FANDOM


CHƯƠNG 5 (ĐẰNG B) Edit

Thành Odani: Khi gió đổi chiều” thực sự là mang tính giải trí cao với diễn tiến không lường được của nó. Điều tôi thực sự cảm thấy ấn tượng chính là cảnh mở màn trận chiến Okahazama. Trái ngược hẳn với những phim cổ trang trước đây thường mô tả Imagawa Yoshimoto chỉ như một kiếm sĩ lão luyện, ông được xuất hiện ở đây với tư thế là một vị anh hùng bất khả chiến bại trong lịch sử - người đã một mình chấp cả một đạo quân của Nobunaga trong trời mưa tầm tã. Đồng thời bộ phim cũng đưa Mouri Shinsuke, người chiến binh đã lấy đầu của Yoshimoto “được” trở thành anh hùng ké. Khi xem Yoshimoto và Shinsuke giao chiến trong cảnh xác chồng thành núi, máu chảy đầy sông tôi đã cười tới mức đau dạ dày, và đó là lúc tôi nhận ra thứ mình đang xem hóa ra là phim hài.[1]

Nói thế thì cũng hơi tội vì tính ra cũng có chỗ này chỗ kia. Ngân nga theo bài hát cuối phim tôi tha thẩn bước chân hướng về đền Arekusu mà tiện tay mở điện thoại để đọc lại lần nữa tin nhắn của Mayaka.

“Chii-chan và Oreki tới rồi. Đợi trong phòng khách ấy.”

Ồ, đang làm việc thì không nên nhắn tin chứ.

Phe phẩy cái túi dây tôi tiếp tục băng qua những cung đường, đạp lên những miếng đá lát, ném cho dòng người đang xếp hàng mua đồ lưu niệm một cái liếc trước khi bước vào phòng hành chính của đền.

Tôi cũng gặp Juumoji-san khi vừa mở cửa. Dĩ nhiên cậu ấy phải mặc trang phục của miko cả ngày, và dù vậy vẫn trông điềm tĩnh hơn một Mayaka lần-đầu-mặc một trời một vực. Kể ra cũng hên khi mới vào đã gặp người quen nhưng tôi lại không ổn với Juumonji-san cho lắm. Quyết định mở lời một cách tươi tỉnh như mọi ngày, tôi nói:

“A Juumonji-san, chúc mừng năm mới!”

Trái ngược với dự đoán của tôi, cậu ấy đáp lại bằng một câu hỏi:

“Fukube-san, cậu có thấy Chitanda ở đâu không?”

Chitanda-san ư? Chẳng phải ở đây sao?

“Tớ mới tới nên chưa gặp.”

“Vậy à.”

Hai hàng lông mày của Juumonji-san cau lại. Có chuyện rồi thì phải.

“Xin lỗi vì không tiếp cậu được nhưng cứ vào trong đi. Phòng khách có để lò sưởi.”

Kết lời ngắn gọn xong Juumoji-san tiếp tục bước dọc xuống hành lang. Ừm, tôi nên cảm thấy cảm kích vì được người ta cho vào như vậy. Mà khoan, tự dưng lại muốn nhòm trộm Ibara đang làm gì ở đằng sau hơn. Dù đây là lần đầu vào bên trong phòng hành chính nhưng tôi đã hình dung được mình sẽ đi hướng nào. Dù chẳng giống mấy người đang rót rượu sake cho khách nhưng chỉ cần làm cái mặt kiểu “Chuyện tui ở đây là bình thường!” thì chả ai bình luận gì được.

“Chắc là ở đây”, tôi suy đoán trước khi đưa tay mở cửa. Trúng boong! Makaya trong bộ áo hakama đỏ rực đang ngồi rất nghiêm chỉnh, đủ gần để tôi có thể vươn tay chạm vào và trông đã mệt tới nơi. Phơi mình trong cái lạnh đầu năm cả ngày chắc là kinh khủng lắm. Cố lên, ba mươi phút nữa thôi.

Buổi sáng quá bận rộn nên hai chúng tôi không thực sự được tán gẫu với nhau. Giờ thì chắc ổn rồi, nghĩ vậy tôi bèn nói khẽ.

“Mayaka.”

“Fuku-chan…”

Là tưởng tượng hay là Mayaka đang đỏ mặt nhỉ? Nếu là cái sau thì chắc là tôi hiểu được, đó là cậu ấy vẫn còn ngượng về bộ trang phục của mình. Những tưởng sau bao nhiêu giờ đồng hồ mặc cậu ấy cũng sẽ quen nhưng thực tế thì, quả là Mayaka năm nay vẫn là Mayaka của năm trước và mọi khi.

Vào buổi sáng đã chúc mừng năm mới nên lần này tôi chỉ nói “Cậu vất vả quá”. Mayaka xem ra là mệt tới mức không nở nổi một nụ cười. Cậu ấy chỉ gật đầu một cái trông như con nít. Nhưng rồi, như chợt nhận ra điều gì tôi cảm thấy hành động của Mayaka trở nên đầy sức sống trở lại. Cậu ấy cầm lên một cái khăn tay từ chiếc khay đựng đồ đánh rơi mà nói:

“Nè Fuku-chan, cậu có nhận ra cái này không?”

Đó là một cái khăn tay loại có thắt dây trắng tinh nhưng nhìn kĩ thì phải gọi là màu ngọc trai hơi ngà. Trông cũng mắc tiền nữa, loại tôi không nghĩ có thể tìm thấy ở quanh đây. Tuy vậy nó không lại ấn tượng đặc biệt gì cho tôi cả.

“Không hẳn.”

Tôi lắc đầu, còn Mayaka thì lẩm bẩm:

“Tớ nghĩ Chii-chan có một cái giống vầy…”

Nhắc mới nhớ, cũng là bình thường nếu Chitanda sử dụng những thứ như thế này. Dĩ nhiên với tính của cậu ấy thì nó sẽ không được mang đến trường rồi.

Tôi cười.

“Ừm, có ý tưởng về chủ nhân là tốt. Cậu có thể hỏi Chitanda khi cậu ấy quay lại mà.”

Mayaka gắng nở một nụ cười yếu ớt và nói: “Ừm, cậu nói đúng.”

CHƯƠNG 5 (ĐẰNG A) Edit

“Hình như không ai tới cả…”

Chitanda, người đang nhìn qua khe cửa khẽ thì thầm. Tôi cũng rầu rĩ.

“Tớ đã nghĩ cái khăn tay là hướng đi đúng, nhưng mà…”

Gió thổi vào trong nhà ngày càng mạnh. Như các cụ vẫn nói, “Gieo gió thì gặt bão”. Tôi đã dùng xẻng phá tường và cũng vì thế mà càng nhiều gió hơn được chui vào. Lạnh lắm. Rất lạnh.

Thực ra tôi chỉ đục một khoảng nhỏ trên tường để làm lớn hơn một cái lỗ trước đó, và giờ nó đã đủ lớn để Chitanda có thể thò bàn tay nhỏ nhắn của nhỏ ra ngoài.

Tự thân thoát khỏi gian nhà phụ là bất khả.

Tôi cuối cùng cũng thừa nhận điều đó. Dù được xây ở một địa điểm vắng vẻ nhưng vẫn có người qua lại. Sẽ là sai lầm nếu chúng tôi liều lĩnh thoát ra bằng những cách thông thường. Giả mà có ít nhất một khung cửa sổ thì đã tốt. Nếu đã không tự lực cánh sinh được thì cách duy nhất là cầu cứu và hai đối tượng duy nhất chính là Juumonji và Ibara. Cả Chitanda và tôi đều không có điện thoại và buồn thay, xem ra nhân loại phải còn lâu lắm mới có thể từ bỏ phương thức truyền tin sơ khai nhất dù đã và đang sống trong thời đại thông tin lao nhanh như tên lửa này.

Công việc bán thời gian của Ibara là miko khiêm trông coi đồ bị đánh rơi. Như nhỏ đã đề cập sẽ luôn có những đạo dân đi loanh quanh khắp đền, nhặt những thứ trông có vẻ giá trị rồi chuyển cho nhỏ. Đó chính là niềm hy vọng của chúng tôi.

Vì nói cách khác, nếu chúng tôi “làm rơi” một cái gì đó đủ giá trị vì rất nhiều khả năng nó sẽ được chuyển cho Ibara.

Đến lúc này thì không có gì sai cả. Đồ vật chúng tôi ném ra đã được một người đạo dân nhặt lên mang về. Tất cả đều theo kế hoạch nhưng vấn đề vẫn chưa được giải quyết. Một phương án để liên lạc với Ibara đã được đưa ra nhưng thông điệp quan trọng lại chưa thể chuyển tới.

Tôi nói khẽ:

“Tớ cũng đã lo một chiếc khăn là không đủ.”

Đồ vật đầu tiên được chọn là chiếc khăn tay của Chitanda vì nó trông đủ giá trị để được nhặt lên, và Ibara sẽ dễ dàng nhận ra chủ nhân của nó.

Chitanda lùi ra khỏi bức tường.

“Ừ, Mayaka chắc là đã nhìn thấy nó nhiều lần rồi nhưng nó khó để lại một ấn tượng gì…”

Mà giả dụ Mayaka có biết chiếc khăn này thuộc về Chitanda thì cũng chẳng dễ để nhỏ suy luận ra việc chúng tôi đang bị nhốt trong một gian nhà phụ. Xem ra phải tạo thêm cơ hội suy nghĩ cho nhỏ rồi.

“Cái vật này được nhặt ở gần nhà phụ. Tại sao Chitanda Eru lại ở đó Chẳng phải cậu ấy đang ở trong phòng khách hay sao… A, có vấn đề rồi đây!”

Nếu một chiếc khăn không thể truyền được thông điệp đó thì tôi nên nghĩ tới mon1 đồ thứ hai. Thứ gì đủ hoàn hảo để báo cho Ibara đây?


  1. Satoshi xem nó là “phim hài” vì theo sử sách thì quân của Yoshimoto đã tháo chạy khi mới nhìn thấy đạo quân của Nobunaga nên không thể có chuyện giao chiến đến mức “xác chồng thành núi, máu chảy đầy sông” được.
► Xem lại Tập 4 Story 5 Chương 4♬   Hyouka   ♬► Xem tiếp Tập 4 Story 5 Chương 6

Ad blocker interference detected!


Wikia is a free-to-use site that makes money from advertising. We have a modified experience for viewers using ad blockers

Wikia is not accessible if you’ve made further modifications. Remove the custom ad blocker rule(s) and the page will load as expected.