FANDOM


Chương 10: Kẻ báo thù từ 5 năm trướcEdit

Phần 1Edit

Ryouko, người đang mặc bộ quần áo lao động, bước vào trong tầng hầm chứa CR-Unit của Tenguu JSDF, tỏ vẻ ngạc nhiên trước mớ hỗn độn ở đó.

“Đợi đã, chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?”

Nói với người kỹ sư gần đó. Anh ta cau mày và trả lời trong hoảng loạn.

“Chuyện gì thế, nói sau đi! Bây giờ——Đ-Đội trưởng!”

Người kỹ sư nhanh chóng đưa tay lên chào; Ryouko nhẹ nhàng lắc đầu và tiếp tục nói.

“Bỏ qua việc đó; nói tôi chuyện gì đang xảy ra ở đây.”

“Umm……Cỗ máy «White•Licorice» và toàn bộ đạn dược của nó đã biến mất.”

“Anh nói gì!?”

Ryouko mở to mắt, quay sang bên phải.

Như những gì người kỹ sư nói, nơi bộ giáp quên sự có sức hủy diệt khổng lồ «White•Licorice» được đặt, chỉ còn là một khoảng trống, các thành viên AST cũng như các kỹ sư đang đi xung quanh trong hoảng loạn.

“Ai đã lấy nó đi à……?”

“V-về việc đó……Cả tôi cũng không chắc về thông tin chi tiết.”

Ryouko xem xét tình hình ở tầng hầm. Dù sự thật họ không hiểu hoàn toàn những gì xảy ra nấu không điều tra, nhưng có vẻ như không có gì thiếu sót cả, không hề có dấu hiệu của việc đột nhập hay sử dụng thiết bị vận chuyển.

Đây là mấu chốt của vụ việc, kẻ phạm tội đã lấy đi một thiết bị quân sự khổng lồ mà không dùng đến thiết bị vận chuyển.

Ryouko im lặng một lúc, sau đó hỏi người kỹ sư.

“——Từ nãy đến giờ, tình trạng của chức năng khởi động khẩn cấp thế nào?”

“Chức năng khởi động khẩn cấp……huh? Xin đợi một lúc.”

Nói thế, người kỹ sư bắt đầu thao tác trên chiếc máy tính bảng nhỏ trong tay.

Chức năng khởi động khẩn cấp, là của thiết bị tăng kết giới của một người cũng như trang bị chiến phục ngay lập tức.

Nếu thành viên AST dùng nó, họ không cần phải trang bị đầy đủ để có dược sức mạnh phép thuật.

Và, những thứ ở trên dược quản lí thông qua mã số của chúng, ai mang thiết bị đó đi vào bất kì thời điểm nào, khi họ khởi động thiết bị, tất cả sẽ tự dộng dược ghi vào khu dữ liệu.

Dù đó chỉ là một trong số nhiều khả năng, nhưng đó chỉ là một sự nghi ngờ vậy thôi.

Tuy nhiên——để có thế mang đi một thiết bị khổng lồ như «White•Licorice» mà không dùng đến xe tải, không hề có khả năng nào ngoài một pháp sư đã mở rộng kết giới của mình.

Thầm cầu nguyện trong lòng rằng cô đã đoán sai, cô đợi câu trả lời của người kỹ sư.

——Tuy nhiên, ngya khi chiếc máy phát ra một tiếng *Beep* lớn—người kỹ sư không nói nên lời.

“Đ-đội trưởng, có một người, một thành viên AST đã mang nó đi.”

“……, Ai?”

Ryouko hỏi, người kỹ sư đáp lại với giọng run rẩy.

“T-Trung sĩ ……Tobiichi Origami”



“Được———rồi! Kotori! Chúng ta chơi trò gì tiếp đây!?”

Shidou vừa vui vẻ chơi xong trò thám hiểm bầu trời [1], nắm lấy tay Kotori và bước đi.

“Đ-Đợi một chút đã!”

Mái tóc cô bé rối bời, Kotori dướng lại và nói, ngăn Shidou đi tiếp.

“Hm, chuyện gì vậy, Kotori?”

“Chuyện gì vậy là nghĩ là ý gì……! Cho em một lời giải thích rõ ràng, giải thích đi!”

Kotori kích động la lên.

Chuyện này không hề xảy ra mà không có lý do nào cả, từ lúc Shidou kéo Kotori đến công viên vui chơi và đi đến chỗ trò Thrill ride gần đó mà cậu tìm thấy không lấy một lời giải thích.

“Giải thích? Anh đã nói với em rồi, thực sự anh, Onii-chan yêu công viên giải trí nhất.”

“Đó không phải là một lời giải thích! Anh kéo em đến đây chỉ vì lý do này thôi sao!?”

“Em, nói 『chỉ vì lý do này』 đúng chứ. Khi con trai bắt đầu học trung học, họ khó có thể đến công viên vui chơi em biết chứ? Họ sẽ thấy xấu hổ cả khi gia đình họ đưa họ đến đó. Nó sẽ còn buồn hơn nếu chỉ toàn con trai, bởi vậy những tên có thể ở bên trong công viên giải trí, là những tên có bạn gái! Em hãy nghĩ đi, nếu tất cả những tên con trai đó không thể đến công viên giải trí, bây giờ bọn họ sẽ dông đến chừng nào?”

Shidou nói một cách cường điệu, Kotori ném cho cậu một cái nhìn sắc lạnh.

“Em biết rồi! Trước hết——” Tuy nhiên, có vẻ như cô bẻ đã nhận thấy gì đó trong khi đang nói, giọng cô bé đột nhiên nhỏ lại.

“B-bạn gái……”

Vì lý do nào đó cô bé khẽ ho, mặt cô bé từ từ đỏ lên.

“Hm? Chuyện gì vậy Kotori?——Ah, đừng nói với anh…”

“K-Không có gì! Đừng——”

“Em sợ trò thám hiểm bầu trời? Chuyện đó, em nên nói với anh sớm hơn chứ.”

Shidou khúc khích cười, Kotori vung tay về phía cậu với khuôn mặt đỏ ửng.

“Ouch, đau quá, n-ngừng lại.”

“Im đi! Nhận lấy này.”

Shidou gần như thoát khỏi đòn tấn công của cô bé, chỉ về phía lối vào trò tàu lượn siêu tốc.

“Vậy giờ, Kotori, ta chơi trò này thôi.”

“Bởi vậy em mới bảo nghe em nói một chút đã!”

“Ah, vậy à, có phải Kotori vẫn chưa đủ cao để chơi trò này—”

Shidou vừa nói xong với một nụ cười giả dối, Kotori lại tấn công cậu với khuôn mặt đỏ ửng.

“Anh là tên ngốc à! Chiều cao tối thiểu để chơi trò tàu lượn siêu tốc chỉ là 110 cm thôi! Em không thấp đến như vậy!”

“Ehhh—? Nhưng em có biết nó rất đáng sợ không?”

“Đừng xem thường em! Anh nên lo đến việc anh sẽ sợ đến nỗi ướt cả quần trước đi!”

“Thế là sao? Vậy thì ai sợ trước là kẻ thua cuộc.”

“Đúng như những gì em định nói!”

Kotori thở hổn hển gật đầu, cùng Shidou bước vào khu tàu lượn.

Khi Kotori nhận ra mình đã bị Shidou lừa, con tàu đã bắt đầu di chuyển.



“U—mu……liệu như thế có ổn không, Shidou-kun?”

Tại khoang chỉ huy của con tàu «Fraxinus» đang lơ lửng bên trên công viên nước, Kannazuki khoanh tay tỏ vẻ không thoải mái, liên tục nhịp chân lên sàn.

“……Không, có lẽ đây là diều tốt cho Kotori.”

Ngay lúc ấy, Reine đang ngồi ở sàn dưới của khoang chỉ huy, bình tĩnh nói trong khi quan sát màn hình.

“Vậy à?”

“……Ừ. Chẳng phải Shin đang rất cố gắng sao? Chúng ta không cần phải lo về điều gì cả.”

Reine khẽ rên, Kannazuki trông vẫn không thoải mái, nhướng mày nhìn lên màn hình.

Ngay lúc ấy, khi Shidou và Kotori vừa vào khu nhà ma, Kannazuki ngạc nhiên la lớn lên 「Ahhh…」.

Màn hình cho thấy hai bóng người vừa bước vào trong bóng tối, khó mà thấy Shidou đang đưa tay về phía Kotori lưới ánh đèn ở lối vào.

「Đây, Kotori. Nắm lấy tay anh.」

「Ha……Haa? Anh lại nói gì thế. Đừng xem em như con nít nữa chứ? Hay chuyện gì? Đừng nói là anh đang sợ đó, Shidou?」

Cô bé lắc đầu nói, Shidou thông thường thì có lẽ đã bỏ cuộc.

Tuy nhiên Shidou lập tức gật đầu, hai bên vai cậu run rấy một cách yếu ớt.

「Đúng vậy, thực sự anh đang rất sợ, vậy nên Kotori, làm ơn hãy nắm lấy tay Onii-chan.」

「C-chuyện gì với anh vậy, phiền phức quá!」

「Kotori—」

「Em-Em biết rồi……! em biết rồi nên im đi!」

Kotori gãi đầu, do dự một lúc rồi nắm lấy tay Shidou. Sau đó xấu hổ cuối đầu xuống, trông rất cảm động. Tuy nhiên các thành viên lại không hiểu tại sao Kannazuki lại giận giữ.

“Chuyện gì vậy, phó chỉ huy?”

“Shidou-kun, ngôi nhà ma là một khoảng khắc tuyệt vời, sao cậu lại bỏ lỡ nó……!”

“Eh……? Họ nắm tay nhau, trông không hề có vấn đề gì cả……”

Nghe thấy các thành viên trả lời từ bên dưới, Kannazuki lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý .

“Mấy người nói gì thế! Sao cậu ta lại không ôm chỉ huyyyyy! Cậu có thể hoàn toàn cảm nhận cơ thể mềm mại của chỉ huy, và có thể mặt cậu có thể lãnh trọn cú đá bằng gót giày cứng của chỉ huy……!!”

“…………”

Mồ hôi chảy dài trên mặt các thành viên.

Lúc đó, Shidou và Kotori vừa bước ra khỏi khu nhà ma, đi về phía trò xe đụng. Dự dịnh ban đầu là ngồi hai xe riêng biệt, nhưng sau hành động của Shidou, mặt Kotori đỏ bừng lên, rồi ngồi vào trong xe dành cho hai người.

“Aa, aaah……! Shidou-kun, cậu đang làm gì thế……!”

Nhìn lên màn hình, Kannazuki lại thảm thiết la lên một lần nữa.

“Sao hai người lại ngồi cùng nhau! Đáng ra cậu nên để chỉ chỉ huy lái xe trong khi cậu đi bộ mới đúng chứ! Tiến lại gần xe của chỉ huy cùng lúc nở nụ cười! Từ từ rút ngắn khoảng cách giữa hai nười! Ngã xuống ngay lập tức khi bị vấp và để cơ thể bị hết lên không trung một cách mạnh bạo……! Aaah, chỉ huy! Xin hãy nhẹ tay! Hãy nhẹ tay!”

“…………”

Kannazuki uốn éo trong lúc lạc vào ảo tưởng cũa mình, thu hút ánh nhìn của các thành viên một lần nữa . Tất cả ánh nhìn đầu nhất trí với việc 『Shidou đã đúng khi tháo chiếc tai nghe ra』.



“Hafuu……”

Kotori thở dài, nằm dài trên băng ghế cửa khu trung tâm. Bây giờ đã hơn năm giờ chiều.

Shidou và Kotori đã chơi hết mình ở công viên vui chơi. Nên không có gì ngạc nhiên khi Kotori cảm thấy kiệt sức.

“Ah—Tệ thật. Anh đã đánh giá thấp công viên giải trí rồi. Đúng là vui thật.”

“Hmph, anh là con nít à? Mong rằng anh sẽ ngừng dùng tã trước khi tốt nghiệp.”

“Anh không muốn nghe câu đó từ người đã rất vui vẻ khi chơi trò tàu lượn siêu tốc.”

“C-Cái gì!?”

Kotori bất mãn la lên, lấy lại bình tĩnh rồi thở dài một tiếng.

“Hmph……gì cũng được, em mệt rồi. Hơn nữa……nó, cũng không chán lắm.”

“Nn, vậy à?”

Shidou nhắm mắt lại, duỗi người một lần nữa, xương cậu phát ra vài tiếng “răng rắc”.

“Nhưng……đã bao lâu rồi kể từ lần cuối chúng ta đến công viên giải trí nhỉ. Cha và mẹ không thường hay ở nhà, it’s có lẽ là khoảng……”

“5 năm trước.”

“Eh?”

Kotori trả lời ngay lập tức, Shidou lên tiếng tỏ vẻ không tin. Có vẻ như Kotori đã nhận ra điều gì đó…… nhưng cô bé nhanh chóng nói tiếp như thề không còn cách nào khác.

“Đến công viên vui chơi cùng gia đình, lần cuối cùng là vào 5 năm về trước. Chúng ta chưa hề đến đây một lần nào nữa từ sau đó.”

“Có vẽ như em nhớ rất rõ. Thật sự……đến giờ đã 5 năm rồi sao.”

Shidou lặp lại cụm từ trong khi gãi một bên má.

5 năm trước. Cụm từ mà gần đây cậu nghe rất nhiều.

Năm gia đình Itsuka family lần cuối đến công viên vui chơi. Năm Kotori trở thành Tinh Linh. Năm Shidou phong ấn sức mạnh của cô bé. Cũng như——năm cha mẹ Origami qua đời.

Shidou lặng lẽ đứng dậy, bước ra phía trước Kotori người đang ngồi kế cậu.

——Hôm trước. Shidou nhớ lại. Năm năm trước, trận Hỏa hoạn thiêu trụi thị trấn Nankou-machi của thành phố Tenguu. Cảnh tượng Kotori trong bộ linh phục đang ngồi khóc.

Vì lý do đó, một câu hỏi vẫn còn nằm lại trong tim Shidou.

Và đó là——Người giết cha mẹ Origami, liệu có thật là Kotori?

“……Chuyện gì vậy?”

Kotori khẽ nghiêng đầu. Vài giây sau, vai cô bé khẽ run lên như vừa nhớ ra điều gì.

Những gì Kotori nghĩ là bí mật, mặt cô bé đỏ bừng, cô bé bắt đầu dảo mắt nhìn quanh.

“Eh, Việc, việc này……đừng nói rằng……”

“Kotori.”

“Huua, hua hyii……!”

Shidou bình thản gọi tên cô bé, Kotori la lên một tiếng ngớ ngẩn.

“S-Shidou……? Việc đó, um, dù là khá đúng lúc…… nhưng, việc đó, ít-ít nhất, chúng ta nên đến nơi nào không có người đúng chứ?”

“……? Sao lại phải thế?”

“Tại, Tại sao anh lại……”

Shidou liếc nhìn xung quanh. Đúng là từ đây có thể thấy những người khác qua lại trong khu vực này, nhưng họ ở quá xa. Nên không cần phải lo về việc đó.

“Không cần đâu, cứ làm ở đây đi.”

“……!”

Shidou dứt khoác nói, mặt Kotori đỏ ửng lên, cô bé la không thành tiếng.

Shidou đang quan sát biểu hiện kì lạ của Kotori, nhẹ nhàng nói.

“Về việc đó, Kotori”

“……! G-gì vậy……?”

“Anh có chuyện……muốn hỏi em.”

“! N-nếu anh muốn hơn em, không cần phải nói thẳng ra đ……eh?”

“Eh?”

Shidou và Kotori nhìn nhau.

“Eh, eh eh um? Xin lỗi, Kotori, vừa nãy——”

“I-Im đi! Quên chuyện đó đi! Gì, anh muốn hỏi gì? Phun hết ra đi!”

“Aa, aaah.”

Bị áp đảo bởi sức ép Kotori gây ra, Shidou lùi lại một bước. Dù cậu thắc mắc về những gì Kotori vừa nói, nhưng do cô bé rất kiên quyết nên cậu sẽ bỏ qua việc này.

Shidou hắn giọng, nhìn thẳng vào mắt Kotori.

“Về chuyện đó, Kotori. Năm năm trước, em——”

——Lúc đó, ngay khi cậu nói. Shidou cảm thấy không khá quanh cậu như đông lại.

Cậu để ý đến nó ngay lập tức. Thứ gì đó trông như một lớp màn bảo vệ đang bao quanh cậu. Đúng vậy. Nó giống hệt như, kết giới của AST——

“Eh——?”

Ngay sau đó, thứ gì đó rơi xuống trước mắt cậu——ngay chỗ Kotori.

Ngay lập tức, một tiếng nổ khủng khiếp vang lên, cảnh vật trước mắt cậu chìm trong lửa.

“Cái……”

Không thể hiểu được những chỉ vừa xảy ra trước mắt mình, cậu đờ người ra một lúc.

Shidou không hề có viết thương nào trên người cả. Bức tường vô hình bao quanh cậu đã hoàn toàn chặn đứng luồng áp suất không khí đang tăng nhanh chóng.

Tuy nhiên, bên cạnh đó. Nơi Kotori ngồi, đã bị thổi bay hoàn toàn ngay lập tức.

Cậu đi xung quanh tìm dường sang phía bên kia bức tường. Nhưng nếu chỉ với sức của Shidou thì không thể vượt qua bức tường được.

“Kotori!”

Shidou hét lên——Bất chợt để ý đến thứ khác.

Dù chỉ là tình cờ, nhưng nó hoàn toàn không bình thường chút nào.

Chỉ ai đó, người nào đó, với lòng thù hận, căm ghét và ý định kết liễu ai đó mới dám khai hoả như thế.

Shidou nhanh chóng ngẩng đầu lên——tìm người đã làm việc đó, cậu nín thở lần nữa.

“Origami!”

Đúng vậy, người đang lơ lửng trong không trung, như thể đang quan sát Shidou và Kotori chính là, Tobiichi Origami với bộ giáp và CR-UNIT.

“——Shidou. Ở đây nguy hiểm lắm. Mau rời khỏi đây ngay đi.”

Dù rằng mỗi lần xuất hiện cô đều mang trên mình những trang bị khác nhau, nhưng trang bị mà cô đang mang trên mình, hoàn toàn khác hẳn so với trước đây.

Trông như một mảnh trang bị to lớn kỳ lạ bao quanh cơ thể cô. Phần gắn với lưng cô có vẻ như là một hàng những ổ đạn lớn, hai thanh kiếm ánh sáng khổng lồ chĩa ra từ tay cô, bên cạnh đó, còn có cả hai khẩu thần công lớn giống loại trên các chiến hạm.

Trong cồng kềnh đến nỗi cứ ngỡ như cô tự mình mang theo cả một kho vũ khí.

——Không thể nhầm lẫn được. Người tấn công Kotori, chính là cô gái đó.

“Uu——waaaaaaaaaaaaaaaaa!?”

Sau vài giây, có vẻ như du khách xung quanh đã để ý thấy tình hình hiện tại. Hàng người hoảng loạn bắt đầu ùa ra từn khắp nơi, du khách chạy khỏi đó trong sợ hãi.

Điều đó cũng dễ hiểu. Nếu Origami xuất hiện một cách bình thường, mọi người có thể sẽ nghĩ đây là cách câu khách mới của công viên giải trí, nhưng do cô dùng hoả tiển biến khu vực xung quanh thành tro tàn. Nên mọi người chạy khỏi đây là chuyện đương nhiên.

Tuy nhiên, Shidou không hề di chuyển. Cậu không hề muốn di chuyển.

Siết chặt bàn tay của mình đến nỗi đủ để máu chảy ra , cậu hướng ánh nhình đầy giận dữ về phía Origami người đang lơ lửng trong không trung.

“Origami——! Cậu, cậu biết mình vừa làm gì không?……!?”

Shidou bất mãn la lên, Origami lặng lẽ gật đầu.

“——Giết Itsuka Kotori.”

Một câu trả lời thẳng thừng, đơn giản, đến nổi khiến Shidou rùng mình. Tuy nhiên——

“……Cô nói, giết tôi à. Cô đánh giá tôi thấp quá đấy.”

Trước mặt cậu, làn khói bao quanh Kotori biến mất ngay lập tức như thể bị một cơn lốc thổi bay, cùng lúc một giọng nói đầy ngạo mạn phát ra từ chỗ cô bé.——Ở chính giữa, là Kotori được bao quanh bởi bức tường lửa.

Kotori khẽ thở dài, búng tay. Bức tường lửa bao quanh Kotori tan biến trong không khí. Sau đó, Kotori đưa mắt nhìn về phía Origami, hất cằm lên như thể đang khiêu khích cô.

“Tobiichi Origami. Tôi cứ nghĩ cô là người thông minh hơn chứ.”

“……Cô biết về tôi sao?”

“Tôi không hề biết cô lại điên cường đến vậy, dám bắn Hỏa tiễn mà không hề báo động hay tổ chức sơ tán người dân trước đó cả.”

“…………”

Origami lặng lẽ nhìn chằm chằm. Chắc chắn cô đang ra chỉ thị cho CR-UNIT. Khoang vũ khí sau lưng cô mở ra, lộ ra vô số nòng súng.

Ngay sau đó, một cơn mưa đạn hướng về phía Kotori.

Do có kết giới nên việc điều khiển quỹ đạo những viên đạn của cô rất hoàn hảo. Dĩ nhiên vẩn có một số ít bay về phía Shidou. Tuy nhiên, bức tường vô hình bao quanh Shidou đã chặn chúng lại——Chắc chắn, bức tường này cũng do Origami tạo ra.

“……! Kotori!”

Giữa tiếng gầm rú của súng đạn, Shidou hét lên.

Kotori bình tĩnh đưa tay lên, một dòng lủa màu đỏ thẩm bùng lên từ dưới chân cô bé, nuốt chửng lấy loạt đạn mà Origami vừa bắn.

“Elohim Gibor!”

Kotori nói, ngọn lửa bao trùm toàn bộ cơ thể cô bé, trông nhưng tạo nên lớp trang phục cô bé đang mặc.

Ngay sau đó, tưa như ngọn lửa đang thế chỗ trang phục của Kotori, biến thành bộ kimono chỉ có thể thấy trong ký ức của cả hai. Dải lụa lơ lửng trong không khí, cũng như vạt áo đang cháy——cặp ngà màu trắng. Linh phục. Bô giáp hoàn hảo bảo vệ Tinh Linh đang mặc nó.

“《Chước Lạn Tiêm Quỷ «Camael»》!”

Theo sau lời Kotori, ngọn lửa trong tay cô bé nhanh chóng biến thành một chiếc rìu chiến khổng lồ.

Khuôn mặt Origami lộ vẻ khó tin, Shidou cau mày. Tobiichi Origami. Một học sinh danh dự hoàn hảo. Luôn bình tĩnh và im lặng, rất hiếm khi thấy cô bộc lộ cảm xúc.

Tobiichi Origami hiện tại, đang ném cái nhìn đầy giận dữ về phía Kotori.

“Cuối cùng……ta đã tìm ra ngươi……!” Origami nói. Ngay sau đó, cơ thể Shidou lặng lẽ lơ lửng trong không khí.

“Cái……!?”

“Ở đây nguy hiểm lắm. Shidou, tốt hơn cậu nên rời khỏi đây đi.”

Mắt Origami khẽ giật. Cơ thể Shidou bị thổi bay sang khu vực khác một cách nhẹ nhàng .

“Uwah!?”

Cơ thể cậu đáp xuống trên một bãi cỏ mềm mại, Shidou ôm đầu rên.

Cậu nhận thấy nó. Bức tường vô hình bao quanh Shidou đã biến mất.

Tuy nhiên, đó không phải vấn đề chính. Shidou nhanh chóng đứng dậy, nhìn về nơi cậu vừa bị thổi bay đi——về phía Kotori trong bộ kimono và Origami với đống trang bị quân sự khổng lồ của cô.

“Kotori——Origami……!”

Đứa em gái yêu đấu cùng người bạn của cậu. Cả hai đều quan trọng đối với Shidou, nhưng giờ họ đang dối đầu với nhau cùng với những món vũ khí dễ dàng tước đi mạng sống của đối phương trong tay. Đến giờ, Shidou vẫn chưa hề nghĩ đến việc này sâu xa như vậy.

“Huu——”

Origami thở ra một tiếng ngắn, cùng lúc container vũ khí cô đang mang trên mình, đồng loạt mở ra. Sau đó, một loạt Hỏa tiễn phóng ra nhiều hơn cả lúc nãy, vẽ ra những vệt khói trắng cũng như tiến gần về phía Kotori đang dứng trên mặt đất.

Một tiếng nổ khủng khiếp kèm theo gió, cơn chấn dộng và sóng xung kích là rung chuyển cả khu vực.

“Gu……”

Cậu nheo mắt lại, dùng tay che mặt. Tuy nhiên chỉ thế thôi vẫn chưa đủ. Shidou còn phải nằm sát xuống mặt đất, mới tránh bị thổi bay đi.

Những chiếc Hỏa tiễn có sức hủy diệt vô cùng khủng khiếp, ngay lập tức thổi bay một góc công viên giải trí. Còn nơi Kotori trông có vẻ như vừa bị cơn không chấn san phẳng chẳng còn gì cả.

Sức hủy hoại nằm trên tầm khủng khiếp. Dù cậu đã từng chứng kiến trận chiến của AST và Origami trước đây——nhưng đây là lần đầu tiên cậu thất một thiết bị quân sự có sức mạnh áp đảo đến như vậy.

“Kotori!”

Hét lên tên cô bé. Không hề có bất kỳ đấu hiệu nào của Kotori ở nơi Origami vừa bắn. Đừng nói rằng, con bé đã bị đòn tấn công lúc nãy thổi bay?——

Một giọng nói nhỏ vang lên từ bên trên xóa ta sự lo lắng của Shidou.

“Hmph……Vũ khí cô đang dùng thật khó chịu.”

Shidou ngẩn đầu nhìn lên. Ngay trên đó, Kotori đang lơ lửng trong không trung và hoàn toàn lành lặn.

“Ku——”

Origami tỏ vẻ bối rối, quay lại đối mặt với cô bé. Cô ra lệnh giống khi nãy một lần nữa, Hỏa tiễn với số lượng bằng với lúc nãy được bắn về phía Kotori.

Và, mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đó.

“——Kết giới trực tiếp•Kích hoạt. Tọa độ khóa (223• 439• 36)……!”

Ngay khi Origami nói câu đấy, một quả cầu xuất hiện và bao quanh Kotori

“Hm——?”

Kotori cau mày. Từ chỗ cậu, Shidou ngay lập tức hiểu ra. Nó giống với thứ bao quanh Shidou trước đó, nhưng không phải để bảo vệ cô bé. Đúng vậy, mà là——

Hỏa tiễn của Origami, xuyên qua kết giới bao quanh Kotori, tất cả đều chạm đến cô bé.

Lúc này, Shidou không hề che mặt lại. Lý do rất đơn giản, vô số Hỏa tiễn phát nổ trong kết giới hình cầu đó, không một mảnh vỡ nào có thể lọt ra ngoài.

Tuy nhiên, không khó để tưởng tượng bên trong kết giới sẽ như thế nào. Không chỉ có đợt va chạm từ những chiếc Hỏa tiễn, kèm theo đó còn có vô số những đợt sóng xung kích và sức ép của gió, ngay cả Tinh Linh cũng khó lòng chịu nổi.

“Haa…… Haa…… Haa……”

Có vẻ như cô đã sử dụng não của mình quá nhiều, một lượng lớn mồ hôi xuất hiện trên mặt Origami, vai cô run lên, cô thở một cách nặng nề. Cùng lúc kết giới bao quanh Kotori tan biến vào trong không khí, lớp khói dày đặc bên trong nhanh chóng tan đi.

Tuy nhiên, trong lúc khói dần tan đi, Origami mổ to mắt tỏ vẻ khó tin.

Lí do của sự ngạc nhiên đó. Nguyên nhân của việc đó, chính là khối lửa màu đỏ thẫm lơ lửng trên cảnh tượng đầy chết chóc——

“Puha!”

Theo sau tiếng thở nhẹ nhàng đó, khuôi mặt Kotori hiện ra với những dường khói còn bao quanh cơ thể.

“Không đến nỗi tệ. Tôi chưa từng thấy thứ đó bao giờ. Thiết bị mới à?”

Nói thế, Kotori nhẹ nhàng vẫy tay. Cũng như lúc nãy, ngọn lửa bao lấy cơ thể Kotori, cơ thể cô bé và bộ linh phục, đều trử lại vẻ hoàn hão như ban đầu.

Tuy nhiên——trong khoảnh khắc đó.

“……, ah——”

Biểu hiện của Kotori dột nhiên thay đổi, cô bé khẽ rên một cách đau đớn cùng lúc dùng tay trái ấn mạnh vào thái dương.

“Ku……mình, dùng sức mạnh, quá nhiều với 1 tiếng đồng hồ……”

Vai Shidou giật bắn lên. Trước đây cậu đã từng thấy việc này. Cãnh tược trông giống với——lcu1 trên sân thượng.

Hình ảnh Kotori bị lời nói hủy diệt thúc giục cám dỗ ăn mòn tính cách gốc.

Trong tình huống nằm giữ này, cô bé đã để lộ một sơ hở lớn.

Origami không hề để cơ hội đó vụt mất.

“«Cleaveleaf»——khởi động• Kích hoạt !”

Khi Origami hét, phần hai thanh gươm ánh sáng trở thành hai dải băng và quân quanh «Camael» và Kotori.

“Gu……”

“Kết giới trực tiếp——Kích hoạt!”

Origami xướng lên câu đó một lần nữa, kết giới hình cầu một lần nữa xuất hiện và bao quanh Kotori.

Tuy nhiên, lần này không có một chiếc Hỏa tiễn nào được bắn ra. Origami diều chỉnh lại cơ thề của bản thân, chĩa hai khẩu pháo trên khoang vũ khí về phía Kotori.

“Kết thúc rồi——«Blaster»!”

Theo sau đó, từ khu vực gần đó, luồng ánh sáng ma thuật phát ra hai khẩu pháo .

“——————!”

Thứ phản chiếu trong mắt cậu lá ánh sáng màu xanh cảu sự hủy diệt. Mặc dù Shidou không biết tí gì về vũ khí quân sự cũng có thế biết được thiết bị quân sự này mạnh đến mức nào. Kết giới bao quanh Kotori, dù không để mãnh vở nào tấn công cô bé cả, lần này ta có thể sẽ thấy được ánh sáng huyền diện đó có thể sẽ chảy 1 chút ra ngoài.

Khoảng khắc luồn sáng chạm vào đất, nó gây ra một vụ nổ kinh khủng, tao ra một cái hố nhỏ.

“Kotori——!”

Cậu hét to hết mức có thể. Tuy nhiên, do sóng xung kích tạo ra từ đợt hủy hoại vừa rồi của ánh sáng ma thuật, giọng cậu không thể nào đến dược tai cô bé.

“……, ……”

Origami hạ hai khẩu pháo xuống với vẻ lo lắng. Khuôn mặt cô xanh xao, nhịp thở tăng nhanh. Dù đây là cuộc tân công hoàn toàn nghiêng về phía Origami, nhưng trông cô mới là người đang chìm trong đau đớn.

Đột nhiên——ngay lúc đó, Kotori xuất hiện Origami cùng lúc giơ «Camael» lên.

“Cái——”

Mặt Origami biến dạng vì quá sốc, hai thanh kiếm của cô sẵng sàng cho trận đánh cận chiến tiếp, nhưng đã quá muộn.

“——《Chước Lạn Tiêm Quỷ «Camael»》.”

Chiếc rìu lửa xoắn lại, đâm vào Origami.

“Kya……”

Origami rên một tiếng trong đau đớn, cơ thể cô đâm sầm xuống mặt đất cùng với đống trang bị khổng lồ.

Kotori lạnh lùng nhìn cảnh tượng đó, nhẹ nhàng vung «Camael» xuống bằng một tay. Chiếc rìu vung trong không khí, tiến gần về phía Origami.

“Ku…… Kết giới phòng thủ——Kích hoạt!”

Origami nghiến răng cùng lúc ra lệnh cho thiết bị, sau đó kết giới xuất hiện xung quanh và dần phủ kín thiết bị, biến thành hình dạng ôm sát cơ thể Origami và cả thiết bị.

Khoảng khắc tiếp theo, lưỡi rìu của «Camael» chém xuống bề mặt thiết bị.

“Ku——aah……”

Kết giới của Origami trông có vẻ hoàn toàn chống chịu được đòn tấn công kiểu này, nhưng đầu Origami trông có vẻ như đang chịu một gánh nặng đầy đau đớn từ việc này. Lông mày Origami nhăn lại trong đau đớn, cô rên rỉ.

Tuy nhiên, Kotori vẫn không dừng tay. Lửa trên chiếc rìu chiến liên tục bùng lên, cô bé tiếp tục vung cây rìu xuống chỗ Origami như thể đang vung sợi roi da.

“Ara, sự kiêu ngạo của cô biến đi đâu rồi? Chẳng phải cô muốn hạ tôi sao?? Chẳng phải cô muốn tôi hối hận sao? Chẳng phải cô muốn kết liễu tôi sao? Nếu có thì nhanh chóng bay lên đi. Chĩa những thanh kiếm và nòng súng đáng ghét đó về phía tôi đi. Nếu không——Fufu, cô nên chết đi.”

“……! Kotori!”

Lời nói của Kotori, làm Shidou phải la lên một cách thảm thiết.

Đó hoàn toàn không phải là Kotori.

Đó không phải là Kotori——mà là Kotori bị ham muốn hủy diệt mọi thứ lấn át nhân cách của bản thân.

“Dừng lại đi Kotori! Nếu em tiếp tục——”

Nhưng Kotori không hề có ý dừng tay. Một tiếng nghiến răng khửng khiếp phát ra từ khóe miệng cô bé, liên tục dùng chiếc rìu lửa phá kết giới của Origami.

“……Kah, ha——”

Sau đó, cô bé đã phá vỡ kết giới của Origami sau bao nhiêu cú đánh thì chỉ có chúa biết. Lưỡi rìu của «Camael» để lại một vết nhỏ trên bề mặt kim loại của khoang vũ khí.

“……Gì vậy. Kết thúc rồi à? Nhám chán quá.”

Kotori lạnh lùng nói, đáp xuống bên cạnh Origami đang thở một cách nặng nề. Và,

“《Chước Lạn Tiêm Quỷ «Camael»》——《Megiddo 『Thần Công』》”.

Lưỡi chiếc rìu chiến khổng lồ biến mất, tay cầm thay đổi hình dạng, gắn vào cánh tay phải của Kotori.

Và sau đó, Kotori chĩa nòng súng thẳng vào mặt Origami.

“Được rồi——nếu cô không chiến đấu được nữa, cô, không cần thiết để sống nữa.”

“Kotori! Dừng lại! Kotori——!”

Shidou hét lên trong khi chạy về phía Kotori và Origami. Nhưng gần như cùng lúc, Kotori giơ nòng súng lên, cô bé đã bắt đầu hấp thụ những ngọn lửa ở xung quanh.

Đòn tấn công dễ dàng xuyên thủng thiên sứ của Kurumi. Nếu ai đó trúng đòn đó ở khoảng cách gần như thế này thì khó mà chịu nổi nó——Tuy nhiên, Origami, dù đang thở nặng nề trong giận dữ, cô không hề sợ nó, cô hướng ánh mắt đầy căm ghét về phía Kotori.

“«Efr——eet»……!”

Khi cái tên đó phát ra từ miệng Origami , thái độ của Kotori có chút không thoải mái.

“……Cái tên thật đáng ghét. Từ đâu cô có được cái tên đó?”

Tuy nhiên, Origami vẫn không thay đổi cách nói chuyện, cô tiếp tục nói.

“Ra đó là cách……cô giết họ? Năm năm trước……cô, giết cha và mẹ của tôi——!”

“Eh?”

Giọng Kotori nói một cách khác hẳn khi nãy.


Phần 2Edit

“Oooh, nhìn kìa Yoshino! Thác nước kìa!”

Tohka ngồi trên chiếc thuyền lớn reo lên, Yoshino ngồi kế bên cô cũng phấn khích gật đầu.

“Nó, tuyệt quá……!”

『Không tệ chút nào, mình muốn đóng băng nó quá.』

『Yoshinon』 bên tay trái Yoshino nói đùa.

Sự thật là chuyến tham quan của họ đã kết thúc từ khi nãy, nhưng do lời năn nỉ của Yoshino, nên họ đi thêm lần thứ hai.

Tohka muốn tìm Shidou ngay sau chuyến đi, nhưng Yoshino với ý nghĩ ngây thơ 『Chúng ta đã ngồi bên trái rồi, lần này hãy ngồi ở bên phải.』 Không để cô đi, một lần nữa họ bước lên thuyền.

“Được rồi, mọi người, làm ơn nhìn sang đây.”

Nói thế, người nhân viên đứng ở đầu tàu chỉ tay về phía ngọn núi lửa.

“Đó là ngọn núi lửa lớn nhất trong công viên nước. Thông thường nó ngủ yên……nhưng do hôm nay nó hứng thú với những vị khách đến tham quan. Nhìn kìa, có vẻ như nó sắp phun trào—?”

Gần như ngay khi người nhân viên nói. Một tiếng nổ vang lên làm rung chuyển cả không khí.

“Oo……oooh!?”

Tohka mở to mắt nắm lấy thành tàu.

“Tuyệt-tuyệt quá! Khi nãy ngồi bên trái chúng ta không hề cảm thấy chuyện này!”

Tohka nói——vì lí do nào đó, mặt Yoshino trở nên xanh xao.

“Yoshino?”

“Không——không đúng. Vừa rồi là……”

Ngay lúc đó, tiếng chuông báo động ở hồ bơi vang lên, bảng thông báo yêu cầu mọi người tìm chỗ trú ẩn được phát đi.

“Cái-cái gì?”

Đột nhiên——Tohka nín thở.

Dù không thể giải thích dược tại sao, nhưng cô có linh cảm chẳng lành.

“Yoshino——”

Cô quay sang Yoshino, cô bé cũng có cảm giác như Tohka.

Có ——chút thay đổi trong sức mạnh Tinh Linh.

Hơn nữa, vừa có tiếng nổ vang lên. Cũng như hiện Shidou không có mặt tại đây.

Trong tim Tohka, cảm giác sợ hãi bắt đầu xuất hiện.

“Shidou……!”

Tohka hét lớn, nhảy xuống nước.



Phần 3Edit

Kotori bàng hoàng nói.

“Cô, vừa nói cái gì——”

Nói thế, cô bé lấy tay trái ôm đầu như thể đang cố chống lại cơn đau đầu.

Giọng nói đó, cái nhìn đó, hoàn toàn khác với khi nãy. Đó chính là Kotori mà Shidou biết.

Origamicó vẻ cũng đã nhận thấy việc này, cô tiếp tục nói.

“5 năm trước. Khoảng 5 năm về trước. Cha mẹ tôi sống ở Nankou-Machi, bị Hỏa Tinh Linh sát hại——họ bị cô sát hại. Cô, thiêu chết cả hai người họ, trước mắt tôi……! Quên? Tôi sẽ không bao giờ quên, không bao giờ quên. Bởi vậy tôi sẽ……giết cô. Tôi chắc chắn sẽ giết cô! «Efreet»!”

Tinh thần chiến đấu của Origami tăng lên, Kotori bị thổi bay.

Không hẳn là do sức mạnh của Origami tăng lên, mà do Kotori không hề phản kháng. Không như Tinh Linh đang mặc linh phục của mình, cơ thể nhỏ nhắn của cô bé bị hất tung lên không trung.

“Kotori……!”

Không hề đáp lại dù đó là Shidou. Kotori, đáp xuống đất, bàng hoàng mở to mắt, lẩm bẩm.

“Sao, có thể chứ……mình——”

Origami ngay lập tức kích hoạt kết giới một lần nữa, lấy lại tư thế, vung hai thanh kiếm khổng lồ xuống chỗ Kotori. Lưỡi kiếm ánh sáng bắn ra, trói chặt Kotori.

“Lần này, tôi sẽ không để cho cô thoát. Kết giới trực tiếp•Kích hoạt!”

Khoảng khắc Origami ra lệnh, kết giới xuất hiện bao quanh Kotori.

Nó không phải để bảo vệ mục tiêu, mà để nhốt mục tiêu lại, cái lồng chết chóc để chuẩn bị cho đòn tấn công kết liễu đối phương. Dù lúc nãy cô bé có thể thoát ra, nhưng với Kotori trong tình trạng hiện tại thì đó là điều không thể. Mồ hôi chảy trên trán Kotori, cô bé vùng vẫy trong đau đớn.

“…………!”

Shidou không hề nghĩ ngợi chạy đến. Cậu chẳng thể làm được gì. Dù cậu có làm cũng chẳng có gì thay đổi. Cộng với sự thật, Shidou đã mất sức mạnh của Kotori, cậu không thể phục hồi dược nếu dính phải vết thương chí mạng. Kể cả khi cậu dùng thân mình che chắn cho Kotori, chắc chắn sẽ có một cái lỗ trên người cậu.

Dù thế, Shidou vẫn không dừng lại. Lí do rất đơn giản. Đứa em gái dễ thương của cậu đang dối mặt với nguy hiểm. Chỉ như thế, cũng đã đủ cho cậu với tư cách là một người anh trai chạy đến cứu con bé.

“Nén kết giới……«White•Licorice», chế độ tối đa!”

Origami chĩa hai nòng pháo về phía Kotori. Tuy nhiên, Shidou không hề quan tâm, cậu nhảy vào giữa Origami và Kotori, dang hai tay ra như thể đang bảo vệ Kotori.

Date4 000g

“Origami! Dừng! Dừng lại đi!”

“——, Shidou. Đừng xen vào.”

“Làm sao mình ko thể được chứ!”

Shidou hét lên, Origami nghiến răng, cái nhìn của cô chở nên sắc bén.

“Mình đã nói chuyện này với cậu từ trước. Lý do mình sống đến ngày hôm nay là để trả thù cho cái chết của cha mẹ mình. Sau trận Hỏa hoạn năm về trước, trả thù đã trử thành mục đích sống duy nhất của mình. Mình chỉ sống vì mục dích này. Để giết «Efreet», đây chính là lẽ sống duy nhất của đời mình.”

“…………”

Origami nói. Lời nói của cô gái đó cứ vang lên trong đầu Shidou.

(Nếu mình không thể hạ được cô ta mình sẽ……)

Giết Tinh Linh——làm việc đó nhiều lần với Tinh Linh, cô cái vơi tâm hồn đã bị mục rữa, không thể phục hồi được. Nhìn Origami trong tình trạng này, cậu nhớ đến những cảm xúc đã bị mục rữa cũng như bóng tối trong những con rối đó, Shidou nuốt nước miếng.

Tại sao giờ cậu lại nghĩ đến Mana ……có một lí do đơn giản cho việc đó.

Khi cậu nhìn cô gái đang mang trên mình hai khẩu súng lớn trước mặt cậu, hình ảnh của Mana cứ xuất hiện chồng lên những gì cậu thấy.

“Không……Cậu không thể.”

Shidou lắp bắp nói, đôi chân mày của Origami khẽ giật.

“Đừng làm thế……Cậu, đang làm một việc chẳng khác gì giết người……! nếu cậu bóp cò hay tương tự như thế—chắc chắn cậu, không thể quay trở lại được nữa……!—”

Chỉ với đòn tấn công đó, Origami sẽ trở thành một Mana khác.

Linh hồn của cô sẽ bị mục rữa, không thể nào hồi phục được nữa.

Điều đó hoàn toàn chính xác bỡi Shidou hiểu những cảm xúc đó, thế nên cậu biết rằng. Cò súng trong tay Origami, chính là chìa khóa cuối cùng của mọi chuyện.

“Mình——không muốn thấy cậu, trở nên như vậy……!”

Tuy nhiên, Origami vẫn không hạ vũ khí xuống, cô ném cái nhìn sắc lạnh về phía Shidou cũng như Kotori đang ở sau cậu.

“……, dù thế, mình cũng không quan tâm. Đến khi «Efreet» bị chính đôi tay này loại bỏ……!”

“Ku——”

Shidou siết chặt nắm tay. Móng tay cậu cắm sâu vào trong da thịt.

Ngay lúc ấy, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Shidou.

Hỏa Tinh Linh. «Efreet». Mật danh mà Origami dùng để gọi cô bé.

“——, ah.”

Gần như chỉ là trò chơi chữ đơn thuần. Chẳng thể nào khác được nếu ai đó nói cậu đang chơi một trò chơi chữ ngu ngốc. Nhưng, đó cũng chỉ là một khả năng. Đó chính là điểm mấu chốt cuối cùng mà Shidou đã bỏ qua.

“Origami……Nghe này.”

Origami không trả lời. Tuy nhiên, Shidou xem đó là sự cho phép, cậu tiếp tục nói.

“Người cậu muốn trả thù là «Efreet»……đúng chứ?”

“Đúng.”

“Kẻ điều khiển lửa hủy diệt tất cả, có thể hồi sinh từ vực thẳm của cái chết…… là Hỏa Tinh Linh đúng chứ!?”

“Đúng.”

“Không phải em gái mình——Itsuka Kotori, mà là Hỏa Tinh Linh «Efreet» đúng chứ!?”

“……Cậu đang nói cái gì vậy?”

Origami cau mày.

“«Efreet» và Itsuka Kotori là cùng một người. Thực sự cậu——”

“Cứ trả lời mình đi! Kẻ thù của cậu là Hỏa tin linh, không phải em gái mình, con người phải không!?”

Shidou hét lên, Origami bối rối ngừng lại rồi nói tiếp.

“——Cậu nói thật khó hiểu. Đúng, kẻ thù của mình là Hỏa Tinh Linh. «Efreet». Không phải là con người. Tuy nhiên, Itsuka Kotori là Tinh Linh. Điều kiện này hoàn toàn không thể đáp ứng được ngay từ lúc đầu.”

Origami lặng lẽ nói. Shidou nuốt nước miếng.

“Rời khỏi đây đi. Shidou.”

“Không……Mình không thể. Sau khi nghe những gì cậu nói, và hơn thế nữa……!”

“……Cái?”

Origami cau mày, cô hoàn toàn không hiểu những gì Shidou nói.

“Làm ơn. Chỉ một lúc thôi. Cho Kotori và mình chút thời gian. Như thế——”

“Không. Giờ, là cơ hội tốt nhất để mình tiêu diệt «Efreet»……! Nếu bây giờ cậu không lui ra——”

Origami chỉnh lại mục tiêu nhắm bắn của hai khẩu súng. Để bắn xuyên qua Shidou, để tiêu diệt Kotori.

“Ku——”

Không phải cậu không hiểu cảm giác của Origami. Do Shidou vừa nói một chuyện rất khó hiểu.

Nếu ai đó quan trọng với cậu bị sát hại, cảm giác căm ghét kẻ làm việc đó xuất hiện cũng là lẽ thường.

Và kết quả của việc đó——ai đó sẽ mong muốn giết chết tên sát nhân, bằng chính đôi tay của họ.

Nếu Origami giết Kotori tại đây, cảm giác căm ghét mà Origami hiện đang có đối với Kotori chắc chắn cũng xuất hiện bên trong Shidou.

Dù họ nói thế nào, dù họ cố gắng giấu nó bằng cảm xúc trống rỗng thế nào đi nữa. Nếu không thể thực hiện được mong muốn của chính bản thân, ở nơi nào đó sâu trong họ, sẽ chẳng còn gì ngoài sự oán hận lạnh lẽo.

Nó là thế, tất cả những diều này đơn thuần chẳng là gì ngoài những lời nói sáo rỗng.

Tuy nhiên——dù có cậu có bị gọi là một tên đạo đức giả, dù cho cậu có bị xem là một tên thích làm theo ý thích của mình, dù mọi người có thể nói cậu là kẻ không biết điều, Shidou cũng không có lời bào chữa nào.

“Nhưng gì mình sắp nói nghe có vẻ vô lý đối với cậu, với người mà cha mẹ của họ đã bị sát hại. Nếu cha mẹ mình và Kotori cũng bị sát hại, mình nghĩ việc mình sẽ có cảm giác căm hận đối với kẻ gây ra việc đó là điều không thể tránh khỏi. Mình biết nó nghe có vẻ mâu thuẫn! Mình biết đó chỉ đơn thuần là ý muốn ích kỷ của mình! Nhưng mình……! Mình không thể đứng nhìn đứa em gái đáng yêu của mình chết ngay trước mắt được, mình cũng không thể đứng nhìn người bạn của mình chìm trong tuyệt vọng của bản thân được……!”

“…………”

Origami cau mày tỏ vẻ khó chịu.

Tuy nhiên, Origami lắc đầu, quay sang nhìn Kotori một lần nữa.

“Dù vậy……mình vẫn——!”

Theo sau lời Origami, một bức tường vô hình xuất hiện quanh Shidou.

“! Đây, đây là——”

Shidou cau mày la lên, nó cũng giống với loại bao quanh Shidou khi nãy. Nói cách khác nó không giống với cái đang giam giữ Kotori, đó là kết giới phòng thủ để bảo vệ mục tiêu bên trong khỏi bất kì đợt sóng xung kích nào.

Biết được dự định của Origami, Shidou la lên.

“Dừng lại, Origami———————————!”

“Uwa, aa,aaaaaaaaaaaaaaah——!”

Origami có vẻ như đang lấn át lời nói của Shidou bằng chính giọng của mình, chỉnh lại hướng bắn của nòng súng hướng về phía Kotori.

Nhưng, ngay lúc đó.

“——Ý nghĩ hão huyền!”

Giọng nói vang lên từ một bên nòng súng, nòng bên phải bị cắt một cách gọn ghẽ.

“……!?”

Khuôn mặt Origami lộ rõ vẻ rất sốc. Tuy nhiên, cô nhanh chóng tìm ra danh tính kẻ tấn công, Origami nói với giọng đầy thù hận.

“Yatogami Tohka……!”

Đúng vậy. Người vừa phóng lên không trung, chém đứt nòng súng của Origami, là Tohka với bộ áo tắm bao phủ bởi màu tím nhạt, tay cô cầm một thanh đại đao.

“Tohka!”

“Umu. Hai người có sao không? shidou, Kotori.”

Tohka đáp xuống giữa Shidou và Origami, nói đồng thời vẫn không rời mắt khỏi Origami.

Cái nhìn của Origami trở nên sắc bén hơn, kho vũ khí cô mang trên người mở ra. Dù đã phóng rất nhiều tên lửa, nhưng đạn được của cô trông chẳng có vẻ là hết gì cả. Vô số Hỏa tiễn nhô ra ra.

“Đừng cố——”

Tuy nhiên, trước Origami có thể phóng chúng, một luồng sáng bắn về phía Origami.

“Ku……”

Origami bay lên, cô hầu như không thể hoàn toàn tránh được đòn tấn công có.

Cùng lúc, có vẻ như do sự tập trung của Origami bị phá vỡ, bức tường vô hình bao quanh Shidou biến mất ngay sau đó.

Lúc đó, cô đã nhận ra nó. Luồng sáng bắn về phía Origami không chỉ đơn thuần như vẻ ngoài của nó. Nó ngay lập tức đóng băng lại từ dưới mặt đất với những tiếng răng rắc.

“Đây là……”

Ngay lập tức đóng băng mọi thứ nó tiếp xúc, luồng sáng với độ không tuyệt đối. Ấn tượng về một lần từng nếm thử sức mạnh này xuất hiện trong đầu cậu.

“Cả hai……ổn chứ, Shidou-san, Kotori-san……”

Từ nơi luồng sáng bắn ra, một giọng nói quen thuộc vang lên. Quay sang nhìn, cậu thấy con rối hình thỏ lớn hơn rất nhiều so với trước đây.

bề mặt láng mịn. Những chiếc răng tựa như băng đá đính trên hàm. Yoshino với bộ đồ bơi của cô bé phát sát một cách yếu ớt hiện đang cưỡi trên lưng nó.

“Yoshino!”

“Vâng.”

Shidou gọi tên cô bé, Yoshino gật đầu như thể xaca1 nhận.

“N-nó nhìn……giống như 《Băng Kết Khôi Lỗi «Zadkiel»》……!?”

“Đúng……vậy ạ. Sau khi Reine-san nói với chúng em……rằng Shidou-san và Kotori-san đang gặp nguy hiểm, chúng em ngay lập tức đến đây……lúc mong muốn giúp đỡ cả hai hiện lên trogn đầu của tụi em, chúng em không thể giữ được bình tĩnh…”

Như tiếp lời Yoshino——thiên sứ hình con thỏ khổng lồ——«Zadikel» gầm lên.

『Phew, vừa kịp lúc thật ta—』

“Gah……『Yoshinon』?”

Chuyển động của miệng «Zadikel» cũng như cách nó nói chuyện, khiến Shidou phải nghiên đầu trong bối rối. Ngay sau đó, «Zadikel» nhếch mép cười trồng hoàn toàn đối lập với vẻ ngoài của nó trước đây.

『Cảm ơn thì hãy để sau đi. Nhưng, bây giờ——』

Ngay lập tức, vô số Hỏa tiễn nhắm về phía Tohka và Yoshino phóng ra.

Date4 275
“Ku——!”

“Hyaa……!”

Cả hai la lên trong đau đớn. Tohka dùng thanh kiếm của cô, mặt khác Yoshino dùng bức tường băng để phòng thủ trước phát bắn của khẩu súng thần công——nhưng có vẻ như cả hai không thể hoàn toàn bảo vệ bản thận trước những đợt sóng xung kích.

Dù «Sandalphon» của Tohka có thể chém đứt mọi thứ hay «Zadikel» của Yoshino có thể chặn đứng mọi thứ, họ cũng chỉ sữ dụng khoảng 10% sức mạnh thật sự của họ. Không cần biết khi là Tinh Linh họ mạnh thế nào, nhưng đối đầu với Origami trong tình trạng thế này thì chẳng khác nào những tên ngốc.

Tuy nhiên, dù mặt Tohka lộ rõ vẻ đau đớn, cô vẫn hét to lên, nói với Shidou.

“Shidou! Để nơi này cho tụi mình, nhanh chóng và thoát khỏi đây mau!”

“T-Tohka……Yoshino.”

“Được rồi, đi mau!”

“Tụi em không thể giữ…… cô ta, lâu……”

Origami ném cái nhìn giận dữ về phía Tohka và Yoshino.

“……! Ngừng làm kẻ quấy rối đi. Tôi không có thời gian chơi với hai người.”

“——Hmph, Kotori và Shidou đều như nhau, họ là cứu tinh của chúng tôi. Chúng tôi sẽ không để cô giết cô bé.”

“……Đúng vậy!”

Tohka trừng mắt nhìn Origami, Yoshino gật đầu.




Phần 4Edit

Origami cảm thấy hơi kiệt sức, cô dồn sức vào hai thanh kiếm.

“Vậy thì——Tôi sẽ giết cả hai người luôn.”

Nói thế, cô mở kho vũ khí một lần nữa, vô số Hỏa tiễn được phóng ra.

“……! Haa!”

Tohka, với một nhát chém, chém đứt những chiếc Hỏa tiễn đang bay theo đường thẳng—— làm chúng nổ tung ngay lập tức. Tuy nhiên, để hạ vô số Hỏa tiễn thì như thế vẫn chưa đủ.

Chúng tránh nhát chém của Tohka cũng như những chiếc phát nổ, tiền gần về phía Tohka.

Tuy nhiên, một cơ mưa đột nhiên trút xuống, đóng băng những chiếc Hỏa tiễn ngay tại chỗ trước khi chúng kịp chạm đến Tohka.

“Yoshino!”

“Em mượn chút nước……từ hồ bơi……!”

Kèm theo lời nói của Yoshino, «Zadikel» phản chiếu ánh sáng chói lòa.

Cùng lúc, Tohka và Yoshino một lần nữa liếc nhìn về phía Shidou. Không cần phải nói. Ban nãy họ đã nói với cậu rồi——Mang Kotori, và rời khỏi đây.

“Ku——Xin lỗi……!”

Shidou nghiến răng, chay đi với Kotori đang thở hổn hển trong tay.

Việc duy nhất Shidou có thể làm trong lúc này, không phải là lo về Tohka và Yoshino, mà là rời khỏi đây. Cũng dễ hiểu vì sao họ lại đặt cược mạng sống của bản thân vào việc này, là để có thể rời khỏi đây cùng với Kotori——!

“Shi, dou……!”

Kotori với khuôn mặt xanh xao, gọi tên Shidou.

“Được rồi——Anh sẽ tìm cách gì đó……!”

Shidou nói trong lúc chạy đi, Kotori trông có vẻ thoải mái, cô bé gật đầu.

Tiếng nổ vang lên đằng sau cậu.Tohka và Yoshino có lẽ quen với việc chiến đấu——nhưng dù trong tình trạng hai đấu một, cả hai đều không thể sử dụng được toàn bộ sức mạnh. Đối đầu với Origami được trang bị đầy đủ các loại vũ khí như thế này rất bất lợi. Chính xác là vậy, trường hợp xấu nhất là cả hai bị cô hạ gục và giết hại.

Hơn nữa, cậu không thể do dự với Kotori lâu hơn được nữa. Nếu cậu tiếp tục để ý thức Kotori bị ham muốn hủy diệt của cô bé lấn án, một cuộc tàn sát như lúc trước có thể sẽ một lần nữa diễn ra.

——Đúng vậy, đó không phải là giải pháp tốt nếu Shidou cứ chạy trốn như thế này.

Kotori, Origami, Tohka, Yoshino. Nếu cả không có một cái kết tốt đẹp thì việc này chẳng có ý nghĩa gì cả.

Và cách duy nhất để đạt được diều đó.——Chính người đang nằm trên tay Shidou.

“Được rồi……!”

Shidou bế Kotori trên tay, trốn đằng sau một điểm tham quan vằng vẻ rồi đặt cô bé xuống đất. Chỉ như thế, cũng đủ khiến Kotori nhăn nhó vì đau đớn.

“Em có sao không, Kotori?”

“Ừ……Có lẽ vậy.”

Kotori dựa vào tường một cách yếu ớt và trả lời.

Cô bé sắp hết thời gian rồi. Shidou liếc nhìn tòa nhà đang phát nổ rồi nói.

“Kotori.”

Shidou đặt tay lên vai Kotori, cả hai gần nhau đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, cậu nhìn Kotori chằm chằm.

“Vâ…vâng?”

Kotori trả lời ngắt quãng, không giống với thông thường.

Shidou lấy dũng khí. Cậu hoảng loạn mồ hôi đổ ra liên tục, cậu cảm thấy cổ họng mình cực kì khô.

Shidou chỉ còn một cách, cách duy nhất để cứu Kotori. Giờ chính là lúc——cậu sử dụng nó.

“Kuha……!?”

Ngay lúc đó, tiếng Tohka rên rỉ vang lên sau lưng cậu, tiếng vũ khí của Origami càng lúc càng lớn hơn.

“Tìm thấy ngươi rồi……!”

Như thế, Origami phóng đến với một tốc độ kinh người.

“——! Kuh——”

Shidou nín thở, định kề môi Kotori.

Tuy nhiên, cậu nhận thấy vẫn còn một vấn đề cơ bản.

Phải rồi……Tình cảm.

Do ban nãy cậu đã vứt chiếc tai nghe đi, hiện tại Shidou không hề biết mức độ tình cảm Kotori dành cho cậu đang ở mức nào.

Nếu Shicou không thể làm mức độ tình cảm Kotori dành cho cậu tăng——thì những gì cậu đã làm cho đến giờ đều trở nên công cốc.

Nếu cậu không thể phong ấn sức mạnh của Kotori, ý thức của cô bé, sẽ bị sức mạnh của Tinh Linh lấn át một lần nữa.

Đứa em gái dễ thương của Shidou, sẽ biến mất vĩnh viễn.

Shidou lắc đầu, cắn chặt răng——Cậu sẽ không cho nó, cho phép việc đó xảy ra.

Thế nên, Shidou đưa mặt mình lại gần hơn và nói.

“Kotori!”

Do cậu đột ngột gọi tên cô bé, Kotori giật bắn lên và mở ta mắt.

Tuy nhiên, Shidou tiếp tục nói như thể cậu không hề để ý đến việc đó. Cậu nói ra những lời nói trẻ con của mình nhưng lại là lời nói thật lòng của cậu.

“Kotori. Kotori. Em là đứa em gái dễ thương của anh. Em là đứa em gái dễ thương nhất và là niềm tự hào của anh trên thế giới này! Anh không thể kìm nén được nữa……Anh thích em nhất! Anh yêu em!”

“Hu……huueh——!?”

Mặt Kotori đỏ ửng lên, Shidou trông củng như Kotori, cậu tiếp tục.

“Kotori……! Em, có thích anh không?”

“Sa-sao anh nói về việc đó dột ngột đến thế——”

Và ngay lúc đó, vào khoảng khoảng đó, một chiếc Hỏa tiễn nhỏ lao đến nơi Shidou và Kotori đang ẩn nấp, tia lửa điện bắn tung tóe khắp nơi.

“Aa, aaah……đau quá!”

Kotori đảo mắt nhìn quanh một cách hỗn loạn, cô bé la lên.

“Có! Em cũng thích anh! Em yêu Onii-chan! Yêu hơn bất kỳ ai trên thế giới này!”

“……!”

Nghe thấy thế——Shidou đưa ra quyết định, cậu đặt môi mình lên môi Kotori.

Cảm giác choáng váng bao chùm lấy đầu cậu. Cảm giác tội lỗi do hôn đứa em gái cậu đã sống cùng ngần ấy năm chảy trong phổi, cùng lúc việc này khiến cậu có cảm giác mê mẩn đến khó tả.

Theo sau đó, Shidou cảm giác ấm áp chảy vào trong người.

Cũng giống như lần cậu hôn Tohka và Yoshino, cảm giác giống như khi sức mạnh của Tinh Linh đã được phong ấn trong người cậu.

Nhưng, ngay lúc đó——

“…………?”

Vài ngày trước, khi sức mạnh của Kotori di chuyển giử cả hai, hiện tượng tương tự cũng xảy ra.

Một mảng ký ức mơ hồ chảy vào trong đầu cậu, khiến lông mày Shidou khẽ giật.





Phần 5Edit

——Ngày hôm ấy. Kotori đang chơi ở một công viên gần đó.

Không phải cô bé đang chơi đùa……mà là việc gì đó khó mà có thể điễn tả đúng bằng lời được. Miệng Kotori tạo thành hình chữ へ tỏ vẻ buồn chán, cô bé gây ra tiếng kẽo kẹt khi ngồi lên chiếc xích đu.

Hôm nay là sinh nhật thứ chín của Kotori, tuy nhiên do công việc nên cha mẹ cô bé không có ở nhà. Onii-chan yêu quý củ cô bé biến đi đâu đó không ai biết.

(Uu……, uh……)

Nước mắt của cô bé bắt đầu rơi, Kotori dùng tay áo lau nước mắt.

Kotori có thể khóc vì điều nhỏ nhặt nhất. Có thể nói là một đứa trẻ hay khóc nhè. Onii-chan của cô bé đã nói về việc này sáng nay, nếu việc này còn tiếp tục thì Onii-chan sẽ ghét cô bé. Không, có lẽ Onii-chan đã ghét Kotori từ trước rồi, vậy nên hôm nay cậu ta mới không về nhà……

Những ý nghĩ đó cứ xuất hiện trong đầu cô bé, nước mắt lại chuẩn bị trào ra lần nữa, Kotori vội vã lau nước mắt.

Dù cô bé biết mình không thể tiếp tục như thế được nửa. Nếu cô bé không trở nên mạnh mẽ hơn, Onii-chan sẽ ghét cô bé.

Tuy nhiên, nó lại khiến việc này diễn ra theo chiều hướng ngược lại. Khoảng khắc cô bé nghĩ đến việc đó, nước mắt không ngừng xuất hiện ở khóe mắt cô.

(Uh……, ah……)

Ngay lúc ấy.

【——Này, sao cô lại khóc】

Một giọng nói phát ra từ bên trên Kotori.

(Eh……?)

Kotori ngẩng đầu lên. Một bóng hình kì lạ không thể tả nổi đang đứng đó.

Dù cô bé biết rằng ai đó đang đứng ở đấy, nhưng cô bé không thể nhận ra người đó trông như thế nào.

Dù cô bé biết nó đang nói chuyện, nhưng cô bé không thể biết âm thanh nó tạo ra nghe như thế nào.

『Ai đó』, đang ở ngay đây.

Vai Kotori run lên. Cô bé được dạy là không được nói chuyện với người lạ, dù cho không được dặn, nhưng khó mà không đề phòng trước người lạ mặt như thế này.

(K-không sao đâu. Onii-chan sẽ về nhà sớm thôi)

Kotori dụi mắt và nói, cô bé nhảy khỏi xích đu, đi về phía ngôi nhà của cô bé. Tuy nhiên,

【Hmph. Cha mẹ cô, và cả Onii-chan của cô cũng không có đây. Cô đang ở một mình, dù hôm nay là sinh nhật của cô.】

Nghe thấy thế, Kotori chỉ biết dừng lại.

(Sa-sao, ông lại biết……)

『Người đó』 không trả lời. Thay vào đó, nó bình thản nói tiếp.

【——Onii-chan của cô sẽ chú ý đến cô, nêu như cô trở nên mạnh mẽ hơn.】

(……Đó, là… )

【Này, chẳng phải cô muốn trở nên mạnh mẽ hơn sao? Sức mạnh giúp cho Onii-chan không phải lo lắng về cô nữa, cô muốn chứ?】

(…………)

Kotori im lặng, cô bé cảm thấy như 『Ai đó』 đang cười.

Và sau đó, nó chìa tay về phía Kotori.

Trong lòng bàn tay của nó, một thứ gì đó trông như viên hồng ngọc nhỏ xuất hiện. Phát ra ánh sáng màu đen, nó là một vật rất khó hiểu.

(Đẹp quá……)

『Người đó』 đáp lại bằng một nụ cười, nó nói tiếp.

【Nếu cô thực sự muốn trở nên mạnh mẽ hơn, cô chỉ cần chạm vào nó. Như thế, cô sẽ trở nên mạnh hơn bất kì ai. Onii-chan của cô, chắc chắn sẽ thích cô sau khi cô trở nên mạnh hơn.】

Kotori nuốt nước miếng.

(Liệu nó……có thực sự khiến Onii-chan……thích tôi?)

【Aaah, dĩ nhiên.】

『Ai đó』 nói. Nó nghe giống như một lời mời gọi. Như một lời thúc giục.

Kotori chậm rã đưa tay ra chạm vào nó——lần chạm đó, đã thay đổi mọi thứ.

(……!?)

Ngay lập tức, viên đá màu đỏ thẩm chảy vào lòng bàn tay Kotori, cô bé cảm thấy như cơ thể mình bị ngọn lửa bao lấy. Cùng lúc, quần áo của Kotori cháy rụi——để lại một thứ trong giống như bộ kimono.

(……! Aa, aaah……)

Sức nóng lan ra khắp cơ thể làm Kotori nhăn nhó trong đau đớn. Tuy nhiên——mọi chuyện không dừng lại ở đó.

Xung quanh Kotori chìm trong ngọn lửa đỏ thẫm——

(Aa……aaaaaaaaaaaaah——!)

Kotori la lên, cùng lúc, ngọn lửa lan ra xung quanh.

Lan về phía công viên. Lan đến ngôi nhà đó. Lan sang tòa nhà ấy. Lan ra cửa hàng kế bên họ.

Nhưng thể nó muốn thiêu rụi con đường Kotori đang đứng, một cách mạnh mẽ, một cách tàn nhẫn.

Ngay lúc ấy, một luồng sáng từ bên trên chui xuống đất, 『Người đó』 biến mất ngay trước mắt Kotori.

Tuy nhiên, bay giờ Kotori không còn sức để lo về việc đó.

Cơn đau do bị thiêu đốt và tra tấn lan ra khắp cơ thể cô bé. Ngọn lửa bao quanh Kotori, phóng ra như thể được súng phun lửa bắn đi.

(Eh……Cá-cái gì——thế này……)

Sau khi cơn đau hành hạ cơ thể cô bé đã lắng xuống, cô bé nhìn xung quanh——Cảnh tượng trước mắt Kotori lúc nãy đã bị phá hủy hoàn toàn.

(Aa, aa, ah……)

Ngôi nhà yêu thích của Kotori, công viên yêu thích của cô bé, con đường cô bé thích, đều chìm trong biển lửa.

Có bằng chứng việc này do chính tay cô bé làm. Ngọn lửa bao quanh Kotori, đã phá hủy mọi thứ xugn quanh cô bé kể cả mặt đất.

(Dừ-dừng……dừng lại đi……!)

Dù cô bé cầu xin như thế nào, ngọn lửa chẳng có vẻ gì là yếu đi. Mặt khác nó phớt lờ mong muốn của Kotori và tiếp tục bùng lên. Khuôn mặt Kotori dàn dụa nước mắt, nghữn giọt lệ cảu cô bé rơi xuống.

(O……nii-chan……! Onii-chan……!)

(Kotori!)

——Ngay lúc ấy.

Một giọng nói quen thuộc vang đến tai Kotori.

Giọng nói Kotori muốn nghe nhất——Giọng của Onii-chan yêu quý của cô bé.

Cô bé quay người lại, ở nơi ngọn lữa đã tắt để lại mặt đất cằn cỗi, là bóng hình của Shidou.

(Uu, aa, ah, O-Onii-chan……, Onii-chan, Onii-chan……!)

Cô bé dùng cả hai tay lau những giọt nước mắt còn trên mặt, cô bé gọi tên Shidou.

Tuy nhiên, khoảng khắc Shidou định đến gần Kotori, ngọn lửa bao quanh Kotori nhanh chóng bùng lên .

(……!)

Kotori đờ người ra. Cứ như thế này——Không. Nếu chuyện này tiếp tục——

(Onii-chan! Đừng đến gần————————!!)

(Eh?)

Shidou la lên.

Nhưng đã quá muộn, ngọn lửa bao quanh Kotori đã thổi bay Shidou.

(Onii-chan……!)

Kotori hầu như không thể cử động đôi chân đau đớn của mình, cố vắng chạy về phía Shidou.

Shidou nằm ngửa trên mặt đấy trong tình trạng nguy kịch. Một vết thương kéo dài từ vai đến bụng trông như được khoét trên cơ thể cậu, những vùng khác bị phỏng rất nặng. Cả người không hề có kinh nghiệm trong y học như Kotori cũng biết, tình trạng của cậu khó mà chữa lành được.

(Onii-chan……Onii-chan! Onii-chan……)

Cậu không hề đáp lại dù cô bé có gọi thế nào. Không lâu sau đó, con mắt khép hờ của Shidou từ từ đóng lại——

【——Này, cô muốn cứu cậu ta không??】

Ngay lúc này. Giọng nói mà cô bé nghe thấy trước đó, một lần nữa lại vang lên từ bên trên Kotori.

(……!?)

Cô bé ngẩng đầu lên theo phản xạ, chính xá, đó chính là [Người đó].

(Ông……là——)

Kotori run rẩy nhìn 『Người đó』.

(Ô-ông đã làm gì với cơ thể của tôi!? Tôi……không muốn sức mạnh này, sức mạnh này……tôi không muốn nó!)

Kotori nói xong, 『Người đó』 lặng lẽ trả lời.

【Thật sao? Vậy, để cậu ta chết như vậy là ổn với cô sao??】

(……!)

Cô bé cảm thấy khó thở, Kotori chuyển ánh nhìn của mình về phía Shidou.

(Tôi……có thể cứu Onii-chan??)

【Đúng vậy.】

Sau đó, 『Người đó』 bình thản mô tả phương pháp thực hiện. Trong hoàn cảnh như thế này, thực sự đó là một phương pháp ngu ngốc quá mức tưởng tượng. Tuy nhiên Kotori không còn lựa chọn nào khác.

Việc 『Người đó』 không đáng tin rõ như ban ngày. Tuy nhiên nếu tiếp tục như thế này, Shidou sẽ mất mạng, đó cũng là sự thật.

Sau khi Kotori hít một hơi, cô bé bắt đầu thực hiện phương pháp mà 『Người đó』 vừa chỉ cô.

Từ từ tiến gần đến khuôn mặt của Shidou——và dùng chính đôi môi của cô bé, đặt lên môi Shidou. Theo sau đó,

(————!)

Bộ kimono trắng mà Kotori đang mặt phát ra một ánh sáng yếu ớt, rồi từ từ tan biến vào trong không khí.

Cùng lúc, ngọn lửa xuất hiện người Shidou.

Nhưng những ngọn lửa đó không thiêu cháy Shidou.

Nơi nào ngọn lửa xuất hiện, vết thương đều biến mất.

(O……nii-chan……)

Không lâu sau đó.

(Ah——, ……)

Shidou từ từ mở mắt.

(O, nii-chan, nii-chan…… Onii-chan, Onii-chan……!)

Kotori không hề quan tâm đến việc mình đang bán tHỏa thân, cô bé ôm chặt Shidou.

(……Kotori. Em, lại khóc nữa à, ?……)

(Nhưng……Nhưng……)

Kotori sụt sịt, cô bé nói.

Shidou nở nụ cười, từ từ ngồi dậy.

(——Aaah, phải rồi……)

Shidou lết cơ thể tơi tả của mình, về nơi cậu vừa nằm lúc nãy.

Sau khi nhặt lấy chiếc túi mình làm rơi cậu chạy về phía Kotori, cậu quay về phía Kotori.

Shidou mở chiếc túi, để lộ ra một chiếc túi giấy được gói cẩn thận.

(Sinh nhật……vui vẻ, Kotori.)

(Eh——)

Kotori ngạc nhiên mở to mắt và miệng. Sau khi cô bé trải qua mọi chuyện ngày hôm nay cô bé gần như quên mất nó——hay cô bé đã nghĩ rằng, Shidou không hề quan tâm đến sinh nhật của Kotori.

Shidou mỉm cười trước phản ứng của Kotori, cậu đưa nó cho cô bé.

Kotori nhìn Shidou và gói quà trong ngạc nhiên, cô bé mở nó ra——Sau đó, cô bé lấy ra một cặp ruy băng đen, màu sắc trông trưởng thành hơn màu Kotori thích.

(Ruy băng——)

Shidou gật đầu, lấy hai dải ruy băng, cậu cột tóc Kotori thành kiểu tóc hai đuôi.

Chưa quen với nó, cộng với điều kiện vật lý do vừa trở về từ vực thẳm của cái chết. Mái tóc của Kotori rối tung lên.

Tuy nhiên, lần đầu tiên Kotori, nở một nụ cười yếu ớt.

Thấy thế, Shidou cũng cười.

Date4 291

(Hm……Như dự kiến, anh thích nhất khi Kotori cười.)

(Thật sao……?)

(Ừ——Vậy nên. Em hứa với Onii-chan được không? Trước hết……khi em mang nó. Khi em mang đôi ruy băng này, Kotori sẽ là……một cô gái mạnh mẽ.)

(Cô gái……mạnh mẽ.)

Kotori vuốt ve hai đuôi tóc và lẩm bẩm.

Shidou gật đầu. Kotori dùng tay dụi mắt, cô bé nở một nụ cười còn rạng rỡ hơn lúc nãy với chiếc mũi đỏ ửng.

(……Nn, Em hiểu rồi. Bởi vì Onii-chan đã mua nó vì em……thế nên, em nhất định sẽ trở thành một cô gái mạnh mẽ.)

Cả viên đá mà 『Người đó』 cho, cũng không làm Kotori mạnh mẽ hơn.

Tuy nhiên——đôi ruy băng Shidou cho cô bé, làm Kotori cảm thấy mạnh mẽ hơn.

(Ngoan……cô bé ngoan. Vậy thì, chúng ta nhanh chóng——)

Ngay lúc ấy. Ngay khi Shidou nắm tay Kotori định giúp cô bé đứng dậy.

【——Cậu hồi phục rồi à? Thế thì tốt.】

『Ai đó』 lại xuất hiện trước mắt Kotori lần thứ ba.

(Cái……)

Shidou đưa Kotori ra đằng sau cậu. Chứng kiến việc này, 『Ai đó』 khẽ cười.

【Thoải mái đi, Tôi không làm hại hai người đâu——hay tôi nên nói cảm ơn hai người đã cho tôi thấy một kịch bản tuyệt vời nhất.】

(Ông……nói gì?)

Tuy nhiên 『Người đó』 không hề trả lời câu hỏi của Kotori, nó nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cả hai.

(……!)

Cảm nhận được sự sợ hãi đến từ bản năng. Shidou định thoát khỏi bàn tay đó——nhưng có lẽ cậu đã bị dính chặt một chỗ, cậu không thể cử động.

『Ai đó』 đưa hai bàn tay của nó đến gần hơn.

【——Tuy nhiên, tốt hơn hết cả hai không nên biết đến tôi. Từ bây giờ, hãy quên tôi đi.】

Sau đó, khoảng khắc bàn tay của [Người đó] chạm vào đầu cả hai——mọi tối sầm lại.




Phần 6Edit

“Vừa rồi——là……”

Dùng tay ôm đầu, Shidou cau mày.

Khoảng khắc cậu hôn Kotori, 『Ký ức』 chảy vào trong đầu cậu cùng với ký ức của cô bé.

Không——nói chính xác hơn, nó kahc1 hẳn với những gì cậu thấy vài ngày trước.

Đó không phải là ký ức của Shidou. Mà là ký ức mà Kotori chứng kiến, ký ức của năm năm về trước. Ký ức đó được chia cho Shidou qua nụ hôn đó.

“Em nhớ……rồi. Lúc đó……là——do 『Người đó』——”

Kotori nói. Ngay lúc đó, dải băng quấn quanh Kotori biết thành các hạt sáng nhỏ và bị gió thổi bay, làn da trắng của Kotori tiếp xúc với không khí. Cùng lúc, Kotori bất tỉnh.

“————”

Linh phục, thứ được tạo ra từ sức mạnh của. Nếu Tinh Linh nào đó mất đi sức mạnh của mình, nó cũng sẽ biến mất theo. Do việc này trước đây đã từng xảy ra với Tohka và Yoshino, dù cậu đã chuẩn bị tinh thần cho việc đó, nhưng cậu vẫn không nói nên lời.

Cơ thể của Kotori bao quanh bỡi ánh sáng trước khi Linh phục của cô bé hoàn toàn biến mất, cô bé cô cùng xinh đẹp.

Tuy nhiên, suy nghĩ đó nhanh chóng bị xóa nhòa.

Một chiếc Hỏa tiễn nhỏ đang hướng về phía Kotori.

“Ku……!”

Shidou tóm lấy Kotori, nhanh chóng tránh nó.

“…………!”

Ngay lập tức, chiếc Hỏa tiễn đâm vào nơi Kotori ngồi lúc nãy, một tiếng nổ khủng khiếp vang lên và cơn gió tạo ra từ đó tấn công Shidou.

Cơn đau lan ra khắp lưng cậu, Shidou ngã xuống ngay sau đó. Kotori trong vẫn ổn, nhưng lưng Shidou trông có vẻ như đang trong tình trạng rất tệ.

“Ah——”

“……! Shidou!”

Người gọi tên Shidou là Origami. Origami nhanh chóng đáp xuống bên cạnh Shidou.

“Guh——Tại sao, dù thứ này không dùng trong điều trị, nhưng trước hết chúng ta cần tìm cách chữa……”

Origami nói, rồi mở to mắt ngay sau đó.

Đương nhiên việc đó rất khó hiểu. Ngọn lửa bao quanh phần trên cơ thể của Shidou, làm lành các vết thương của cậu.

“Aah……”

Shidou đặt tay ra sau lưng, sau khi chắc chắn rằng lưng mình đã lành, cậu từ từ ngồi dậy.

Và sau đó, cậu quay về phía Origami đang rất sốc.

“Cái……Vừa rồi là——”

“——Đúng vậy. Origami. Mình vừa mới nói về nó đúng chứ. Kẻ thù của cậu là Hỏa Tinh Linh «Efreet», không phải Itsuka Kotori, không phải là con người.”

Nói xong, cậu đứng dậy.

“Cậu không cần phải giết Kotori nữa. Kotori là…… em gái của mình, con bé là con người……! Cậu muốn giết «Efreet» phải không? Vậy——giết mình đi! Giờ, mình chính là «Efreet»!”

“C-cái……cái, gì thế này……”

Origami tỏ vẻ bối rối nói.

Nhưng mọi việc chẳng thể khác được. Việc sức mạnh Tinh Linh đã chuyển sang Shidou nằm ngoài dự kiến cảu cô.

“Tuy nhiên——”

Ngay lúc ấy, Shidou tiếp tục nói. Ký ức cậu vừa nhớ. Là sự thật của chuyện này.

“Hãy nghe mình trước khi cầu làm gì đã——Cuối cùng mình đã nhớ ra. Cơn Hỏa hoạn năm năm về trước. Về những gì mình làm lúc đó. Về những gì Kotori làm lúc đó……!”

“Năm năm trước……, «Efreet»——cha mẹ mình——”

Shidou lặng lẽ lắc đầu. “Từ khoảng khắc Kotori nhận được sức mạnh Tinh Linh đến khi nó được phong ấn lại, ngoài mình ra còn có một người ở đó nữa! Đúng là cơn hỏa hoạn do sức mạnh của «Efreet» gây ra. Tuy nhiên, ngọn lửa phóng đi khắp toàn bộ con đường, không phải là mong muốn của Kotori……! đừng nói về việc Kotori tự tay mình giết người, đơn giản điều đó là không thể……!”

“Cậu……đang nói cái gì……”

Shidou thẳng thắn nói, Origami nói với giọng rất sốc.

“Đó là điều…… không thể! Không thể lầm được, cô ta là Tinh Linh——!”

“Đúng…Chắc chắn lúc đó cậu đã thấy. Nhưng, liệu đó có thật sự là Kotori không?……?”

Shidou nói, Origami cau mày.

“……Thế, làm sao cậu giải thích chuyện đó đây? Ngày hôm đó, kẻ giết cha mẹ mình chính là——”

“Việc đó……! Ở nơi đó! Ai đó dã khiến Kotori trở thành Tinh Linh……!”

“Cái……”

Đúng vậy. Vẫn còn một ai đó trong ký ức của Shidou, hay cậu nên nói rằng có bóng dáng của thứ không phải là con người. Sau khi cậu thuật lại câu chuyện cho Origami, Origami cắn môi tỏ vẻ không tin.

“Cậu muốn mình……tin những gì cậu vừa nói sao?”

“……Đúng vậy.”

Shidou gật đầu. Shidou không còn bất kì thông tin nào nữa. Những gì còn lại——chính là việc Origami tin hay không.

Tuy nhiên, Origami vung tahnh kiếm ánh sáng trên tay một lần nữa.

“……Mình rất muốn tin những gì cậu nói là thật. Nhưng, đơn giản là——mình không thể tin cậu. Làm sao việc đó có thể tạo ra sự tồn tại của một Tinh Linh. Cậu chỉ đang cố bảo vệ «Efreet», nỗ lực nói dối để bảo vệ Itsuka Kotori……!”

Tuy nhiên, Shidou không thể nào bỏ cuộc tại đây. Shidou một lần nữa quì xuống, cúi đầu sát xuống đất.

“——Mình xin cậu. Xin hãy tin mình. Nếu cậu không tin mình dù thế nào đi nữa, vậy thì «Efreet»——cậu có thể giết mình. Kotori không liên quan đến chuyện này. Con bé không còn là Tinh Linh nữa, giờ con bé chỉ là một người bình thường……!”

“Chuyện……chuyện đó thật——”

“Origami. Cậu, đã nói với với mình——cậu không muốn thấy ai rơi vào hoàn cảnh giống mình một lần nữa. Vậy nên, cậu gia nhập AST.”

“……, việc đó……”

Shidou ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào mắt Origami.

Ngay lúc ấy——khuôn mặt của Origami hiện rõ vẻ đau đớn, hai thanh kiếm ánh sáng phát ra một âm thanh chói tai, hai khẩu thần công và kho vũ khí cô mạng trên mình, rơi xuống đất như thể đã lấy lại khối lượng thực sự của nó.

Có vẻ như kết giới xung quanh cô đã biến mất. Origami quì xuống trong đau đớn.

“Ku……Kết……giới? Tại sao. Lại vào lúc này——”

“Origami——”

Tuy nhiên Origami rút khẩu súng lục 9 ly từ bao da bên chân trái ra. Nó không phải là thứ dùng trong việc chống Tinh Linh, chỉ là một khẩu súng lục thông thường. Dù vậy, nó vẫn là thứ vũ khí có thể gây cho Kotori trong tình trạng hiện tại vết thương chí mạng.

“Mình xin cậu……! Làm ơn đừng, mang Kotori khỏi mình. Con bé đã cứu mình. Nếu không phải nhờ con bé, mình không thể đứng ở đây vào lúc này. Làm ơn……! Nếu cậu chấp nhận nó như mong muốn cuối cùng mình xin cậu là quá đủ rồi! Làm ơn——hãy tin mình……!”

“…………”

Sau một lúc, Origami tỏ vẻ do dự——Trước khi ngã xuống.



Ghi chúEdit

  1. large vertical jumping machine



► Xem lại Tập 4 Chương 9❇   Date A Live   ❇► Xem tiếp Tập 4 Kết Thúc

Ad blocker interference detected!


Wikia is a free-to-use site that makes money from advertising. We have a modified experience for viewers using ad blockers

Wikia is not accessible if you’ve made further modifications. Remove the custom ad blocker rule(s) and the page will load as expected.