốt ve những bè lá lại lần nữa dịu nhẹ bên tai. Một ngày đẹp và kỳ lạ thế này vẫn chưa kết thúc ư? Cũng mong khi về tới nhà thì đống đồ đem phơi cũng kịp khô…

Tôi vẫn nghe thấy lời cuối cùng của Chitanda.

“Oreki-san! Cám ơn vì đã kể cho tớ câu chuyện của cậu. Tớ thực sự vui vì cậu đã làm thế!”

Vác chổi cồng kềnh thế này mà quay lại thì phiền lắm nên tôi cứ làm bộ như mình không nghe. Việc không làm thì bỏ… Ôi trời, bạn thấy gì chưa? Dù ngày hôm nay có bất thường thế nào thì chỉ cần tới đây là tôi đã trở về như cũ!

Tôi gãi đầu…

Rồi chợt nhớ ra. Đó là phần còn lại của những gì bà chị yêu dấu đã nói lúc đó, khi chị vò tóc tôi một cách đầy mạnh bạo…

 



Chị chắc rằng một ai đó sẽ kết thúc kỳ nghỉ này cho em.


► Xem lại Tập 6 Story 5 Chương 3♬   Hyouka   ♬► Xem tiếp Ngoại truyện 3 Chương 1