FANDOM


2.

Đền thờ thần Inari tọa lạc khiêm tốn ở bên cạnh chánh điện, tận cùng của một con đường dài và hẹp. Nhắc mới nhớ, chắc chắn là có một cái biển lất phất của một góc tiền sảnh để chữ “Thiên Hồ Điện”[1]. Chả hiểu tại sao nó lại không được đặt gần cái lối vào.

“Kỳ lạ. Không có hướng dẫn gì thì ai mà biết để tới đó nhỉ?”

“Tớ không rõ nữa… nhưng tớ cũng không nghĩ căn đền này được xây chỉ để thu hút khách.”

Tôi cầm hai cây chổi, mỗi cây tựa vào một bên vai. Chitanda thì mang một cái xô chứa đồ hốt rác, giẻ khô, vài cái bao rác và găng tay vệ sinh.

“Tụi mình đi nào.”

Con đường hẹp ban đầu thoai thoải như một chân đồi nhỏ rồi nhanh chóng chuyển thành bậc thang. Tôi có cảm giác nếu mình đi trước sẽ có lúc vô tình chọc cán chổi vào Chitanda nên thôi thì theo sau cho lành. Bước trên những bậc thang tôi ngoảnh đầu lại, rồi không nghĩ ngợi gì mà chỉ nhìn khung cảnh mặt đất bên dưới dần bị che lấp bởi quá nhiều cây xanh.

Phải nói là… quá đỗi yên bình.

Đó chính xác là một bầu không khí yên bình nhưng không yên lặng. Nhận thức của tôi vẫn có tiếng lá bị gió thổi xào xạc, tiếng chim hót, tiếng bước chân của tôi và của Chitanda… thứ mới đây chỉ là một cuộc đi dạo bình thường dường như đã chuyển thành một hiện trạng kỳ lạ.

“Xin lỗi nhé Oreki-san. Cậu đang cảm thấy chuyện này kỳ lạ lắm phải không?”

Nghe lời thì thầm của nhỏ khiến tôi giật bắn mình.

“À, ừ, nhưng hôm nay tớ cũng rảnh.”

Không nói gì thêm chúng tôi cứ thế lên cao dần. Càng ngày các bậc thang cũng dốc hơn khiến tôi chẳng thể tập trung vào thứ gì khác ngoài chính đôi chân của mình. Ngay khi mình sắp sửa quên luôn cuộc trò chuyện ban nãy thì Chitanda lại lên tiếng.

“Lạ thật đấy.”

Về mặt tiêu hao thể lực thì đây xứng đáng gọi là một cuộc hành trình dù thực tế chỉ dài vỏn vẹn tầm năm phút. Về cuối con đường dần trở nên bằng phẳng cho tới khi tôi thấy một chiếc cổng torii đỏ rực cùng ngôi đền nhỏ xíu ngay phía sau. Trước đền có một bệ thờ bằng đá và trên đó đặt sẵn một chai rượu sake. Tôi đã đồ rằng sẽ chẳng mấy ai biết mà tới đây trước khi nhìn thấy vỏ lon bia và đầu lọc thuốc lá vương vãi khắp nơi.

Tôi đưa một cây chổi cho Chitanda.

“Vậy giờ mình dọn từ chỗ nào?”

“Trụ trì sẽ tự tay chăm sóc đền, việc của mình là quét lá xung quanh và mấy thứ nữa thôi.”

“Còn mấy cái giẻ lau này?”

“Là để lau sạch vết phân chim trên tượng thần cáo và tổng torii. Nhưng mà…” Chitanda khựng lại, đi một vòng số tám qua hai bức tượng mà cười với tôi. “Trông vẫn còn sạch lắm. Vậy là chỉ cần lau chai rượu thôi.”

Tại sao lại có chai rượu ở đây nhỉ? Nói như nhỏ thì chắc không phải là ai để quên rồi…

“Rồi, vậy thì bắt đầu thôi.”

Nghe vậy Chitanda cười khúc khích mà nói: “Trước đó mình phải hành lễ đã.”

À nhỉ.

Tựa hai cây chổi cạnh tượng thần Cáo, chúng tôi đứng cạnh nhau trước đền thần Inari mà chắp tay lại. Nam mô.

Nếu tôi nhớ không lầm thì thần Inari phù hộ cho bán buôn lợi lộc. Tôi cùng nhớ là đã đọc ở đâu, hoặc là nghe Satoshi kể, rằng vốn Inari là thần về nghề nông… nhưng dù có là thế nào thì cũng chẳng liên quan tới tôi lúc này. Vậy thì hành lễ sao ta… đành vậy. Xin thần thứ lỗi vì con chuẩn bị mạo phạm tới đền của ngài, nhưng sẽ rất nhanh thôi ạ.

“Được rồi đấy.” Chitanda nói.

Xem ra nhỏ sẽ phụ trách phần cọ rửa. Dù sao thì cũng tốn công vác hai cây chổi nặng trịch lên tới tận đây nên có lễ tôi sẽ đảm nhiệm phần quét lá. Ôi cứ như là đến nhầm mùa ấy, lá rớt trên mặt đất như một thảm úa vàng. Quét hết mớ này xem ra cũng bở hơi đây, nghĩ vậy tôi bắt đầu động tay và quyết định chọn khu vực quanh cổng torii làm nơi bắt đầu.

Âm thanh như nhạc điệu của tiếng những cọng tre cọ xuống nền đất với tôi thật vui tai đến kỳ lạ.

Cơ mà lại nhắc mới nhớ, sáng nay tôi cũng dọn nhà, và sau một khoảng thời gian tận hưởng ánh nắng ấm áp tôi lại tiếp tục… dọn dẹp cho “nhà” của người khác à?

Hứm, hưm, hừm… Tôi hòa theo nhịp điệu của tiếng quét chổi.

“Hôm nay cậu có chuyện vui nhỉ Oreki-san.”

Chỉ lúc này tôi mới nhận ra mình “nhỏ tiếng” cỡ nào. Có lẽ các bạn cũng đoán được là tôi đang xấu hổ gần chết. Mặt nóng bừng bừng. Trong tình thế dù không có gì cứu vãn này ít nhất tôi cũng phải níu kéo lại thanh danh một chút…

“Không hẳn,” là tất cả những gì tôi có thể đáp.

Chitanda chỉ bụm miệng lại, vai khẽ run lên. Sau khi lau sạch chai rượu nhỏ đeo găng tay mà thu nhặt những vỏ lon rỗng bỏ vào xô rồi cầm chổi quét chung với tôi. Chẳng có kế hoạch nào định trước cả nhưng rồi tôi sẽ lo hết mạn phải còn nhỏ thì mạn trái. Sau lần muối mặt vừa rồi tôi lại tiếp tục quét mà chú ý tối đa tới âm lượng khi những tiếng “hứm hừm” mình ngân lên. Tiếng quét chổi của hai chúng tôi lúc thì lạc điệu, lúc thì hòa thanh.

“Tớ có hơi ngạc nhiên,” Chitanda đột nhiên lên tiếng. Tôi chỉ nghe mà không nhìn nhỏ.

“Về điều gì?”

“Về việc cậu muốn giúp.”

“Đôi khi người ta chỉ đơn giản là muốn quét dọn.”

“Vậy sao?”

Tôi nghĩ trong chốc lát.

“Ờ, trừ những dịp ví dụ như sắp có kỳ thi hay gì ấy.”

Nhỏ đáp lại đầy phấn khởi. “Tớ cũng thế, cứ trước kỳ thi là lại ngại này ngại nọ.”

Đằng xa có tiếng chim hót.

“… Oreki-san, chẳng phải cậu luôn nói rằng nếu một thứ gì đó có thể tự giải quyết được thì sẽ chẳng động tay đến phải không? Đó là lý do tớ hơi bất ngờ. Tớ đã nghĩ là khi đó cậu sẽ về ngay.”

Ờ thì dù sao việc quét lá cũng không nhọc nhằn như tôi nghĩ. Ngay từ đầu tôi đã là người ngoài và chắc chắn nhỏ cũng sẽ ổn nếu khi đó tôi chỉ chào rồi đi ngay. Thực tế thì chín trên mười trường hợp tôi sẽ làm thế. Không dừng tay, tôi đáp:

“Hôm nay tớ không được ổn.”

“Sao cơ? Cậu thấy khó chịu ở đâu à?”

“Không phải. Chỉ là, nói sao nhỉ, tớ cảm thấy mình không giống thường ngày. Như kiểu hôm nay tớ lại muốn đi đâu đó, và nếu không ở đây thì có lẽ tớ cũng chỉ tiếp tục đi ngắm cảnh mà thôi. Thế nên nếu có thể làm được gì có ích thì sao lại không?”

Nhìn Chitanda, tôi thấy nhỏ cứ nghiêng đầu hết qua trái lại qua phải như không hiểu điều gì, nhưng cuối cùng vẫn nói:

“Ưm, cám ơn cậu nhé.”

Chả hiểu nhỏ cám ơn vì cái gì.

Quay trở lại những động tác quen thuộc tôi bắt đầu cảm thấy những giọt mồ hôi. Gió đã lặng giữa các hàng cây. Những trận mưa kéo dài khiến nền đất ẩm và bết chạt vào nhau khiến việc quét lá trở nên khó khăn. Tôi phải dồn nhiều lực hơn khiến những cọng chổi rít lên những tiếng như gào thét.

“Oreki-san.”

“Hửm?”

“Tớ hỏi cậu cái này được không?”

“Ừm.”

Hỏi gì nhỉ? Lúc này hình như vẫn còn sớm để bắt đầu làm tập san cho Lễ hội văn hóa mà. Cuộc đối thoại đi đến một khoảng lặng khi Chitanda trông có vẻ do dự về điều gì đó. Nhỏ chỉ cứ thế mà quét lá, ngay lúc hơn là đang đứng yên một chỗ mà quét khoảnh đất đã trơ trụi từ lâu. Cảm thấy mất kiên nhẫn, tôi chuẩn bị hỏi là nhỏ muốn nói gì thì Chitanda đã lại lên tiếng:

“Ưm… Cậu không cần trả lời nếu không muốn, nhưng mà…”

“Nếu là về điểm thì cho tớ xin. Kiểu gì cậu cũng cao hơn.”

“Không, không phải chuyện đó.”

Một khoảng thời gian nữa được nhỏ giành ra chỉ để hít một hơi sâu.

“Tại sao cậu lại nói cái lời cậu luôn nói ấy?”

“Cái lời tớ luôn nói?”

“Cậu biết đấy… ‘Việc không làm thì bỏ, đã làm thì phải làm cho nhanh’ ấy.”

Ồ.

Tôi ngừng lại. Âm thanh của hai cây chổi chà xuống nền đất cũng tan theo.

Có lẽ hiểu lầm phản ứng của tôi Chitanda nhanh chóng xua tay đầy hối lỗi.

“Ưm, không nói cũng không sao mà. Tớ bất lịch sự quá rồi. Nếu cậu cảm thấy khó chịu thì đừng nói gì cả. Cơ mà… nãy tớ có nói sai chữ nào không nhỉ?”

Tôi bất giác nở một nụ cười.

“Tớ hiểu cậu muốn nói gì.”

Rồi thở dài.

“Chỉ là đang chưa biết nói gì mà thôi. Đó không phải một sự kiện vui vẻ hay phức tạp gì cho lắm… nhưng thực sự đã khiến tớ không còn muốn cố sức vào mọi việc nữa.”

“Thật sao?”

Tôi lần mò lại ký ức trong khi hướng mắt vào khoảng trời không chút gợn mây lọt giữa nền lục thẫm. Không nhờ cũng có lúc mình sẽ trả lời một câu hỏi như vậy… hôm nay quả thực là kỳ lạ.

“Xem nào…” tôi lẩm bẩm rồi quay trở lại với việc quét lá.


[1] Thần Inari có hình dạng là cáo nên còn được gọi là “Thiên Hồ” (cáo trời)


► Xem lại Tập 6 Story 5 Chương 1♬   Hyouka   ♬► Xem tiếp Tập 6 Story 5 Chương 3