FANDOM


4.

Tại sao mình lại vẽ manga nhỉ?

Giờ tan học ngày thứ tư ấy, dù bị áp đảo bởi Shinohara và đồng bọn nhưng khi nghe tôi hỏi rằng có nên hủy bỏ dự án không thì Asanuma vẫn trả lời một cái “Không” rành mạch.

“Nếu tụi mình hoàn thành kịp thì Shinohara sẽ rời CLB. Cậu thấy vậy có ổn không?”

Tôi biết đó là câu hỏi thừa thãi vì không họ thì chính chúng tôi sẽ là kẻ bị đá ra. Nghe vậy Asanuma liền cười và đáp lại, trông hơi miễn cưỡng.

“Vậy càng tốt chứ sao? Nêu con đó thực lòng muốn đuổi tụi mình thì tớ không phiền trả lại đúng như vậy.”

Tôi không vẽ manga để đẩy Shinohara khỏi Cộng đồng Manga… nhưng lý do vì sao tôi vẫn cầm bút thì có hỏi cũng chẳng biết phải đáp sao cho trọn. Tại sao lại lạ đến thế? Trong khi hôm qua tôi tưởng như là đã biết?

Sau tất cả, biết hay không thì dự án vẫn tiếp tục như dự kiến.

Tổng thể thì còn xa mới hoàn thành như lời thoại thì coi như xong. Thế nhưng, dù bao nhiêu lần nhìn vào những gì mình viết ra tôi vẫn không thể có cảm giác thỏa mãn. Một cảm giác tựa như déjà vu – ờ thì vì đó là câu truyện về bản thân cơ mà, nhưng cái chính là tôi không thích những gì mình đang làm thì phải. Từ chối vẽ cho tới khi mọi lời thoại đều hoàn hảo như ý chắc phải tốn chục năm quá. Xem ra chỉ còn cách tới đâu hay tới đó vậy.

Tôi chính thức bắt tay vào vẽ trong giờ tan học ngày thứ năm. Dù cơ bản kinh phí đã được chốt nhưng hiển nhiên khó mà cho ra sản phẩm từ đầu tới đuôi với chỉ mười ngàn yên được. Cũng vì vậy mà việc ước tính số trang lại càng cần thiết… hay đúng hơn là Asanuma ghét cái ý nghĩ phải thay đổi kế hoạch do sự áp đặt từ phía Hani. Hơn hết thảy tôi thực cũng không chắc thứ mình vẽ ra có đủ tốt để cho người ta xem không nữa.

Dù còn bừa bộn nhưng chí ít công đoạn chia khung tranh và thêm bong bóng thoại vào đã được hoàn thành nên tất cả những gì còn lại đúng nghĩa chỉ là vẽ. Đến bước này rồi thì phòng học hay thư viện coi như bỏ. Ở nhà, như đã nói, tôi phải loại vì không muốn ba mẹ lo. Vác lên phòng sinh hoạt của Cộng đồng Manga thì chả khác nào công khai thách thức phe bên kia nên lựa chọn duy nhất có thể là phòng Địa chất của CLB Cổ Điển. Tôi thực sự không muốn bên đó bị động chạm bởi chuyện bên này hết mức có thể nhưng… thôi kệ… dù sao thì có phải lần đầu đâu?

Hôm nay chỉ có Fuku-chan xuất hiện. Bình thường những dịp như thế này tôi sẽ rất lấy làm cảm kích… nhưng hôm nay có việc. Vả lại hình như cậu ấy cũng không rảnh rang gì.

“Hây!”

“Hihi.”

Chúng tôi chỉ cười với nhau như vậy. Ngồi xuống một cái bàn hơi xa nhau chút tôi lấy ra quyển tập ký họa. Vẽ phác thảo lên thẳng giấy rồi sau đó đặt thêm một lớp giấy để vẽ chi tiết là quá trình lý tưởng vì điều đó sẽ khiến bước vẽ chi tiết trở nên dễ dàng đi nhiều. Vấn đề ở chỗ giấy và khung cố định đều to và khá cồng kềnh để có thể mang theo mà không bị ai dòm ngó, và… hơn hết giấy chuyên dụng không phải rẻ. Vì vậy tôi đành phải vẽ phác trên tập.

Bắt đầu thôi.

Dường như mỗi đường nét lại đi kèm với một lời cầu nguyện, tôi cẩn trọng vẽ lên khung tranh. Xin thần linh giúp con khiến cho nó đủ hay. Con biết mình vẫn còn yếu kém nhưng đang cố hết sức. Ít nhất lần cố gắng gần nhất của con đã được công nhận nên… cầu thần linh cho lần này cũng như vậy…

Tiết trời xuân tiếp tục những chuyển biến chậm rãi của nó để vào hạ, mà khiến một làn gió thanh bình ùa vào phòng qua ô cửa sổ mở toang. Những đường tôi vẽ thẳng tắp mà không cần tới thước. Những cung tôi họa cũng mượt mà chẳng cần tới com-pa. Nhân vật trong truyện sẽ được mô tả đơn giản với đôi mắt tí hi như những con búp bê cầu nắng. Mọi thứ như dần dần thành hình.

Một điểm dở nữa mà tôi phải thừa nhận chính là việc vẽ trên cùng quyển tập dùng để phát triển lời thoại. Tôi vốn muốn làm mọi thứ trong một quyển tập vì ngại mang nhiều thứ trong cặp. Ban đầu thì không sao vì dù gì đó cũng là phần bắt đầu, nhưng tới trang ba hay bốn thì tôi phải lật qua lật lại để kiểm tra lời thoại và càng ngày càng trở nên phiền phức. Chắc chắn lần sau tôi sẽ chia ra hai quyển đàng hoàng.

Chậm mà chắc tôi tiến từng bước một. Không may là những lúc như thế ý nghĩ khó chịu từ cái chủ đề “Cộng đồng Manga” mơ hồ mà Asanuma đã giao cho tôi lại càng lớn dần mà đè nặng trên từng khung tranh. Tôi cũng cố gạt ra trong đầu ý nghĩ rằng đứa con tinh thần mình đang ấp ủ sẽ đá Shinohara ra khỏi CLB để đầu óc mình chỉ toàn tâm toàn ý cho manga. Có lẽ những cảm giác đó chỉ là tạm trốn đi, mà chực chờ quay lại như thác lũ mỗi khi tôi dừng bút.

Tiếp tục vẽ. Tiếp tục lật qua lật lại để kiểm tra khung tranh và kỹ hơn nữa là diễn tiến truyện, rồi lại tiếp tục vẽ. Đã như thế này bao lâu rồi nhỉ? Đột nhiên tôi phải dừng bút lần nữa vì một sự rung nhẹ.

Ai đó vừa nhắn tin. Mở cặp rồi lấy chiếc điện thoại ra, và trước sự ngạc nhiên của tôi đó là Hani. Tin nhắn chỉ vỏn vẹn một câu.

Tới đây càng sớm càng tốt.

Nếu là Hani gửi thì xem chừng Cộng đồng Manga lại có biến và cậu ta muốn tôi ở đó. Tôi phỏng ra vài suy đoán về những gì sẽ xảy ra nhưng chả có cái nào coi bộ tươi sáng cả. Chẳng lẽ mâu thuẫn lần này lớn đến nỗi trở thành ẩu đả và ai đó bị thương ư? Tôi bật dậy ngay lập tức, làm cái ghế trượt ra sau mà gây nên một tiếng két.

“Á! Hết cả hồn.” Âm thanh vang lên từ bên kia phòng.

Fuku-chan không phải là người duy nhất bất ngờ, vì chính tôi còn quên mất sự hiện diện của cậu ấy.

“Xin lỗi nhé. Có người mới nhắn tin cho tớ.” Tôi lấy cớ rồi nhanh chóng đóng quyển tập lại, và để chắc ăn thêm vào: “Coi dùm tớ!”

Nghe vậy cậu ấy liền nhìn với vẻ mặt khó hiểu. “Cậu muốn tớ coi cho cậu?”

Còn lâu!

“Không, ý tớ là trông hộ tớ.”

“Trồng tức là coi ấy hả?”

Tôi cảm thấy cuộc nói chuyện ngớ ngẩn vì cách dùng từ tệ hại của mình sẽ chẳng đi đến đâu cả, nhưng không còn thời gian nữa. Lao ra khỏi phòng Địa chất, tôi chạy bằng tất cả sức lực của mình.

Nơi cần đến đã đến, nhưng chẳng có gì bất thường cả.

Phe “đọc” vẫn ngồi ở nửa trước còn nửa xong giành cho phe “vẽ” như mọi khi. Mọi người đều hoặc là đọc truyện hoặc là tán gẫu. Dĩ nhiên không khí thì vẫn u ám như vậy nhưng chả có vẻ gì là một cơn tam bành vừa nổ ra cả.

Shinohara đang ngồi trên cái bàn ở trung tâm phe “đọc” mà cười nói với bạn bè. Mặt khác Asanuma thì không có ở đây. Cậu ấy vẫn còn bị sốc vì cuộc hành hạ hôm qua hoặc là bận việc gì khác chăng? Tôi không biết. Phần còn lại của phe “vẽ” trông không tới nỗi sầu thảm nên có lẽ chưa có gì nghiêm trọng xảy ra trước khi tôi đến cả.

Hani là người mình cần mình. Đảo mắt quanh phòng tôi không nhận ra sự có mặt của cậu ta. Nhìn thấy tôi, Shinohara hỏi: “Tìm ai à?”

“À ừ.”

“Asanuma không có ở đây.”

Một trong những thành viên năm hai ngồi gần đó khẽ nhếch mép. “Chắc đang khóc ở chỗ nào rồi,” nhưng Shinohara không tỏ ý muốn phụ họa. Tôi muốn tìm Hani nhưng nói ra ở đây rất có thể sẽ bị hiểu lầm. Có lẽ cứ lờ đi vậy.

“Vậy à. Cám ơn nhé.”

Xung quanh tôi là những tiếng khúc khích. Tôi cũng không chắc, nhưng hình như trong số đó không có tiếng của Shinohara.

Nếu Hani không ở trong phòng sinh hoạt thì khả năng còn lại chỉ có thể là lớp 2-C vì chúng tôi cùng học ở đó. Lẽ ra phải tới đó trước chứ nhỉ. Mà thôi, chắc ăn tôi gửi cho cậu ta một tin nhắn.

Tới phòng sinh hoạt nhưng không thấy cậu. Tớ phải tới đâu?

Đi ra ngoài phòng trù bị số Một tôi chờ khoảng vài phút nhưng không có tin nhắn hồi đáp. Thôi thì cứ đi luôn cho nhanh vậy, nghĩ thế tôi liền đi tới cầu thang mà hướng về phòng học. Tuy vậy khi tới đó tôi vẫn không tìm thấy Hani. Chỉ có tầm năm học sinh trong phòng, vài người trong số đó là lớp khác và tất cả đều ngồi quanh một cái bàn. Gần cửa ra vào có vài cô bạn đang trò chuyện nên tôi bèn hỏi: “À, cậu có thấy Hani-san ở đâu không?”

“Honey ấy à? Tụi tớ ở đây nãy giờ nhưng không thấy cậu ấy?”

Tôi không hiểu vì sao cậu ta lại được gọi là “Honey”[1], chẳng hợp với tính cách một chút nào… Nhưng thôi điều đó không quan trọng. Rõ là có cái gì không bình thường. Nếu không phải phòng sinh hoạt lần phòng học thì cậu ta muốn tôi đến đâu mới được? Tôi còn làm ở thư viện nên cũng có thể… nhưng thật sự tôi chẳng nghĩ là ở đó chút nào.

“Cậu tìm Honey à?”

“Không hẳn. Cậu ấy gọi tớ tới.”

“Tới đây à?”

“Cũng không chắc nữa. Không sao, tớ sẽ đi tìm chỗ khác. Cám ơn nhé.”

Rời khỏi phòng học tôi lại nhìn vào màn hình điện thoại. Chẳng có gì hết. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Nếu không gặp được Hani thì xem ra chẳng còn cách nào để tôi biết. Lẽ ra tôi nên lấy cả số di động[2].

“Thôi thì về làm tiếp vậy.”

Tôi trở về phòng Địa chất mà hoàn toàn chẳng hiểu gì.

Hành động đầu tiên khi bước vào phòng của tôi là hét lên:

“Quyển tập của tớ!”

Trên bàn lúc này đang trống không. Cái quái gì thế này! Nó biến đi đâu được chứ?

Fuku-chan vẫn ngồi làm bài trong phòng. Nghe tiếng tôi cậu ấy bất giác làm rớt cây bút chì kim xuống đất.

“Cậu… cậu làm tớ sợ lần hai rồi đó. Chuyện gì vậy?”

Trước khi đi tôi đã nhờ Fuku-chan trông dùm quyển tập nhưng do dùng từ không tốt nên cậu ấy hiểu lầm là cho phép mình coi cuốn tập được không… nhưng rõ là tôi đã đính chính rồi mà? Chẳng lẽ cậu ấy thực sự không hiểu sao?

“Fuku-chan này, cậu có giữ cuốn tập tớ để trên bàn không?:

“Không. Dĩ nhiên rồi.”

“Vậy thì nó ở đâu mới được? Sao kì vậy?”

Khi tôi bắt đầu lục trong cặp thì Fuku-chan lên tiếng đầy lo âu. “Ưm… vậy họ không phải là người nhờ cái bạn ấy tới lấy tập dùm sao?”

Bao nhiêu máu cứ như vừa vắt kiệt khỏi người, tôi chỉ biết ngẩng lên nhận thua. Cậu ấy không có vẻ gì là đang giỡn cả.

“Không.”

“… Ôi trời.” Fuku-chan lập tức cúi đầu xuống. “Là lỗi tớ. Một bạn nữ tới đây nói với tớ là được cậu nhờ mà lấy cuốn tập đi mất rồi. Cậu đã bảo tớ trông hộ mà lúc đó tớ lại không hỏi kỹ.”

Vậy là có người trộm ư?

“Khi nào vậy?”

“Lúc đó tớ vẫn đang làm bài nên không rõ… nhưng chắc chắn là không lâu sau khi cậu rời đi.”

“Ai lại làm thế nhỉ?”

“Tớ không để ý kỹ, nhưng cậu ta không phải người tớ quen. Trông dáng vẻ khá là gấp gáp mà hỏi tớ rằng cuốn tập của cậu có ở đây không.”

Là Hani. Không thể khác được. Cậu ta đã nhắn tin nhằm nhử tôi ra khỏi phòng Địa chất rồi nhân cơ hội lấy quyển tập đi. Tôi không hề nghĩ tới việc này. Sự bấn cẩn ấy đã khiến tôi trở thành mục tiêu quá dễ dàng.

“Nhìn cũng hiền lành… trời ơi vậy mà tớ cứ thản nhiên chỉ về phía bàn cậu. Tớ đúng là ngu mà!”

Đó không phải lỗi cậu ấy… chẳng ai nghĩ rằng chuyện này sẽ xảy ra cả. Thậm chí cả cái vụ chiếc bánh sô-cô-la bị lấy trộm mà chúng tôi đã rất nhanh chóng đoán được do ai và tại sao cũng không mang lại hậu quả gì nghiêm trọng. Cậu ấy đã đền bù cho tôi. Tuy nhiên lần này lại khác, tôi lắc đầu khá mạnh.

“Không phải lỗi cậu đâu Fuku-chan. Thực ra nhờ cậu có ở đây nên tớ đã biết kẻ lấy nó là ai rồi. Hồi nãy tớ có hơi to tiếng, xin lỗi nhé.”

Kéo cái ghế cạnh mình ra, tôi ngồi xuống để giữ bình tĩnh.

Hani thuộc phe “đọc” nên xem như đứng ở hai chiến tuyến trong Cộng đồng Manga, dù vậy ở trong lớp chúng tôi vẫn giữ mối quan hệ ở mức bình thường. Không phải là tôi tin cậu ấy hay gì – từ ‘tin tưởng” là quá hào  phóng dành để mô tả mối quan hệ giữa chúng tôi. Có lẽ chính Hani cũng nghĩ vậy khi quyết định không tự mình báo cho tôi biết việc trở thành tân hội trưởng… và rồi lại thế này đây. Xem ra lời đề xuất trao đổi địa chỉ hộp thư ngày hôm qua nhằm “có tình hình gì ở Cộng đồng Manga thì tớ báo cho” chỉ là một cái cứ quá hợp lý để khiến tôi ra khỏi phòng. Cơ bản cậu ta luôn theo dõi và chực chờ cơ hội để cuỗm đi quyển tập.

Nhưng tại sao?

Tại sao cậu ta lại phải lấy nó? Tôi chỉ nghĩ được một lý do duy nhất: vì Hani muốn phá hủy dự án của Asanuma. Một cái bẫy cho tôi và một cú lừa cho Satoshi là kết quả của sự không muốn tôi hoàn thành nó! Mọi thứ như đang đuổi bắt nhau mà cuồn cuộn trong đầu – mối mâu thuẫn chẳng đáng có những hai phe, một manga được dùng làm vũ khí, âm mưu lật đổ cựu hội trưởng và vụ mất cắp lần này. Tại sao? Tại sao chuyện lại thành ra thế này? Tại sao tôi lại là người chịu trận chứ? Cuốn tập có nghĩa lý gì đâu? Mất thì viết rồi vẽ lại mấy hồi nhưng thứ làm tôi đâu đớn nhất chính là việc Hani chứ không ai khác đã trộm nó. Tôi không tin tưởng cậu ta, chúng tôi không thân nhau nhưng tới mức phải hại nhau thì…

"Mayaka. Mayaka!"

Tôi bị kéo trở về với thực tại. Fuku-chan đã rướn người về phía trước mà chăm chăm nhìn.

“Cậu không sao chứ?”

Tôi muốn khóc. Tôi muốn khóc thét lên để được Fuku-chan vỗ về… nhưng lúc này còn quá sớm để chịu thua.

Hít thở một hơi thật sâu. Bầu tâm trí dù còn hỗn loạn trong tôi đang cố thuyết phục mình đây chỉ là một trò đùa quái ác, một cơn ác mộng hay một hiểu lầm gì đó. Không may tôi đủ nhận thức để biết điều đó là không thể.

“Cuốn tập đó quan trọng với cậu lắm phải không?” Fuku-chan hỏi với biểu cảm đầy nghiêm trọng.

“Cùng không hẳn… Tớ đang vẽ trong đó nên không muốn ai xem.”

“Con nhỏ đó ăn cắp manga của cậu?”

Tôi lắc đầu. Đó chưa phải là sản phẩm hoàn thiện để có thể gọi là manga. Nó chỉ là tập hợp các lời thoại, điểm mấu chốt của câu truyện và vài nét phác thảo – nhưng làm sao để giải thích cho cậu ấy hiểu đây? Thấy tôi không nói gì Fuku-chan thu người lại mà đặt tay lên bàn.

“Tớ sẽ lấy nó về. Con nhỏ đó có thể ở đâu cậu biết không?”

“Tớ khá chắc chắn đó là người quen… thôi không sao đâu.”

“Tớ sẽ không nói đó là nghĩa vụ hay gì cả, nhưng nó làm tớ khó chịu tới mức không thể bỏ qua được. Đó là ai?”

Tôi khẽ lắc đầu. “Cậu không làm sai điều gì cả, mà chuyện bị làm to ra thì cũng không hay gì nên… tớ không muốn cậu phải bận tâm về mấy thứ vớ vẩn này.”

Đấy. Lẽ ra tôi cũng không nên vẽ ở đây. Giờ thì xem mình đã làm tình làm tội người khác thế nào này. Vẫn nhìn xuống sàn tôi nghe Fuku-chan khẽ nói: “Mayaka… tớ muốn được bận tâm mà.”

“Tớ biết…”

Fuku-chan bâng quơ nhìn vào khoảng không một thời gian rồi mới lên tiếng.

“Tớ biết mình khó có thể giúp gì nhiều nhưng hãy kể cho tớ. Mọi chuyện. Tớ hiểu bây giờ mà đối mặt với họ thì chuyện cũng chẳng sáng sủa hơn. Tụi mình cùng nghĩ xem có cách nào khác để lấy lại cuốn tập của cậu không nhé.”

Có lẽ dù buồn nhưng lúc này tôi đang cười.

“Cậu thực nghĩ mình phải có trách nhiệm ấy nhỉ.”

“Ừ, phải vậy. Đã biết từ trước là cái Cộng đồng Manga như thế nào rồi mà tớ vẫn để bị dụ.”

Tôi chưa từng thực sự chia sẻ với Fuku-chan mọi chuyện về nơi đó. Tôi không muốn cậu ấy lo lắng… nhưng oái oăm là giờ đây khi phải kể tất cả thì tôi lại thấy bản thân an bình đến lạ.


[1] Mật ong

[2] Ở Nhật người ta có thể dùng địa chỉ email làm địa chỉ nhận tin nhắn di động chứ không nhất thiết phải là số điện thoại.


► Xem lại Tập 6 Story 4 Chương 3♬   Hyouka   ♬► Xem tiếp Tập 6 Story 4 Chương 5