FANDOM


Phần 1Edit

“Yo, Itsuka…Ủa? Mày bị sao thế?”

Tonomachi thảng thốt kêu lên.

Giờ đang là buổi sáng, và Shidou đang lê từng bước chân nặng nề vào lớp.

Mà dù là ai đi chăng nữa, thì họ cũng sẽ ấn tượng trước vẻ ngoài của cậu lúc này.

Toàn thân đầy những miếng băng cá nhân, chân thì run lẩy bẩy, có cảm giác như cậu sắp gục tới nơi.

“…Ahh, gặp tí chuyện ấy mà.”

Shidou cười gượng, khẽ thở dài.

Về phần Tonomachi, như vừa sực nhớ ra điều gì đó, cậu ta khẽ nén cười.

“Ờ mà, tao cũng nghe cái đài radio đó rồi, cái đó là gì thế? Nghe hơi bị hay đấy.”

Cơ mặt của Shidou giật giật.

“M-Mày nghe rồi à? Cái đó…”

“Ờ, tao có nghe một chút trước khi ra khỏi nhà. Nhưng…nó là một trò đùa thôi, phải không? Là thật thì sẽ mệt đấy.”

“Ah…Hahahaha…Yeah, mày nói chí phải…”

Shidou lại gượng cười, và nhìn ra chỗ khác.

“B-Bỏ qua một bên đi Tonomachi, mày đang coi cái gì thế?”

Cậu nói lảng đi. Sẽ rất rắc rối nếu Tonomachi có hứng thú với vụ ấy.

Tonomachi đang nhìn bức hình ở ảnh bìa của một tạp chí manga với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

“À, cái này—Ờ quên, cho tao hỏi cái.”

“G-Gì thế?”

Tonomachi, vẫn với vẻ nghiêm túc khác thường, tiếp tục nói.

“Y tá, miko, hầu gái…Mày thích cái nào nhất?”

“…Hả?”

Shidou giật mình trước câu hỏi bất ngờ của Tonomachi.

“Bộ hóa trang cho kỳ sau sẽ được quyết định bởi những lá phiếu của độc giả…phiền phức thật.”

“…Ahh, thế à…”

Shidou thở dài. Tonomachi có vẻ không chú ý, và đẩy cuốn tạp chí về phía cậu.

“Sao? Mày thích cái nào!?”

“Eh…errrrmm…vậy thì……hầu gái…?”

Shidou đáp vội trước sức ép của cậu ta. Ngay lập tức, Tonomachi nhăn mặt.

“S-Sao thế?”

“——Tao không ngờ mày lại chọn hầu gái! Xin lỗi, nhưng chúng ta đường ai nấy đi thôi.”

“……”

Shidou gãi gãi má, rồi đi về chỗ.

“N-Này, mày đi đâu thế? Itsuka!”

“…Thì mày nói đường ai nấy đi?”

“Này, gì thế? Đừng khó tính như thế chứ. Một thế giới có cả những người yêu hầu gái và những người yêu y tá cũng tốt mà.”

Có vẻ như Tonomachi thuộc hội ‘Những thằng phát cuồng vì y tá.”

Shidou đặt cặp lên bàn, và bơ tên Tonomachi đang cố gọi với theo.

Lúc đó, cô gái ngồi kế cậu, người đang đọc một cuốn sách tham khảo rất dày—Origami Tobiichi liếc nhìn về phía cậu.

“……”

“À-ừm…Chào buổi sáng, Tobiichi.”

Origami nghiêng đầu, và hỏi với giọng đều đều.

“Hầu gái?”

Có vẻ như cô ấy đã nghe thấy cuộc nói chuyện lúc nãy. Shidou bối rối vẫy vẫy tay.

“…Ư, k-không có gì, đừng để ý.”

“Vậy à.”

Origami trả lời ngắn gọn, và tiếp tục vùi đầu vào quyển sách.

“Chào buổi—”

Ngay lập tức, Tonomachi vẫy tay về phía cô, nhưng nét mặt của cô không một chút thay đổi.

Cậu ta chỉ nhún vai, và rồi thúc vào bụng Shidou.

“Ngày nào cũng vậy. Tại sao cô ấy chỉ chào mày mà không chào tao? C-Cái đồ…”

“S-Sao tao biết được? Dừng lại đi.”

Shidou đẩy cái tên Tonomachi phiền phức ra, và ngồi vào chỗ.

Cánh cửa chợt mở ra, và Tohka bước vào.

Do cô ấy giờ đã sống cùng với Shidou, nên con đường đến trường của họ giống y hệt nhau. Tuy vậy, nếu đến cùng lúc thì họ sẽ bị nghi ngờ, cho nên Tohka phải đi sau Shidou một chút.

Hơn nữa, cô vẫn còn bị ảnh hưởng bởi màn tiếp đón tồi tệ của cậu hôm qua. Cậu không thể đổ thêm dầu vào lửa nữa.

“……”

Tohka im lặng ngồi vào cái ghế bên phải Shidou. Cô lên tiếng hỏi, dù không nhìn cậu.

“…Err, về…chuyện sáng nay, mình xin lỗi. Cậu có sao không?”

Có vẻ cô ấy vẫn còn bứt rứt vì chuyện hồi sáng. Shidou gãi gãi má, khẽ cười.

“Ơ-Ờ…Không sao…”

“Mu……”

Tohka khẽ gật đầu. Và rồi—cậu chợt nhận ra.

“…Ah.”

Vài người trong lớp đang dỏng tai lên nghe họ nói chuyện, với những cái nhìn cực kỳ thích thú.

Nhưng, có vẻ như Tohka vẫn chưa biết được.

“N-Nhưng, cái này cũng là lỗi của cậu đấy. Đột ngột…cậu biết đấy…tớ đã bị bất ngờ.”

Mọi người nín thở.

“To-Tohka…Chuyện này để sau đi…”

“Hả? Tại sao?”

Tohka nghiêng đầu hỏi, và rồi cô ấy cũng nhận ra ánh nhìn của mọi người.

“…Eh?”

Tohka ngạc nhiên thốt lên, mồ hôi bắt đầu chảy dài trên má. Cô nhớ rằng, hôm qua mình đã được dặn việc mình và Shidou sống chung là một bí mật.

“K-Không phải như mọi người đang nghĩ đâu! Không phải mình và Shidou đang sống chung đâu!?”

“——!?”

Cả lớp như đóng băng.

“Đ-Đồ ngốc.”

Shidou khẽ càu nhàu, và cố tình lớn giọng.

“A-Ahh! Sáng nay chúng tớ vô tình va vào nhau! Cậu có sao không Tohka!?”

“Mu…? U-Umu, không sao!”

Tohka có vẻ đã biết cậu muốn gì, và lời nói dối của họ cũng đã khớp nhau.

Ừm, mặc dù nó nghe có vẻ gượng ép…Nhưng ngay từ đầu, chuyện ‘một nam sinh và một nữ sinh sống chung với nhau’ nghe đã có vẻ vô lý, nên cậu chỉ cần ba hoa một chút để thỏa mãn mọi người là xong.

…Tuy vậy, vẫn còn một người không bị đánh lừa bởi những lời đó. Một cô gái với ánh nhìn có thể làm người khác rùng mình.

“……”

Không hiểu tại sao, cậu có cảm giác như mình sắp chết đến nơi. Shidou thở dài thườn thượt.

—Tuy vậy, rắc rối của cậu sắp được giải quyết rồi.


Tiếng chuông báo hết tiết 4 vang lên, đồng nghĩa với việc giờ ăn trưa đã đến.

Cùng lúc đó.

“shidou! Đến giờ ăn rồi!”

“……”

Hai cái bàn ở hai bên cậu được kéo lại gần với một tiếng *cạch*.

Bên phải là Tohka, và bên trái là Origami.

“…Nu…Cậu muốn gì? Cậu đang làm phiền bọn tôi đấy.”

“Tôi nói câu đó mới đúng chứ.”

Cả hai gườm gườm nhìn nhau.

“A-Anou…Bình tĩnh nào. Ăn cùng nhau cũng được mà, nhỉ?...”

Tohka và Origami bất đắc dĩ ngồi xuống sau khi nghe Shidou nói. Và họ lần lượt lấy hộp bento của mình từ trong cặp ra.

Shidou cũng lấy bento của mình ra, đặt nó lên bàn. Họ mở nắp hộp ra cùng một lúc, và—

“……”

Cậu thấy Origami mở to mắt ngạc nhiên, và cậu thầm nguyền rủa mình vì đã không tính trước cái này.

Bento của Shidou được cậu làm vào buổi sáng. Kotori cũng được cậu làm cho một hộp (mặc dù cô ấy đã không về nhà cả tháng nay).

Và dĩ nhiên—Shidou cũng là người chia thức ăn vào bento.

“……”

Origami lạnh lùng nhìn cậu, và so sánh những thứ bên trong bento của Shidou và Tohka.

—Giống y chang nhau.

“Nu, g-gì thế? Cô có nhìn như thế cũng vô ích thôi, tôi sẽ không cho đâu…”

Tohka nhìn Origami với vẻ bối rối, có vẻ như cô vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

“Cái này là sao?”

“L-Là…”

Shidou đổ mồ hôi hột, cố né ánh nhìn của cô.

“T-Thật ra. Tớ mua cái này ở một cái máy bán hàng tự động, và vô tình Tohka cũng ở đó—”

“Nói dối.”

Origami ngắt lời cậu, và cầm cái nắp hộp bento của cậu lên.

“Cậu đã mua cái này ở cửa hàng giảm giá trước ga với giá 1580 yên 154 ngày trước, và giờ cậu vẫn đang sử dụng nó. Đây không phải là một thứ được mua ở máy bán hàng tự động.”

“S-Sao cậu biết được điều-?”

“Không quan trọng.”

Dù cậu thấy nó rất quan trọng, nhưng cậu đang bị Origami hỏi dồn, và không thể nói được gì. Giống như cái lúc cậu bị ngắt lời hồi nãy.

“Muu, hai người đang nói gì thế! Đừng bỏ mình ra chứ!”

Tohka, cảm thấy như mình đang bị bỏ rơi, phụng phịu nói.

Và, đúng lúc đó.


  • Uuuuuuuuuuuuuuuuuuuu—————-*


Tiếng chuông báo động vang vọng khắp thành phố.

Ngay lập tức, tiếng ồn ào trong giờ ăn trưa bỗng ngưng hẳn.

—Báo động không gian chấn.

Vào khoảng 30 năm trước, một tai họa khủng khiếp, ảnh hưởng đến toàn nhân loại. Thứ thảm họa khủng khiếp nhất – xuất hiện, và được gọi là không gian chấn.

“……”

Lúc này, Origami vẫn còn hơi lưỡng lự, nhưng cô nhanh chóng đứng dậy, và lao ra khỏi lớp học.

“…Eh?”

Shidou cảm thấy một chút bối rối khi chỉ kịp nhìn theo cô ấy….Ừm, tuy có hơi không phải, nhưng cậu nghĩ tiếng chuông báo động đó đúng là tiếng chuông cứu nguy của mình.

Tobiichi là một học sinh, nhưng cũng đồng thời là một thành viên xuất sắc của ‘Đội Tự vệ mặt đất’ AST.

Có nghĩ là, giờ là lúc để cô ấy bước ra chiến trường—để tiêu diệt Tinh linh, giống như việc xảy ra lần trước với Tohka.

“……”

Cậu nghiến răng lại.

Shidou biết mình không thể ngăn cản Tobiichi. Nhưng—

Ở bên kia lớp học, giọng của một phụ nữ lờ đờ vang lên.

“……Mọi người, chuông báo động đã vang lên. Xin hãy di chuyển đến hầm trú ẩn ngay lập tức.”

Cô giáo vật lý với áo khoác trắng—Reine, chỉ ra hành lang.

Mọi người nuốt nước bọt, và từng người một di chuyển ra ngoài.

“Nu? Mọi người đi đâu vậy, shidou?”

Tohka nghiêng đầu hỏi khi nhìn các bạn học của mình.

“Ah-Ahh…đến hầm trú ẩn. Có một cái ở bên dưới trường mình.”

“Hầm trú ẩn…?”

“Ahh. Tớ sẽ giải thích sau. Đi thôi nào, Tohka.”

“Nu-Nuu.”

Tohka luyến tiếc nhìn hộp bento mới mở của mình, và đứng dậy đi theo cậu.

Họ đi theo những người khác ra ngoài hành lang.

“…Shin. Đường này.”

Reine tóm lấy cậu.

“Uh, Reine-san? Đường này nghĩa là…”

Shidou hỏi với một giọng nhỏ vừa đủ để không ai nghe thấy, và Reine trả lời.

“…Còn chỗ nào khác nữa chứ? Chúng ta sẽ đến <Franxinus>.”

“…Dù chỉ mới có một ngày…và chắc cậu cũng chưa đưa ra được quyết định xem mình sẽ làm gì. Nhưng chúng tôi muốn cậu thấy cái này. Tinh linh và tình hình hiện tại của họ.”

Shidou nuốt nước bọt, và nắm chặt tay lại.

“…Tôi hiểu. Đi thôi.”

Reine, mắt nhắm mắt mở, gà gật, và sau khi nhìn lại những học sinh đang xếp hàng, cô hướng về phía lối ra.

“…Vậy thì, nhanh lên. Không gian chấn sắp xảy ra đấy.”

“V-Vâng. Và—Ah, Reine-san, liệu có ổn khi chúng ta không mang Tohka theo không?”

Cậu vừa nói vừa liếc nhìn về phía Tohka.

Về phần Tohka, cô đang nhìn những người bạn học của mình xếp hàng một cách bối rối.

“…Ahh, cái đó—Umu, chúng ta sẽ để Tohka sơ tán cùng với những người khác.”

“Eh? Vậy có ổn không?”

“……Aah. Với phần sức mạnh đã bị phong ấn thì Tohka bây giờ chẳng khác người thường là bao. Hơn nữa, nếu cô ấy thấy trận chiến giữa Tinh linh và AST, thì có lẽ tâm trạng cô ấy sẽ xấu đi khi nhớ về khoảng thời gian lúc trước. Cậu chắc cũng nhớ nhỉ? <Ratatoskr> đang hạn chế để Tohka căng thẳng, càng ít càng tốt.”

“Không, nhưng…”

Trước khi cậu kịp nói gì, từ hành lang, một giọng nữ cao bất ngờ vang lên.

“N-Nào, Itsuka-kun và Yatogami-san, cả Murasame-sensei nữa! X-Xin đừng đứng choán đường ở đó! Nhanh đi nào, không thì nguy hiểm sẽ trở nên nguy hiểm đấy!”

Giáo viên chủ nhiệm của Shidou, Okamine Tamae, biệt danh Tama-chan, giơ giơ tay và nói với giọng đầy vội vã. Và từ ngữ trong câu nói của cô giờ đã loạn hết cả lên.

“……Un, đừng để bị bắt, không thì sẽ mệt lắm đấy. Đi thôi.”

Reine nháy mắt và sải chân bước ra cổng.

“Ư, chờ chút—”

Dù chỉ là một sự lo lắng mơ hồ, nhưng nó vẫn khiến cậu phải bận tâm. Shidou thở dài, gãi gãi đầu, và kéo Tohka đến chỗ Tama-chan.

“Sensei, em giao Tohka lại cho cô đấy!”

“Fue? Eh? Ah, ư-ừm, dĩ nhiên rồi.”

Tama-chan đột nhiên cảm thấy mình được tin tưởng sau khi nhận Tohka, mắt của cô mở to ngạc nhiên. Cô lẩm nhẩm ‘D-Dù sao mình cũng là một giáo viên mà’.

“shidou…?”

Tohka nhăn mày bứt rứt.

“Nghe này, Tohka. Cậu hãy sơ tán cùng với sensei và mọi người đi.”

“Còn cậu thì sao? Cậu đang tính làm gì thế shidou?”

“Ah…, tớ, có một nhiệm vụ quan trọng cần làm. Cứ đi trước đi. Được không?”

“…! Ah! Shi-shidou!”

“Itsuka-kun! Cả Murasame-sensei nữa!? Hai người đi đâu thế!?”

Shidou và Reine chạy vọt ra khi nghe thấy giọng của hai người đó.

“—Ahh, cả hai đến rồi à. Tinh linh sẽ sớm xuất hiện thôi. Việc chuẩn bị thì, trăm sự nhờ cô đấy, Reine.”

Kotori, đang ngồi trên ghế chỉ huy, nói với Reine và Shidou khi họ đã đến khoang chỉ huy ở <Franxinus>.

“…Ừm.”

Reine khẽ gật đầu, khoác chiếc áo khoác trắng lên, và ngồi vào bàn điều khiển của mình ở dưới.

“—Rồi…”

“Em xin lỗi vì đã không cho anh nhiều thời gian, nhưng anh đã đưa ra được quyết định của mình chưa, Shidou?”

“…Ư—”

Cổ họng cậu nghẹn lại. Và đột nhiên, tiếng chuông báo động vang lên.

“Cái…Cái gì thế?”

“Phát hiện một luồng sóng Tinh linh khá mạnh! Nó đang đến!”

Một nam nhân viên lên tiếng ở buồng dưới, và Shidou bối rối nhìn qua nhìn lại.

Kotori chỉ búng tay cái *tách*.

“Okay. Truyền hình ảnh của khu vực dự đoán về màn hình chính.”

Khi Kotori ra lệnh, khung cảnh thành phố dưới góc nhìn từ trên cao được chiếu lên màn hình.

Đó là một con đường, với rất nhiều cửa hàng. Và dĩ nhiên, không có một bóng người nào. Giống như một thành phố chết.

Và ở giữa màn hình, *cong*.

“Eh…?”

Lúc đầu, cậu nghĩ là do cái máy chiếu có vấn đề, nhưng—không phải.

Không gian.

Khoảng không gian trống rỗng, đang bị bóp méo. Giống như những gợn sóng được tạo ra khi quăng một hòn sỏi vào giữa mặt nước phẳng lặng.

“Đ-Đây là…”

“Ara? Hình như đây là lần đầu Shidou xem cái này nhỉ?”

Trong lúc Kotori nói, khoảng không gian bị bóp méo càng lúc càng lớn hơn.

Những tia sáng phát ra từ đó, và cùng với những tiếng nổ lớn, cả màn hình trở nên trắng xóa.

“——!”

Theo bản năng, cậu lấy tay che mặt lại, dù biết rõ đây chỉ là những gì xảy ra trên màn hình.

Vài giây sau, cậu từ từ hạ tay xuống, hé mắt nhìn.

Một khung cảnh hoàn toàn xa lạ.

Giữa khu vực đó là một cái hố.

Chắc chắn là một cái hố.

Những tòa nhà thẳng tắp giờ đã bị ép cong thành hình miệng bát.

Cửa hàng, đèn đường, cột điện thoại, ngay cả phần mặt đường đáng lý phải ở đó, tất cả đều biến mất.

Hơn nữa, có thể là do dư chấn của vụ nổ, khu vực xung quanh giống như vừa bị một cơn bão khổng lồ quét qua.

Cái đống hỗn động này…giống như cái nơi mà một tháng trước, cậu đã gặp Tohka lần đầu tiên. Tức là, chỗ này, vừa lúc nãy—

“…Không gian chấn…”

Shidou nói với giọng run run, và Kotori gật đầu.

“—Không gian biến dạng khi Tinh linh đến thế giới này. Và theo đó là sự bùng nổ của cơn thảm họa thiên nhiên này.”

“……”

Tuy đã thấy những tòa nhà sụp đổ rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên cậu thấy vụ nổ xảy ra. Lòng bàn tay cậu ướt đẫm mồ hôi.

Có những lúc Shidou thử tưởng tượng cảnh này ở trong đầu—và nhờ trải nghiệm này, cậu cuối cùng cũng cảm nhận được nó.

Cậu hiểu được nỗi kinh hoàng mà nó mang lại—khu dân cư, khoảng không gian nơi mọi người sinh sống, bị phá hủy, trong chớp mắt.

“Ừm, ít ra thì đây cũng chỉ là một vụ nổ nhỏ.”

“Có vẻ thế.”

Kotori, cùng với chàng trai cao ráo đứng sau cô—Phó chỉ huy Kannazuki Kyouhei, bàn luận.

“Tôi muốn nói là—thật may mắn. Có vẻ như [Hermit] vẫn bình thường.”

“Ừm, chắc vậy. So với các Tinh linh khác thì cô ta khá hiền đấy.”

Shidou nhíu mày trong im lặng.

—Vụ nổ vừa rồi, là nhỏ à?

Lúc đầu, cậu không hiểu Kotori và những người khác đang nói gì, nhưng rồi cậu chợt nhớ ra.

Có thể là do trận không gian chấn này chỉ tạo ra một cái hố bán kính cỡ 10m. Với họ, đây chỉ là một vụ nổ nhỏ so với những lần khác.

Dĩ nhiên…giờ thì cậu đã hiểu…

“…Này, Kotori.”

Tuy vậy, vẫn còn một thứ mà cậu chưa hiểu trong cuộc nói chuyện vừa rồi.

“[Hermit] là cái quái gì thế?”

“Ahh, đó là bí danh của Tinh linh vừa mới xuất hiện. Chờ một chút—Cậu phóng to chỗ đó lên đi.”

Kotori chỉ vào những thành viên ở khoang dưới.

Cái miệng hố được phóng to ra.

Và hình ảnh bất chợt thay đổi.

“…Mưa?”

Shidou khẽ nói.

Màn hình tối dần đi, *tỏng* *tỏng*, và những giọt mưa bắt đầu rơi.

Nhưng—cậu không còn quan tâm đến nó nữa.

Họ có thể thấy, giữa cái hố đó, là một cô bé.

“—?!”

Trái tim cậu như bị bóp chặt.

Một cô bé, đứng giữa màn hình rộng lớn. Và hơn nữa, cậu nhận ra cô.

“Đó là…”

Một cô bé với mái tóc màu xanh biển, trông khoảng 13, 14 tuổi.

Cô mặc một cái áo trong và áo khoác lớn ở ngoài, trên đầu là một cái nón tai thỏ.

Và ở tay trái là một con rối thỏ trông khá kỳ quặc.

Nếu như mà cậu đang thấy đúng thứ cậu đang thấy…thì không còn nghi ngờ gì nữa—

Đó là cô bé mà cậu đã gặp trên đường về nhà hôm qua.

“—? Gì thế Shidou?”

Kotori hỏi với giọng nghi ngờ khi thấy những biểu hiện kỳ lạ của cậu.

Shidou, sau khi nhìn vào màn hình một lần nữa, lên tiếng khẳng định.

“A-Anh đã gặp cô ấy…”

“Anh nói cái gì? Anh đã gặp cô ta lúc nào?”

“Hôm qua…khi anh đang đi về, trời bắt đầu đổ mưa—”

Shidou nhớ lại, và tóm tắt về buổi hôm qua.

Pic101 2
Sau khi nghe cậu nói xong, Kotori chỉ vào một người đang đứng ở dưới.

“Gửi thông số về sóng Tinh linh từ 16 đến 17 giờ vào máy của tôi, càng nhanh càng tốt.”

Cô nhìn vào cái màn hình bé xíu trong tay mình, và gãi đầu thất vọng.

“…Các thông số không hề thay đổi. Giống như trường hợp lần trước của Tohka…Shidou, sao hôm qua anh không nói cái này với em?”

“Đ-Đừng nói thế chứ. Lúc gặp thì anh đâu biết cô bé ấy là Tinh linh đâu…!”

Cùng lúc đó, cái loa trên <Franxinus> chợt hú lên.

“—!? Cái gì, đang xảy ra—”

“—Tinh linh đã xuất hiện…và chúng ta không phải là những người duy nhất hành động.”

Ngón tay của Shidou run run khi nghe Kotori nói.

“ AST…à?”

“Đúng vậy.”

Cậu nhìn lên lại màn hình—Khói bốc lên ở chỗ Tinh linh – được gọi là [Hermit]. Chắc là một tên lửa hay một thứ chất nổ nào đó vừa phóng đến chỗ cô.

Một nhóm người mặc những bộ giáp nặng nề đang bay vòng vòng xung quanh cô.

Đội Tự vệ mặt đất Phòng chống Tinh Linh, viết tắt là AST.

Trái ngược với <Ratatoskr> do Kotori chỉ huy, họ là một đội với sức mạnh quân sự với mục đích tiêu diệt các Tinh linh.

Một bóng người từ trong khói, *hấp*, nhảy ra—[Hermit]—cô bé với con rối đeo ở bàn tay trái.

Cô xoay người để thoát khỏi đám AST xung quanh, và phóng thẳng lên trời.

Ngay lập tức, những người đó đuổi theo.

Và một lượng đạn khổng lồ được bắn ra từ những món vũ khí gắn trên áo giáp họ.

“—! Coi chừng!”

Shidou la lên theo phản xạ—nhưng mà hét vào màn hình thì được gì. Những chùm đạn và tên lửa xả vào người [Hermit] một cách không thương tiếc.

“Bọn họ……dám làm điều đó với một cô bé…”

Cậu nghiến răng, trợn trừng mắt.

“…Giờ thì, anh còn muốn ý kiến gì không?”

Nhìn anh trai mình, Kotori nói với đôi mắt khép hờ.

“Anh vẫn chưa học được gì sau chuyện của Tohka à? Với AST, Tinh linh như thế nào không quan trọng. Nhiệm vụ duy nhất của họ là bảo vệ thế giới; Với những người này, họ chỉ làm theo bản năng sống sót của loài vật, và loại bỏ bất cứ thứ gì mà họ cho là nguy hiểm.”

“Nhưng…dù vậy!”

Lúc Shidou đang nói, cô bé lại phóng vụt lên từ trong đám khói một lần nữa.

Nhưng – [Hermit] không tấn công, mà chỉ đơn giản là chạy trốn.

“Cô bé đó…Tại sao lại không đánh trả?”

“Bình thường thôi. So với các Tinh linh khác thì cô ấy khá hiền đấy.”

“…Vậy thì—”

“Nếu anh đang nghĩ rằng AST sẽ tỏ lòng nhân từ, thì quên đi—Họ sẽ không bao giờ dừng lại, chừng nào cô ấy vẫn còn là Tinh linh.”

“…Ư!”

Shidou bặm môi khi nghe câu trả lời súc tích đó.

Không…dù có nói thế nào đi chăng nữa, thì cậu cũng đã biết trước câu trả lời.

Đối với AST, dù là tính tình hay nhân cách của cô ấy có ra sao thì cũng không phải là vấn đề.

Đối với họ, chỉ cần tiêu diệt thứ đã gây ra thảm họa cho thế giới là đủ.

—Cách duy nhất để vượt qua tình huống này…chỉ có một.

Shidou nắm chặt nắm tay lại, tưởng như máu sắp trào ra. Cậu từ tốn lấy giọng.

“…Kotori.”

“Gì thế?”

“…Nếu không có sức mạnh của Tinh linh…thì cô bé ấy sẽ không bị AST truy đuổi, phải không?”

Kotori nheo mắt lại, và quay mặt về phía cậu.

“Đúng—Hoàn toàn đúng.”

“Không gian chấn…sẽ không xảy ra, phải không?”

“Dĩ nhiên.”

Shidou im lặng, hít một hơi thật sâu, và rồi tiếp tục.

“—Và anh là người có thể làm được những chuyện đó?”

“Nếu mà anh vẫn không tin sau khi nhìn vào hiện trạng của Tohka bây giờ, thì em cũng không còn gì để nói nữa.”

“……”

Cậu gãi đầu, và vỗ vào hai bên má.

Cậu ngẩng mặt lên, và khẳng định lại quyết tâm của mình.

“Xin hãy giúp anh, Kotori!...Anh—muốn giúp cô bé đó…!”

“—Phư phư…”

Kotori,trông rất hạnh phúc, và đẩy cây kẹo của mình dựng đứng lên.

“Đây mới đúng là—Onii-chan của em chứ.”

Cô quay mặt về phía mọi người ở dưới, và nói rõ to.

“Mọi người, hãy chuẩn bị cho một cuộc chinh phục mức độ 1 nào.”

“RÕ!”

Tất cả các thành viên bắt đầu làm việc ngay lập tức.

Kotori liếc nhìn lên màn hình, và liếm môi.

“Rồi—bắt đầu Cuộc chiến (Hẹn hò) nào.”

“—Tama-chan sensei.”

Tohka, giờ đã yên vị dưới hầm trú ẩn ngầm dưới lòng đất của trường, nắm chặt chiếc váy của mình, như để kiềm nén cái cảm giác không yên này, và hỏi Tama-chan, người đang ngồi kế bên cô.

“Ngay-Ngay cả Yatogami-san cũng gọi cô như thế…”

Tama-chan quay mặt về phía Tohka, cô có vẻ bình tĩnh hơn so với lúc nãy.

Nhưng Tohka không để ý đến vẻ phụng phịu của cô, tiếp tục nói.

“Tiếng động hồi nãy là gì thế cô? Và, chỗ này là đâu?”

“E-Em đang nói gì thế? Hồi nãy là tiếng chuông báo động không gian chấn. Vì có một trận không gian chấn sắp diễn ra, nên mọi người phải di tản đến hầm trú ẩn là đây.”

“Không gian chấn…là gì thế?”

Tohka nghiêng đầu hỏi, và nét mặt của Tama-chan trở nên ‘ngạc nhiên’.

“Eh? Không gian chấn là gì à? Em không biết sao?”

“……Muu.”

Tohka trở nên lúng túng.

Có vẻ như ‘không gian chấn’ là một từ mà ai cũng biết.

Và cô ấy có vẻ đã hỏi một câu không nên hỏi. Tohka đã được Shidou dặn trước là không nên làm gì khác với mọi người. ‘Giả đò một chút cũng không sao, nhưng nhớ là cố đừng làm những gì có thể tiếc lộ thân phận của cậu đấy’.

Tama-chan lắc lắc tay, như để phá vỡ bầu không khí im lặng này.

“Ah, không, không sao. Nghĩ lại thì, chắc cũng sẽ còn một số người chưa biết.”

“…Nu, em xin lỗi.”

Tama-chan phẩy tay nói ‘không sao’ một lần nữa, và giơ một ngón tay lên.

“Không gian chấn là thuật ngữ cho một thảm họa xảy ra trên diện rộng. Ừm, nói đơn giản thì, một ngày đẹp trời, ở một nơi nào đó trên thế giới, *BÙM*, một vụ nổ xảy ra. Mặc dù có khá nhiều giả thuyết như ‘Thuyết biến đổi áp suất không khí’, hay ‘Thuyết Plasma’, nhưng vẫn chưa có một lời giải thích cụ thể nào cho hiện tượng này.”

“—Cô nói, là một vụ nổ, sao?”

Tohka nhíu mày khi nghe Tama-chan giải thích.

“Đúng vậy. Vụ lớn nhất xảy ra vào khoảng 30 năm trước. Thảm họa Á-Âu. Thương vong ước tính vào khoảng 150 triệu người, và đó cũng là thảm họa tệ nhất trong lịch sử nhân loại.”

“T-Thế có nghĩ là, nó rất là nguy hiểm, phải không cô!”

“Đúng vậy. Đó là lý do tại sao mọi người phải di tản đến hầm trú ẩn—Ừm, mặc dù từ đó đến nay vẫn chưa có một trận không gian chấn nào lớn đến mức đó—nhưng ở khu vực này, đã có một vài vụ nổ nhỏ xảy ra khá thường xuyên trong vài năm gần đây.”

Tohka nhíu mày chặt hơn sau khi nghe Tama-chan giảng giải.

“V-Vậy tại sao shidou lại không ở đây, lúc này đang nguy hiểm mà, cậu ấy đang ở đâu thế?”

“Eh…? Eh, errrr……cái này……”

Tamae bối rối chỉnh sửa gọng kính, và nhìn đám học sinh đang ngồi xung quanh.

“……”

Tohka vẫn im lặng. Cô ấy càng lúc càng ghì chặt chiếc váy của mình.

“……shidou.”

  • Thình**Thịch*

Cô nghe được những tiếng đó ở ngực mình.

Không hiểu tại sao…cô lại có linh cảm xấu.

Và rồi, khi nhịp tim của cô lên đến cực đỉnh.

“……Ư.”

Tohka ngẩng mặt lên.

“Errrrr……K-Không sao. Dù cô không thấy em ấy ở đây……nhưng chắc là do em ấy đã bỏ quên một món đồ gì đó và rồi quay lại lấy nó thôi. Chắc em ấy cũng chỉ ở xung quanh trong cái hầm này thôi…”

Và, Tamae, sau khi quan sát hết cả hầm trú ẩn, quay mặt về phía Tohka.

“Ara……? Ya-Yatogami-san?”

Cô nhìn vào chỗ trống mà mới phút trước Tohka vẫn ở đó.

Phần 2Edit

“Phùùù…Đường này phải không?”

Shidou, sau khi đã hạ cánh an toàn nhờ vào thiết bị vận chuyển ở khoang dưới <Franxinus>, đang làm theo hướng dẫn từ giọng nói phát ra từ tai nghe gắn bên tai phải cậu.

“Đúng. Tinh linh đang ở trong tòa nhà đó. Cố gắng đừng mắc sai lầm gì khi tiếp cận nhé.”

“……Đã rõ.”

Shidou buông thõng tay, mồ hôi chảy dài trên má cậu.

Cậu hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại.

Lúc này, Shidou đang đứng trong một trung tâm thương mại lớn nằm ở rìa khu mua sắm.

Có vẻ như [Hermit] là một Tinh linh có tần suất xuất hiện cao—Sử dụng các thông số chuyển động chuẩn – cũng là một phần kết quả phân tích của Reine, họ có thể đoán được lộ trình của Tinh linh.

Tuy vậy, lộ trình đó có thể thay đổi do sự di chuyển của AST. Nếu chuyện đó xảy ra, thì họ sẽ đón cậu, và di chuyển đến vị trí phán đoán tiếp theo—Nhưng lúc này đây, trung tâm thương mại này quả là một vị trí lý tưởng.

Trang thiết bị chính của AST – CR-Unit, không thích hợp khi đánh cận chiến ở bên trong các tòa nhà.

Vậy nên, có thể họ sẽ phá hủy cả tòa nhà để lùa Tinh linh ra, giống như việc lần trước họ làm với Tohka. Nhưng lúc này, thì họ sẽ chờ cho Tinh linh tự ra khỏi đó.

Và cũng trong lúc này, đây là một cơ hội vàng để Shidou lẻn vào và trò chuyện với cô ấy mà AST không hề hay biết, dù rằng chuyện này có thể chỉ xảy ra trong vài phút.

“……”

Lúc này đang là giữa Tháng Tư, cái cảm giác khi đeo tai nghe và được hướng dẫn như thế này, làm cậu nhớ đến lần nói chuyện đầu tiên của mình với Tohka.

Nghĩ lại thì, chưa đến một tháng trôi qua kể từ lúc đó. Cậu không nghĩ là mình lại phải trở ra chiến trường một lần nữa.

Vì một số lý do vớ vẩn mà ngay cả Shidou cũng không biết, mà cậu có một sức mạnh khó tin.

Nếu sử dụng nó, thì sẽ không còn không gian chấn. Và các Tinh linh cũng sẽ không thể tấn công ai được nữa.

—Hơn nữa, đó cũng là những gì mà cậu mong muốn.

“…Ừm, nghĩ thì nghĩ thế.”

Cậu khẽ thở dài…—Vì, để được như thế, cậu phải quyến rũ, và hôn bọn họ—quá khó đối với một con gà mờ như Shidou.

“—Shidou. Tín hiệu cho thấy [Hermit] đã tiến vào bên trong.”

“—!”

Toàn thân cậu căng ra khi nghe thấy giọng nói bất ngờ của Kotori.

Và, gần như ngay lập tức.

“—Cậu, cũng đến để bắt nạt Yoshinon nhể…”

“…Uh!?”

Shidou ngẩng đầu lên khi đột nhiên nghe thấy tiếng nói ở phía trên đầu mình.

Trên đầu cậu là [Hermit], đang treo ngược người, lơ lửng giữa không trung, cứ như là trọng lực không hề tác dụng lên cô.

“Đừng làm thế nhé—Yoshinon là một cô bé tốt bụng, chưa bao giờ làm gì xấ—Eh, unn?”

Đột nhiên, cả cơ thể đang lơ lửng của cô quay ngược lại—hạ xuống mặt đất.

Và rồi *cách*, *cách*, cô mở miệng con rối ra.

“oOOYaa? Chẳng phải cậu là Onii-chan biến thái may mắn đó sao?”

Con rối vỗ tay cái *bốp*, nhìn Shidou với vẻ mặt hình sự.

…Nghiêm túc này, sao em có thể điều khiển thứ đó chỉ với một tay vậy?

Cậu rất muốn hỏi, nhưng giờ không phải là lúc.

Vì Kotori vừa mới nói ‘chờ chút’.

Ngay sau khi [Hermit] nói.

① “Aah, lâu không gặp em. Thế nào rồi? Dạo này em có ổn không?” Chào hỏi xã giao.

② “Biến thái may mắn? Ý em là sao!” Trở thành một tsukkomi.

③ “Phù……, anh cũng không biết nữa. Anh chỉ tình cờ lướt ngang qua nơi này.” Làm mặt nghiêm túc.

Kotori liếm môi khi nhìn vào ba lựa chọn trên màn hình ở <Franxinus>.

Nhân tiện— trên màn hình ở khoang chính xuất hiện rất nhiều thông số khác nhau, bao gồm cả hình ảnh phóng to nửa người của [Hermit], một số chỉ số và khung thoại.

Chẳng khác gì một game cua gái bình thường – nói tóm gọn thì là Galge.

“Mọi người, chọn đi!”

Những thành viên ở dưới nhấn nút khi nghe lệnh cô.

Cùng lúc—— ①,②,③ ,tất cả đều có số phiếu ngang ngửa nhau.

“Eeh? Phải là ② chứ! Nhân vật chính của cái galge này thuộc tuýp Tsukomi! Phải là cái này!”

Một người khăng khăng. Nhưng ngay lập tức, có tiếng phản bác từ một hướng khác.

“—Nhưng, chúng ta chưa biết rõ tính cách của đối phương, vậy thì lựa chọn đó chẳng phải khá là nguy hiểm sao? Tôi nghĩ trong trường hợp này, ① sẽ tốt hơn.”

“Không không, theo các dữ liệu thu thập được, thì [Hermit] gần như chưa bao giờ tấn công con người! Chúng ta có thể tạo ra một sự đối đầu cân bằng bằng cách chọn ③!”

“……Hừ.”

Sau khi nghe ý kiến từ ba hướng khác nhau, Kotori chống cằm, rên rỉ.

Và rồi, cô cầm mic lên.

“—Shidou, số ③.”

“……Ư, cái quái gì thế…”

Shidou, đang ngồi bệt dưới sàn, than vãn.

Mệnh lệnh của Kotori—nghe thật điên rồ.

“Uun? Gì thế?”

Con rối nghiêng đầu hỏi một cách điệu nghệ.

Đây không phải là lúc để tranh cãi.

Shidou ngay lập tức đứng lên, tìm một cái ghế gần đó, và chống một chân lên nó.

“Phù……, anh cũng không biết nữa. Anh chỉ tình cờ lướt ngang qua chốn này.”

  • Vút*

Shidou nói một cách kiêu hãnh, và hất mái tóc của mình lên.

…Thiệt tình, nó xấu hổ lắm đấy.

“……”

Con rối trên tay [Hermit] *đơ người* với cái miệng vẫn há rộng.

Sự im lặng đáng sợ. Vài giây đã trôi qua.

“…N-Này, Kotori. Chúng ta sẽ làm gì với cái bầu không khí hiện tại đây……?”

Và, khi Shidou đang nhỏ giọng chê trách Kotori.

“Fu……,Ha-Hahahahahahaha!”

Con rối, *cách* *cách*, nghiêng đầu cười ha hả.

“Nhìn gì thếếế? Không ngờ Onii-chan là người hóm hỉnh đến thế nha. Ahahaha, thời đại này thì còn có ai làm trò đó nữa đâu.”

“Ha-Haha…mừng là em thích thế.”

Shidou cười khan. Cậu cố ngăn mình nói ‘Giờ này cũng có ai xài từ hóm hỉnh nữa đâu’.

  • u ám*

“……Rồi rồi, em xin lỗi, được chưa.”

Kotori nhỏ giọng nói, và Shidou liếc nhìn lại [Hermit].

Con rối cũng liếc nhìn Shidou.

“Í daaa—, nhưng Onii-chan biến thái may mắn này. Chúng ta gặp lại nhau ở một chỗ khá là lạ nhỉ— Ahaha, tôi thích những người như cậu đấy Onii-chan— Có vẻ như ai cũng ghét Yoshinon— Nếu rời khỏi chỗ này thì mình lại bị tấn công mất——”

Và nó lại bật cười.

“Ừm, quả là một Tinh linh vui vẻ đến ngạc nhiên đấy.”

Kotori nói đúng những gì cậu đang nghĩ. Đúng như dự đoán, ngay cả cô cũng thấy như vậy.

Và, trong lời của [Hermit], có một từ làm cậu thắc mắc. Cậu khẽ mở miệng.

“À mà…Yoshinon là ai thế?”

Khi Shidou hỏi, con rối tỏ vẻ hơi sốc, và nó mở miệng to ra.

“Ah, quên mất! Yoshinon quên tự giới thiệu mất rồi! Yoshinon là Yoshinon — khá dễ thương nhỉ? Đúng không?”

“Aah,aahh…quả là một cái tên rất hay.”

Cậu đành phải gật đầu trước sức ép của con rối.

Và, cậu nghe thấy giọng nói nghi ngờ của Kotori.

“—Yoshinon, huh? Phư, Tinh linh này khác hẳn với Tohka—cô ấy có một cái tên riêng cơ đấy.”

“Ah…”

Đúng vậy. Rõ ràng là—Tohka không phải là cái tên cô tự đặt.

Chính Shidou đã cho cô cái tên đó.

“Hm, thế thì? Tên của Onii-chan là gì?”

Con rối đột nhiên cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.

“Ah…Aah——Tên anh là Shidou. Itsuka Shidou.”

“Shidou à?—Cái tên hay đấy chứ. Mặc dù không hay bằng Yoshinon, dĩ nhiên~~”

“Ô-Ồ…cảm ơn em. Mà…Yoshinon này?”

“ Đây đây—gì thế? —Đúng là Yoshinon ấn tượng bởi—tinh thần vô hạn của Shidou—một cuộc nói chuyện vui vẻ—và sử dụng cái tên mà anh chỉ mới vừa nghe——”

Sau khi khẽ cười trước con rối đang dang rộng hai tay ra, Shidou tiếp tục.

“Ừm, cái này không quan trọng lắm, nhưng, ờ……Yoshinon mà anh đang nói chuyện ấy—là tên em, chứ không phải là tên con rối, phải không?”

Cậu vừa nói vừa nhìn về phía sau con rối—nhìn vào cô bé mắt xanh kia.

“……”

Con rối chợt im lặng, mặc dù nãy giờ nó vẫn đang huyên thuyên một cách vui vẻ.

Và, kèm thèo đó là tiếng chuông báo động kêu *Bíppp!* *Bíppp!* trong tai cậu.

“—Ờ, Shidou ơi, thông số biểu diễn tâm trạng của cô ấy đang sụt giảm. Anh vừa nói cái quỷ gì thế?”

“Eh…? Không, anh chỉ định, hỏi xem tại sao em ấy lại sử dụng thuật nói tiếng bụng thay vì nói trực tiếp…”

Giọng của cậu hơi to, con rối đã nghe được, và nó loạng choạng áp sát mặt cậu.

“—Shidou-kun vừa nói gì thế……Nói tiếng bụng là gì?”

Giọng của nó vẫn không thay đổi, và nét mặt cũng vậy.

Nhưng, Shidou lại cảm thấy một áp lực rất lớn, cậu giật lùi lại.

“K-Không……cái đó.”

“Shidou. Bào chữa sau đi. Anh cần phải giúp Tinh linh lên tinh thần ngay.”

Kotori ra lệnh cho cậu. Shidou mở miệng, tránh không nhìn vào mắt của cô bé.

“À—ừ, phải rồi nhỉ! Yoshinon là Yoshinon. Iyaa……Haha…ha.”

“Ư, mou——,Shidou-kun hư quá nha——”

Cái cảm giác dễ sợ lúc nãy biến mất, như một cơn gió thoảng qua, và con rối tiếp tục nói với giọng hào hứng.

“……C-Cái gì vừa mới xảy ra thế?”

“Chẳng rõ……nhưng hãy đề phòng. Dù có thân thiện đến đâu thì đối thủ vẫn là một Tinh linh đấy.”

Shidou gật đầu, nhìn lại về phía [Yoshinon].

“Errr——”

Dù cậu chẳng nói được gì.

Trong lúc Shidou còn đang lưỡng lự, giọng nói bực bội của Kotori cắt ngang qua.

“Đừng có đứng như trời trồng thế. Làm chuyện đó đi, đừng để Tinh linh chạy mất.”

“…L-Làm như thế nào…”

“Còn phải hỏi à? Anh đang đứng trong một trung tâm thương mại lớn đấy, biết không? Giờ là lúc để hẹn hò đấy. Hiểu chưa? Nghe này—Không phải là ‘sao chúng ta không hẹn hò nhỉ’—mà là ‘hẹn hò thôi nào’, rõ chưa. Không cho đối phương có cơ hội lựa chọn, rõ chưa.”

“Ha-Haa……”

Shidou cảm thấy cực kỳ lo lắng, và quay mặt về phía [Yoshinon].

“C-Chúng ta hẹn hò nhé?”

Cậu lặp lại như một cái máy, chẳng cần lời mào đầu gì cả.

“……Thật sỗ sàng. Anh không thể nhẹ nhàng dẫn dắt vào chuyện đó được à?”

Kotori nói một cách thất vọng.

Còn [Yoshinon] thì lại không phản ứng gì, hay nói đúng hơn là do căng thẳng quá nên không nói được gì.

  • lốp bốp*

Con rối vỗ vỗ hai bàn tay bé xíu của nó.

“HoHo~~! Hay thật—— Trông vậy mà cậu cũng bạo nhỉ, dám mời một cô gái như thế đấy. Ufuun, mà dĩ nhiên là, O-K-thôi. Hơn nữa, tôi cuối cùng cũng tìm được một người để có thể nói chuyện đàng hoàng. Chắc là Yoshinon mới là người mong chờ cái này hơn nhỉ~~”

  • Lốp bốp*, và nó cười to hơn.

“À-Ừm…”

“……Ừm, đúng là chó táp phải ruồi nhỉ.”

Kotori thở phào, còn Shidou, cùng với [Yoshinon], bắt đầu bước đi cùng với nhau ở trung tâm thương mại đó.

“……”

Origami, mặc một bộ giáp, được trang bị một khẩu súng tự động cùng với một băng đạn, đang bay tuần tra trên cái cửa hàng thương mại đó.

Bay xung quanh cô là một vài người khác trong AST, họ cũng có những trang bị tương tự, và đã chuẩn bị tinh thần để chiến đấu.

AST— Anti-Spirit Team, là một đội đặc biệt trực thuộc JGSDF, họ là những người với phẩm chất đặc biệt.

Với những cỗ máy có thể biến đổi giấc mơ thành hiện thực – Realizers, họ được tập hợp lại để chống lại thứ thảm họa có thể hủy diệt cả thế giới – Tinh linh.

Tuy vậy, chỉ có một số ít người có thể sử dụng Realizer trong chiến đấu—và điều này dẫn đến việc tuyển dụng những thành viên không chính quy như Origami.

Cô sống trong một căn nhà ở ngoài khu vực của quân đội, thậm chí còn được đi học, và chỉ xuất hiện trong những tình huống khẩn cấp.

Tuy sống như thế này, nhưng cô là một trong những thành viên ở JGSDF được triệu tập nhiều nhất.

“……”

Những giọt mưa vẫn tiếp tục rơi ở bên ngoài trường năng lượng của cô. Tinh linh đó—đã một tiếng trôi qua kể từ khi [Hermit] vào trong đó.

Nhưng, [Hermit] vẫn ẩn nấp bên trong, và chưa có dấu hiệu muốn ra.

“—Cô ta lì quá nhỉ.”

Qua bộ đàm, cô nghe được giọng nói của đội trưởng, Kusakabe Ryouko.

“Ngay cả đối với [Hermit] thì đây cũng là chuyện hiếm. Có thể ngồi im một chỗ như thế. Bình thường thì cô ta đã nhảy tung tăng từ nãy giờ rồi.”

Đúng vậy. Gần như việc duy nhất mà [Hermit] làm là chạy trốn.

Mỗi lần Origami và đồng đội tấn công, cô ta chỉ chạy, và chạy, mà không hề đánh trả.

Nhưng nếu cô ta đã biết chuyện câu giờ có thể dẫn đến việc [Biến mất]—đây không phải là chuyện gì vui vẻ với Origami.

“Chúng ta được phép tấn công chưa?”

Origami khẽ hỏi, và Ryouko chỉ thở dài.

“—Đã hỏi, nhưng họ chỉ bảo là giữ nguyên vị trí.”

“Dù có đánh sập tòa nhà thì vẫn có thể khôi phục được mà.”

“…Ừm, logic mà nói, thì đúng là như vậy. Nhưng nó không đơn giản đến thế. Sẽ có người phải bỏ tiền cho đội sửa chữa, nó không miễn phí đâu—nếu giống như chuyện lần trước với [Princess] thì không sao—nhưng đối tượng lần này chỉ là một [Hermit] yếu ớt, em hiểu chứ?”

“……”

[Princess].

Origami nhăn mặt khi nghe thấy bí danh đó.

Cô không nắm rõ chi tiết, nhưng có vẻ như Tinh linh đó đã trở thành một cô gái bình thường – Yatogami Tohka, và đang theo học ở trường của cô.

Dĩ nhiên, Origami đã xác nhận sự tồn tại của Tohka, và đã báo cho Ryouko biết.

Nhưng không hiểu tại sao họ lại không thể dò ra sóng Tinh linh từ cô ta, thế nên họ không được phép tấn công.

Ngay cả khi đã điều tra về nhân thân của cô ta, họ cũng không phát hiện ra điều gì đáng nghi.

Cho nên, trong khoảng thời gian này—mặc dù Origami cực kỳ không hài lòng—nhưng cô ta đang là một công dân Nhật Bản, là một người mà cô phải bảo vệ.

Vậy nên—

“……?”

Origami đột ngột nheo mắt lại.

Một mái tóc đen dài xuất hiện trong khóe mắt cô.

Đúng vậy. Giống như là cô đã thấy Tohka ở đằng kia.

Nhìn xuống cái khu bỏ hoang đó; cô đứng trước con đường chính đang đổ mưa như trút nước.

“……”

Nhưng cô không thể nào xác nhận sự xuất hiện của Tohka.

Origami khẽ lắc đầu, tỏ ý bực mình.

Sẽ rất xấu hổ nếu để Tinh linh kia thoát mất chỉ vì cái này. Origami hít thở nhẹ, tập trung lại và tiếp tục tuần tra.

—Một lúc lâu đã trôi qua kể từ lúc cậu gặp [Yoshinon].

Cả hai đã có một cuộc nói chuyện thú vị trong lúc đi dạo vòng quanh chỗ này.

Như mọi khi, đôi lúc Kotori lại lầm rầm hướng dẫn cậu—kỳ lạ là [Yoshinon] có vẻ dễ chọc cười; dù câu chuyện có nhảm đến đâu, cô vẫn có thể cười được.

Lúc này, <Franxinus> đang xem xét tình trạng tâm lý của cô, và nó rất khả quan.

Nó làm mọi người nghĩ vụ thay đổi tính tình hồi nãy là một thông số lỗi nào đó, khi mà mọi chuyện vẫn đang phát triển rất tốt.

“—Phư, chuyện này còn tốt hơn cả mong đợi.”

Kotori lẩm nhẩm.

“Có thể là do tính cách của cô ta rất cuốn hút. Ấn tượng ban đầu của chúng ta cũng rất tốt. Có lẽ, bây giờ nếu nói hôn cô ấy thì cũng sẽ được chấp nhận nhỉ?”

“…Này này.”

Cậu gãi gãi má, không rõ em gái mình đang nói đùa hay thật.

Nhưng thực tế thì, Shidou cũng khá là sốc.

Mặc dù cậu và Tohka giờ đã có thể nói chuyện bình thường với nhau, nhưng ở lần đầu gặp mặt, cô ấy đã hoàn toàn mất niềm tin vào con người—và mỗi lần cô hiểu sai ý cậu, cậu lại có cảm giác như mình sắp chết đến nơi.

…Nhưng.

Con rối mở miệng kêu *cạch cạch*, nói.

“Đúng như mình nghĩ, tán dóc thật~là~vui. Mấy người còn lại đúng là chán chết đi được—”

“Ha…….haha.”

Và cậu chỉ cười trừ.

…Nói sao nhỉ? Cậu vẫn cảm thấy không ổn.

Cuộc trò chuyện rất mượt, rất vui, và chỉ số tình cảm đang tăng, đúng như những gì cậu muốn, vậy nên sẽ chẳng có rắc rối gì……ít nhất là cho đến giờ, nhưng……

“….”

Shidou im lặng nhìn cô bé đùa giỡn với con rối của mình.

Hôm qua, và cả hôm nay. Người nói chuyện với cậu luôn là con rối, nhờ thuật nói tiếng bụng. Chủ nhân của nó đến nay vẫn chưa mở miệng lấy một lần.

Giống như…cô chỉ là người kéo dây cho rối trên sân khấu.

“———Ooo?”

“…….Ư!”

Và, Shidou giật mình khi thấy nó đột nhiên áp sát mặt về phía cậu.

“Tuyệt quá!! Đó là gì—!”

Con rối hào hứng vỗ tay, và—dĩ nhiên, cô bé mới là người chạy về phía đó.

Thứ làm [Yoshinon] cảm thấy hứng thú được trưng bày ở góc một cửa hàng đồ chơi, là một cái giàn leo cho trẻ em.

Cô thoăn thoắt trèo lên cái lâu đài nhựa sặc sỡ đó.

Và sau khi lên đến đỉnh.

“Wahaha! Shidou-kun thấy sao nào~? Có ngầu không? Yoshinon có ngầu không?”

Cậu nghe thấy giọng khoe khoang đó từ trên đầu mình.

“N-Này, đừng đứng như thế, nguy hiểm lắm đấy.”

Món này được thiết kế để chơi trong nhà. Tuy nó không to lắm, nhưng nếu té từ trên xuống thì cô có thể bị thương.

Nói đúng hơn, mặc dù cậu biết cô có thể bay, nhưng không hiểu tại sao, trong đầu cậu chợt xuất hiện hình ảnh cô trượt té vào hôm qua.

Shidou lo lắng chạy xuống phía dưới cái giàn leo đó.

Nhưng [Yoshino] phụng phịu lắc lắc con rối.

“Mồ, hỏi lại nè, mình có ngầu hay không—hả, wa-wawawa…!?”

“Wha—!”

Cô ấy mất thăng bằng khi làm thế. Trên đỉnh giàn leo, Yoshino vẫy vẫy hai tay giống như đang múa, và rồi rơi thẳng vào Shidou.

Và như thế, cả hai người đổ ụp xuống sàn.

“Ư….ây da…”

Cậu ngẩng mặt lên. Không hiểu tại sao, Shidou cảm thấy đau nơi răng cửa.

Và—cậu có linh cảm không tốt.

Khuôn mặt xinh đẹp của cô gái với mái tóc xanh đó—đang ở trước mắt cậu.

—Và cậu cảm thấy có một thứ gì đó mềm mềm ở trên môi.

“—Umh!?”

Mất vài giây để cậu nhận ra tình hình lúc này.

“…Wow. Giỏi lắm, Shidou!”

Kotori thốt lên ngạc nhiên. Ngay cả cô cũng không tin chuyện này lại có thể xảy ra.

Mà cũng phải thôi.Vì lúc này, từ việc rơi từ trên cao xuống, Shidou đã—có một nụ hôn hoàn hảo với cô.

“……”

[Yoshinon] ngẩng người lên, không nói gì. Đến lúc đó, cặp môi của hai người mới tách ra.

Họ đã vô tình…hôn nhau.

Sau chuyện này, sức mạnh của [Yoshino] sẽ được phong ấn.

Nhưng không hiểu sao, so với lần trước, khi cậu hôn Tohka—nói sao nhỉ, cái cảm giác ấm áp tràn vào người cậu, không còn nữa?

—Và, ở đầu bên kia, tiếng chuông báo động vang lên ầm ĩ.

“Woa…?”

Cậu nhíu mày, ngạc nhiên thốt lên—chẳng phải sức mạnh đã được phong ấn sao?

Nhưng tiếng báo động hồi nãy, chỉ phát ra khi tâm trạng của Tinh linh xấu đi, và cảnh báo rằng Shidou đang gặp nguy hiểm.

Nghĩa là lúc này, [Yoshinon]—

“Ui da—……Xin lỗi Shidou-kun, tôi bất cẩn quá——”

Nhưng [Yoshinon] chỉ dùng con rối *vỗ* *vỗ*, và bình tĩnh nói.

“Hể…?”

Shidou tròn mắt ngạc nhiên nhìn [Yoshinon], trông cô chẳng có vẻ gì giận dữ cả.

Nếu vậy thì, tiếng chuông báo động lúc nãy là gì?

“——Shidou, tình huống khẩn cấp đây…và có thể là tình huống tệ nhất nữa.”

Kotori nói với giọng lo lắng bất thường.

“Huh…? Cái gì…?”

Và. Từ sau lưng, cậu có thể nghe thấy tiếng bước chân của một người. Vai Shidou run run.

Cậu rụt rè quay đầu lại.

Ở đó—là một khuôn mặt mà cậu không ngờ tới.

“To-Tohka……?”

Cậu tròn mắt gọi tên cô gái ở đằng kia.

Người đó là cô gái mà đáng lẽ giờ này đang phải ở trong hầm trú ẩn của trường trung học Raizen – Tohka.

Hơn nữa, có lẽ là do trời mưa, nên toàn thân cô ướt sũng. Cô thở một cách nặng nhọc, giống như vừa tức tốc chạy đến đây.

“——shidou.”

Tohka vùng vằng, như muốn cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu.

Không hiểu tại sao—cậu cảm thấy lạnh sống lưng khi nghe thấy cô ấy gọi tên mình.

“…….Cậu vừa làm gì vậy?”

“……..Eh? Y-Ý cậu là sao?” Cậu vô tình chạm vào môi—và ngay lập tức nhớ lại chuyện vừa xảy ra, giơ hai tay lên, ra vẻ vô tội.

Nhưng Tohka không hài lòng với phản ứng đó, và giống như một đứa bé đang dỗi, cô rấm rứt nói.

“—T-Tớ đã rất lo cho cậu, thế mà…….”

“Eh…….?”

“Cậu lại đi tán tỉnh một cô nhóc cơ đấyyyyy!”

  • RẦM*————!!

Tohka la lên, và khi cô dậm chân xuống, *RẮC*! Một cái hố nho nhỏ xuất hiện ở giữa phòng, và bắt đầu nứt ra.

“Wha-Whahwahwah……!”

Shidou rùng mình khi thấy cảnh tượng trước mặt mình.

Chẳng có cô nữ sinh bình thường nào lại có thể làm nứt sàn chỉ với một cú dậm chân.

Và mặc dù Tohka vốn dĩ không phải là một nữ sinh bình thường…nhưng sức mạnh Tinh linh của cô đã bị phong ấn lại—Vậy, cái đó chỉ là sức mạnh thể chất của cô.

“Ch-Chuyện này là sao, Kotori…….?”

Cậu nghe thấy tiếng thở dài của Kotori từ đầu dây bên kia.

“Thế nên…………đây là chuyện mà tụi em muốn nói với anh lúc trước đấy. Có một mối liên kết giữa hai người, và nếu tinh thần của Tohka không ổn định, tụi em sợ rằng một phần năng lượng sẽ chảy ngược trở lại về phía cô ấy.”

“H-Hả? Ý em là, Tohka bây giờ đang trong trạng thái bất ổn à?”

“Phải. Vậy nên, trước khi mọi chuyện trở nên tệ hơn, anh lo mà tìm cách làm cho cô ấy vui lên đi.”

“L-Làm sao mà anh làm được—”

Trong lúc đó, Tohka đã đến được chỗ của hai người.

Cô giận dữ nhìn cả hai, và mím môi, ‘ưm ưm’, lầm bầm.

Và rồi, Tohka chỉ thẳng vào [Yoshinon].

“shidou. Cái việc quan trọng mà cậu nói lúc nãy, là đi gặp cô nhóc này à?”

“À, không, cái này…”

Ừ thì, đúng là như thế, nhưng cậu vẫn lưỡng lự, không biết có nên nói cho Tohka mục đích thật sự của mình không.

Và, ngay lúc đó.

"……Ấy chà chà,…… hiểu rồi…"

Vẫn nhìn chằm chằm vào Tohka từ nãy đến giờ, con rối cao giọng nói.

Một nụ cười tinh quái xuất hiện trên khuôn mặt của nó – cậu tự hỏi tại sao nó lại có thể cười được như vậy.

"Onee-san? À ừ——"

“…….Là Tohka.”

Cô nói với giọng chán chường.

“Vậy thì Tohka-chan~ Dù rất tiếc cho cô, nhưng có vẻ như Shidou-kun đã chán cô rồi.”

“Hả—?”

“—!?

Cả hai há hốc mồm, quay mặt về phía con rối.

“Hổng rõ nữa à, nói sao đây ta? Nghe đâu cậu ấy đã không giữ lời hứa với Tohka-chan để đến gặp Yoshinon mà nhỉ? Chẳng phải mọi chuyện chỉ có nhiêu đây thôi sao?”

“…….Ư.”

Vai Tohka run run, cô có vẻ như sắp khóc đến nơi.

“S-Sao em lại nói th—mguhhhh!?”

Khi Shidou cố phản bác lại lời nói của con rối, Tohka *chụp* lấy miệng cậu bằng cả bàn tay.

“Cậu im lặng một chút được không shidou?”

Với cái lực tay đang đè chặt lên quai hàm của cậu, chẳng cần cậu đồng ý thì Shidou cũng phải tự im.

"……! ……!"

Con rối có vẻ dễ chịu, và tiếp tục nói với giọng ‘đây là chuyện đương nhiên’.

"Iiyaa—, Xin lỗi chị—, đây đúng là lỗi của Yoshinon~ vẻ ngoài của em ấy quyến rũ quá mà~"

"Ư—Ư ư……"

“Không phải mình đang nói xấu Tohka-chan đâu. Nhưnggg ~ cũng không nên trách Shidou-kun vì đã bỏ rơi Tohka-chan để đến với Yoshinon~”


Pic133 2
“Ư-Ư oaaaa!!”

Tohka cố nén giận, tay vẫn bóp chặt mặt của Shidou, và rồi cô hét lên khi chuyện đã vượt quá sức chịu đựng của mình.

Rồi thì cô cũng chịu bỏ tay ra khỏi Shidou.

“I-Im đi! Im đi im đi im đi! Không phải! Không phải thế!”

"Eehh—, sao lại không. Này này, Shidou-kun này, sao cậu không nói rõ, rằng Tohka-chan chỉ là một cô bé bị bỏ rơi."

“—!”

Ngay lập tức, Tohka túm lấy cổ áo con rối.

Và vì nó khá là nhỏ, nên cô dễ dàng giật phăng nó ra khỏi tay cô bé, và giữ nó trên không.

“—!?”

Mắt của cô ngân ngấn nước.

Mặt cô trắng bệch, lấm tấm mồ hôi. Cô bắt đầu thở dốc, mấy ngón tay run run.

"Yo-Yoshinon……?"

Shidou xoa xoa gò má của mình, nhìn [Yoshinon] với ánh mắt lo lắng.

Nhưng có vẻ như Tohka không nhận ra [Yoshinon] đang bị gì. Cô hiện giờ chỉ chú ý đến con rối đang nằm giữa hai bàn tay của mình, và với ánh mắt sắc như dao, cô lườm nó, và kéo nó lại gần.

“Tôi…Tôi KHÔNG PHẢI là một cô bé bị bỏ rơi!...shidou đã nói…shidou đã nói là tôi…sẽ ổn thôi, khi tôi ở lại đây! Tôi sẽ không tha thứ cho bất kỳ ai dám sỉ nhục tôi vì chuyện này. NÀY! Sao không thử nói gì đi!?”

Nghĩ rằng con rối mới là người đang nói, cô nắm lấy cổ và lắc nó.

"……! ……!"

Nhìn thấy cảnh này, [Yoshinon] khóc nấc lên.

Cơ thể cô run lên như một con Chihuahua, vẻ điềm tĩnh lúc nãy không biết đã bay đi đâu mất.

Và rồi, [Yoshinon] kéo cái mũ trùm lên che kín mắt, như để tránh bị nhìn, và với vẻ bồn chồn, cô nắm lấy áo Tohka.

“Nu. G-Gì đây? Đừng làm phiền tôi, tôi còn đang bận nói chuyện với tên này.”

“—Xii…n…hãy…trả lại…cho em……”

[Yoshinon] chồm người lên, cố lấy lại con rối đang nắm trong tay Tohka.

Mà, hình như đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy giọng thật của cô ấy nhỉ.

“—Anh đang làm gì thế Shidou. Trạng thái tinh thần của Yoshinon càng lúc càng tệ. Nhanh làm gì đi!”

Giọng của Kotori vang lên bên tai phải cậu.

Shidou gãi gãi má, rụt rè lên tiếng:

“T-Tohka này. À ừm…cái đó…cậu trả cái đó cho em ấy được không?”

“……..Ư!”

Tohka tròn mắt, có vẻ như cô đang bị sốc.

“shidou……đúng như mình nghĩ……cậu chọn cô ta thay vì mình……”

“Hả……hả? Không, không phải như thế—”

Ngay lúc đó.

"……[Zadkiel]……"

"—!"

Trong lúc cậu đang nói, [Yoshinon] đột ngột giơ tay lên, và vung thẳng xuống.

Ngay lập tức, từ dưới sàn nhà—một con thú khổng lồ xuất hiện.

“Woa…!?”

Nó cao ít nhất ba mét; ngắn gọn thì nó giống một con thú nhồi bông có kích cỡ của một con mèo ragdoll. Phần cơ thể bên ngoài được tạo ra từ một thứ gì đó giống như vàng, với nhiều đường viền trắng ở xung quanh.

Và có thể thoáng thấy đôi tai thỏ ở cái phần ‘đầu’ của nó.

“M-Một con thú…….!”

“—Cái này…là gì—!?”

Sihdou và Tohka thốt lên cùng một lúc.

[Yoshinon] bám vào lưng của thứ vừa mới xuất hiện dưới chân mình, và đút chân vào hai cái lỗ sau lưng nó.

Và rồi—đôi mắt nó đỏ lên, nó duỗi thẳng cơ thể đồ sộ của mình ra, và *Gràooooo*, gầm lên một tiếng.

Cùng với đó, khói trắng bắt đầu xuất hiện khắp xung quanh người nó.

“Lạnh quá……!?”

Cậu rụt chân lại ngay.

Thứ khói đó có nhiệt độ âm, giống như nitơ lỏng.

“—Thiên Sứ xuất hiện vào lúc này à…!? Shidou, không ổn rồi, chạy đi.”

“Hả…Hả………!? Thiên Sứ là gì!!”

Cậu lên tiếng hỏi khi nghe thấy Kotori hét vào tai mình.

“Nó đang ở trước mặt anh đấy. Lá chắn cuối cùng của Tinh linh, cùng với Linh phục, nó sẽ trở thành thứ vũ khí mạnh nhất! Đó là thứ làm nên một Tinh linh! Anh quên mất [Sandalphon] của Tohka rồi à.”

[Sandalphon]. Shidou nhăn mày khi nghe thấy cái tên đó.

Vào tháng trước. Khi Tohka vẫn còn sức mạnh Tinh linh, đó là một thanh kiếm và một cái ngai khổng lồ.

Với cái thứ đang ở trước mặt cậu, mọi chuyện trở nên khá khó hiểu.

Vì—dù đã hôn [Yoshinon], nhưng cậu vẫn không phong ấn được sức mạnh của cô.

Trong lúc cậu đang suy nghĩ, [Yoshinon] duỗi thẳng tay ra, con thú—[Zadkiel] gầm lên, và cúi người xuống.

Kiếng ở khung cửa sổ bắt đầu vỡ ra, từng cái từng cái một, làm nước mưa rơi ướt cả nền nhà.

Không—chính xác hơn thì, nó có hơi khác một chút.

Nó không giống như nước mưa rơi xuyên qua khung cửa kính vỡ, mà là nước mưa bắn vỡ lớp kính để bay vào.

"Eh……!?"

Shidou mở to mắt, chân run cầm cập, kinh hãi nhìn con búp bê đang vươn người dậy.—*Giật*, và nó quay về phía Tohka.

"……! Tohka!"

Shidou vội kêu lên, và chụp lấy tay Tohka kéo về phía mình, làm cả hai người cùng té xuống.

"Wha……shidou!?"

Giọng của Tohka làm cậu choáng váng. Tuy vậy, những thứ trông như đạn ghim xuống chỗ mà cô ấy vừa đứng trước đó.

Những viên đạn xuyên thủng qua mấy cái kệ hàng xung quanh, sau đó tan thành nước và chảy xuống.

“Mưa…mưa à!?”

Từ bên ngoài khhung cửa sổ vỡ, một trận mưa như mưa đá, bất chấp trọng lực, bay thẳng vào Tohka

Và—ở đằng kia, [Yoshinon] đã cho [Zadkiel] chạy đi mất.

“…Ư.”

Ngay lập tức, để bảo vệ Tohka, cậu quay lưng lại với [Zadkiel].

Nhưng [Zadkiel] chỉ đạp chân xuống, và thực hiện một động tác gọn gàng, trái với dáng vẻ thô kệch chậm chạp đó. Nó chạy qua chỗ Tohka đứng lúc nãy, và nhảy ra khỏi cửa sổ. Trong lúc nhảy— con búp bê khổng lồ đó đã ngoạm lấy con rối rớt ra từ tay Tohka. “…….”

Một lúc sau, Shidou quay người lại nhìn, khẽ nói.

“A-An toàn rồi…nhỉ?”

“…….Phải. Tín hiệu đã biến mất. Anh coi vậy mà cũng liều quá nhỉ?”

Cậu nghe thấy tiếng nói ở tai phải mình.

“Ây da…nhưng mà tại sao đột nhiên—”

Trong lúc cậu đang nói dở thì—

“Đủ rồi, nhanh biến khỏi đây đi.”

Tohka đẩy mặt cậu ra và làm Shidou té lăn đùng xuống sàn.

“Ư…!?”

Đúng là nãy giờ Shidou đang ôm chặt Tohka.

Mặt của cô đỏ lên, cô nghiến răng lại, giống như một đứa trẻ đang dỗi. Vai của cô run run, và cô đứng dậy.

“To-Tohka…?”

“…! Đừng đụng vào tôi!”


“Ui da…”

Shidou nhăn mặt, rụt tay lại, và Tohka có vẻ thẫn thờ trong thoáng chốc.

Nhưng ngay lập tức, cô ấy xịu mặt, và quay đi.

“C-Cậu có sao không, Tohka…?”

“Im đi! Đừng bắt chuyện với tôi! C-Cô gái đó quan trọng với cậu hơn mà…!”

“H-Hả…? Cậu nói gì thế—”

Trong lúc Shidou vẫn còn đang ngơ ngác, Tohka bắt đầu giận dữ dậm chân xuống đất.

"U-U-U-UUuuuuuuuuuuuuu—!!" “Chờ……Ặc….!?”

Sàn nhà nứt toác ra sau mỗi cú dậm của cô ấy, làm Shidou không thể giữ thăng bằng được nữa, và rồi rơi thẳng xuống cái hố trên sàn.

“—Các thành viên AST chú ý. Tinh linh đã bắt đầu di chuyển. Tấn công ngay khi thấy được.”

Origami, trong bộ chiến phục của mình, nhận mệnh lệnh từ đội trưởng.

“—Rõ.”

Cô ấy chỉnh lại thế bắn của mình, khẩu súng máy chống-Tinh linh [Auldist] nằm gọn trên hai tay.

Thiết bị tối tân nhất, một loại vũ khí tầm xa cho phép xả một cơ số lớn đạn vào đối phương. Cơn mưa xuất hiện cùng lúc với [Hermit] rơi tí tách trên kết giới của cô, nhưng nó không ảnh hưởng đến sự chuẩn bị của họ ở bên ngoài, và cô vẫn đang nhìn chằm chằm vào luồng sóng Tinh linh được truyền thẳng lên võng mạc của mình.

Ngay lúc đó.

--*GRÀO*, Tinh linh bắn bể bức tường, tạo ra một cái lỗ lớn, và làm cho bụi bay mù mịt.

Cùng lúc, tín hiệu sóng của Tinh linh đột ngột tăng vọt trên võng mạc của họ.

“—Bắn!”

Họ bóp cò cùng lúc, theo lệnh của đội trưởng Ryouko.

Tiếng tòa nhà đang đổ sụp xuống vang lên, khi hàng trăm viên đạn xả thẳng xuống, khói bụi bay mịt mù vào không trung.

“…….”

Origami, một tay vẫn đặt trên cò súng, nheo mắt nhìn.

Nhờ khả năng tăng cường thị giác của Kết giới, cô thấy được một cái bóng mờ di chuyển cực nhanh trong đám mây bụi đó.

Origami im lặng ra chỉ thị trong đầu mình.

Nhờ thế, hệ thống tên lửa mini gắn dưới chân cô được kích hoạt, từ cả hai bên trái phải, mỗi bên phóng 10 quả tên lửa nhắm vào [Hermit].

“--!?”

Cô bé Tinh linh đang hứng chịu trận mưa đạn chống-Tinh linh đó, quay mặt lại, và sững sờ nhìn những quả tên lửa đang bay về phía mình.

“—!”

[Hermit] kéo hai tay ra, và con Linh thú nhảy múa giữa không trung, thoát ra khỏi đám tên lửa đó.

Nhưng đã quá muộn, những người còn lại trong AST đã nhắm vào người cô.

Phía sau là tên lửa, và xung quanh là trận oanh tạc bằng đạn chống-Tinh linh. Không thể nào né hết tất cả được.

“Kya--!”

Cùng lúc khi Origami nghe được tiếng khóc bằng cái tai siêu thính của mình, một vụ nổ chát chúa xảy ra khi tất cả viên đạn bắn trúng cùng một lúc.

Tuy vậy, gần như tất cả các đòn tấn công sẽ bị Linh phục vô hiệu hóa—ngay cả [Hermit] cũng có thể trở ra an toàn, chứ đừng nói đến những Tinh linh như [Princess].

Họ thấy con Linh thú đang rơi xuống.

“—Được. Đừng dừng lại! Bắn! Bắn tiếp đi!”

Ryouko ra lệnh. Nhưng—

Đầu ngón tay đang đặt trên cò súng của Origami chợt khựng lại.

Toàn bộ cơ thể của con Linh thú đã tan vào trong không khí.

“Biến mất…rồi?”

Tất cả các thành viên đều nghe thấy điều đó.

Việc Tinh linh trở về phía bên kia – nơi mà chúng ta gọi là chiều không gian khác, được gọi là [Biến mất].

Mặc dù mục đích của AST là tiêu diệt Tinh linh bằng vũ lực, nhưng đó là chuyện rất khó xảy ra với khả năng chiến đấu của các Tinh linh, nên khi [Biến mất] xảy ra, chiến dịch sẽ được xem là thành công.

Cơn mưa lúc này cũng đã ngừng, những đám mây trôi dạt đi, và từng tia nắng mặt trời bắt đầu chiếu xuống.

“—Tất cả thành viên trở về căn cứ.”

“……”

Sau khi nghe Ryouko nói xong, Origami hạ khẩu súng xuống, và tắt hệ thống vũ khí của mình đi.

Nhưng, trong lúc chuẩn bị theo Ryouko về căn cứ—

“……?”

Một thứ kỳ lạ xuất hiện trong tầm nhìn được mở rộng của cô, và Origami từ từ bay thấp xuống.



Ghi chúEdit



► Xem lại Tập 2 Chương 1❇   Date A Live   ❇► Xem tiếp Tập 2 Chương 3

Ad blocker interference detected!


Wikia is a free-to-use site that makes money from advertising. We have a modified experience for viewers using ad blockers

Wikia is not accessible if you’ve made further modifications. Remove the custom ad blocker rule(s) and the page will load as expected.