FANDOM


Chương 4: Fairy Tale Edit

Phần 1 Edit

“……Uh, eh……”

Shidou khẽ rên lên trong khi liếc nhìn xung quanh. Thật khó để nhận ra liệu thực tại đã bị mờ đi hay đó chính là hiện thực.

Shidou rụi kỹ mắt lại để phục hồi tầm nhìn của cậu, và cảnh vật dần dần hiện ra.

“……?”

Tuy nhiên, một cảm giác bất thường xảy đến khi cậu nhìn thấy rõ cảnh vật. Nó giống như là Shidou vừa mới ngả lưng trên thứ gì đó giống như giường vậy, mặc dù không gian xung quanh hoàn toàn lạ lẫm đối với cậu.

“Đây…… là đâu……?”

Shidou nhíu mày trong khi cậu ngồi dậy với tiếng lạo xạo. Chiếc giường mà cậu nằm được làm từ rơm với thóc trộn lẫn nhau. Khi cậu kiểm tra kỹ hơn, căn nhà cũ nát, mà Shidou phát hiện ra mình ở trong đó, cũng được làm bằng loại vật liệu tương tự - trần nhà và tường thì thủng lỗ chỗ, mọi ngóc ngách nơi đây đều quá tồi tàn.

“Đây là……”

Shidou đột ngột rùng mình.

Chỉ mới vài phút trước, cậu đang ở trong kho bí mật của «Ratatoskr», đang ngập chìm trong những trang sách từ cuốn sách của Westcott.

“Mình…… đang ở trong một câu chuyện sao……?”

Shidou hoang mang, méo mặt lại trong khi uể oải bỏ lại chiếc giường lỗi thời. Có gì đó không ổn. Cơ thể của cậu dường như đã bị yếu đi với những bước di chuyển chậm chạp. Shidou hoài nghi nhìn lại mình và nhận ra cậu đang mặc một bộ đồ cotton dày vì lý do nào đó.

“Cái bộ quần áo này là sao đây…… thật là bất tiện mà”

Shidou nhíu mày trong khi di chuyển cơ thể, và bỏ đi bộ đồ bằng vài lanh. Vứt bỏ chiếc mặt nạ che mặt cậu, Shidou xoay mạnh cổ. Sau đó, cậu quan sát phần cổ của bộ đồ trần trụi và quay đi trong sự khó hiểu.

“……Một con lợn?”

Cơ thể cong tròn, màu da, tai gấp và đặc trưng nhất là chiếc mũi nhô ra, Shidou đang mặc một bộ trang phục hóa trang buồn cười, thường xuất hiện trong các tác phẩm văn học dân gian. Cậu lập tức nhận ra tình trạng hiện tại với cơ thể đóng băng lại hoàn toàn giống nhau.

“……Lợn…… nhà rơm…… không lẽ là……”

Ngay lúc đó, toàn bộ chiếc lều bị thổi bay bởi một cơn gió bão dữ dội, phá hủy những thứ tồi tàn còn sót lại.

“U-uwaah!?”

Shidou, người bước đi chệnh choạng do áp lực mạnh, cũng bị thổi bay xuống mặt đất cùng với đống đổ nát.

“Đau quá…… chuyện gì vậy?”

Shidou bóp đầu, run người đứng dậy trong khi dùng tay đỡ đầu theo phản xạ. Kẻ gây ra trận tàn phá kia xuất hiện ngay sau đó. Một cái bóng dần mở rộng ra bao trùm toàn thân Shidou.

“……”

Shidou lo lắng ngẩng đầu lên. Thứ hiện ra trước mắt cậu là một con thú hoang dã khổng lồ có thể dễ dàng đe dọa bất kì ai vói tính khí đáng sợ của nó. Hàm răng sắc nhọn của nó đang nhắm về phía Shidou. Đôi mắt sáng, xuyên thấu của nó đã đánh dấu cậu làm con mồi của nó.

Bộ lông màu hung phủ khắp cơ thể của nó. Chiều cao đồ sộ của nó, cao gấp vài lần so với Shidou, chỉ như để phóng to cơ thể nhỏ bé của nó. Với dáng đứng bằng 2 chân của nó, loài thú ăn thịt đó giống như nhân vật phản diện hung ác trong các câu chuyện của trẻ em. Canis Iupus – Sói.

“Kehehe, lợn-chan ngon ăn kia, ta sẽ nuốt chửng ngươi!”

Con sói thèm khát liếm miệng với đầu lưỡi một cách cưỡng điệu, tung tóe nước dãi xuống mặt đất cằn cỗi và lên cái đầu không may mắn của Shidou.

“Đ-đó……”

Shidou run rẩy, vã mồ hôi.

“Từ từ đã. Bình tĩnh nào, tôi……”

“Gaaaaaaaaah!”

Con sói há miệng của nó về phía Shidou, mà không để tâm đến lời nói của cậu.

“Uwaaaaaaaaah!?”

Trừ vẻ ngoài và hành động của con sói, thì nó như một nhân vật hài nếu như nó không có cái tính ngỗ ngược, liều lĩnh và mùi của thú vật từ cơ thể của nó. Shidou chỉ có thể nghĩ đến một điều – cái chết. Cậu hét lên như đến vỡ cả phổi rồi bỏ chạy khỏi đó với dáng vẻ thảm hại của mình.

“Hahahaha, ngươi không thể thoát được khỏi ta đâu!”

Con sói hú lên, lớn đến nỗi làm rung động cả không khí xung quanh, và đuổi theo đằng sau Shidou. Lúc đó, tâm trí cậu chắc hẳn đã bỏ đi mọi thứ trong khi còn đang phải chạy để giữ mạng sống quý báu của cậu.

Bộ đồ lốt thú, ngôi nhà rơm và con sói đang hùng hục truy đuổi…… có vẻ như đây là

“……Ba Chú Heo Con!?”[1]

Shidou đọc tên của câu chuyện mà cậu nghĩ tới trong khi chạy nhanh qua đồng cỏ rộng lớn lên. Đúng vậy, Ba Chú Heo Con là một câu chuyện cổ tích rất nổi tiếng. Mỗi chú heo xây cho mình một căn nhà riêng. Chú heo cả dùng rơm, chú heo thứ dùng gỗ để xây nhà thì đều bị những con sói xấu xa phá hủy ngôi nhà. Chỉ có chú heo út dành thời gian của mình và dùng gạch để xây nhà thì hoàn toàn an toàn. Đó là nội dung của câu chuyện. Shidou so sánh với câu chuyện và nhớ lại tình trạng hiện giờ của cậu. Cậu đã nằm ngủ trong căn lều rơm…… điều đó chứng tỏ rằng……

“Tôi là người đầu tiên bị làm thịt phải không!?”

Shidou hét lên, giống như là cậu đang khóc vậy.

“Đứng lại đó, lợn-chaaaaan!”

Con sói rống lên với giọng đầy sự mệt mỏi của người thời xưa cũ.

Cõ lẽ đây là sự may mắn, hoặc do số phận đã ủng hộ cậu. Con sói đang theo sau Shidou đang đuổi theo cậu theo cách không hề phù hợp với một con quái vật bốn chân, vì nó khập khiễng chay bằng hai chân sau. Kết quả là, con thú lố bịch đó không đủ sức để theo kịp tốc độ của Shidou. Tuy vậy, cậu cũng đã chạm tới giới hạn của mình – toàn thân cậu đau đớn, cơ bắp mệt mỏi, tim và phổi của cậu đã hoạt động hết sức.

“Hah……huu……”

Khi mà Shidou dừng lại; cậu sẽ bị nuốt chửng vào bụng của con sói ngay lập tức. Do đó, cậu vẫn duy trì tốc độ của mình một cách loạng choạng, và tìm cách trốn thoát khỏi đó.

“……!”

Không biết cậu đã bị săn đuổi bao xa trong tình huống sống còn như vậy, Shidou phát hiện ra một căn nhà nhỏ ở phía trước. Hơn nữa, đó không phải là căn lều bằng gỗ đơn giản của chú lợn thứ. Cậu biết rằng sẽ rất vô ý khi lẻn vào trong, nhưng hoàn cảnh hiện giờ của cậu là lý do xác đáng. Vì vậy Shidou nhanh chóng vào bên trong nhà và khóa cánh cửa đằng sau cậu lại.

“Ha……ha……ha……”

Shidou dựa lưng vào cánh cửa, làm mọi thứ có thể để ngăn chặn những người vào sau. Một vài tiếng gõ cửa từ phía bên kia cánh cửa vang lên khắp căn phòng, khiến cậu sợ hãi. Cậu giữ cửa ở đó lâu nhất có thể để chống lại con sói khi mà nó đập mạnh cánh cửa mỏng manh. Một thời gian trôi qua, âm thanh cũng đã không còn nữa, yên lặng không đến không còn tiếng động. Con sói chắc đã từ bỏ việc phá nơi ẩn náu của Shidou.

“C-cuối cùng cũng thoát……”

Cậu dần lấy lại sự bình tĩnh đã mất và ổn định lại nhịp thở của mình bằng cách nằm dài trên sàn nhà. Shidou vô tĩnh ngẩng đầu lên như vừa sực nhớ ra điều gì quan trọng. Cậu nhớ ra rằng cảnh cuối trong câu chuyện có liên quan đến việc con sói cố gắng xông vào trong căn nhà bằng gạch của chú heo út và bằng ống khói sau khi liên tục thất bại trong việc phá hủy nó.

“Chỗ này không giống như được xây lên bởi những anh em heo còn lại. Có ai ở đây không……?”

Shidou hét lên để thông báo cho người ở đây về cuộc đột nhập bằng ống khói của một con sói đói khát.

“Xin lỗi! Có ai ở đây không!?”

Một tiếng nói thầm có thể nghe thấy từ phía bên trong một căn phòng ở bên trong, nhỏ vừa đủ như để đáp lại người vừa hỏi.

“C-có…… bạn là ai……?”

Có vẻ như có ai đó đang ở trong đó. Shidou cảm thấy bị bắt buộc để kể lại cho ai đó về mối nguy hiểm sắp xảy tới----

“……Nn?”

Shidou bất giác nghiêng đầu. Cậu đã nghe thấy giọng nói thân thuộc này trước đây.

“Vừa rồi là……”

Shidou nhíu mày lại trong khi tiến gần về phía giọng nói được phát ra và nhìn vào trong căn phòng. Như cậu đoán, một cô bé mà cậu biết rất rõ đang đứng ở đó. Cô có mái tóc uốn như những làn sóng đại dương với vóc dáng nhỏ bé cùng với một con rối thỏ trên tay trái của cô.

“S-Shidou-san!?”

『……Shidou-kun, sợ thật đó!!!』

Yoshino và Yoshinon, những người đã bị hút vào cuốn sách lúc trước, tròn mắt ngạc nhiên. Shidou thở dài và bước vào căn phòng.

“Yoshino, Yoshinon, hai đứa không sao chứ!?”

“V-vâng…… may là gặp được anh, Shidou-san!”

『Un, nhưng Shidou-kun, đây là đâu vậy hm?』

Yoshinon nghiêng đầu.

“Anh cũng không rõ nữa. Khi anh tỉnh dậy, anh thấy mình trong câu chuyện Ba Chú Heo Con rồi…… eh?”

Shidou ngưng lại. Do cậu bất ngờ trước cuộc hội ngộ với Yoshino và Yoshinon, Shidou không chú ý ngay đến sự khác biệt trong trang phục của họ. Bộ váy đáng yêu đó chỉ xuất hiện trong các câu chuyện cổ tích – một chiếc áo trắng dễ thương, một chiếc váy có viền trang trí, cùng với chiếc áo khoác và khăn đỏ. Cô chính là Cô Bé Quàng Khăn Đỏ.[2]

“Y-Yoshino…… trang phục của em?”

“Em không biết. Nó đã như vậy từ lúc em tỉnh dậy rồi. Sau đó em được gọi đến chỗ của bà……”

『Yup yup, vì lý do nào đó chúng em không thể sử dụng được sức mạnh và Thiên sứ của chúng em, và chúng em không biết gì về nơi này cả!』

Những giọt mồ hôi vã ra trên trán của Shidou khi cậu nghe họ nói. Thật đáng khen khi mà người Nhật có biết đến những câu chuyện này. Ba Chú Heo Nhỏ và Cô Bé Quàng Khăn Đỏ là những câu chuyện cổ tích nổi tiếng thế giới. Theo như câu chuyện, khi cô bé quàng khăn đỏ đến nhà bà của cô ấy, cô đã bị…… Shidou cảm thấy ghê sợ với suy nghĩ như vậy. Cậu nhận ra rằng ai đó, hoặc thứ gì đó, đang run rẩy dưới lớp chăn trên giường ở bên trong phòng.

“Ah cô bé quàng khăn đỏ, có khách tới à?”

Một giọng nói quá sức dõng dạc so với một bà lão.

“V-vâng. Về điều đó…… bà ơi, cháu nên đi sớm thôi. Cháu sẽ để bánh mì và rượu nho ở đây”

Khi Yoshino nói vậy, bà ngoại giẫy ở trong chăn và khịt mũi.

“Cháu ngoan, cháu ngoan. Cháu còn mang đến cho bà một chú lợn ngon lành dù bà bị như thế này nữa”

Ngay sau đó, một con sói to xác chui ra khỏi chăn, ngụy trang trong bộ đồ ngủ, chiếc mũ cùng với cặp kính. Nó giống y chang con sói đã rượt đuổi cậu trước đó.

“Yaaaaaaaah!?”

『Uah! Bà ngoại biến thành một con thú hoang sao?』

Cặp đôi nói tiếng bụng bị sốc và hét lên. Con sói cắn nát bộ đồ ngụy trang và chế giễu họ.

“Đã lâu không gặp, lợn-chan. Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn thoát dễ dàng vậy hả?”

“Cái gì! Sao ngươi có thể……!”

Shidou sốc và nói vậy, câm lặng bởi chuỗi sự kiện đã xảy ra. Giác quan thông thường phán đoán sự bất khả thi của việc con sói đó đã trốn dưới tấm chăn khi mà nó còn đang rượt đuổi Shidou từ đầu.

“Haha, ngươi đang nói cái gì trong 『thế giới này』vậy? Quên nó đi; để ta thử miếng thịt béo bở của các nguoi nhé!!!”

“Chạy thoát nhanh, Yoshino, Yoshinon!”

“V-Vâng!”

Shidou nắm lấy tay Yoshino và khẩn trương rời khỏi căn nhà, di chuyển nặng nề trên ngưỡng cửa. Giống như trước đây, họ đã chạy trốn tới vùng hoang dã trong tình trạng hỗn loạn để cắt đuôi con sói. Dù vậy, Shidou, người dẫn đường Yoshino, đã đạt tới giới hạn cơ thể sau một quãng thời gian và vô tình chìm trong suy nghĩ của cậu.

“Kuh……”

Bằng cách nào đó, cậu xoay xở để buông bàn tay nhỏ nhắn của cô giữa tình trạng hỗn loạn của cậu để cô không bị vấp ngã. Tuy nhiên, cần một khoảng thời gian đáng kể để đạt lại tốc độ cũ, đặc biệt là sau khi giảm tốc độ để tạm nghỉ.

“Shidou-san!”

Yoshino lo lắng đưa tay để giúp Shidou. Nhưng đã quá muộn. Một bóng đen xuất hiện phía trên Shidou và ở khá gần Yoshino.

“Không còn nơi nào để chạy nữa rồi”

Đôi mắt của con sói với cơn đói vô hạn lấp lánh khi nó quan sát từng cử động của họ. Shidou nín thở và hết sức đẩy Yoshino đi.

“Yoshino, chạy đi! Nhanh lên!”

“Không! Em sẽ không bỏ lại Shidou-san đâu! Em sẽ không bỏ chạy!!”

“Ahahaha! Rất tốt, thật là tuyệt! Ta tin rằng các ngươi không e sợ chút nào. Vậy thì bây giờ, ta nên bắt đầu bữa tiệc của mình thôi!”

Con sói há rộng hàm răng sắc nhọn của nó để nuốt trọn cả hai người vào trong cái miệng đó. Shidou ôm chặt Yoshino như để bảo vệ cô đến cùng. Cậu nghiến răng, chuẩn bị chịu đựng cơn đau. Tuy nhiên điều đó đã không thể xảy ra. Lúc đó, tiếng của một thanh katana xiên qua vang lên, kèm theo vài tiếng súng vang dội với cơn đau dữ dội của con sói.

“Kuh, mấy người là ai!?”

“Eh?”

Shidou tò mò ngẩng đầu lên sau khí nghe thấy tiếng gào đau đớn bất thường của con sói. Hai cô gái hiện ra ở đó, đứng đó bảo vệ cậu.

“Mọi người ổn chứ? Shidou! Yoshino!”

“Ehehe, vừa rồi sát nút quá đó, thiếu niên”

“Tohka! Và Nia nữa!?”

Shidou không thể vui hơn khi cậu xác nhận danh tính của hai người họ. Thật vậy, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hai cô gái đã xuất hiện. Tohka mặc một chiếc áo khoác dệt bằng vải lấp lánh cùng với quần ngắn và đôi dép bằng gỗ cứng, tay cầm một thanh katana bóng loáng. Nia, ở phía bên kia, mặc một chiếc áo khoác dài màu đen và cầm đôi khẩu lục bạc trên tay. Mặc dù trang phục của họ có chút dị như của Shidou, nhưng của họ lại được thiết kế đặc biệt cho vai trò của những người có kỹ năng chiến đấu, khác với cậu và Yoshino. Họ đã giáng một đòn tấn công tàn bạo xuống con sói để bảo vệ Shidou.

DAL v14 13

Lớp giáp của con sói chịu những cú chém, cú cắt, cùng với những viên đạn khiến nó bị tổn thương khắp cơ thể. Tuy vậy, nó không hề bộc lộ chút hèn nhát nào mà chỉ đơn giản làm màu thêm lời chế giễu tàn bạo của nó trong khi lẩm bẩm đau đớn trên mặt đất nhuốm đầy máu.

“Hmph, con thú ngoan cố kia. Tôi đoán đó chỉ đơn giản là không chuyển đổi tốt thành sức mạnh thôi”

Nia nhắm khẩu súng của cô như thể cô đang truyền đạt sự khó chịu của cô. Cô ấy nhìn về phía Tohka và tiếp tục khoa trương.

“Tohka-chan. Cái túi bánh bao trên thắt lưng của cô kia, tại sao cô không dùng nó lên con chó lai chết tiệt kia đi”

“Un, cái này à?”

Tohka gật đầu đồng ý và thực hiện lời gợi ý của Nia. Cô lấy ra một chiếc bánh bao hạt kê từ chiếc túi trên thắt lưng của cô và ném nó vào con sói.

“Ném nào”

“Gaaaaaaaaaaaa?”

Về phía pha tấn công từ phía Tohka, con sói vội vã há miệng và ăn chiếc bánh bao, ngạc nhiên nhuốt chửng quả bóng gạo. Lần kế tiếp, con sói ngồi với tư thế đặc biệt, gần như là lừa phỉnh, giống như đang ngồi mê mẩn, khác hẳn với tư thế thô thiển lúc trước.

“Oh, ngon tuyệt! Không biết cô định làm gì tiếp theo, nhưng dạ dày của ta sẽ chào đón tất cả các ngươi!!”

“Eh……?”

Con sói cúi đầu hối lỗi trong khi Shidou thở hổn hển.

“Yaa lợn-chan và cô bé quàng khăn đỏ, tôi xin lỗi vì những gì tôi đã làm. Tôi đã quá mê mẩn vì thực sự tôi sắp chết đói đến nơi rồi……”

“Ah, uh……”

Sự thay đổi đột ngột thái độ của con sói khiến Shidou giật mình. Cùng lúc đó, Nia cười khúc khích với chút lời nhạo báng.

“Đúng là bánh bao của Momotarou[3], nó quả thật hiệu nghiệm với lũ chó,”

Nia vỗ vai Tohka trong khi khen cô. Như cô đã nói, bộ đồ của Tohka có thể dễ dàng nhận ra bởi bất kì người Nhật nào. Tiểu thuyết số 1 Nhật Bản, Cậu Bé Quả Đào.

“Đó là thứ mà người ta gọi là bánh bao à……?”

“À, cơ bản là như vậy,”

Nia nhún vai giải thích. Mặc dù không được chi tiết cho lắm, nhưng nó đúng như những gì mà cô giải thích. Shidou cuối cùng cũng có thể được nghỉ ngơi, và bật dậy trước mặt hai người.

“Umm…… cảm ơn, Tohka, Nia”

“Un, quan trọng hơn là cậu vẫn ổn”

Tohka mỉm cười khi cô điệu nghệ tra thanh kiếm của cô vào trong bao. Cô buộc tóc đuôi ngựa và đeo một chiếc băng trán trên đầu. Bằng cách nào đó, bộ đồ của cô tỏa ra một cảm giác được phối hợp rất tinh tế.

“Có gì không đúng à?”

“Không, không có gì đâu. Mà này, cô có biết nơi này là đâu không vậy, Nia? Chúng ta đang ở bên trong cuốn «Beelzebub» à?”

Bị hỏi bởi Shidou như vậy, Nia bối rối 「un」 một tiếng thừa nhận.

“Không hẳn…… Chắc chắn rằng, chúng ta đang ở trong «Beelzebub», nhưng chúng ta không chỉ ở bên trong «Beelzebub». Chính xác hơn, thế giới tưởng tượng mà chúng ta đang thấy là một thế giới liền kề được tạo ra bởi «Beelzebub»”

“Thế giới khác!?”

Shidou nhíu mày khi lắng nghe lời kết luận của cô. Thế giới liền kề - là nơi các Tinh Linh bị mắc kẹt trong vô vọng.

“Trông nó như vậy thôi. Cơ bản, chúng ta đang ở trong một thế giới hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài”

“T-tôi hiểu rồi, vậy còn trang phục của Yoshino và mọi người thì sao?”

“Un, Huyễn Thư Quán dựa vào trí tưởng tượng của mọi người. Ảo mộng và ước mơ là nguồn gốc của không gian nơi đây”

“Nghĩa là?”

“Tóm lại, «Beelzebub» thu thập thông tin về các câu chuyện khác nhau và kết hợp cốt chuyện của chúng lại với nhau. Chúng ta, bị mắc kẹt bên trong nó, cũng là một phần của chúng”

“Câu chuyện…..”

“À. Bộ đồ của cậu trông khá là bình thường đó, thiếu niên. Cậu có thấy nó liên quan tới cái gì không?”

“Ah, khi tôi tỉnh dậy, tôi đang mặc một bộ đồ lốt lợn, và sau đó bị rượt đuổi bởi con sói này……”

“Huh? À đúng rồi, Ba Chú Heo Con! Ahh sao cậu lại cởi bỏ nó đi!? Tôi muốn thấy……”

“Đ-đừng có om sòm lên về điều đó chứ!”

Khi Shidou từ chối Nia trong sự xấu hổ, cậu quan sát lại ngoại trang của họ. Thật vậy, mọi người đều mặc trang phục của các nhân vật cổ tích khác nhau. Shidou trong Ba Chú Heo Con, Cô Bé Quàng Khăn Đỏ, Cậu Bé Quả Đào, hơn nữa----

“Hm?”

Shidou tỏ vẻ ngạc nhiên với Nia.

“Nia, cô là nhân vật nào vậy?”

Dù cậu có thể cơ bản suy luận được về trang phục của những người khác, Shidou không thể đoán được Nia là ai. Ít nhất, cậu cũng chưa bao giờ thấy một nhân vật chính như vậy trong bất kỳ câu chuyện nào mà cậu từng biết tới.

“Đây hả? Là Fatima trong Silver Bullet”

“Silver Bullet…… Huh, không phải đó là manga mà cô vẽ đó sao!?”

Câu trả lời đầy mâu thuẫn của Nia khiến Shidou hoảng loạn thốt lên, dù sự thật là như vậy. Trang phục của cô không khác gì so với vị anh hùng trong manga của Honjou Souji, Silver Bullet.

“Kukuku, không có gì lạ khi tạo ra một cốt truyện cả, thiếu niên. Khả năng một tác phẩm nổi tiếng nổi lên trong bảng xếp hạng rất là cao, vượt qua nhiều đối thủ khác. Nhưng trong trường hợp của tôi, câu chuyện của tôi được phát hiện bởi bàn tay của sô phận!”

“T-thật à? Mà tôi chỉ nghĩ nó bị giới hạn trong chuyện cổ tích thôi chứ……”

“Vô lý. Nếu như chúng ta nói về ý kiến của mọi người về truyện, chúng xuất hiện ở mọi nơi. Như một sự suy diễn thuận với công chúng, không phải có những nhân vật cực kỳ nổi tiếng cũng như rất quen thuộc đều phát triển vượt bậc sao? Cậu biết đấy, cái con chuột đen trắng nổi tiếng đó----”

“Thôi! Tôi không nghĩ cô không nên động tới cái chủ đề đó”

Shidou vừa hét lên vừa lắc đầu nguây nguậy.

“D-Dù sao thì, tôi cũng đã biết được kha khá về nơi mà chúng ta bị mắc kẹt rồi. Nhưng không biết kể từ khi tôi đến đây…… cô có biết đã trôi qua được bao lâu rồi không?”

Shidou áy náy nheo mày và hỏi. Khi cậu và những người khác đến đây, họ đang trên đường tới  «Ratatoskr». Nếu họ mù quáng lãng phí khoảng thời gian quý báu của họ, trụ sở của «Ratatoskr» có thể sẽ bị tàn phá bởi Mukuro từ bên ngoài không gian hoặc bằng sự độc ác của DEM cho đến khi không còn gì bỏ sót. Có vẻ như cô đã nhận ra sự lo lắng của Shidou, Nia nhẹ nhàng xoa tay cậu để làm dịu bớt sự khó chịu của cậu.

“Này, vỗi vã không giải quyết được vấn đề đâu. Thiếu niên, cậu cần phải bình tĩnh lại trong thời điểm như thế này. Dòng chảy thời gian ở đây chậm hơn so với thế giới thực, không có sự kiện lớn nào có thể xảy ra trong thời gian ngắn đâu”

“T-thật vậy à?”

Lời nói của cô đã giúp cậu bình tĩnh trở lại. Nia tiếp tục nói.

“Dù điều đó thật là tuyệt, nhưng chúng ta vẫn chưa tìm ra cách hay điều kiện để thoát ra khỏi đây, vậy nên chúng ta không nên nghỉ ngơi quá nhiều”

“Đúng vậy, tí nữa thì quên. Chúng ta phải làm thế nào để ra khỏi đây bây giờ?”

Nia đan chéo tay trước ngực, bối rối trước câu hỏi bất ngờ.

“Thì…… phương pháp chắc chắn nhất duy nhất thì chỉ có cách là bắt Westcott mở lại cánh cổng bằng «Beelzebub», nhưng mà……”

“Hmm……”

Shidou làm biểu cảm nặng nề. Cậu và những người khác không thể nào có thể đặt hi vọng vào những kẻ thù đã bắt họ. Trước hết, ngay cả khi Westcott muốn thả họ ra vì lý do nào đó, thì chỉ sau khi hắn ta đạt được mục đích ích kỉ của hắn mà thôi.

“Ngoài nó ra…… chúng ta không còn cách nào khác ngoài việc tìm kiếm một nhân vật có thể phá hủy thế giới này từ bên trong. Hoặc là một trong những nhân vật chính chỉ xuất hiện trong các câu chuyện cổ tích, hoặc có thể là một siêu anh hùng toàn năng……”

“Liệu có người như vậy tồn tại không?”

“Có, thế giới này bao gồm tất cả các thể loại truyện lẫn vào nhau, dù là cổ đại hay hiện đại. Tôi không rõ loại truyện nào có nhân vật kiểu đó, nhưng nếu có một người, cậu không nghĩ rằng người đó sẽ sẵn lòng cho chúng ta mượn sức mạnh sao”

Shidou cau mày hướng về lời nói của Nia. Cậu hoàn toàn không hay biết gì về cái thế giới vô lý kia – giống như đi tìm một chiếc kim giữa đồng cỏ khô. Tuy nhiên, Shidou không thể chỉ ngồi đây không làm gì cả được. Cậu thở nhẹ, ngẩng đầu lên dứt khoát.

“Tóm lại, chúng ta nên tìm kiếm những người khác trước. Kotori và những người khác chắc cũng được đưa đến nơi nào đó rồi”

“Un, chắc là vậy”

“Trong trường hợp đó, chúng ta hãy xuất phát thôi. Sẽ thật vô ích khi quay trở về mà không tập hợp đủ mọi người lại”

Shidou quả quyết trong khi những người khác gật đầu tán thành. Tuy nhiên, Tohka lúng túng ôm ngực bằng cả hai tay.

“Nhưng Shidou, chúng ta sẽ làm như thế nào?”

“Um, điều đó……”

Shidou lúng túng không biết đáp lại cô như thế nào. Theo như hướng giải quyết, đó là điều cần phải làm. Nhưng thực ra, cậu chưa có chút manh mối gì về cách thực hiện nó cả. Shidou chìm dần vào suy nghĩ. Con sói vẫn còn im lặng từ nãy tới giờ, đã chăm chu lắng nghe cuộc trò chuyện nóng hổi của họ và từ từ nhấc chân của nó lên.

“Về điều đó, có phải các người đang tìm kiếm những người đồng hành cùng các người tới thế giới này không?”

“Ah, đúng vậy”

Shidou lúng túng trả lời con sói thông minh vừa mới thay đổi hoàn toàn nhân cách lúc trước. Con sói ngạo mạn vỗ ngực hãnh diện và nói tiếp.

“Vậy thì cái mũi của ta có thể giúp được phần nào đấy. Về sự liên quan tới thế giới này, các người đều là những người ngoại quốc với mùi đặc trưng riêng. Ta có thể nhận ra mùi đặc biệt này và theo dấu nó”

“T-Thật hả?”

“Có khả năng đó, eh, sói”

Vẻ mặt của Tohka bừng tỉnh lên khi cô vuốt ve đầu của nó. Con sói chắc chắn đã coi người vừa mới cho nó ăn như chủ của nó, vui vẻ sủa.

“Nào, chúng ta nên sớm di chuyển thôi. Mặc dù hơi mờ nhạt, ta cảm nhận được gì đó ở thị trấn nhỏ phía bắc kia”

“Nhờ cậy vào ngươi hết đó”

Shidou dồn sức vào hai chân và run rẩy đứng dậy. Nhưng do nó đã tới giới hạn, đôi chân của cậu đổ xuống ngay sau đó.

“Otto-to……”

“C-Cậu có sao không, Shidou?”

“Aah tớ ổn, chỉ hơi mệt chút thôi”

Nghe những lời Shidou nói, con sói cảm thấy cắn rứt tội lỗi và rủ tai xuống.

“Thành thật xin lỗi, là lỗi của tôi. Hãy để tôi cõng lợn-san như một lời xin lỗi”

“Không cần phải đi xa như vậy đâu”

“Không không, không cần phải bận tâm đến nó. Tôi sẽ thả cậu xuống khi chúng ta tới nơi, đừng lo lắng”

“…………”

Shidou chỉ có thể lắc đầu trong im lặng với lời đề nghị đáng sợ đó.

Phần 2 Edit

“……-ri! Kotori!”

“……không……thể như vậy”

Dưới ý thức đang mờ nhạt dần của cô, đôi tai yếu ớt của Kotori nghe thấy một giọng nói tư hương. Tuy nhiên, cơ thể của cô không thể phát hiện ra chút kích thích nào, và nó không chỉ giới hạn ở cơ thể vật lý của cô. Thậm chí cả nhận thức của bộ não cô cũng không thể đáp lại được. Thứ duy nhất kiểm soát cơ thể của Kotori lúc này là cơn mê ngủ. Đôi tay và đôi chân của cô trở nên lạnh lẽo đến mức cô không còn cảm giác với chúng nữa. Nếu cô đầu hàng trước con quỷ ngủ không chịu khuất phục kia thì, có thể cô sẽ không tỉnh lại được nữa. Mặc dù điều này được tâm trí lờ mờ của cô nắm rõ, Kotori không thể vực dậy chút động lực nào để chống cự lại. Chỉ còn một chút nhỏ ý thức còn lại trong cô, và nó đang chìm dần vào tận đáy của giấc ngủ, giống như một hạt cát nhỏ rơi xuống đáy của chiếc đồng hồ cát.

“Ah Shidou, đến đúng lúc đó. Kotori đang bị cảm lạnh kìa!”

“Yêu cầu. Tình hình rất khẩn cấp. Hãy làm tim em ấy đập lại đi”

“……Uah, vuốt ve ngực của em ấy ngay đi. Can đảm lên”

“Coi thường. Chỉ một chút nhỏ trong tình huống khẩn cấp như thế này sẽ không sao đâu. Hãy làm ngay đi”

“……M-M-Mấy người đang làm cái gì vậy!!”

Kotori không chịu nổi hét lên khi cô cảm thấy bộ ngực của cô đang bị sờ nắn. Cô giật mình mở mắt ngay lập tức, và chỉ biết được rằng người đang nhiệt tình bóp ngực cô không phải là anh trai yêu quý của cô Shidou, mà là hai cô gái với khuôn mặt giống hệt nhau.

“Các người đang làm gì vậy……? Kaguya, Yuzuru,”

Kotori lườm nửa chừng họ hỏi. Họ nhìn nhau và ngay lập tức quay mặt về phía Kotori. Họ đang mặc trên mình bộ đồ đơn giản, thô sơ với đống hành lý khổng lồ. Dù trang phục của họ trông có vẻ giống nhau, Kaguya mặc chiếc quần ngắn trong khi Yuzuru lại mặc váy. Bề ngoài và kiểu tóc của họ giống nhau, càng thể hiện rõ họ là một cặp sinh đôi.

“Kuku, chúng tôi đã phụ lòng tốt của cô rồi, Kotori”

“Đồng ý. Tên của Shidou đánh thức em với hiệu quả tuyệt vời bằng sức mạnh của tình yêu”

Hai cô gái đang mát xa ngực của Kotori cho đến bây giờ bình tĩnh quay ngón tay của họ. Kotori bỗng đẩy họ đi và định đứng dậy, lại mệt mỏi ngã sập xuống mặt đất.

“C-Có gì không ổn à?”

“Lo lắng. Em dường như bị suy nhược hoàn toàn mất rồi”

“……Đương nhiên là tôi còn yếu rồi”

Kotori thở ra làn hơi mờ mờ và yếu ớt nhìn quanh cô. Vị trí của họ bây giờ là nơi chỉ xuất hiện trong truyện cổ tích, một con phố bình thường ở nước ngoài. Tuy nhiên, vấn đề lại không nằm ở đó, mà là thời tiết khắc nghiệt. Trong tầm mắt của cô, đâu đâu cũng là một màu trắng xóa. Cơn mưa tuyết vĩnh cửu đã nhuộm toàn cảnh như bên trong một chiếc chăn bông màu trắng bạc. Dưới thời tiết khắc nghiệt như thế này, Kotori chỉ mặc một bộ đồ đơn giản và thô sơ, mà không có gì để chống lại mùa đông lạnh giá. Không thể tránh khỏi việc cô bị yếu đi. Cô nhòm vào chiếc giỏ bị đóng băng trên tay cô, và nhìn thấy một đống diêm đã bị ẩm.

DAL v14 14

“Thực sự…… Mình trông giống Cô Bé Bán Diêm”[4]

“Cô Bé Bán Diêm?”

“Nghi vấn. Đó là gì vậy?”

Hai chị em cùng nghiêng đầu về môt hướng và Kotori đáp lại với một tiếng thở dài.

“Đó là một câu chuyện thiếu nhi được viết bởi Andersen. Một cô bé nghèo cố gắng bán diêm trên phố trong mùa đông, nhưng không thể bán nổi đến một que diêm. Không thể chịu đựng được mùa đông giá rét, cô bé đốt diêm để sưởi ấm cho bản thân…... achu”

Kotori hắt hơi giữa lúc cô đang kể chuyện. Mặc dù cô đã được hồi phục một chút ít nhờ chị em Yamai, tình hình tồi tệ của cô vẫn không được cải thiện quá nhiều so với lúc trước.

“Sẽ thích hợp hơn nếu chúng ta di chuyển đi nơi khác. Nơi này quá lạnh”

“Tán thành. Chúng ta phải tránh tuyết ở nơi nào khác thôi”

Kaguya và Yuzuru đỡ tay của Kotori như để giúp vai cô thăng bằng, và bước đi trên mặt tuyết bằng phẳng. Vài phút trôi qua, cả ba người cuối cùng tới một con hẻm chật hẹp. Đương nhiên, cái lạnh vẫn còn đó, nhưng đó là khu để rác thải nên không có gió lạnh thổi qua. Nhờ những mái nhà cao hơn đầu của các tòa nhà gần đó, tuyết rơi xuống không thể làm đóng băng mặt đắt lãnh nguyên được.

“Ở trong nhà sẽ thích hợp hơn, nhưng chúng ta buộc phải dùng phương pháp phụ này.”

Yuzuru nói khi nhìn vào giỏ của Kotori như thể cô đã phát hiện ra một ý tưởng tuyệt vời. Kotori, người đã biết rõ những gì Yuzuru đang nghĩ đến, đáp lại bằng cách lấy ra một hộp diêm từ chiếc giỏ trên tay cô.

“Dù đây là đồ mang đi để bán, nhưng tôi không thể làm được gì khác vói nó vậy nên hãy để tôi dùng nó như cách mà cô bé bán diêm đã làm”

Kotori nói vậy khi cô lấy một que diêm ra khỏi chiếc hộp.

“Nhân tiện, câu chuyện vẫn chưa được kể xong. Cô bé đã làm gì sau đó?”

“Ah đó……”

Kotori quẹt đầu diêm vào cạnh của chiếc hộp để tạo ma sát và tóe lửa. Ngay sau đó, những ảo giác của món súp ấm áp, gà nướng và nhiều món ngon khác mờ mờ hiện lên từ ánh sáng của ngọn lửa.

“Waa, phép lạ này là gì vậy!?”

“Kinh ngạc, những món ăn bất ngờ hiện lên”

Chị em Yamai tròn mắt kinh ngạc. Kotori cũng không phải ngoại lệ. Mặc dù cô được đặt vào trong vị trí của chính cô bé bán diêm đó, Kotori không ngờ lại được thấy hiện tượng như vậy. Nhưng que diêm chỉ cháy lâu bằng đó thôi. Cuối cùng, ngọn lửa nhỏ bé chỉ cháy được thêm vài giây và sớm vụt tắt, cùng với tất cả những ảo ảnh thơm ngon kia.

“Ah…… nó biến mất rồi”

“Ngạc nhiên. Thật là một sự kiện bất ngờ. Liệu có thành phần nào trong que diêm gây ra ảo ảnh này không?”

“Tôi không nghĩ là nó có liên quan đến……”

Kotori cười méo mó. Kaguya bị thu hút bởi những que diêm còn lại.

“Vậy câu chuyện tiếp tục như thế này à?”

“Ah thì…… cô bé tiếp tục đốt diêm sau đó, và thấy được sự hạnh phúc mà cô bé chưa từng có được. Cô bé nhẹ nhàng qua đời vào sáng ngày hôm sau”

“Eh…… sao câu chuyện lại trở nên buồn như vậy?”

“Gợi ý. Nếu vậy----”

Yuzuru nghĩ gì đó và nhanh chóng nhặt lấy vài mảnh gỗ từ ngách của con đường để tạo một ngọn lửa lớn.

“Đề nghị. Kotori, đốt chúng đi”

“Eh? Được thôi”

Kotori vội vàng quẹt diêm và đốt cháy mảnh gỗ bị bỏ đi. Ngọn lửa yếu ớt trước đây sớm bùng lên thành một ngọn lửa mạnh mẽ. Như sự tương xứng với ngọn lửa, cảnh những món ăn ngon hiện lên một lần nữa như một nguồn thức ăn ngon vô tận, một chiếc lò sưởi đẹp và ấm cúng, và hình ảnh Shidou mỉm cười.

“Uwaah, ảo ảnh sao!? Trông chúng thật là sinh động!”

“Ngạc nhiên. Ngay cả Shidou cũng ở đây, chắc chắn cậu ấy đã đáp lại con tim của Kotori rồi”

“I-Im ngay…… thôi bỏ đi. May quá chúng ta được ấm áp rồi”

Dùng những que diêm để đánh một ngọn lửa lớn bằng cách nào đó đã độc hại không khí xung quanh cô bé bán diêm nhỏ bé, nhưng để sống sót thì đòi hỏi phải có sự hi sinh. Dù câu chuyện có vui hay là không, đóng vai nhân vật chính và bị lanh tới chết dưới đống tuyết thật sự không đáng. Để giữ nhiệt cho cơ thể của mình, Kotori giơ bàn tay cứng đơ của cô lên trước ngọn lửa và những ngón tay tê cóng của cô cuối cùng cũng dần lấy lại được cảm giác. Như đang ở trong một buổi diễn, bụng cô phát ra tiếng cồn cào.

“Hm? Kotori, cô có đói không?”

Kaguya quan tâm hỏi, khiến Kotori bẽn lẽn đỏ mặt lên.

“Kuh…… Tôi còn làm gì được nữa, lanh quá…… Giá như tôi có thể ăn được những thứ này”

Kotori thương hại bản thân khi đưa bàn tay hốc hác của cô tới những ảo ảnh rung động. Tuy nhiên, những ảo ảnh quang học đó chỉ là hình ảnh ảo, vậy nên Kotori chỉ có thể chạm được tới không khí một cách vô ích.

“Mong đợi quá nhiều rồi……”

Kotori lẩm bẩm không hài lòng. Cùng lúc đó, Kaguya vỗ tay trong khi trình bày một ý kiến đột ngột.

“Này, Yuzuru, thứ đó từ lúc trước kìa”

“Đã thấy. Chúng ta đã từng có nó”

“Cái gì vậy?”

Kotori nhăn mày bởi lời trao đổi giữa hai chị em sinh đôi. Sau đó, Kaguya và Yuzuru mở đống hành lý cồng kềnh mà họ cẩn thận mang theo bên người, lấy ra một món đồ huyền bí cho Kotori.

“Đây là……!”

Kotori hoàn toàn bị choáng ngợp với sự sợ hãi, sửng sốt như dự tính. Lý do rất đơn giản. Thứ mà Kaguya và Yuzuru lấy ra từ chiếc túi sau lưng họ là một chiếc bánh quy gừng nhiều màu sắc và rất nhiều bánh ngọt.

“Hai người, lấy chỗ này ở đâu vậy?”

“Hm? Tôi đã tỉnh lại cùng với Yuzuru bên trong khu vực Rừng Đen[5]. Chúng tôi cùng nhau chống lại lời nguyền của Rừng Đen, và chạm trán với quỷ kẹo ở đó”

“Giải thích. Vì bị đói, chúng tôi tìm thấy một phần tường và mái của ngôi nhà”

“Cái……”

Kotori không khỏi ngạc nhiên trước lời thuật lại hết sức chi tiết của họ, nhưng cô chỉ có thể hiểu được phần nào sự việc.

“Ra là vậy. Hai người là Hansel và Gretel”[6]

“Hansel và cái gì cơ?”

“Nghi ngờ. Gretel?”

Hướng về phía sự khó hiểu của hai chị em, Kotori gật đầu khẳng định.

“Đúng vậy, Đó là một câu chuyện cổ tích khác. Hai anh em bị bỏ rơi bởi mẹ kế của họ và sau đó họ phát hiện ra một căn nhà làm bằng kẹo trong một cánh rừng. Mà thôi, hai người có thấy ai sống ở đó không?”

Bị Kotori hỏi, có vẻ như họ đã nhớ lại được những việc đã xảy ra.

“Nếu nói về việc đó, một bà lão đã trú ngụ ở đó và vẫy tay với chúng tôi để mời gọi vào. Sự ẻo lả đó trông khá là mơ hồ; do đó chúng tôi đáp trả lại bà ấy bằng cách lơ đi”

“Tán thành. Sau đó, bà ta tức giận và giận dữ đuổi chúng tôi”

“Kaka, kẻ thấp kém như vậy không thể nào đấu lại được với chị em Yamai chúng ta!”

“Xác nhận. Kaguya đã rất sợ hãi khi cô đổ mồ hôi đến ướt sũng cả người lúc mà cô ấy nhìn thấy sự ác độc của mụ phù thủy, và khóc như như em bé lúc bỏ chạy đi”

“Tôi không có làm như thế mà!!”

“…………”

Nghe những lời nói giễu cợt thường ngày của họ khiến Kotori bật cười, mặc dù vẫn tỏ ra cứng rắn. Hansel và Gretel đã bị lừa thành công và bị bắt bởi mụ phù thủy trong cốt truyện gốc, nhưng với chị em sinh đôi này, không có gì đáng lo ngại cả.

“Thì…… quan trọng là mọi người vẫn ổn. Tôi có thể lấy một chút được không?”

“Đương nhiên rồi, nếu cô muốn thì cứ ăn nhiều vào”

Như vậy, Kaguya ưỡn ngực và đưa cho Kotori một chút đồ ăn nhẹ, và cô ấy chấp nhận với thái độ biết ơn. Kotori hạnh phúc đưa một đống thức ăn chứa nhiều calo như bánh quy sô-cô-la và bánh donut mật ong vào cái miệng đang chờ sẵn. Dù những món ngọt này thường là kẻ thù tự nhiên của các cô gái, chúng lại là nguồn thức ăn và năng lượng đáng tin cậy trong tình trạng giá rét của Kotori. Kotori có thể cảm nhận được cảm giác nhẹ nhàng, thơm ngon của đường đang tan trong miệng cô, vị ngọt tinh khiết đang lan tỏa khắp vị giác. Cùng lúc đó, cơ thể của cô như được trẻ lại, chân tay của cô được bổ sung thêm một lượng carbohydrate đầy bổ dưỡng.

“Oh, ước gì có một cây kẹo mút ở đây nhỉ…… Không, mình không nên nói những lời vô lý như vậy”

“Tôi hiểu rồi. Tôi thấy một cái que mà tôi không nên nhìn thấy……!”

“Ngạc nhiên. Một cây kẹo mút ảo”

Kotori không thể nhịn cười trước phản ứng phóng đại của hai người họ.

“Hai người nói gì vậy……? Cảm ơn vì đã cứu tôi, Kaguya, Yuzuru”

“Kaka, không sao. Đây chả là gì với chị em Yamai chúng ta cả”

“Bằng lòng. Chúng ta phải hỗ trợ lẫn nhau khi cần thiết mà”

Khi cặp sinh đôi ung dung thể hiện sư thân mật với tiếng cười khúc khích nhẹ nhàng, Kotori nhẹ nhàng xoa cằm trong bối rối.

“Như vậy là, chúng ta vẫn chưa đi xa được từ nơi chúng ta bắt đầu. Cái thế giới quái quỷ gì vậy không biết…… chúng ta thực sự bị mắc kẹt trong cuốn sách sao?”

Điều cuối cùng họ nhớ được là trận chiến ác liệt với Westcott ở căn cứ bí mật của «Ratatoskr», và tàn nhẫn bị bắt lại trong những trang sách có hồn của một cuốn sách khổng lồ sau đó. Đó chắc chắn là một trong những khả năng ác quỷ của «Beelzebub». Nhưng họ vẫn không biết họ đang ở đâu, cùng với hoàn cảnh của họ bây giờ.

“Tóm lại, chúng ta cần phải tìm cách quay trở về”

Kotori tóm tắt ngắn gọn trong khi Kaguya ôm chéo tay trước ngực.

“Nói luôn dễ hơn làm. Kế hoạch là gì đây?”

“Là…… chưa biết. Nhưng do chúng ta bị đưa vào trong thế giới này, rất có thể những người khác cũng ở đây. Cho đến bây giờ, chúng ta cần phải gặp lại được những người khác trước khi có thể đưa ra một kế hoạch cụ thể được----”

Lời nói của Kotori đột ngột bị gián đoạn. Âm thanh rời rạc của chiếc xe ngựa kéo ngang qua lối vào cổng lan đến tai của họ từ phía đằng đó, cộng thêm cuộc nói chuyện thân mật với người khách bộ hành.

“Xe hôm này nhiều quá nhỉ eh, có chuyện gì vậy?”

“Cậu chưa nghe hả? Một bữa tiệc được tổ chức tại cung điện hoàng gia để giới thiệu một người nào đó”

“Người nào đó à? Là ai vậy, một đứa con hoang của nhà vua chắc?”

“Nah……tôi có quen biết một người hầu trong cung điện nói rằng ai đó đã tình cờ gặp một nàng tiên cá huyền thoại và muốn đưa cô tới gặp nhà vua. Nhà vua đang lên kế hoạch chuẩn bị một buổi khiêu vũ và thông báo rằng nàng tiên cá ở đó”

“Nàng tiên cá? Cậu mơ đấy hả…… Từ xua đến nay làm gì có thứ gì như vậy tồn tại đâu?”

“Thật mà! Có vẻ như nàng tiên cá liên tục hát 「Darling, Darling」”

“…………”

Nghe được cuộc nói chuyện, Kotori và những người khác nhìn nhau ngơ ngác.

“……Cô nghĩ sao?”

“Um, uh……”

“Khó xử. Cô nàng tiên cá đó nghe có vẻ khá quen”

Sau vài giây im lặng, cả ba người vô thức cùng nhau đứng dậy.

Phần 3 Edit

Tại phòng chỉ huy của «Fraxinus», một tiếng chuông báo động báo hiệu tình huống khẩn cấp vang lên khắp căn phòng

Một khung cảnh khẩn cấp, bị bắt gặp bởi một chiếc camera giám sát, đã được hiện lên rõ ràng trên chiếc màn hình LCD lớn. Một bản phác họa sơ đồ căn cứ của «Ratatoskr» được đánh dấu với một loạt chấm đỏ nhấp nháy hiển thị trên màn hình, khiến các nhân viên rơi vào tình trạng hỗn loạn.

“Mặc dù những quả bom trên không đã ngưng nổ, có vẻ như đã xảy ra một vụ đấu súng ở căn cứ!”

“Đã xác nhận có tín hiệu của các pháp sư DEM và nhiều đơn vị «Bandersnatch»”

“Chỉ huy và những người khác đâu rồi!?”

“Sao chuyện này lại xảy ra chứ! Aaaaaaaa, Misty-sama của tôi!”

“Toàn bộ phòng chỉ huy chìm trong tiếng la hét của các thành viên. Trên một tờ giấy nhớ, Nakatsugawa đã đặt một cái figure là một trong những waifu của ông ấy, thứ mà đáng ra bị cấm tuyệt đối để như một món đồ trang trí trên bảng điều khiển, được ông hăng say cầu nguyện với hai bàn tay chắp lại như đó là hiện thân của Chúa vậy.

Nhưng đó là một vấn đề hiển nhiên. Từ thông tin tình báo của «Ratatoskr», các tàu chiến của Tập đoàn DEM đã xuất hiện phía trên căn cứ của họ và phát động một cuộc tấn công toàn diện. Đối với các thành viên của «Fraxinus», những người đang tiến hành bảo trì cho một hoạt động ở ngoài không gian, cuộc đột kích giống như bị tấn công mà không được báo trước vậy. Đối với nhiều công nghệ đang được sửa chữa tại đây, nó hoàn toàn rơi vào trạng thái bị động.

“Hu……Hu……”

Một trong những thành viên của đội, Shiizaki Hinako, cố gắng điều chỉnh lại nhịp tim mãnh mẽ của cô bằng cách đặt tay lên ngực và kìm nén nhịp tim dữ dội đó. Tuy nhiên, cô càng nghĩ đến việc dịu nó xuống, tim cô càng đập nhanh, dữ dội hơn.

Sau đó, nhân vật 『MARIA』xuất hiện trên màn hình của mỗi người.

“Eh?”

Hinako tròn mắt ngạc nhiên khi nghe thấy tiếng nói từ AI của «Fraxinus», Maria phát ra từ chiếc loa điều khiển tự động của cô.

「Xin hãy bình tĩnh, Hinako. Cô sẽ thất bại nếu như cô khiếp sợ kẻ địch giữa thời điểm như thế này. Thư giãn, và làm theo những gì đã luyện tập. Không vấn đề, cô là một người nổi bật và tôi thấy rõ nhất điều đó ở cô」

“Đ-Đã…… rõ”

Hinako bất ngờ thầm đáp lại những lời khuyên chân thành của Maria. Chăm chú quan sát xung quanh, các thành viên khác dường như cũng vậy. Màn hình của họ sáng lên, và nói chuyện với họ như để an ủi bọn họ. Tất cả mọi người cũng đều bất ngờ giống như Hinako, nhưng cuối cùng đều lấy lại được bình tĩnh. Như để hòa chung không khí, giọng nói của Phó Chỉ Huy Kannazuki vang lên khắp phòng chỉ huy.

“Đúng đấy. Như Maria đã nói, mọi ngưỡi hãy giữ bình tĩnh. Thông báo từ căn cứ đâu rồi?”

“Có! Sau khi xác định được vị trí của Chỉ Huy Itsuka và Shidou-kun, cùng với các Tinh Linh, chúng ta sẽ bắt đầu chiến dịch dành cho «Zodiac»!”

“Hm, rất tốt. Chúng ta sẽ hoàn thành việc chuẩn bị trước khi Chỉ Huy và những người khác trở về, cũng như là phòng thủ nơi này”

Kannazuki chỉ đạo bằng giọng nói điềm tĩnh, và các thành viên hít sâu trả lời “Rõ”

Tuy nhiên.

Khoảnh khắc kế tiếp.

Một vụ nổ lớn hơn lúc trước làm rung chuyển khoang chỉ huy.

“Kuh……! Đây là……!?”

Kawagoe hét lên khi màn hình hiển thị hình ảnh từ phía bên ngoài «Fraxinus». Vô số đơn vị «Bandersnatch» và các pháp sư được trang bị CR-unit bị phát hiện ở nhà kho. Cuối cùng thì kẻ địch cũng đã tới được đó.

“Căn cứ dưới lòng đất đã bị bắn trúng! Dù thiệt hại nhỏ, những các pháp sư phe địch đã đột nhập vào được bên trong của «Fraxinus» rồi!”

Các thành viên cảm thấy rùng mình.

“Chết tiệt! Nếu như chúng ta không đáp trả ngay thì……!”

“Nhưng nếu trận chiến diễn ra ở nhà kho----”

Toàn bộ phòng chỉ huy rơi vào trạng thái bối rối hỗn loạn, chỉ im lặng trở lại khi Kannazuki vỗ tay.

“Tôi đã có một biện pháp đối phó. Maria, triển khai Territory của con tàu, giới hạn ở phạm vi 50, và khóa thuộc tính của nó để cản lại bất kì nguồn Ma Lực nào”

「Rõ. Khởi tạo Realizer. Triển khai Territory」

Trong khi Maria bắt đầu quá trình, những âm thanh yếu đuối bất lực vang lên từ bên trong chiếc tàu chiến cùng với Territory vô hình mở rộng khắp con tàu. Ngay lập tức, hàng loạt đơn vị «Bandersnatch» bên trong nhà kho đột nhiên ngã xuống, như thể chúng vừa bị đứt mạch vậy.

“Các đơn vị «Bandersnatch»!”

“Aah, dùng Territory của chúng ta để vô hiệu hóa nguồn Ma Lực của chúng, cơ bản là khiến chúng ngừng hoạt động”

“Q-Quả là Phó Chỉ Huy có khác!”

Mikimoto khen ngợi Kannazuki đang giữ một biểu hiện tận tâm thay vì thể hiện sự tự mãn.

“Tuy nhiên”

Cùng lúc đó, một vụ nổ khác lại làm rung chuyển khoang chỉ huy.

“Việc này chỉ ngăn chặn được các Territory thôi. Nó không có tác dụng đối với người và đạn dược”

“Cái……”

Ngay sau đó, một tiếng boom nổ ra khiến cánh cửa phòng chỉ huy mở tung, và một vài tên pháp sư trang bị áo giáp với súng bước vào căn phòng.

“Tất cả các thành viên, giơ tay lên!”

“Nếu có bất kỳ cử động đáng ngờ nào thì chúng tôi sẽ bắn ngay!”

“Gaaah!?”

Trước những sự kiện xảy ra quá bất ngờ, Hinako không thể kìm nén những lời than trách trong khi giơ tay lên cao. Các thành viên khác cũng phải nghe theo lệnh của kẻ địch sau đó. Các pháp sư kiểm tra mọi thứ và liếc mắt nhìn nhau, xì xào nói.

“Heh~ Vây ra đây là con tàu huyền thoại «Fraxinus» sao?”

“Chiếc chiến hạm mà thậm chí cả «Arbatel» của chúng ta cũng không thể bắn hạ được trong ba phát bắn, thứ này đáng được khen ngợi đó. Westcott-sama chắc chắn sẽ cảm thấy rất vui”

“Đừng có ngạo mạn quá đấy, hai người kia. Thay vì đứng đấy nói những thứ vô ich, hãy mau trói chúng lại và tắt AI của con tàu đi”

Những lời đó phát ra từ người đàn ông có vẻ như là đội trưởng của họ. Hai người kia lập tức tuân lệnh theo.

“Nào, ta sẽ trói các ngươi lại. Đừng lo, Westcott-sama mến cô rất nhiều đó, ngài sẽ không làm gì cô đâu”

Tên pháp sư lơ đễnh cầm khẩu súng của hắn và tiến đến con tin gần nhất, Hinako. Hắn nắm tay cô và đẩy cô ngã xuống sàn.

“Ah……!”

“Đừng chống cự. Ta được lệnh phải bắt sống cô nếu có thể”

Giọng của tên pháp sư vẫn không thay đổi.

“……ch”

Lúc đó, một cái đầu hổ khổng lồ xuất hiện phía trên Hinako và gầm như sấm vào tên pháp sư.

“Uaaaah!?”

Tên pháp sư đã bị bất ngờ bởi sự xuất hiện bất thình lình của bóng dáng con hổ, và hét toáng lên trong khi bóp cò súng. Tuy nhiên viên đạn chỉ đi xuyên qua con hổ và chạm vào tường rồi bật lại. Đến lúc đó, hắn mới nhận ra rằng con hổ đó chỉ là một hình ảnh ba chiều.

“Cái……!”

Sự chú ý còn lại của hai tên pháp sư cũng đã bị thu hút bởi con hổ đó, đến mức mà họ tin rằng Kannazuki đã lén trốn thoát. Tên pháp sư đó đã bị giật mình bởi hình chiếu động vật giả đó chán nản than vãn và ngã ngửa ra phía sau do mất thăng bằng.

“Eh……? Ah----”

Không chần chừ, Kannazuki ngay lập tức nắm bắt được thời cơ, với tốc độ mà mắt thường không thể nhận ra, và đá hàm của tên pháp sư bằng chân của anh.

“Tốt lắm, Maria. Tôi sẽ lau chùi bộ phận chuyển động của cô như một phần thưởng”

「Ghê tởm, Kannazuki」

Maria lặng lẽ đáp lại lời khen ngợi của Kannazuki. Những pháp sư nằm đó ngắm mũi súng của họ vào người anh trong khi lấy lại sự bình tĩnh, dù có chậm chạp.

“Đồ tiểu……!”

“Không được kháng cự……!”

Ngay trước khi ngón tay của họ chạm đến cò súng……

“Ah……Aaaaaaaaaaaaaaaah!!”

Tiếng của Nakatsugawa chứa đầy sự đau thương vang lên khắp phòng chỉ huy.

“C-Chuyện gì vậy!?”

Tiếng than đột ngột của ông khiến các pháp sư quay vũ khí của họ về hướng ông, dù Nakatsugawa không để ý đến điều đó cho lắm và tiếp tục nức nở. Ở giữa bàn tay của ông, nguyên nhân của tiếng khóc đã được xác nhận. Do vận đen bất thường, viên đạn lúc trước bắn ra đã trúng vào vật trong lòng bàn tay của Nakatsugawa lúc này, phá hủy phần thân trên của nó.

“Ta nguyền rủa ngươi…… Nguyền rủa ngươi nguyền rủa ngươi nguyền rủa ngươi!! Tại sao ngươi dám làm điều này với Misty của ta!!!”

Nakatsugawa rơi nước mắt trong khi căm hận nhìn vào đám pháp sư đang chĩa súng vào mình, đầy sự giận dữ và oán giận. Nói tế nhị thì, dù cơ thể của Nakatsugawa không mảnh mai cho lắm, nhưng ông vẫn là một con người, theo nghĩa đen.

“Kuh……!?”

Tên pháp sư ngắm vào ông và bóp cò, viên đạn xuyên qua vai của Nakatsugawa và máu rỉ ra ở đó. Nhưng ông không cảm thấy đau hay nỗi sợ hãi nào và tiếp tục tích tụ cơn thịnh nộ đến khi hạ gục tên pháp sư xuống sàn.

“Kuheh!”

Đầu của tên pháp sư đập mạnh vào bề mặt cứng, hắn thốt lên một tiếng kêu đau đớn. Nhưng Nakatsugawa vẫn không dừng cuộc tấn công lại ở đó, đánh tên pháp sư với cơ thể đồ sộ của ông và ông bắt đầu đánh hắn.

“Gaaaaaah!”

“Tôi–puuhh……”

Không có sự khác biệt quá lớn giữa một người bình thường với một pháp sư đã bị vô hiệu hóa Territory. Kẻ đang bị tấn công bởi Nakatsugawa đã liều mạng dùng tay che đầu của hắn lại. Thấy vậy, tên pháp sư cuối cùng chĩa khẩu súng của hắn vào người của Nakatsugawa. Khoảng cách giữa họ vào khoảng 10 mét; hơn nữa, Nakatsugawa đang là mục tiêu tĩnh. Một pháp sư kinh nghiệm dễ dàng có thể bắn trúng với độ chính xác cực cao.

“Uu!”

Trong nháy mắt, Hinako cho tay vào trong ngực để lấy ra một con búp bê ma ám (voodoo doll), và nhanh chóng đọc một bài kinh với tốc độ cao trong khi tay vẫn giữ chặt con búp bê.

“Uaaaah!?”

Tên pháp sư đang cầm súng trên tay thốt ra một giọng nói say mê, như thể hắn vừa bị nguyền rủa bởi tài nghệ xấu xa của Hinako. Kannazuki không thể bỏ qua cơ hội đó để lợi dụng sự yếu đuối tạm thời của tên pháp sư và nhanh lẹ tiến tới phía của hắn, đá khẩu súng trên tay hắn đi. Đợt tấn công chưa kết thúc ở đó, anh dùng tay bóp chặt cổ của tên pháp sư đến khi hắn ngất đi vì thiếu oxy.

Tính toán thời gian chính xác, toàn bộ sự việc chỉ hết ước tính khoảng 3 phút. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, biến động xảy ra bên trong «Fraxinus» đã được giải quyết.

“Ha, vấn đề cuối cùng cũng đã được giải quyết”

Kannazuki nói trong khi gập tay. Những người khác trừ Nakatsugawa đều thở phào nhẹ nhõm.

“Ha…… Tôi tưởng chúng ta tạch rồi chứ”

“Điều này không tốt cho tim của tôi chút nào…… Ah, Nakatsugawa-kun, tên đó đã bất tỉnh rồi nên ông có thể dừng lại được rồi”

Minowa nói với Nakatsugawa, trong khi ông khóc thút thít và bỏ tay ra.

“Uu, Misty…… Tôi xin lỗi, Misty……”

Hình như đến bây giờ ông mới nhận ra vai của mình bị thương nặng vì bị trúng đạn, Nakatsugawa hét lên đau đớn trong khi lăn lộn dưới sàn.

“Ahh vai của tôi! Đau quá! Uaah! Uaah!”

“Geez, đừng cử động nhiều! Phân tích viên Murasame, tôi có thể để cô chăm sóc ông ấy chứ?”

“Ah, tôi sẽ cầm máu lại. Có vẻ như xương dẹt của vai đã bị gãy. Một Realizer y tế sẽ lo việc này. Trước hết hãy cởi áo khoác ra”

Reine bắt đầu việc điều trị khẩn cấp cho vết thương của Nakatsugawa. Bỗng nhiên, Maria lên tiếng.

「Mọi người, làm tốt lắm. Hãy lấy vũ khí cùng với Realizer của đám pháp sư trong khi chúng còn đang bất tỉnh, và giam chúng lại. Ngoài ra, Nakatsugawa và Shiizaki」

“S-Sao vậy?”

Hai người được gọi tên ngẩng đầu lên tò mò. Maria tiếp tục nói với giọng đều đều.

「Tôi đã nhận ra ý đồ đằng sau cái mưu kế figure và búp bê kia. Tôi sẽ xem xét lại việc có hay không việc được phép để những thứ như vậy trong phòng chỉ huy」

Phần 4 Edit

“Achoo! Achoo!”

Hướng về  phía Nia người liên tục hắt hơi một cách vô ý, Shidou chỉ nở một nụ cười méo mó.

“Hehe, cô ổn chứ?”

“Chắc vậy. Chuyện gì xảy ra với nơi này vậy……? Lạnh quá đi mất……”

Trong khi cô phàn nàn, Nia chui đầu vào chiếc áo khoác đen và cài khuy áo lại. Hành động của cô hoàn toàn dễ hiểu, bởi vì Shidou và cả nhóm vừa băng qua một ngọn núi lớn đầy nguy hiểm dưới sự dẫn đường của con sói. Nhưng khi họ tới thị trấn nhỏ định mệnh này, những khái niệm về mùa, thời tiết, và kể cả thời gian cũng bị thay đổi đáng kể qua từng giây.

Một màn tuyết trắng bao phủ toàn bộ khu dân cư, và bầu trời đen tối bắt đầu cảnh hoàng hôn. Con đường duy nhất phát ra ánh sáng mờ nhạt từ vài chiếc đèn đường, tạo nên một khung cảnh đẹp như tranh vẽ. Đúng là một khung cảnh chỉ có trong câu chuyện đặc biệt được hợp nhất từ nhiều câu chuyện khác nhau.

“Này thiếu niên, cậu vẫn giữ bộ trang phục lốt thú chứ?”

“Bỏ nó đi mất rồi. Không phải cô vẫn đang mặc chiếc áo khoác trên người đó sao? Tohka với Yoshino, hai người có ổn không?”

“Un, tớ ổn”

“Không s-sao, em đã quen với cái lạnh rồi”

Trong khi hai người gật đầu đáp lại, Nia cưỡng điệu hắt hơi một lần nữa.

“Lạnh quá, chết tiệt. Hãy nhanh chóng tìm imouto-chan và đến chỗ nào ấm hơn đi……”

“Đúng vậy. Về điều đó…… theo như con sói, mùi hương này bắt nguồn từ tòa lâu đài đằng kia……”

Shidou nhìn về phía lâu đài to lớn nằm sâu trong những ngóc ngách của con phố. Con sói, người dẫn đường của họ, đã tách khỏi nhóm trước khi họ vào tới khu dân cư. Chỉ là, quá dễ gây sự chú ý nếu như đưa một con thú ngoại cỡ vào thị trấn như vậy. Nó sẽ gây ra sự hỗn loạn ở khắp mọi nơi.

Thực tế, một số người dân bản xứ và khách du lịch đã bị thu hút bởi một Shidou ăn mặc đầy lạ lẫm cùng với những người khác trông có vẻ bí ẩn, giống như họ là người từ thế giới khác đến đây vậy. Rốt cuộc, họ là một đám người với ngoại hình và quốc tịch khác biệt so với những người ở đó. Mặc dù  những người ngoại quốc và dân bản xứ có điểm giống nhau, thì vẫn luôn có cảm giác không thoải mái trong họ dẫn tới việc Shidou và những người khác trở nên không an toàn chút nào, bị phỉ báng như những kẻ cô đơn.

“Tóm lại, chúng ta hãy cùng nhau tiến vào tòa lâu đài đó. Dù gì thì chúng ta không còn bất kỳ gợi ý nào khác”

Tất cả mọi người đều tỏ ra đồng thuận với ý kiến của Shidou. Cậu gật đầu lại với họ, và tự tin bước đi trên con đường lớn. ----Không biết họ đã đi được bao lâu, Shidou và những người khác sớm dừng chân khi họ đến tòa lâu đài đã xác định từ trước.

“Đó là……”

Shidou chăm chú nhìn vào chỗ đó từ một khoảng cách an toàn. Có vẻ như một người đàn ông, chắc là cảnh vệ của tòa lâu đài, đang tra hỏi khắt khe ba cô gái trẻ. Họ trông khá giống----

“Kotori! Kaguya! Yuzuru!”

Shidou gọi tên các cô gái, và ba người họ quay đầu lại phản ứng.

“Shidou! Anh có sao không…… tại sao mọi người lại mặc những bộ đồ đó……?”

Biểu hiện của Kotori lệch đi khi cô nhìn thấy trang phục của bọn họ trong khi Shidou nhanh chóng tăng tốc chạy về phía cô em gái yêu dấu của cậu.

“Anh mừng quá vì em vẫn ổn…… Có chuyện gì xảy ra ở đây vậy?”

“Như cậu thấy đấy, có người ở trong lâu đài biết về một cô nàng tiên cá”

Kaguya đáp lại trong khi bất mãn gập tay lại.

“Nàng tiên cá?”

“Aah, là một sinh vật hiếm luôn miệng hát「Darling, Darling」”

“T-tớ hiểu rồi……”

Shidou, đang vã mồ hôi, chắc rằng cậu có biết nàng tiên cá đó.

“Tuy nhiên, lý do ngớ ngẩn ở đây là một tên lính gác ở ngay đây không hiểu tiếng người”

“Khinh bỉ. Hắn không để Kaguya và tớ vào bên trong lâu đài”

Người lính canh gác làm vẻ mặt nghiêm trang trước lời nói của chị em Yamai.

“Không đời nào ta để những kẻ lừa đảo như các người vào trong được! Một buổi khiêu vũ đang được tổ chức bên trong lâu đài dành cho các quý tộc và tầng lớp thượng lưu. Dân quèn như các người không được phép vào trong!”

“Ngươi đang nói cái gì với đôi môi tàn phế của ngươi kia!? Sao một tên thấp kém như ngươi không nhận thấy được sức hấp dẫn của ta!?”

“Phẫn nộ. Đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài là hoàn toàn thiếu tôn trọng đó”

“Biến đi! Cái thằng mới xuất hiện kia trông còn đáng ngờ hơn! Biến đi hoặc ta sẽ tống các ngươi vào tù!!”

Giọng của tên lính canh cửa dần trở nên thô lỗ hơn trong khi hắn ta xua tay để đuổi Kotori và những người khác đi. Sự nghi ngờ của hắn ta đã nhân lên gấp bội với Shidou và những người khác.

“Nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta sẽ không thể nào vào trong lâu đài được”

“Nhưng chúng ta không thể vào trong bằng cách này được. Muốn lẻn vào trong không?”

“Không, dụ tên bảo vệ ra thì nhanh hơn”

“Đồng ý. Ý kiến hay”

Trong khi Kotori và chị em Yamai trao đổi với hành động tinh nghịch, thái độ của của tên lính canh vốn đã tồi tệ giờ còn tồi tệ hơn.

“Ta nghe thấy hết rồi, lũ tội phạm hèn hạ kia! Thế là đủ rồi. Bảo vệ đâu----”

Lúc đó, tiếng xe ngựa có thể được nghe thấy từ phía sau và tên lính canh chỉ biết im lặng, tròn mắt trong cơn sốc.

“Hm?”

Shidou cảm thấy lạnh sống lưng và quay lại nhìn phía đằng sau cậu, nhận ra sự sợ hãi của tên lính gác. Lặng lẽ đi trên con đường chính dẫn vào lâu đài hoàng gia là một chiếc xe ngựa oai vệ được những chú ngựa lông trắng lấp lánh kéo đi và chiếc xe lộng lẫy tỏa sáng dưới ánh đèn đường. Đó là phương tiện xuất hiện từ một cánh cổng thần kỳ tới thế giới ước mơ.

Shidou và các Tinh Linh, những người chăm chú nhìn vào điều kỳ diệu kia, đều hoàn toàn bị thu hút đến im lặng. Với tất cả những ánh mắt đổ dồn vào đó, chiếc xe ngựa dần dần dừng lại khi nó đến trước cổng. Người lái xe sau đó bước xuống chiếc xe và kính cẩn mở cửa chính của chiếc xe, lộ ra một người phụ nữ thanh lịch. Cô mặc một chiếc váy dạ tiệc với ánh sáng rực rỡ làm nổi bật vẻ đẹp của cô. Ngoài ra, cô còn mang một đôi guốc lấp lánh. Dưới hoàn cảnh thần thánh như vậy, tên lính canh, và tất cả những người dự tiệc đều nín thở trong sự ngưỡng mộ như thể họ đã nhận được diễm phúc bởi sự hiện diện của một nữ thần.

“Ah”

Nhưng chỉ có Shidou với những người còn lại, đến từ thế giới bên ngoài, biết được danh tính của cô ấy và thể hiện một phản ứng quen thuộc. Cô ấy thực sự trông rất xinh đẹp, cố gắng thu hút sự chú ý của mọi người. Nhưng trước hết, cô gái đó là----

“Natsumi!?”

Cũng là một Tinh Linh bị hút vào trong thế giới đó cùng với Shidou và những người khác.

“Ara, Shidou, mọi người, mọi người sao rồi?”

Natsumi, người đang mặc một chiếc váy tuyệt đẹp, chào hỏi họ. Mặc dù cô rõ ràng là Natsumi, kích cỡ hiện tại lại không giống Natsumi bình thường. Mái tóc dài duyên dáng của cô rõ ràng là được tái tạo nhờ «Haniel».

“Chuyện gì vậy, Natsumi? Cái dáng người đó…… cô có thể dùng Thiên Sứ của mình à!?”

Kotori hỏi Natsumi, người đang điềm tĩnh lắc đầu phủ nhận.

“Uun, một thuật sĩ đã xuất hiện trước mặt tôi và biến tôi thành hình dạng này. Trông đẹp mà, phải không?”

Natsumi xoay người để thể hiện vẻ đẹp của mình, khiến cho Shidou và Kotori nhìn nhau như thể họ hiểu trong đầu người kia nghĩ thứ gì. Có vẻ như Kotori đã đoán ra được câu chuyện nào mà Natsumi nhập vai vào. Mặt khác, Natsumi, người vừa được hỏi, không mảy may để tâm đến và chỉ nhìn qua tên lính canh.

“Xin chào lính canh-san, cậu có thể để tôi vào chứ?”

“Vâng thưa quý cô! Cô có thể vào như cô muốn!”

Với một thái độ hoàn toàn khác so với ban nãy, tên lính canh đã mở đường. Nhìn thấy sự ưu tiên đối đãi này, Kaguya bĩu môi bất mãn.

“Cái đồ ngu xuẩn kia! Sao ngươi hai mặt vậy hả!?”

“C-Câm ngay! Sao cô có thể so sánh được với một quý tộc như cô ấy!?” Tên lính canh phản bác. Như đã nhận ra tình hình hiện tại của họ, Natsumi lắc mày.

“Ara, Kaguya với mọi người cũng muốn vào trong luôn chứ?”

“Aah, nhưng mà thằng đần này lại cản đường bọn tôi”

“Hmm…… vậy à?”

Natsumi nói trong khi dùng ngón tay quyến rũ vuốt ve cằm của tên lính canh.

“Họ đi cùng với tôi; cậu có thể để họ vào luôn được không?”

“Ha!? Nhưng mà……”

Tên lính canh nói vậy, nín thở, say mê bởi Natsumi người vừa mới bối rối giãn môi

“Ne~, làm ơn~”

“Được rồi, vào đi----”

Ngay lúc đó, chiếc đồng hồ khổng lồ đặt trên tường của lâu đài vang lên bài thánh ca khi kim giờ chỉ số 12. Cùng với tiếng chuông, cơ thể của Natsumi nhẹ nhàng mờ mờ phát sáng và quay trở về kích thước bình thường của cô.

“Eh!?”

Không chỉ có cơ thể của cô, mà cả bộ váy cũng biến thành bộ đồ chắp vá và chiếc xe ngựa cô mới đi biến thành một quả bí đỏ.

“Huh…… Chuyện gì xảy ra ở đây vậy!?”

Natsumi, người vừa mới biến chiều cao trở về với khoảng của Yoshino, lúng túng trước những sự kiện diễn ra khác với ý muốn của cô và nhanh chóng nhìn lại bản thân cô. Shidou nhìn lên chiếc đồng hồ, và so sánh giữa sự biến dạng với thời gian hiện tại.

Chiếc đồng hồ đã chỉ đúng nửa đêm. Nói cách khác, đó là thời gian mà phép  thuật của Lọ Lem[7] hết hiệu lực.

“…………”

Tên lính canh, người vừa mới bị Natsumi dồn ép vài giây trước một lần nữa biểu hiện vẻ mặt đầy sát khí, lườm Natsumi bé nhỏ. Bị hắn làm cho hoảng sợ, Natsumi rụt rè nấp đằng sau Yoshino.

“Con khốn! Sao ngươi dám lừa ta với thứ phép thuật ghê tởm đó!? Các người muốn vào được thì hãy bước qua xác của ta!!”

Tên lính canh vẫn nhìn trừng trừng vào Natsumi với sự căm ghét, cứng rắn chặn đường vào trong lâu đài. Có vẻ như việc để lộ này chỉ càng làm cho tên lính gác bực lên mà thôi. Nhưng Shidou không từ bỏ mọi hi vọng như vậy được; do đó, cậu lui lại vài bước và nói với những người khác với độ lớn vừa đủ để tên lính canh không nghe được.

“Việc này quá là phiền rồi…… Chúng ta cần phải tìm ngay một giải pháp”

“Nhưng…… c-chúng ta nên làm gì bây giờ”

Yoshino hỏi trong khi nhíu mày thành hình chứ “V” ngược. Sau đó, Nia giơ ngón tay lên “Ah”

“Nếu như chúng ta làm với hắn như lúc chúng ta chăm sóc con sói, cho hắn ta ăn bánh bao của Momotarou? Không phải chúng đặc biệt hiệu quả với chó, khỉ và gà sao? Người với khỉ cũng không có khác nhau gì nhiều lắm, không phải nó cũng có tác dụng sao?”

“Không, mà kể cả nó có đúng đi nữa, hắn ta cũng đã coi chúng ta là những đối tượng bị nghi ngờ rồi. Không đời nào hắn chịu ăn thứ gì của chúng ta đâu. Không biết liệu hắn có cho chúng ta vào nếu chúng ta thay trang phục để chúng trở nên lịch sự hơn như cái mà Natsumi mặc khi nãy không?”

Kotori làm vẻ mặt khắc khổ về ý kiến của Shidou.

“Nhưng khi nào chúng ta mới có váy để mặc? Xin lỗi nhưng em thậm chí còn không có đến xu nào trong người. Em suýt bị chết cóng vì nó đấy. Em chỉ có vài cái bánh với diêm còn lại thôi----”

Kotori dường như đã nghi ra một kế hoạch nào đó có thể thành công khi cô dừng lại và vuốt cằm.

“Un? Có gì không ổn hả, Kotori?”

“……Tất cả mọi người, qua đây một lát được không?”

Khi cô kéo tất cả mọi người ra xa khỏi cổng lâu đài, tên lính canh thở dài bực mình và vung tay như đang dắt một con chó đi lạc.

“Này chúng ta đi đâu vậy, Kotori?”

“Đừng nói nhiều, chỉ việc đi thôi”

Kotori đi theo con đường một lúc và đi ngang qua một vài cây cối trông như những mảnh gỗ mỏng bị bỏ đi. Cô xé viền dưới của váy ra và cuốn những miếng đỡ quanh miếng gỗ, khéo léo làm một ngọn đuốc ngay ở đó.

“Đó là……”

“Giá như em có chút dầu để nhúng nó vào…… thôi thế này cũng đủ dùng được một lúc,”

Kotori nói vậy trong khi nhún vai thất vọng. Sau đó cô liền lấy ra que diêm duy nhất trong chiếc hộp ở trên tay còn lại của cô và cầu nguyện với đôi mắt nhắm lại, rồi đốt ngọn đuốc. Trang phục của Kotori, sau khi được tỏa sáng bằng ngọn lửa, biến thành một chiếc váy màu đỏ tươi.

“Uah! Đây là……!”

Shidou kinh sợ la lên. Chị em Yamai vỗ tay hoan hô.

“Ra là vậy! Phép màu của Cô Bé Bán Diêm!”

“Đã hiểu. Quá là thật luôn”

Ngay lúc họ nói, cả trang phục của Kaguya và Yuzuru cũng ngay lập tức biến thành những bộ váy lộng lẫy, đầy sự sang trọng và cao quý. Không chỉ có họ, mà tất cả các Tinh Linh dưới ánh sáng của ngọn đuốc cũng có được bộ trang phục đẹp như những quý tộc giàu có.

“Oh! Thật là kỳ diệu!”

“Đẹp…… quá”

Từng Tinh Linh một hét lên kinh ngạc. Dù họ không biết gì về nguyên tắc của hiện tượng này, nó đã quá đủ để đánh lừa tên lính canh. Tuy nhiên, trán Shidou lại đổ đầy mồ hôi khi cậu lo lắng nhìn vào mình.

“Sao cả anh cũng mặc váy thế này……?”

Đúng vậy; ngay cả đồ của Shidou cũng biến thành một chiếc váy lộng lẫy. Thậm chí còn có những lớp trang điểm trên mặt cậu, và mái tóc của cậu thì dài đến thắt lưng. Cậu xuất hiện với hình dạng nữ tính của Shidou, Shiori-chan.

“Em nghĩ rằng sẽ có nhiều khả năng mà anh được vào buổi tiệc hơn giống như cách mà Lọ Lem đã làm. Không phải Hoàng Tử-sama đang tìm kiếm một người bạn đời trong nhiều gia đình quý tộc hay sao? Không được phản đối đâu”

“Thật hả?”

Shidou hỏi như đang diễn phim. Trong khi đó, Kotori bình tĩnh trả lời bằng giọng đều đều *hai, hai*

Dù có vài rủi ro bất ngờ, Shidou không còn lựa chọn nào khác. Cậu sốt sắng thở dài và quyết tâm theo Kotori đến lâu đài hoàng gia.


Ghi chú Edit

  1. Đọc thêm tại ĐÂY
  2. Chắc biết hết rồi. Tìm hiểu thêm tại ĐÂY
  3. Momotarou (ももたろう桃太郎 hay Đào Thái Lang): tên của Cậu Bé Quả Đào trong tiếng Nhật, nhân vật chính trong câu chuyện cùng tên. Xem thêm tại ĐÂY
  4. Cô Bé Bán Diêm: là một câu chuyện ngắn được viết bởi một nhà thi sĩ Đan Mạch và tác giả Hans Christian Andersen. Câu chuyện xoay quanh ước mơ và hi vọng của một cô bé đang hấp hối. Xem thêm tại ĐÂY
  5. Rừng Đen (Schwarzwald):là một dãy núi xen lẫn rừng ở Baden-Württemberg, phía Tây Nam nước Đức. Xem thêm tại ĐÂY
  6. Hansel và Gretel: Một câu chuyện cổ tích thần tiên có nguồn gốc từ Đức, viết bởi anh em nhà Grimm, xuất bản năm 1812. Xem thêm tại ĐÂY
  7. Cô bé Lọ Lem (Cinderella): là một câu chuyện cổ tích về một cô bé được bà tiên giúp đỡ để đến găp vị hoàng tử của mình. Xem thêm tại ĐÂY

► Xem lại Tập 14 Chương 3❇   Date A Live   ❇► Xem tiếp Tập 14 Chương 5

Ad blocker interference detected!


Wikia is a free-to-use site that makes money from advertising. We have a modified experience for viewers using ad blockers

Wikia is not accessible if you’ve made further modifications. Remove the custom ad blocker rule(s) and the page will load as expected.