FANDOM


Vụ án Chocolate-tự-làmEdit

CHƯƠNG 1 Edit

Gần đây, quan điểm cho rằng cách nhìn nhận của cá nhân về những vấn đề thì không mang tính phổ quát đã trở thành một cái gì đó bình thường. Càng hiện đại người ta càng khó đồng thuận với sự chủ quan tương đối đó, và học sinh trung học là một ví dụ. Nhưng khi cân nhắc kĩ càng hơn, dù có thể tự thuyết phục, nhưng chẳng ai trong chúng ta có thể hoàn toàn chắc chắn là mình hiểu rõ “lý trí và cơ thể” của chính mình. Điều này dĩ nhiên không phải điều tốt lành lắm cho sự ổn định về trạng thái tinh thần của con người. Vì vậy lựa chọn khả dĩ thứ hai, thay vì theo đuổi sự thật, là không đuổi theo nó tới những khía cạnh sâu hơn là nó đáng ra phải thế; tức là, chỉ đơn thuần “tin” vào nó. Và đó là lần đầu tiên ta đã tống khứ bóng mờ của sự tương đối để sống một cuộc sống trần tục, ngày qua ngày.

Nhưng cần phải nói là việc từ bỏ theo đuổi sự thật hoàn toàn tách biệt với đồng thuận với mọi thứ xung quanh. Đức tin là bắt buộc phải có nhưng không phải vì vậy mà tin mù quáng. Đó cũng lại là một lẽ thường và không thể tha thứ những ai không chấp nhận điều đó. Để phù hợp với phương châm “tiết kiệm năng lượng” của mình, tôi không vạch một đường rõ ràng về tin hay tin tất cả, nhưng cũng chẳng coi thường những người quan tâm tới điều đó.

Trong khoảnh khắc quyết định ấy, Satoshi tên-nói-dối-dở-tệ đang đau khổ mà phân trần không ngớt với tôi khi hai thằng vừa bước qua cổng trường sau giờ học. Đã khá muộn nên chẳng còn mấy học sinh ở đây. Không gian tờ mờ bên ngoài như làm cho những cơn gió tháng hai thi thoảng thổi qua trở nên lạnh hơn. Satoshi, bấy giờ đã quay lại nhìn tôi mà giơ ngón cái lên theo kiểu hắn vừa được cứu rỗi.

“Nè, cậu hiểu tớ mà đúng không Houtarou? Vậy đó, ‘Không thể tha thứ những ai không chấp nhận điều đó’ là một phát biểu rất hay. Bởi vì, cậu thấy đó, lấy mấy cái bánh quy làm ví dụ nhé. Nếu cậu ấy mua ở tiệm về rồi trang trí bằng kem tươi và nói là ‘Đây, bánh quy tự làm!’ thì có được không? Đó chính xác là lí do, chứ nào tớ có ác tâm gì đâu?”

Hắn đang bực tức và đó là một cảnh tượng hiếm gặp. Fukube Satoshi, tôi chỉ mới đánh bạn với hắn từ hồi sơ trung nhưng quan hệ ban bè của chúng tôi thân thiết theo cách riêng của nó. Vóc dáng nhỏ thó làm hắn trông có vẻ yếu đuối, nhưng bất chấp bề ngoài không được chững chạc và mạnh mẽ thì hắn có thần kinh chắc là bằng thép…

Nhưng lúc ấy cả thép cũng vô dụng, đối thủ của hắn quá mạnh.

Satoshi đã bị phục kích và ép góc bởi một cô gái mà bất cứ ai đi qua đều có thể nhầm là học sinh tiểu học. Nhỏ ấy tên là Ibara Mayaka. Chung lớp với nhau từ tận hồi tiểu học, tôi cảm thấy – chỉ là tôi thôi nhé – là sau tận chín năm nhỏ ấy ngoài chiều cao thì chẳng thay đổi một chút gì. Có quan hệ lâu năm thế nhưng chúng tôi hiếm khi nào nói chuyện với nhau, hay đúng hơn là nhỏ chả xem lời tôi nói ra kí-lô nào cả. Với gương mặt cúi gằm, tay trái chống nạnh còn tay phải đang cầm một món quà bọc giấy màu đỏ, nhỏ thở dài một cái mà nói:

“Vậy tóm lại là, Fuku-chan, ý cậu là thế này: để được coi là ‘sô-cô-la-tự-làm’ thì nó phải được làm từ hạt cacao, và sẽ không là vậy nếu tớ chỉ nấu chảy sô-cô-la lên và đổ vào khuôn. Thế nên sô-cô-la Valentine của tớ không được coi là tự-làm, ý cậu là vậy chứ gì?”

Hôm nay - mười bốn tháng hai năm hai ngàn, ngày tôn vinh thánh Valentine, ngày mà giá sô-cô-la đội lên nóc trời và rõ ràng chỉ là cách để giới thương nhân thao túng việc quảng cáo hòng kiếm lời. Thực tế thì đặt vào giữa tháng Hai khá là thông minh, bằng việc tổ chức vào cuối mùa nó sẽ khiến người ta cảm thấy đây là cơ hội cuối cùng để bày tỏ tình cảm. Khó mà tin nổi rằng nó không được chủ ý để như thế.

Nhưng đây không phải lần đầu Ibara tỏ tình với Satoshi, và mỗi lần như vậy Satoshi luôn tránh né chủ đề trong vô vọng. Nhưng hôm nay là ngày Valentine và chuyện không dễ dàng như trước. Ibara thật sự nghiêm túc và lời bông đùa của Satoshi đã chạm trúng nọc. Sự bình tĩnh thì vẫn còn, nhưng tôi tự hỏi thứ gì đang tồn tại trong ánh mắt nhỏ lúc này. Có lẽ là sự đáng sợ của một con quỷ chăng? Satoshi, người đang được tra vấn dù thực sự chẳng làm gì lại bình thản trả lời:

“Tớ không định nói nhiều hơn thế…”

“Nhưng đó là những gì cậu đã muốn nói, đúng không?”

“…Ừ, đại loại vậy.”

Ibara ngước mặt lên, sự cuồng nộ của nhỏ dường như đã tràn bờ.

“Hiểu rồi, ra là cậu có ý đó! Tớ, tớ đã… đặc biệt… chỉ vì là ngày Valentine! Tốt thôi, tôi hiểu rồi! Nếu đó là cái cậu muốn…”

Với một chuyển động nhát gừng, nhỏ xé toạc lớp giấy bọc đỏ trong chớp mắt. Sau lớp giấy là một bánh sô-cô-la hình trái tim được bọc ni-lông. Ibara xé tiếp lớp bảo vệ cuối cùng, há cái miệng nhỏ xíu của nhỏ mà cạp không thương tiếc vào miếng sô-cô-la dường như đã đông cứng bởi cái lạnh tháng Hai. Nhỏ nhai ngấu nghiến phần chóp nhọn của cái trái tim ấy.

“Tôi sẽ làm được, hiểu chứ?”

Chúng tôi phải nao núng trước cơn giận của nhỏ. Vài anh học sinh đi ngang qua dừng lại vì hiếu kì, nhưng như người ta nói “Chó đã ngủ thì cứ để nó nằm”, họ nhanh chóng chạy biến. Nắm chặt bánh sô-cô-la quý giá vừa bị phá hủy bởi chính cái miệng của mình, Ibara trừng mắt nhìn Satoshi. Tôi sẽ không đặt cược vào “buồn” hay “bực”, bởi nó là một ánh mắt căm hờn như sắp sửa chọc cái trái tim sức mẻ vào bụng Satoshi tới nơi rồi.

“Nhớ đó Fuku-chan, à không, FUKUBE SATOSHI!”

“N-nhớ gì”

Satoshi giật nảy mình mà lùi về sau. Ibara tiếp tục lớn tiếng:

“Năm sau, ngày mười bốn tháng hai năm hai ngàn không trăm lẻ một! Tôi sẽ làm ra một tuyệt tác khiến cậu phải vừa lòng và đập nó vào mặt cậu… Tốt nhất là nhớ đấy!”

Chực sắp khóc, Ibara chạy dọc hành lang mà biến mất ở chân cầu thang. Dòm lại đằng sau, tôi thấy Satoshi tỏ ra hơi xấu hổ nhưng nhanh chóng bằng một cú nhún vai, chưa có gì đặc biệt xảy ra. Tôi nói:

“Thế có ổn không?”

“Hổng biết tớ có tồi quá không nhỉ?”

“Nhỏ muốn khóc rồi đó.”

“Mayaka ấy à? Cậu ấy sẽ ổn thôi…”

Satoshi nói rồi lấy giày ra khỏi tủ. Tôi nhún vai mà làm theo, quyết định bỏ vụ Ibara qua một bên. Những lời lẽ thiếu suy nghĩ của Satoshi không làm nhỏ ấy tổn thương mới là lạ, nhưng thôi, có can hệ gi đến tôi đâu?

Ibara đã tuyên bố sẽ tiếp tục tặng sô-cô-la vào năm sau và chẳng biết lúc đó Satoshi lại giở trò gì nữa. Kì thi vào cao trung cũng chẳng còn xa. Dù cả hai đã chọn cùng nguyện vọng là trường Cao trung Kamiyama nhưng, nếu một người bị bỏ lại thì chẳng chống thì chày tình cảm cũng sẽ phai nhạt. Với tôi thì việc chuẩn bị cho kì thi trước mắt là quan trọng nhất. Thời gian là thứ xa xỉ để dành cho mấy chuyện yêu đương như thế này.

Gió tháng Hai lạnh thật, tự nhiên tôi rùng mình một cái.

CHƯƠNG 2 Edit

… Cái “năm sau” đó rồi cũng tới, tôi chợt nhớ lại.

So với bây giờ thì cái tôi năm ngoái chắc là chai sạn hơn. Nhưng, “lúc đó” thực sự là chẳng có đường cứu, Ibara và tôi quá xa cách.

Tốt nghiệp sơ trung Kaburaya, ba chúng tôi hạ cánh an toàn vào trường cao trung Kamiyama. Rồi chả hiểu nguyên cớ gì mà lại vào chung một CLB. Satoshi thì dễ hiểu vì hắn là bạn chí cốt, còn Ibara thì mến Satoshi. Nhưng chúng tôi không phải kiểu bộ ba thân thiết theo kiểu “cùng nhau tắm chung”. Trái lại, một phê bình gia có tâm hồn văn thơ hẳn là sẽ mô tả ba thành viên CLB Cổ Điển là “sự trêu ngươi của số phận”.

Dĩ nhiên là nếu CLB Cổ Điển chỉ có ba chúng tôi thì nó khó mà sống sót quá một tháng. Phòng Địa chất – tổng hành dinh của CLB Cổ Điển luôn mở cửa với bốn người, và thành viên thứ tư thuộc loại khó làm vừa lòng nhất.

Người-khó-làm-vừa-lòng đó đã lên tiếng, phá tan hồi tưởng thanh bình của tôi…

“Hả, cậu nói vậy nghĩa là sao? Tớ hiếu kì quá!”

Hướng mặt về phía cô nàng, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là mái tóc đen suông dài. Không thể thấy mặt vì lưng nhỏ đang quay về phía này, nhưng tôi thừa biết biểu cảm gì đang chiếm lĩnh gương mặt ấy. Mỗi khi nhỏ thốt lên câu “Mình hiếu kì!”, đôi đồng tử lại nở to và gò má thì ửng hồng, phản phé hoàn toàn cái phong thái của một người phụ nữ Nhật Bản hoàn hảo.

Con gái một của gia tộc điền trang giàu có Chitanda – Chitanda Eru.

Nhưng cũng vì bản chất dễ hiếu kì tới cực độ của nhỏ mà CLB không bao giờ thiếu chuyện để làm. Và đối với người ưa sự tiết kiệm năng lượng như tôi thì nhỏ đúng là rắc rối.

Chitanda đang mặt-đối-mặt bàn luận cùng Ibara ở giữa phòng. Tôi vốn chỉ muốn chậm rãi lật từng trang của cuốn truyện chữ đang đọc, nhưng vì âm lượng của cuộc trò chuyện khó có thể coi là trung bình nên tôi không thể không vô tình “nghe lén”. Thế nên tôi đành nghe tiếp lời đáp lại của Ibara.

“Là vậy đó, suốt bốn ngàn năm sô-cô-la đã luôn là một ‘đồ uống’. Không phải vì người dân Nam Phi thiếu ý tưởng mà bởi không có cách nào khác để chế biến nó.”

Hai cô nàng đang bàn tán rất sôi nổi mọi thứ về sô-cô-la. Hay đúng hơn, là Ibara đang giảng bài cho Chitanda nghe. Tại nhỏ mà tôi lại nhớ về ngày Valentine năm ngoái. Năm ngoái… Ừ, gần một năm trôi qua rồi. Lúc này thế giới đang bước vào đầu tháng Hai, năm hai ngàn lẻ một sau công nguyên. Nhằm tiết kiệm nên lò sưởi của trường không bao giờ để ấm hơn mười sáu độ C, và dù trung thành với tôn chỉ ấy… tôi ghét cái lạnh.

Xem những luồng gió rét mướt quét qua chẳng thành vấn đề, giọng nói của Ibara so với lúc nãy càng tỏ ra nhiệt tình hơn.

“Dường như phải đến khi thực dân Tây Ban Nha mang về Châu Âu sô-cô-la mới biến thành một thứ quà xa xỉ, và người ta cũng nhận thấy việc nghiền hạt cacao sẽ tạo ra lượng béo hơn năm mươi phần trăm so với khi làm thành thức uống. Đại loại tớ nghe nói vậy. Tuy nhiên vì thời đó họ đã có cà phê nên chẳng ai muốn thử thứ đó cả.”

“Tớ không ổn với ca-phê-in[1] nên tớ không uống cà phê được.”

Sau một quãng dừng, Chitanda tiếp tục:

“Ít nhất một nửa thành phần là dầu, nhưng lại không tốt sao?”

Ừ, thử uống một ly đầy mayonnaise[2][1] xem nào.

“Thực ra phải xem là không tốt vì nó khó tiêu hóa.”

“Nhưng hồi đó người ta lại khá chuộng mà nhỉ?”

“Thêm đường vào đã làm cho sô-cô-la phát triển rộng rãi, ngoại trừ ở Vương quốc Anh vì dường như họ có vấn đề riêng. Cũng bởi hàm lượng calo cao mà nó còn được sử dụng cho mục đích chữa trị. Một loại đồ uống cao cấp nhỉ.”

“Được dùng làm thuốc luôn à?”

“Ừ, thậm chí còn dùng làm áp-rô-đi-sác[3] nữa cơ.”

Tôi thấy Chitanda nghiêng đầu qua một bên.

“Cậu vừa đọc chữ gì vậy?”

Ibara như sẵn sàng trả lời nhưng bất ngờ đông cứng, và cuộc nói chuyện cũng dừng lại một hồi. Tôi lia mắt ra khỏi cuốn truyện chữ để quan sát nhỏ. Hai gò má của Ibara đang đỏ ửng. Dường như nhỏ đã mắc một sai lầm đến nỗi không thể trả lời tiếp.

“Thuốc kích… ừm…”

“Thuốc Kích Ừm là gì?”

“Mà nè!”

Ibara gượng gạo mà đưa cuộc nói chuyện về đề tài chính bằng cách cười phá lên, sau đó nhỏ ghìm lại mà nói:

“Và rồi thức uống sô-cô-la bằng cách nào đó đã trở “thức ăn”. Tách dầu ra thì chưa đủ, tớ nghe nói họ còn phải chờ tới khi một phương pháp thêm kiềm vào được phát triển. Kiềm có nhiệm vụ vừa tách dầu vừa trung hòa axit trong cacao.”

Nhỏ đã thành công, thông tin sặc mùi công nghệ này đã khiến Chitanda quên sạch chuyện lúc nãy.

“Kiềm sao? Tớ chưa từng nghe nói với việc người ta cho vào thực phẩm… À, chỉ có mì sợi Trung Quốc thôi.”

Ibara, bấy giờ trông nhẹ nhõm hẳn, nói tiếp:

“Hơn nữa, biết rằng độ lợn cợn của hạt ảnh hưởng không nhỏ đến sự hấp dẫn thì người ta càng phải phát triển hệ thống nghiền hạt cho thật mịn. Đường kính của một hạt bột là… Chi-chan, cậu đoán là bao nhiêu?”

Đường kính một hạt bột cacao à? Một thứ tôi chưa từng bỏ sức ra mà nghĩ. Cuốn truyện chữ hóa ra lại chán đến ngạc nhiên nên tôi đành hướng sự chú ý về câu hỏi của Ibara. Nhưng đây là cuộc đối thoại mà tôi khó lòng theo kịp.

Về phần Chitanda, nhỏ “ưm” một cái rồi trả lời.

“Để xem nào. Nghe từ một người hay bán bột mì cho nhà thì tớ biết đường kính một hạt bột mì vào khoảng bốn mươi đến năm mươi mi-crô-mét. Bột để làm sô-cô-la có nhỏ đến thế không?”

Ibara trông như một nàng công chuẩn bị giương cái đuôi rực rỡ của mình lên để làm nhân vật chính. Nhỏ lắc đầu.

“Với hạt bột sô-cô-la thì là hai mươi mi-crô-mét.”

“… Tuyệt thật!”

Con số đó ấn tượng đến thế à? Điều ngạc nhiên là tôi không thể chấp nhận điều đó dù chẳng có gì để so sánh. Hai mươi mi-crô-mét với năm mươi khác nhau bao nhiêu trời?

… À, là số hai nó khác số năm.

Chitanda gật đầu mấy lần mà tỏ ra ngưỡng mộ.

“Cỡ đó mà dùng chày với cối nghiền chắc khó lắm nhỉ?”

“Giống như cố làm kem khi không có máy làm kem vậy. Làm sô-cô-la với hạt cacao thô ở nhà là không thể.”

“Khó quá nhỉ. Nhưng Fukube-san đã nói rằng chỉ muốn sô-cô-la làm từ hạt cacao thôi phải không?”

Nghe vậy, Ibara khẽ thở dài.

“Năm trước tớ không dè rằng làm sô-cô-la lại khó đến thế… Nhưng mà, Fuku-chan cũng không thay đổi mấy… sẽ ổn thôi.

“Có thật là ổn không?”

Khoảnh khắc Chitanda hỏi tôi thấy Ibara mỉm cười. Không, nó không tươi đẹp như thế. Nếu phải mô tả một cách quá đáng về biểu cảm của nhỏ thì tôi sẽ nói rằng: “Giọng nói run run của nhỏ vang vọng trong một nỗi kiềm nén đáng sợ khiến lưng tôi không ngừng đổ mồ hôi. Thứ hạnh phúc tuôn ra giữa hai bờ môi như bị bóp méo một cách nhiệt tình bằng nỗi đắng cay…”

Với bàn tay nắm chặt chống xiên hướng về phía tôi, nhỏ tuyên bố:

“Tớ sẽ làm ra một chiếc bánh sô-cô-la-tự-làm ngon nhất! Tớ sẽ khóa chặt Fuku-chan lại mà bắt cậu ta nghe hết những gì mà tớ đã trải qua, và nếu còn phàn nàn gì… tớ sẽ banh họng cậu ta mà nhét vào!”

… Đừng bao giờ xem thường sự kiên định của phụ nữ, hay để không vơ đũa cả nắm thì đừng làm vậy với sự kiên định của Ibara. Rõ là nhỏ sẽ không đời nào nhét được cái bánh vào họng Satoshi nhưng thế không nghĩa là nhỏ không nghiêm túc. Tội nghiệp thằng bạn của tôi, ai biểu năm trước không nhận cái bánh cho rồi. Chung quy cũng tại hắn cả.

Chitanda như cũng nao núng trước khí thế mãnh liệt của Ibara mà cố làm dịu nhỏ lại bằng mấy cái vẫy tay. Đưa câu chuyện trở lại vấn đề, Chitanda hỏi:

“N-nếu vậy thì cậu định làm như thế nào? Có rất nhiều loại bánh có thể dùng sô-cô-la…”

Dường như đã quyết định từ trước, Ibara đáp ngay.”

“Tớ định làm một cái nguyên chất bằng khuôn hình trái tim.”

“Ơ, nhưng vậy thì…“

“Tớ biết thế là lặp lại, nhưng chính vì cái năm trước không đủ tốt nên lần này tớ phải chắc chắn rằng cậu ta sẽ không thể từ chối.”

Ngay khi hai cô nàng trở lại vấn đề, Ibara đột nhiên rướn người tới trước. Chitanda cũng vậy, khiến mặt hai cô nàng gần nhau tới mức sắp cụng trán vào nhau.

“Vậy, để làm một chiếc bánh sô-cô-la tuyệt nhất tớ sẽ phải cần nguyên liệu tây… Chi-chan có biết cửa hàng nào bán những thứ như vậy không?”

Nhỏ giọng xuống một cách khó hiểu, Chitanda đáp:

“Ưm… gần chợ đầu mối có một tiệm chuyên bán nguyên liệu cho các thợ làm bánh kẹo đó, cậu đến thử xem.”

Ibara cũng thì thầm:

“Cậu đi chung với tớ được không?”

“Được chứ, chủ nhật này nhé?”

“Quyết định vậy đi… Giữ bí mật với Fuku-chan nhé.”

“Chắc chắn rồi.”

Hai cô nàng móc ngón tay út vào nhau.

Là một thằng con trai tôi chẳng có nghĩa vụ phải quan tâm tới chuyện này, nhưng… tôi còn là bạn của Satoshi. Mà nếu nhỏ đã tin tưởng tới mức bàn luận khi có mặt tôi ở đây thì việc giữ bí mật với hắn cũng chả có gì tội lỗi cho cam. Đang suy nghĩ tới điều đó, Ibara cuối cùng cũng nhận ra tình hình mà gọi tôi.

“A, Oreki.”

“… Hả?”

Tôi cố ý giả ngơ, nhưng dường như chả quan tâm Ibara nở một nụ cười hiếm gặp.

“Đừng nói gì với cậu ấy nhé?”

“Chắc rồi.”

“… Tốt nhất là vậy dùm.”

Không cần phải nói. Thế nên tôi sẽ rất cảm kích nếu không bị trừng mắt nhìn vào như thế.

Tan trường ngày hôm sau, trong phòng Địa Chát Ibara và Chitanda lại nói chuyện về sô-cô-la. Lo sợ trước việc sẽ vô tình nghe những điều không nên nghe tôi đành xách cặp về trước.

Khoác chiếc áo giữ ấm, tôi nhập vào dòng người đang từng bước rời khỏi sân trường trong cái rét của gió tháng Hai. Nghĩ lại thì chỉ mới năm trước thôi, khi còn là học sinh sơ trung tôi luôn luôn về nhà ngay khi nghe chiếc chuông báo hiệu hết giờ. Một cuộc sống không ý nghĩa. Và dù có về sớm thì ở nhà tôi cũng chả có gì để làm. Nếu bây giờ mà bắt kể lại hồi đó mình sử dụng thời gian sau giờ học thì tôi xin chịu.

Tuy nhiên, nếu cuộc sống hồi đó thực sự vô nghĩa thì năm nay đã không khác năm ngoái.

Theo dòng người đến con đường cái, tôi rời khỏi cái vỉa hè chật hẹp một bên cầu để hướng về khu mua sắm. Nắng mùa đông vốn đã chẳng được mấy phút ban ngày còn về chiều hoàn toàn âm u. Trước khi kịp nhận ra thì dòng người quanh tôi đã thưa đi đáng kể. Khỏi cần nói là vì lạnh, chẳng ai bình thường mà muốn ở ngoài vào lúc này cả. Xung quanh chỉ có những chiếc xe lạnh lẽo đậu hờ hững bên đường…

Một tiệm đồ khô, một hàng hoa. Tôi bước dọc theo cái vỉa hè lát gạch mà qua tiếp một tiệm cắt tóc. Tiếng hú của gió đột nhiên bị lẫn vào những âm thanh sôi động của điện tử từ trung tâm trò chơi gần đó. Dù chỉ định đi ngang qua nhưng sự chú ý của tôi chợt hướng về một thứ. Trong một dãy xe đạp đậu trước cửa có một chiếc trông rất quen. Chiếc xe đạp leo núi có tay lái bên trái được quấn vải để thế miếng cao su đã mất chắc chắn thuộc sở hữu của Satoshi.

Tôi nhìn đồng hồ. Không có hứng vào chung vui với hắn nhưng cũng chẳng có lý do gì để gấp gáp rời khỏi. Với phương châm “Việc không làm thì bỏ, đã làm thì phải làm cho nhanh” chỉ một việc tôi nên làm lúc này…

Là về nhà.

Cánh cửa kiếng mở ra và trước mặt tôi bấy giờ là Satoshi. Hẳn là hắn vừa dợt xong một tăng trong đó. Với một nụ cười luôn đeo trên khuôn mặt hắn tiến tới và giơ tay lên.

“Hây!”

“Dô.”

Liếc một cái qua biểu hiện của tôi, Satoshi mở lời:

“Ờ, trông cậu không có vẻ gì là bận nhỉ”

Không chờ tôi trả lời, hắn trỏ tay về phía cửa mà tiếp tục:

“Rất đúng lúc đó, vào chứ? Lâu lắm rồi tụi mình không tỉ thí với nhau. Tớ đã phát triển một chiêu thức Satoshi-Tất-Sát nhưng nó sẽ không phát huy hiệu quả nếu cứ đấu với bọn máy tính tầm thường.”

Chơi điện tử à? Tôi ngáp một cái.

“Tớ bỏ chơi lâu rồi.”

Satoshi liền trấn an.

“Tớ cũng vậy thôi. Nhưng Houtarou nè, dựa vào một báo cáo từ Hội Đồng Giáo Dục Trung Tâm, hay tớ vẫn thích gọi tắt là Hội Đồng Tâm ấy, thì dường như giới trẻ ngày nay chỉ làm mỗi một việc là chơi game. Nếu vậy thì một đứa trẻ không thích hoặc không chơi game là một vấn để mang tính giáo dục phải không?”

Nhún vai trước trò đùa dở tệ, tôi theo hắn bước vào trong. Dù sao thì cũng chẳng có cớ gì để từ chối.

Sau một thời gian khá dài vắng mặt ở trung tâm trò chơi, ánh đèn ở đây quá rực rỡ đã bắt đầu khiến tôi tự hỏi rằng liệu sự quá chói lóa có phải là một ý đồ chiến lược của họ không. Tôi cũng không ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nặc của hồi đó. Chỉ có lượng người là không thay đổi. Những thùng máy nhỏ đã được dời vào góc để cho một chiếc máy mới tinh to kềnh chiếm lĩnh trung tâm.

Quá lâu rồi, tôi suy nghĩ và nhớ về những lần đi chơi trước đó. Hiếm khi tôi tới đây mà không có thằng bạn chí cốt Satoshi. Năm ngoái… không… phải là năm trước nữa, chúng tôi khá thường xuyên đến đây chơi điện từ.

Tôi không nhận ra bất kì trò chơi nào hiện lên trên màn hình. Dễ hiểu thôi, đã hai năm rồi mà. Những ánh mắt kì lạ hướng vào chúng tôi khi Satoshi quay trở lại. Hắn dừng trước một cái máy điện tử mà quay lại.

“Cái này nhé? Chắc là cậu còn nhớ.”

Trò chơi Satoshi chọn khá quen thuộc, đúng hơn thì hầu như tôi và hắn chỉ chơi với nhau mỗi trò này. Một trò chơi chiến đấu rô-bốt với hai cái hộp màu đen làm thành hình buồng lái đặt cạnh nhau. Đã hai năm mà trò này còn trụ được ở đây là một chiến tích đáng kể. Satoshi dang rộng cánh tay mà xướng lên:

“Đạn pháo gầm vang, la-ze bùng cháy! Đó là chủ nghĩa lãng mạn của những gã khờ, nên rõ là tớ chẳng thể rủ Mayaka tới chơi được.”

“Dù cậu có rủ chơi trò gì trong đây thì việc cậu ta đến vẫn sẽ là kì tích. Rồi, để xem tớ còn nhớ mấy cái nút điều khiển không.”

“Hả? Cậu sẽ nhớ ngay ấy mà. Nhẹ nhàng với tớ nhé.”

Khỏi phải nịnh nọt.

Satoshi trượt thân hình mảnh khảnh của hắn vào buồng lái. Một lúc sau tôi nghe thấy tiếng nhạc điện tử sôi động cất lên từ trong buồng.

Nhanh chóng bỏ cặp và áo khoác qua một bên, tôi trượt vào buồng lái còn lại, bỏ đồng một trăm yên vào khe và thách đấu với Satoshi một trận. Satoshi chọn con rô-bốt hắn thường xuyên sử dụng hai năm trước, một con có thiên hướng cơ động và mạnh về đối không: thân hình mảnh dẻ với một khẩu đại bác gắn ở tay phải và những khẩu thần công bắn chùm thò ra từ khắp thân. Tôi cũng chọn con rô-bốt tuân theo “Luật lắp ráp súng lớn”[4] như hồi đó. Với thân hình to bè với trọng tâm thấp, nó vác một khẩu súng không xoáy nòng ở tay trái cùng những khẩu thần công la-e ở cả hai vai.

Hai con rô-bốt hiện lên màn hình. Máy tính sẽ chọn ngẫu nhiên sân đấu và sân của chúng tôi là khoang của một chiếc tàu sân bay. Dựa vào trí nhớ tệ hại của tôi thì sự ít ỏi của vật cản ở sân đấu này là bất lợi với con rô-bốt giỏi luồn lách của Satoshi. Mà thôi, hắn đã được chấp hai năm rồi còn gì.

“CHUẨN BỊ!” Một giọng nói điện tử thông báo. Tất cả những gì tôi có là hai tay năm và bốn nút.

“ĐẤU!”

Một trận có ba hiệp. Ở hiệp đầu tiên, nửa số thời gian để được tôi dùng để triển khai khả năng đặc biệt của rô-bốt nhằm tập trung né đòn từ Satoshi. Chỉ khi còn mười giây tôi mới bắt đầu khai hỏa, bắt trúng một phát chí mạng vào rô-bốt của Satoshi khi hắn lảng vảng vào tâm nhắm của rô-bốt. Ngồi cạnh tôi hắn càu nhàu ra mấy tiếng rất kì cục khiến tôi thấy xấu hổ dù hên là chả có ai ngồi gần đây. Mớ giáp trụ khẳng khiu của con rô-bốt biết bay dễ dàng bị thổi ra khỏi sàn tàu.

Trước khi vào hiệp hai, như thể nhanh chóng muốn thoát ra Satoshi chồm về phía buồng lái của tôi.

“Nóng máy chưa thằng kia?”

“Ờ, nhớ được gần hết rồi. Tiếp tục nào.”

“Tốt, kì này tớ hổng thả đâu đó.”

Satoshi trượt vào buồng lái ngay khi nhạc bắt đầu vang. Ngay khoảng khắc đó con rô-bốt của hắn đột nhiên biến mất khỏi tầm bắn. Lần này là đánh thật đây. Lập tức tôi cũng điều khiển con rô-bốt đứng dậy mà phóng ra những tia lửa màu xanh từ mấy khẩu đại bác. Quay lại phía sau tôi bất ngờ nhận ra rô-bốt của Satoshi đang ở gần như chính diện và theo phản xạ chúng tôi gần như khai hỏa cùng một lúc, nhưng trước khi đạn của tôi kịp trúng thì Satoshi đã lại bay khỏi tầm nhìn của tôi. Đúng là không thể đấu tốc độ với hắn.

Cứ thế, vừa nhớ về cái cảm giác thân quen này tôi vừa bằng bản năng mà cho rô-bốt của mình thực hiện chiến thuật né tránh. Gọi hoa mỹ vậy thôi chứ nó chẳng khác việc chạy vòng vèo là mấy. Rô-bốt của Satoshi vẫn chao lượn trên không, với những làn đạn súng máy trút xuống như mưa nhưng thiệt hại gây ra cũng chẳng đáng ngại. Tôi có lớp giáp dày hơn.

Hồi cấp hai thì chỉ có hai kết quả có thể xảy ra khi hai thằng chơi với nhau trò này: Ngay khi trận đấu bắt đầu hỏa lực siêu mạnh của tôi sẽ ngay lập tức tiêu diệt rô-bốt của hắn, hoặc hắn sẽ bay vòng vòng cù nhây cho đến khi được xử thắng khi hết giờ.[5] Satoshi thường là người thắng, cùng với nụ cười ranh mãnh và câu nói “Cậu cố gắng kết thúc trận hơi bị sớm đó Houtarou.”

Ngay lúc này tôi nhận ra kẻ thù đã ở trước mặt. Cứ thế này thì tình hình sẽ không ổn, tôi bèn chẳng do dự chĩa hai khẩu pháo la-ze vào hắn nhưng rô-bốt dễ dàng né được. Hắn đã kịp áp sát trong khi tôi bị bất động vì đã lỡ vào tư thế chống nòng. Satoshi liền ra lệnh xả súng vào tôi với năng lượng tối đa. Vô vọng rồi. Hắn cứ thế mà bắn tôi tới để kết thúc hiệp đấu.

Vòng ba.

Vừa khi âm thanh “Đấu” được cất lên tôi lập tức áp sát để giảm khoảng cách. Satoshi chỉ theo phản xạ mà lùi lại, có vẻ chưa có chiến lược gì. Nêu giờ tôi khai hỏa liên tục thì chẳng chống thì chày con rô-bốt của hăn cũng sẽ ăn một vài băng đạn. Không khó để gây thiệt hại cho lớp giáp mỏng manh của Satoshi.

Nhưng hắn thực sự là một đối thủ khó chơi. Khả năng vừa tập trung né những làn đạn liên tiếp của hắn khiến tôi ngạc nhiên. Bất ngờ khẩu súng của hắn lóe lên và ở khoảng cách quá gần tôi đã không kịp phản ứng. Con rô-bốt to kềnh bị trúng đạn mà ngã nhào.

Thừa cơ hội tôi đang cố gắng đứng lên, Satoshi tiến lại gần bắn hết tất cả những khẩu súng hắn trang bị. Một cuộc đôi công thực sự. Tôi có thể bật nhảy một phát để va chạm vào hắn hoặc tiếp tục chờ cơ hội bằng cách chịu đòn…

“… Hở?”

Đôi bàn tay đang bận rộn điều chỉnh tay cầm của tôi đột nhiên thấy khó chịu. Hồi đó khi đấu với Satoshi có bao giờ như vậy không nhỉ?

Không, hoàn toàn khác

Satoshi chưa bao giờ tiến gần tới tôi như vậy. Hắn thường sẽ vừa bay vòng quanh vừa bắn và khi đã nắm lợi thế sẽ câu giờ đến hết hiệp.

Tôi oanh tạc bằng khẩu súng không xoáy nòng để phản công nhưng hắn vẫn khéo léo tránh né. Và rất bất ngờ, lại một lần nữa hắn thu hẹp khoảng cách! Thân hình mảnh khảnh của con rô-bốt biết bay đã ở sát màn hình. Rõ ràng việc lao thẳng đến chỉ làm cho hắn trở thành mục tiêu hiển nhiên của các khẩu pháo la-ze. Tôi bóp cò…

Và trong cái khoảnh khắc ấy, tôi đã nhớ ra…

Cách đánh của Satoshi luôn là “Thắng lợi trên hết”. Để có thể thắng bằng mọi cách hắn sẽ chạy biến và rình rập chờ cơ hội khi mình bất lợi, nếu có thể thằng bằng hết giờ thì sẽ câu giờ, và ngay khi đối phương sơ hở sẽ tranh thủ phản công. Không chỉ thế, đôi khi hắn còn kiếm lợi thế từ lỗi trò chơi hoặc máy bất thình lình bị treo. Satoshi muốn thắng bằng mọi giá. Và, chẳng quan tâm là lý do gì, hắn sẽ gây sự với tôi mỗi khi thua, tỏ ra đau khổ mà chẳng thèm giấu giếm nỗi ganh ghét. Thực sự là một tên bại tướng ngứa mắt. Không tính cái trò chơi này thì vốn dĩ sự ám ảnh của Satoshi với chiến thắng đã, ừm, để kết thúc câu nói thì… tôi sẽ bảo là nó hơi khó chịu vậy.

Áp sát vào làm gì nhỉ… Một cái bẫy à?

Tôi đã nhận ra quá muộn. Ngay khi bóp cò con rô-bốt của tôi đã chuyển sang tư thế chống nòng bất động. Lúc này Satoshi có thể kết thúc trận đấu bằng việc bay lùi về không trung và bắn tôi.

Nhưng đã không có chuyện đó. Hắn tiếp tục tới gần mà rút ra từ tay phải một thanh kiếm ánh sáng. Muốn giáp lá cà sao? Một quyết định táo bạo. Hắn cố gắng bay đến hết tốc lực mà chuẩn bị vung kiếm…

Trước khi lưỡi kiếm kịp chạm vào mục tiêu của nó thì hai khẩu la-ze đã kịp thời bắn một cú chí mạng. Con rô-bốt của Satoshi lượn vài vòng trong không gian trước khi bị thổi bay mất tăm.

Hết trận, hai – một. Tôi thắng.

Khi dòng chữ “You Win” (Bạn thắng) còn chưa biến mất khỏi màn hình, tôi chợt nhìn qua Satoshi. Chẳng biết hắn sẽ phản ứng thế nào trước trận thua nhảm này nữa… nhưng hắn cười. Cái cười bình thường của mọi ngày theo cùng một lời tán dương đầy phấn khích:

“Woa, một trận thật quá đã! Houtarou, thực là cậu bỏ chơi hai năm không vậy? Có mấy chỗ xử lý thật tuyệt diệu! Đúng là cũng như đạp xe hay bơi vậy, đã làm được là nhớ mãi. Tớ cũng nên học theo vài chiêu điều khiển của cậu thôi!”

Thắng hay thua thì Satoshi đúng là luôn to mồm như vậy. Mà, dù không nên huênh hoang với chiến thắng nhưng tôi vẫn để ra một nụ cười mỉm và đáp:

“Giờ tớ chẳng khác gì thằng mới chơi cả, chỉ là ăn may thôi.”

Với tư cách là người chiến thắng tôi được trao cơ hội đánh với máy. Satoshi chỉ vào màn hình và tôi hiểu nó có nghĩa là tiếp tục chơi đàng hoàng và thua đàng hoàng.

Liếc về phía cái màn hình có chữ “Game Over” (Bạn đã thua) một cái, hắn rời khỏi buồng máy, đặt một lon cà phê trước mặt tôi. Từ tư thế nửa với Satoshi ngước mặt nhìn tôi, giơ tay và nói:

“Tớ trân trọng trao cho cậu giải thưởng này.”

Hy vọng là cà phê đen nóng. Tôi cầm lấy, và không chút khách sáo mở nắp trong khi hỏi:

“Sao thế? Hôm nay bỗng dưng phóng khoáng à?”

“Vì tớ đã bắt cậu vào đây chơi mà thôi, trả phí vậy cũng là sòng phẳng mà.”

“Chứ không phải vì muốn thắng tớ à?”

“Dĩ nhiên là không rồi!”

Dù hơi nóng của cà phê chỉ lan đến thành lon nhưng thực sự tôi không ưa đồ nóng cho lắm. Để chờ nguội tôi chỉ húp một chút phía trên trong khi đứng tựa vào một cái máy điện tử gần đó.

Tính tình của Satoshi vẫn vậy. Hắn là một con người hồ hởi từ bản chất nhưng sự hồ hởi đó không hế gống với “Satoshi hồi đó” trong trí nhớ của tôi. Hắn đã thua, và đó chính là phần không giống.

“Satoshi, ở cuối hiệp thứ ba.”

“Hử? À, tớ đã khá là dũng cảm đúng không?”

“Tại sao cậu không lùi lại? Cũng như hiệp hai cậu đã có thể vùi dập tớ bằng một cơn mưa đạn, nhưng thay vào đó lại là giáp lá cà.”

Satoshi nhún vai như chuẩn bị buông lời đùa cợt.

“Nếu đối mặt với một con rô-bốt bự chảng như thế thì chiến thắng bằng một cú đánh trực diện là anh hùng nhất phải không nào? Xẻ đôi con rô-bốt của cậu ra bằng một nhát chém mới là tuyệt đỉnh thực sự. Ôi, sẽ là tốt biết mấy nếu cậu chịu để tớ làm vậy cho rồi, nhưng kết quả cuối cùng cũng đáng để tự hào.”

Hắn nói rất thành thật. Nếu thực tế là vậy thì đây không phải một trận thua nhảm… mà là hắn cố tình thua để được vui vẻ sao?

Một kẻ thua cuộc vui vẻ. Một tên đi trật đường rầy với xã hội chỉ quan tâm tới niềm vui của mình mà thua nhảm càng khiến cho kẻ thắng cuộc như tôi thêm phần ngứa mắt. Nhưng vì đó là Satoshi nên chỉ đơn giản là… tôi quen rồi.

Nếu thế thì những cái hoài niệm kia nhảy từ đâu ra nhỉ?

“OK, tại sao tớ lại không chiêu đãi tiếp món Satoshi-Đặc-Biệt-Hai ta? Tớ sẽ cho cậu thấy cái ù huyền thoại - ‘Ipinraoyue’!”[6]

Tôi tiếp tục húp từng ngụm trong cái lon cà phê trong khi Satoshi thả một đồng xu vào cái máy đánh mạt chược. Một góc nhìn sinh động từ Satoshi chạy ngang qua tâm trí tôi, hai hình ảnh cái này nối đuôi cái kia…

Đó là Satoshi táng vào cần điều khiển khi thua.

Đó là Satoshi tặng lon cà phê cho người thắng.

Chương 3Edit

Ngày phán quyết đã đến. Nhiều người có lẽ đã mong đợi thứ gì đó sẽ cản trở điều này nhưng thời gian là không thể dừng lại. Lịch có thể làm bằng chứng. Khi nào con người còn chưa di chuyển với tốc độ ánh sáng thì chẳng một ai được ban cho cái phúc phần được dừng thời gian cả.[7]

Và đó là vì sao hôm nay là mười bốn tháng Hai. Trên tấm lịch của mà tôi được nhận từ cái đền gần nhà sự kiện này hiển nhiên được chú thích là “Ngày Thánh Valentine”. Vừa thức dậy, tầm nhìn tôi đã hướng về một chiếc hộp lòe loẹt được đặt ngay trước cửa phòng. Không biết là trò đùa gì từ bà chị yêu dấu vô dụng, tôi mở nắp hộp để thấy một thanh sô-cô-la cùng một mảnh giấy ghi chú. Tôi cầm tờ giấy lên…

“Tặng em một thanh sô-cô-la. Từ Oreki Tomoe, với niềm thương hại dịu dàng mà vô tận.”

Một cú trực diện! Cái hộp bị sút thẳng vào trong phòng và tôi đi học.

Không có gì thay đổi ở trường cao trung Kamiyama so với ngày thường. Học sinh đã được phép chuyển sang đồng phục mùa đông nên cả con đường đến trường tràn ngập nào áo len tới áo khoác sặc sỡ. Vào trong, tôi nhận ra không khí xung quanh chẳng có lấy một chút hương vị của đồ ngọt.

Một khởi đầu không thể yên bình hơn cho “Ngày phán quyết”.

Bữa trưa, trong khi còn đang suy ngẫm có nên mua bánh hồ đào hay không khi đối diện với quầy bánh mì, tôi len lỏi qua hết lớp này tới lớp khác học sinh. Thoát ra khỏi cái nêm người với một ổ bánh mì trong tay, tôi chợt chú ý tới một cảnh tượng kì lạ. Đứng trong đám đông là Chitanda, có vẻ đang muốn mua gì đó. Đặt vẻ ngoài và tính cách của một tiểu thư gia đình danh giá qua một bên, nhìn nhỏ nhún nhảy trong đám đông làm tôi thấy mắc cười. Chitanda hình như cũng nhận ra tôi mà tách ra khỏi hàng. Nhỏ tiến lại gần và nói:

“Oreki-san, xin chào.”

“Chào.”

Chỉnh lại khăn choàng, trong tay Chitanda bấy giờ chỉ có một hộp đồ uống. Nổi hứng hiếu kì về điều này, tôi hỏi:

“Chitanda, đây là bữa trưa của cậu à?”

Bị hỏi tới, Chitanda cúi mặt xuống mà bẽn lẽn:

“Không, tớ có mang theo hộp cơm mà. Ưm, gần đây, tớ khá là thích cái này.”

Nhỏ chìa tay ra cho tôi xem, dường như là một loại trà xanh kì lạ nào đó.

Uống trà xanh cùng bữa trưa thì có bất thường thật, nhưng chưa bàn tới việc đó tôi tự hỏi nhỏ có thể uống được trà xanh bởi hạn chế của mình với ca-phê-in hay không. Ô, hay đó là cái mà người ta gọi là “Tác dụng placebo”[8] nhỉ? Tôi quyết định im lặng.

Đứng trong cái không gian chật kín học sinh thật là khó chịu, thế là chúng tôi bắt đầu đi ra ngoài. Lớp của Chitanda và tôi nằm sát bên nhau.

Giữa cuộc đi bộ buồn tẻ ấy, chúng tôi bèn nói về Ibara.

“Vụ sô-cô-la của Ibara sao rồi?”

Cười tươi và thậm chí còn tỏ ra tự hào, Chitanda đáp:

“Tụi tớ quyết định sử dụng Cote D’or, dù tớ nghĩ dùng Nestle đã là đủ tốt rồi.”

Hai đứa im lặng một chốc. Nhận thấy không có tiến triển gì tôi đành phải hỏi:

“Cậu đang nói về gì thế?”

“… A, tớ xin lỗi. Ý là tụi tớ đã quyết định dùng sô-cô-la của một hãng Bỉ, mặc dù với tớ thì cái hãng của Thụy Sĩ đã đủ tốt rồi.”

Và nhỏ tiếp tục.

“Khó lắm chứ. Tụi tớ đã mua rất nhiều sô-cô-la và phải tự mình nếm từng loại. Dù đã nghĩ rằng lâu lắm mới sẽ có dịp như vầy nhưng phải nói là quá nhiều! Sô-cô-la rồi sô-cô-la lại sô-cô-la… Nói thật, tớ chắc phải tránh sô-cô-la trong một thời gian mất.”

Chitanda tủm tỉm cười. Tưởng tượng nhỏ và Ibara mặt đối mặt trong phòng Địa Chất, với sô-cô-la đến từ tất cả các hãng trên thế giới xếp gọn thành từng chồng trên bàn mà nhai ngấu nghiến từng thanh một cũng khiến tôi phì cười. Hẳn là cái chồng đó phải đụng tới cái trần.

“Ăn nhiều sô-cô-la thế hai cậu không sợ bị mụn à?”

“Tớ không sao, còn Mayaka-san bị một cái ở má và cậu ấy đã che lại bằng băng cá nhân rồi.”

Rồi nhỏ lại tiếp lời với ánh mắt xa xăm đầy mơ màng…

“Mayaka-san đã tự làm khuôn trái tim nữa chứ. Tớ không biết rằng cậu ấy khéo đến thế, thậm chí còn thêm vào một chút điêu khắc bên trong khuôn... Dù thần tình yêu bị khắc ngược nhưng vẫn rất là dễ thương. Chỉ hơi tiếc là khuôn gỗ không hợp với sô-cô-la lắm nên tớ hơi lo là mẻ bánh sẽ không được đẹp. Có lẽ nhờ công việc biên tập bên CLB Manga mà cậu ấy cắt gọt rất chuẩn luôn ấy, tớ không ngờ cái đục có thể dùng để làm khuôn như vậy. Hơn nữa, sự tập trung của Mayaka-san thật đáng ngưỡng mộ. Đặt toàn bộ tâm tình của mình để làm ra một cái bánh thật ngon… quá tuyệt vời phải không?”

Thực tình thì tôi đã từng chứng kiến sức mạnh và khả năng tập trung của Ibara ở đâu rồi. Có thể nói sự tâm huyết ấy xứng đáng được đứng ngang với khả năng bị cuốn hút vào những điều kì lạ của Chitanda. Chẳng biết là do duyên số hay không mà nhỏ lại làm bạn với Satoshi – người rất dễ dàng nổi hứng với một mớ thứ và tôi – người chẳng quan tâm đến hầu hết mọi điều. Đó là chưa kể đây là vòng hai của Ibara với các bánh của nhỏ. Tôi không dám nghĩ tới việc nhỏ sẽ nghiêm túc cỡ nào.

“Rồi đã đưa cho tên kia chưa?”

Tôi hỏi và Chitanda lắc đầu. Nhỏ hơi nhỉu mày.

“Có hơi không may một chút. Tớ đã nghĩ rằng Mayaka-san sẽ tự tặng nhưng mà… cậu ấy định sẽ chờ trong phòng Địa Chất, nhưng việc bên CLB Manga khiến cậu ấy phải đi ngay.”

“Vậy… giờ thì sao?”

“Cậu ấy sẽ gọi Fukube-san đến phòng họp và để lại bánh sô-cô-la ở đó. Tại sao không phải là sau giờ học nhỉ, miễn vẫn còn trong ngày mười bốn tháng hai là được rồi mà? Tớ nghĩ rằng một cách khác sẽ tốt hơn, nhưng mà…”

Nhỏ kết thúc phần trình bày với một tâm tạng tiếc nuối, nhưng cái “cách khác” khả dĩ nhất là Ibara quẳng cho Satoshi cái bánh như thể nó chẳng là gì cả, và hắn hẳn là sẽ thích điều đó hơn.

Và sau đó Chitanda, dường như chợt nhớ ra điều gì mà quay lại nhìn tôi. Với một biểu cảm nghiêm túc, nhỏ đứng thẳng và nói:

“A, phải rồi, Oreki-san này. Hôm nay là ngày Valentine nhưng…”

“…”

Nhỏ nhẹ nhàng cúi đầu rồi ngẩng lên. Tôi nhận ra sự tươi tắn đã trở lại trên khuôn mặt của nhỏ.

“Gia đình tớ không tặng quà cuối năm hay giữa năm trong những người thân quen, cho nên tớ không thể bày tỏ sự cảm ơn tới cậu bằng bánh sô-cô-la được.”

Ơ, vậy nghĩa là…

Là…

Là sao?

Tôi không bao giờ tưởng tượng nổi việc một cái bánh sô-cô-la Valentine lại có thể được xếp ngang hàng với quà tất niên cho tới bây giờ. Vô tình nghe được những lời vừa rồi, vài ông anh năm trên cố gắng nín cười mà bước nhanh qua chúng tôi.

Không biết có nên đá mấy ổng một cái không nhỉ?

Sau giờ học, trong khi dọn tập sách mà mấy thứ khác vào cặp tôi thấy Satoshi tiến lại gần. Cái tí dây bất ly thân dường như đang chứa kẹt cứng một cái gì hình chữ nhật. Chả bao giờ tôi biết hết những thứ hắn nhồi vào đó. Phe phẩy cái túi mấy vòng hắn hỏi:

“Giờ định đi đâu thế Houtarou?”

Tôi quyết định không đi tới phòng Địa Chất vì chỉ có thằng ngốc mới làm vậy. Vừa tính nói rằng sẽ nhanh về nhà thì nhìn ra cửa sổ tôi thấy một trận mưa bắt đầu trút xuống với vận tốc ngày càng tăng. Dù áo khoác và giày đều không thấm nước và tôi cũng có mang dù, nhưng mà…

“Chắc là đợi tới khi hết mưa hoặc thành tuyết rồi về.”

“Ở đây à?”

Tôi suy nghĩ một tí. Máy sưởi đã tắt nên nơi đây bắt đầu trở lạnh, và tôi tự hỏi nếu một thằng chờ đợi mưa tan bằng cách giết thời gian trong căn phòng lạnh lẽo sau giờ học, trong một ngày Valentine thì có gây ngứa mắt cho người khác không. Nghĩ tới cái câu dài dằng dặc ấy cũng làm tôi chóng hết cả mặt. Đến tổng hành dinh thì chắc chắn không được rồi…

“Ừm, chắc là tới thư viện vậy.”

Satoshi, người kiên nhẫn chờ câu trả lời đã gật đầu. Hắn bèn lấy ra một quyển sách từ cái túi dây rồi đưa cho tôi. Một quyển truyện chữ bìa cứng khổ mười hai, và dựa vào cái tên tôi nhận ra đây là một cái tựa nổi tiếng tầm chục năm về trước. Nếu trí nhớ vẫn còn minh mẫn thì đây là câu truyện kiểu “Anh ấy và cô ấy sống một cuộc sống bình dị, nhưng từ một cảm giác khó chịu đã nhanh chóng trở thành một thảm họa không thể sửa chữa. Bóng ma của cái chết hoành hành khắp thành phố!” Thế đấy, nhưng tôi không khoái thể loại kinh dị.

“Cậu thích rớ vào những thể loại kì dị nhỉ. Nhưng cái này thì tớ không có hứng đọc đâu.”

“Ai bảo cho mượn đâu? Xin lỗi cơ mà tính nhờ cậu trả hộ cơ, tại sắp tới hạn rồi.”

Thay vì trả lời tôi nhét quyển sách có gắn một mẩu giấy ghi ngày vào cặp. Không xao nhãng tư thế chuẩn bị rời đi, tôi hỏi:

“Cậu có định qua phòng họp không?”

Và nhận được câu trả lời “À, ờ…” bâng quơ của hắn. Tỏ ra thiếu quan tâm như thế khá là bất thường, nghĩ vậy tôi nói tiếp:

“Có vẻ Ibara thì không đấy.”

Có lẽ không ngờ rằng tôi sẽ biết điều đó, Satoshi làm một bộ mặt ngạc nhiên.

“Wow, đúng là bốn ngựa cũng không đuổi kịp lời nói… Chitanda-san phải không?”

Tôi đáp:

“Nghe bảo là không rời CLB Manga được.”

“Tớ biết rồi.”

“Chitanda thất vọng thấy rõ, còn Ibara thì…”

Chặn lời tôi, Satoshi tự dưng luyên thuyên không ngớt:

“Dường như đang có chuyện xảy ra trong nội bộ CLB Manga. Hậu quả từ Lễ hội văn hóa đã làm cho bên đó chia thành hai trường phái: Ấn tượng và Duy thực, và đang đấu đá nhau nhằm tranh chấp ngôi bá chủ. Trong tình huống xấu nhất thì Hội học sinh sẽ nhận được đơn xin chia đôi CLB Manga mất. Xét về quân số thì tỉ lệ đang là ba đứa Ấn tượng đánh một đứa Duy thực. Quả là một tình cảnh đáng buồn nhỉ? Mayaka hiện đang là lãnh đạo của phe Duy thực, và đó là tất cả những gì tớ thu thập được trong ngày hôm nay.”

Có thằng khờ mới không nhận ra sự gượng ép tới thô lỗ trong việc chuyển chủ đề ấy, nhưng tôi vẫn hỏi tiếp về tình hình dù chẳng thật sự quan tâm.

“Cậu nói là ‘Ấn tượng’…”

“Và ‘Duy thực’. Ờ, để dễ hình dung thì cậu có thể phần thành nhóm có thiên hướng nhân vật và nhóm cóthiên hướng nội dung. Nghe đâu họ đang tẩn nhau quyết liệt như đọ kiếm ấy chứ. Nếu được thì tớ định sẽ uýnh ké vài trận.”

Hắn nói rất thỏa mãn. Lẽ ra phải là ngày Valentine thì thay vào đó, cái xì-căng-đan bên CLB Manga có vẻ thu hút được nhiều sự quan tâm của hắn hơn. Mà, dù sao thì…

“Hai cái tên kia là cậu tự bịa phải không?”

Satoshi nhún vai tỏ vẻ bực bội.

"Không ai nghĩ thì mình phải tự làm chớ?”

Vừa nói hắn vừa quay cái túi dây hoàn toàn trống rỗng quanh ngón tay. Không cần kéo dài cuộc nói chuyện nữa, tôi vác cặp lên vai còn tay kia thì cầm áo khoác mà đi ra khỏi phòng. Satoshi ra theo. Vì hành lang nối giữa hai khu với thư viện nằm về hai hướng ngược nhau nên chúng tôi chia tay ở cửa phòng.

“Rồi, gặp lại sau há Oreki-kun~”

Satoshi chào bằng cái giọng như diễn tuồng, tôi bèn phản pháo cũng thật mỉa mai nhất có thể:

“Chúc may mắn.”

“Vì cái gì vậy? Thiệt tình…”

Hắn đã bị chỉ định cho trận phục thù Valentine năm trước rồi. Chạy đâu cho thoát.

Khá bất ngờ khi thư viện không đông chút nào. Với tình hình thời tiết ngoài kia tôi đã nghĩ rằng sẽ có nhiều người hơn trú vào đây. Trả sách cho Satoshi xong tôi đặt cặp lên cái ghế gần nhất. Nghĩ rằng mình nên giết thời gian bằng việc đọc, tôi bèn đi đến một kệ sách nhằm tìm một quyển phù hợp rồi lấy ra một bộ sưu tập các di tích lịch sử ở vùng Nam Mỹ. Dù cũng có các bộ về Châu Âu và Trung Á nhưng tôi vẫn có hứng với Nam Mỹ hơn, chắc vì đó là quê hương của sô-cô-la.

Khởi đầu cuộc hành trình là những kim tự tháp của người Maya. Với cao nguyên Guiana xanh ngút ngàn bao phủ xung quanh cùng những vết lõm xù xì trên bề mặt khiến chúng trở thành trung tâm của một quang cảnh kì cục. Lật qua trang, tôi thấy một cái cây rất lạ có quả to bằng mặt người còn gắn vào thân. Chú thích ghiTheobroma Cacao. Theobroma nghĩa là ‘thức ăn của Thần’. Tôi không thể viết được từ đó dù nó có là ngôn ngữ nào đi nữa.

Khi nhìn vào những tấm hình, tôi vô tình nhận ra mình hoàn toàn nhận thức được sự đặc biệt của ngày hôm nay. Nhưng mà, nếu đã nhớ về một ngày như Valentine thì sẽ là nói dối nếu bảo rằng mình không giành sự quan tâm tương đương cho ngày Giáng sinh. Tuy vậy tôi chẳng nhớ nổi chi tiết gì về ngày hai mươi bốn hai tháng trước. Nhưng cũng có thể vì hôm nay là ngày phục hận của Ibara cùng thanh sô-cô-la chết tiệt được nhận sáng nay đã khiến tôi có hứng thú hơn với ngày Valentine chăng?

Nhưng năm nào mà chả khác năm nào? Dù gì tôi cũng chả mong mình được nhận nhiều sô-cô-la hơn năm ngoái…

Ưm, thế này đi. Ví dụ, với một thằng tên là tôi đang ngồi đây xem tàn tích mấy cái cống của người Machu Pichu mà có một người bước tới với khuôn mặt ửng đỏ. Người đó là nữ sinh, dĩ nhiên, và rồi nói: “Đây, xin hãy nhận nó!” mà đưa ra một chếc bánh sô-cô-la hình trái tim. Lúc đó tôi sẽ nghĩ gì nhỉ?

Ờ, lẽ dĩ nhiên là hạnh phúc rồi.

Nhưng tôi cũng không mong đợi sự hạnh phúc đó lớn lao hơn một thành công phi thường nào đó của chính mình. Giống như việc thắng cuộc thi hội họa cấp thành phố với những nét vẽ gấp gáp vào phút cuối ấy, sẽ chẳng khác gì nhau cả. Nếu phải diễn tả bằng lời nói thì sẽ là: “Dù không biết mình có đủ tốt không, nhưng tôi cám ơn bạn vì món quà này.”

Liệu điều đó có dẫn đến kết quả là tôi sẽ có chút nghĩ tới sự phát triển thành một thứ gọi là “tình yêu” hay không, tôi khó mà không nghi ngờ được.

Tôi sống theo chủ nghĩa tiết kiệm năng lượng. “Không phải làm thì bỏ, đã làm thì phải làm cho nhanh.” Cái phương châm ấy có thể khiến tôi thành một thằng khùng nhưng mặc kệ điều đó, nó còn cho tôi cái nhìn sâu hơn về quan hệ của con người.

Ở trong CLB Cổ Điển làm tôi thấy thoải mái, và với cả Satoshi, Chitanda và Ibara cũng vậy, vì chúng tôi không gây bất cứ phiền phức nào cho nhau. Ví dụ, dù Chitanda không ít lần tàn phá sự bình yên của tôi với tính hiếu kì đáng sợ của nhỏ, và rõ là tôi thực sự chả muốn dính dáng vì tới mớ sự kiện kì bí ấy, thì nhỏ không bao giờ đi xa đến mức bắt ép tôi bằng vũ lực. Thực tế trong vụ án “Kem đá” học kì trước và cả vụ “Nữ Hoàng” nữa, Chitanda không hề nói rằng nhỏ cần sự hỗ trợ của tôi ở bất kỳ phương diện vào. Khả năng gây ảnh hưởng của nhỏ lên người khác là rất đáng nể nhưng không có nghĩa là nhỏ sẽ làm tất cả để mọi sự theo ý mình. Chứ nếu điều đó xảy ra và nhỏ nói những lời lẽ như “Dĩ nhiên là cậu phải làm rồi” hay “Đó là trách nhiệm của cậu”, hoặc phiền hà hơn nữa là dùng nước mắt để cầu xin thì tôi đã rời CLB Cổ Điển từ lâu rồi.

Nhưng, liệu một người có thể đối xử với tình yêu bằng thái độ như thế? Liệu họ sẽ chấp nhận sự thoải mái từ đôi bên hay áp đặt quan điểm của riêng mình lên tình yêu?

…Nhiều người tin rằng ý nghĩa của mọi cơ thể sống là truyền lại ngồn gien của mình, hay nói đơn giản hơn là sinh con đẻ cái. “Tình yêu” chỉ là phút thăng hoa của khát khao được sinh con. Nói trên phương diện đó thì tôi chắc là một cơ thể sống chưa hoàn chỉnh. Mà, với việc hiện tại vẫn còn mang hình dạng của một con người tôi cảm thấy mình không cần phải giao thiệp với một người khác chỉ vì nhu cầu sinh lý. Đó là lý do tôi sẽ thôi lo lắng về việc mình đã hoàn chỉnh hay chưa.

Nếu phải nói về một thứ khao khát ngay bây giờ thì thực lòng mà nói tôi thèm một thanh sô-cô-la. Tôi thích đồ cay nhưng cũng chuộng đồ ngọt nữa. Nghĩ về điều đó tôi lại lật qua một trang và đập vào mắt là màu cam sáng một con cóc độc mập ù.

“Cuối cùng cũng thấy cậu rồi Oreki-san.”

Một giọng nói chợt vang lên chẳng biết từ đâu khiến tôi quay đầu lại. Đủ gần để làm tôi giật nảy mình là khuôn mặt của Chitanda. Ánh nhìn của tôi hoàn toàn bị choán ngợp bởi đôi mắt to của nhỏ. Ngay khi lấy lại nhận thức tôi quay đi chỗ khác.

Trong cái lạnh của mùa đông tôi ho một cái khô khốc.

“… ‘cuối cùng cũng tìm thấy’ à? Cậu cần gì sao?”

“Không.”

“…”

Chitanda nhanh chóng nhìn quanh cái thư viện gần như không người rồi thì thầm.

“Tớ đã nghĩ là nếu Oreki-san ở đây thì Fukube-san cũng vậy.”

Vậy là tới đây vì Satoshi.

“Tụi này không buộc dây vào nhau.”

“Tớ biết mà, nhưng… cậu có biết Fukube-san ở đâu không?”

Ngay khi tính trả lời tôi nhận ra một điều kì lạ. Satoshi lẽ ra đã phải đi tới phòng Địa Chất, và nếu như vậy thì hẳn Chitanda phải thấy hắn rồi chứ?

“Cậu ấy không có ở đó à?”

Nhỏ gật đầu một cái.

“Vì mãi vẫn chưa thấy nên tớ mới quyết định đi tìm. Ngày quan trọng với Mayaka như vậy nên tớ không nghĩ rằng cậu ấy quên đâu, nhưng không biết chuyện gì đã xảy ra nữa.”

Ưm…

Tôi nhìn đồng hồ. Dù không nhớ chính xác thời gian nhưng Satoshi đã nói là sẽ tới phòng họp ngay khi hai thằng đi hai hướng. Từ lúc đó tới nay chưa đầy ba mươi phút và bây giờ là gần năm giờ chiều. Ngày Valentine đã sắp kết thúc nên tôi hoàn toàn hiểu vì sao Chitanda lại sốt ruột như vậy.

Nhưng đây là Fukube Satoshi. Dù hành vi khiến người khác đợi xứng đáng là một tội ác thì giờ này chắc hắn còn đang thơ thẩn mà đi đường vòng suốt nửa tiếng vừa qua.

Lật một trang trong quyển sách ảnh, với hình ảnh thành phố Mexico City[9] ở trước mặt, tôi trả lời:

“Satoshi chỉ là thích chơi giờ dây thun thôi. Dù gì cậu ấy cũng đã bảo là sẽ tới phòng mà, chịu khó chờ thêm một chút đi.”

“Hai cậu ấy vốn cũng không hẹn giờ chính xác nên không thể hoàn toàn nói là cậu ấy trễ được nhỉ? Tớ hiểu rồi… chờ thêm một chút vậy.”

Lời cuối của nhỏ dường như mang theo một cảm giác lo âu. Chitanda rời khỏi thư viện với mái tóc dài đen huyền đung đưa phía sau. Cái tên Satoshi này, chẳng bao giờ để cho chuyện thuận buồm xuôi gió nhỉ? Mà có lẽ đã đến lúc phải về rồi, nghĩ thế tôi nhìn ra ngoài cửa sổ nhưng mưa vẫn chưa dứt hạt. Lại phải ngồi xuống, tôi lật thêm một trang nữa.

CHƯƠNG 4 Edit

Cơn mưa cuối cùng cũng tạnh khi tôi vừa hoàn tất chuyến tham quan xứ sở Nam Mỹ của mình, từ thành phố Mexico City đến Rio de Janeiro. Trả lại quyển sách ảnh về ngăn kệ cũ, tôi vừa khoác lên chiếc áo khoác màu trắng ngay khi một người đi vào.

Cánh cửa bất thình lình trượt mạnh bạo sang một bên, mở toang.

“Oreki-san!”

Với một nguồn năng lượng không phù hợp với sự yên tĩnh nơi thư viện, Chitanda tiến lại gần tôi. Tôi lẳng lặng mà đảo mắt nhìn quanh. Những người còn trong phòng chỉ là tôi, một bạn thủ thư và cô Tổng thủ thư Itoigawa. So với khi nãy thì vẻ mặt của Chitanda đã hoàn toàn thay đổi. Đôi môi nhỏ mím chặt, và đôi mắt vốn đã to nay còn trừng trừng nở rộng hơn nữa.

Có chuyện rồi.

Theo sau Chitanda là Satoshi cùng cái túi dây của hắn. Hắn cười nhưng đó là một cách che dấu dở tệ, nó chỉ càng thể hiện rằng sự hào hứng thường ngày của hắn đã mất sạch.

“Houtarou… vẫn còn ở đây à?”

“Tớ đã bảo tới khi mưa tạnh rồi phải không?”

Xem xét tình hình của hai người bọn họ, tôi nói với Chtanda:

“Hình như cậu đang cần tớ giúp cái gì à? Nhưng giờ tớ định về rồi.”

Chitanda khẽ gật đầu, rồi thêm một cái cúi sát đất nữa.

“À, vâng… tớ hiểu. Đã trễ rồi… nhưng tớ thực sự cần cậu giúp.”

“Xin lỗi, nhưng mà có thể đợi tới sáng mai không? Mai đi rồi tính.”

Tôi kết lời rồi từ từ đi tới cửa.

Nhưng trước khi có thể rời thư viện Chitanda đã đứng cản. Ánh mắt của nhỏ hướng xuống đất khi đứng trước tôi và tôi bất giác nhăn mặt.

“Xin lỗi, nhưng xin hãy nghe tớ… Là lỗi tớ cả, chỉ vì tớ đã bất cẩn rời phòng. Tớ đã gây ra tội lớn của Mayaka-san mất rồi…”

… Rõ đây không phải là một phút nổi hứng hiếu kì của nhỏ. Nhìn kĩ tôi thấy đôi bàn tay của nhỏ đang nắm lại rất chặt và làn da vốn nhợt nhạt đã trắng như phấn viết bảng. Là do nhỏ đã hộc tốc chạy tới đây sao? Hay vì một chuyện nào khác? Đôi chân nhỏ cũng hơi run nữa…

Tôi bèn hỏi Satoshi:

“Chuyện gì vậy?”

“À, cũng chẳng có gì to tát lắm…”

Âm thanh nhỏ và đầy đau khổ của Chitanda như tiếp lời Satoshi.

“Bánh sô-cô-la…”

“Bánh sô-cô-la làm sao?”

“Bánh sô-cô-la của Mayaka đã bị mất rồi! Cậu ấy đã cố công biết bao, vậy mà tớ đã để mất rồi!”

Tôi nhìn Satoshi. Hắn ta nhún vai như muốn nói “phiền phức thật” rồi gật đầu.

Vậy là tâm huyết của Mayaka đã bị trộm à?

Rồi, hiểu rồi.

Lại nữa, thật là…

…Đã mười tháng kể từ ngày tôi bước bước đầu tiên vào ngôi trường Cao trung Kamiyama và gia nhập hội Cổ Điển. Chỉ trong thời gian đó thôi số lượng vấn đề kì lạ mà Chitanda đổ lên đầu tôi đã có thể so sánh với ba năm hồi Sơ trung mang lại. Với đủ kinh nghiệm trong tay, tôi vẫn có thể trung thành với phương châm của mình. Bây giờ tôi cần phải làm gì đó, “đã làm thì phải làm cho nhanh”.

Lúc này hẳn là mặt tôi sẽ trông như vừa nuốt chay một viên thuốc cực đắng nào đó. Đút tay vào hai ống áo khoác, tôi nói:

“Đi nào, chúng ta sẽ tìm.”

Ôi, mưa đã tạnh hết rồi kìa. Nhưng đây chắc chắn là “việc phải làm” rồi nhỉ? Dù sao tôi cũng chẳng thân với Ibara lắm. Nếu mà biết được chiếc bánh sô-cô-la quý báu của mình bị mất cắp thì tôi tự hỏi cô nàng sẽ trưng ra bộ mặt thế nào nhỉ? Đúng hơn là tôi chẳng muốn nhìn thấy bất cứ cái mặt nào trong số đó!

Đã nói rồi, tôi không thích kinh dị.

Chúng tôi đi qua hành lanh nối giữa mà hướng về dãy Chuyên biệt.

Phòng Địa Chất nằm ở tầng bốn. Đang chuẩn bị lên cầu thang tôi bị gọi lại

“Dừng lại!”

Satoshi chộp lấy vai tôi.

Sao vậy? không phải là điều tôi nghĩ tới. Trên bậc cầu thang tôi sắp sửa bước lên có một sợi dây thừng màu vàng và đen chặn lại. Mấy ngày qua nhiều nơi trong trường đã được sơn lại toàn bộ. Dưới sợi dây thừng treo một biển ghi chú: “Mới sơn. Không được sử dụng.”

Có hai cầu thang nên chúng tôi chuyển qua dùng cái còn lại. Giữa đường từ tầng ba lên tầng bốn chúng tôi bị gọi lại bởi một cậu học sinh năm nhất.

“Xin lỗi, nhưng vầy đã ngang chưa ạ?”

Một cái áp phích đang được dán lên bảng thông báo, tựa đề “Triển Lãm Tốt Nghiệp Thủ Công. Địa điểm: Dãy chính, lớp 1-C.” Tôi trả lời qua loa rằng được rồi vì đang vội, nhưng đằng sau Satoshi nói:

“Giờ thì thấp quá.”

Nói mới thấy, quả là phía bên phải thấp hơn. Đằng sau Satoshi, Chitanda cũng lên tiếng:

“Cậu đang tính treo nó thành hình thoi à”

Tên gián điệ… à không, thành viên CLb Thủ Công[10] lùi một bước về phía sau để ngắm tấm áp phích cẩn thận. Nhưng không lâu sau cậu ấy đã rên rỉ.

“Ôi trời, chán ghê!”

Lấy ra một con dao nhỏ và thước từ trong túi, cậu ta gỡ tấm áp phích ra mà chỉnh lại trông rất tháo vát.

Cầu chúc cho sự thành công của anh bạn này, chúng tôi tiếp tục hướng về phòng Địa Chất.

Vừa mở cửa bước vào, tôi như chết đứng và cố không run lên bần bật vì cái lạnh. Mới nãy thôi không gian trong thư viện thật là tuyệt, còn ở đây thì lạnh lẽo một cách đáng sợ.

Chitanda nhanh chóng chạy tới mớ ghế đặt giữa phòng rồi đặt tay lên bàn.

“Nó đã được để ở đây.”

Dùng thì quá khứ là đúng, vì chẳng còn cái gì trên bàn nữa cả. Trước khi kịp nói gì Chitanda đã lãnh trách nhiệm giải thích tình hình.

“Bánh sô-cô-la được gói bằng giấy kiếng. Không có ruy băng. Kích cỡ thì… Vì là hình trái tim nên cũng lớn lắm.”

Nhỏ ước lượng chiều rộng bằng ai tay là mở rộng ra từng chút một. Mở ra gần như là bằng cái eo của nhò. Tôi nghiêng đầu vì khó hiểu, chỉ nhỏ hơn cái eo của một người chút xíu thôi á?

Nếu như khả năng cảm nhận bằng năm giác quan, trí nhớ và óc quan sát tuyệt vời của Chitanda và đúng trong trường hợp nhận diện này, thì cái bánh sô-cô-la này không nhỏ một chút nào.

“Ibara đã biết chưa?”

“Tớ chưa nói với cậu ấy. Thục tình là không hay… nhưng tớ vẫn muốn cố gắng hết sức tìm ra nó trước khi báo với cậu ấy.”

Nói xong Chitanda lại vỗ lên mặt bàn mấy lần nữa.

“Nó còn ở đây trước khi tớ đi tìm Fukube-san. Thoe như đồng hồ của tớ thì là bốn giờ bốn mươi lăm phút. Khi về lại phòng chỉ mới qua năm giờ. Giá mà tớ không để cửa mở toang trong mười lăm phút đó thì…”

Đoạn phía sau gần như không thể nghe nổi vì nhỏ như đang thì thầm với chính mình. Chitanda là một cô gái chất phác từ trong gốc, nên cú sốc này có lẽ là quá lớn.

Nghe xong Satoshi liền lên tiếng.

“Chitanda-san này, cậu không phải là giám sát viên cho sô-cô-la của Mayaka, nên đừng tự tách mình như vậy.”

“Nhưng tớ làm vậy thì cũng gây mất mát cho cậu mà…”

“Và đó là lý do nó càng không phải lỗi của cậu đúng không? Nếu cần ai ra chịu tội thì phải lôi cái thằng trễ nải là tớ này.”

Bất ngờ thật. Tôi không nghĩ Satoshi lại tỏ ra cảm thông với người khác như vậy xét trên phương diện một vài mặt của hắn cực kì lạnh lùng. Mặt khác, với một người “máu ấm” và không phải vô cảm như tôi thì tôi nhận định những lời lẽ vừa rồi khó mà làm nên cơm cháo gì cho Chitanda.

Tôi xem xét căn phòng. Chẳng có gì bất thường trong căn phòng Địa Chất bình thường này cả. Bục giảng, bảng đen, bàn và ghế. Hoàn toàn không có gì kì lạ.

Tuy nhiên lại có nhiều hơn bốn mươi cái bàn. Tôi gõ lên mặt cái bàn gần nhất mà nói:

“Chắc chắn không có trong đây đúng không? Xem trong ngăn bàn chưa?”

“Không, hoàn toàn không có, tớ đã tìm cùng với Chitanda-san rồi. Chắc chắn.”

Ờ, cũng không hy vọng gì…

Mà khoan

“Vậy Chitanda không phải người duy nhất nhận ra cái bánh sô-cô-la không còn trong phòng à?”

Chitanda đáp:

“Đúng vậy, tớ nhìn thấy Satoshi trên đường trở về phòng nên đã đi cùng.”

Tớ gặp Chitanda-san ở dưới cầu thang tầng ba ấy.”

Hiểu rồi. Cầu thang à, vậy…

… Một cái gì đó dường như vừa nhập vào tôi. Quay cái thân người được bao bởi một lớp áo khoác dày, dù chẳng hề ưa việc đi vòng vòng nhưng vì đích đến không xa đây lắm nên tôi đành di chuyển. Chitanda ngay lập tức hỏi:

“Cậu định đi đâu vậy?”

“Cái cậu gián điệp ấy đã ở đây bao lâu thế?”

Tôi hỏi đi vừa bước ra khỏi phòng. Satoshi và Chitanda liền theo sau.

“Ý cậu ‘gián điệp’ là sao?”

“Ưm, là cái cậu tóc quăn treo áp phích ấy.”

“…A, là thành viên CLB Thủ Công ấy à.”

Dừng lại một chút, nhỏ tiếp tục:

“Khi tớ đi tìm Fukube-san thì cậu ấy đã có mặt ở đó rồi.”

“Tiện quá nhỉ.”

Tôi biết rằng Satoshi đã hiểu dụng ý câu nói đó, nhưng Chitanda thì nhiều lúc lại chậm hiểu như lúc này. Để làm rõ tôi bèn thêm vào luôn:

“Nếu đã ở lâu đến thế thì hẳn là cậu ta phải nhớ những người đi qua cầu thang đúng không? Vì cầu thang bên kia vừa mới sơn nên chỉ có cái bên này đi được.”

“A… đúng rồi!”

Chất giọng rầu rĩ của Chitanda đột nhiên nổ tung thành một tia nắng đầy sức sống, nhưng Satoshi thì không được như thế.

“Có khả năng chính cậu ta là kẻ trộm không?”

“Không.”

“Hả?”

“Sau khi lấy đồ xong thể loại trộm gì lại lân la ở đây để treo áp phích hả?”

Chúng tôi đi tới góc hành lang nơi có nhà vệ sinh nữ và xuống cầu thang. Trước tấm bảng thông báo cậu chàng bên CLB Thủ Công vẫn cần mẫn làm việc với con dao. Nhận ra chúng tôi, cậu ta đưa ra thành phẩm của mình và hỏi:

“Lần này thì sao?”

Chitanda nhìn vào cái áp phích đã bị cắt xén một cách thậm tệ.

“Một hình bình hành thật sự không cân đối.”

“…”

“Dẹp vụ đó qua một bên đi, có một thứ tôi cần hỏi cậu. Cậu có nhớ từ lúc bát đầu treo cái áp phích này đã có bao nhiêu người đi qua đây không?”

Cậu ta có lẽ bị bối rối bởi cái trừng mắt quá tập trung của Chitanda mà chuyển ánh nhìn sang hai người tụi tôi đứng đằng sau.

“Có chuyện gì à?”

Trong khi tôi chưa biết phải trả lời thế nào thì Satohsi đã lên tiếng:

“Chút rắc rối ấy mà, bất cứ ai đi ngang qua đây đều thuộc diện tình nghi.”

“Ồ, vậy à.”

Lẽ ra phải không hiểu rõ tình hình thế nào, nhưng cậu ta lại trả lời với thái độ bất cần.

“Nhớ chứ.”

“L-là bao nhiêu vậy?”

“Ba.”

Ba… À, ra là vậy.

“Là những ai vậy?”

Ôi, Chitanda thật sự có lúc quá chậm hiểu thật. tôi vỗ lên vai nhỏ và nhỏ quay lại. Chỉ vào nhỏ cùng chúng tôi, tôi nói:

“Hai tụi này và cậu nữa là ba.”

Nhỏ quay mặt về cậu thành viên CLB Thủ Công để xác nhận, và nhận được một cái gật.

“Thật như vậy sao?”

Chitanda cố hỏi thêm và cậu chàng cũng đáp lại:

“Tớ rất giỏi nhớ mặt người đấy, và dán một cái áp phích không làm tớ tập trung tới mức không để ý những gì xung quanh đâu.”

Chitanda quay mặt lại và hướng về phía tôi.

“Vậy thế có nghĩa là…”

Nhìn nhanh qua Satoshi một phát, tôi nói:

“Chính xác là nghĩa như thế. Người đã trộm cái bánh sô-cô-la đã và đang ở tầng bốn… Satoshi.”

“Hửm, gì vậy?”

“Những CLB nào có phòng họp ở tầng bốn?”

Satoshi hãnh diện ưỡn ngực lên.

“Cậu cuối cùng cũng chịu truy cập vào cơ sở dữ liệu rồi à? Tuyệt đấy. Để xem nào: Có CLB Cổ Điển, CLB Âm Nhạc, CLB Acapella, và Thiên văn, Tiên tri và còn… ờ, chỉ có thế thôi.”

Hắn tiếp tục:

“Trông cậu thư thả nhỉ. Bất thường ghê.”

Thế đấy.

Tôi muốn hét vào mặt hắn rằng “Ta đang làm vì hạnh phúc của mi đó!” nhưng xét thấy phí hoài năng lượng quá nên thôi. Và Chitanda thì cách đó có mấy bước chân nên càng không nói vậy được.

“Vậy thì chúng ta có cơ hội tìm ra rồi… Nhưng, ai lại làm thế nhỉ…”

Có hy vọng chất chứa trong câu nói đó không nhỉ? Mà thôi, dù sao đó cũng là nỗi băn khoăn cơ bản. Tuy nhiên, trong cái tình hình này thì…

“Tạm thời để dành câu hỏi của cậu sau đi. Đi kiểm tra những căn phòng còn lại đã, có thể sẽ kiếm được gì đó.”

“Đúng vậy.”

Chitanda cúi đầu lịch sự, cảm ơn cậu chàng CLB Thủ Công trước khi đi lên cầu thang.

Nếu đã thu hẹp được như vậy thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Tôi nghe nói CLB Âm Nhạc đã đi mượn một thính phòng để chuẩn bị cho buổi diễn s81p tới. CLB Acapella thì gần đây đã chiếm dụng một khoảnh đất trước vườn hoa để luyện tập nên thường sẽ tìm thấy họ ở đó. Mà chính vì là CLB Acapella nên hẳn là sẽ càng ít người của họ trên đây vì chẳng có ai hát được với cái lưỡi tê cứng vì lạnh. CLB Tiên tri cũng vậy, khỏi nói. Như vậy những CLB còn lại trên tầng bốn chỉ còn lại CLB Cổ Điển và CLB Thiên Văn. Chitanda chau mày.

“Là thành viên của CLB Thiên văn ư…”

“Cứ phải đi xem mới biết được.”

Vừa nói chúng tôi vừa tiếp cận căn phòng thứ năm dọc theo hành lang, phòng họp của CLB Thiên văn. Trên đường Satoshi lầm bầm:

“CLB Thiên văn à… vậy là dám có bà chị đó lắm.”

“Có ai trong đó cậu quen à.”

Chitanda hỏi.

“Dù sao tớ cũng biết một mớ dị nhân trong trường mà. Chị Sawakiguchi ở trỏng.”

“Ồ, ra là vậy. Thế thì dễ nói chuyện hơn… nhỉ?”

Thật trớ trêu. Sawakiguchi Misaki - tôi rất nhớ cái tên ấy. Chị ấy đã tham gia vụ “Nữ hoàng” đầu mùa hè năm trước. Sau đó, tại Lễ hội văn hóa đội của chị là đối thủ của CLB Cổ Điển và đã tự thất bại. Chắc bà này chính là người bày đầu cái tối kiến luộc chuối trong nước dùng dashi đây.

Căn phòng thứ năm tọa lạc giữa phòng trù bị Địa Chất và một phòng học khác. Nếu một ai bên đó nổi hứng đi lấy trộm sô-cô-la thì chỉ mất hai mươi giây là cùng.

Đứng trước cửa phòng chúng tôi có thể nghe thấy những tràng cười từ bên trong. Nhìn nhau, Chitanda gật đầu một cái rồi gõ cửa.

“Hửm? Có đây!”

Câu trả lời quen thuộc một cách đáng lo ngại.

Chitanda đẩy cửa sang một bên.

Không khí ấm trào ra từ căn phòng. Thay đổi nhiệt độ lò sưởi của trường là vi phạm nội quy nhưng rõ là không phải ai cũng quan tâm điều đó. Giả mà có ai bị cận ở đây thì mắt kiếng người đó sẽ bị mù sương ngay lập tức.

Trong phòng có một, hai… năm người cả thảy ngồi thành một vòng tròn. Vài cái bàn được xếp vào nhau và phía trên là những tờ giấy. Cũng có một viên xí ngầu mười mặt có lẽ dùng để chơi trò gì đó. Tỉ lệ nam/nữ là ba so với hai. Trong cái ấm của căn phòng tất cả cậu con trai đều mặc đồng phục và chỉ một bạn nữ mặc đồng phục thủy thủ.

Cô gái không mặc đồ thủy thủ, đồng thời là người nói to nhất chính là bà chị Satoshi đề cập đến – Sawakiguchi. Kiểu tóc búi Trung Hoa không khác gì so với lần chạm mặt trước dù lần này hai cái búi đã được bọc trong một lớp vải đen đầy thời trang. Chỉ có cái quần jean tồi tàn là hoàn toàn không đổi.

Vừa chạm mặt nhau, Chitanda cúi chào một góc mười lăm độ và mỉm cười.

“Xin chào chị Sawakiguchi. Xin hãy trả lại em cái bánh sô-cô-la ạ.”

Tôi tự hỏi có lên che miệng hay gõ vào đầu nhỏ một cái không. May là chị ấy có vẻ không hiểu lời mở đầu hết sức đặc biệt đó.

“Sô-cô-la nào? À, em là… Chitanda phải không?”

“Vâng. Chtanda Eru.”

“Em cần gì à?”

Trước khi Chitanda kịp nói thêm lời bồng bột nào nữa Satoshi đã khôn khéo chen vào.

“Đây là vụ khẩn cấp. Tụi em mong là có thể nhờ chị giúp đỡ với tư cách là người tiền bối.”

Nghe như đấm vào tai, nhưng chị Sawakiguchi bấy giờ đã hệt như một đứa bé vừa được cho kẹo. Đều là dị nhân có khác, giao tiếp dễ thật.

“Được thôi, tốn nhiêu lâu?”

“Ba phút là hơn cả đủ rồi ạ.”

Khi họ đang trò chuyện tôi tranh thủ đảo mắt nhìn qua căn phòng. Xung quanh chổ ngồi của nhóm đang ngồi chơi là sách và áo khoác. Còn nhiều thứ linh tinh khác nhưng có chính xác năm cái áo. Có một cái cặp đựng-mọi-thứ[11] mà nếu tôi nhớ không lầm thì nó thuộc về chị Sawakiguchi. Những thành viên còn lại của CLB Thiên văn nhìn chúng tôi một cách khó chịu có lẽ vì tội phá ngang cuộc vui của họ. Một tên con trai trông hằn học ra mặt.

Sawakiguchi khẽ gật đầu, rồi lên tiếng thông báo:

“Chị có việc ra ngoài chút xíu. Trước khi chị về ai tăng độ khó lên mức ba sẽ phải trả gấp năm nhé.”

Nói trong tư thế đứng trên một cái ghế, chị liền nhận được một tràng phản đối từ các thành viên khác.

“Gấp năm á?”

“Tối đa là ba thôi, còn gì để cược nữa đâu chị?”

Bà chị ấy liền phản pháo:

“Nhóc còn chưa cám ơn chị khi đã cho nạp lại nguyên liệu ở ngay lúc đó đấy nhá, ăn gian coi chừng chị đấp-bồ hình phạt đó.”

Nói xong chị vẫy tay rồi đi ra. Chitanda lại cúi đầu lần nữa.

“Tụi em xin lỗi vì đã lam phiền… nhưng chị với mọi người đang làm gì vậy ạ?”

Câu hỏi được đáp ngay.

“À, SF.”

“Science Fiction?”

Tôi làm bộ như không tỏ ra quan tâm, và Satoshi cũng nói:

“Hay là Space Fantasy?”

“Người ta gọi là Star Fighter. Mà sao cũng được.”

Chị lướt một cái qua tôi và kết thúc ở điểm nào đó trên đỉnh đầu, rồi khoanh tay lại chị nói:

“Cái áo khoác hơi bị hợp thời đó.”

Satoshi lập tức nhảy vào cùng bước sóng.

“Đúng đó, chị Sawakiguchi quả là có mắt thời trang mà. Mặc dù thực tế đây là cái áo khoác duy nhất Houtarou có nhưng dùng cái này cậu ta có thể giấu cả một khẩu súng máy Thompson vào đúng không. Nghe kinh khủng chị nhỉ?”

Nếu có cái đó trong áo thật tôi sẽ nã không ngừng nghỉ vào đầu cậu.

Trong khi chị Sawakiguchi còn mải mê nhìn cái áo của tôi Chitanda đã nhỏ nhẹ bắt chuyện:

“Ưm, chị à…”

“Ờ, đúng đúng. Sao? Vụ gì?”

“Vâng.”

Chitanda gật đầu, nhỏ quay lại nhìn tôi một lúc.

Hiểu vấn đề. Có lẽ Chitanda giờ đây với nhỏ của mười tháng trước chẳng thay đổi là mấy. Vòng vo không phải là thói quen của nhỏ, nhưng chính cách tiếp cận bằng lời nói thật lòng lại làm nhỏ thành công, tuy nhiên lần này chúng tôi đang phải đối đầu với một tên trộm rất có thể nằm trong căn phòng cách vài bước chân. Đó không phải là vấn đề có thể đánh thẳng mặt. Nhận ra mong muốn của Chitanda, tôi bước lên một bước.

“Chào chị Sawakiguchi.”

“Và em là… phải rồi, Thám tử Oreki.”

Vừa bị nhận một cái biệt danh không phù hợp nhưng tôi đánh giá cao sự hài hước của chị. Trỏ tay vào phòng Địa Chất tôi tiếp tục:

“Tình hình là, một cái bánh sô-cô-la vừa bị trộm từ nơi đó ạ.”

Chị Sawakiguchi liếc qua một cái, nhưng bắt đầu tỏ ra cảnh giác.

“Và… tụi em đang tìm một người có thể đã nhìn thấy tên trộm. Chị có để ý ai đi ngang qua đây torng khoảng từ bốn giờ bốn mươi lăm tới năm giờ không ạ?”

Cá nhân tôi không hy vọng lắm cái trò thay đổi thành “người có thể nhìn thấy” sẽ giúp chúng tôi chỉ ra đích thị là ai. Cười như vừa nghe được một chuyện tiếu lâm, chị thì thầm:

“Ăn trộm sô-cô-la Valentine à? Nghe như một tên trộm vì tình ấy nhỉ, phải là một tên rất phức tạp đây.”

Phức tạp theo cách nào nhỉ? Giá như tôi có thể cho chị ta xem biểu cảm của Chitanda mới nãy.

Nói xong chị ngoảnh cổ lại.

“Từ bốn giờ bốn lăm tới năm giờ à? Xin lỗi nhé, nhưng lúc đó tụi chị đang rất tập trung vào màn chơi nên chả để ý cái gì xung quanh đâu. Có ba người rời khỏi ghế là Nakayama, Yoshiwara và Oda và chị là người yêu cầu ba bé ấy làm vậy.”

Vậy là ba trong năm người. Tôi có thể nhận thấy thần sắc của Chitanda sắp u ám trở lại.

Nhưng tôi quyết định hỏi thêm một câu để thu hẹp đối tượng lần nữa.

“Có ai thu dọn đồ rồi về luôn không ạ?”

“Sao thế? Không có ai cả.”

“À, và Oda là bạn nữ ngồi đằng kia phải không ạ?”

“Bé đó là Nakayama.”

Chuỗi câu hỏi dường như đã bắt đầu có tác dụng tiêu cực lên chị Sawakiguchi. Trong bầu không khí vừa yên ắng vừa lạnh lẽo chị chống một tay lên hông mà nheo mắt nhìn tôi.

“Để chị nói rõ nhé: không ai ở đây lấy sô-cô-la của các em hết. Em muốn nghĩ chị nói thật hay không thì tùy ngài Thám tử ạ, nhưng thực sự là chị đang khó chịu đấy.”

Tuyên bố xong, chị liền mở toang cánh cửa phòng phía sau và quay lại hỏi:

“Ê mấy đứa, có ai nhìn thấy cái gì giống như sô-cô-la không?”

Tất cả thành viên nam của CLB Thiên văn đều bật cười.

“Tiền bối à, sao chị lại xát muối vào trái tim bọn em thế này.”

“Ước gì em có thể nói có.”

Chị Sawakiguchi chỉ lần lượt chỉ vào những người lên tiếng như muốn chắc chắn rằng chúng tôi đã nghe rõ.

“Đây là những gì mấy đứa muốn nghe phải không? Vậy nghe đã chưa?”

Bà chị này không thân thiện như tôi tưởng cho lắm. Giờ mà còn cố níu kéo thì chỉ khiến mọi sự trở nên tệ đi mà thôi. Phương châm sống của tôi ngăn cản mọi hoạt động có thể gây hao phí năng lượng nhưng mà… Ôi, chỉ là nói thôi cũng rắc rối quá!

Điều tối thiểu tôi có thể làm lúc này là bày tỏ lòng biết ơn mà cúi đầu chào chị.

“Cám ơn chị đã bỏ thời gian ở đây. Em xin lỗi vì những lời lẽ thô lỗ vừa rồi.”

“Ôi, kệ đi.”

Chị Sawakiguchi dứt lời ở đây, và không quay người lại chị lùi về đằng sau mà đóng cửa lại. Ngay lập tức chúng tôi có thể nghe tiếng cười của mọi người khi có tuyên bố tiếp tục trò chơi.

Chitanda nhìn cánh cửa đóng sầm lại trước mặt mà tỏ ra hết sức buồn rầu.

“Oreki-san… Oreki-san, chị ấy giận lắm phải không?”

“Chắc chắn là giận rồi.”

“Nhưng… tớ vẫn phải tìm cho ra bánh sô-cô-la của Mayaka-san!”

Tôi quay lại. Chẳng lạ gì khi gương mặt của Satoshi cũng trở nên u ám. Nụ cười thường trực đã đi nghỉ mát từ lúc nào mà để lại trên đó một cái nhếch mép giả tạo.

“Houtarou…”

Có gì muốn nói à?

Tôi từ từ trở về phòng Địa Chất với không mảy may một chút quan tâm. Trời đã bắt đầu tối, đã đến lúc đặt dấu chấm hết cho vụ án này rồi.

CHƯƠNG 5 Edit

Vì nằm ở trong góc nên trên một trong ba bức tường của phòng Địa Chất có cửa sổ. Theo phản xạ tôi cúi đầu xuống để né luồng gió lạnh như muốn đè sát những con người nơi đây xuống đất.

“Lạnh quá.”

Vô tình những lời lẽ đó bật ra.

“Vậy sao, tớ thì cảm thấy bình thường.”

“Có mỗi cậu là mặc áo khoác thôi, mà kẻ ngốc cũng sợ lạnh sao?”

Không, lạnh thật đấy.

Tôi nhìn ra cái thứ trắng trắng ở ngoài cửa sổ. Mưa đã tạnh và thay vào đó chuyển thành tuyết. Giáng sinh Trắng và một cụm từ thông dụng, như vậy có thể gọi đây là Valentine Trắng không nhỉ? Nghe cứ như nhãn hiệu một loại vang ấy.

Tôi ngồi lên cái bàn gần đó, đứng trước mặt là Chitanda, nhỏ nói với âm điệu gần như kiệt quệ.

“Oreki-san, làm sao bây giờ?... Tớ không muốn nghĩ rằng tên trộm là người bên CLB Thiên văn, nhưng…”

Không biết phải trả lời ra sao, tôi bèn trả lại nhỏ bằng một câu hỏi khác:

“Ngoại trừ hai cái cầu thang thì còn lối nào dẫn lên tầng bốn không?”

Cũng chọn một cái bàn làm chỗ ngồi, Satoshi đặt cái túi dây xuống cạnh và lắc đầu.

“Có vẻ chẳng có lối nào khác. Dùng cầu thang thoát hiểm để làm đường lui cũng là một cách nhưng dùng nó để làm đường vào thì không dễ đâu. Rồi cũng không có dấu vết đặc biệt nào nữa. Với những bậc cầu thang mới sơn thì ai dại dột đi qua đó chắc chắn sẽ để lại dấu chân. Cũng có cầu thang dẫn lên sân thượng nhưng nó luôn bị khóa, nếu không có sự cho phép của giáo viên thì không học sinh nào được lên trên đó cả.”

Nếu đã như vậy thì lối thoát duy nhất lại nằm ở cái cầu thang không xài được. Dĩ nhiên nếu thủ phạm có một chiếc trực thăng và đu dây thừng xuống thì cũng là một lối, nhưng phải để một điệp viên chuyên nghiệp làm điều này thì hẳn là trong bánh sô-cô-la Mayaka phải chứa nguyên liệu bí mật nào đó… Khoan đã. Chitanda từng nói rằng Mayaka đã dùng loại sô-cô-la của một hãng bên Bỉ thì phải – trụ sở của liên minh Châu Âu EU. Liệu rằng kẻ xấu có trộn thứ gì như là chip siêu nhỏ chứa thông tin có thể làm khuynh đảo nền kinh tế hay chính trị toàn châu Âu trong sô-cô-la của nhỏ không ta?

“Oreki-san?”

“Không, không có gì.”

Vớ vẩn, điếc hay sao mà không nghe tiếng trực thăng?

Còn khả năng nào cho cái bánh sô-cô-la không nhỉ? Nhìn bông tuyết rơi xuống một ý nghĩ thoáng qua đầu tôi.

“Khi tìm hai cậu có nhìn xuống dưới không?”

“Xuống dưới?”

Dùng ngón tay vẽ một nửa đường tròn, tôi giải thích:

“Nếu kẻ trộm quẳng bánh sô-cô-la từ cửa sổ thì nó sẽ rơi xuống đất đúng không?”

Chitanda lắc đầu.

“Vậy thì tớ đã nhìn thấy rồi.”

Nhỏ cũng cẩn thận đấy chứ, còn cái này thì sao.

“Thế đã kiểm tra nhà vệ sinh nữ chưa?”

Satoshi và Chitanda cùng phản ứng một cách bất ngờ.

“Sao?”

“Ý cậu là sao?”

“Rõ ràng hai nơi duy nhất trên tầng bốn mà từ đó có thể đột nhập vào phòng Địa chất chỉ có cái phòng hồi nãy và nhà vệ sinh nữ. Hiện tại chúng ta không rõ là bánh sô-cô-la có còn ở trong đây hay không thì có khả năng thủ phạm đã giấu nó trong nhà vệ sinh lắm chứ.”

Không đợi tôi dứt lời. Mép váy của Chitanda hẩy lên một cái khi nhỏ xoay người hướng ra cửa. Nhận ra tôi không có động tĩnh, nhỏ liền hối thúc:

“Tớ đã không nghĩ tới khả năng đó. Chúng ta đi nào!”

“Đi nào” à, dễ thương quá nhỉ?

“Xin lỗi nhưng cậu phải đi một mình thôi.”

“Oreki-san, bây giờ càng nhiều người thì càng t…”

“Nếu là nhà vệ sinh nam thì cậu có chạy ù vào trong đó không?”

Nhận ra tình cảnh, Chitanda chỉ “A” một tiếng rồi đỏ mặt. Nhỏ cúi đầu cháo hai lần rồi phóng ra khỏi phòng. Tầng bốn ở dãy Chuyên biệt chỉ có nhà vệ sinh nữ, còn của nam thì ở tầng ba.

Satoshi tiễn Chitanda bằng một cái cười. Đung đưa hai cẳng chân, hắn hỏi:

“Cậu có thực sự nghĩ nó được giấu trong nhà vệ sinh không?”

Tôi cũng không ngần ngại trả lời:

“Không. Khả năng nó ở trong đó thậm chí còn chưa tới một phần mười ngàn.”

“Một phần mười ngàn, tức là không phẩy không không không một á? Thấp đến thế sao?”

“Satoshi!”

Hắn buông một cái thở dài.

“Chỉ cần có khả năng thì vẫn nên hy vọng. Cậu có thể im miệng trong một lúc không?”

“…Được rồi.”

Hắn thực sự đã im miệng. Nụ cười đã không còn. Mất tầm ba phút để Chitanda quay trở lại căn phòng Địa Chất im lặng như tờ. Bờ vai nhỏ rũ xuống.

“Không có trong đó…”

Tôi gật đầu và nói:

“Vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất.”

“Sao?” Chitanda ngay lập tức ngẩng mặt lên.

Đành phải kết thúc bằng cách này thôi.

Cánh cửa phòng Địa Chất trượt sang một bên và một người bước vào. Mặc một tấm áo khoác màu be bên ngoài đồng phục thủy thủ, cùng một chiếc khăn len quấn cổ là Ibara Mayaka. Bên má trái của nhỏ có một miếng băng cá nhân để che đi cái mụn hậu quả từ việc nếm sô-cô-la. Nhìn chúng tôi, Ibara tỏ ra khó hiểu.

“Sao mọi người lại cùng ở đây vậy?”

“Mayaka-san…”

Tôi có thể nghe âm thanh run rẩy của Chitanda nhưng Ibara thì lại không thế. Nhỏ gỡ mũ ra và bình thản nói:

“À rồi, sô-cô-la năm nay thế nào?”

Tại sao phải đến vào lúc này cơ chứ? Mà, dù sao nhân vật chính ngày hôm nay là Ibara nên nhỏ phải trở lại đây thôi.

Tôi nhìn qua Satoshi. Hắn bấy giờ đã đối diện Ibara bằng một khuôn mặt vô cảm, dường như không định nói lời nào. Đã tới nước này có lẽ tôi phải lên tiếng thôi. Có lẽ nhận thấy điều đó Chitanda lập tức giơ một tay lên và nhìn tôi.

Nhỏ muốn tự nói ra. Không còn cách nào khác tôi đành im lặng.

Chitanda nhìn thẳng vào Mayaka và nói:

“Mayaka-san, tớ xin lỗi.”

Lần này tôi không còn thấy sự run sợ trong lời nói của nhỏ. Có lẽ nhỏ đã chuẩn bị tinh thần rồi. Trong khi đó Ibara lại tỏ ra khó hiểu.

“Vì cái gì thế? Sao trông cậu nghiêm trọng đến vậy?”

“Thực ra là…”

Dù vậy, tôi biết rằng nhỏ không thể không do dự.

“Tớ lỡ quên không khóa cửa phòng. Cái bánh sô-cô-la đã bị trộm mất rồi, Mayaka-san… tớ xin lỗi.”

Lời nói ra, từng câu từng chữ đều rất từ tốn. Lời xin lỗi thật chững chạc dù hai mắt Chitanda đã đỏ hoe. Còn phía bên kia, sau khi nhận được lời thú tội Mayaka lại tỏ thái độ khác hẳn với những gì tôi chờ đợi.

Với chỉ vài từ, nhỏ lẩm bẩm:

“Ừm, hiểu rồi.”

Và sau một khoảng lặng, nhỏ cười. Cái cười như chất chứa biết bao cay đắng và hỗn loạn.

“Nó bị trộm mất rồi à?”

Biểu cảm đó, lời nói đó…

Tôi không ngờ Ibara lại chọn cách phản ứng này. Biết cô nàng từ rất lâu tôi đã sẵn sàng nhận những lời chửi bới thậm tệ từ sự tức giận nhỏ chẳng thèm giấu. Nhỏ đã phải làm thế. Tôi biết rằng dù mình có ít quan tâm đến tình yêu đi chăng nữa thì, nếu là Ibara, tôi sẽ không thể cho qua chuyện này. Thế mà con người tên Ibara trước mặt tôi đang rất bình thản. Ở cực trái ngược kia, cảm xúc của Chitanda như chỉ chực nổ tung.

“Mayaka-san, tớ…”

Ibara nhìn thẳng vào Chitanda mà lắc đầu.

“Đừng làm cái mặt thế Chi-chan à. Tại sao phải lo về việc khóa cửa nhỉ? Tớ chỉ là không hiểu nổi ai trên đời lại đi trộm một thứ như sô-cô-la Valentine của người khác.”

“Nhưng!”

“Dù là ai có lỗi đi nữa thì người ấy không phải là cậu Chi-chan nhé. Một chút cũng không…tớ mới là người có lỗi đấy chứ. Cậu đã cố gắng giúp vậy mà tớ lại làm uổng phí hết.”

Nói xong Ibara đội lại chiếc mũ mới vừa đặt xuống bàn không lâu. Rời mắt khỏi Chitanda, nhỏ thở dài một cái rồi nói lí nhí:

“Ừm, nhưng đúng là đau thật mà. Có lẽ hôm nay vậy là xong rồi, tớ về nhà đây. Chi-chan à, xin cậu đừng nghĩ nhiều về chuyện này nhé, được không?”

Rồi, nhỏ xoay gót lại mà đi ra khỏi phòng Địa Chất một cách rất nhẩn nhơ. Không ai trong chú tôi có thể gọi lại nhỏ lấy một tiếng.

Chitanda, Satoshi, và tôi. Chẳng nghi ngờ gì trong việc chúng tôi không thể sẻ chia suy nghĩ của mình khi trông nhỏ từ từ xa dần.

Sau khi Ibara đã đi khuất, có lẽ là đang xuống cầu thang, Chitanda bắt đầu chuyển động. Đọc được suy nghĩ của nhò tôi liền đứng dậy mà bước tới chặn đường đi. Nhỏ vẫn cứ bước tới và chỉ dừng lại khi đầu mũi khẽ chạm vào tôi.

“… Xin cậu hãy tránh ra.”

“Tính làm gì vậy hả?”

Chúng tôi đang đứng rất gần nhau. Tôi lùi một bước về sau trong khi hỏi nhưng Chitanda cũng lập tức tiến lên.

“Dù có phải lục tung cả trường lên tớ cũng phải tìm thấy chiếc bánh sô-cô-la của Mayaka-san. Nếu không ngày mai tớ sẽ không còn mặt mũi nào nhìn cậu ấy nữa!”

“Mọi người đều đã nói đó không phải lỗi của cậu. Có ở đây một luật sư đi nữa thì ông ta cũng sẽ bảo đó là một sự xui rủi quá sức tưởng tượng.”

“Tớ không biết cái gì về luật cả và tớ không thể tha thứ cho mình được! Hôm nay lẽ ra phải là một ngày hạnh phúc của Mayaka-san nhưng vì tớ đã thành ra thế này. Rốt cuộc tớ cũng chẳng làm được gì cho cậu ấy hết!”

Nhỏ cố gắng lách qua và theo phản xạ tôi vươn tay ra. Bàn tay tôi nắm lấy cổ tay phải của Chitanda.

Tay nhỏ thật ấm.

Dù chỉ nắm hờ nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ràng sự chuyển động của từng sợi gân tay. Chitanda đang dồn mọi sức mạnh của mình vào nắm tay. Tôi nên thả nhỏ ra, hay không nên thả ra đây? Trong khi cơ thể còn do dự lời nói đã kịp ra tay trước.

“Tớ không thể nói rằng mình hiểu tâm trạng của cậu. Tớ không có cảm xúc mạnh mẽ như cậu. Nhưng, hãy để cho tớ. Tớ tuyệt đối sẽ giao cái bánh sô-cô-la của Ibara cho Satoshi trong ngày hôm nay.”

Ngày mà thằng con trai Oreki Houtarou tiết-kiệm-năng-lượng nói với người ta rằng “Để đó cho tớ” đã đến.

Đôi đồng tử to tròn của Chitanda nở ra. Nhưng nhỏ vẫn chưa chịu giảm sự tập trung sức của mình vào nắm tay.

“Tớ rất vui vì cậu đã bắt mình nói như vậy. Nhưng, dù có thế, tớ vẫn muốn cùng đi và tìm ra với cậu.”

Tôi lắc đầu.

“Không, tớ đang có vài thứ trong đầu, nhưng sẽ chẳng làm nên cơm cháo gì nếu cậu có mặt ở đây.”

Một khoảng lặng diễn ra, rồi Chitanda nhẹ nhàng hỏi:

“Cậu đã biết là ai phải không?”

Tôi thả tay của nhỏ ra, nhìn nhỏ xoa xoa cổ tay tôi mới nhận ra nãy giờ mình đã nắm rất chặt.

Nếu sự đã tới vực thẳm mất rồi thì đành để cho nó rớt luôn vậy. Tôi chầm chậm gật đầu.

“Là ai?”

“Chỉ có một người có khả năng lấy trộm cái bánh sô-cô-la mà thôi. Người đó là…”

Tôi thở dài một cái.

“Nakayama bên CLB Thiên Văn.”

Một âm thanh đột nhiên vang lên khi cái bàn bị đẩy đi. Đôi chân của Satoshi gần như đã đứng thẳng. Bây giờ chẳng có lý do gì để để ý tới hắn cả.

“Theo lời khai từ anh bạn bên CLB Thủ công ta biết được rằng ba chúng ta là những người duy nhất lên từ tầng ba. Sau đó lời khai của chị Sawakiguchi đã chỉ ra ba người trong CLB Thiên văn có khả năng trộm cái bánh nhất.”

“Oda-san, Nakayama-san và Yoshiwara-san phải không?”

“Một trong số họ đã đi qua phòng Địa Chất và lấy trộm cái bánh, nhưng nếu đặt mình vào vị trí người đó thì cậu sẽ xử trí thế nào? Kích cỡ cái bánh sô-cô-la của Ibara hẳn là khá lớn.”

Chitanda gật đầu, lại dang hai tay ra một khoảng gần bằng cái hông của mình để định kích thước.

“Lớn cỡ này này.”

“Không cách nào hắn có thể giấu một thứ lớn cỡ đó trong nhà vệ sinh hoặc bằng cách ném qua cửa sổ được, như vậy hắn sẽ phải mang nó về phòng họp CLB. Tuy nhiên chị Sawakiguchi đã bảo rằng không ai trở về mà cầm theo sô-cô-la cả. Tất cả thành viên khác đều đồng thuận. Xét trường hợp cả CLB Thiên văn đoàn kết để che dấu nhau thì đó là chuyện khác, chưa nói rằng điều đó là rất kì quặc.”

Tôi chỉ vào Satoshi và mình mà tiếp tục:

“Với đồng phục này thì không một thằng con trai nào có thể dấu cái bánh sô-cô-la ngoại cỡ ấy vào người được. Nếu là thủ phạm và cái bánh được gói kĩ càng thì tớ sẽ có thể bỏ nó gọn gàng vào túi hông của áo khoác. Nhưng những người ở CLB Thiên văn đã rời phòng mà không mang theo cái gì, nói cách khác là không có thời gian để chuẩn bị túi xách hay áo khoác túi rộng nào cả. Túi áo quần không đủ to, và cố nhét vào bụng sẽ chỉ tổ làm cho khối sô-cô-la to lớn ấy càng gây chú ý và hơn hết là di chuyển sẽ không tự nhiên.

Rồi tôi chỉ vào Chitanda.

“Tuy nhiên với đồng phục thủy thủ thì có thể. Bằng cách dán vào bắp đùi chiếc bánh sô-cô-la có thể được giấu dười lớp váy… Tớ không biết Nakayama và CLB Thiên văn nghĩ gì khi họ trộm sô-cô-la của Mayaka. Có lẽ họ có mối hiềm khích gì với chúng ta mà tớ không rõ, hoặc chỉ là vấn đề giữa con gái với nhau. Nhưng dẹp mấy cái đó qua một bên người duy nhất có thể trộm cái bánh chỉ có thể là Nakayama. Tớ không thể nghĩ ra một khả năng nào khác.”

Dừng lại một chút, tôi tiếp tục:

“Tớ sẽ gửi nó cho Satoshi trước đêm nay. Dù tuyệt đối tự tin về điều này nhưng cậu ở đây sẽ phiền phức lắm. Nên đừng lo nhé, hãy về nhà đi.”

Chitanda nhìn vào mắt tôi.

… Sự nối kết bằng mắt giữa chúng tôi tan vỡ trong tích tắt, và tôi thấy mình thật thảm hại.

Nhưng dù vậy, Chitanda đã từ từ lấy lại nụ cười của mình.

“Không ngờ cậu có thể nói vậy đấy.”

“Thế à?”

Thực tình thì tôi cũng đã nghĩ đi nghĩ lại rồi. Chẳng hợp với mình chút nào.

“Tớ hiểu rồi. Dù không rõ ý định của cậu là gì, nếu cậu nói rằng mình làm được thì tớ sẽ tin vào điều đó.”

Mọi căng thẳng cứ như vừa trôi tuột ra khỏi cơ thể vậy. Cơ mặt của tôi cũng đã mềm trở lại.

“Vậy nhé, tớ sẽ gọi điện khi việc đâu vào đấy.”

Chitanda cúi đầu trong khi kiên định nói: “Nhờ cậu làm vậy.”

Rồi nhỏ cũng ra về, để chỉ tôi và Satoshi trong phòng.

Nhìn ra ngoài, tôi nhận ra bầu trời đã tối đen và tuyết vẫn đang rơi. Nhấc chiếc cặp lên vai, tôi nói:

“Rồi, về nhà thôi.”

Phản ứng lại những lời ấy, Satoshi rời khỏi cái bàn đang ngồi nãy giờ.

“Ừ, đi nào.”

Kì này tôi khóa cửa rất cẩn thận.

CHƯƠNG 6 Edit

Trời đen kịt. Đường về nhà được chiếu sáng bằng đèn pha lẫn đèn hậu của vài chiếc xe đi ngang qua. Màu của những bông hoa tuyết đang rơi hoàn toàn tiệp với chiếc áo khoác của tôi. Đi bên cạnh là Satoshi. Với cái túi dây trong tay và một cái cặp nặng trịch, vũ khí duy nhất để đối phó cái lạnh của hắn chỉ là một chiế áo gi-lê.

“Đánh cắp sô-cô-la Valentine của người khác bằng cách buộc vào chân à?”

Tôi lẩm bẩm những lời vừa nói ra khi nãy mà cười.

“Nghe nực cười quá phải không?”

“Tớ nghĩ đó là kết quả của một suy luận lô-gíc như-thường-lệ đấy chứ.”

Satoshi nói mà ngoáy cái túi dây một vòng. Tôi cũng chẳng thể không cười trướ lời nói của hắn.

“Không, không hề.”

“Thật sao?”

“Chẳng có đứa con gái nào ngoài Chitanda biết việc Ibara quyết định để lại cái bánh sô-cô-la ở phòng Địa Chất. Và dù biết chăng nữa thì Chitanda đã tình nguyện làm vệ sĩ canh phòng, ai mà lường trước việc cậu ấy sẽ rời phòng để đi tìm cậu chứ.”

“Nhưng đâu phải là không thể?”

“Đúng là có thể, và mọi khả năng đều chỉ là khả năng. Satoshi à, tiếp xúc với cơ thể con người sẽ làm sô-cô-la bị chảy ra, và khi đó nó sẽ tỏa ra một mùi hương đặc thù không thể giấu. Và hơn tất thảy…”

Khi vừa tới ngã tư chúng tôi thấy đèn báo hiệu cho phép người đi bộ bắt đầu đầu nhấp nháy. Vừa vội vàng chạy qua tôi vừa quay về phía Satoshi mà tiếp tục:

“Không một người bình thường nào lại nghĩ đến việc ăn trộm một thứ như là sô-cô-la Valentine cả.”

Satoshi cười đau khổ, rồi…

“Cũng chẳng ai chắc nổi việc Nakayama-san là người bình thường.”

“Một người bình thường không thể hiện nhiều bị nghi ngờ một chút cũng là điều dễ hiểu.”

Vỉa hè đã được phủ một lớp tuyết mỏng. Mỗi bước chân chúng tôi đều tạo nên thứ âm thanh cót két của da giầy ướt bị chà xuống đất. Một cơn gió mạnh bất thình lình thổi qua khiến tôi phải dùng vai đỡ đạn. Giờ tới khi gió lặng, tôi nói:

“Đầu tiên, tớ phải hoàn thành lời hứa của mình.”

Satoshi không nói tiếng nào.

“…Cho tớ mượn cái túi.”

Nở một nụ cười khô khốc, Satoshi tuân lệnh. Sau khi nhận lấy cái túi da, tôi lắc nó một cái theo chiều dọc thật mạnh. Cú lắc tạo ra mấy tiếng lạo xạo. Đó dường như là âm thanh của những mảnh gì đó cạ vào nhau.

Không làm thêm gì nữa, tôi trả lại cho hắn.

“Trước đêm nay, tớ đã tìm ra sô-cô-la của Obara để trao cho cậu. Vậy là xong việc.”

“Giỏi lắm Houtarou.”

Satoshi cười, nhưng đó chỉ là phản xạ tự nhiên. Tất cả những gì tôi thấy đằng sau chỉ là một trò bịp.

Người trộm cái bánh sô-cô-la không ai khác là Satoshi.

Khi Chitanda nói rằng bánh sô-cô-la đã bị trộm mất thì tất cả suy nghĩ trong tôi tự dưng đều hướng về việc Satoshi là thủ phạm. Giả như tôi mà không có trực giác đó thì tự hắn cũng sẽ bị chừa ra sau khi loại bỏ các khả năng còn lại gồm tôi và Chitanda vì là nạn nhân – đó là “ba người” mà anh bạn kia đã quả quyết rằng đã đi lên cầu thang.

Sau khi nói với tôi là sẽ tới phòng họp, chắc hẳn Satoshi đã giấu mình trong nhà vệ sinh nam ở tầng ba. Nhà vệ sinh nằm sát cầu thang và hắn chỉ cần chờ vì biết Chitanda tới một lúc nào đó sẽ mất kiên nhẫn mà rời khỏi tầng bốn để đi tìm.

Chắc chắn rằng Chitanda đã đi xuống cầu thang, Satoshi tiến lên tầng bốn. Đó là khi anh chàng CLB Thủ công nhìn thấy hắn lần đầu. Việc chúng tôi bị gọi lại để nhận xét về vị trí của tấm áp phích chắc cũng vì anh chàng đã từng được Satoshi cho lời khuyên.

Trong căn phòng không người, Satoshi lấy đi cái bánh sô-cô-la của Ibara. Tuy nhiên hắn lại không ngờ rằng cái bánh quá lớn. Hắn đã định nhét nó vào trong cái túi dây nhưng bất thành, phải làm thế nào đây? Cái túi nhỏ nhắn của Satoshi chỉ đủ rộng để nhét một quyển truyện nhỏ, và dù cái eo của Chitanda có nhỏ cách mấy thì nó cũng chẳng thể chứa được.

Nếu cứ cầm khơi khơi mà đi thì sẽ có khả năng bị giáp mặt với Chitanda ở cầu thang, xem như là đi tong cái trò chơi của hắn. Và nếu thế thì Satoshi sẽ làm gì?

Đèn đường đã bật sáng. Con đường chúng tôi đang đi từ từ hẹp lại mà dẫn tới một cây cầu. Cầu hẹp tới nỗi hai người không thể sánh vai nhau mà đi được. Không có gì che chắn, tôi cảm thấy từng cơn gió như thổi ngày càng mạnh.

“Cậu có thấy chút gì hối tiếc khi đập vỡ nó không?”

Giọng tôi rất nhỏ, và hắn có lẽ đã không nghe được vì gió mạnh. Hắn lặng thinh.

Satoshi đã đập nát chiếc bánh sô-cô-la.

Nếu hiểu được tấm lòng của Ibara dồn cả vào chiếc bánh hẳn là hắn sẽ cẩn thận mà chỉ đập làm đôi. Vì cách nào cũng ra cùng kết quả : cái bánh sô-cô-la hình trái tim đã có thể được nhét vừa vào chiếc túi.

Satoshi sau đó rời khỏi phòng và gặp Chitanda ở cầu thang như thể mình chuẩn bị đi lên. Có lẽ hắn đã viện cớ như “Ô, xin lỗi Chitanda-san nhé, mình vừa thoát khỏi một vấn đề rất thú vị.” rồi hai người sẽ cùng nhau đi về căn phòng nơi chiếc bánh đã không còn tồn tại.

Cái quái gì ở trong đầu hắn, khi đứng đó mà nhìn Chitanda tái xanh mặt nhỉ?

Đến giữa câu cầu, tôi dừng lại và Satoshi cũng thế.

Để đảm bào những lời của mình không bị gió cuốn đi, tôi lớn tiếng:

“Giờ thì chúng ta huề!”

“Huề?”

Satoshi trả lời với một cái cười mỉm.

“Huề theo cách nào? Cậu đang nói tới cái vụ đầu năm ấy à? Nó còn chả đáng gọi là ơn nghĩa.”

“Tớ nói về cái vụ hồi tháng tư năm trước, khi cậu bịa ra một câu chuyện để giúp tớ thoát khỏi Chitanda.”

Tốn một chút thời gian để hắn lục lại ký ức nhưng rồi cũng nhớ ra.

“À. ừ nhỉ.”

“Lúc ấy tụi mình phối hợp rất ăn ý.”

“Chuẩn không cần chỉnh. Mà cậu có trí nhớ tốt quá.”

“Tớ luôn nhớ.”

Nghiến răng, tôi tiếp tục:

“Bởi vì đó là một trò lừa đáng khinh, phải nói là ngu ngốc của tớ.”

“Đồng ý, biết là cậu thể nào cũng nói vậy.”

Chính cái sự việc hôm nay đã làm tôi tỉnh ra. Lừa dối người khác thì mình rồi cũng chỉ nhận được nỗi đau. Tôi không biết là vô tình hay hoàn cảnh bắt buộc mà, lại một lần nữa, Chitanda trở thành nạn nhân.

Tuy nhiên, Satoshi đáp lại với đầy đủ sự bất cần của hắn:

“Nhưng câu chuyện tháng tư đã có một kết thúc dễ chịu.”

Rồi tiếp tục.

“Khi một Houtarou tiết-kiệm-năng-lượng phải hành động thì không ai bị tổn thương cả… ngoại trừ chính cậu, phải không nào Houtarou?”

Tôi bắt đầu phát cáu, cùng lúc một luồng không khí lạnh tràn tới. Những bông tuyết trắng bắt đầu chao lượn trên không trung với một vũ điệu xoay tít. Chỉnh lại cái cổ áo, tôi nhìn xuống nền đất trắng mà hỏi:

“Ít nhất cậu có thể nói cho tớ vì sao không?”

“Vì sao à?”

Tôi không biết lý do, nhưng chắc chắn hắn phải có nội tình mới phải làm những gì mình đã làm. Sẽ không quá khi nói rằng tôi luôn tin tưởng hắn. Và vì lòng tin ấy mà tôi đã lợi dụng những tình thế hiện có để thuyết phục Chitanda bằng một niềm tin ảo. Nếu hắn trả lời rằng “Không có lý do nào cả” thì tôi chẳng còn lý do gì để kiềm nén nữa. Một học sinh đã bị tôi lấy ra làm vật thế. Có lẽ là còn cách tốt hơn, nhưng tôi đã không thể nghĩ ra được. Từ giờ trở đi Chitanda sẽ sống cuộc đời học sinh với một sự hiểu lầm giành cho người nữ sinh tên Nakayama ấy.

Tôi đã làm tất cả những thứ tệ hại đó vì mong rằng Satoshi có lý do của mình. Nhắc lại, bằng-không-thì…

“Nếu cậu bảo rằng chỉ làm thế vì vui…”

“… thì sao?”

“Thì tôi sẽ đập cậu. Cho cả Chitanda lẫn Ibara, bằng chính bàn tay này!”

Satoshi nhún vai và vẫn làm những điệu bộ thái quá.

“Khó mà tin được rằng cậu sẽ đập tớ.”

“Nếu không định nói với tôi thì ít nhất hãy xin lỗi Chitanda.”

“Tớ sẽ không làm vậy. Tớ chẳng bao giờ tính lôi Chitanda-san vào chuyện này.”

Satoshi nhìn lên bầu trời. Tôi có thể thấy những làm hơi tỏa ra trong từng nhịp thở của hắn.

Sau một hồi im lặng, hăn lên tiếng:

“Tớ thật sự không muốn nói, không muốn một chút nào. Nhưng chắc cũng phải nói cho cậu thôi Houtarou.”

“Tớ không biết cậu đang nghĩ gì, nhưng cậu luôn hành động trước khi suy nghĩ và để cho cảm xúc lấn át chính mình.”

“Đúng thế đấy Houtarou à. Nhưng tớ không hối tiếc đâu, thực sự…”

Satoshi hạ điểm nhìn xuống mặt đất. Dương như hắn vửa trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm để quyết định nói cho tôi, nhưng vẫn còn do dự. Những âm thanh thật yếu ớt trong gió nhưng tôi vẫn nghe được.

“Houtarou. Cậu có nghĩ tớ thuộc loại ám ảnh không?”

Tôi giành thời gian suy nghĩ rồi mới đáp:

“Có. Một tên cuồng thứ thiệt.”

“Đó là chỗ cậu sai đấy.”

Satoshi tựa lưng vào thành cầu, nơi mà những bông tuyết tự lúc nào đã đáp xuống thật nhẹ nhàng.

“Một tên cuồng chính hiệu sẽ dâng hiến mọi thứ cho điều mình muốn. Và cũng vì đó là những điều họ không bao giờ muốn thua kém người khác nên ngày qua ngày, mỗi ngày họ phải học hỏi những điều mới.”

“Và cậu thì không thế?”

“Ừ. Cậu còn nhớ vụ ‘Nữ hoàng’ không? Khi mà tớ đã nói mình không thể là ‘Số Một’ ấy?”

Tuyết rời càng dày, có cảm tưởng như màu trắng của chúng cũng nhợt nhạt dần theo.

“Nhưng nói cho chính xác Houtarou à, thì tớ đã từ bỏ việc cố gắng trở thành đồ hạng nhất. Chỉ mới đây thôi này, khi chúng ta đối đầu nhau trong cái trận chiến ấy.”

Hắn đang nói về cái trận đấu rô-bốt trong cửa hàng trò chơi điện tử mới đây, khi tôi đã thắng hai – một.

“Rồi.”

“Lúc đó cậu cũng nhận ra phải không? Tớ không còn quan tâm mình thắng hay thua nữa. Tụi mình chỉ mới hai năm trước thôi còn mê mẩn trò này lắm đúng không? Dưới góc nhìn hiện tại, tớ nhận ra thằng tớ ngày xưa thật là đồ thảm hại. Tớ sẽ không ngừng gây sự với kẻ thắng khi mình thua, hoặc tìm ra bất kỳ cái lỗi kỹ thuật nào trong trò chơi đó. Và không chỉ trò chơi thôi đâu, đã có lúc tớ săn lùng tất cả mọi quyển sách về Takeda Shingen chỉ để khiến mình trở thành người hiểu ông ấy hơn bất cứ ai, hay là lúc cố gắng đấu võ mồm với một tên cuồng xe lửa… Tớ đã từng muốn thắng bằng mọi giá.”

Satoshi tự phá ra cười như vừa ngộ ra cái gì hài hước lắm.

“Thực lòng nhé, chán lắm. Dù quả thật khó mà tưởng tượng nổi rằng việc luôn luôn chiến thắng lại trở nên chán tột cùng như thế. Tớ đã giành quá nhiều thời gian nghĩ về những thứ tớ không thể hiểu được. Ngu quá há? Làm sao là một thứ có thể thú vị khi ta không giành được nó theo một cách thú vị? Một ngày nọ, có lẽ vì đã mệt mỏi tớ từ bỏ việc bị ám ảnh bởi mọi thứ. Không, không đúng; đúng hơn là tớ đã bị ám ảnh về việc phảikhông trở nên ám ảnh. Lý do vì sao thì quên mất rồi.

Rồi sau đó ấy Houtarou à, mỗi ngày trở nên thực sự vui. Hôm nay thì vi vu xe đạp, ngày mai thì lại làm đồ thủ công. Tớ chợt nhận ra những niềm vui mình từng bỏ quên đã khiến nỗi không-ám-ảnh của tớ ngày càng trở thành một thứ rất ám ảnh. Nếu cậu, Houtarou à, một ngày nào đó thử tận hưởng cái cuộc sống màu hồng mà tớ đã và đang có đây thì tớ thực sự nghĩ là rất tuyệt đấy.”

Dường như Satoshi không còn đang nói với tôi nữa. Không ngẩng mặt lên, hắn cứ tiếp tục với những lời nói của người mộng du.

“Nhưng rắc rối cũng vẫn đến với cuộc đời quá hồng hào ấy…

Tớ trở nên vô ưu. Cái chủ nghĩa tiết kiệm năng lượng có thực sự là cốt lõi để cậu tồn tại hay không thì tớ chẳng biết, nhưng sự ám ảnh của chính tớ lại là yếu tố thiết yếu nhất đối với tớ. Không có nó, tớ có thể sẽ lại quay về cái bản thân thảm hại xưa kia, chì chiết tới từng thứ nhỏ nhặt nhất…

…Nhưng rồi, Mayaka đã đến.”

Tôi nhận ra hai bàn tay của Satoshi đang được nắm rất chặt.

“Mayaka thật tuyệt. Dù cậu có nhận ra hay không những phẩm chất tốt ấy thì cậu ấy vẫn là một cô gái rất tuyệt vời. Không có một người con gái nào như cậu ấy cả. Và khi được nghe cậu ấy nói rằng muốn ở bên tớ… thực sự như là mơ ấy!

Nhưng, liệu tớ có thể để mình ám ảnh về Mayaka không?

Dù đã thề với lòng rằng sẽ không bị ám ảnh bởi bất cứ thứ gì, tớ có nên xem Mayaka là một ngoại lệ hay không?

Tớ đã nghĩ rằng vấn đề này cũng giản đơn như mọi thứ trước kia. Tớ có một cuộc sông vô ưu nơi mình đang làm những gì mình muốn. Không nghi ngờ gì tớ cũng muốn được ở bên Mayaka. Nếu đã như thế thì chẳng phải mọi việc sẽ ổn chỉ cần đó là thứ tớ thích sao?

Nhưng cậu thấy đấy Houtarou, tớ không làm được. Tớ tuyệt đối không thể. Khi đã muốn cái gì tớ không thể bắt mình không bị nó ám ảnh được. Tớ muốn Mayaka, và tớ sẽ ám ảnh hình bóng của cậu ấy… Bất cứ nơi đâu, Mayaka luôn tồn tại trong tầm nhìn của tớ. Nếu tớ có làm gì khiến Mayaka buồn thì rõ ràng tớ sẽ phải sửa, đúng không? Nhưng phải bắt đầu bằng cách nào và từ đâu đây? Câu trả lời có thể sẽ tự xuất hiện nhưng ai biết được nó có phải lại là một sai lầm khác? Và ôm một mớ bòng bong như vậy có giúp tớ trở thành người không bao giờ làm tổn thương Mayaka hay không?

Khi vẫn còn mò mẫm tìm kiếm, ngày Valentine năm trước đã đến. Cậu có nghĩ rằng cái bánh sô-cô-la là một dạng biểu trưng không nhỉ? Nếu nhận cái bánh của Mayaka nghĩa là tớ đã quyết định đặt nỗi ám ảnh của mình vào cậu ấy. Tớ vẫn chưa tìm ra câu trả lời.”

“Đó là lý do cậu đã không nhận à?”

“Đúng thế. Và rồi tới năm nay...

Cậu có thể mắng tớ là thằng đần độn, nhưng dù đã qua một năm tớ vẫn chưa tìm thấy câu trả lời cho bản thân mình! Vì vậy, tớ bèn nghĩ rằng không biết có cách nào để vừa lấy đi cái bánh mà không cần phải từ chối cái ‘biểu trưng’ mình không nhận được hay không. Nếu như…

… nè Houtarou, thực sự thì nhận một cú đấm của cậu có thể là một điều tốt cho tớ đấy.”

Im lặng.

Thế còn Chitanda thì sao?

“Nhưng cậu đã làm tổn thương Chitanda.”

Tôi lên tiếng, và Satoshi phì cười.

“…Âm mưu của tớ đã không trôi chảy như của cậu rồi, dù tớ không muốn như thế.”

“Chứ cậu vốn định làm gì?”

“Tớ có một kế hoạch. Mayaka sẽ mang chiếc bánh tới phòng họp. Khi đã sẵn sàng để nhận thì tớ sẽ đi lấy. Nếu cậu ấy không có ở đó tớ sẽ về. Kế hoạch chỉ đơn giản thế thôi, tớ đã tự hứa với mình như vậy. Mayaka không phải người như vậy, nên cậu không biết là tớ bất ngờ thế nào khi thấy rằng người canh phòng thay vào đó lại là Chitanda-san. Có lẽ cậu ấy đã muốn Chitanda-san đứng thay vai trò xác nhận chiếc bánh bị lấy đi cho mình.

Đây là một sự dàn xếp à?

“Như vậy là cậu đã nói với Mayaka mình sẽ làm vậy?”

“Dĩ nhiên rồi. Chẳng phải quá rõ ràng sao? Tớ làm gì có thể thao túng Mayaka đến mức ấy?

… Không, cũng có thể xem là vậy, cậu đúng đấy.

Năm trước, sau khi từ chối chiếc bánh sô-cô-la, tớ và Mayaka đã có một cuộc trò chuyện dài và chi tiết hơn cái mớ tụi mình đang nói nhiều. Nhớ ghê, thế mà đã một năm rồi. Khi đó chả cần nói cậu cũng biết là tớ bị xỉ vả cực kỳ nặng nề. Rốt cuộc Mayaka cũng không nói là cậu ấy hiểu tớ, nhưng bảo rằng sẽ đợi. Cậu ấy muốn ngày Valentine năm sau sẽ là bài kiểm tra. Dù được nghe là chiếc bánh đã bị mất nhưng Mayaka vẫn bình thản, cậu có thấy không? Đó là minh chứng rõ rệt nhất cho thấy cậu ấy biết là tớ làm.”

Ibara đã biết Satoshi là người lấy trộm. Như vậy không chỉ riêng tôi, tuy nhiên điều khiến tôi ngạc nhiên là hẳn là nhỏ nên giận hơn mới phải. Bánh sô-cô-la của cả năm trước lẫn năm nay đều bị từ chối… Có lý do nào nữa không nhỉ? Tôi không chắc nổi.

Nhưng nếu đó là sự thật thì việc nói rằng phải lo vụ tranh cãi gì bên CLB Manga hẳn cũng là lời nói dối của nhỏ.

Satoshi dang rộng cánh tay. Hai ống tay áo của bộ đồng phục vỗ dập dờn trong gió.

“Rồi đấy Houtarou, đó là những gì tớ cần phải nói. Động cơ của tớ không phải để cho vui và tớ cũng chẳng còn gì để giấu cậu nữa. Có còn muốn tẩn tớ nữa không?”

… Tuyết bắt đầu rơi dày hơn.

Chỉnh lại chiếc áo khoác. Lãnh một trận cảm chỉ vì cù cưa trên cầu sẽ là một kết quả tồi tệ. Với mỗi bước chân, tôi có thể nghe thấy âm thanh vọng lên từ nền tuyết đông cứng bên dưới. Satoshi đi ở đằng sau.

“Tớ không thể kể Chitanda chuyện này được.”

“Đúng đó, tớ thà bị cậu đập còn hơn.”

Không hề ngạc nhiên. Giả như Satoshi có định kể hết cho Chitanda thì cậu ta sẽ chả khác nào một thằng khốn. Hơn nữa, chuyện có thể sẽ được giải quyết ổn thỏa bằng một cuộc “trò chuyện con gái” giữa Chitanda và Ibara – thứ mà tôi hoàn toàn không được lại gần. Tôi cũng biết rằng Satoshi, lại một lần nữa không nói với tôi tất cả, và tôi cũng chả hơn gì.

Không, cũng chẳng rõ nữa.

“Không làm thì bỏ, đã làm thì phải làm cho nhanh” Tôi không cần phải nói với hắn tất cả. Một kí ức mới đây chợt thoáng qua. Đó là khi tôi ở thư viện, xem cuốn sách ảnh mà nghĩ rằng “tiết kiệm năng lượng” không phù hợp với tình yêu. Vậy là áp đặt lối suy nghĩ đó lên động cơ của Satoshi khi đập vỡ cái bánh sô-cô-la tự-làm ấy.

Điều đó là sai lầm.

Tôi đã sai. Sự do dự của Satoshi chỉ đến từ lòng quan tâm quá đỗi của hắn đối với Ibara mà thôi.

Đi ngang qua một dòng sông khi những làn gió trở nên dữ dội và lạnh lẽo hơn, tôi cảm thấy một sự khó chịu. Dù hắn đã làm sai ngay từ đầu nhưng tôi cũng đã nói những lời không nên với Satoshi. Có nên làm gì để chuộc lỗi không? Phải nói cái gì đây? Xin lỗi, có lẽ tớ không hiểu gì về Fukube Satoshi rồi chăng?

Với cái lưng vẫn hướng về hắn, tôi gượng cười…

Nhưng vẫn không nói được.

Cây cầu không dài lắm. Ngay trước khi tới đầu bên kia, tôi lên tiếng:

“Vậy, cậu đã tìm được câu trả lời chưa?”

Satoshi nhìn tôi. Với một bộ mặt nghiêm túc chắc là chẳng bao giờ thấy trên đời, hắn khẽ gật đầu.

“Chỉ chút nữa, một chút nữa thôi… Tớ chỉ là chưa có lời lẽ.”

Tôi vỗ vai hắn một cái.

“Thế thì xin lỗi vì nãy giờ bắt cậu chịu lạnh thế này. Tớ sẽ bao một lon cà phê.”

Với câu nói đó, nụ cười thường nhật của Satoshi trở lại. Hắn lại xoay cái túi dây mấy vòng khiến mớ sô-cô-la bên trong gây những tiếng sột soạt.

“Vậy mới phải chứ. Nhưng hôm nay thực sự là quá mệt mỏi nên bao tớ trà nhé.”

Về đến nhà, trước tiên tôi pha một chút trà để làm ấm cái cơ thể đã lạnh toát. Uống được nửa ly, tôi gọi điện thoại cho Chitanda.

“Kết thúc tốt đẹp,” và “Với việc cái bánh đã nằm không được gọn lắm trong tay của Satoshi thì mọi rắc rối xem như đã ổn thỏa,” tôi nói. Không biết Chitanda có hài lòng với điều này hay chưa, nhưng vì cũng chẳng biết khi nào nhỏ mới dừng cảm ơn nên tôi đành ngắt lời và cúp máy.

Lại một lần nói dối. Nhưng không ai có thể trách tôi khi chuyện hóa ra lại trầm trọng như vậy.

Lên phòng, tôi nằm nhoài xuống giường mà nhìn lên trần nhà.

Mà… cũng chẳng biết được Chitanda đã biết sự thực khi rối rít cảm ơn tôi hay không. Cách nhìn nhận của cá nhân về những vấn đề thì không mang tính phổ quát. Satoshi là tên bạn chí cốt, thế đấy, nhưng hóa ra là tôi chưa hiểu hắn như tôi tưởng. Trong một câu chuyện dù không ai đóng vai người nói dối đi nữa, thì vẫn có khả năng một người vô tình mắc sai lầm mà bóp méo sự thật.

Ngay từ đầu Ibara phải biết rằng Chitanda sẽ tự giao mình nhiệm vụ trông chừng cái bánh tới khi Satohsi đến lấy. Satoshi thực sự không biết điều đó sao? Chẳng lẽ đó là một mưu mẹo của Mayaka đưa Chitanda vào nhằm ép buộc hắn phải nhận? Hay đây cũng lại là một sự hiểu lầm của tôi?

Không hiểu nổi. Tôi không còn cảm thấy mình hiểu được bất cứ thứ gì nữa. Cô gái tên Nakayama rõ ràng có khả năng lấy trộm. Nếu điều đó thực sự xảy ra thì tôi có nằm đây, nhìn trân trân vào cái trần nhà thế này mà cảm thấy quá nhiều tội lỗi hay không?

Một thanh sô-cô-la nằm trên sàn. Tôi nhặt lên. Sô-cô-la ngày Valentine duy nhất của tôi.

Cầm lên thanh sô-cô-la-Tây, tôi bóc vỏ, lột lớp giấy nhôm bên trong rồi cắn một miếng vào cái thanh sô-cô-la đen ấy…

Vị của sô-cô-la lan tỏa khắp lưỡi. Nó rất ngọt, nhưng cũng rất đắng. Thứ cảm giác lẫn lộn dần dần nhạt phai chỉ để lại một thứ dường như là cảm tưởng, rồi cả thứ cảm tưởng ấy rồi cũng phai mờ mà tan mất.



  1. Một chất có nhiều trong ca-cao và cà phê có tác dụng giảm đau và gây hưng phấn, nhưng có thể gây nghiện.
  2. Một loại sốt có thành phần chính là dầu o-liu, lòng trắng trứng và dấm.
  3. Thuốc tăng khoái cảm tình dục.
  4. Bộ luật được sử dụng từ năm 1906 đến 1945 quy định về kỹ thuật trong việc lắp ráp các khẩu đại bác trên chiến hạm của Nhật (như Nagato, Akagi…) với yêu cầu then chốt là kích cỡ của đại bác phải tỉ lệ với sức mạnh. Có lẽ ý của Houtarou là muốn chọn một con rô-bốt có kết cấu “hợp lý về mặt kỹ thuật” trong thực tế.
  5. Trong hầu hết các trò chơi đối kháng, khi hết thời gian bên nào còn nhiều “máu” hơn thì sẽ được xử thắng.
  6. Một tổ hợp bài rất hiếm khi đạt được trong trò mạt chược.
  7. Theo một hệ quả từ thuyết tương đối hẹp của Einstein, thực thể nào có thể di chuyển cùng tốc độ với hạt photon – tức là ánh sách thì thời gian của người đó sẽ dừng lại. Điều này là bất khả vì khi đó khối lượng của thực thể đó phải bằng 0 (giống như photon) hoặc là lớn vô cùng.
  8. Tác dụng placebo (hay Thuốc giả chữa thật) : Khi thử nghiệm 1 loại thuốc trên người, các bác sĩ thường phân người thử nghiệm thành 2 nhóm : 1 nhóm dùng thuốc thật và một nhóm dùng thuốc “placebo” – bề ngoài trông y hệt thuốc thật nhưng không có công dụng hay tác hại nào tới cơ thể người. Chỉ duy nhất 1 người trong nhóm nghiên cứu được biết ai thuộc nhóm dùng thuốc nào, và người đó sẽ thăm dò và thống kê để đưa ra kết luận : Nếu nhóm dùng thuốc thật khỏe mạnh hơn hẳn nhóm “placebo” thì thuốc đã thử nghiệm thành công, còn nếu không thì cần xem xét lại. Tuy nhiên không ít lần những tình huống phi-khoa-học xảy ra khi “placebo” – đối với người thử nghiệm – được xem là “thuốc thần” đã có tác dụng tâm lý khiến người uống lạc quan hơn và nhờ vậy bệnh tình cũng tuyên giảm. Có lẽ Houtarou muốn khai thác ý này, mặc dù không rõ ràng lắm (ND).
  9. “Mexico City” là tên riêng – thủ đô của Mexico.
  10. “Thủ công” là “Kousaku”, gần âm với chữ “Gián điệp”.
  11. Chỉ loại cặp to và có nhiều ngăn.
► Xem lại Tập 4 Story 5 Chương 7♬   Hyouka   ♬► Xem tiếp Tập 4 Story 6 Chương 1

Ad blocker interference detected!


Wikia is a free-to-use site that makes money from advertising. We have a modified experience for viewers using ad blockers

Wikia is not accessible if you’ve made further modifications. Remove the custom ad blocker rule(s) and the page will load as expected.