FANDOM


1.

Từ giây đầu tiên sau khi thức dậy tôi đã thấy có gì không bình thường.

Mở mắt, tôi quay lại dòm cái đồng hồ cạnh gối. Màn hình điện tử hiện bảy giờ và bên cạnh là ký hiệu chỉ ngày Chủ nhật.

Chẳng có một chút cái cảm giác ong ong trong đầu thường thấy của một buổi sáng dậy sớm cả. Thực ra thì có chút ít nhưng không khiến tôi chìm lại vào giấc ngủ. Nhẹ nhàng trở mình sấp xuống, tôi thực hiện động tác có lẽ giống với hít đất để nâng cơ thể dậy.

Cơ mà điều kỳ lạ nhất thì phải khi tôi thả chân xuống sàn mới xảy ra. Hướng mắt về ánh nắng lách qua khe hai bức rèm, tôi lẩm bẩm những lời mà chính mình còn không dám tin.

“Mình thấy khỏe quá.”

Cả thể chất lẫn tinh thần, chả thằng nào đi nghỉ mát cả.

Cái thân thể đã quá quen với mệt mỏi bệnh hoạn mà lại cảm thấy khỏe, à không, diễn đạt vậy chưa rõ, phải là tràn-đầy-năng-lượng-một-cách-hoàn-hảo. Mớ năng lượng thừa mứa này đang dâng trào tới mức một ý nghĩ tự xúi rằng hãy làm cái gì đó thật vớ vẩn để bớt lại được phép băng qua tâm trí tôi. Đây đúng nghĩa là dịp ngàn năm có một.

Bước vào bếp tôi mở tủ lạnh. Có thịt xông khói, nấm maitake và rau chân vịt nên tôi lấy tất ra mà thái thành miếng lớn. Tôi cũng bỏ một lát bánh mỳ vào máy nướng và đánh mấy trái trứng trong một cái tô nhỏ, vừa đánh vừa vô tư thả vào nào là phô mai, sữa, và sau một chút là bột cà ri. Hai chiếc chảo được đun nóng với một giành cho thịt còn một là cho hỗn hợp trứng. Chậc… không đủ chỗ đun nước rồi. Cà phê phải chờ vậy.

Mang bữa sáng vào phòng khách rồi cứ thế tọng bánh mỳ vào miệng, tôi nghe tiếng bước chân xuống cầu thang. Ba mẹ tôi đều đang công tác xa nên chắc chắn đó là bà chị yêu dấu. Âm thanh tiếp tục hướng vào trong bếp…

“Trời đất, có bữa sáng này!”

Luôn tràn đầy sức sống vào buổi sáng nhỉ.

“Nhóc làm đó hả Houtarou?"

“Ai biết được? Cũng có thể ăn trộm nó làm hộ.”

“Vẫn còn nóng, vậy thì hắn vẫn còn gần đây… và đang ngồi ăn phải không ông tướng?"

Chả thèm đáp lại tôi lấy một miếng thịt xông khói đặt lên bánh mỳ. Không lâu sau chị lại mở lời.

“Chị ké miếng được hông?"

Miệng tôi đang nhồi đầy đồ ăn nên tôi chỉ gật đầu. Dù gì tôi cũng đã làm phần cho hai người.

“Ố ồ, không tệ chút nào!” chị nói. Về cái khoản bất lịch sự thì bà chị này nhì chắc chả có ai nhất.

“Bỏ ra đĩa mà ăn.”

“Cái vị này… Nhóc có bỏ cái gì trong đây à?"

Chắc là mới cắn miếng trứng đây. Hũ bột cà ri vẫn còn để đó nên tôi tin tưởng vào tài nghệ suy đoán của bà chị yêu dấu mà cứ tiếp tục ăn. Thừa biết….

“Ồ, cái này sao?" chị hỏi. “Không quá kỳ công, nhưng chắc chắn là vượt tầm nhóc. Hôm nay có vụ gì vậy Houtarou? Trọng đại lắm à?"

Sắc bén như mọi khi. Hớp một ngụm sữa, tôi đáp: “Em cảm thấy đầy sức sống.”

Không khác gì tưởng tượng, thứ tôi nhận được là một cái buột miệng gọn lỏn: “Gì cơ?"

Dậy xong ăn sáng xong, giờ thì đi dọn dẹp giặt giũ. Tôi cũng tranh thủ chà bồn tắm và làm mỳ udon cho bữa trưa. Lúc này đang là một giờ. Ngày dài thật.

Trở lại phòng, tôi thả người xuống giường mà suy nghĩ. Giờ làm gì ta? Nghía qua khe hẹp giữa hai bức màn ra ngoài cửa sổ, tôi đang thấy một bầu trời “hoàn hảo”. Những tia nắng đầu tiên sau một chuồi ngày chỉ có mưa và mưa.

“Thôi ra ngoài vậy…”

Tôi bận vào một chiếc quần có túi sâu để nhét vừa một quyển sách nhỏ, một chiếc áo thun polo mà nhìn ra ngoài lần nữa. Chẳng biết từ lúc nào tôi lại nở ra một nụ cười.

“Chẳng thể phí một ngày đẹp tuyệt thế này nhỉ?"

Hãy nghĩ về việc mà tôi, Oreki Houtarou, chứ không phải ai khác lại không cưỡng được mong muốn đi ra ngoài đường mà xem… Nếu Satoshi mà nghe những lời tôi vừa nói với chính mình lúc nãy có lẽ hắn sẽ đạp xe như bay tới đây để làm một cuộc kiểm tra về chứng sốt-đến-loạn-tâm-thần. Tôi cũng cầm ví lên, nhưng nghĩ một hồi chỉ rút ra tờ một ngàn yên và nhét vào túi quần bên kia.

Không lâu sau tôi đã đứng ngoài đường mà chưa kịp có dự tính gì trong đầu. Hay là chỉ đi lòng vòng thôi? Nhưng thực lòng tôi vẫn muốn tìm ra một điểm đến nào đó...

“Đi đâu bây giờ đây?"

Tôi nghĩ về một tiệm sách hay đến nhưng cũng sớm nhận ra chi tiêu của mình tháng này khá giới hạn, với cả cuốn truyện chữ mang theo có lẽ cũng đủ để tôi đọc cả ngày. Nhiệm vụ nhanh chóng trở thành kiếm một nơi yên tĩnh để đọc. Một khung cảnh bên bờ sông hiện lên trong tâm trí… nhưng mùa này thì chỗ đó nhiều sâu bọ phải biết. Có chút người hay mấy thứ cũng chả sao nhưng cũng chừng mực thôi.

Có một ngôi đền thờ thần Hachiman[1] gần đây, khă tĩnh lặng và có mấy khối đá đủ thoải mái để ngồi. Nghe hay đấy nhỉ? Cảm thấy đó là một chọn lựa tốt tôi bắt đầu bước chân về hướng đó… nhưng lại một lần nữa có cái gì ngăn lại. Ngôi đền ấy quá gần, còn tôi thì đang quá hứng hôm nay. Nếu chỉ khi đến đó e rằng chưa đủ để tiêu bớt mớ năng lượng đang chực trào này mất.

“Vậy thì cái đền đó đi.”

Xoay gót chân lại, tôi hướng về một địa điểm khá xa – đền Arekusu. Cơ mà không phải trong đầu tôi đã có sẵn một lô các ngôi đền đâu, chỉ là độ quá xa của đền Arekusu tự dưng lại rất vừa vặn với độ quá gần của đền thần Hachiman mà thôi.

Hành trình bắt đầu. Tôi cảm thấy chút lạnh vi chỉ mặc mỗi cái áo thun nhưng nhanh chóng được nắng làm ấm mà cảm thấy đầy thư thái. Cố tình tránh con đường tới trường quen thuộc tôi lại muốn sải bước trên những cung đường hiu hắt lạ lẫm. Nơi đây cứ như là một hang gió tự nhiên ấy. Dù hai bên đường đều có rào chắn tôi vẫn thi thoảng bị một luồng gió mạnh thổi ngược về sau. Trên một trong các hàng rào có con mèo vằn hổ đang ngồi, trưng cái mặt như thể đang bực dọc chuyện gì đó.

“Ê,” tôi lên tiếng rồi giơ tay chào. Có lẽ giật mình con mèo liền chạy đi mất. Tội lỗi quá, tội lỗi quá.

Tôi dần tiến đến một cây cầu. Trận mưa hôm qua đã khiến nước sông dâng lên trông thấy. Dừng lại một quãng, tôi hướng tầm mắt xuống dòng nước đục ngầu đang vang lên những tiếng ùng ục kia…

“Mưa đầu hạ,

Lấp đầy vội vã,

Dòng Mogami…”[2]

Ờ thì đây không phải dòng Mogami và trận mưa hôm qua cũng chẳng phải là đầu mùa. Nếu hiểu biết hơn có lẽ tôi đã chọn một bài haiku hợp cảnh hơn. Satoshi chắc là làm được đấy… cơ mà văn học có khi lại thuộc sở trường của Chitanda nhiều hơn.

Tôi đi ngang qua một hàng bán takoyaki. Mùi hương ngọt ngào phảng phất trong không khí vẫn có một sức mời gọi lạ lẫm với cái bao tử đã nốc trọn một bữa sáng đẫy đà. Tôi dắt túi một ngàn yên – đủ sức để chi cho một phần… càng khiến sự mời gọi như chờ chực trào dâng. Khoan! Đợi đã. Bình tĩnh nào. Mua ở đây thì ngồi ăn ở đâu? Thế là nhờ sự sáng suốt này tôi đã nghiến răng mà đi tiếp về phía trước thật nhanh.

Đi được mười phút tôi nhận ra số lượng con đường mình không biết đã tăng lên đáng kể. Gần như cả đời chỉ loanh quanh trong thành phố vậy mà chỉ mười phút tôi đã đưa mình tới những nơi lạ lùng như vậy… xem ra đã “tiết kiệm” hơi quá rồi nhỉ. Tự nhận xét mình không tới nỗi mù đường tôi bèn tiếp tục đi trên cung đường xa lạ với một sự tự tin nhất định. Đi chỗ này rồi tới chỗ kia, và rồi nếu quẹo ở đây thì…

Một khoảng đất trống xuất hiện. Nếu phải tự đánh giá bản thân thì đó là hai chữ tuyệt vời – tôi đã đứng ngay trước cổng vào đền Arekusu.

“Giờ thì…” tôi lẩm bẩm mà nhìn lên cái cổng torii[3] lớn. Xem ra tôi đã quên điều này: chánh điện nằm trên đồi, nghĩa là để thực sự vào đền tôi sẽ phải leo hết một dãy bậc thang dài đăng đẳng. Dù hôm nay có hứng khởi cỡ nào đi nữa, tới mức muốn rời khỏi nhà đi lòng vòng thì tôi cũng không chắc là mình muốn… Do dự một hồi, và rồi…

“Mà thôi, cũng chả chết ai.”

Tôi quyết định tiếp tục cuộc du ngoạn.

Lên rồi lên, từng bậc lại từng bậc được ghi vào đầu. Không lâu sau tôi đã thấy hai bên đường là hàng tuyết tùng thẳng tắp. Nhiệt độ như nhẹ nhàng giảm theo sự tăng lên của độ cao. Sau khi đi được ba mươi bậc tôi đã quên mất mình đang đếm đến đâu. Hai tám, hai chín, ba mươi… và “bum”… Dù chưa giành nhiều thời gian suy nghĩ về công việc trong tương lai nhưng có lẽ những thứ liên quan tới đo đếm sẽ chừa tôi ra.

Nhịp thở cũng ngày càng tăng. Kiếm chỗ đọc sách thôi mà cũng lao lực dữ, hay là ngồi trên bậc thang mà đọc ta? Không không… đã hơn nửa đường rồi. Chỉ một chút tí ti nữa thôi! Tôi lại rướn người về trước mà leo. Thế rồi sau chắc cũng phải trăm bậc – ước lượng thế thôi – tôi cũng lên tới đỉnh mà hít thở một hơi dài. Mắt tôi bấy giờ đang hướng về cái cấu trúc bao gồm một cái bể nhỏ có nước chảy xuống được dùng để hành lễ. Thực sự rất muốn làm một ngụm đầy nhưng lương tâm mách bảo rằng dường như thứ nước đó không dùng để uống. Tôi bèn nhìn quanh quất hòng tìm một máy bán nước tự động… nhưng dĩ nhiên, đây là đền thờ thì làm sao mà có? Tôi tiếp tục đảo mắt qua lại cho tới khi tầm nhìn khóa vào một bóng dáng vừa rồi khỏi phòng hành chính của đền. Cô gái mặc áo thun và quần ngắn như thể coi đây là nhà mình. Cô còn mang một cặp kính tròng nhỏ và có mái tóc dài…

“A!”

Đó là Kaho Juumonji. Vậy là lời nhận xét của tôi có phần đúng đấy chứ - nhỏ quả thực đang “ở nhà”. Có lẽ cũng nhận ra sự hiện diện của tôi, nhỏ từ từ bước đến.

“Hân hạnh được đón tiếp.”

Đặt úp tay lên trước ngực, nhỏ cúi đầu chào đầy lịch sự. Lẽ ra tôi đã hoảng hồn khi được đối xử một cách trịnh trọng thế này, nhưng may sao kinh nghiệm xương máu hồi đầu năm vẫn còn đó.

“Cám ơn nhé.” tôi đáp. Khi ngẩng lên trông nhỏ có vẻ không vui lắm với phản ứng điềm tĩnh của tôi, nhưng nhanh chóng cười mà đáp:

“Cậu đến thăm đền à?”

“Không hẳn, ừ thì… tiện thể cũng là vậy.”

“Cậu dị thật.”

“Ban đầu chỉ tính đi vòng vòng thôi.”

Tôi chỉ nói vậy vì khó mà kiếm ra lời hay ý đẹp nào để mô tả với một người vốn ăn ngủ ở đây. Juumonji quay mặt về phía phòng hành chính, nơi nhỏ vừa bước ra.

“Eru đang trong đó.”

“Hả?”

“Eru đang trong đó.”

Nghe cứ như một phát minh của Gennai Hiraga ấy nhỉ[4]. Eru đang trong đó…

Cái gì?  “Eru” đang ở đây á?

“Cái… cơ mà tại sao?”

Nhỏ trả lời: “Thì ghé chơi thôi chứ làm sao? Thích thì cậu có thể vô, tớ sẽ làm chút trà.”

“Không, không sao. Chỉ là…”

“Không hẳn là cậu không liên quan tới chủ đề của tụi này đâu nhé.”

Hả? Tôi thì liên quan gì?

“Tớ chả ép đâu,” nhỏ tiếp tục, “nhưng cậu biết đấy – Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.

“Đó là lời đức Phật à?”

“Đó là lời vượt ngoài biên giới của tôn giáo.”

“Tớ không biết…”

“Giời ạ… Mà thôi cũng không sao, tốt nhất là cậu cứ phải tận mắt thấy. Đi nào.”

Chưa kịp định thần tôi đã bị dắt một cách đầy cam chịu vào phòng hành chính.

Một khoảng không gian trong phòng hành chính được phân ra làm một phòng nhỏ cỡ sáu chiếu[5]. Cửa vào cũng là loại cửa trượt truyền thống như mọi nơi trong đền, nhưng bước vào tôi mới thấy đó là một cái phòng ngủ với đồ dùng cá nhân. Một cái tủ quần áo, một đồng hồ, một kệ đầy tạp chí với tiểu thuyết, một cái ấm trà nhỏ và ở rung tâm là một cái bàn thấp. Có lẽ nhỏ còn nhiều đồ dùng hơn ở nhà nhưng nhỏ quyết định chỉ mang một ít tới đây để đủ sống.

À, và dĩ nhiên tôi chưa liệt kê tới…

“Ơ… ớ? Oreki-san… Sao cậu lại…”

Chitanda đang ở đây và đỏ mặt. Đặng nhỏ nhìn khắp phòng, luồn tay vào mái tóc và rồi, dường như đã nhớ ra chuyện quan trọng gì đó, mà dang tay ra gom hết những gì đang có bên bàn về phía mình. Juumonji lên tiếng, đúng hơn là vừa nói vừa cười.

“Có cần phải giấu không hả trời?”

“A-ừm… phải rồi. Cậu nói đúng…”

Nhỏ cúi mặt xuống, làm động tác như hít một hơi sâu để bình tĩnh trước khi ngồi thẳng người lên.

“Chào cậu Oreki-san, không ngờ lại gặp cậu ở đây.”

“Ừ, tớ cũng bất ngờ.”

“Nhưng cậu biết tớ ở đây phải không?”

Nhỏ đang nói sảng hay gì?

“Hở, thật à?” Juumonji quay sang tôi mà hỏi. Tôi lắc đầu.

“Tớ có nói mà phải không?” Chitanda trần tình, “là đã hứa với với Kaho-san sẽ tới chơi vào Chủ nhật ấy.”

“Khi nào và với ai thế?”

“Thì là với Mayaka-san vào giờ tan học thứ sáu ấy.”

Thế thì thế quái nào nhỏ lại nghĩ rằng Ibara sẽ to nhỏ với tôi hả trời? Ngay khi định hỏi tiếp thì nhỏ đã bồi thêm:

“Lúc đó cậu ngồi ngay cạnh cậu ấy mà?”

Trí nhớ tôi về ngày đó hơi lờ mờ… nhưng có lẽ đúng là tôi đã tới phòng họp CLB, và cũng thực sự ngồi cạnh Ibara… nhưng mà…

“Tớ không có nghe.”

Lời bào chữa này có vẻ không hiệu quả lắm, khiến tôi tự dưng gánh thêm nỗi lo là nhỏ tưởng rằng có thằng dở hơi đã nghe trộm mà cố tình tới đây và đúng vào thời điểm này. Thế nên tôi bèn khẳng định lần nữa, chắc nịch hơn.

“Tớ tuyệt đối không nghe trộm à nha.”

Chitanda gật đầu. “Tớ hiểu mà. Lúc đó có lẽ Oreki-san chỉ chú tâm vào quyển sách thôi.”

Juumoji “hưm” một cái trông không được thuyết phục lắm. Nhỏ này nghĩ cái gì trong đầu vậy nhỉ? Nhưng rồi nhỏ cũng lấy đệm ra cho tôi ngồi và rót trà xanh vào một cái cốc. Trong lúc đó Chitanda trải ra trở lại những thứ hồi nãy đã hớt hải gom vào.

“Tớ tới đây để xem mấy thứ này.”

Những tấm hình – cụ thể hơn là hình chụp từ lễ lội Búp bê sống hồi tháng tư, tại một địa điểm gần nhà Chitanda.

“Thật tình là xấu hổ lắm,” đoạn nhỏ lại lấy tay che đi.

Trong lễ hội Búp bê sống Chitanda cũng được hóa trang có chụp hình và đã cho tôi xem một mớ, nhưng dĩ nhiên là khác mớ hình đang ở trên bàn lúc này.

Tôi cũng đang ngượng chín mặt vì một tấm hình đây. Đằng sau một Chitanda búp-bê với đôi mắt hơi nhìn xuống mà tỏa ra một khí chất thuần chân là một tên cầm ô đầu đội nón cao truyền thống… và đang trưng ra cái mặt phải nói là đần-chưa-từng-thấy! Miệng thì mở to còn mắt thì lờ đờ… Không thể nhìn thêm một giây tôi quay mặt đi.

“Nhiếp ảnh gia thật là tàn nhẫn.”

“A, tấm này ấy hả?” Chitanda cầm lên và đưa lại gần.

“Đúng là không phải tấm đẹp nhất ở đây nhỉ.”

Juumonji đặt cốc trà xuống bàn mà nói: “Lúc nó cậu đang ngáp à. Thề có thần linh biết chọn thời điểm dữ.”

“Thề có quỷ ma thì có.”

Lúc ấy tôi không hề ngáp. Nếu phải đoán thì… bức ảnh này đã chụp lại một khoảnh khắc đầy kinh ngạc mà những tấm của Satoshi không hề sở hữu. Có lẽ nó thực sự chỉ là một khoảnh khắc mà thôi… ít nhất đó là điều tôi muốn tin.

“Xin lỗi vì kéo cậu vào đây nhé, vì tớ không thể nhịn cười khi nhìn cái tấm này. Đương sự đã tới đây mà lại không mời vào xem chung thì giống như cười sau lưng quá phải không. Tớ sẽ thấy tội lỗi lắm.”

Tôi hiểu, và nói vậy thôi chứ tôi không nghĩ nhỏ sẽ cười nhạo khi xem những tấm hình như vậy. Quả là một cô nàng thẳng thắn.

“Cơ mà, cái tấm hình này của Eru cũng ngồ ngộ lắm nè.”

“Kaho-san kỳ quá à!”

Hai cô nàng tiếp tục cười nói về nội dung của hết tầm hình này tới tầm hình khác trong khi tôi im lặng ngồi ở giữa, cứ một chốc lại nhẹ nhàng hớp một ngụm trà. Dù hiểu lý do Juumonji muốn mình ở đây nhưng rõ ràng là tôi đang ở nhầm chỗ. Nói cho gọn là giờ tôi chỉ muốn ra ngoài càng nhanh càng tốt bất chấp cái cổ họng khô ran đang rất biết ơn những hớp trà. Chờ đợi cuộc chuyện trò đi tới một khoảng lặng để lấy cớ rút lui mà cứ như thiên thu… tới khi trà hết tôi thực sự nghĩ rằng đã đến lúc phải đi, nhưng cùng lúc này Juumonji nhìn đồng hồ mà thốt lên.

“Ôi chà, trễ đến thế này rồi sao? Eru cũng nên về đi thôi.”

Chitanda cười. “Ừm tớ biết. Mà cậu cũng xong việc rồi chứ?”

“Ấy chết,” Juumoji ngây như phỗng, “Tiêu rồi. Tớ tính đi làm ấy chứ, nhưng chả hiểu sao gặp Oreki-kun lại quên luôn.”

Chả hiểu chủ đề là cái gì nhưng xem ra tôi đã phải tội. Nhướn mày lên một chút, Juumonji liền cúi đầu nói.

“Tớ thành thật xin lỗi. Giờ thì không biết có làm kịp ngay không nữa…”

“Chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.

Chitanda liền đáp: “Hôm nay tớ tính cho Kaho-san xem hình rồi phụ cậu ấy một việc.”

Tiếp lời, Juumonji giải thích nốt: “Tớ cũng phải đi sắm mớ đồ cho nhà. Lúc gặp cậu là chuẩn bị đi rồi không hiểu sao lại quên béng luôn.”

“Không hiểu sao” thật à. Sao tôi chẳng thấy chút chân thành nào trên mặt nhỏ thế này?

“Nếu vậy thì mình tớ lo là được,” Chitanda trấn an. “Kaho-san cứ đi đi nhé.”                                    

“Cậu chắc chứ?”

“Chắc mà. Đây đâu phải lần đầu tớ làm công việc này.”

“Tạ ơn cậu.” Nói xong Juumonji nhắm mắt lại mà chắp tay trước Chitanda. “Nam mô.”[6]

“Đó là lời đức Phật phải không?” Tôi tự dưng buộc miệng còn Juumonji thì mở mắt ra.

“Đó là lời vượt ngoài biên giới của tôn giáo. À mà cậu thì sao hả Oreki-kun? Tớ không phiền nếu cậu muốn ở lại.”

“À không, tớ xin phép. Cám ơn về cốc trà nhé.”

“Vậy à? À thôi không có chi.”

Chuẩn bị đứng lên thì tôi có một ý nghĩ.

“Cơ mà cậu phải phụ việc gì thế?”

Chitanda giơ hai tay mà làm động tác như khiêu vũ.

“Quét dọn.”

Có lẽ nhỏ muốn bắt chước hành động quét chổi. Juumonji cũng thêm vào:

“Ở đây có một căn đền nhỏ giành để thờ thần Inari[7]… mà thật ra hôm nay cũng không nhất thiết cần phải dọn.”

“Không sao đâu, là tớ muốn tới phụ mà.”

Vậy là do thười gian gấp gáp nên một người sẽ phải làm việc của hai người… Giá mà tôi đã không hỏi, nhưng vì đã lỡ biết chuyện thì rõ ràng lựa chọn của tôi chỉ có một.

“Tớ sẽ giúp.”

Có lẽ chỉ là do bất ngờ ban đầu mà Chitanda liền bảo là không cần phải phụ, vì sau đó nhỏ không từ chối đề nghị của tôi thêm một lần nào nữa.


[1] Một vị thần chiến tranh.

[2] Trích một khổ thơ haiku của thi sĩ vĩ đại Matsuo Basho (1644-1694).

[3] Kiến thúc bằng đá thường có màu đỏ được đặt trước đền thờ Thần Đạo.

[4] Gennai Hiraga (1728-1780) là một nhà phát minh nổi tiếng người Nhật Bản. Oreki ở đây muốn cảm thán rằng cái phát minh “Máy tạo tĩnh điện” (erekiteru) nghe giống như "Eru đang trong đó " (eru kiteru).

[5] Đơn vị đo diện tích phòng bên Nhật thường dùng là “chiếu” – tức là bội số của diện tích một bức chiếu tatami (91x182 cm)

[6] Một câu niệm trong kinh Phật. Houtarou cảm thấy lạ là vì đền nhà Juumonji là đền Thần Đạo chứ không phải Phật giáo.

[7] Vị thần về mùa vụ và thương nghiệp.


► Xem lại Tập 5 Một kỳ nghỉ dài♬   Hyouka   ♬► Xem tiếp Tập 6 Story 5 Chương 2