FANDOM


Lưu vào Pocket Xuất PDF
qVXrCVu.png

Dưới đây là các tranh minh họa có trong tập 6 của Boku wa Tomodachi ga Sukunai


Vạch trầnEdit

"...Nếu cậu mơ về mười năm trước, thế sao lại có Yozora?"

Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên má tôi.

Sau khi sử dụng cỗ máy thời gian Rika phát minh ra (thứ thực chất không phải là cỗ máy thời gian, mà là một thiết bị thôi miên để làm bạn mơ thấy những gì mình tưởng tượng), tôi đã mơ về mười năm trước.

Trong giấc mơ đó, tôi nói với Sora ――Yozora khi còn nhỏ―― những gì tôi đã không thể nói khi chúng tôi chia tay ngày hôm đó.

Phần còn lại thì thật lộn xộn và điên rồ,đúng như những gì bạn mong đợi ở một giấc mơ, nhưng có thể nói chuyện với Sora sau mười năm đã làm tôi cảm thấy thỏa mãn lắm rồi.

Tuy nhiên, đáp lại lời cảm ơn của tôi với Rika vì đã cho tôi cái cảm giác quay về thời gian, Sena ném cho tôi một câu hỏi.

“”Vậy là sao?”

Ánh mắt trách móc mờ nhạt hiện ra hơi ngập ngừng một chút.

"Senpai?"

"Aniki."

Rika và Yukimura cũng nhìn về phía tôi như thể họ muốn nói điều gì đó.

Còn Yozora, cô ấy lùi một chút về phía cái ghế sofa trước khi tôi kịp nhận ra, đang đọc sách bằng ánh mắt vô tội vạ.

Nàyyyyyyyy!?

“…Ơ, các cậu nói gì cơ?”

Tôi bắt đầu giả nai.

“Tôi hỏi là, tại sao Yozora lại xuất hiện trong giấc mơ mười năm trước chứ?”

Sena lặp lại, thậm chí không hề dấu diếm vẻ bất mãn.

“À, ơ, thì,… Làm sao mà các cậu có thể biết được tôi đã mơ những gì chứ?”

“Đó là vì anh đã nói lớn nó ra.”

Yukimura trả lời câu hỏi của tôi.

“…Vậy anh đã nói khi đang ngủ ư?”

“Đúng vậy,” Yukimura và Rika nói và nhẹ gật đầu.

"Kodaka-senpai, anh cứ liên tục hét lên ’ Yozoraaa, Yozoraaa’ bằng tất cả sức bình sinh của mình trong khi anh đang bị thôi miên.”

“Thiệt sao…?”

Quả đúng là trong giấc mơ đó tôi đã hét tên của Yozora hết sức mình.

Nhưng ai lại ngờ rằng tôi cũng hét lên ở ngoài chứ…

Tôi liếc qua Yozora để xem cô ấy đang làm gì, như cô ấy vẫn hành động như chẳng có gì liên quan đến mình vậy.

“Ờ thì, nó cũng chỉ là giấc mơ thôi mà! Các cậu cũng thường thấy người mình biết bất ngờ xuất hiện trong giấc mơ mà…đúng không?”

"""......"""

Ba người họ cau mày  nhìn tôi sau thất bại khi cố gắng đánh lừa họ.

Tôi đứng dậy và ở yên đó hứng mọi ánh nhìn của họ, những giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên khuôn mặt tôi.

".........Hmmm......Đúng là cái máy này không thể điều khiển giấc mơ một cách hoàn hảo, nhưng…”

Rika nói, dù có vẻ không vừa lòng cho lắm, vậy nên tôi quyết định hùa theo.

“Đúng là vậy đấy! Nó chắc chắn cảm giác giống như giấc mơ của mười năm trước, nhưng giờ nghĩ lại thì, nó thật sự thú vị đấy!! Đặc biệt là cái khúc cuối nực cười đó đấy!”

Tôi không hề nói dối một lời nào.

Ý tôi là, thế quái nào Sora bắn tôi bằng cái nỏ chứ.

“…Vậy,rõ ràng tất cả mọi chuyện chỉ là do Senpai gặp ác mộng thôi…Nên em nghĩ rằng… Em cần phải cải thiện cái này thêm nữa...”

“Ờ, chúc may mắn, hahaha..."

Được rồi, có vẻ như tôi đã đánh lừa được họ… chắc vậy?

Ngay khi tôi vừa cảm thấy nhẹ nhõng,

“…Kể cả vậy đi nữa, tớ vẫn không thích…Tại sao đó lại là Yozora chứ…’

Sena làu bàu với vẻ buồn rầu trên mặt.

"S-Sena...?"

Sena chuyển cái bản mặt buồn bã của mình từ phía tôi sang Yozora.

“…Cô muốn gì hả, Thịt?”

Yozora ngẩm mặt lên khỏi cuốn sách để đối diện với cái nhìn của Sena.

Cô ấy biểu lộ cái mặt khó chịu thường thấy.

“Cô cũng nghe mà, đúng không? Những gì Kodaka nói khi đang ngủ ấy.”

“Ờ.”

“Vậy, cô nghĩ sao về nó?”

Yozora đáp lại câu hỏi mơ hồ của Sena, bằng――...

“Chẳng có gì là lạ khi tôi xuất hiện trong giấc mơ về mười năm trước của Kodaka. Dù sao thì chúng tôi đã từng chơi với nhau khi còn nhỏ rồi cơ mà.”

Boku wa Tomodachi ga Sukunai Vol6 Ch01 Img01(Vexed)

Cô ấy tiết lộ sự thật một cái rụp, thật dễ dàng.

Sena tròn xoe mắt, còn Rika và Yukimura thì có vẻ hơi bị sốc.

Tôi cũng lùi một bước.

Cái ngày sau kì nghỉ hè, khi Yozora đến trường với mái tóc cắt ngắn.

Cái ngày mà tôi nhận ra rằng cô ấy là người bạn thân cũ của tôi.

Yozora bảo tôi giữ bí mật chúng tôi từng chơi với nhau bởi chúng tôi hơi bí mật so với những người còn lại.

Do đó, tôi đã giữ bí mật đó cho đến tận bây giờ, và đó là lý do tại sao tôi lại bối rối khi Sena và Rika hỏi tôi về những gì tôi nói vừa nãy…

......Ể, cái gì? Chẳng phải tôi chỉ cần nói cho họ biết là xong rồi sao? Cần gì phải cố gắng để giấu chứ…

Tôi nhìn sang Yozora, nhưng những gì cô ấy làm là  "Hmph." để đáp lai.

“C-chơi với  nhau…!? Cô và Kodaka ư?”

Sena nhìn qua nhìn lại mặt của Yozora và tôi.

“Đúng vậy,” Yozora trả lời cộc lốc, trước khi đứng dậy khỏi cái sofa, bước chầm chậm đến tôi.

Yozora đứng bên cạnh tôi, gần đến mức vai chúng tôi đã chạm nhau, khi Sena, Rika, và Yukimura nhìn chúng tôi hoang mang.

Sau đó Yozora tuyên bố với ba cô gái,

“Kodaka và tôi từng chơi với nhau rất nhiều lần trong cái thị trấn này mười năm trước cho tới khi cậu ấy chuyển nhà đi. Chúng tôi từng có thể gọi là chiến hữu, không――"

“Chúng tôi từng là ‘bạn’.”

Yozora nói rõ ràng, bằng cái giọng trầm cứ như đang khiêu khích những người khác.

“B…ạn.”

Sena lặp lại từ đó như thể đang tức giận.

“C-có thiệt không?”

Yozora trả lời, ”Thật,” với câu hỏi của Rika.

Sau đó Rika nhìn thẳng mặt tôi.

"Kodaka-senpai..."

“À, ừ, đúng vậy.”

Tôi gật đầu để khẳng định.

“Tại sao cậu lại không nói một lời nào chứ?”

Sena la lên, đòi một lời giải thích từ Yozora.

“Chẳng vì lý do gì cả, nhưng mà cũng chẳng có lý do gì để tôi phải kể hết cho cô, phải không?” Yozora bình tĩnh trả lời với vẻ bình thản, đưa cho Sena chính xác  những gì cô ấy trả lời tôi khi tôi hỏi lúc trước.

“Kodaka và tôi là từng là bạn. Chỉ có vậy thôi.”

Yozora đối mặt với Sena và tuyên bố sau khi bộc ra cơn giận, một lần nữa bằng cái giọng nhuộm đầy sự khiêu khích, gần giống như cô ấy đang khoe nó vậy.

Khóe miệng của cô ấy nhếch lên, tạo ra một nụ cười nhỏ nhất có thể.

Và, tôi cũng có cảm giác rằng cô ấy đang lắc nhẹ lắc nhẹ vai mình.

Yozora...?

"Muu..."

Sena lầm bầm, có vẻ không hài lòng với những gì đang diễn ra.

“…Mình đã luôn nghi ngờ, nhưng hai người đúng thật sự từng…là…bạn…hừm…”

Rika thì thầm, tỏ vẻ đăm chiêu.

Em đã luôn nghi ngờ ư…? Em quả là có khả năng nhận thức thật sự điên rồ mà.

“Bạn…”

Yukimura cũng lặng lẽ nói từ đó.

Bạn.

Mục đích của câu lạc bộ Láng giềng là để “kết bạn”.

Lúc trước khi Yozora bảo rằng giữ bí mật với những người còn lại của câu lạc bộ, tôi thật sự nghĩ rằng  chẳng có lý do gì để làm vậy.

Tuy nhiên, dù chúng tôi gần như “từng” là bạn, sự thật Yozora và tôi biết nhau từ nhỏ, ít nhất là, với phần còn lại của câu lạc bộ Láng giềng, là một sự thật quan trọng hơn những gì tôi tưởng tượng.

Dấu chân của nỗi kinh hoàng (hay Lễ Hội trường)Edit

Một ngày sau khi Sena và những người khác biết được sự thật rằng Yozora và tôi từng là bạn.

Bỏ chuyện mọi người hành động kì lạ đối với Yozora qua một bên, những chuyện khác chả có gì đáng kể ở đây.

Ngày hôm nay chúng tôi cũng đến phòng câu lạc bộ sau giờ học và làm những chuyện mình thích như mọi bữa.

Yozora và tôi đang bận đọc sách.

Yukimura trong trang phục quản gia ngồi bên phải tôi, tiếp tục mơ màng như thường lệ.

Rika (để mái tóc đen thẳng hôm nay), ngồi bên trái tôi, cười "Mufufu..." một cách đáng sợ

trong khi xem anime trên cái laptop.

Tôi ghé mắt qua một chút, và thấy em ấy đang xem một cảnh chiến đấu dữ dội giữa Ova #01 và berserk Ova #04, nhưng tôi chẳng hiểu vì sao em lại cứ khúc khích "Mufufu..." như vậy.

Maria bận làm việc hôm nay, và chắc Kobato phải lại đi học phụ đạo nữa.

Sena đang chơi galge bằng cái TV của câu lạc bộ như thường.

Quả là một ngày bình thường hoàn hảo trong Câu lạc bộ Láng giềng,với tiếng nhạc của ban nhạc kèn đồng của trường và những tiếng la của các câu lạc bộ thể thao ờ xa xa kia, tiếng nhạc của game galge phát ra từ TV, cùng những tiếng cười man rợ của Rika và Sena. Tất cả hòa thành bản nhạc nền của chúng tôi.

Ngay lúc đó, đột nhiên, tiếng của một cô gái anime tràn đầy năng lượng nói “Và như vậy,  chúng ta sẽ làm một quán café maid trong lễ hội trường~!” vọng đến tai tôi.

Chẳng cần phải nói cũng biết nó là giọng của một cô gái trong game galge mà Sena đang chơi.

Bình thường thì tôi không đời nào lại quan tâm, nhưng lần này nó lại gây chú ý bởi một số từ.

“À phải rồi,cũng gần đến lễ hội trường rồi nhỉ…”

Ngay khi tôi nói dứt câu, Sena lập tức ngừng chơi, Rika ngừng lật sách, Yukimura túm lấy tay áo tôi, còn Yozora ngẩng đầu lên.

 "...Kodaka... Cậu vừa giẫm vào bãi mìn đấy…”

Yozora nói trong khi nhìn tôi bằng nửa con mắt.

“M-một bãi mìn…!?”

Yozora có vẻ ngượng bởi cô ấy ngoảnh mặt đi, và nói,

“…Không có gì. Xét cho cùng chẳng có lễ hội trường nào hết. Tôi không hiểu những từ đó có nghĩa là gì. Ể? Đó là cái giề vậy? Từ tiếng nước ngoài à? Hay là một trong những tiếng lóng của bọn yankee?”

“Không không không không, trường này cũng có lễ hội trường mà.”

Tôi vặn lại Yozora, người vừa nói một loạt câu vô nghĩa mà không biểu lộ một giọt cảm xúc.

Bữa trước, trong tiết chủ nhiệm sau những ngày nghỉ khi thi học kỳ xong, lớp tôi đã bàn luận về lễ hội trường.

Tôi được bảo rằng tại Học viện Thánh Chronica, một lễ hội trường kéo dài ba ngày được tổ chức hàng năm.

Ngày đầu tiên là lễ hội thể thao, trong khi ngày thứ hai và thứ ba là lễ hội văn hóa, tất cả hợp thành “Lễ Hội Học viện Thánh Chronica”.

Lễ hội thể thao chỉ bao gồm những học sinh trong trường, nhưng lễ hội văn hóa thì bất cứ ai cũng có thể tham gia, vậy nên chắc chắn đó là nơi mà sự phấn khích của mọi người đổ dồn vào.

Cuộc thảo luận cơ bản là về những gì lớp tôi muốn được làm trong lễ hội trường, và cuối cùng chúng tôi quyết định chẳng làm gì hết.

Việc phân công trong lễ hội văn hóa rất thoải mái, tất cả các câu lạc bộ, lớp, hay một nhóm bạn đều có thể tham gia chuẩn bị cho cái ngày trọng đại này, và cũng có nghĩa những người chả làm gì có thể đi vòng quanh khắp nơi làm bất cứ điều gì trong ngày.

Tôi dám chắc rằng lý do duy nhất lớp tôi không làm gì, đó là vì bọn họ quá bận với các dự án khác của các câu lạc bộ hay bạn bè. Khi đại diện lớp tôi hỏi, “Nếu ai có ý kiến gì về việc chúng ta làm ở lễ hội văn hóa, xin mời giơ tay.” Tôi có cảm giác rằng cả lớp đang nhìn về phía tôi, cầu trời cho đó chỉ là do tôi tưởng tượng mà thôi.

Sẵn tiện nói luôn, lễ hội trường năm nay bắt đầu vào giữa tháng 11, có nghĩa là, còn một tháng nữa.

"...Kodaka."

Yozora nói bằng giọng tỏ vẻ rất nghiêm trọng,

“Hả?”

“…Lễ hội trường là sự kiện được tổ chức bởi bọn bình thường, cho những kẻ bình thường.”

............

"......Chuẩn rồi.”

Tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc gật đầu đòng ý với cô ấy.

“Thông chửa?”

"Sigh... Lớp chúng ta chẳng làm gì, và sự thật là cái sự kiện này chẳng có liên quan gì đến chúng ta cả, đúng không?”

“Phải rồi. Vậy đừng đề cập gì nữa đến việc này nữa.”

“Cái gì? Không đề cập gì về nó nữa ư?”

Ngay khi tôi vừa dứt câu, Sena lập tức nhảy vào.

“Nè! Đừng đánh đồng tôi với các người! Tôi đã tham gia vào mọi hoạt động ở lễ hội lần trước đấy!”

“Thật sao?”

Tôi hỏi, làm cô ấy ưởn ngực ra tự hào.

"Heheh, có thể học sinh chuyển trường như cậu không biết, Kodaka, như Yozora, cô thấy tôi mà, phải không? Cô đã tận mắt chứng kiến sự tuyệt vời của tôi rồi, phải không?”

“Đừng nói như đúng rồi vậy chứ. Năm ngoái tôi đã giả vờ bệnh 3 bữa đó.”

...Quả đúng là Yozora, một đứa hoàn toàn anti xã hội cứng đầu.

"Kh! Đồ con gái vô dụng…!”

Trong khi Sena đang nghiến răng trong cơn giận thì Rika xen vào.

“À, Rika có thấy đấy, Sena-senpai. Trong ngày đầu của lễ hội thể thao và lễ hội văn hóa.”

“Hả?”

Tôi ngạc nhiên trước tuyên bố đầy bất ngờ của Rika.

“Làm sao mà em lại có mặt ở lễ hội trường năm ngoái được chứ? Anh tưởng em chỉ vừa nhập học năm nay chứ?”

“Cha của Sena-senpai đích thân đến mời em tham dự, nên em quyết định nhân cơ hội này để tham quan trường trước.”

“Ờ phải rồi, anh quên mất, mà Hiệu trưởng mời em vào đây, phải không?”

“Đúng vậy.”

Rika, người nổi tiếng với nguồn kiến thức dồi dào, nhập học ngôi trường này sau khi được mời bởi ngài Hiệu trưởng, Kashiwazaki Pegasus, và là một nhân vật siêu VIP, thậm chí em ấy còn được xây một căn phòng dành riêng cho mình,”Phòng Rika”. Em ấy đồng thời cũng là một con biến thái toàn tập nữa.

“Do đó, em đã xem lễ hội thể thao năm ngoái ở hàng ghế ngồi dàng cho khách mời. Em phát mệt khi bị một đống người vây quanh tại lễ hội văn hóa nên em đã dành nguyên ngày để nghỉ ngơi ở phòng thể dục.”

“Tuyệt vời, vậy là em đã có mặt ở đó!”

Sena nở nụ cười đến tận mang tai.

“Vậy hãy kể cho họ xem năm ngoái chị bá đạo ra sao!”

“Ờ hở…”

Rika gật đầu không nhiệt tình cho lắm với vẻ cáu gắt trên mặt, và nói,

“…Em nghĩ chị tham gia rất nhiều hoạt động ở lễ hội thể thao. Nhớ lại bữa đó em chỉ thấy “một ả tóc vàng với cặp ngực khủng nổi bật thật”, mà em chắc đó là chị đó, Sena-senpai."

“Đúng đúng, đó chắc chắn là chị. Chị chạy đua 200m này, chạy kiếm đồ này, chạy vượt chướng ngại vật này, chạy ăn bánh mì này, chạy điền kinh, và còn cưỡi người đấu nhau nữa này, đúng không? Tôi còn tham gia vào toàn bộ các cuộc thi cá nhân! Và đều giành giải nhất hết đó!”

Sena cười đắc thắng khi kể hết các thành tựu của mình.

“Nó thật sự rất tuyệt vời đó, nếu nó là thật…”

“Chị biết mà, phải không?”

Rika tiếp tục nói với Sena, người đang càng lúc càng tự mãn hơn.

“Nếu em bắt buộc phải lựa chọn giữa đúng hoặc không, thì em chọn đúng, nhưng…Rõ ràng là do chị hăng quá, nên làm mọi người nhìn chị thấy lạ thôi. Thành thật mà nói thì chính Rika cũng nghĩ vậy đấy.”

“Ể…?!”

Mặt Sena đanh lại.

“Nhìn chị tham gia trận cưỡi người đó thật sự đau lòng lắm đấy. Con trai làm ngựa trong khi con gái thì làm kỵ sĩ, nhưng chị thì nhìn chẳng khác gì một con thú bị bỏ đói rồi đến điên loạn vậy khi chị còn tấn công những người khác mà ngựa của họ không đánh với chị, và rồi giật khăn của họ nữa chứ. Một số người thậm chí đã khóc đấy.”

Uwaa…Cũng chẳng có gì lạ nếu đó là cô ấy.

“Đ-đó là một trận chiến mà, vậy em muốn chị phải làm gì chứ?”

Yozora làm một cái nhìn giận dữ và nói với Sena, đang cố cãi lại với giọt lệ ở khóe mắt,

“…Đó là bởi nhìn chung đây là một ngôi trường hòa nhã. Tôi nghe nói chẳng ai hóa hức cái lễ hội thể thao đó cả. Mọi người đều nghĩ cái lễ hội văn hóa mới quan trọng, và quyết định tiết kiệm sức khỏe cho nó, hơn là làm những việc ngu ngốc như bị thương ở lễ hội thể thao. Tôi nghĩ chỉ có con Thịt này tham gia một cách nghiêm túc thôi…”

Rika gật nhẹ, rồi bồi thêm,

“Sự thật đúng là bọn con trai phấn khích thật đấy. Nhưng đó là vì cặp đào của chị cứ tưng tưng suốt.”

“N-ngực c-…?”

Mặt Sena đỏ hẳn lên.

“…Hừm. Thêm một bằng chứng nữa cho việc cô rốt cuộc cô chỉ là một cục thịt mà thôi.”

Yozora nhạo báng Sena đang tức tối.

“K-không chỉ ở lễ hội thể thao thôi đâu! Tôi cũng tham gia đủ mọi hoạt động ở lễ hội văn hóa nữa đấy nhé!”

Đáp lại cơn ảo tưởng sức mạnh của Sena, Rika nói,

“Lớp chị đóng kịch, phải không? Em chắc đó là chị mà, tại vì sau bữa đó em nhớ em đã nghĩ rằng thế quái nào lại xuất hiện một con dị hợm tóc vàng tràn trề năng lượng trong vở kịch thế kia chứ.”

“Đúng nó đấy! Chụy quá ngầu đúng không?”

“Em không nhớ rõ lắm về vở kịch, nhưng theo em nhớ thì chị sôi nổi lắm. Chị đã dùng kiếm chém chết hết bọn phản diện.”

“Đó, đúng rồi đó. Dù sao chị cũng là nhân vật chính mà!”

“…Chị là người duy nhất thấy phấn khích đấy, và thật ra, với một dàn diễn viên nhìn chẳng có tí động lực biễu diễn gì cả thì nó giống như màn tra tấn con mắt người xem vậy.”

“Cái gì!?”

Đây chắc chắn là lần đầu tiên có người nó với Sena điều này, bởi nhìn cô ấy rõ ràng đang sốc.

“N-nhưng chị thấy khán giả sôi nổi lắm mà!!”

“Đúng vậy. Bọn con trai ngồi dưới được một phen bổ mắt khi nhìn ngực chị lắc qua lắc lại khi chị nhảy trên sân khấu. Còn nữa, do chị mặc váy nên bọn họ cũng thấy thoáng qua cái pantsu của chị rồi.”

"Gyaaahhhh!!"

Sena cúi xuống và lấy 2 tay ôm đầu.

"Uuuu~~B-bon chúng không phấn khích vì bị lóa mắt bởi màn trình diễn huy hoàng có một không hai của tôi ư?”

“…À nói luôn, em không chắc lắm về điều này, nhưng vở kịch chả có gì hấp dẫn cả. Tất cả những gì em thấy chỉ là chị rất thích thú khi diễn thôi.”

Rika nói, tung ra đòn chí mạng.

"Uuu~... Chị chưa bao giờ nghĩ như vậy… Xấu hổ quá…”

“…Vậy tóm lại rằng, làm đủ mọi việc theo một cách thật thảm hại, quả đúng là cô, biết không? Quả là chẳng ai có thể sánh ngang với cô về độ thảm hại được…”

Yozora cười một cách lạnh lùng và nhìn thẳng vào Sena đang khóc lóc.

“Tôi không thảm hại như vậy đâu! …À, k-khoan đã, chả nhẽ vì tôi mà khi tôi nói tôi đóng một vở kịch khác vào năm nay, không một đứa con gái nào giơ tay sao…!?”

Tôi phép xin tái khẳng định lần nữa Sena đúng là đứa con gái mà những đứa con gái khác hoàn toàn ghét bỏ.

“…Vậy, lớp chị định làm gì trong lễ hội văn hóa vậy, Sena?”

“Một buổi trưng bày, ‘Lịch sử của thành phố Tohya.”

“Uwa, nhàm thật…”

“Chị biết chứ!? Nhưng ý tưởng vở kịch của chị là ý kiến duy nhất, và chẳng có con gái nào chịu tham gia cả! Cái quái quỷ gì vậy? Nó thật ngu ngốc mà! Bọn chị ít nhất cũng có thể làm cái gì đó không nhàm chán như vậy cơ mà!”

“Nhiều khả năng họ chọn trưng bày bởi vì nó có thể hạn chế tối đa việc Sena-senpai đi vòng quanh và làm mọi việc chị muốn.”

“Ý em là bọn họ ghét chị đến vậy cơ à?”

Sena rên rỉ thất vọng khi Rika nói ra điều đó.

"Ghh...! Được rồi, tôi sẽ đứng ngoài, thậm chí có là buổi trưng bày nhàm chán đi nữa, và cho bọn con gái ngu ngốc đó xem tôi tuyệt vời ra sao! Ồ, tôi biết rồi! Nghĩ sao nếu tôi làm một buổi trưng bày tất cả hình ảnh từ ngày được sinh ra của tôi, và sẽ hoàn hảo nếu có thêm bài thuyết minh tuyệt vời của tôi!? Ý tôi là, thị trấn này tồn tại là để giành cho tôi, vậy chẳng có gì lạ nếu nói lịch sử của thành phố Tohya cũng giống như tiểu sử của tôi, đúng không!?”

“Không, nói chẳng có gì liên quan cả.”

Bốp.

Yozora đánh vào đầu Sena bằng cái vỉ đập ruồi cô mua khi tôi không để ý.

"Fgyah!"

“Từ bỏ đi. Tất cả mọi người đều ghét cô, Thịt. Cô cũng giống bọn tôi chả có liên can gì đến cái lễ hội trường cả…”

"Uuuuu~~!"

Những giọt nước mắt thất vọng trên mắt Sena bắt đầu chảy.

“Hừm. Tất cả những gì ta có thể làm là tồn tại một cách im lặng trong khi bọn bình thường nhảy nhót xung quanh như bọn ngốc trong vòng 3 ngày.”

Yozora chuyển ánh mắt mình từ Sena qua chỗ tôi.

“V-vậy, cậu biết đấy, Kodaka, trong buổi lễ, cậu và tớ có thể ——"

“Tôi biết rồi! Câu lạc bộ Láng giềng chúng ta có thể làm gì đó trong lễ hội văn hóa!”

Sena la lớn tuyên bố, cắt ngang lời Yozora đang thì thầm với tôi.

“…Thịtttttt…”

“S-sao cô lại nhìn tôi!?”

Yozora nhìn Sena như muốn ăn tươi nuốt sống cô ấy vậy.

Sena sợ đến nỗi run lẩy bẩy và khóc khi nói,

“Y-ý tôi là, chúng ta luôn suy nghĩ về các hoạt động câu lạc bộ như vậy mà đúng không? Đây có thể là buổi tập để có thể tham gia vào lễ hội trường khi đã có bạn trong tương lai mà!”

“…Đó giống với mục đích của câu lạc bộ mà, phải không?” Tôi thêm vô.

Bình thường, Yozora luôn là người bày ra các ý tưởng, nhưng lạ thay, lần này lại là Sena.

Và tôi nghe nói hầu hết mọi việc người khác làm trong lễ hội văn hóa đều chẳng phải với lớp hay câu lạc bộ, mà là với bạn bè.

“Chúng ta có thể không làm được trong lễ hội năm nay, nhưng…để chắc rằng chúng ta không làm hỏng khi chúng ta làm gì đó vào lễ hội năm sau với bạn bè——Chúng ta nên có buổi tập trước...!”

"Heheh, đúng vậy, cùng làm thôi!”

Sena nở một nụ cười lớn.

“Rika chẳng có bất kì lý do gì để phản đối cả.”

“Em luôn làm theo lệnh của Aniki.”

Rika và Yukimura đều đồng ý.

"...Kodakaaa..."

Yozora là người duy nhất có vẻ như sắp khóc đến nơi rồi.

“Có chuyện gì vậy? Đây chẳng phải là những gì chúng ta luôn làm sao?”

Yozora liếc nhìn Sena trước, sau đó đến tôi.

“Chả có gì! Kodaka đồ ngốc!”

Yozora bật ra tiếng thở dài sau lời sỉ vả như đang hờn dỗi.

"...Hừm…Được rồi…Câu lạc bộ Láng giềng sẽ tham gia vào lễ hội văn hóa năm nay. Mặc dù nó chỉ là buổi tập dợt trước khi chúng ta đều là những người bình thường, nhưng tuyệt đối không được lười nhác. Chúng ta sẽ dùng sức mạnh của mình để đẩy bọn bình thường vui vẻ tại lễ hội xuống dưới đáy địa ngục!”

"Heheh, tất nhiên rồi!”   "Đồng ý~"   “Đã rõ!”

Sena, Rika, và Yukimura đều đòng ý với tuyên bố của Yozora.

“…Không, chúng ta không nên gửi họ xuống địa ngục chứ?”

Thật đáng buồn khi những lời tôi nói không đến được tai của họ.

Dù sao, hoạt động tiếp theo của Câu lạc bộ Láng giềng đã được quyết định.


Quán café maidEdit

Do đó, chúng tôi nhanh chóng thảo luận về việc chúng tôi sẽ làm tại lễ hội văn hóa.

“Làm một quán café maid thì sao?”

“Đi chết đi.”

Yozora đáp lại ý kiến của Sena tức thì một cách cay nghiệt.

Bởi vì chúng tôi chẳng thể làm gì trước khi quyết định việc chúng tôi muốn làm, nên từng thành viên sẽ đưa ra ý kiến của riêng mình rồi cả đám cùng xem xét.

Nói về việc xem xét, chúng tôi không chỉ thảo luận mà còn thử làm trước xem thế nào.

Lý do là để có thể ‘một mũi tên trúng hai đích’. Nó vừa giúp chúng tôi có thể lựa chọn ý tưởng, vừa cho chúng tôi cơ hội luyện tập trước để có  đi chơi với bạn năm sau.

Và vì vậy, đề xuất đầu tiên là “mở một quán café maid” của Sena, nhưng…

“Làm sao cô có thể quyết định nhanh vậy chứ!? Mấy cái quán café maid là thứ thiết yếu trong tất cả các lễ hội văn hóa từ trước tới giờ mà! Kể cả trong game galge mà tôi hiện đang chơi đây là 'Moshimo Koukou Yakyuubu no Manager ga Bara-iro no Gakuen Seikatsu wo Okureru nara', hay còn gọi là 'Moshibara', lớp trưởng của nhân vật chính mở quán café maid đấy. À Nhân tiện đây, hệ thống game của cái game này cũng khá mới lạ lắm đó, người bạn thân của nhân vật chính bị bệnh, và mạng sống của cô ấy phụ thuộc vào——"

“Tôi không quan tâm đến cái glage ngớ ngẩn của cô. Đi chết giờ là vừa rồi đó.”

Yozora nói, ngắt ngang lời phản đối của Sena(?).

Có vẻ như Sena sắp bị ruồng bỏ rồi đây, thế nên tôi nhảy vào cuộc.

“À nè, tớ không biết café maid có phải là thứ thiết yếu của một lễ hội văn hóa hay không, nhưng đây cũng đâu phải là một ý tưởng kỳ lạ đâu chứ? Dù là của Sena…

“’Của tôi’ là sao hả!?”

“Đừng bận tâm những điều nhỏ nhặt làm gì.”

"Muu. Làm như cậu giỏi lắm vậy.”

Tôi quyết định lờ đi lời phàn nàn của Sena và nghĩ kỹ lại.

Tôi chắc chắn có thể thấy được một quán café bình thường, có các cô maid, là thứ “không thể thiếu” của lễ hội văn hóa, và câu lạc bộ của chúng tôi cũng đã có một cô maid riêng cho đến mới đây thôi.

Căn phòng của chúng tôi cũng đủ rộng nữa, và dám cá rằng chúng tôi có thể mượn bếp của nhà nguyện để lo việc nấu ăn.

Tôi nghĩ nó thật sự là một ý tưởng tuyệt vời cho câu lạc bộ đấy chứ.

"Rika cũng không nghĩ sẽ có bất kì rắc rối nào với quán café maid cả.” Rika nói.

“Em luôn sẵn sàng mặc lại bộ đồ maid bất cứ lúc nào ạ,” Yukimura nói.

...Yukimura, em thật sự muốn mặc nó lại à?

Yozora bật ra một tiếng "Hah." như đang chế giễu tụi tôi vậy.

“Ôi chúa ơi, một bọn ngu lâu dốt bền khó đào tạo.”

"...?"

“Cái gì? Cô nghĩ nó sẽ có chuyện gì à?”

Sena hỏi bằng giọng không hài lòng tí nào, Yozora tuyên bố một cách kiên quyết để đáp lại,

“MẤY NGƯỜI NGHĨ TÔI CÓ THỂ NAI LƯNG ĐI PHỤC VỤ NGƯỜI KHÁC SAO?”

............

......

Cả câu lạc bộ chìm trong im lặng.

“............Ờ phải rồi.”

Một ai đó đồng tình.

"...Tôi không nghĩ đây là việc mà cậu phải đi hết nơi này đến nơi khác, mà cũng phải… Không đời nào Yozora có thể phục vụ khách cả~.”

“Đừng nói đến chuyện là một cô maid. Em không thể nào tưởng tượng được cảnh Yozora-senpai mặc đồ maid và nói ‘Xin chào, chủ nhân~’ với bất kì khách hàng nào cả.”

“Đúng thật vậy. Một bộ đồ maid quả là thứ tồi tệ nhất với Yozora-anego."

"Pffft, chỉ vừa nghĩ tới cảnh Yozora mặc bộ đồ maid thôi mà giờ đây tôi đã không nhịn được cười nữa rồi~! Cần phải có một giới hạn nào đó chứ! Nó đúng là quá sức chịu đựng mà, pfft!"

Mỗi người chúng tôi phang một câu.làm cho một mạch máu trên đầu Yozora bật ra ngoài khi hai má cô ấy bắt đầu co giật.

“Bọn khốn mấy người… Các người sẽ làm tôi phát bực nếu cứ tiếp tục lăng mạ tôi như vậy đấy...”

“Đ-đừng có nhìn tôi, cô nói trước mà!”

“Đúng thật là chẳng có tí hy vọng gì để tôi có thể phục vụ khách hàng một cách thân thiện cả, nhưng mà tôi có thể đảm nhận các công việc cơ bản nhất.”

“Tôi không hề biết đấy~ Những gì tôi có thể nghĩ ra là cô ngồi ở góc nào đó trong một hiệu sách bẩn thỉu với cái bản mặt cọc cằn trong khi đọc sách và nhìn quanh cửa hàng thôi.”

"Ahh, đó quả thật đúng với phong cách của Yozora đấy.”

“Còn phải xoắn? Đó cũng là một việc đơn giản, những gì cần làm khi ai đó mang sách tới quầy là im lặng mà tính tiền rồi thối lại thôi.”

“C-cá…!?”

Mặt của Yozora lộ vẻ giận dữ và cả sốc sau khi nghe Sena và tôi nói.

"? Yozora?"

"Ah-K-không có gì!”

Yozora đáp lại sự nghi ngờ của tôi, như để che dấu điều gì đó.

“Đ-đúng là tôi không thể phục vụ khách được! Nhưng! Không ai trong số các người làm tốt hơn tôi cả, khốn kiếp!”

Bạn có thể nghe được tiếng “vụt” khi cô ấy chỉ thẳng vào chúng tôi.

"Uu...!"

Tôi rùng mình theo phản xạ, nhưng,

“T-tôi có thể làm những việc đơn giản như phục vụ khách chứ! Chỉ cần là một quán café bình thường hay nhà hàng mà không có maid và mấy thứ đại loại vậy!”

“Vậy, Kodaka, cậu đã bao giờ phục vụ bất kỳ ai tại quán café hay nhà hàng chưa?”

“Tớ…chưa, nhưng…”

Tôi không có tí kinh nghiệm làm việc bán thời gian nào, cũng có nghĩa tôi chưa từng phục vụ khách hàng.

Tôi lúc nào cũng luôn bận rộn để có thể thích nghi với những nơi tôi chuyển tới, và tôi không thể kiếm một công việc dài hạn nào cả bởi chẳng biết khi nào tôi sẽ phải chuyển đi tiếp, rồi còn công việc nhà nữa, và từ khi tôi đảm nhiệm việc chi tiêu thay cho ông già tôi  người chẳng bao giờ vác cái mặt ở nhà, tôi chẳng còn thời gian để làm mấy công việc bán thời gian chi nữa, hơn nữa, ừm…

“T-tôi có thể không có kinh nghiệm, nhưng tôi có thể làm được nếu tôi muốn! Có lẽ…là…vậy…”

Giọng tôi dần dần biến mất.

"Aha, ai cũng sẽ chạy đi mất nếu được cậu phục vụ đấy, Kodaka.”

Sena thốt ra một câu có phần hơi khiếm nhã.

“N-nếu chuyện đó xảy ra, tôi chỉ cần thân thiện tí là được thôi…!”

“Kodaka-senpai mà thân thiện ư…pft-"

“Ngay cả em cũng thấy được sự hài hước trong cái câu đó.”

Rika và Yukimura đồng loạt đưa ra ý kiến.

"Kh... Được rồi, vậy tôi sẽ chứng minh tôi có thể phục vụ khách hàng cho các cậu thấy.”

Tôi nở một nụ cười thánh thiện, và đưa ra lời mời bằng giọng hoà nhã.

“Chào mừng quý khách, mời vào.”

"""Ôi giời ơi!"""

Sena, Yozora, và Rika đều lộ rõ vẻ ngạc nhiên trên mặt.

“Mức độ dữ dội của câu nói đó quả thật đáng kinh ngạc. Đúng như kỳ vọng ở Aniki.”

Yukimura nhìn tôi với đôi mắt long lanh.

“Dữ dội!? Làm sao em có thể dùng từ đó để miêu tả như vậy chứ!?”

“Sẽ chẳng có gì làm lạ nếu sau khi anh nói ‘Chào mừng quý khách’ rồi thêm vào ‘tới cái thế giới điên loạn này’ hay ‘tới số 101 đường Địa Ngục’ hay đại loại vậy.”

Rika đáp trả lại cơn sốc của tôi, dường như em ấy đang chọc tức tôi.

“Gh... Vậy chứ em thì sao!? Em làm được không?”

"Heheh, đừng đánh giá thấp nhà phát minh thiên tài, Shiguma Rika này chứ.”

Rika có vẻ rất tự tin, mà là nhà phát minh thiên tài thì có gì liên quan gì tới việc phục vụ à?

"Ohh? Vậy làm thử coi.”

“Được thôi! Yozora-senpai, chị còn giữ bộ đồ maid của Yukimura ngày trước chứ?”

“Có đây.”

Yozora mở tủ quần áo của câu lạc bộ, và lấy ra một bộ đồ maid ——Chờ đã, giờ mới để ý, ta có một cái tủ quần áo hồi nào vậy?

Chúng tôi đã mang một cái TV và một cái tủ chén dĩa vào đây rồi, và luôn dịch chuyển đồ đạc xung quanh nữa. Ôi thôi rồi, chúng tôi chỉ sử dụng cái nhà nguyện này để làm bất cứ thứ gì minh muốn thôi…

Rika cầm bộ đồ maid từ Yozora và nói,

“Em nghĩ em sẽ nhân cơ hội để thử làm một cô maid xem sao. Em thay đồ đây, nhắm mắt lại đi, Kodaka-senpai."

“Rồi.”

Tôi nhắm mắt lại nói.

Tiếng quần áo cọ xát vào da thịt Rika ngập đầy phòng trong khoảng vài phút.

“…Anh mở mắt được rồi đấy.”

Tôi nghe theo lời nói đột nhiên có phần hơi đượm buồn của Rika và mở mắt ra.

Rika đang mặc bộ đồ maid.

“Khuôn mặt đó nói lên tất cả suy nghĩ trong đầu anh hiện giờ là  ‘Rika đang mặc bộ đồ maid’, và chẳng còn gì khác nữa, đúng không?”

Rika nói, có vẻ đang thất vọng sao đó.

"Ohh, kinh thật! Làm sao em có thể đoán được suy nghĩ trong đầu anh vậy? Hoàn toàn chính xác, không sai một chữ.”

“Ngốc ngốc, Kodaka-senpai là đồ ngốc!”

Tôi ngạc nhiên trước kĩ năng của em ấy và khen ngợi thật lòng, thế mà em ấy lại trả lời lại bằng cách lăng mạ tôi với vài giọt nước ở khóe mắt.

Em ấy bĩu môi nói tiếp,

“Và anh thật sự nhắm mắt suốt lúc đó…Không thể tin được.”

“Ơ, em bảo anh nhắm mắt mà, nhớ chứ?”

“Đúng là vậy, nhưng! Một cô gái đang thay đồ trước mặt anh đấy! Chẳng phải cũng bình thường nếu anh lén nhìn trộm ư? Dùng cái đầu óc heo của anh đi!”

“Ồ, đừng nói nhanh vậy chứ. Anh thật ra có hí mắt nhìn em đấy. Cám ơn nhé babe, gehihi."

Rika thở dài rồi lắc đầu đáp lại cái cười toét miệng của tôi.

"Haa...Anh chắc chắn đang nói xạo.”

“S-sao chứ?”

“Tại vì, trong lúc thay đồ em đã nhảy như một con điên, làm các tư thế dị hợm, và còn làm mấy khuôn mặt ngớ ngẩn nữa chứ. Không thể nào mà anh, Kodaka-senpai, người luôn tử tế với mọi hành động ngu ngốc của người khác , lại có thể nói nó ra được.”

“C-cái…!?”

Tôi chợt để ý thấy Yozora và Sena đang run run ở đầu kia của cái bàn, như thể họ không kìm được nữa.

“Này, có chuyện gì vậy!?”

"Hehehe, Rika buồn cười đến mức họ không tài nào thở được khi đang nhịn cười đấy.”

Em ấy thật sự làm cả hai người họ cười sao? Cùng một lúc nữa chứ…!?

“Em đã làm cái quỷ gì vậy?”

"Heheh, em không bao giờ kể cho ai đã hoàn toàn lờ Rika đi khi cô ấy đang thay đồ trước mặt người đó đâu ~.”

“Tức thật, anh không quan tâm về việc em thay đồ, nhưng là một người tự hào về khả năng gây cười của mình, thật đắng lòng khi bỏ đi cơ hội được xem cái gì đó vui như vậy.”

“Không quan tâm… (´・ω・`)"

Rika băm môi lại, và nói,

"Argh, thôi bỏ đi, em xin chịu thua thánh pudding đần độn! Giờ em làm maid đây, phiền anh ra ngoài rồi vào lại, Kodaka-senpai.”

“Em có vẻ mệt rồi đấy…Mà này, cái thánh pudding đần độn là sao chứ…Dạo này em hay chửi thề lắm đó, biết không?”

Tôi rên rỉ và phàn nàn khi bước ra ngoài và nhanh chóng trở lại vào.

“Không phải tôi muốn anh tới hay gì đâu đấy nhé!? Tên pudding não ngắn !"

Bộp!

"Oww!!"

Ngay khi tôi vừa bước chân vào quán (phòng câu lạc bộ), cô maid (Rika) xúc phạm rồi đá một phát vào cẳng.

“E-em vừa dồn toàn lực đá anh đấy, phải không!?”

“Sao cũng được, phắn ra kia ngồi đi, nghe chửa?Đồ óc thúi!”

Bộp!

"Kuoh!? Đá nữa à!?

“Anh có thể biết được khi nào mình bị đá, vậy mà anh lại không hiểu từ ‘ngồi’ là gì ư? Đúng là một con chó dại khó đào tạo mà! Thậm chí dưới cái quả đầu màu cứt nhìn như đóng cà ry bị nôn ra ấy thật sự có tí não nào không vậy!?

Bộp!

“Dừng tiếp tục đá anh nữa đi, con ngốc! Hay ít nhất thì cũng đừng đá vào chân nữa! Đừng có nghĩ chỉ cần nói năng như tsundere là muốn làm gì thì làm nhá!”

“Hả? Tsundere? Đừng nghĩ mình tài giỏi, con rầy lúa kia! Chẳng có tí microgram lý do nào đáng để đối xử tốt với một con bọ lăn phân cả! Còn không nhanh lên mà kiếm chỗ ngồi đi, nếu không thì nói lời chia tay với cái tóc gián giết đó đi nhé, rõ chưa?”

“Đừng có liên tục đá vào mấy bộ phận trên người anh nữa!”

Tôi đưa ra lời phản kháng, bởi em ấy có vẻ như muốn đá tôi tới nơi rồi.

Tuy nhiên, tôi chẳng thích bị cạo trọc đầu tí nào, nên tôi đi tới cái bàn.

Bộp!

“Đừng có đá nữa! Anh đang chuẩn bị ngồi đây!”

“Ai nói anh được phép ngồi ở ghế dành cho người chứ, hả!? Tên óc heo này!”

“Óc heo!?”

Như vậy là quá nức chịu đựng rồi! Tôi khóc đây…! Mặc dù tôi cũng chả biết hình dạng của cái óc heo nó như thế nào.

“Vậy anh phải ngồi ở đâu đây!?”

“Cái giề, bộ mù à!? Có cái ghế mà chỉ có bọn não phẳng là không thấy đấy!”

"Uoh!?"

Rika đá vào sau đầu gối tôi, bắt tôi đứng với cái tư thế tựa như đang ngồi.

“Đừng có cử động, rõ chưa!?”

Tôi ‘ngồi’ chờ Rika đi pha trà, sau đó em ấy mang đến một cốc café.

…Cái quỷ gì vây?

“K-không phải là tôi mang đến cho anh đâu đấy nhé!?”

Rika nói, trước khi em ấy đột nhiên uống cốc café đó ngay trước mặt tôi.

“Ể!?”

Em ấy thực sự không mang đến cho tôi!!

“À nói luôn, cốc café giá 980 yên đấy, rõ chưa!?”

“Em thật sự nghĩ rằng anh sẽ trả tiền cho cốc café em uống mà anh không hề gọi ư!? Mà nó cũng mắc quá đấy!”

“Cái gì, anh thèm uống đến vậy cơ à!? Anh muốn cái thứ đen, nóng đó được đổ vào miệng mình đến mức đó ư!? Anh chẳng khác gì một con điếm cả, đồ cứt vị cầu gai dâm đảng chết tiệt!”

“Cầu gai!? Thế quái nào!?”

“Nghĩa là đầu anh dạng như ai đó đổ nước tương lên pudding ấy.”[1]

“Oh, thế à!”

Em ấy thực sự thông minh đấy chứ…ít nhất, là cái liên tưởng cầu gai ấy. Hehe...

“Anh làm cái mặt đểu gì vậy!? Chắc chắn anh đang nghĩ  ‘Em ấy thực sự thông minh đấy chứ…ít nhất, là cái liên tưởng cầu gai ấy,’ nhưng đó chẳng có gì phải gọi là thông minh cả, hiểu chưa!? Còn giờ thì uống hết đi rồi cút khỏi đây, bitch cầu gai!”

Tôi uống hết nửa cốc còn lại của Rika.

Tôi  muốn nhanh chóng rời khỏi đây lắm rồi, nên tôi uống một cách nhanh chóng.

Tuy nhiên, chân tôi đang run rẩy do phải ngồi trên cái ghế ảo này, làm cho việc uống hết cái cốc đó được nâng lên một tầm cao mới.

"Uwa, nóng quá!”

Tôi vô tình làm đổ một ít café lên quần.

“Kể cả ăn uống mà cũng làm không đàng hoàng được à, đồ óc chó! Mẹ kiếp, tôi chán việc huấn luyện mấy đứa tiền sử tóc tai như lông đít khỉ đầu chó rồi!”

Uuu... làm ơn tha cho trái tim nhỏ bé của con…

“Rika không pha café cho cái quần què có mùi như lông mu bọn man di mọi rợ nhá! Đi ra coi! Hút hết đống café đó trước khi đem sấy khô đi!”

“Làm sao mà anh làm được chứ!?”

“Câm miệng, cởi quần ra, rồi thưởng thức mùi ác mộng của cái đũng quần pha café như những lúc anh đang thẩm du trước mặt cả thế giới đi, con cặn bã lăn phân!”

“…C-con lạy má, làm ơn dừng lại đi…!”

Tôi uống hết chỗ café còn lại trong một hớp rồi ôm đầu xấu hổ.

Rika nhìn xuống phía tôi, âm thầm nói với vẻ ngang ngạnh,

“A-anh có thể đến bất cứ lúc nào, rõ chưa…”

“ Có điên mới làm ấy!!”

Tôi hét lên với con maid máu S đang bày tỏ 1 microgram tử tế vào phút cuối.

"Heheh, vậy, thế nào? Anh có thích tsundere maid của Rika không?”

“Nó có cái giống gì của tsundere chứ!? Em làm nát tim anh rồi đó!”

“Lạ nha… Cá nhân Rika lại thích nó ấy chứ.”

“…Dám cá rằng em ấy chỉ viện cớ hành động như một con tsundere để trả thù cậu ta thôi, phải không…”

Sena nói trong khi nhìn Rika, có vẻ như cô ấy vừa bị thông mắt bằng cái gì đó đáng sợ vậy.

“Cô Rika đây có quá nhiều điều cần phải xem xét lại,” Yukimura nói, gật đầu đồng ý.

“…Hiểu rồi. Vậy là ta có thể phục vụ như vậy…”

“Đừng có bao giờ làm vậy!”

Sena đáp lại Yozora đang gật đầu tỏ vẻ hiểu chuyện.

“…Nhưng đâu phải cái nào cũng tệ đâu…”

“Chỗ nào tốt hả!?”

"!? Đ-đương nhiên là cái lúc mà em đá anh rồi! Đừng có hiểu lầm đấy! Không phải là em muốn lạm dụng hay gì đâu, hiểu chứ!?”

“Ờ, chẳng ai suy nghĩ vậy đâu…”

Và đá tôi thì hoàn toàn chẳng tốt tí nào.

“Vậy, mọi người đánh giá tsundere maid của Rika ra sao?”

Rika nhẹ xoay qua, vén váy lên một tí.

“Chị nghĩ, khoảng 20 điểm,” Sena nói, hoàn toàn chẳng quan tâm gì cả.

“Âm 80. Maid ai lại làm vậy chứ?” Tôi nói.

“Chị cho rằng, khoảng 40 điểm. Chỉ có một thiếu sót nhỏ là em cần phải định nghĩa lại thế nào là ‘phục vụ’ khách hàng thôi, mà dù sao thì em đi đúng hướng rồi đó.”

“Đó là một thiếu sót cực kỳ quan trọng đấy. Em ấy cũng chẳng có gì là đi đúng hướng cả.”

Tôi nhận xét lại Yozora, người thật sự đang rất nghiêm túc.

"Muu, Cứ tưởng em làm tốt lắm chứ… Chẳng lẽ tsundere không thích hợp để làm trong ngành phục vụ sao?”

“Em vẫn còn giả vờ mình đã làm một tsundere sao?”

Tôi nói, mở nữa con mắt, nhìn Rika đang làm bộ mặt kỳ lạ.

“Vậy cậu đánh giá thế nào, Yukimura?”

Sau khi được hỏi xin ý kiến, Yukimura với khuôn mặt vô cảm thường thấy và nghiêng đầu qua một bên rồi đáp lại,

“Cậu rất tốt nhưng tớ rất tiếc… trình còn kém lắm.”

“Không thể nàooooo~”

Rika sốc sau khi nghe phát biểu thẳng thừng của Yukimura.

“…Nếu Yukimura đã nói vậy thì thôi rồi…Có phải sau khi cậu cứ suốt ngày mặc bộ đồ maid thì cậu đã lĩnh hội được ý nghĩa thật sự của một cô maid rồi, đúng không?”

“Đúng vậy.”

Yukimura gật đầu hoàn toàm nghiêm túc.

“…Chị không hề biết đấy. Chị cứ tưởng em chỉ cosplay một cô maid thôi.”

Yozora nói nhỏ. Khoan, chờ đã, cậu là người đã bắt em ấy mặt đồ maid mà!

“Vậy, bản chất thực sự của một cô maid là gì vậy? Chỉ đi.”

“Được thôi.”

Yukimura nhắm mắt lại, gật đầu nghiêm nghị.

“Này, cậu có nghĩ Yukimura hơn tự cao quá không?”

Sena thì thầm với tôi, mặc dù tôi đồng ý, nhưng tôi chẳng nói gì cả.

Và giờ hãy lắng nghe Yukimura tự cao tự đại tuyên bố, bằng giọng rõ ràng có phần nghiêm trọng hơn bình thường,

“Bản chất thực sự của một cô maid là—— toàn tâm toàn ý với Aniki.”

............

“Rồi~! Giờ đến lượt Thịt làm maid cho ta xem~! (giọng đều đều)”

“Ể!? Tôi cũng phải làm sao?”

“Làm đi mà, có sao đâu ~ Em muốn được xem Sena phục vụ như thế nào~ (giọng đều đều)”

Ba người bọn họ làm như Yukimura chưa có nói gì, và trò chuyện với nhau.

Yukimura làm mặt (´・ω・`).

Sau đó Sena nói trong khi dùng tay đuổi tôi đi,

“Được rồi, để xem sao. Này, Kodaka! Tôi thay đồ đây, ra ngoài đi!”

“Tôi nhắm mắt không được sao?”

“Nghĩ sao vậy?”

Sena trừng mắt nhìn tôi,

“… Cậu đã nhìn trộm tôi những 2 lần kia mà!”

"Eh?"

“Không có gì! Ra ngoài nhanh lên!”

“R-rồi!”

Sena đột nhiên ửng đỏ cho đến khi tôi ra khỏi phòng.

“Vào được rồi đó.”

Sau khi nghe Sena cho phép đằng sau cánh cửa câu lạc bộ, tôi bước vào.

“Mừng ngài về nhà, Chủ nhân.”

Sena, đang mặc bộ đồ maid, cúi nhẹ chào tôi khi tôi đi vào.

"Uohh..."

Tôi vô tình bật ra một tiếng kinh ngạc.

Chỉ nhìn Sena bận bộ đồ maid, nói năng nhã nhặn, gọi tôi là Chủ nhân đã thốn đến tội rốn rồi, đã vậy sự điêu luyện trong cái chào và cái chất giọng dịu dàng đó hợp với nhau thật hoàn hảo, tưởng chừng như cô ấy thực sự là một cô maid vậy.

"Mumumu."

Yukimura càu nhàu trong họng. Tôi nghĩ đó là do sự đố kị lẫn nhau, nhưng em ấy có vẻ buồn.

“…Mà, bộ đồ đó…có vẻ hơi chật với cậu đấy.”

"Ugh...!"

Mặt Sena giật nhẹ.

Bộ đồ maid này ban đầu là của Yozora, nên Yukimura và Rika có thể mặc nó dễ dàng bỡi họ có kích cỡ tương đối giống nhau, nhưng nó lại chật với Sena.

Đặc biệt là ở phần trên cơ thể—— Cái cổ áo đã bị kéo dài hết mức có thể, mặc dù vậy, nó có hơi… đặc biệt là vùng ngực, nó ưm…nó bị duỗi quá mức rồi và có thể bật tung ra bất cứ lúc nào.

“Đ-đừng có nhìn nữa, đồ ngốc!”

Sena dung hai tay che ngực lại, hai má ửng đỏ lên.

“Làm sao mấy người mặc được bộ đồ này vậy? Không thấy nó chật à?”

"...Fuck."

Yukimura nhìn ngực mình và của Sena rồi tỏ vẻ khó chịu.

“…Sao phim heo,” Rika lẩm bẩm với vẻ vô hồn.

“…Con điếm…!”

Yozora rủa Sena bằng ánh mắt thù địch.

"Uuu... H-heheh, có vẻ như bọn ngực phẳng đang nói cái gì đó!”

Sena ưỡn ngực ra ngạo mạn, sắp khóc đến nơi rồi.

“D-dù sao thì, để em hộ tống ngài, thưa Chủ nhân.”

Sena cười với tôi.

“Ơ-ờ…”

Chết tiệt, được Sena kêu là Chủ nhân làm tim tôi cứ đập liên hồi!

Sena dẫn tôi tới cái ghế tôi ngồi.

“…Đừng có liếc nhìn cô ta nữa, Kodaka ngốc!”

Yozora nói không vui vẻ mấy.

“Ngài gọi món gì ạ?”

"Um... Cô có những món gì?”

“Tụi em có món bánh sandwich maid đặc biệt này, bánh kem maid đặc biệt này, trà maid đặc biệt nữa, hay café maid đặc biệt, và còn nhiều món khác nữa ạ!”

"Ohh? Vậy cho tôi tôi một cái bánh kem đi.”

“Xin lỗi ngài, chúng em hết hàng rồi ạ.”

“Không có à!? Được rồi, vậy 1 cốc café nhé…”

“Vâng, thưa Chủ nhân.”

Sena cúi chào tôi lần nữa rồi đi pha café, và bưng nó đến cho tôi.

“Của ngài đây, thưa Chủ nhân. Một cốc café  maid đặc biệt.”

Sena làm mấy vụ này hoàn hảo tới mức phải thấy làm lạ.

Tôi nhìn cốc café trước mắt rồi tới khuôn mặt của Sena, nói,

“…Chờ đã, ừm, chuyện gì vậy… Làm sao mà cậu làm tốt đến vậy…!?”

“Đúng vậy! Không đời nào Sena-senpai lại có thể phục vụ ai được! Đá đảo giả tạo! Hay hồn của cô maid nào đó nhập vào Sena-senpai rồi!”

“Hỡi linh hồn lưu lạc kia, hãy rời khỏi cơ thể của Sena-anego mau.”

Mặt Sena đỏ lên sau khi nghe những lời đó.

“T-tôi giỏi mấy vụ này bộ mấy người chết hả!? Tôi ưm, t-tôi chỉ bắt chước Stella thôi mà!”

“À, ra vậy.”

“Oh, thảo nào. Vậy ra có một quản gia pờ rồ bên cạnh giúp chị học hỏi được vài thứ à?”

“Đ-đúng vậy đấy!”

Sena gật đầu mãnh liệt khi bọn tôi nghiệm ra được mọi chuyện.

Cô ta không cần phải làm đến vậy đâu.

“…Thế quái nào xem một quản gia lại dạy cô cách phục vụ trong một quán café chứ…”

Yozora làu bàu với vẻ nghi hoặc, nhưng tôi không nghe rõ lắm.

“Nói sao thì, làm tốt lắm đấy, dù cậu chỉ bắt chước theo thôi.”

“N-nó không tốt đến vậy đâu, geez~"

Sena xấu hổ tới mức đỏ mặc sau khi nghe tôi khen thật lòng.

Giờ thì, có lẽ đến lúc uống café thử rồi…nhưng ngay khi tôi cầm cái cốc  lên,

"Ah, chờ đã. Đây là cốc café maid đặc biệt, nên ta cần niệm phép để nó siêu ngon luôn.”

“Phép?”

Sena nở nụ cười tự tin với cái mặt nghi ngờ của tôi, và niệm chú.

“Pháp thuật ~siiiiêu~ tuyệtttt hảo ♪ Moe moe kyun kyun♥"

Cô ấy làm hình trái tim ở hai bàn tay và nhảy khi niệm cái phép thuật nào đó.

................................................................................................

................................................................................................

............Im lặng bao trùm cả câu lạc bộ.

............Thật tình cờ làm sao khi nó là phép ngưng động không-thời gian chứ.

"... H... Huh...?"

Mặt Sena cứng đơ lại với nụ cười gượng gạo.

“Thịt…”

Yozora nhìn Sena bằng ánh mắt lạnh như băng.

"......... Vâng, có chuyện gì à, Chủ nhân…”

"...............Thịt.”

"Hauu!"

Yozora tiếp tục im lặng nhìn chằm chằm vào Sena.

Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên mặt Sena, cô ta đứng đó với nụ cười mắc kẹt trên mặt trong khi Yozora với con mắt sâu thăm thẳm nhìn như cô có thể thấy hết được mọi chuyện.

"...Uu... Ah... Auu..."

Một lát sau, cái nụ cười đó vỡ vụn——

“Tôi chưa từng đi đến bất kỳ quán café maid nào trong mấy ngày nghỉ đó, được chưaaaa!?”

Sena chạy ra khỏi phòng vừa khóc và la lớn cái sự thật hiển nhiên đó.

...Trong khi đang bận bộ đồ maid.

.........

“Rồi, vậy không làm quán café maid nữa nhá!”

Yozora nói với bộ mặt khác hoàn toàn, Rika, Yukimura, và tôi tất cả đều gật đầu đồng ý.

Một lúc sau.

Khoảng 30 phút, Sena quay về phòng câu lạc bộ với vẻ lúng túng sau khi nhận ra rằng cô không thể về nhà được trong khi còn bận bộ đồ maid đó, và không ai trong chúng tôi nói gì cả.

Tôi lặng lẽ rời phòng, nhìn Sena, trong bộ đồng phục của trường, rời đi, trước khi quay vào.

Sau đó tôi giết thời gian bằng cách đọc sách trước khi cả bọn giải tán như thường lệ.

Trong khi tôi đi qua cái nhà nguyện, tôi đột ngột dừng lại.

Có cái gì đó đang làm tôi phiền lòng.

Đó là cái hành động mà Rika đã làm khi thay đồ. Tôi nhất định phải biết được rốt cuộc Rika đã làm gì mà cả Yozora và Sena đều phải thở hổn hển trên bàn như vậy…!

Khi tôi rời phòng, Yozora có nói, “Khi nào tôi đọc đến đoạn thích hợp để dừng thì tôi sẽ về,” vậy nên chắc chắn cô ấy vẫn còn ở lại.

Tôi quay 180 độ và thẳng tiến tới phòng câu lạc bộ để hỏi Yozora.

Cạch.

Tôi mở cửa.

Yozora đang mặc bộ đồ maid.

Hai đứa chúng tôi nhìn nhau.

"............"

"............"

Chúng tôi nhìn nhau trong im lặng…

Rồi, đột nhiên, mặt Yozora đỏ lên như que diêm vừa được thắp sáng.

“C-chuyện là, umm, auu, awa...!"

Yozora nói lắp bắp.

Tôi cười nhẹ nhàng rồi lùi một bước, đóng cửa phòng lại.

Boku wa Tomodachi ga Sukunai Vol6 Ch03 Img02(Vexed)

Tối hôm đó, tôi nhận được tin nhắn của Yozora.

Về cơ bản, nó nói, “Tôi chỉ mặc bộ đồ maid đó là bởi Sena đã mặc nó thôi đấy, và tôi cần phải đảm bảo rằng cô ta không làm rách hay làm dãn nó quá.” (khoảng 80% tin nhắn là để làm nhục Sena ).

Và tôi đáp lại ”Tôi biết rồi.”

Bói toánEdit

Một buổi sáng, sau khi xử lý xong bữa ăn sáng, tôi chợt thấy TV đang phát sóng chương trình bói toán.

Dựa theo nhóm máu thì hôm nay là ngày xui tận mạng của tôi.

"Oh ho! Ngày hôm nay quá nhọ cho những ai thuộc máu AB! Xin hãy thẩn trọng khi làm bất kì việc gì để tránh làm tổn thương đến bạn bè nhé!”

"............"

...Ahh... Ahh, trớ trêu thay ~ Thật tốt khi tôi chẳng có đứa bạn nào.

Quả là may mắn khi tôi không cần phải lo lắng về việc có thể tổn thương người bạn không tồn tại của tôi!

".........Tch."

Tôi không tin vào mấy cái bói đó, nhưng nghe điều này đem lại cho tôi tâm trạng không tốt, bởi vậy tôi chuyển kênh.

Kênh tiếp theo cũng là về mấy bài bói, nhưng lần này bói theo chiêm tinh học.

Theo chòm sao thì hôm nay tôi đứng thứ hai về độ may mắn, nhưng nó nói tiếp,

“Các bạn có thể trở nên thân thiết hơn với bạn bè mình hôm nay đấy!”

Vừa mới nói tôi chẳng có đứa bạn nào cả…

Trong khi tôi đang vặn lại trong đầu, một ý tưởng chợt xuất hiện.

Bói toán…à?

“Làm một gian hàng bói toán thì sao?”

Buổi chiều hôm đó, tại phòng Câu lạc bộ Láng giềng sau giờ học.

Chúng tôi tiếp tục bàn về hoạt động tại lễ hội văn hóa, và tôi đưa ra cái ý tưởng hồi sáng.

Yozora, Sena, Rika, Yukimura, và tôi đều có mặt tại phòng câu lạc bộ.

Hai thành viên nhỏ tuổi nhất, Kobato và Maria, không có mặt, nhưng lớp phụ đạo của Kobato bữa nay nữa thôi là hết rồi, nên có lẽ hôm sau em ấy sẽ đến.

“Cái gì, cậu tin vào ba cái vớ va vớ vẩn đấy à?”

Sena nói, mỉa mai tôi.

“Không hẳn, nhưng cũng có nhiều người tin mà? Nhất là mấy cô nữ sinh.”

"Heheh, làm quái nào mà những người không có lấy một đứa bạn như tôi lại biết bọn con gái có thích mấy trò bói toán hay không chứ!?”

“Đừng có tự hào về mấy cái đó như vậy...”

“Ờ… Đáng buồn thật…Dù sao thì, ít nhất tôi cũng không bao giờ tin mấy thứ đó. Tôi là người được chọn bởi Chúa mà! Bất kể mấy ông thầy bói nói gì đi nữa, thì tôi vẫn luôn bá đạo trên từng hạt gạo.”

Sena nói đầy tự tin, như thể cô ấy thực sự tin điều này vậy.

“Ờ, đúng rồi. Cô đúng đấy, Thịt à. Vận may của cô luôn luôn là nhất từ khi sinh ra rồi, và sẽ như vậy suốt cả quãng đời còn lại.”

Chả hiểu sao Yozora lại đồng ý với cái ảo tưởng sức mạnh đó của Sena.

"Yozora...?"

“Sao phải xoắn!? Thi thoảng cô cũng nói đúng được đấy chứ!”

Yozora gật đầu chậm rãi mà mạnh mẽ với Sena, đang có tâm trạng tốt, rồi nói,

“Quả thật vậy đấy. Cô là người may mắn nhất đấy…Nói cách khác, nó đã đạt đến đỉnh cao rồi. Không thể nào lên nữa được đâu.”

"Yep yep, đúng vậy——...Ể!?”

“Đã không có một đứa bạn nào, lại bị bạn cùng lớp ruồng bỏ, đã vậy còn phải tự kỉ một mình trong giờ thể dục, luôn bị bọn con gái phang vào mặt câu "Kashiwazaki có thể chung nhóm với tụi con trai mà , gyahaha!" trong giờ nữ công gia chánh hay đi dã ngoại… Cuộc đời cô là vậy đấy, và đó cũng là đỉnh cao hạnh phúc của cô rồi đó. Hãy sống suốt quãng đời còn lại như vậy đi…”

“Chờ-Im đi… Cái đó, không… đúng…”

Yozora giáng một đòn chí mạng vào Sena.

"Sena-senpai, mong chị có thể vượt qua cái kiếp nạn này…”

"Sena-anego...Chị rất tốt nhưng em rất tiếc.”

“Này! Mấy người đừng có hùa theo như vậy chứ!”

Sena rươm rướm nước mắt khi bị hai đàn em của mình thương hại.

"Hehe... Bình tĩnh đi, Thịt.”

Yozora cười hiền hậu, hệt như Đức Phật vậy ——khi cô ấy làm cái mặt ấy thì cứ xác định đi, chuẩn bị ăn hành rồi đó—— và vỗ vai Sena.

"Yo... zora?"

“Thịt à…Cô đã có bạn rồi mà, phải không?”

"Y-Yozora...? Vậy nghĩa là…”

Sena quay lại mơ hồ nhìn Yozora.

Yozora dịu dàng gật đầu đáp lại.

Ohh!? Lẽ nào nó có thể kết thúc một cách đẹp đẽ vậy ư…!?

Yozora cười sâu hơn nữa rồi nói,

“Cô đã có bạn——trong game rồi đấy.”

Này.

"Ah, đúng vậy! Chẳng có khoảng khắc nào tôi có thể làm tôi vui hơn khi được những cô bạn gái trong-game tuyệt vời đó bao quanh cả! Ai đời nào lại đi quan tâm tới cái hiện thực thấp kém chứ!? Tôi chỉ cần được hạnh phúc bên mấy cái game của tôi —— Khoan đã, không thể nào như vậy được!!”

"Ah, vậy là cậu có thể nhận ra rằng mình không nên cứ cắm vào cắm cổ vào mấy cái game đó rồi.”

Tôi nói, thật sự ngạc nhiên, đáp lại câu vặn lại tuyệt vời hồi nãy của Sena.

Tôi cứ tưởng cô ấy đã không còn phân biệt được đâu là 2D đâu là thực nữa rồi chứ.

"Tch... Làm tôi cứ mong cô sẽ dành cả quãng đời còn lại để chơi mấy cái game vớ vẩn đó.”

Yozora phun ra lời đau lòng ấy.

“Dù sao đi nữa! Tôi không tin vào mấy cái trò tiên đoán đó, hiểu chưa!? Tích cực quay tay, vận may sẽ đến thôi.”

“Lại nói về mấy cái game đó nữa hả?”

“Đâu phải chỉ trong game thôi đâu! Ngoài đời cũng vậy mà!”

Sena cãi lại với giọt nước ứa ra ở khóe mắt.

“”…Nói cho cùng, làm cái gian hàng bói toán cũng hay đấy chứ.”

Yozora lạnh lùng nói, hoàn toàn lờ đi Sena.

“Cậu có tin vào mấy trò đoán vận mệnh không, Yozora?”

“Đương nhiên là không.”

Yozora từ chối, sau đó thêm tiếp thêm,

“Hồi ở sơ trung, suốt ba tháng tôi ròng tôi xem TV, đọc báo, tạp chí, vân vân và vân vân, cốt để kiếm các bài bói tử vi, nhóm máu và các cung hoàng đạo nữa, đồng thời cũng ghi lại chi tiết toàn bộ mọi chuyện xảy ra với tôi hằng ngày. Sau đó, tôi xem lại ghi chép của mình, rồi đánh giá một cách khách quan những dự đoán của từng bài bói xem cái nào đúng, và rồi so sánh độ chính xác của tất cả các bài bói mà tôi thu thập được. Sau ba tháng thì chỉ có duy nhất bốn bài là có độ chính xác hơn 50%. Tuy vậy, bốn bài đó đều là những bài bói kéo dài cả tháng từ các cuốn tạp chí hằng tháng hết, nên khi xem xét lại độ dài của các bài bói đó, thì độ chính xác cao của mấy cái đó chẳng qua là do trùng hợp ngẫu nhiên thôi. Bởi vậy, tôi không tin vào bói toán nữa.”

“Sao cậu phởn quá vậy?”

"Wow. Nghe xong em lại nghĩ chị thực sự thích mấy trò đó lắm đấy.”

Rika và tôi cảm thấy sốc.

“Chờ đã, cậu làm mấy việc đó, rồi bảo mình không tin vào mấy cái đó, vậy mà cậu vẫn nghĩ mở gian hàng bói toán là tốt ư?”

Yozora gật đầu chắc nịch đáp lại hoài nghi của tôi.

Rồi, sau khi nhoẻn miệng cười một cách độc ác, cô ấy nói,

"Heh... Ta chỉ cần luyên thuyên mấy cái nhảm nhí, vờ như đang bói, và rồi moi hết tiền của mấy đứa não phẳng đó là được… Trên đời này còn có cái gì vui hơn vậy được chứ... Heheh..."

“Ác quá đấy…”

“Cô là phù thủy phương nào vậy?”

"Yozora-anego, tự tin khoe cá tính.”

Tất cả chúng tôi đều choáng váng với cái lý luận của cô ta.

"Hmph, chúng ta chẳng làm gì sai cả. Tôi gom tiền từ bọn óc heo, rồi để bọn chúng thưởng thức màn thông não của ta. Cả hai đều có lợi mà.”

“Ờ, thì cũng đúng, hầu hết mấy cái xem bói cũng dạng dạng vậy, nhưng mà…”

…Mặc dù, Yozora rất hợp với cái hình tượng phù thủy—— Cũng có nghĩa, chẳng có gì phải bàn cãi khi để cô ấy đóng vai một bà bói hết.

Để cho Yozora mặc áo choàng đen trong khi ngồi trước quả cầu thủy tinh tiên đoán trong một căn phòng tối sầm có thể làm tăng độ chân thực lên rất nhiều.

Một gian hàng bói toán cũng khá là phổ biến đó chứ…

“Mà nè Yozora-senpai, chẳng phải chị cần có trình độ nhất định để người khác nghĩ đó là thật chứ!?”

“Yên tâm đi. Chị mày giỏi mấy trò lừa đảo lắm đấy.”

Mấy thứ đó không nói nên được nhiều về con người cô ta, nhưng xem ra là cô ta sẽ được việc đây.

“Thịt. Nghe tôi thử tiên đoán vận may cho cô nè.”

“Vận may của tôi?”

Sena xoay ghế lại đối diện với Yozora.

“Kéo màn lại và tắt hết đèn đi.”

Rika và Yukimura làm theo lời Yozora, bao trùm căn phòng trong bóng tối.

Yozora đặt điện thoại trước mặt, bật đèn nền lên.

Khuôn mặt của Sena và Yozora là thứ duy nhất mờ mờ ảo ảo hiện lên trong màn đêm.

Wow, tôi có linh cảm tốt về việc này…

"............Hmm..."

Yozora cúi gầm mặt xuống, lầm bầm với giọng trầm trầm khi ngước lên nhìn Sena.

“N-ngượng thật đấy..."

Yozora lầm bầm "Hrmmm" và "Hmmm" liên tục và rồi nhìn thẳng vào Sena, đang xấu hổ, với vẻ mặt nhăn nhó.

Rồi cô ấy nói, bằng tông giọng trang ngiêm.

"Hrmmm... Ta có thể, thấy được…”

“C-cô có thể thấy được ư? Sao sao?”

“Cô bé… đang lo lắng về điều gì ư?”

Cô bé? Thật sao trời?

“Ể, làm tôi lo lắng ư? Cũng không hẳn.”

“…Nó, có vẻ như liên quan đến mối quan hệ giữa cô với những người khác.”

“Ể!? M-mối quan hệ của tôi ư? C-cô nói tôi mới để ý…”

Vẻ sốc hiện rõ trên mặt Sena.

"...Hmm... Ta biết mà…Ta có thể thấy được một màn sương mờ mờ màu tím toát ra từ người cô… Đây là dấu hiệu của sự “lo lắng”… Và việc nó tỏa ra dưới dạng sương mù có khả năng rất cao là liên qua đến “con người”.

“Ể!? Wow! Cô nói đúng rồi! C-cô có thể thấy thiệt ư?”

Sena có vẻ thật lòng bị gây ấn tượng bởi Yozora đang lê thê như đúng rồi.

“Ta có thể nhìn thấu mọi chuyện… Cô bé… Cô… Cô thường nhìn mọi việc theo hướng tích cực , nhưng đôi khi cô cũng hối hận vì hành động của mình…”

“Làm thế nào mà cô có thể biết được chứ!?”

"Sena-senpai..."

Rika có vẻ không ngờ rằng Sena lại thực sự tin những lời này.

“…Hơn nữa, cô sở hữu nhiều thứ mà người khác không có… Tuy nhiên, ta có thể thấy rằng cô thường hay bực bội bởi cô không thể tận dụng được hết tài năng của mình… Cô muốn mình có thể quả quyết hơn khi giao tiếp với người khác, nhưng sự thận trọng lại không cho phép cô làm vậy… Cô có một cái nhìn lạc quan, nhưng đôi khi lại lúng túng bởi không biết mình nên làm gì… Hơn nữa, một mặt cô là một người vui vẻ, nhưng mặt còn lại của cô lại dễ dàng bị sự cô đơn đánh gục…”

“Đ-đúng rồi! Làm sao!? Làm sao cô lại biết mọi chuyện chứ!?”

Tôi có thể nghe thấy tiếng thở dài của Rika đang đứng cạnh tôi và nhìn Sena, đang long lanh đôi mắt.

“…Cái này gọi là gì ấy nhỉ?”

“…Là hiệu ứng Barnum ạ.”

Rika nhanh chóng trả lời cho câu hỏi mà tôi vừa lẩm bẩm.

“Ờ, đúng rồi.”

Nếu tôi nhớ không lầm thì đây là một hiệu ứng tâm lý xảy ra khi bạn bắt đầu nghĩ rằng những điều có thể đúng với bất cứ ai lại thật sự chỉ có mình là bị .

Yozora tiếp tục nói như đúng rồi với tông giọng trang ngiêm.

Cách cô ta nói cứ như là hiện thân của sự thật vậy, nhưng cô ta cứ cúi gầm mặt xuống, và cũng không hề nhìn Sena. Thật ra, nếu mắt bạn tốt, bạn có thể thấy người cô ta đang rung rung một chút.

“… Nè, có vẻ như cậu ta đang nhịn cười, phải không nhỉ!?”

“… Còn phải hỏi,” Rika nói.

Sena tiếp tục háo hức lắng nghe Yozora, hoàn toàn không biết cái sự thật đó.

"Y-Yozora, không ngờ là cô lại hiểu tôi như vậy…Tôi… tôi thật sự cảm thấy vui lắm.”

Sena có vẻ thật sự cảm động bởi cặp mắt cô ấy rơm rướm nước mắt.

"...Con nhỏ này bị thiểu não à ... Ahem... Ahh, umm... Cô cũng tốt bụng, chỉ là không biết cách bộc lộ nó ra bên ngoài thôi, do đó… ta sẽ chỉ cô phép thuật để cải thiện vận may của cô…”

“C-cô có phép thuật đó à!?”

“Đúng vậy… Đây là một trong những phép thuật bí truyền của ta, nhưng ta sẽ phá lệ để dạy nó cho cô.”

“Chỉ tôi đi, chỉ tôi đi!”

“…Tối nay… Lúc nửa đêm… lên trên mái nhà, đặt trên đầu một cái đĩa chứa đầy nước. Rồi, vừa xoay ba vòng vừa hú như thú, và cuối cùng hãy hét lên 'sexy beam!' thật to và rõ để nó vang vọng khắp cả nhà cô… Nếu cô có thể làm vậy mà không đổ lấy một giọt nước nào, Mặt Trăng sẽ ban phước lành cho cô, và vận may cũng sẽ được trao cho cô.”

"Bft-"

Rika bật ra tiếng cười nhỏ.

“Được rồi! Cám ơn nhé, Yozora! Tôi đã nghĩ sai về cô rồi…!”

Sena, giờ đây đã đặt trọn niềm tin của mình vào Yozora, hoàn toàn tin những lời nhảm nhí vô nghĩ của Yozora không một chút mảy may nghi ngờ gì cả.

"U-... Ubft-... Ta nguyện cầu vận may bpft-...s-sẽ đến với cô…”

Yozora gật đầu cái rụp trong khi run rẩy bởi đang cố gắng nhịn cười trong tuyệt vọng.

Tối hôm đó.

Khoảng một giờ sáng, tôi nhận được tin nhắn của Sena.

Tiêu đề: (ノД`) * sụt sụi *...

Nội dung: Papa tức điên lên... mà tôi cũng vui lên rồi, nên chẳng sao cả! \(^▽^)/

“Thiệt sao trời…?”

Tôi nhẹ nhàng vặn lại, mở nửa con mắt.

Đùa nhau à, cô ta làm thiệt sao?

Cô ta thật sự đặt một cái đĩa trên đầu trong khi đứng trên mái nhà hú, và hét "sexy beam" ư?

Những lúc như vậy làm tôi thật sự lo lắng cho tương lai về sau của Sena đấy…

Nếu cô ta không kiếm được một thằng chồng đáng tin cậy, cô ta có thể bị một gã nào đó lừa gạt và rồi trở thành người cuối cùng của dòng họ Kashiwazaki.

Dù sao, tôi nhắn lại “Google chưa tính phí cho chữ hiệu ứng Barnum đâu.”, và tắt điện thoại.

Lần đầu tiênEdit

"YOOHHHHZUOOHHHHRU-AAAGGHHGAAHHHHH!!!!!!"

Tan học ngày hôm sau, khi Yozora và tôi đang đến phòng câu lạc bộ, tụi tôi nghe thấy một tiếng hét thất thanh như tiếng khóc than của người chết dưới Địa Ngục vậy.

Hai tôi đều biết tiếng thét đó của ai, nên cũng chỉ ngạc nhiên tí xíu thôi, nhưng các học sinh khác xung quanh thì giật mình và nhìn lòng vòng để xem tiếng thét đó phát ra từ đâu.

"GUOHGAEHGVOHZDFSHA-

$UVOAHH#AUGDH¥*+!!!!!!"

Người đang cắm đầu cắm cổ chạy về phía tụi tôi trong khi gào lên điên khùng nghe giống như của một con quỷ bị bỏ đói hơn là của một con người , không ai khác ngoài Sena.

Đúng là một cảnh đáng kinh ngạc; bạn có thể dễ dàng nhầm lẫn cô ta với một con quái nhân[2] hay Hannya[3] đấy.

Một khuôn mặt mà bất cứ cô gái xinh đẹp nào cũng không nên làm.

"Tch..."

Tôi dừng bước và quay lại, chờ cho Sena đuổi kịp tụi tôi, khiến cho Yozora phải tặc lưỡi rồi cũng đứng lại.

"Haa... Haa... Ghahh, Ghahh...... Y-Yozoruahh...!!"

“Gì vậy, Thịt?”

Sena bắt kịp, thở hồng hộc, mồ hôi trên người cô ta bốc lên nghi ngút.

Yozora chào hàng bằng cái nhìn lạnh như băng.

“Đ-đừng có giả nai- grakhagh! ......Huuuuu, Hahhhh. Huuuuu, Hahhhh..."

Sena thở vài cái thật sâu sau khi dùng hết hơi để nói, và cuối cùng có vẻ như cô ta cũng thở bình thường lại được rồi.

“Đừng có giả nai nữa, con hồ ly tinh ngốc kia!! C-cô dám lừa ta!!”

“Lừa cô? Ý cô là sao chứ?”

Yozora lạnh lùng đáp lại, không chớp mắt lấy một lần.

“Cái trò tiên đoán hôm qua của cô!! Cô chỉ lải nhải tào lao bí đao gì đâu thôi… còn tôi, tôi… Uuuuuu~~!"

Tôi liền nói với Sena, đang rên rỉ và khóc.

“…Ừm, đừng để tâm đến chuyện đó nhiều làm gì, Sena… Chẳng phải lúc nào Hiệu trưởng cũng tức điên lên với mấy trò ngốc nghếch của cậu sao?”

“Ờ, cũng đúng, nh—— Chờ đã, đâu ra chứ!! Kodaka, cậu nghĩ cuộc sống ở nhà của tôi ra sao hả!?”

Sena nói, có vẻ như cô ta chưa từng nghĩ tôi sẽ nói như vậy.

“——Mà nó cũng không quan trọng! Ý tôi là, ơ, bị Papa quở mắng thì tôi cũng buồn lắm chứ, nhưng mà…tôi…tôi…thật sự ... Uuuu~~! ...cảm thấy vui… một chút…”

"Hm?"

Yozora nghiêng đầu về phía Sena, người vừa lẩm bẩm gì đó rất nhỏ.

Sena giận đến nổi đỏ cả mặt lên.

“K-không có gì! Con ngốccccc Yozora!! Geez! Tôi, tôi thật sự… thật sự… Uuuu~!! Ngốc ngốc ngốc!”

Sena trừng mắt nhìn Yozora với cặp mắt đã nửa—— không, 80% chìm trong nước mắt.

“Ngốc… Cô đúng thật ngu ngốc mà…”

Những giọt nước mắt lúc bấy giờ khác hẳn so với những lần cô ta chạy khỏi phòng câu lạc bộ sau khi bị Yozora châm chọc.

Đó là những giọt nước mắt thật sự, được tạo ra bởi sự giận dữ và nỗi buồn hòa lẫn vào nhau.

Có vẻ như… lần này Sena thật sự bị tổn thương.

"...H... Hmph..."

Tôi đoán Yozora cũng đã nhận ra điều này rồi, bởi cô ta bắt đầu loay hoay với mái tóc của mình.

Boku wa Tomodachi ga Sukunai Vol6 Ch05 Img01(Vexed)

".........Muu..."

".........Hmph..."

Một bên là Sena, trừng mắt nhìn Yozora, còn ở phía bên kia, Yozora, đang né tránh ánh mắt ấy.

Một bầu không khí khó xử bao trùm lấy họ.

Trong khi đó, những cô cậu học sinh đi ngang qua đưa những cái liếc hiếu kỳ về phía hai cô nàng, thì thầm với nhau.

“…N-nè, bây giờ ta đến câu lạc bộ đi, chịu không?”

Tôi nói, cố gắng làm dịu mọi chuyện lại, Sena và Yozora đều đáp lại bằng cái gật nhẹ với vẻ khó chịu trên mặt.

Cạch… tôi mở cửa và bước vào phòng câu lạc bộ, nơi tôi được chào đón bởi——

"Ah! An-cha——... Kukuku... Ta đang đợi ngươi đây… nửa kia của ta…”

Kobato, người đang nằm ườn ra trên cái trường kỷ, vừa duỗi thẳng hai tay ra, vừa đu đưa cái cặp giò, nhanh chóng bật dậy khỏi cái ghế sofa khi em ấy nghe tiếng ai đó mở cửa, và hơi ưỡn ngực ra tự hào trước khi chào tụi tôi trong Leysis mode.

Kobato là người duy nhất có mặt ở câu lạc bộ. Có vẻ như Rika và Yukimura vẫn chưa đến.

"Kobato-chan đây rồiiiiiii

━━━━━(゚∀゚)━━━━━!!""

Sena vui sướng la lên, hay đúng ra là, thét lên như một đứa dị hợm, trước sự hiện diện của Kobato.

"Ugh."

Kobato cau mày lại, rõ ràng em ấy chẳng vui vẻ gì khi gặp Sena.

Đôi mắt của Sena được tô điểm bởi hằng hà sa số các ☆, và cô ta nở một nụ cười làm cho cái thái độ buồn bã hồi nãy chỉ như là một sự dối trá.

"Kobato-chan lâu quá rồi đóóóóó! Nè~nè~em đến đây chi vậy!? Hả!? Chi vậy chi vậy chi vậy!? Uhyooohhhhhhhh! Ko-ba-to-chan, em, là, thiên, thần, của, chị! Sức mạnh thiên thần của Kobato-chan là thứ tuyệt vời nhất thế giannnnn!!”

"Uuu~... An-chan..."

Có vẻ Kobato sắp khóc đến nơi bởi Sena, người sắp bị nổ tung ra bởi sự hạnh phúc gợi tôi nhớ đến Maria.

"Haa Haa... Không thể tin là tôi có thể gặp được Kobato-chan, bữa nay chắc hẳn là ngày may mắn của tôi rồi…!”

Chắc hẳn Sena mong được gặp lại Kobato lắm đây…

Giờ nghĩ lại, chắc mẩm cũng được hai tuần rồi thì phải!?

Tôi gặp em ấy hằng ngày ở nhà, nên dĩ nhiên tôi không nói “lâu quá rồi”, nhưng bởi em ấy buộc phải học phụ đạo do điểm số cuối kỳ quá thấp, Kobato đã không thể đến câu lạc bộ một thời gian rồi.

“…Cái miếng thịt đơn bào này vẫn tởm lợm như thường ngày…”

Yozora lẩm bẩm trong khi đứng cạnh tôi, và rồi——

".........Phew..."

Dù chỉ một tiếng nhỏ thôi, nhưng… Yozora thở dài nhẹ nhõm.

"Yozora...?"

“? Chuyện gì vậy, Kodaka?”

Yozora ngơ ngác nhìn tôi. Hình như cô ta không hề nhận ra việc mình vừa làm.

“…Không, không có gì.”

Yozora nheo mắt bối rối nhìn tôi, nhưng ánh mắt của cô ta nhanh chóng chuyển về phía Sena, người giơ tay ra trước mặt, mở ra rồi lại đóng vào như cô ta đã bị biến thành một con thú đang chực chờ, sẵn sàng vồ lấy Kobato bấy cứ lúc nào.

“…Có vẻ như cuối cùng may mắn cũng đã đến với cô rồi đấy.”

Yozora bất chợt nói.

Sena há hốc mồm và nhanh chóng quay đi chỗ khác.

Một vẻ hơi bị sốc hiện lên trên mặt cô ta.

“C-cô nói đúng… Tôi thật sự được phù hộ…! Tôi đã được phù hộ bởi Kobato-chan!”

“Phù hộ à…? Uh, không, nó chẳng có gì lớn lao cả. Em ấy chỉ vừa hoàn thành khóa học phụ đạo của mình, và vì thế, em ấy có thể bắt đầu sinh hoạt câu lạc bộ với chúng ta lại thôi.” Sena há hốc mồm lần nữa khi nghe tôi đáp lại.

"Y-yeah, đúng vậy! H-hoàn toàn chẳng nhờ đến cái phép thuật giả tạo của Yozora đâu! T-tôi biết chứ!”

..Heheheh... Ohh, tôi không biết đấy… Cô chắc chứ…?”

Yozora nói với một nụ cười bí ẩn giống với cái điệu bộ của bà bói cô ta vừa xài ngày hôm qua.

Sena hơi đỏ mặt một chút trước khi nói,

“Cô đúng là một đứa tệ hại…!”

Rồi nhanh chóng quay lung lại với Yozora, và thêm vào,

“…T-Tôi không tin vào cái trò bói toán rởm của cô đâu, nhưng mà… Ừ-ừm, do có Kobato nên tôi tha cho cô lần này đấy!”

“…Cô nghĩ mình là ai chứ… Đừng giận quá mất khôn, cục thịt thúi…”

Yozora cau mày bực mình, rồi lại đảo mắt ra khỏi Sena lần nữa, và bật ra một tiếng "...Hmph." nhỏ.

Tôi là người duy nhất có thể nhận ra được vẻ ửng đỏ trên má Yozora.

"Fueh...?"

Tôi bước đến chỗ Kobato, em ấy đang nghiêng đầu chẳng hiểu cái mô tê gì đang diễn ra ở đây cả, và bảo,

“Chào mừng em trở lại, Kobato.”

Tôi nhẹ nhàng xoa đầu Kobato, và em ấy gật đầu đáp lại, cùng với một nụ cười tỏa sáng.

Sinh nhậtEdit

Vài phút sau, Yukimura và Rika cùng đến phòng câu lạc bộ.

Rồi chúng tôi bắt đầu hoạt động câu lạc bộ với sáu thành viên lần đầu tiên sau một khoảng thời gian dài.

“Vậy là tất cả đều đồng ý làm một gian hàng bói toán tại lễ hội văn hóa ư?

Rika là người mở đầu cuộc trò chuyện.

Yozora, Sena, và tôi đưa mắt nhìn nhau.

“… Anh nghĩ mình cần suy nghĩ kĩ hơn về việc này.”

“… Chị nghĩ ta nên tạm hoãn nó lại đã.”

Yozora và tôi đưa ra ý kiến của mình về vấn đề này.

“Chị nghĩ ta nên ta làm cái khác thì sẽ tốt hơn, ta có thể tránh biến những người khác thành nạn nhân nữa…”

Sena nói theo sau chúng tôi, với cái nhìn bẽn lẽn.

"...Sena-senpai, chị không hề làm theo cái lời bói ngày hôm qua đó thiệt chứ—“

“Đ-đương nhiên là không rồi!! Chị không hề đứng trên nóc nhà hét hay làm gì đại loại vậy đâu nhá?”

Sena nhanh chóng lắc đầu, làm cho Rika phải thở dài trong khi tỏ vẻ kinh ngạc, rồi nói,

“Ừm, thật ra, Rika cũng đang suy nghĩ tổ chức một hoạt động khác, bởi việc này có lẽ hơi quá khi để Yozora-senpai làm đủ mọi việc. Mà em cũng có mang mấy cuốn sách về bói toán theo đây.”

“Sách về bói toán?”

“Vâng ạ. Rika nghĩ nếu chúng ta định mở một gian hàng bói toán thì tất cả chúng ta nên tìm hiểu thêm về nó.”

Rika lấy ra một loạt các cuốn sách từ cặp, và đặt lên bàn.

Trong đó có một số cuốn mỏng với mấy cái bìa lớn lạ mắt, từ loại “Bắt đầu tiên đoán từ ngày hôm nay” , mấy cuốn “Đoán vận may từ động vật” cũ nữa, rồi đến những cuốn “Bói bằng hoa quả” mà đã từng rất thịnh hành một thời, hay một số cuốn theo mốt ngẫu nhiên như “Địa ngục chiêm tinh học của Kasuka Futokusa”, và còn một số thể loại khác nữa.

“Mấy cuốn này do em mua hết đó hả?”

Rika lắc đầu với câu hỏi của tôi.

“Em chỉ lấy đại mấy cuốn ở sâu trong tủ sách của em mà thôi.”

“Vậy ra đống này là của em hết à…”

Tôi chưa bao giờ nghĩ một nhà phát minh nổi tiếng như Rika lại có mấy loại sách này.

Rika đỏ mặt một tí khi nhận ra tôi đang nhìn em ấy, và nói,

“C-chỉ là lúc trước em có hơi tò mò về nó thôi!! Em đã nói rồi, phải không? Tất cả con gái đều thích mấy thứ siêu nhiên như vậy mà.”

Việc Rika cảm thấy xấu hổ như vậy, ừm, thật sự, khá dễ thương đấy.

Và rồi tôi nhận thấy Yukimura đang nhìn chằm chằm vào đống sách trên bàn.

"Yukimura?"

"...Aniki."

Yukimura hăng hái kéo lấy tay áo tôi.

"Hm?"

"Aniki... Chúng ta thử cuốn ‘Tiên đoán theo các vị tướng thời Sengoku’ trước nhé?”

Em ấy nhẹ nhàng chỉ vào một cuốn sách bìa mỏng có tựa là “Tiên đoán theo các vị tướng thời Sengoku”.

Trên bìa là hình ảnh các vị lãnh tướng thời Sengoku theo phong cách dễ thương hóa.

Dựa trên cái vẻ ngoài đó, tôi đoán nó cũng cùng loại với “Đoán vận may từ động vật” và “Bói bằng hoa quả”.

“Thử nó trước à…? Khoan đã, em cũng muốn bói thử sao, Yukimura?”

Yukimura đỏ mặt xấu hổ và nhẹ gật đầu trong khi nhìn tôi bằng cặp mắt vô hồn như thường lệ.

“Vậy ra em cũng thích mấy trò này à?”

Tôi gượng cười một chút.

Tiên đoán theo các vị tướng thời Sengoku à…

Tôi có thể nói đây chỉ là một quyển sách đơn giản cho bạn biết bạn là vị tướng nào ở thời Sengoku dựa trên ngày sinh, nhóm máu, vân vân, mà không hề có một lời giải thích nào cả.

“Được rồi, xem cái cuốn ‘Tiên đoán theo các vị tướng thời Sengoku’ này ra sao.”

Sena giật mạnh cuốn sách ra khỏi đống sách, và lật liên tục các trang.

"Hmm~ Có vẻ như nó cho ta biết ta là vị tướng nào ở thời Sengoku dựa trên ngày sinh và nhóm máu đây.”

Tôi gượng cười sau khi nghe nó quả thật giống với những gì tôi suy nghĩ.

"Ummm, OK, vậy ta bắt đầu từ Kodaka nhé. Cậu sinh ngày mấy vậy, và nhóm máu của cậu là gì?”

“Tôi á? Tôi sinh ngày 30 tháng 7, nhóm AB.”

Tôi trả lời, rồi cô ta đáp lại,

“30 tháng 7… vậy đã vào kỳ nghỉ hè rồi.”

“Ờ. Bởi vậy, tôi chưa từng tổ chức một bữa tiệc sinh nhật nào với bạn bè cả...”

“Thật dễ thương làm sao khi bởi vì kì nghỉ hè mà cậu không bao giờ tổ chức sinh nhật với bạn bè.”

Yozora lạnh lùng nói, như đang muốn đâm vào tim tôi vậy.

Tôi thật sự mong cô ta dừng trò tuông ra những câu chữ sắc bén như đúng rồi vậy nữa.

Mà cũng phải, đó chỉ là lời biện hộ thôi. Tôi thừa biết một ai đó có những người bạn biết về ngày sinh của mình thì dù cho có là nghỉ hè hay không đi nữa thì họ vẫn sẽ tổ chức một bữa tiệc thôi.

Tôi không có bạn, và chính vì thế, tôi chẳng làm gì đặc biệt vào ngày sinh thứ 17 của tôi trong năm nay.

Chết thật, tôi dường như quên mất điều đó…

“Nghĩ đến việc mình không thể chúc mừng ngày sinh của Aniki… Em đã phạm một tỗi lỗi tày trời rồi…”

Yukimura nói, vẻ hiền lành hiện trên mặt.

“Ah, sẵn nói luôn, sinh nhật của tôi là ngày 19 tháng 5!”

"Ohh? Nó đúng ngay lúc tôi vừa chuyển đến ngôi trường này luôn.”

“Ai đời lại đi quan tâm đến ngày sinh của một miếng Thịt chứ? Mau đọc kết quả đi chứ.”

Yozora đột nhiên nói, tỏ vẻ bất mãn.

"Muu... Umm, nhóm AB, sinh 30 tháng 7, à?... Cậu chính là Oda Nobunaga đó.”

"Oh?" "Hmph..." "Uh-huh." "Quả đúng với những gì em mong đợi từ Aniki." "......"

Ngoài câu nói có phần hơi phấn khích của Yukimura ra thì những thành viên còn lại chẳng có chút gì là đang quan tâm cả, và không ai thực hiện bất kì phản ứng nào đáng chú ý.

Mà cũng phải, thật sự sau khi nghe bảo mình là Oda Nobunaga thì tôi chỉ muốn hỏi lại, “Rồi? Thì sao nào?”…

Ý tôi là, ngay từ đầu tôi có phải là Nobunaga đâu chứ…

"Anego. Vậy em là vị tướng nào vậy?”

Yukimura hỏi, chẳng hiểu sao lại có chút gì đó giận dữ.

"Yukimura? Em sinh ngày mấy, nhóm máu gì?”

“13 tháng 6, máu O.”

“13 tháng 6, máu O… Em nhỏ hơn chị đúng một năm luôn… Ah, đây rồi… Umm, nó bảo em là Naoe Kanetsugu.”

"...............Vậy à.”

Yukimura bặm môi lại và nhìn xuống đất sau khi nghe kết quả.

Rõ ràng em ấy cảm thấy buồn vì chuyện này.

"...Em không thích Naoe Kanetsugu à? Mặc dù anh không biết nhiều lắm nhưng mà ông ta cũng là một vị tướng khá nổi tiếng mà, đúng không? Ông ta thậm chí còn là nhân vật chính của bộ drama Taiga mà.”

“Kanetsugu không có lập được chiến công gì, bởi vậy, em không thích hắn.”

…Đúng là một sự đánh giá nghiêm khắc quá mà.

“Hiểu rồi, vậy ra em không thích những người không có lấy một chiến công nào à…”

“Chưa hết đâu, Aniki."

Yukimura điềm tĩnh nói tiếp,

“Naoe Kanetsugu là thuộc hạ có vị trí cao nhất trong gia tộc Uesugi, và vì thế, trong khi hắn ta nên đặt sự an nguy của chủ nhân mình, Uesugi Kagekatsu, và gia tộc Uesugi lên hàng đầu, vậy mà hắn lại bất cẩn đi thách thức Tokugawa Ieyasu và gây ra chiến tranh chứ, để rồi làm cho chủ nhân mình và cả gia tộc rơi vào trong đại họa. Cùng là một chiến binh như hắn, em không thể nào chấp nhận được cái hành động ngu si đó được. Dĩ nhiên, em không trách hắn vì đi thách đấu Tokugawa hùng mạnh một mình, và, trong khi kết quả có thể khác, em luôn dành mọi sự ngưỡng mộ cho kẻ đồng mưu với Kanetsugu, lòng trung thành của Ishida Mitsunari với nhà Toyotomi —"

“Được rồi, dừng lại! Bình tĩnh lại đi, Yukimura!”

Tôi nhanh chóng ngăn cản Yukimura trước khi em ấy bắt đầu huênh hoang về câu chuyện lịch sử của mình.

“Rồi, uh, giờ đến lượt Yozora nhé!”

“Không cần đâu. Tớ không muốn mất thời gian với cái đống rác đó.”

Yozora dứt khoác từ chối với tâm trạng ủ rũ thường thấy.

“Sao cậu lúc nào cũng phá ngang cuộc vui vậy chứ… thử tí cũng có sao đâu. Chỉ cho vui thôi mà.”

“Không quan tâm.”

"Muu..."

Sena bặm môi trước lời khước từ của Yozora, nhưng cũng không thèm đào sâu vào vấn đề thêm nữa.

Cô ta chắc hẳn nhận ra rằng quả là ngu ngốc nếu cãi nhau chỉ vì một thứ “chỉ cho vui” như vậy.

"Ummm... Vậy tiếp theo đến lượt của Kobato-chan nhé! Kobato-chan,nói cho chị nghe ngày sinh và nhóm máu của em nào, được không? Hehehe..."

Kobato lộ rõ vẻ kinh tởm trên mặt, nhưng cũng miễn cưỡng trả lời ngay lúc đó.

"...Kukuku... Ta được sinh vào năm 2468 Ma Vương lịch… Và cũng nhằm ngày nhật thực của tháng hắc long— Như những gì đã viết trong các huyền thoại xa xưa, ngày hôm đó, ta đã hạ thế vào vương quốc của t—"

“Kobato sinh ngày 18 tháng 10, máu của con bé thuộc nhóm AB.”

"An-chan!!"

Kobato phồng hai mà lên và bĩu môi sau khi tôi nói hịch toẹt ra ngày sinh và nhóm máu thực tế của con bé.

“18 tháng 10, nhóm AB… Oh, em sinh năm nào vậy? Theo âm lịch ấy.”

"Ahh, nếu là của âm lịch thì—"

"—Khoan, 18 tháng 10 ư!?”

Sena cắt ngang câu trả lời của tôi với một cái hét lớn.

Bam! Sena đóng sầm quyển sách lại và đẩy nó qua cho tôi.

“18 tháng 10… là tuần sau, phải không nhi,”Yozora nói.

“18 tháng 10!? Ngay tuần sau luôn!”

Chẳng hiểu tại sao Sena lại lặp nó lại lần nữa.

“… Có chuyện gì mà mấy cậu sôi nổi vậy?”

“Đùa nhau à!? Sinh nhật Kobato-chan đó! Sao cậu chẳng chịu nói gì hết trơn vậy?”

"...Uh, sao tôi phải nói chứ?”

Kobato gật đầu mạnh mẽ đòng ý với câu hỏi của tôi.

“S-sao à! Đó là ngày thánh Kobato-chan được sinh ra đấy!!”

Ngày thánh? Nghiêm túc chứ?

“Tôi không nghĩ cậu không nên quan trọng hóa ngày sinh nhật lên đâu… Những gì cậu cần làm chỉ là một bữa tối trang trọng hơn thường ngày, ăn bánh kem, và nhận quà thôi, đúng chứ?”

"...Kukuku... Nửa kia của ta… Ta tin rằng ngươi không quên tế phẩm dâng cho ta năm nay, đúng chứ…?”

“Vâng, anh luôn để dành nó cho em mà.”

"Ehe~"

Kobato e thẹn hạnh phúc trước câu trả lời của tôi.

Nói luôn, quà sinh nhật cho em ấy năm nay là một đĩa game mới bán ngay trước hôm sinh nhật của con bé.

"Uuuu~~! Tôi là chị của Kobato mà! Tôi cũng muốn mừng sinh nhật Kobato-chan nữaaaaaa~~!”

“Không, cậu hoàn toàn không phải chị của con bé!”

Với tư cách là anh trai Kobato, tôi từ chối cái ảo tưởng của Sena với tất cả những gì tôi có.

Ngay sau đó,

“…Giờ mới nghĩ ra, những người bạn tốt luôn tổ chức tiệc sinh nhật cho nhau mà,” Rika nói.

“Đúng vậy… tôi cũng nghe nói như vậy đấy. Mặc dù, sinh nhật tôi là vào kì nghỉ hè, nên tôi chưa từng có cơ hội tổ chức với đám bạn lúc trước…”

"Kodaka..."

“Tôi xin lỗi.”

Tôi gục mặt xuống xấu hổ sau khi nhận cái nhìn xót xa của Yozora.

Yozora nói "Hmph..." và thở một hơi thật sâu trong khi liếc mắt nhìn tôi.

“…Một bữa tiệc sinh nhật, à… Tôi đoán đây là thứ mà Câu lạc bộ Láng giềng nên tập luyện trước, mọi người thấy sao?... Đề phòng trước khi tất cả… chúng ta đều trở thành người bình thương hết trong tương lai…”

“Đúng đúng! Tôi tham gia! Tôi nghĩ chúng ta nên tổ chức buổi tiệc sinh nhật cho Kobato-chan!"

Sena hăng hái giơ tay và gân cổ họng xác nhận.

“…Ừm, em nghĩ chúng ta phải biết nắm bắt khi có cơ hội…. Rika chưa bao giờ dự một buổi tiệc sinh nhật thật sự nào cả.”

Rika cũng đồng tình với ý kiến của Yozora nữa.

“Ăn mừng sinh nhật của cô em gái của Aniki là nghĩa vụ của bất cứ hầu cận nào của anh như em đây. Em sẽ cố gắng hết sức để tổ chức một bữa tiệc sinh nhật cho em ấy, để bù lại cho việc em đã lỡ mất cơ hội chúc mừng sinh nhật của Ani…”

“Uh, em không cần phải làm cho anh đâu.”

Tôi vặn lại cái lời khai báo bị nghiêm trọng hóa của Yukimura, và rồi tiếp tục nói…

“…Được rồi, vậy làm nào… Chúng ta sẽ tổ chức sinh nhật cho Kobato.”

Tôi cười cay đắng sau khi kết thúc câu của mình.

Còn Kobato thì cứ "Au? Hau?” bối rối nhìn quanh căn phòng.

Dù sao thì… Đó là lý do chúng tôi cuối cùng lại quyết định có một buổi sinh nhật đầu tiên với người khác ngoài những người thân trong nhà.

Những đoạn tin nhắnEdit

Vào tối ngày chúng tôi quyết định tổ chức tiệc sinh nhật cho Kobato.

Sau bữa ăn tối với Kobato, tôi trở về phòng thì nhận được tin nhắn của Sena.

Tiêu đề: Tiệc sinh nhật Thánh của Kobato!

Nội dung: Chúng ta sẽ cùng đi mua quà sinh nhật cho Kobato-chan vào Chủ nhật này. Kobato-chan *liếm liếm* (*´ω`*)

Tôi nghĩ nó rất đúng với phong cách của Sena khi nói “chúng ta sẽ” thay vì “đi thôi “.

Tuy nhiên, tôi cũng hơi bị bất ngờ. Ý tôi là, giả dụ như tôi đã có kết hoạch khác—— đương nhiên là không rồi, nhưng…

Dù sao thì, tôi nhắn lại “Được rồi, tôi đi, chỉ là thôi có trò liếm láp đó đi.”

Sau khi tôi trả lời, cô ta hỏi chúng tôi gặp nhau khi nào và ở đâu, nhưng tôi không hề biết nơi nào tốt trong cái thị trấn này cả, bởi vậy tôi cho cô ta toàn quyền quyết định.

Năm phút sau, tôi nhận được tin nhắn nói tôi nên tới thành phố Nagaya, thành phố lớn nhất trong các vùng lân cận.

Sẽ mất khoảng 20 phút để đi từ nhà ga Tohya đến Nagaya, nhưng Nagaya lớn hơn rất nhiều so với Tohya, thực ra, bạn có thể nói đó chính là trụ cột của các vùng lân cận, bao gồm nơi mà chúng tôi đang sống đây.

Ở đó thậm chí có cả một khu một khu mua sắm gần nhà ga Nagaya với số lượng lớn các cửa hàng tổng hợp và nhà hàng, với rất nhiều người đến và đi… tôi nghe nói vậy đấy.

Những kí ức khi tôi đi đến đó cùng ba mẹ lúc trước khi tôi còn sống ở đây quá đỗi là mơ hồ.

Thật sự, tôi nghĩ rằng ta có thể tìm được một món quà phù hợp trong mấy khu mua sắm quanh nhà ga Tohya, nhưng tôi vừa nghĩ ra cái quái gì vậy, tôi nên đi tham quan Nagaya một chuyến thì sẽ tốt hơn.

Vì vậy, tôi nhắn lại OK cho Sena.

Sena gửi lại cho tôi một dòng tin có vẻ phấn khích quá mức đại loại như “Tôi sẽ mua cho Kobato-chan một món quà siêu tuyệt vời!! (≥∇≤) Cậu tốt nhất không có đi trễ đấy nhá \(^∇^)/".

Chúng tôi quyết định sẽ gặp nhau tại phòng chờ ở ga Tohya lúc một giờ trưa trước khi kết thúc cuộc trò chuyện.

Ngày hôm sau, vào sáng thứ bảy.

Tôi kiểm tra điện thoại và nhận ra Rika có gửi cho tôi một tin nhắn.

Tôi xem cái nhãn thời gian thì biết tôi nhận được tin nhắn này lúc ba giờ sáng. Có lẽ lúc đó tôi đang ngủ và không để ý.

Tiêu đề: Ahnn

Nội dung:

Hãy lặng lẽ cùng nhau bay lên trên bầu trời.

Hẹn gặp rỡ vị thần tình yêu Eros trong cột điện thoại.

Hò đôi lời để cảm nhận từng hơi ấm của nhau.

Với cái thân em đây bị trói lẫn bịt miệng.

Em cũng cam lòng nếu có thể dâng tặng anh tấm thân này.

Ngày hẹn hò, ta cứ việc thoải mái mà thông nhau.

Mai này, anh cho cái đó vào phía sau em cũng chẳng sao cả…

"............"

Em ấy gửi cho tôi cái quái gì lúc đêm hôm khuya khoắt này vậy trời…

Tôi trả lời ngay và luôn “Im đi.” và đóng điện thoại lại.

Sau khi ăn sáng xong và quay về phòng, tôi nhận được một tin nhắn khác của Rika.

Tiêu đề: Trả lời: Trả lời: Ahnn

Nội dung: Thẳng xuống senpai! Đọc dọc xuống ấy!

......Nhãn thời gian của cái tin này là ngay giây tiếp theo sau khi tôi trả lời em ấy.

Có lẽ em ấy gửi nó ngay sau khi tôi nhắn lại.

Nó cũng là một tin nhắn ngắn gọn một cách bất thường của Rika nữa; em ấy chắc nhắn vội lắm.

“…Đọc dọc xuống à…?”

Tôi nghiêng đầu, đọc lại cái tin nhắn kỳ lạ một lần nữa, lần này thì chỉ có chữ cái đầu tiên của mỗi dòng.

Hãy lặng lẽ cùng nhau bay lên trên bầu trời.

Hẹn gặp rỡ vị thần tình yêu Eros trong cột điện thoại.

Hò đôi lời để cảm nhận từng hơi ấm của nhau.

Với cái thân em đây bị trói lẫn bịt miệng.

Em cũng cam lòng nếu có thể dâng tặng anh tấm thân này.

Ngày hẹn hò, ta cứ việc thoải mái mà thông nhau.

Mai này, anh cho cái đó vào phía sau em cũng chẳng sao cả…”

—HHHVENM—

"............"

Tôi nhắn lại “Cái tin của em nó rối quá đấy.”

Khoảng 30 phút sau, tôi nhận được thêm một cái đáp lại của em ấy.

Tiêu đề: Trả lời: Trả lời: Trả lời: Trả lời: Ahnn

Giời ạ sai rồi Ít nhất cũng phải bỏ ra một miligam cố gắng để giải mã nó chứ!

Trong khi tôi tự nhủ với bản thân rằng thật chẳng đáng để phải bỏ ra một miligam não tôi cho mẫu tin của Rika, tôi quyết định giải nó một lần nữa.

Trong khi tôi đang nghĩ vậy, tôi nhận được một tin nhắn khác 10 giây sau, “Um...cũng đâu rối lắm đâu, phải không?” nên tôi đáp lại “Anh sẽ thử lại lần nữa.”

Lần này tôi đọc hết từ đầu tiên của mỗi dòng, thay vì chỉ là chữ cái đầu.

——Hãy hẹn hò với em ngày mai——

"Hmm..."

Tôi giải nó trong vòng 30 giây, và đáp lại “Không thích.”

Một vài phút sau—

Tiêu đề: Làm ơn đi

Nội dung: Em cần anh giúp chọn quà sinh nhật cho Kobato.

"Hahh..." Tôi bật ra một tiếng thở dài.

Em ấy chỉ cần nói vậy ngay từ đầu là được thôi mà…

“Muốn đến Nagaya cùng nhau ngày mai không?” Tôi trả lời.

Tôi không nhận được hồi âm hồi lâu, nên tôi bắt đầu làm bài tập.

Gần một giờ sau, Rika cuối cùng cũng đáp lại.

Tiêu đề: Trả lời: Trả lời: Làm ơn đi

Nội dung: Em hơi bị quá khích nên lâu một tí. Anh định đến đó làm gì?

Chẳng có gì, chỉ vậy thôi.

Tôi gửi một tin “Vậy em có muốn đi hay không?” để xác nhận lại.

Chỉ năm giây sau, tôi nhận được câu trả lời. Nhanh gớm!

Tiêu đề: Đương nhiên rồi!

Nội dung: Mặc dù em phải học rất nhiều, nhưng em hy vọng ta sẽ có một khoảng thời gian vui vẻ bên nhau ngày mai. <(_ _)>

Tiếp ngày hôm đó, tôi ăn trưa với Kobato, trở lại phòng sau khi tắm rửa, nằm phịch xuống giường, và đọc sách.

Nhưng, ngay lúc đó, điện thoại tôi rung lên, tín hiệu cho biết tôi vừa nhận được một tin nhắn khác.

Đúng một giờ trưa.

Tôi xem tin nhắn vừa rồi là của ai, và thấy rằng đó là của Kusunoki Yukimura.

"Yukimura!?"

Tôi chợt giật mình.

Cho đến tận bây giờ, tôi chưa từng nhắn cho Yukimura bất kỳ tin nhắn nào khác ngoại trừ những tin vào hồi hè để báo trước tôi có đến câu lạc bộ hay không.

Tôi cũng chưa nhận được tin nhắn nào của em ấy cả, ngoại trừ những tin trả lời cho mấy cái tôi gửi vừa nêu ở trên, và đống tin nhắn đó thường chỉ có mấy câu đại loại như “Hiểu rồi, thưa Aniki.”

Hơn nữa, những tin đó tôi gửi cho tất cả các thành viên trong Câu lạc bộ Láng giềng chứ không riêng gì em ấy, do đó, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ có một cuộc nói chuyện môt-một với em ấy cả.

Ai đời lại nghĩ em ấy nhắn tin cho tôi chứ… Tôi vẫn còn hơi bị sốc, dù vậy cũng cố gắng bồn chồn mở tin nhắn.

Tiêu đề: Đôi lời ngắn gọn cho Mr. Hasegawa Kodaka

Nội dung: Kính gửi Ngài Hasegawa Kodaka, em xin phép được bày tỏ sự chân thành của em, chúc anh sẽ luôn vui vẻ và khỏe mạnh trong mùa này. Xin hãy thứ lỗi cho em vì đã gừi cái dòng thông báo ngắn này. Em thật sự cảm thấy rất có lỗi vì đã làm phiền anh dù biết anh đang bận, nhưng có một số chuyện buộc em phải tìm hiểu; do đó, em đã gửi bức thư này cho anh. Còn bây giờ, mặc dù nó có phần hơi bị thô lỗ, em xin phép được đi vào vấn đề chính mà em muốn tìm hiểu. Liệu món quà nào sẽ thích hợp với cô em gái của anh ạ? Cuối thư, em xin lỗi vì đã viết nó ở phía cuối, nhưng cho phép em được chúc anh sẽ có một sức khỏe dồi dào và luôn gặp nhiều may mắn trong tương lai.

“Mở đầu dài quá đấy! Và cái đoạn tin thực sự thì lại quá ngắn!”

Đoạn tin nhắn được viết theo đúng như khuôn mẫu giới thiệu chính thức, và đoạn duy nhất mà Yukimura thực sự viết, chẳng có gì phải nghi ngờ ở đây nữa, chính là cái “vấn đề chính” mà em ấy hỏi tôi.

Phần đó đi thẳng vào vấn đề chứ không màu mè gì hết quả rất giống với Yukimura… Dù sao thì… Tôi sẽ trả lời sao đây?

Nếu tôi bảo “Cứ mua cho Kobato cái XXX” thì em ấy nhất định sẽ làm y chan vậy, nghưng tôi có linh cảm xấu về việc này.

Bởi vậy, tôi đáp lại,

Tiêu đề: Về việc chọn quà

Nội dung: Anh sẽ đi mua ở Nagaya ngày mai, em có muốn đi cùng không? Anh sẽ giúp em chọn quà.

Chỉ năm giây sau—— nhanh vậy? Dẫu sao đi nữa, thì sau năm giây, tôi nhận được câu trả lời của Yukimura.

Tôi chưa từng nghĩ em ấy cũng nhanh trong việc nhắn tin cả.

Tiêu đề: gửi Aniki

Mặc dù em phải học rất nhiều, nhưng em hy vọng ta sẽ có một khoảng thời gian vui vẻ bên nhau ngày mai.

Tôi cười gượng gạo bởi tin nhắn của em ấy hệt như của Rika.

Tối hôm đó, khoảng 11 giờ tối.

Tôi đã có kế hoạch vào ngày mai rồi, nên tôi nghĩ mình sẽ đi ngủ sớm một chút… đó là những gì tôi nghĩ, một tin nhắn khác lại đến.

Lần này là của Yozora.

Tiêu đề: Không có gì quan trọng lắm đâu, tôi chỉ hỏi cái thôi

Yozora định hỏi tôi về món quà sinh nhật cho Kobato nữa à…?

Tôi mở tin nhắn, và đúng như dự đoán.

Nội dung: Tớ cần cậu giúp chọn quà sinh nhật cho cô em gái bé bỏng của cậu. Từ giờ cho đến bữa tiệc không còn nhiều thời gian nữa, nhưng mà tớ không thực sự cần cậu giúp đâu đấy nhá, và nó cũng chẳng có gì quan trong, tớ chỉ hỏi thôi. Không phải là việc tự mình chọn quà khó đâu, hiểu chứ? Chỉ là tớ chợt nhận ra tớ sẽ có thể chọn được món quà mà em ấy thích, bởi cậu là anh con bé mà, nên tớ nghĩ tớ nên cần cậu giúp. Tôi không giận gì đâu nếu cậu không chịu giúp, nên không cần suy nghĩ nhiều về nó làm gì.

“Cả cậu nữa à…? Mà sao cậu cứ 'không' hoài thế…"

Tôi nhỏ nhẹ nhận xét trong khi vừa nhắn tin trả lời cho Yozora.

Tôi đã nhắn một tin giống vậy rồi, nên nó cũng tự động xong trong vài giây thôi.

Tiêu đề: Trả lời: Không có gì quan trọng lắm đâu, tôi chỉ hỏi cái thôi

Nội dung: Tớ sẽ đi mua ở Nagaya ngày mai, cậu có muốn đi cùng không?

Vààà gửi.

Tôi cứ nghĩ cô ta sẽ trả lời ngay lập tức, nên tôi ngồi đó chờ, nhưng tôi không hề nhận được bất kỳ tin nhắn nào hỏi về thời gian và địa điểm gặp mặt cho tới suốt một tiếng sau.

Dù gì thì, đó là lý do tất cả bọn tôi đều đi mua quà cho Kobato tại Nagaya vào ngày mai.

Nghĩ kỹ lại thì, những gì tôi làm hôm nay chỉ là nhắn tin, làm bài tập, đọc sách, và chơi game.

Hầu như trước giờ, những gì tôi làm chỉ là làm bài tập, đọc sách, và chơi game thôi, nên tôi nghĩ bữa nay có vẻ “bình thường” hơn mọi lần.


Trên chuyến tàuEdit

Ngày tiếp theo, trưa Chủ nhật.

Sau khi ăn xong bữa sáng với Kobato, tôi rời khỏi nhà, leo lên chuyến tàu, và di chuyển đến nhà ga Tohya.

Còn khoảng mười phút nữa là đúng một giờ.

Tôi đến phòng chờ, và nhận ra rằng Sena, Rika, Yukimura, và Yozora đều có mặt cả rồi.

Sena đang bận một bộ đồ sặc sỡ đúng với phong cách-Sena.

Yozora thì diện một cái quần vải bông chéo và một cái áo hở bụng.

Rika vẫn khoác ở ngoài cái áo phòng thí nghiệm. Tóc em ấy màu nâu nhạt, duỗi thẳng xuống ở phía sau, phần bên tóc cuộn tròn thành lọn nho nhỏ. Oh, và em ấy cũng không có đeo mắt kính nữa.

Yukimura vẫn mặc bộ đồ quản gia… Ôi trời, em ấy tuân theo đúng những gì Yozora nói ư…

Cả bốn người bọn họ đều ngồi cách xa nhau ra bởi một vài lí do. Sena và Yozora đều chắc chắc có vẻ buồn vì chuyện gì đó, và có thể chỉ là do tôi tưởng tượng thôi, nhưng  Yukimura và Rika cũng cáu tức nữa.

“…Này, mấy cậu.”

Tôi nhỏ tiếng gọi họ, bởi còn có những người khác đang ngồi trong phòng chờ nữa.

Cậu muốn cái gì?”

Yozora và Sena đều trừng mắt nhìn tôi.

"Hahh..."

Rika đứng dậy bật ra một tiếng thở dài lớn, và bước về phía tôi.

Yukimura bước theo sau em ấy, vẫn vô cảm, theo tiếp là Yozora và Sena.

“N-này.”

"......"

Rika rời khỏi căn phòng chờ, hoàn toàn lờ đi cái chào của tôi.

Yukimura dừng bước trước mặt tôi, và nhẹ nhàng cúi đầu chào.

Sau đó em ấy đưa đầu lên chút xíu, và tôi nhận thấy em ấy có bặm môi một tí.

"Yukimura...?"

“Không có gì.”

Em ấy ngẩng đầu lên hoàn toàn, và rồi đi ra khỏi phòng chờ sau Rika.

Yozora và Sena liếc nhìn tôi bằng ánh mắt có thể giết người trước khi bước ra khỏi căn phòng.

Ngay khi họ vừ ra tới nơi, chuyến tàu đến Nagaya cập bến.

Bốn người bọn họ nhanh chóng bước lên tàu, bỏ mặc tôi hớt hải đuổi theo sau và lên tàu.

Tàu còn một vài ghế trống, nhưng chẳng có chỗ nào mà cả sáu người chúng tôi có thể ngồi chung với nhau cả, vậy nên tất cả chúng tôi đứng gần cửa cùng nhau.

Nó không đáng để phải gọi là rắc rối, bởi chỉ cần có 20 phút là sẽ đến địa điểm mà chúng tôi muốn.

Cánh cửa đóng lại sau đó, và chuyến tàu lăn bánh.

Chúng tôi đứng đó trong im lặng trong khi chuyến tàu đẩy chúng tôi về phái sau và phía trước một lúc, nhưng cuối cùng, Yozora, người đang khoanh tay đứng tựa vào tường, cũng mở miệng.

“…Vậy, Kodaka, chuyện này nghĩa là sao đây?”

Cô ấy hỏi bằng gọi trầm, nghiêm trọng.

“Nghĩa gì…? Ý cậu là sao?”

“…Tại sao Thịt và bọn họ đều có mặt ở đây?”

“Tại sao ư…? Bởi chúng ta cùng đi chung với nhau chứ gì nữa.”

“Thấy chưa?” cô ấy nói, đưa mắt nhìn Sena, Rika, và Yukimura.

“Tôi chẳng nghe bất cứ điều gì về chuyện này cả.”

Sena nói với giọng cáu gắt.

“À, phải rồi, tớ quên nói với mấy cậu rằng chúng ta sẽ cùng nhau đi mua quà sinh nhật về cho Kobato. Ý tớ là, tất cả chúng ta ở đây chỉ vì cùng một mục đích duy nhất, nên ta có thể đi chung với nhau mà, phải không?”

Sena bật ra tiếng "Muu..." và phồng hai má lên rồi nói,

“…Không phải là tôi phản đối cậu, nhưng… có cái gì đó khiến tôi không thể chấp nhận được… Đặc biệt là việc cậu thật sự không hề suy nghĩ gì về nó…”

“Tớ làm sai gì à?”

“…Không có gì, đồ ngốc.”

Những gì tôi có thể làm bây giờ là nghiêng đầu bối rối trước vẻ khó chịu của Sena.

Sau đó Rika nói "Hahh..." và bật ra một tiếng thở dài khác.

“…Rika đoán đúng rằng một chuyện sẽ diễn ra như vậy mà… Rika người đã rất háo hức khi được Kodaka-senpai mời đi chơi đúng là một con ngốc mà.  Điều này chắc chắn sẽ xảy ra nếu như chị biết chịu khó suy nghĩ một cách hợp lí thôi... Hahh..."

Rika tỏ vẻ hiểu biết trông chẳng có vẻ gì đây là khuôn mặt của một cô gái nhỏ tuổi.

“…Chìa khóa chính ở đây là sự cam chịu… Các chị phải tập làm quen với nó đi nếu như các chị muốn qua lại với Kodaka-senpai... Mọi người hiểu hết rồi chứ?”

Rika quay mặt về phía cửa sổ với một vẻ buồn bã hòa lẫn trên khuôn mặt, và nói "Heh." cùng với một nụ cười sầu não.

…Em ấy định nói về chuyện gì vậy?

“Bây giờ tớ đã hiểu rồi, thưa Ms.Rika… Đúng là một bài học về sự thật tàn nhẫn trong cái thế giới cay nghiệt mà ta đang sống đây… Xin hãy thứ lỗi cho tớ vì đã quên mất đi vị thế của mình trong thế giới này, và mơ mộng một cách mù quáng về Aniki, thứ đã quá xa tầm với của tớ rồi…”

Yukimura cười yếu ớt nhìn cứ như nó sẽ mất đi bất cứ lúc nào.

“Em cũng có cái gì đó làm phiền mình à…?”

"...Hmmm... Không biết, anh ấy thật sự bị đần à…? Hay là do… do anh ấy muốn mọi chuyện diễn ra như vậy…?”

Rika nói trong họng khi em ấy nhìn ra bên ngoài cửa sổ nơi cảnh vật cứ tiếp tục trôi qua. Khóe miệng của em ấy tạo ra một nụ cười, nhưng bên trong đôi mắt đó là một sự lạnh lùng đầy sắc sảo.

"...Rika?"

Rika quay lại nhìn tôi và nở một nụ cười dịu dàng.

“Chẳng có gì đâu~ Em chỉ nghĩ nghĩ rằng anh lúc nào cũng thú vị hết, chỉ vậy thôi.”

“Cái quái gì?”

"Kukuku... Lúc này thì anh không cần phải biết đâu… Đến thời điểm đó thì anh sẽ hiểu thôi… đó là những gì mà Rika lúc nào cũng muốn được nói ra.”

Tôi không rõ là Rika đang nói về chuyện gì nữa.

Tôi có cảm giác rằng em ấy thực sự muốn được thử nói về chuyện đó nên tôi không đi sâu vào vấn đề nữa.

“… Mà phải rồi, em vẫn ăn mặc như vậy kể cả trong mấy ngày nghỉ, nhỉ.”

“Mặc ra sao chứ?”

“Thì khoác cái áo phòng thí nghiệm bên ngoài bộ đồng phục.”

Tôi chỉ ra cái điều tôi nhắc đến ở câu trước.

Tôi đoán thể nào em ấy cũng ăn bận như vậy mà, khi mà em ấy mặc nó đi hát karaoke, đi bơi, và cả ở công viên giải trí nữa, nhưng em ấy đã liên tiếp thay đổi màu và kiểu tóc từ lúc bắt đầu học kì mới này, nên tôi cũng tự nói với bản thân rằng em ấy có lẽ sẽ thay đổi cách ăn mặc một chút khi ra ngoài.

Sau khi hiểu được ý tôi muốn nói, Rika nói, với một chút tự hào,

“Đó là bởi đây chính là nét đặc biệt của Rika mà. Nói gì thì nói chứ bất cứ ai mà là nhà khoa học thì cũng đều như vậy thôi.”

Tôi đáp lại lời tuyên bố có phần hơi kiêu hãnh của em ấy khi nói,

“Hiểu rồi… Em đúng là kì quặc khi lại đi cầu kì trong chuyện đó mà, nhưng anh không biết phải làm gì khác nữa…”

“K-kì… quặc ư…!?”

Rika run rẩy cứ như em ấy bị sốc bởi một nguyên nhân nào đó.

"Hm? Ừm đúng rồi, rõ ràng là nó kì quặc mà.”

Tôi lặp lai, làm cho Rika phải rụt rè nhìn về phía Sena.

“Ể? Đồ của em à? Đúng là nó kì quặc thật!”

"Oufgh..."

Em ấy sắp khóc đến nơi rồi trước khi quay tiếp sang phía Yozora.

“Em không hề nghĩ nó kì quặc à?”

Yozora nói bằng giọng lạnh lùng một cách ngoạn mục.

"Auu..."

Em ấy xoay ánh mắt của mình sang tia hy vọng cuối cùng, Yukimura, người đang nghiêng đầu, và nói với em ấy,

“Đương nhiên là nó kì quặc rồi. Bộ tớ vừa bỏ lỡ điều gì à?”

Thật nhẹ nhõm làm sao khi biết rằng ngay cả Yukimura cũng nghĩ cách ăn mặc của Rika là kì lạ mà.

Thật ra, bây giờ nghĩ lại mới thấy, nguyên do duy nhất khiến Yukimura lúc trước mặc bộ đồ maid còn bây giờ là bộ đồ quản gia là do Yozora lừa em ấy làm vậy mà. Chắc mẩm em ấy cũng có gu thời trang bình thường của mình thôi.

"Ummm...Vậy anh có thể cho em biết cách ăn mặc của em nó lạ ở chỗ nào được không ạ…?”

“Chuyện là, bất kể trang phục của của ai đó kỳ lạ ra sao đi nữa đối với cá nhân anh, thì anh cũng không thô lỗ tới mức chê trách người cứ khăng khăng giữ cái cách ăn mặc như vậy đâu.”

“Dù cho anh có nặng lời đến đâu đi nữa thì em cũng không để tâm đâu, làm ơn nói em nghe đi!”

"Ehh?"

Tôi do dự, nhưng rồi cũng phải chịu thua sau khi thấy được vẻ nghiêm túc trên gương mặt của Rika.

"Hmm...Quay lại cái thời điểm tóc em còn màu đen và đeo kính, anh không nghĩ cái áo khoác phòng thí nghiệm đó là tệ đâu. Nó có vẻ, làm tăng thêm vẻ nghiêm nghị cho nó vậy. Mặc như thế khi đi công viên giải trí cũng không có vấn đề gì… Nhưng,  sau khi em bắt đầu nghịch với mái tóc của mình, thì nó dần trở nên kì cục sao đó. Nó dạng như che đằng trước hở đằng sau ấy… hoặc có thể không. Nói đơn giản là việc em chú tâm quá mức vào tóc mình mà bỏ qua những thứ khác làm cho nó chẳng có nghĩa gì cả… Cái áo khoác phòng thí nghiệm của em cũng sờn đi rồi. Tóc em thì đẹp đấy, chắc hẳn em đã dành nhiều thời gian để làm chăn chút nó, đúng không? Hình như em còn điểm thêm một vài điểm  nhấn để làm anh chú ý nữa.”

Đôi má của Rika đỏ lên sau khi nghe ý kiến của tôi.

“V-vậy ra anh có để ý ư… Không tệ đâu, Senpai..."

"Hehe, anh đã bảo rồi mà, phải không? Anh từng nghiên cứu kha khá về mấy cái vụ tóc tai này rồi, nên anh cũng biết nhiều lắm đấy chứ.”

“Cái vẻ tự mãn đó nhìn chướng mắt thật đấy…” Sena nói nhỏ nhẹ.

"Hmm... Dù sao thì nó cũng có vẻ kì quặc thật nhỉ, huh... ý em là về cái áo khoác phòng thí nghiệm này đây…”

Rika nói bằng tông giọng hiền lành trong nắm lấy hai bên cổ áo khoác.

"...Hmm... Nhưng Rika có cảm giác rằng chả có lý do gì để phải làm nhăng xị lên về cách ăn mặc của cô ấy cả… Đúng thật là sau khi Sena-senpai và những người còn lại từng khen mái tóc của em trước khi em nhận ra mình nên thử thay đổi kiểu tóc một chút...”

Rika tự chế giễu bản thân với khóe miệng hơi nhếch lên một chút.

“…Thậm chí Rika còn bị lờ đi khi đang thay đồ ngay trước mặt anh ta kia mà…”

Rika lẩm bẩm gì đó với một nụ cười buồn rầu.

Tôi hoàn toàn không hiểu gì hết, nhưng có vẻ em ấy cũng có một vài vấn đề riêng của mình.

Rika thật sự khá dễ thương đấy chứ, em ấy mà mặc vào mấy bộ đồ dễ thương nữa chắc nhìn cũng tuyệt đấy chứ…

“…Rika thật sự khá dễ thương đấy chứ, em ấy mà mặc vào mấy bộ đồ dễ thương nữa chắc nhìn cũng tuyệt đấy chứ…”

"!?"

Khuôn mặt của Rika phát ra một tiếng *poof* và bốc khói lên ngay tức khắc.

…Tôi đã có cảm giác rồi mọi chuyện sẽ đi theo hướng này mà…

"Uh, tớ vừa lỡ miệng nói ra à?”

“Vâng, đúng ạ! To và rõ lắm ạ!”

Rika gật đầu mạnh mẽ.

"Ahh, xấu hổ quá, haha."

“Ít nhất thì anh cũng nên tỏ vẻ mình xấu hổ khi nói ra câu đó chứ!”

Rika bặm môi lại và quay lưng lại với tôi.

Rồi đột nhiên, em ấy quay ngược trở lại, với một nụ cười đáng sợ trên mặt.

Em ấy chúi người về phía tôi bằng dáng vẻ thùy mỵ lạ lùng hết sức, và đặt tay lên vai tôi.

“Ý em là, thôi nào, geez~ Senpai anh chọc em hoài đấy, thích em thì nói đại đi còn dối lòng làm gì ~ Uheheheh...Anh nên luôn thành thật như vậy chứ cái anh hư đốn này~”

Rika nói, nghe cứ như một con báo đang say rượu khi cứ liên tục vỗ vào vai tôi.

"Ugh."

Tôi hất tay em ấy ra khỏi vai, và lùi lại một bước.

“Giờ thì… Em đoán em cũng phải chú ý nhiều hơn nữa về trang phục của mình. Đây chắc chắn không phải là lúc mà em không nên mặc những thứ như áo khoác phòng thí nghiệm rồi.”

“Này, khoan đã, như vậy thì còn đâu là đặc tính nhà khoa học của em nữa chứ?”

"Kukuku, đồ ngốc à, cô ta đã chết rồi.”

“Cá tính riêng của em không có giá trị gì hết à…”

“Không không, suy nghĩ một cách linh hoạt là một kỹ năng rất quan trọng mà bất cứ nhà khoa học nào cũng cần phải có hết. Những người nào mà lo lắng về ngoại hình của mình thì có nghĩa người đó cần phải học thêm nhiều lắm…”

Em ấy nói có lý đấy, nhưng tôi không nghĩ là mình đã từng nghe câu nào giả dối hơn cái câu tôi vừa mới nghe xong đây.

“Sẵn tiện đây, Sena-senpai."

"Eh?"

Sena ngạc nhiên khi nghe Rika đột ngột gọi.

“Em nghĩ em nên ghé mắt qua vài bộ đồ bởi ta sắp đến nguyên cả một khu mua sắm tuyệt vời mà, vậy nên chị có thể kể tên một vài cửa hàng tốt ở Nagaya cho em được không ạ?”

"Eh, e-em hỏi chị à!?”

Chẳng hiểu sao Sena lại có vẻ bối rối.

“Vâng. Em nghĩ chị có thể cho em một vài lời khuyên hữu ích bởi chị mặc đồ hợp thời trang lắm ạ.”

"Umm...c-chị không có tới Nagaya thường xuyên lắm nên chị nghĩ chị không giúp em được gì đâu, ahaha..."

"Oh, thế à? Ưm vậy còn nơi chị thường mua đồ thì sao?”

“T-thông thường thì, chị, ừm, em biết đấy… chị tới một cửa hàng có thương hiệu cao cấp gần nhà chị… ừm… chị nghĩ vậy?”

"Huh? Chẳng phải xung quanh nhà cậu chỉ toàn núi với đồng cỏ thôi sao? Ở gần đó thật sự có một  cửa hàng thương hiệu cao cấp nào đó à…?”

"Ugh-"

Khuôn mặt của Sena cứng đờ lại trước lời nhận định của tôi.

"Sena-senpai...?"

Rika bắn cái nhìn ngờ vực về phía Sena.

Tôi có thể nhìn thấy một giọt mồ hôi lạnh chảy dọc xuống má Sena khi cô ấy quay mặt đi chỗ khác.

“Sẵn đây, Sena-senpai, cái áo đó đẹp đấy~ Chị mua nó ở đâu vậy?”

"Eh, ch-chị không rõ nữa~... Chị không có nhớ, ahaha..."

"........................"

"Ahaha......"

".................."

".....................Uuu~~"

Sena cuối cùng cũng chịu thua sau khi bị Rika nhìn chằm chằm vào mình, và thú thật tất cả mọi chuyện, nửa sắp khóc.

“Xin lỗi em, chị nói dối cả đấy… Stella lúc nào cũng mua đồ dùm chị… chị cũng nhờ Stella chọn đồ cho chị khi ra ngoài nữa… Cô ta làm tóc cho chị, trang điểm, và tất cả những thứ khác nữa cho chị…”

Stella, cô thật tuyệt vời… làm sao mà cô có thể làm được tất cả những việc như vậy chứ?

“Thịt à. Cô chưa vào cửa tiệm làm tóc bao giờ à?”

“C- cửa tiệm làm tóc? Tôi chưa vô đó bao giờ cả… Tôi lúc nào cũng cắt tóc ở nhà hết…”

"...Heh."

Yozora nhẹ nhàng cười đắc thắng trước câu trả lời của Sena.

“C-cái điệu cười đó là sao vậy hả… Nó làm tôi phát bực đấy…”

"Oh, không có gì cả. Chỉ là tôi hơi bất ngờ khi nghe một nữ sinh trung học đến giờ này vẫn còn cắt tóc ở nhà thôi.”

"Yozora..."

Tôi đưa cái nhìn “đùa à” về phía Yozora (một nữ sinh trung học tự cắt tóc mình tại nhà cho tới đầu tháng tám năm nay), nhưng cậu ấy vô tình quay sang chỗ khác.

"...Hahh..."

Rika bật ra một tiếng thở dài nhỏ, lấy ra cặp kính ở túi áo khoác phòng thí nghiệm, và đeo lên.

Rồi em ấy dùng tay phải cầm lấy gọng kính, và nhìn trừng vào Sena với ánh mắt lạnh lùng.

".........Chỉ số sức mạnh nữ giới chỉ có năm thôi à… Đúng là rác rưởi…”

…Cái cặp mắt kính đó là sao vậy, máy đo[4] à?

“Nó đâu có nghiêm trọng lắm đâu!? Làm như vậy đơn giản hơn nhiều, bởi Stella chưa bao giờ làm rối tóc tôi cả…”

Sena ngượng nghịu nói với khuôn mặt đã nhuộm đỏ, mà cô ấy có lý đấy chứ. Chỉ số sức mạnh nữ giới của bạn sẽ không tăng lên đâu nếu như bạn có một ai đó làm giúp mình hầu hết tất cả mọi việc.

Ý tôi là, thậm chí tôi chỉ học cách nấu ăn , làm việc nhà, xử lý tình huống khi bị kẻ thù vây lấy và giết thời gian khi tôi ở một mình bởi vì tôi bắt buộc phải vậy thôi. Mặc dù, ngoại trừ nấu ăn và làm việc nhà ra, tôi muốn có một cuộc sống mà mình không cần phải làm hai cái việc cuối kia.

Nhìn Sena đứng đó cau mày cau mặt làm tôi nhận ra, một lần nữa, rằng cô ấy là con gái của một gia đình giàu có.

"Hahh... Sena-senpai đúng vô dụng, vậy nên Yozora-senpai, phiền chị cho Rika một vài lời khuyên nhé?”

"Chị ư?"

Yozora có vẻ hơi bối rối không biết nói gì với em ấy.

“Vâng. Chị thường hay mua đồ ở đâu vậy, Yozora-senpai?"

“Trên mạng.” cậu ấy trả lời ngay tắp lự

“Tuyệt vời~ em biết ng~ay mà~ “Rika gượng cười nói, và rồi tiếp tục,

“Nhưng, dù cho chị có nói gì đi nữa, thì chị thật sự có khiếu thẩm mĩ tốt mà, Yozora-senpai. Em muốn nói là, chị biết cách làm cho mấy bộ đồ bình thường khó mặc trở nên hợp với chị, và nói thiệt nha, em lúc nào cũng nghĩ chị ăn mặc hợp thời lắm đó.”

“Tất cả những gì chị làm chỉ có mua những gì chị thấy mấy cô người mẫu mặc trong mấy cuốn tạp chí hay trên mạng thôi.”

“…Ra vậy. em thấy ghen tị khi chị có thể mặc y chang người mẫu trong cuốn tạp chí thời trang và hợp một cách hoàn hảo đấy. thường thì cần phải trộn và rợp chúng lại với nhau nữa, nếu không thì cuối cùng nó sẽ trở thành một đống bùi nhùi thôi, mà vâng, em hiểu rồi…chết tiệt…”

Tôi có cảm giác rằng em ấy đã trải qua cảm giác nhìn đống quần áo của mình biến thành “một đống bùi nhùi” trong quá khứ từ cái cách em ấy nói. Thật ra tôi cũng vậy thôi.

"Ohh...? Phải làm vậy nữa à?”

Yozora nhanh chóng nhìn xuống bộ đồ của cậu ấy, có vẻ vui hơn khi nghe điều đó hơn là tự nhủ với bản thân.

“Như thường lệ, hôm nay nhìn chị cực kỳ dễ thương luôn.” Rika nói.

"...Chờ đã. …C-chị mà…dễ thương ư…?”

Mặt Yozora đanh lại, hình như Rika đã nói gì đó sai thì phải.

"? Vâng ạ, chịn nhìn nữ tính và dễ thương lắm. Nhất là ở cặp giò ấy.   Vẻ sexy-cute của chúng đã làm mất đi tính nhếch nhác. Tất nhiên, nó chỉ hiệu quả bởi chị có cặp giò tuyệt hảo đó thôi.”

“Cái…!? N-nữ... Sexy... cu-...!?"

Một vẻ hoàn toàn sốc hiện trên khuôn mặt của Yozora, và rồi cậu ấy quay sang tôi vì một vài lý do nào đó.

“C-cậu nghĩ sao, Kodaka? Bộ đồ của tớ… không có nữ tính hay gì gì cả, phải không? Nó đàn ông lắm, đúng không?”

......? Cậu ta đang nói cái quái gì vậy chứ?

Rõ ràng những gì tôi nghĩ đều được viết lên mặt tôi hết rồi, bởi Yozora nói "Eh...!?" và mở to đôi mắt ra.

“Chẳng có gì phải ngạc nhiên trước việc này cả… Đàn ông? Đùa à…? Tớ chắc chắn sẽ nói rằng cậu nhìn… q-quyến rũ…lắm đấy?”

Tôi đáp lại, trong khi liếc nhìn vẻ sững sờ cùng đôi chân trắng nõm của cậu ấy.

Mặt Yozora đỏ chót trong nháy mắt.

“K-không thể nào! Tớ chọn bộ đồ này trong phần “Kỹ thuật ăn mặc thời trang nam tính trong mùa thu” đấy!”

"...Yozora."  "Yozora-senpai..."

Rika và tôi cùng nhìn Yozora với vẻ thương hại.

“Cái…”

“…Nè, Yozora, ‘nam tính’ không nhất thiết phải giống với ‘đàn ông’ đâu.”

“Cái…!”

“Ưm, đúng thật là nói chuyện và ăn mặc như con trai thì được xem là nam tính, nhưng… trong lĩnh vực thời trang, từ nam tính thường dùng để chỉ những thứ giống như ‘trung tính’ và chỉ để bộc lộ rõ ra những nét nữ tính của mình thôi. Em không biết là chị đọc tạp chí nào hết,  Yozora-senpai, nhưng mà trong cái phần phong cách nam tính đó, ắt hẳn nó có dòng ‘Sự phối hợp siêu dễ thương’ hay ’Đưa bạn trai của bạn lên chín tầng mây’ hay đại loại vậy đó, đúng không?”

“E-em nói mới nhớ, chị nghĩ nó có đấy…”

Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống từ chân mày của Yozora.

“Cái nhảm nhí gì đây… Vậy những gì tôi làm từ trước tới giờ…”

“Làm thế quái nào mà cậu không nhận ra chứ… Cậu có bao giờ nhìn thấy thằng con trai nào ra ngoài mặc đồ hở đùi hay bụng không?”

Yozora cúi đầu xuống trong thất bại, và bắt đầu làu bàu gì đó.

“…Nhưng trước giờ tớ chẳng để ý tới cách ăn mặc của bất cứ tên con trai nào cả…”

"Eh?"

“K-không có gì!”

Yozora vội vã lên giọng, tiếp theo đôi gò má của cậu ấy đượm đỏ lần nữa khi cậu ấy đưa hai tay che bụng lại như thể vừa nhận ra điều gì đó.

Rồi Rika nói, cứ như đang chọc tức cậu ấy,

“…Em đã từng nghĩ ‘Wow, Yozora-senpai đúng là có gu thời trang khá đặc biệt nha, trời dạo này lạnh vậy mà lại đi khoe bụng chứ~’…nhưng có vẻ như em sai rồi.”

"Uuuuu~~"

Yozora quay mặt ra cửa sổ, đỏ như củ cải tía.

"Keheheh...Sẵn đây, Rika nghĩ, mấy cái quần nóng bỏng làm mông con gái nhìn quyến rũ hơn rất nhiều so với mấy bộ độ bơi bình thường hay vài cái quần lót nữa.”

"Anh biết mà,đúng không!?"

".........Kodaka-senpai..."

Rika nhìn tôi cứ như đang nhìn một con bọ kỳ lạ nào đó sau khi tôi bộc lộ sự đồng tình không tự nguyện của mình. Thôi nào, em mới là người nói mà…

Mắt Yozora ngấn nước khi cậu ấy dùng hai tay che mông lại.
Boku wa Tomodachi ga Sukunai Vol6 Ch08 Img01(Vexed)

May mắn thay cho Yozora, chúng tôi cập bến Nagaya khoảng hai phút sau đó.

Nhà ga Nagaya về cơ bản là trung tâm của mọi thứ quanh đây, và lớn hơn rất nhiều so với nhà ga Tohya, với nhiều người qua lại còn Tohya thì vắng tanh như chùa Bà Đanh vậy.

Yozora, người không quen ở trong đám đông, cảm thấy hơi phát bệnh.

Rồi cậu ấy lao ra khỏi xe lửa và vượt qua cổng soát vé cứ như cậu ấy đang chạy trốn khỏi cái gì vậy, bỏ mặt chúng tôi đuổi theo ở phía sau.

Ngay khi chúng tôi vừa đi qua cổng soát vé, Yozora nhanh chóng quay mặt lại nhìn chúng tôi, và nói,

“...Tôi đi sẽ đi mua sắm một chút! Đừng có đi theo đấy, Kodaka!"

“Đi mua sắm tức là mua quần áo, phải không? Với tớ thì không sao, nhưng… liệu cậu có ổn không? Ở đây khá là đông đúc đấy…”

"Uu...Không sao đâu!”

Yozora trả lời, trong khi vừa che bụng bằng một tay, vừa dùng túi cầm tay che mông.

"Yozora-senpai, em sẽ đi với chị.”

Rika, cũng không chịu nổi đám đông, có vẻ phát bệnh như Yozora.

"Hm...Hiểu rồi. Vậy đi thôi.”

Yozora quay người lại, nhưng bỗng nhiên dừng lại và nói,

"? Có chuyện gì vậy, Yukimura?"

Tôi chợt nhận ra Yukimura, đang đứng cạnh tôi đây, đang nhìn chằm chằm về phía Yozora.

“…Không, không có gì hết cả, Anego..."

Em ấy nói, và rồi lần lượt nhìn mặt Yozora, rồi của tôi, và cuối cùng là bộ đồ quản gia mà em ấy mặc.

Nhìn Yukimura cứ như vậy, tôi thì thầm với em ấy,

"...Yukimura, em có thể giúp anh trông chừng Yozora và Rika được không? Đừng có để họ lăn đùng ra trước đám đông, được chứ?”

“Vâng ạ. Hãy giao phó cho em, Aniki.”

Em ấy gật đầu cái rụp, và rồi đi về phía Yozora.

Yozora, Rika, và Yukimura mất hút trong đám đông…

“Giờ thì, muốn đi cùng tớ một lúc cho tới khi bọn họ quay lại không?”

Tôi hỏi Sena, ngườ duy nhất còn ở lại cùng tôi, rồi cô ấy trả lời “Được thôi,” trong khi gật đầu hạnh phúc một cách lố bịch với một nụ cười lớn trên mặt.

Dù bạn có nhìn thế sao đi nữa thì đây là một cuộc hẹn hò. Nghiêm túc đấy, đại loại vậyEdit

“Vậy, bây giờ ta đi đâu đây?”

Tôi hỏi Sena sau khi Yozora và hai người khác đi mất.

Sena suy nghĩ rồi lập tức đưa ra câu trả lời,

“"Hmm...Nè, cậu nghĩ món quà nào sẽ làm tăng mức độ tình cảm của Kobato nhiều nhất? Chắc hẳn phải là mấy món đồ liên quan đến Kuroneku[5], đúng chứ?”

“”Đừng có dùng mấy từ như ‘mức độ tình cảm’ chứ, đây có phải là game galge đâu.”

Tôi đáp lại ngắn gọn, rồi nói,

“Ừm, đúng là em ấy có sưu tầm mấy món đồ của Kuroneku, nhưng tớ nghĩ em ấy đã có hết mấy món mình muốn rồi. Tớ cũng đã chấm trước cái game mới sắp ra mắt cho em ấy nữa.”

“Hiểu rồi…Tớ thật sự không biết các cô cậu trung học thích được tặng món gì hết, nhưng có thật là Kobato có đủ tiền để mua đủ mọi thứ em ấy muốn không vậy?”

“Đúng là em ấy có nhiều thật đấy… Mà cũng phải, cậu không biết bố tớ thương Kobato nhiều thế nào đâu. Bất kể khi nào em ấy hỏi mua một cái game hay một đĩa DVD hay bất kể thứ gì khác, bố sẽ mua nó không một chút do dự, hầu hết mấy món đồ của em ấy từ đấy mà ra hết đó. Em ấy cũng không tiêu nhiều tiền nữa nên tớ chắc em ấy có một khoảng tiết kiệm kha khá đấy.”

Trước giờ tôi vẫn nghĩ bố nuông chiều em ấy nhiều quá, nhưng khi nghĩ rằng bố làm vậy chỉ để bù đắp lại việc  không ở cạnh chúng tôi nhiều lắm thì thật khó để tôi trách ông ấy thật.

…Và ý tôi là, tôi chính là người đã bày cho Kobato kêu bố mua bất cứ món đồ chơi nào mình thích mà.

"Kufufu... Cha của cậu có vẻ thích hợp làm bạn nhậu với tớ đấy, với món tráng miệng là Kobato…”

Sena cười xếch đến mang tai.

“Này cậu biết không, cậu…”

“T-tớ chỉ lỡ miệng thôi, hiểu chứ? Tớ đã đến tuổi vị thành niên đâu, đương nhiên là không uống rượu được rồi, sheesh."

“Tớ không quan tâm gì đến chuyện rươu riếc cả, đừng có mà biến Kobato thành ‘món tráng miệng’ chứ.”

Tôi hoàn toàn ngiêm túc đấy.

"Hmm...Nếu như mấy món đồ đắt tiền không có hiệu quả với em ấy, vậy… mấy món đồ hiếm thì sao? Chẳng hạn như là một hình nhân phiên bản giới hạn hay tựa tựa vậy.”

“Cậu có thể mua mấy thứ đó kịp lúc sinh nhật em ấy à?”

“Tớ không biết nữa, lỡ đâu một tên nào đó trong lớp tớ có thì tớ sẽ bắt hắn cống nạp nó cho tớ.”

Sena bất ngờ nói, như thể cô ấy là nữ hoàng phương nào vậy.

"...Hm, nếu tớ nhớ không lầm thì Kobato không thích hình nhân cho lắm.”

“Thật hả?”

“Ừ. Em ấy thích chơi game, xem CD, đọc manga này nọ… bởi cậu có thể tương tác với chúng,  tớ nghĩ em ấy không quan tâm chút nào tới mấy món đồ dùng để trang trí đâu.”

“Nhưng chẳng phải em ấy vui mừng khi nhận được một trang màu với chữ kí của đạo diễn bộ anime Kuroneku ở phía sau lúc đi công viên giải trí đó sao?”

“Ah, cái đó, huh...Bữa đó khi bọn tớ về nhà em ấy giữ nó rất kĩ, và đặt nó ở trên cái kệ cao nhất của chiếc bàn học, nhưng hôm trước khi tớ đang lau dọn phòng cho em ấy, tớ bắt gặp nó bị nhồi nhét giữa mấy cuốn manga trên kệ sách đấy”

"O-oh...Hiểu rồi…”

Sena có vẻ hơi bị sốc, bằng chứng là mặt cô ấy đanh lại.

Cái trang màu đó là thứ mà Kobato nhờ Sena mới có được, biết được nó bị đối xử một cách phủ phàng như vậy chắc đau lòng lắm.

"Muu...Vậy tớ phải tặng Kobato cái gì đây… Route của Kobato khó quá đi… Em ấy có hết đống DVD và character song rồi, đúng chứ? Liệu có còn món Kuroneku nào khác không…”

“…Này, vậy sao ta không mua mấy thứ không liên quan đến Kuroneku?”

Sena mở tròn mắt trước lời đề nghị của tôi.

“Nghe có lý đấy… Vậy cậu nghĩ tớ nên mua cái gì?”

“Tớ không biết… có thể là tặng em ấy cái gì đó cậu thích chẳng hạn…?”

“Món gì tớ thích à? Đương nhiên là Kobato-chan rồi!”

“Em ấy sẽ không bao giờ thuộc về cậu đâu.”

Tôi lạnh lùng trả lời Sena, người mà cả hai con mắt đang lấp lánh.

“Vậy còn bắt chước mấy cái game galge thì sao? Thông thường sẽ có vài event kiểu như nhân vật nữ quấn ruy băng quanh người rồi chui vào trong một cái hộp, sau đó nhảy ra và nói ‘Em tặng quà cho anh đây~ Ngay~ đây ~nè~ ♥’”

“Cậu thừa biết 100% là Kobato sẽ khóc toáng lên nếu cậu làm vậy mà, đúng không?”

Cậu thực sự làm tôi ớn lạnh đấy.

“Tôi chắc chắn thể nào tôi cũng hoàn toàn phạm ‘sai lầm’ nếu như tôi nhận được một cái hộp chứa Kobato ở trong trỏng với dải ruy bang quấn quanh người mà không mảnh vải che thân.”

“Đừng có ở đó ảo tưởng nhảm nhí nữa!”

"Ahh, geez! Làm sao mà Kobato-chan lại đáng yêu vậy chứ…Phải chi Kobato-chan là em gái của mình thì hay biết mấy…”

“"Sena~ Quay về với thực tại đi~”

"Im dùm cái, tôi vẫn đang nhìn vào thực tại đây. Tôi chỉ đang nghĩ liệu trên đời này có cách nào có thể làm cho Kobato-chan thuộc về tôi không, hiểu chưa?”

“Cái đó thậm chí còn tệ hơn nữa!”

…Có lẽ tôi nên từ bỏ việc giúp cô ta nhận ra đâu mới là hiện thực…

“Này~Này~ chắc hẳn phải có cách nào đó chứ? Vậy Kobato-chan còn thích mấy thứ như thế nào nữa?”

"Uu..."

Sena vui vẻ nghiêng đầu một chút nhìn tôi, và nói thẳng ra, nếu bỏ đi cái khát khao có được cô em gái của tôi đi, cô ấy nhìn dễ thương lắm đấy chứ. Chính điều đó đã khiến tôi vô tình bị mê hoặc bởi cái nhìn của cô ấy.

".........Ahh, biết rồi mà. Tớ biết một thứ chắc chắn Kobato sẽ thích.”

"Eh, cái gì vậy?”

Tôi thẳng thừng nhìn Sena, đang lấp lóa cả đôi mắt tràn trề hy vọng.

“Là thịt.”

"Eh!?"

Vì một vài lý do nào đó mà Sena hạnh phúc cười một cách thật ngớ ngẩn.

Tôi chợt nhận ra được nguyên nhân,

“Không- không-không-không-không, không phải cậu. Ý của tớ đương nhiên là cái mà ta ăn được kia!!”

“T-tớ biết chứ…”

Sena nói trong khi đỏ mặt… Không, chắc chắn là cậu vừa nghĩ nó là mình mà.

“Kobato trước giờ luôn thích thịt—— Xin nhắc lại một lần nữa, đó không phải là cậu đâu!!”

Tôi buộc phải tự ngắt lời của chính mình để đính chính lại với Sena, người vừa cười toe toét một cách ngớ ngẩn khi nghe tôi nói.

“Đ-đã bảo là tớ biết rồi mà! Chỉ là,… mặt của tớ tự nhiên nó cười thôi…”

Tôi hoàn toàn mất hết hy vọng vào con người này.

Rồi tôi bật ra một tiếng thở dài và nói tiếp.

“…Kobato ăn đủ mọi loại thịt. Nào là thịt bò này, hay thịt heo, còn thịt gà nữa, hay thịt ngựa, thịt cừu, vân vân và vân vân. Còn về chế biến, thì có thể kể đến như mấy miếng lát thịt kẹp trong hamburger, thịt bò hầm này, hay làm món yakiniku, bò nướng, gà rán, tatsutaage, Jingisukan, cá kho, hot dog,… chà, em ấy có lẽ sẽ hau háu ăn bất cứ món thịt nào trên đĩa. Em ấy thích hết món ăn mà có thịt trong đó. Sinh nhật năm nào tớ cũng nấu mấy món thịt cho nó ăn hết. Tớ nghĩ món thịt bò Nhật Bản thượng hạng sẽ rất ngon đấy. Mấy miếng thịt đó được chế biến với loại gia vị tốt nhất có vẻ có nhiều chất béo đây, và tớ không—— ý tớ là Kobato không thích điều đó một chút nào, vậy nên tớ nghĩ loại thịt có chất lượng thấp hơn một chút sẽ tuyệt vời đấy.”

Cậu nghĩ ư…? Cậu có chắc đó không phải là những thứ cậu muốn ăn không?

Sena vặn lại, liếc mắt nghi ngờ tôi.

“…Ưm, ừ, nhưng Kobato thật sự rất yêu thịt mà—— không phải cậu!!... Em ấy thật sự thích ăn thịt.”

“Thịt... huh..."

Chẳng hiểu sao tự nhiên lại Sena tỏ rõ vẻ suy tư.

“…Cậu nói mới nhớ, em ấy có phản ứng cái lần tớ mời đi công viên giải trí chơi lúc tớ bảo tớ sẽ mua cho em ấy một vài cái hamburger ngon tuyệt hảo…”

“Thấy chưa? Tớ đã bảo nó rất thích rồi mà.”

“Nhưng mà Kodaka, bình tĩnh và suy nghĩ kỹ lại đi.”

"?"

“Ai đời nào lại tặng thịt cho người khác trong ngày sinh nhật chứ?”

“Ờ phải ha.”

…Tôi mà lại phải nhờ Sena chỉ ra điều đó cho mình. Cảm giác cứ như mình vừa mất đi một thứ gì đó.

“Ưm, nếu nó làm Kobato-chan vui thì đồ ăn không phải là một ý kiến tồi đâu,…nhưng, chỉ là, tớ muốn tặng em ấy cái gì đó để nhớ đến tớ ấy… Một món mà em ấy có thể đem theo bên mình mỗi khi không có tớ bên cạnh thì sẽ rất tuyệt vời… Nó sẽ luôn ở cạnh em ấy bất cứ lúc nào, kể cả khi đi tắm, hay đi ngủ nữa... Uheh..."

Tôi nghĩ ý tưởng của cô ấy tốt đấy chứ, chỉ trừ cái điệu cười ghê rợn ờ phút cuối.

“Dù sao thì, đồ ăn sẽ là phương án cuối cùng của tớ. Giờ ta cùng dạo quanh khu mua sắm một vòng đi. Có thể ta sẽ tìm được món đồ nào tốt đấy.”

“Ừ, đi thôi.”

Và như vậy, Sena và tôi bước ra khỏi nhà ga.

Theo lời của Sena, cửa hàng có tên "Ohtoriya" bên trong nhà ga Nagaya là cái lớn nhất trong cả khu, và bán đủ mọi thứ, từ quần áo, cho đến đồ trang sức, và đồ chơi nữa (Stellar bảo với cô ấy vậy đấy).

“Được rồi, vậy ta đi đâu trước đây?”

Tôi hỏi Sena trong lúc nhìn vào bản đồ sơ lược các khu sau khi vào cửa hàng.

“Tớ nghĩ ta đến khu đồ chơi trước đi… Cậu có muốn đi đâu không Kodaka?”

“Tớ muốn mua một vài miếng thịt ở tầng trệt. Nó không có liên quan gì đến sinh nhật của Kobato đâu, chỉ là hôm nay tớ tính ăn thịt thôi.”

“Rồi, vậy tới khu đồ chơi. Có vẻ như nó nằm ở tận tầng tám lận.”

Sena lờ đi câu trả lời của tôi một cách xuất sắc và bước đi.

Trước cửa thang máy là một biển người, phải chờ lâu lắm mới vô được đây.

“…Ta đi cầu thang đi… Đợi cho họ đi hết thì biết chừng nào xong chứ?”

“Ừ, đành vậy thôi.”

Cô ấy gật đầu, và đi về phía cầu thang.

Còn nữa, tầng một là khu đồ trang sức, nên chúng tôi ghé qua ngó một chút.

“…Này, Kodaka. Cậu nghĩ Kobato có thích nhẫn hay gì đó không?”

Sena hỏi khi nhìn một cái nhẫn kim cương ( giá 300,000 yên) với vẻ nghiêm túc.

“…Cũng có thể lắm chứ, nhưng xin cậu đừng có mua cái gì mắc quá. Em ấy còn quá nhỏ.”

“Cậu cứ như là giám hộ của Kobato ấy nhỉ, Kodaka?”

“Tớ là anh trai và đồng thời cũng là người giám hộ của em ấy. Mà… tớ không nghĩ để cho em ấy quen với mấy món đồ mắc tiền sớm là tốt đâu.”

"Ohh...? Huh, cậu làm giám hộ cũng tốt đó chứ.”

Sena nói đồng thời cười khúc khích.

“Cá nhân tớ nghĩ Kobato mà mang thêm một ít nữ trang trên người nữa thì hết sẩy, thôi kệ. Nếu cậu không thích thì tớ không mua vậy.”

Chúng tôi rời khu đồ trang sức sau đoạn đối thoại, và tiếp tục leo thang.

Tụi tôi nghía qua tầng ba để xem vài cái ví và bóp tiền. rồi đi lên tầng trên.

“Yozora và những người khác có thể cũng ở trong đây nữa đấy.” Sena nhắc tôi.

Tầng bốn, năm và cả sáu đều chỉ toàn bán quần áo nữ, một nơi lý tưởng cho những ai đến Nagaya để sắm đồ.

“Ừ, có thể lắm chứ…” tôi đồng ý, và nói tiếp, “cậu không muốn xem qua vài bộ à, cũng sẵn đi qua rồi?”

Sena "Hmmm," một cái, và sau khi suy nghĩ một hồi, cô ấy đáp,

“Không cần đâu. Ta nên ưu tiên việc mua quà cho Kobato trước đã.”

“Hiểu rồi.”

Trong khi tôi đang có một chút ấn tượng đối với Sena, người thường xuyên chỉ làm những gì mình thích, chúng tôi đến tầng bảy (đồ nam) và cuối cùng là tầng tám với khu đồ chơi.

"...Hmm... Có chút gì đó không ổn ở đây…”

Sena rên lên với vẻ khó chịu khi đi một vòng quanh khu đồ chơi.

Khu đồ chơi của Nagaya rộng thì rộng thật đấy, nhưng đối tượng chính ở đây là nhắm đến trẻ con (mặc dù, đồi tượng thật sự là bố mẹ của mấy đứa trẻ đó, vậy nên có lẽ bảo đối tượng chính ở đây là người lớn có trẻ nhỏ thì đúng hơn). Dù sao thì, nơi này không phù hợp để chọn quà cho một nữ sinh trung học như Kobato.

“…Này, cậu nghĩ liệu Kobato-chan có thích một cây đũa phép YuriCure không?”

“Tớ không nghĩ vậy đâu?”

Tôi dám chắc rằng cô ta thật sự nghiêm túc về việc đó đấy, và tôi cũng nghiêm túc đáp lại.

“…Nhưng cậu không thấy là em ấy mà làm ma pháp thiếu nữ thì hợp lắm sao?”

"............"

Tôi tưởng tượng Hasegawa Kobato (sắp bước qua tuổi 14) đóng giả làm YuriCure, và đáng buồn thay, tôi chẳng thấy việc đó có gì là lạ cả.

"...Ah! Tớ có coi người ta chơi trò twister[6] này trong mấy cái game nè. Nếu chơi trò này, tớ có thể trườn qua người Kobato-chan rồi! Cậu thấy sao?”

“Cậu chỉ muốn có vậy thôi, đúng chứ?”

Tôi có thể thấy một giọt mồ hôi lanh chảy xuống gò má của Sena.

"Hmm... Có lẽ tớ nên kiếm mấy cái khác tương tự vậy. Vậy còn shogi[7], hay cờ vua, hay đại loại vậy thì sao?”

“Tớ đã có vài bộ của hai trò đó ở nhà sẵn rồi, nhưng mà Kobato đã phát chán trước khi em ấy biết hết luật chơi nữa kìa.”

Nhân tiện, tôi thích chơi shogi lắm luôn. Mặc dù tôi chẳng có ai để chơi chung cả, vậy nên những gì tôi làm là giải quyết các tình huống giả định.

“Ah, họ có bán mấy bộ xếp hình này. Có cả Kuroneku luôn!”

"Ah, ừ, tớ nghĩ Kobato sẽ rất thích đấy. Nhưng mà tớ muốn cậu mua mấy món khác cơ.”

"Huh? Sao vậy?"

“Bởi chắc chắn 100% em ấy sẽ chán nó còn nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng nữa, để đó cho tớ làm dùm.”

Kobato đã từng vòi vĩnh bố mua cho vài bộ xếp hình lúc trước rồi. nhưng kết quả cuối cùng chỉ toàn là bố và tôi ghép hết cả. Em ấy lúc nào cũng nói, “Lần sau con sẽ làm mà!”, nhưng bố ơn, bố còn bị lừa thêm bao nhiêu lần nữa rồi mới sáng mắt ra đây?

…Dù vậy, xếp hình là một cách tốt để giết thời gian, nên tôi không có ghét bỏ nó hay gì cả.

Chúng tôi loanh quanh khu đồ chơi, nhưng rốt cuộc, Sena vẫn không chọn ra được món nào có vẻ tốt cả.

“Chọn quà thôi mà cũng khó thật đấy~”

“Ừ…”

Tôi gật đầu với vẻ mệt mỏi.

Chúng tôi rời khu đồ chơi, và đi cầu thang lên tầng chin.

Một tấm biển treo trên trần nhà thu hút sự chú ý của tôi.

“Họ bán các vật dụng trong nhà ở tầng chín, huh~ Vô đây làm gì chứ?”

“C-chờ chút đã!”

Tôi vội vã la to lên hòng cho Sena, người vừa định bỏ qua tầng chín,  đứng lại.

“Có chuyện gì vậy?”

“…Tớ nghĩ ta nên ghé qua xem một tí.”

Tôi đưa ra lời đề nghị nghiêm túc với Sena, đang nghiêng đầu nhìn tôi với vẻ mơ hồ.

“Sao vậy? Cậu muốn xem cái gì à?”

“Ờ. Chắn chắn là họ đang có giảm giá một nhãn hàng mà tớ thích.”

"Ohh? Ưm, sao cũng được, cùng đi vậy.”

Vậy là chúng tôi đi dọc theo các gian hàng ở tầng chín.

“Cậu mà cũng thích nhãn hàng nào đó ư?”

“Đương nhiên rồi. Tuy tớ không thường mua sản phẩm của mặt hàng đó lắm, tuy vậy khi họ ra đồ mới thì tớ vẫn thường hay xem qua.”

"Ohh...? Tên là gì vậy?”

“Tớ đoán thể nào cậu cũng không biết đâu!”

Tôi nói, làm Sena nhăn mặt khó chịu.

“Cứ nói thử đi. Tớ tuy không đi chợ chiếc gì hết, nhưng tớ vẫn biết về mấy cái thương hiệu này nọ đấy nhé!”

"Oh...? Vậy, là  'D-Four'… Thấy chưa? Cậu đâu có biết đâu, phải không?”

“Đ-đương nhiên tớ có nghe qua rồi!”

Sena trả lời có phần bối rối một chút.

“Thật ra tớ cũng thích cái nhãn hiệu đó lắm. Tớ còn có cả một bộ sưu tập các sản phẩm của họ nữa kia. Tớ thích họ từ sáu năm trước rồi cơ!”

“Oh thế à? Ngay lúc họ vừa cho ra mắt sản phẩm đầu tiên luôn, huh… Bây giờ họ khá là nổi đấy, mà, sáu năm trước là lúc họ bắt đầu trở nên phổ biến với Nhật Bản, nhỉ? Tớ khá ấn tượng là cậu thích họ được lâu cỡ đó đấy.”

Nghe lời khen ngợi từ tôi, Sena trờ nên tự phụ.

“C-chứ sao? Đ-đừng có xếp tôi chung với mấy bọn chỉ biết nhìn hình đoán chất lượng đằng kia chứ. Tớ thích cái đó nhiều tới mức mua tận mười cái lận đó!”

"Ohh? Ghê thật đấy.”            

“Chà, với những ai thích nó thì có đáng là gì chứ~”

“Cậu có vẻ thích nó lắm đây… Tớ chưa từng thấy ai mua tới mười cái nồi áp suất cả…”

"Yep, tớ thích nồi áp suâ—— nồi áp suất!?”

Sau một hồi loanh quanh luẩn quẩn, cuối cùng chúng tôi cũng đến nơi.

"D-Four ~Hội chợ phàm ăn mùa thu~”

“Sẵn đây, D-Four là một nhà sản xuất dụng cụ bếp núc đấy.”

Tôi bất chợt nói với Sena, người đang cứng đơ người trước khu D-Four.

Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống từ trán… và rồi cô ấy "Ohh!" một tiếng và gật đầu.

"...Ohh, ra vậy~ cậu muốn nói tới D-Four này à. Tớ cứ tưởng cậu nói tới D-Four khác[8]~”

“D-Four khác? Ờ vậy…”

Tôi nhanh chóng đưa ra lời nhận xét và bỏ dở nó ở đó rồi đi vào hội chợ.

“Nè, chờ chút đã, Kodaka! Ý tớ là, tớ chỉ tưởng cậu muốn nói t——"

Cô ấy đã từng làm vậy lúc giả vờ như mình biết về "Kurogane no Necromancer", và cuối cùng chỉ làm cho Kobato bực thôi. Tôi không nghĩ cô ấy đã rút ra cho mình bài học cho mình đâu.

Bơ đi Sena cùng sự thảm hại của cô ấy ở đó, tôi dạo quanh hội chợ D-Four.

Này chảo này nồi, chiếc nào chiếc nấy đẹp hết sẩy được bày ra đập vào mắt tôi, chỉ nhìn thôi là tôi đã thấy sướng cả mắt rồi.

Bước đi qua cả một rừng với vô số các loại xoong chảo làm tôi rạo rực trong lòng, cứ muốn bóc đại một vài nguyên vật liệu nào đó rồi nấu luôn.

"Uoh... Tận 35% số các loại xoong chảo được bày ở đây chỉ mới vừa được sản xuất đầu năm nay ư!? Họ không đùa mình chứ!?”

Ngay  từ lúc chúng được ra mắt là tôi đã muốn sắm một em về rồi, nhưng cái chảo hiện tại ở nhà tôi chỉ mới được hai năm tuổi và vẫn còn mới tinh (với các mặt hàng của D-Four thì bạn dễ dàng có thể rửa sạch nó bất kể cái gì dính lên đó đi chăng nữa, chỉ cần bạn biết giữ gìn đàng hoàng, thì nó sẽ luôn nguyên vẹn như lúc bạn mới mua về vậy), do đó, tôi quyết định không mua thêm về làm gì nữa.

Kể cà bây giờ, nửa năm đã trôi qua, xoong nồi nhà tôi vẫn sáng bóng như ban đầu, ấy thế mà… bây giờ tôi đã có dịp nhìn được ngắm nó lần nữa, ôi em vẫn đẹp biết bao!

"*Ực*..."

...Ahh... Đẹp quá xá là đẹp~ Ôi đôi mắt của tôi giờ đây đã lóa hết cả rồi, lóa trước vầng hào quang đang ở ngay mặt tôi đây~… Chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy biết bao tinh hoa của Trái Đất  được dồn hết cả tại chiếc xoong này… Ôi, tôi muốn có nó quá đi~ … Có lẽ tôi nên mua thôi~… Có hai cái xoong ở nhà cũng đâu có chết ai đâu…

"*Slurp*..."

“Kodaka, tởm quá…”

Sena có nói gì đó khi đứng cạnh tôi, mà để ý làm gì chứ.

Và rồi, một giờ nữa đã trôi qua.

Sena cau mày cau mặt ngồi cùng với tôi tại một quán café ở quầy ẩm thực tầng mười hai.

Một cái túi lớn với logo của Ohtoriya được đặt cạnh chân tôi.

Hehe...Tôi cuối cùng cũng mua nó được rồi… và không chỉ có một cái xoong thôi đâu, hai cái cơ!!

Sao lại không chứ? Nếu mua hai cái thì được giảm một nửa giá tiền đó… Mua hai với giá chỉ bằng mua một… Quá lời rồi…! Sẵn tiện ở đây rồi nên tôi mua thêm một cái chảo nữa!

"Uheh..."

“Gớm quá…”

Sena càng nhăn mày hơn nữa khi  thấy tôi chợt cười.

"Sheesh... Sao tớ phải mất cả giờ chỉ để chờ cậu mua sắm chứ… Đáng lẽ phải là ngược lại mới đúng!?”

“Xin lỗi nhé…”

Tôi xin lỗi Sena, rõ ràng cô ta tức lắm rồi.

Sỡ dĩ tôi bị khiển trách như vậy là do khu dao bếp nằm ngay cạnh hội trợ D-Four đó.

Chính nó đã khiến tôi bỏ cả giờ đồng hồ chỉ để nghía từng món giảm giá một mà hoàn toàn quên mất sự hiện diện của Sena.

Do giá xăng đang tăng nên tôi đành chỉ ngắm thôi, nhưng hễ lần sau mà tôi còn gặp lại con dao Trung Quốc đó tôi nhất định sẽ mua cho bằng được.

“Cậu có dẹp cái cười ghê rợn đó đi không…?”

Sena cảm thấy  tởm lởm khi nhìn tôi.

"...Sheesh, nhìn đống chảo đó thì có gì vui chứ…”

“Này nhé, đừng có đặt chảo của D-Four ngang hàng với mấy hãng khác nhé. Để tớ nói cho cậu nghe tại sao sản phẩm của D-Four đặc biệt ra sao.”

“Thôi khỏi.”

"Oh, được thôi..."

Tiếc quá.

Sena bĩu môi uống một ngụm soda với trái cây và kem chất đống trong đó, và rồi bật ra một tiếng thở dài nhỏ nhẹ.

“Cậu khá là dị lắm đó…  cậu biết chứ…?”

Sena nói với tông giọng nghiêm trọng đến lạ thường.

“T-tớ yêu thích dụng cụ làm bếp thì có gì xấu đâu chứ?”

“…Ý tớ không phải vậy, đồ ngốc.”

“? Vậy cậu muốn nói cái gì?”

“Ai biết.”

Sena múc một muỗng kem trong khi giả vờ ngây.

"Muu..."

Tôi nhấm nháp ly nước chanh, đoán mò đoán mẫm điều Sena muốn nói đến.

“Mà, sao Yozora với mấy người kia làm gì mà lâu thế nhỉ?”

Tôi vừa nói vừa giơ điện thoại lên xem giờ.

Lúc nãy tôi có gửi một đoạn tin nhắn, và biết được họ đang mua sắm trong Ohtoriya này, nên chúng tôi bảo sẽ tập trung trước lối vào ở tầng một sau khi mua xong.

“Con gái ai mà chả mua đồ lâu chứ.”

“Ủa sao cậu biết được hay vậy, cậu đã bao giờ tự mình sắm đồ đâu.”

Tôi vặn lại Sena đang lộ rõ vẻ tự mãn.

“I-im đi. Nhân vật chính game galge nào cũng nói vậy cả.”

Sena đỏ mặt.

“…Chà, cũng phải, chắc là do suy nghĩ khác nhau của mỗi giới thôi, mà cậu có vẻ là một người mua sắm nhanh đấy. Cậu lúc nào cũng chọn món ăn nhanh này, và cậu cũng không có ngắm nghía mấy đồ giảm giá lâu nữa.”

Cũng giống như lúc mới vào quán café này. Ngay trước khi tôi kịp chọn món, Sena đã dõng dạc gọi một ly “soda với trái cây nhiệt đới ở bên trên đặc biệt” không một chút do dự khi nói cái tên đáng xấu hổ ấy thật to. Lúc ở khu đồ trang sức và đồ chơi cũng vậy, cô ấy chỉ nhìn thoáng qua một món gì đó, quyết định có mua hay không rồi lập tức chuyển sang cái khác.

Kể cả ở hồ bơi và công viên giải nữa. Nhỏ chỉ liếc qua menu xong gọi món ngay tắp lự.

“Sao nào? Khó chịu à?”

“Không, chỉ là tớ thấy khía cạnh này của cậu khá là mới thôi.”

Sena không hề do dự hay lo lắng về việc gì cả, nên cô ấy thường hay thất bại hay phải đi đường vòng để có thể đạt được mục đích của mình, nhưng—— tôi nghĩ cái thái độ đó chính là sức mạnh, cũng như là nét quyến rũ của Kashiwazaki Sena.

“Đ-đừng có đột ngột tỏ ra nghiêm trọng vậy chứ, đồ ngốc…”

Đôi gò má của Sena đỏ ửng, cô ngậm ống hút trong miệng thay vì hút lên lại thổi xuống, tạo ra hàng loạt bong bóng phồng lên rồi nổ tung trong ly soda.

Xong cô ấy quay sang tập trung ăn hết đống trái cây và kem, rồi——

“Này, cậu thấy sao về Yozora, Rika, và cả Yukimura nữa?”

Sena hỏi, nhỏ nhẹ, lẫn đột ngột, trong khi đang ăn.

“? Tớ thấy sao à?”

Tôi đặt ra một câu hỏi khác để đáp lại, Sena trả lời bằng cách nhìn tôi và ngậm cái muỗng, rồi "Hahhh," một cái.

“…Chỉ là, là…Geez... Chỉ là, hmm..."

"...Sena?"

"Hmm... Không có gì.”

Tôi bối rối uống ly nước chanh, thắc mắc không hiểu cái “không có gì” thực sự có ý nghĩa gì.

Rồi Sena tiếp tục hỏi, giả vời như đây chỉ là một cuộc chát chít bình thường.

“Vậy, cậu không muốn có bạn gái à?”

Đó là câu hỏi cô ấy đặt ra cho tôi.
Boku wa Tomodachi ga Sukunai Vol6 Ch09 Img01(Vexed)

Tôi cười trừ.

“…Một cô bạn gái, huh... Sao nhỉ. Không phải là tớ không muốn…”

“Mập mờ quá đó.”

Sena bặm môi lại một chút.

“Ưm… Bởi mục đích hiện giờ của tớ chỉ là kết bạn, chứ không phải là kiếm bạn gái… Mà với một gã nhàm chán bạn bè dù chỉ một còn không có thì không đời nào lại có người yêu được đâu.”

Tôi nói, vừa cười giễu mình.

“…Cậu không cần phải nói quá vậy đâu…”

Sena lẩm bẩm trong họng.

"Hm?"

“Kệ đi.”

Sena nói, có vẻ đang giận hờn chuyện gì đó.

Cô ấy tựa lưng ra đằng sau, ngước nhìn lên trần nhà, và nói,

"Ahh, geez. Chỉ là... Hmm... Ahh... Hmm... Ahh, geez...Không có gì!”

“…Cậu bị gì vậy?”

Tôi hơi ngạc nhiên, và cũng có một chút lo lắng cho Sena, người vừa lảm nhảm trời trăng mây đất gì đó.

Rồi, bất chợt,

"...Ah, đúng rồi. Hai ta thử nói lên suy nghĩ của mình về mọi việc đã xảy ra đi.”

"Hmm?"

Sena nâng ly lên lần nữa, và nhìn về phía tôi.

Tôi ngập ngừng một chút, rồi hỏi——

"Umm... C-cậu nghĩ sao về việc tớ và Yozora từng là bạn?”

Tôi rụt rè bật ra câu hỏi về chuyện tôi luôn lặp đi lặp lại trong đầu tôi kể từ khi các thành viên của câu lạc bộ phát hiện ra.

"Hm? Tớ thấy nó bình thường mà.”

Sena trả lời với tông giọng hết sức bình thường.

“Bình thường ư…? Cậu trả lời hờ hững quá đấy.”

"Hmm... Ý tớ là, lúc mới nghe tớ cũng khá là bối rối chứ, như~ng sau một hồi suy nghĩ lại thì thấy nó chẳng sao cả.”

“C-chẳng sao à…”

Tôi cảm thấy thật tội lỗi về việc đã giấu nó cho riêng mình…

“Dù sao, nó cũng là quá khứ hết rồi, phải không? Vậy nên cần gì phải mệt óc vì chuyện đó làm gì nữa.””

Mặc dầu, cô ấy nhanh chóng gạt bỏ cái quá khứ mà tôi trân trọng bấy lâu nay bằng cụm từ “chẳng sao cả”, kỳ lạ thay, tôi chả có chút gì gọi là buồn hay tức giận cả.

“Cậu thẳng thắn quá nhỉ…”

Một nụ cười gượng gạo vô tình hiện lên trên mặt tôi.

“Tớ muốn nói tới cái việc suốt ngày cứ nghĩ ngợi về mấy chuyện đã qua rồi không phải ngu ngốc lắm sao? Hiện tại mới là quan trọng chứ.”

“…Cũng phải ha.”

Tôi có một chút khó chịu với cái vẻ đắc thắng của cô ấy, cứ như cô ấy vừa nói cái gì thông minh lắm vậy, mà đúng là những lời đó hoàn toàn không có gì sai cả, nên tôi đành gật đầu đồng ý.

Đột nhiên Sena tỏ vẻ nghiêm trọng hẳn lên.

“…Tuy vậy, nhưng tôi cũng không biết Yozora nghĩ sao về việc này nữa…”

Sena thì thầm bằng giọng đượm một chút buồn bã.

"...Sena?"

“Không có gì~” nói rồi cô ấy nốc hết cả ly soda.

“Không có gì… Chỉ là tôi không muốn thua. Chỉ vậy thôi…”

Càng lúc tôi càng mù tịt không hiểu Sena muốn nói gì.

Ngay lúc đó, Rika nhắn tin cho tôi.

“Bọn họ đang xuống tầng một đấy.”

"OK, vậy chúng ta cũng đi thôi.”

Sena đứng dậy, còn tôi thì vội vàng uống cho bằng hết ly nước chanh còn dở, và theo sau cô ấy.

Sau khi thanh toán tiền nước (tôi bao hết luôn, bù cho việc tôi bắt cô ấy lẽo đẽo sau tôi lúc ở khu dụng cụ bếp hồi nãy), hai chúng tôi rời quán café, và đứng chờ thang máy.

Lúc đó Sena bất chợt lên tiếng.

"Ah, phải rồi, Kodaka. Tớ có chuyện này quan trọng muốn nói. Nhớ khắc cốt ghi tâm những lời này đấy”

"Hm?"

Sena nhìn tôi bằng đôi mắt hình viên đạn có pha một chút giận dữ—— rồi nói với vẻ nghiêm nghị,

“Không đời nào người tôi, Kashiwazaki Sena này, thích lại là một người nhàm chán đâu.”

"Eh?"

Ngay khi cô ta vừa dứt câu, cả thang máy mở ra, chúng tôi bước vào theo dòng người đang đứng đợi ở đó.

Bên trong thang máy lúc nhúc người với người, và cho đến phút cuối, tôi vẫn không thể hỏi Sena ý nghĩa của câu đó là gì.

Chúng tôi rời Ohtoriya, và đến quảng trường trước cửa khu mua sắm, cũng là nơi mà tôi hẹn gặp nhóm của Yozora.

Tôi bắt gặp Yozora đang đứng giữa đám đông, và bước t——

"Y... Y... Yooozoooooraaaaahh...!!"

Ngay khi nhìn thấy Yozora, vẻ mặt của Sena thay đổi ngay tức khắc và chạy đến bên Yozora.

"Yozora! Cô, cá- đùa à, cô- Thế đấy! Thôi nào! Cô thật là-!”

Yozora lộ rõ vẻ không hài lòng trên khuôn mặt nhợt nhạt của mình về phía Sena, người đang chạy về phía cậu ấy.

“Một… Một bộ đồ, thể thao…?”

Tôi cũng phải bất lực trước cậu ấy.

Yozora đang mặc bộ đồ thể thao màu đen.

Nó chỉ có mỗi một màu đen từ trên xuống dưới, hoàn toàn không có chút gì quyến rũ hay hợp thời trang cả.

Sena nhìn Yozora và nghiến răng, ngân ngấn nước mắt.

“Cô có biết tôi rất hao hức chờ xem khi cô lột bỏ vẻ nam tính đó ra thì cô sẽ mặc bộ đồ dễ thương nào, nhưng cái này… Cái trang phục nực cười nhìn như một cô gái trong câu lạc bộ thể thao mặc đi về nhà sau khi tập luyện nào đây!?”

“Vừa nãy chị cũng khá hiểu biết đó, Sena-senpai…”

Rika gượng cười, mặt em ấy cũng tái nhợt lại như Yozora vậy

“Cậu có cơ hội được mua sắm ngay tại Nagaya này, vậy tại sao, tại sao cậu… lại mua cái thứ đó chứ…!?”

“Tớ chọn nó ở khu đồ thể thao đấy. Khá là đẹp, đúng không? Tôi cũng không thích việc người bán hàng cứ đến luyên huyên mãi vào tai tớ như ở mấy cửa hàng bán quần áo nữa.”

Yozora bất chợt nói với vẻ ủ rũ.

…Cứ như cậu ấy chọn ngay bộ nào đập vào mắt cậu ấy đầu tiên vậy.

“Rika đã cố gắng cản chị ấy rồi, nhưng…”

Rika thở dài mệt mỏi.

Và về trang phục của Rika, em ấy đang mặc một chiếc váy một mảnh truyền thống và một chiếc áo len khoác ở ngoài.

Bộ trang phục đó làm người nhìn dễ dàng liên tưởng đến mùa thu, rất hợp với kiểu tóc của em ấy, làm cho em ấy nhìn chín chắn hơn thường ngày.

“A-anh nghĩ sao nào, Kodaka-senpai? Người bán hàng khuyên em mua nó nên em lấy thôi, chứ em cũng không chắc lắm.”

Rika nhận ra tôi đang nhìn em ấy, và hỏi với đôi má đã đượm đỏ.

Thành thật mà nói, em ấy dễ thương cực.

"Ah, thì, nói sao ta, umm..."

Chết tiệt, tôi có thể cảm thấy được rằng mặt tôi đang nóng lên.

"Umm... nó như là… ‘Nếu biết cố gắng thì không gì là không thể!’, dạng dạng vậy.”

“…Em sẽ xem nó là một lời khen. Ehe~"

Rika tỏ vẻ ngượng ngùng.

"Aniki. Em thì sao ạ?”

Yukimura, nãy giờ núp sau lưng Yozora, bồn chồn bước ra.

"Y-Yukimura... Em- Đó là…”

Yukimura đang mặc bộ đồ mà Yozora bận trước khi cả đám tách ra.

Đó là một chiếc quần nóng bỏng lộ gần hết cả chân, và một cái áo hở bụng.

Em ấy cũng thay đôi giày quản gia của mình bằng một đôi giày thể thao nữa.

“Yozora-anego đưa nó cho em đấy.”

Yukimura chắc hẳn cảm thấy xấu hổ khi khoe cả cặp giò của em ấy, bởi em ấy cứ bồn chồn miết với hai cánh tay chắp lại ở phía trước.
Boku wa Tomodachi ga Sukunai Vol6 Ch09 Img02(Vexed)

"Yukimura... Yukimura, em…”

"Aniki...?"

Yukimura xấu hổ cúi đầu xuống, hai bên má đỏ hết lên.

"TUYỆT VỜI ÔNG MẶT TRỜI!"

Tôi vô tình hét lớn lên để đáp lại.

Thấy mọi người nhìn mình, tôi hoảng hốt nhỏ tiếng lại.

"Ah, umm......... Em mặc đẹp lắm đấy.”

Tuy chỉ là bộ đồ cũ của Yozora nhưng tôi vẫn phấn khích, bời vì đây là lần đầu tiên tôi được chứng kiến Yukimura mặc quần áo dễ thương và nữ tính đến vậy.

Bộ đồ maid thì, cũng đáng yêu, nhưng với tôi thì đó đơn thuần chỉ là cosplay thôi.

“Cảm ơn anh rất nhiều, Aniki.”

Tim tôi như lỡ nhịp khi thấy nụ cười dịu dàng của Yukimura.

"Muu... Lúc nhìn Rika anh có cư xử như vậy đâu…”

Rika thất vọng phàn nàn.

“Ủa, đó là quà của  Sena-senpai ư?”

Rika hỏi khi cái túi của Ohtoriya đập vào mắt em ấy.

“Kodaka mua đấy.”

"Ah, ra anh không xách đồ hộ Sena-senpai à… Anh mua gì vậy?”

“Một cái chảo và xoong.”

“Hả?”

Rika nghiêng đầu bối rối trước câu trả lời của tôi.

“Quan trọng hơn, bây giờ cả nhóm tụ tập đông đủ hết rồi. Cùng đi mua quà cho Kobato nào!”

Ngay khi vừa dứt câu,

“Tôi xin kiếu.”

Yozora đột nhiên nói.

"Hả!?"

“… Cái thành phố này không hợp với tôi. Tôi sẽ kiếm món gì đó ở mấy  cửa hàng lân cận.”

“Xin lỗi chị, Rika cũng muốn về nhà nữa.”

Rika nối đuôi theo Yozora.

Trong khi suy nghĩ rằng mình không thể làm được gì trước tình cảnh này, bởi hai người họ bị chứng “không chịu được đám đông”. “… Xin lỗi nhé Sena, tớ cũng muốn về. Tớ không muốn phải đi vòng vòng mà tay lại xách mấy cái túi này đâu.”

“Tệ quá nhể, chính cậu đòi mua hai cái nồi đó rồi còn nói gì nữa!!”

Sena la tôi, rồi thở dài một hơi với vẻ sắp khóc đến nơi rồi.

"Ghhh...! Geez, mấy người thật… Nghiêm túc thật ư? Geez! Giỡn mặt với tôi đấy à? Mấy người đúng là một lũ thảm hạiiiiii mà!!”

… Cuối cùng, Sena vẫn phải về nhà theo chúng tôi.

Vì vậy, mặc dầu chúng tôi tuy không về tay không, nhưng cả đám đã tạm biệt thành phố Nagaya mà không đạt được mục đích ban đầu khi tới đây là mua quà sinh nhật cho Kobato (hay món thịt cho bữa tối).

Bữa tiệc sinh nhật (với câu lạc bộ Láng giềng)Edit

Và rồi, sinh nhật của Kobato, 18 tháng 10 cuối cùng cũng đã đến.

Các thành viên câu lạc bộ cùng với tôi đều tập trung đầy đủ tại phòng sinh hoạt sớm hơn thường lệ và chờ Kobato đến.

Maria là người duy nhất không có mặt do phải bận chuyện công việc. Mà tôi cũng đã kể cho em ấy nghe về việc tổ chức tiệc sinh nhật đâu chứ, nên sẽ thật tuyệt nếu em ấy xuất hiện trễ một chút.

"Hmm, cuối cùng cũng tới sinh nhật của Kobato-chan rồi, mà nó có sơ sài quá không nhỉ?”

Sena nói sau khi nhìn một lượt quanh khắp căn phòng, tỏ vẻ không hài lòng.

Tất cả đều nhìn như chỉ là hành động tự phát của từng người thôi, do đó phần lớn căn phòng đêu không được trang trí gì cả và nhìn vẫn y như cũ, không chút đổi khác.

Chúng tôi có làm một vài chuỗi giấy và treo chúng lên ở đây và cả đằng đó nữa, nhưng bởi số lượng quá ít nên tôi không thể nào phủ nhận được vẻ buồn chán mà chúng đem lại.

Nguyên do là vì không một thành viên nào của câu lạc bộ đã từng tham gia tổ chức một buổi tiệc sinh nhật nào cả, nên chúng tôi không hề biết phải sử dụng bao nhiêu lượng giấy để làm chúng, hay phải bỏ công nhiều thế nào để có thể tạo nên một chuỗi giấy hoàn chỉnh.

Ngoại trự các chuỗi đó ra, chúng tôi còn mua một tấm khăn trải bàn với các họa tiết hoa hòe trên đó nhằm tạo cảm giác tiệc tùng hơn cho căn phòng, và còn có tấm bảng trắng với dòng chữ “CHÚC MỪNG SINH NHẬT ☆KOBATO-CHAN☆" được viết trên đó.

“Cho em hỏi chút, Aniki, người ta thường làm gì ở các buổi tiệc sinh nhật vậy ạ?”

Yukimura rụt tè hỏi tôi.

“Có vẻ khó đây…”

Tôi xoa xoa vầng thái dương của mình.

“Người ta tặng quà này, ăn bánh kem, rồi… gì nữa ta?”

“Có lẽ nên chơi game cùng nhau.”

Rika trả lời cho câu hỏi của tôi.

“Chơi game, , huh... nhưng mà chúng ta hiện chỉ có mấy cái game galge của Sena và game PC của Rika thôi. Làm sao để cả đám cùng chơi với nhau được chứ?”

Yozora nhăn mặt nói.

“Chắc chắn ta sẽ không thể nào có thể chuẩn bị một trò chơi tiệc tùng với lượng thời gian ít ỏi này được. Và trong phòng của Rika cũng không có mấy game tương tự như vậy nữa…”

“Thấy chưa? Đáng lẽ ta nên mua bộ Twister lúc trước mới phải! Tớ đúng ra phải có một lý do chính đáng bởi làm Kobato-chan buồn…”

Sena nói với tôi.

Nếu các bạn hỏi tôi thì để cho một người có động cơ đen tối như cô ta chơi Twister là điều tuyệt đối không nên làm.

“Chẳng phải gần trường ta có một cửa tiệm đò chơi đó sao? Mau đi mua cái gì đó thôi nào. Như Twister vậy đó!”

“Cậu thèm chơi Twister tới mức nào vậy?”

“Nói mới nhớ, ta đã từng chơi trò ‘Nhà Vua’ trong cái bữa tiệc lúc trước đúng không?”

"Uu..."

Tất cả chúng tôi đều đơ cả mặt sau khi nghe Rika nói.

Trò chơi đó đúng thật là một thảm họa mà.

“Em khá chắc hồi đó chúng ta bối rối không biết nên chơi gì trong một bữa tiệc cả… Chúng ta cũng chưa tiến bộ được sau lần đó nhỉ…”

Khi chúng tôi đang lo lắng về chuyện đó,cái điện thoại của tôi chợt rung lên bởi Kobato vừa gửi tin nhắn.

Tôi có bảo em ấy nên báo tôi trước khi nào em ấy đến. vậy nên như vậy có nghĩ là em ấy sẽ

tới sớm, đúng không ta?

Tôi mở tin nhắn và đọc.

Tiêu đề: Kukuku...

Nội dung: Kukuku... Ta không muốn đến đó.

Em đùa anh à…

Nghĩ lại thì, Kobato đã rất là bực mình khi nghe việc tổ chức tiệc sinh nhật từ tối qua.

Đây là bữa tiệc sinh nhật đầu tiên với người khác ngoài gia đình ra, nên, chà, tôi biết em ấy cảm thấy thế nào mà. Em dễ xấu hổ lắm, đúng không, Kobato?”

Như vậy có nghĩa, với việc nữ chính của ngày hôm nay không có mặc nên chúng tôi chẳng thể tổ chức bữa tiệc được, do đó tôi nhắn lại “Cứ tới đi. Bọn anh có mua một cái bánh kem to tổ chảng luôn nè.”

Ngay khi tôi gửi đi xong, cánh cửa phòng sinh hoạt kêu lên tiếng cọt kẹt và mở ra, làm lộ khuôn mặt của Kobato ở phía sau.

Rõ ràng là em ấy đã đến tận đây rồi mới bắt đầu thấy sợ.

Bang!

"Hyah!?"

Kobato cúi đầu xuống và lấy hai tay che mặt lại sau khi bị một phen bất ngờ từ cái pháo mừng sinh nhật.

Người đã bắn pháo không ai khác ngoài Sena.

Tất cả mọi người đều có sẵn một cây, và dự định bắn nó cùng một lúc khi Kobato bức vào, nhưng do Kobato đến quá đột ngột nên chỉ có Sena là phản ứng kịp thời.

…Kết quả là, Sena trở thành người duy nhất dọa cho Kobato sợ phát khiếp.

“Chúc mừng sinh nhật nhe, Kobato-chan!”

"Grrrr~!"

Kobato tỏ vẻ thận trọng như một con mèo lạc lõng về phía Sena, người nhiệt tình đến chúc mừng em ấy.

Ngay sau đó, tiếng của một cây pháo khác nổ một tiếng  "Bang!" vang khắp phòng một lần nữa.

Lần này là của Yukimura, với vẻ mặt nói “em nghĩ em cũng nên bắn nữa.”

"Hm? Ahh, tớ làm luôn vậy.”

Yozora cũng làm cái bản mặt như muốn hét lên “thà có còn hơn không” trong khi giật mạnh dây pháo.

Nó phát ra một tiếng "bam" yếu ớt.

Rika là người tiếp theo bắn pháo, và tôi bắn cái của tôi một chút sau đó.

Bang...

Bang...

.........Cái quái gì thế này?

Bữa tiệc sinh nhật mà tôi tưởng tượng trong đầu là mội người cùng bắn pháo ra cùng lúc, đưa bọn họ hòa mình vào buổi chúc mừng thật vui vẻ, nhưng cái này thì dù có nhìn ra sao đi chăng nữa cũng chẳng có chút gì đáng gọi là vui vẻ cả.

"...? ...?"

Kobato có vẻ cũng bối rối, và nhìn tôi ra hiệu cầu cứu.

"...Uhh...Được rồi, tớ nghĩ ta nên đi ăn bánh thôi.”

Chúng tôi tập trung quanh cái bàn với Kobato ở chính giữa, và đặt hộp đựng bánh trước mặt em ấy.

Điều chào đón em ấy sau khi mở, là một cái bánh kem được trang trí một cách sang trọng  và sặc sỡ với miếng sô cô la, dâu tây, và nhiều loại trái cây khác nhau ở đỉnh. Ngay khi nhìn cái bánh, Kobato kêu lên  "Woww..." và lấp lánh cả hai mắt.

Những người còn lại làm theo và trầm trồ khen  “Wow...".

Hai anh em chúng tôi có ăn bánh kem khi tụi tôi tổ chức sinh nhật tại nhà , nhưng cả bố lẫn tôi đều khong thích ăn đồ ngọt cho lắm, nên chúng tôi chưa từng mua một cái bánh lớn cỡ này.

Dù sao thì, Kobato nhìn cực kỳ vui vẻ lúc ban đầu, thì khi em ấy thấy thanh sô cô la ở đỉnh cái bánh với dòng chữ “"Happy Birthday! Nàng thiên thần đáng yêu Kobato-chan của chị♥" viết trên đó, em ấy kêu "Uu..." và cau mày lại.

Hơn nữa, phía dưới dòng chữ đó là hình vẽ một cô gái mặc đầm và buộc tóc hai bên cùng một cô gái với kẹp tóc hình bươm bướm nắm tay nhau và tươi cười.

Rõ ràng Sena là người đã đặt mua cái bánh và nhờ Stella đem nó vô trường.

“Em thấy sao!? Có thích không!? Kobato-chan!"

Sena nói, và đã chiếm lấy một ghế ngay cạnh Kobato trong khi cười đắc thắng.

“Cô lúc nào cũng làm mọi việc đi xa hơn dự tính cả ngàn dặm đấy…”

Yozora nói, với giọng nghe như thể cậu ấy thật sự cảm thấy sửng sốt.

. "Eh? Ý cô là sao?”

Yozora nhìn Sena, người đang vui vẻ hết mức có thể, với vẻ thương hại.

“Được rồi, cùng thắp nến nào!”

Sena và tôi mỗi người đốt 7 cây trong tổng sô 14 cây tất cả, và cắm chúng quanh mép chiếc bánh trước khi Yukimura kéo rèm lại và tắt hết đèn đi.

Tôi bật lửa, một đốm sáng xuất hiện trong vẻ u tối của căn phòng.

Sau khi thắp cho từng ngọn nến, chiếc bánh kem lung linh giữa màn đêm tăm tối hiện lên tựa như một viên đá quý vậy.

Ánh sáng từ những cây nến chiếu sáng người Kobato, lộ ra vẻ ngất ngây của en ấy.

"Wow, vậy ra đây mới đúng là một chiếc bánh sinh nhật đúng hiệu, huh…”

Rika bật ra một tiếng kêu chứa đầy sự phấn khích.

“Đẹp thật đấy,” Yukimura nói.

"Hmph... Tôi nghĩ nó cũng không tệ.”

Yozora nói, nhưng khóe miệng cậu ấy nhếch lên tạo ra một nụ cười mờ nhạt.

“Được rồi, cùng hát nào!”

“Hát ư…?”

Yozora ngờ vực  nhìn Sena.

“Đương nhiên rồi. Chúng ta sẽ cùng hát bài ca sinh nhật.”

“Hát, huh..."

“Nó xấu hổ lắm…”

“Kodaka, cậu đang nói cái quái gì vậy? Hãy dùng cả con tim của mình để hát cho Kobato-chan nghe nào! Được rồi, bắt đầu đây! Happy birthd——"

Sena cất cao tiếng hát, đúng như những gì cô ấy nói.

Cô ấy có một giọng hát tràn đầy năng lượng.

Những người còn lại không thể cứ im lặng mà ngồi đó, nên chúng tôi cũng hát theo cô ấy.

Tôi có thể nghe được tiếng hát nhỏ nhè nhẹ của Yozora cất ra từ bên phải của tôi.

Đó là một giọng hát thanh cao, đẹp tuyệt trần, khác hoàn toàn với chất giọng trầm trầm thường thấy.

Tôi vẫn con nhớ như in giọng nói của cậu ấy đầu tháng 5 này, quay về với thời điểm cậu ấy còn trò chuyện với người bạn ảo một mình trong lớp học.

Có thể chỉ có mỗi mình tôi là nghĩ chất giọng ngay lúc này đây mới đúng là chất giọng thật sự của cậu ấy.

Rika sở hữu một giọng đáng yêu, và Yukimura theo tông giọng đơn giản kết hợp với nhau, tạo ra một dàn hợp ca tuy đơn sơ, nhưng vẫn đem lại cho ta một cảm giác tuyệt khôn tả.

"""""Happy birthday to you,

Happy birthday to you,

Happy birthday, Kobato-chwa~n!"

Ko~ba~to~"

Em gái của Kodaka~"

Kobato~"

Cô em gái đáng kính~"

Cái gì vậy!? Thôi nào, chúng ta đúng ra phải hát sao cho giống nhau chứ!! Các cậu chỉ cần nói Kobato thôi là được rồi mà!? Tôi vặn lại trong suy nghĩ.

"""""Happy birthday to you!"""""

Chúng tôi cố gắng sao cho đồng bộ với nhau thật đẹp ở câu cuối.

"Ah, Auu..."

Kobato đỏ mặt lẩm bẩm gì đó.

“Nào, Kobato. Thổi nến đi nào.”

"Ah, đ-được rồi.”

Kobato vội vã hít một hơi thật sâu, và,

"Fuuuuuuuuuu!!"

thổi hết cả 14 cây nến với chỉ một hơi duy nhất.

Sau đó, tôi cắt bánh, và ăn cùng với nhau.

Khi ăn xong hết rồi, chúng tôi tặng quà cho Kobato giống như ở bất kì bữa tiệc nào khác.

Quà của tôi là một game Kurogane no Necromancer mới.

Yozora tặng em ấy một bộ khăn tay rất đáng yêu.

Rõ ràng cậu ấy chọn nó là bởi nó “sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra nếu như em ấy không thích nó”, nhưng có vẻ Kobato đều thích hết tất cả những chiếc khăn ấy.

Quà của Rika là một bộ sưu tập nến thơm.

“Đống này hoàn toàn không có tác dụng kích dục đâu, vậy nên lâu lâu cứ lấy ra xài với  Kodaka-senpai đi!” là những gì mà em ấy nói bằng một tông giọng mạnh mẽ một cách lạ thường, nhưng đó chắc chắn chỉ là những nỗ lực yếu ớt hòng che dấu sự xấu hổ khi tặng một món quà khá là đơn giản.

Yukimura thì tặng… một vài lá bùa Ragaraja.

Tối hôm mà chúng tôi tới Nagaya em ấy có nhắn tin xin lời khuyên của tôi, vậy nên tôi mới bảo “em cứ mua thứ gì em thích đi,” nhưng mà tôi không thể nào ngờ được em ấy mua cái này…

“Thật ra, em đã định mua một bức điêu khắc từ gỗ cây bách rồi, nhưng lại không có đủ tiền. Em chân thành xin lỗi, Aniki.”

“Ư-ưm, anh nghĩ thứ quan trọng nhất nằm ở tấm lòng của người tặng. Kobato, nhỉ?”

"Kukuku... Bùa ma thuật từ vùng đất Orient đúng là hàng hiếm đây… Bây giờ, với những lá bùa đang nằm trên tay ta này ta đã có thể hoàn thành ‘thứ đó’ rồi…”

Oh? Ngạc nhiên chưa, em ấy hóa ra lại thích chúng…

Tiếp theo sẽ tới lượt Sena tặng hai kí thịt sukiyaki thượng hạng.

“…Ủa, vậy ra cuối cùng cậu cũng mua thịt à?”

Tôi thỏ thẻ, làm cho Sena đỏ mặt.

“I-im đi, tớ còn biết mua gì đây… Đây là lựa chọn tốt nhất rồi… vả lại cậu nói cậu cũng muốn ăn…

“…Thịt… Cô là M[9] à…”

“Chẳng có gì vui cả đâu, cho dù đó có là trò đùa đi nữa…”

Cả Yozora và Sena đều nổi da gà.

“Đó không phải là trò đùa đâu!” Sena gào lên nhằm phản kháng lại.

Chà, cô ấy cũng chỉ muốn làm Kobato vui thôi mà, nhận nó cũng đâu có chết ai đâu.

“Thích chưa, Kobato? Tối nay ta sẽ ăn sukiyaki đấy.”

"Sukiyaki...*hụp*…

Kobato vừa liếm môi vừa vẽ ra viễm cảnh ấy trước mắt.

"Uhehehe... Kobato-chan, nhớ tưởng tượng đó là chị khi ăn nhé?”

“Không!”

Kobato rưng rưng nước mắt trước câu nói của Sena.

Chúng tôi chẳng còn việc gì để làm nữa sau khi tặng quà cho Kobato, vậy nên cả đám quyết định chấm dứt bữa tiệc tại đây.

Tôi phải nhanh đưa miếng thịt này vô tủ lạnh, nên ngay khi vừa dọn dẹp đồ trang trí xong Kobato và tôi tạm biệt những người còn lại rồi ra về.

Kobato vừa đi vừa xách trên tay một cái túi lớn đựng quà của mình (tôi có đề nghị mang dùm em ấy, nhưng em ấy muốn tự mình làm)  và nhìn vô cùng vui trong suốt quãng đường về nhà.

Bữa tiệc sinh nhật (với khách đến chơi nhà)Edit

Sau khi về tới nhà chung với Kobato, cho miếng thịt vào tủ lạnh, thay quần áo, tôi chuẩn bị ra ngoài lần nữa.

Tôi định mua thêm mấy nguyên liệu để làm món sukiyaki ngoài thịt ra.

"Kukuku... Sukiyaki... Kukuku... Uheheh."

Kobato đặt mấy món quà lên trên bàn, và giờ đang quơ chân qua quơ chân lại trong khi ngồi trên ghế với nụ cười rộng đến tận mang tai.

“Em có vẻ vui đấy nhỉ…”

Tôi vừa nói vừa cười một cách gượng gạo. Kobato bật ra một tiếng "Ehe~" và đưa ra một nụ cười đáng yêu đáp lại.

"Ku, ku, ku... Hôm nay quả là một ngày tuyệt vời~”

…Chà, thấy em ấy vui như vậy, thật đáng để bỏ từng công từng sức ra tổ chức tiệc sinh nhật cho em ấy mà.

Thiết nghĩ lát nữa tôi cũng phải cho Yozora và những người khác biết Kobato mừng thế nào khi nhận quà của họ mới được.

Tôi ra ngoài với những suy nghĩ đó vương vấn trong đầu, đi chút xíu thì đến siêu thị.

Tôi tự hỏi không biết nên mua khoảng bao nhiêu trong khi tay thì cứ bỏ một vài rau củ và konjac[10] vào vỏ.

Không thể nào mà hai chúng tôi có thể ngốn hết đống thịt Sena tặng chỉ trong một đêm được.

Tôi nghĩ tôi chỉ nên nấu một nửa thôi, rồi dùng số thịt thừa sau khi ăn để làm sukiyaki cho buổi trưa… Tôi cũng có thể nấu cho Maria ăn nữa.

...... Phải rồi, giờ tôi mới để ý, hôm nay Maria không có tới, đúng không…

Sau khi sắm sửa xong tất và về nhà, tôi chợt thấy một chiếc xe hẩy[11] mà tôi chưa từng thấy bao giờ lại được đặt dựa vào tường nhà.

Tôi nghĩ nó là của người giao hàng, nhưng bước vào bên trong rồi mà vẫn chẳng thấy ai cả.

Mà thật ra, đời ai đi giao hàng bằng cái này chứ.

“…Em đang làm cái gì vậy?”

Đứng trước hòm thư gần cửa vào là một cô gái tóc bạc đang cúi người xuống trông như cố cuộn tròn thành trái banh vậy.

"Geh! Onii-chan! Anh ở bên ngoài làm gì vậy?”

Cô gái khả nghi giật mình và nhảy phắt lên.

Người đó là chị của Takayama Maria, cố vấn câu lạc bộ Láng Giềng, Takayama Kate.

Hôm nay, em ấy đeo một chiếc dây chuyền hình dạng như quả trứng, thay cho chiếc hình chữ thập.

“Câu đó tôi hỏi mới đúng. Em đang núp lùm gì ở đây vậy?”

Tôi nhìn Kate với vẻ ngờ hoặc.

Em ấy duỗi thẳng lưng ra, ưỡng ngực lên đầy tự hào (không một chút rụt rè) và đáp lại,

“Chẳn phải quá rõ rồi sao? Em chỉ lén xem coi chuyện gì đang xảy ra ở bên trong thôi.”

“…Em nghĩ nhiêu đó thôi là có thể lừa tôi được à?”

“Không ư? Onii-chan.”

“Không đâu.”

Tôi trả lời Kate, người đang giương đôi mắt cún con nhìn tôi, ngay tức khắc.

“Vẫn còn cứng trước đòn tấn công của em gái à… Anh chẳng giống một Onii-chan thật sự tí gì cả…”

“Ít nhất thì cũng không phải là anh trai của em.”

Tôi thấy hơi choáng váng trước hành động ngớ ngẩn của em ấy, và bật ra một tiếng thở dài.

“Em đến đây chi vây?”

"Hrmmmm~"

Ngay khi Kate vừa mở miệng định trả lời,

"Onii-chan về rồi!?"

Cửa trước bật mở cùng với giọng tràn đầy năng lượng, Kate phiên bản nhỏ chạy như bay về phía tôi.

 "Oh, Maria à. Anh không biết là em tới nhà anh đấy.”

“Vâng, em tới chơi đó. Ahaha, em đã về rồi đây, Onii-chan! Em về đúng như đã nói lúc trước! Ahahaha~!"

Và giống với hầu hết mọi chuyện, tôi không hiểu chuyện này có gì mà em ấy phải vui cả, nhưng dù sao, Maria ôm tôi với một nụ cười tươi rói.

Đây là lần thứ hai Maria tới nhà tôi, lần đầu là vào kì nghỉ sau khi thi học kỳ, có nghĩa chưa đầy một tháng sau đó.

“Kate chở em đến à?”

“Vâng! Mụ phù thủy già đó chỉ xài được trong mấy việc thế này thôi. Ahaha!"

Bốp.

Maria vừa cười vừa gật đầu lia lịa trước khi bị Kate gõ môt phát ngay đầu.

"!? !? !?"

Maria giật mình, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, cho đến khi nhận ra rằng bà chị của mình đang đứng sát bên, em ấy mới la toáng lên,

“"Gyaaaahhhh!? Tại sao!? Tại sao mụ vẫn còn ở đây, mụ quạ già!? Mụ nói chút nữa mụ sẽ về nhà mà! Tại sao mụ vẫn còn ở đây!?”

“Ta nói chút nữa ta về, nhưng ta chưa nói ‘một chút’ của ta ở đây là bao lâu nhá!”

Kata lạnh lùng đáp lời Maria đang thét gào.

“Ừ, thì đúng là vậy! Nhưng mụ nói một chút mà! Ta cứ nghĩ là mụ sẽ làm cái gì đó nhanh chóng!”

“…Maria à, từ ‘chút’ đối với người lớn nó lâu hơn nhiều.”

"Ehhhh!?"

“Giả dụ như, người ta thường hay nói ‘Chút nữa chúng ta sẽ ăn tối’, phải không nào?”

Nghe xong,Maria tròn xoe mắt.

"Ahhh! Đúng vậy! Họ cứ nói vậy suốt! Họ không cho em ăn bánh bởi sắp tới giờ ăn rồi, nhưng lúc nào em cũng phải chờ rã ruột ra cả…”

“Đó! Giờ hiểu rồi chứ?”

"Hrmmm, ‘chút’ của người lớn hơn bị mập mờ, huh~"

Sau khi giải nghĩa cho Maria xong, khóe miệng của Kate nhếch lên tạo ra một nụ cười.

“Mà này, Maria-chan?”

"Gulp!"

Khuôn mặt của Maria cứng đơ lại.

“Trước khi ta chở mày tới nhà của Onii-chan chơi, mày nói ‘Em đội ơn chị suốt cả quãng đời này, Onee-sama,” phải không nhỉ? Vậy mà mày vừa mới nói gì thế kia? Hmm? Ta nghe không rõ… Già…? Mụ quạ…? Rằng ta chỉ xài được trong mấy việc như thế này à…? Ta tự hỏi không biết mấy từ đó là sao nhể~”

"U-umm... Umm, ờ… Nói sao ta…”

Kate hỏi với nụ cười trên mặt, làm cho Maria cúi đầu xuống đất. Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài, và rồi——

“"Umm... Uhh......... Im đi, mụ quạ già thúi!!"

Em ấy vặn hết hơi để hét lên, xong quay lại và phóng thẳng vào nhà.

“Con nhóc vô vọng chết tiệt này…”

Tôi thấy Kate có thở dài khi xoa xoa đầu, và nói với em ấy,

“Nhưng, em thấy lo cho cô em gái quái quỷ của mình nên mới trốn trước cửa nhà người khác, đúng không?”

“Em khô… Em đâu có lo cho nó!”

Kate nói, phủ nhận nó trong khi đỏ mặt, khác hẳn với thái độ người lớn thường thấy  ở em ấy, mà với một cô gái bình thường không thành thật với bản thân thì làm vậy chẳng có gì là lạ.

“… Vậy, em  muốn để Maria ngủ lại ở nhà anh đêm nay à?”

Tôi nói, Kate lắc đầu.

“Không. Mai là ngày thường, nên tối nay em sẽ đón em ấy về.”

“Được thôi.”

“Thế nhé.”

"Ah, chờ đã.”

Tôi nói với người sắp rời đi, Kate.

Tôi giơ chiếc túi đựng vài cọng hành chĩa ra ngoài lên, bảo,

“Đã tới đây rồi, nếu được thì vào nhà ăn sukiyaki với tụi tôi luôn đi.”

“Anh vừa nói sukiyaki ư!?”

Ánh nhìn của tôi về phía Kate vô tình chứa vẻ trìu mến sau khi thấy đôi mắt em ấy sáng rực lên và bật ra tiếng kêu đầy thích thú.

Khuôn mặt của Kate đỏ trở lại khi nhận ra điều đó, và nói,

“K-không phải là em thật sự thèm sukiyaki lắm vậy đâu~ Nói đúng ra là em ngán nó đến tận cổ rồi~ Em ngán món đó từ những hai năm trước kìa~”

“Hiểu rồi. Vậy tôi không ép.”

“Được rồi, em xạo đó! Em cũng muốn ăn sukiyaki nữa!”

"........."

Sau khi thấy Kate hăng hái giơ tay lên và thừa nhận mình nói dối, tôi tin chắc em ấy quả thật là chị ruột của Maria.

Và như vậy, tôi mời Kate vào nhà.

“Anh về rồi đây~ … Hm, Kobato?"

Kobato đang ngồi trên chiếc sofa trong phòng khách, ôm con thú nhồi bông với vẻ chán nản.

“Cứ tưởng hôm nay thật tuyệt vời… vậy mà giờ đây chỉ còn là màu của đống phân thôi…”

"Ahaha! Mi đang nói cái gì vậy hả!?  Đúng là con ma cà rồng phân ngốc nghếch mà~!”

Maria nhảy một cách sung sướng quanh Kobato.

"Fueehhh... An-chaaan..."

Kobato nhìn tôi, rưng rưng nước mắt.

Rồi cái nhìn đó chuyển hướng sang người đứng sau tôi.

“Hân hạnh được gặp em. Chị là Takayama Kate, chị gái của Maria, và như em thấy đấy, chị cũng là một trong số các sơ ở hệ thống trường trung học của Học viện Thánh Chronica.”

"Auu..."

Kobato, lúc nào cũng cảm thấy cực kỳ xấu hổ trước người lạ, hiện tại rõ ràng đang hồi hộp, và siết chặt lấy con gấu bông trên tay trước khi gật đầu nhẹ một cái.

Ngay khi thấy Kate đứng sau tôi, Maria  "Gyah!" một cái và hét lên, trốn sau rèm cửa.

“Ra em là em ruột của Onii-chan à, Kobato-chan?"

"...Onii... chan...?"

Kobato cau mày.

"Ah, bởi Maria lúc nào cũng gọi ảnh là Onii-chan hết. Mà nếu đã là anh của Maria còn chị thì nhỏ tuổi hơn anh ấy, vậy nên anh ấy cũng là Onii-chan của chị luôn.”

Chẳng hiểu vì sao đôi má của Kobato co giật lại và lộ rõ vẻ nghiêm nghị trong khi nghe Kate nói với tông giọng mềm mại, thân thiện.

“Em mới 14 tuổi thôi, phải không, Kobato-chan? Vậy chị là chị gái của em luôn à? Hy vọng chúng ta có thể gần gũi hơn với nhau, chị em một nhà cả mà~”

"Fungyahhhhh!!"

"Uoh!?"

Kobato đột nhiên gào lên, làm cho Kate bị sốc lùi xuống một bước.

Kobato lờ đi em ấy , nhanh chóng hướng đến chỗ tôi.

"A-an-chan!!"

“C-có chuyện gì vậy?”

"An-chan, anh thật-! Bực mình quá! Anh đúng là, thật sự-!! Tại sao hết lần này tới lần khác anh cứ kiếm thêm em gái về làm gì vậy hả!? An-chan, anh là đồ ngốc!!!”

Tôi không biết nên đáp sao với Kobato, người mới vừa hét lớn về phía tôi cùng vài giọt nước ứa ra ở khóe mắt.

“Chờ đã, họ tự gọi anh như vậy mà, chứ anh đâu có…”

"Uuuuuuu~~!!"

“”Bình tĩnh lại đi!”

Tôi vỗ nhẹ vào đầu Kobato khi em ấy lườm tôi.

"Nnn..."

Em ấy vẫn còn buồn một chút, nhưng ít ra cơn giận đã tạm lắng xuống rồi.

“Mà này, sao tự nhiên em lại tới đây vậy, Maria?”

Tôi hỏi Maria, người đang trốn sau tấm rèm, làm em ấy lo lắng nhìn chị gái mình trước khi bước ra.

“Là do, ưm…  Muu..."

Em ấy liếc qua Kobato một cái (tôi hiện vẫn đang xoa đầu con bé), khuôn mặt lộ rõ vẻ bối rối.

“Do em muốn chơi với anh,  Onii-chan!"

“Nói nhảm gì vậy?”

"Fgyah!"

Kate nhẹ nhàng tát một cái vô đầu Maria.

“Em nó muốn nói chuyện với Kobato-chan. Lúc tới phòng sinh hoạt thì thấy mấy anh về hết rồi, nên nó bèn nhờ em chở tới đây đấy.”

“Nói chuyện với Kobato?” "Kukuku... Đầy tớ của Chúa kiếm ta, nữ hoàng bóng đêm, liệu có việc chi?”

Kate tròn xoe mắt khi thấy Kobato chuyển sang Leysis mode.

"Eh? Có chuyện gì vậy, Kobato-chan?”

“Không có gì đâu. Em ấy lúc nào chả vậy.”

“Nhưng mà,…” Kobato thích thú ra mặt khi thấy Kate bối rối.

"...Ku, ku, ku...  Một kẻ tầm thường như ngươi làm sao có thể nhận ra nguồn sức mạnh bóng tối ẩn giấu trong cơ thể ta, Leysis vi Felicity Sumeragi, được chứ…”

"Oh, hiểu rồi, ra là em ấy thích chơi trò hóa thân.”

Tôi đoán với một người làm nghề giáo viên thì việc này quá là bình thường, nhưng em ấy lại đoán được căn bệnh của Kobato ngay lập tức.

"Ku... kuku... Ta không biết nhà ngươi đang nói gì cả… Có thể ‘Thế giới hỗn loạn’ của ta đã làm ngươi bị loạn trí hết rồi…”

Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên má Kobato khi em ấy giả vờ không biết.

Kate lời đi và nói với Maria.

“Nào, tặng quà cho Kobato đại đi.”

“Quà ư?”

Kobato và tôi đồng loạt lên tiếng.

"Fungyahhh!!"

Maria nhăn mặt và la lên.

"Ugahh! Ai bảo mụ nói ra làm gì thế, con quạ già thúi não! Sh*t!!”

“Thì có sao đâu? Trước sau gì cũng vậy thôi.”

"Uuuuu~~! Mụ đúng là, geez! Shi*t! Mụ quạ già thối!”

Maria trừng mắt nhìn Kate không một chút dè dặt, vừa chửi rủa vừa tiến về phía Kobato và tôi.

Em ấy thò tay vào trong tay áo bộ đồ sơ, lấy ra vật gì đó và đưa cho Kobato.

"Hn!"

Đó là một túi giấy nhỏ với ruy băng quấn bên ngoài.

“Mi phải biết cảm tạ ta tặng mi cái này đấy!”

Maria nhăn mày nói, đỏ mặt một chút.

Kobato ngạc nhiên, cứ nhìn món quà rồi quay sang nhìn tôi liên tục.

“Maria, đây là quà sinh nhật cho Kobato à?”

"Hnnn!"

Maria đưa túi giấy ra xa hơn nữa, và nhét nó vào lòng bàn tay của Kobato.

Kobato bẽn lẽn nhận lấy món quà, nhìn chằm chằm vào nó.
Boku wa Tomodachi ga Sukunai Vol6 Ch11 Img01(Vexed)

“Anh chưa từng nghĩ rằng Maria sẽ tặng quà cho Kobato đấy…”

Tôi nói, nửa bất ngờ, nửa vui mừng, khiến khuôn mặt của Maria nhuộm đỏ hơn nữa.

“Sinh nhật là một dịp quan trọng, nên ta tặng mi đó, dù cho mi có là một con ma cà rồng thúi đi nữa!”

"...H-hmph..."

Kobato cũng đỏ mặt lên rồi, á khẩu với Maria trong giọng nói Leysis đặc trưng.

“Mở nó ra thử đi.”

“Vâng…”

Kobato nhẹ nhàng rỡ bỏ miếng sticker dính miệng túi lại, và lấy ra vật ở bên trong.

Món quà đó là một sợi dây chuyền đính thập tự giá.

Nó giống với cái Maria lúc nào cũng đeo trước cổ.

 "Mu..."

Kobato chăm chú nhìn sợi dây chuyền.

"Mu... Muuu... Hohh..."

Kobato mở to mắt, giật giật mũi. Có vẻ em ấy thích nó.

“Vậy có được không? Chẳng phải nó mắc lắm sao?”

“Mụ quạ già mua nó mà!”

Tôi quay sang nhìn Kate, em ấy gượng cười một cái , rồi bảo,

“Không sao đâu, cũng đâu có mắc lắm. Còn nữa, ở Học viện Thánh  có bán mấy cây thánh giá, bùa hộ mệnh, chuỗi hạt với giá cũng khá là bình dân đấy. Cứ mua thoải mái như mấy loại dây chuyền bình thường ấy.”

Kate nói như thể em ấy là nhân viên bán hàng ở đó vậy.

“Ta cho mi bởi vì mi là ác quỷ! Mi phải đeo nó suốt để năng lược thánh của nó chuyển hóa mi thành một cô gái tốt như ta!”

 Maria nói, ưỡng ngực lên và cười đắc thắng.

"Kukuku...  Ả đàn bà ngu ngốc… Cây thập tự giá này đối với môt vị tổ chính cống như ta chả khác gì vật trang trí… Vì vậy, dù ta có đeo nó cả đời đi nữa thì cũng chẳng sao cả…”

“Cái gì!? Ít ra mi cũng phải biết ăn năn hối lỗi một chút chứ, con ma cà rồng thúi chết tiệt!”

Maria vung cây thánh giá của mình và lao vào Kobato.

"Fungyahhhh!! Fghh... Ku... Kukuku... Ta là Nữ Hoàng của Màn Đêm Vĩ Đại, Leysis vi Felicity Sumeragi... Thậm chí năng lượng thánh thần cũng phải dễ dàng chịu thua ta thôi! Funyurahhh!"

Kobato lấy cây thánh giá mình vừa mới được tặng ra và đánh trả lại.

Mép của nó đập trúng đầu Maria, khiến em ấy rên rỉ và rưng rưng nước mắt.

"Higyah!? Đ-đau quá! Ai cho mi dùng cái đó đánh ta chứ!?”

“Ngươi đánh ta trước mà, con ngốc kia!”

“Mi nói cái đó không có tác dụng nên ta cứ tưởng…”

“Đồ óc heo! Đương nhiên nó sẽ đau một chút chứ!”

“Thiệt hả!? Sao mi dám cả gan lừa ta chứ?”

"Kukuku... Xem con ngu bị bộ óc thiên tài của ta lừa dễ chưa kìa…”

“Rồi rồi, đủ rồi đó! Gần đến giờ ăn rồi.”

Tôi đứng ra can Kobato và Maria lại trước khi hai đứa có thể bắt đầu cuộc chiến không hồi kết giữa ánh sáng và bóng tối.

"Kukuku... Nể tình người cùng dòng tộc của ta nên ta tha cho ngươi lần này đấy.”

“Giờ ăn ư!? Nè Onii-chan, bữa tối có món gì vậy?”

"...Kukuku... Bữa tối hôm nay sẽ là xác của hắc quỷ chan với máu… Ta sẽ phá lệ lần này, nhà ngươi sẽ được phép nếm thử mùi vị của nó…”

"Ugeh!? Làm sao mi có thể ăn cái thứ đó được chứ!?”

‘… Em hiểu sai rồi, đừng có nói như vậy nữa, Kobato.”

Tôi nheo mày lại và gõ nhẹ lên đầu Kobato.

“Tối nay chúng ta ăn món sukiyaki.”

"Sukiyaki ư!? Em biết cái Sukiyaki đó nè! Nó ngon lắm, đứng không vậy!?”

“Ừ, chờ anh chút nhé.”

 "O~K~!"

Đôi mắt của Maria lấp lánh khi được tôi vỗ nhè nhè lên đầu và bảo,

“Được rồi, bắt tay vào làm nào.”

“Đ-để em làm phụ anh.”

Kobato rất ít khi tự nguyện giúp người khác (có thể gọi là hiếm luôn ấy chứ. Nếu tôi nhớ không lầm thì lần cuối là vào khoảng tận ba năm về trước), nên tôi có hơi bất ngờ khi nghe vậy.

 "Hm...  Được thôi, thế rửa cái chảo đó giùm anh đi.”

“Vâng ạ!”

“Nè~, nè~, Onii-chan! Cho em phụ với.”

Maria hăng hái giơ tay.

“Hiểu rôi. Vậy em dọn chén đĩa ra bàn giúp anh nhé.”

“Vâng!”

“… Lúc nào cũng chờ cho tới khi em nhờ rồi anh mới giúp em…”

Kate bĩu môi lầm bầm gì đó, bị cái là tôi nghe không rõ lắm.

“Ah, quên mất. Kobato ơi.”

"Hm?"

“Ra cám ơn Maria tặng quà cho em đi.”

"Ehhh..."

Khuôn mặt của Kobato hiện rõ mồn một chữ ‘không muốn làm’, dù vậy mắt vẫn hướng về phía Maria, người cũng đang đứng đó nhìn ngược lại, và gục đầu xuống một chút.

“…C… cảm… ơn…”

"Hmm? Mới nói gì vậy?”

“K-không có gì, đần độn!”

Chúng tôi tụ tập quanh bàn sau khi mọi công đoạn chuẩn bị món  sukiyaki đã hoàn tất.

Kobato và Maria đang đánh nhau hòng giành ăn y hệt lúc trước.

“Bình tĩnh lại và ăn như một người bình thường coi nào.”

Trong khi mắt vẫn hướng về Maria và nói, Kate đã vương tay tới chảo và mạnh mẽ chộp lấy miếng thịt với đôi đũa.

Em ấy nở nụ cười,  nhưng không có vẻ gì đang vui cả khi em ấy gắp ra từng miếng thịt sắp chín.

“Đừng có tham ăn quá… Trên bàn đã hết thịt đâu. Phải biết thưởng thức mùi vị khi ăn chứ...”

Khi tôi cố nói như vây, miếng thịt biến mất ngay chớp mắt, chỉ còn lại rau và trái konjac.

“… Miếng… thịt đó là của mình mà…”

Tôi gục đầu xuống và ngậm cọng hành vào miệng.

"Puahhh! Ngon quá trời quá đất luôn~!”

Maria cười thỏa mãn.

"Kuku... *ợ*... Kuku.... Kukuku...!"

Kobato vô tình ợ trong lúc cười và tiếp tục khúc khích để giấu không cho ai biết.

“Mình lỡ để bản năng khát máu của mình chiếm nữa rồi. Phải chi có thêm bia nữa thì hay biết mấy~ *Ợ *"

“Em đang nói cái quái gì vậy? Em chưa đủ tuổi để uống mấy thứ đó đâu.”

Tôi nói, trong khi bị Kate, người vừa ợ lớn và rũ người xuống ghế như đúng rồi, làm bất ngờ.

“Nè, rau với nấm còn nhiều lắm. Hai em ăn phụ  tụi anh với.”

""Ehhh~""

Maria và Kobato đồng thanh tỏ vẻ bất mãn.

“… Nếu hai em không ăn thì cứ xác định bữa trưa ngày mai là mấy món còn dư này đi. Tụi em thích ăn trưa với sukiyaki không có thịt à?”

"Kukuku... Không đâu..."

“Sukiyaki mà không có thịt thì cũng như đống phân thôi!”

Nói rồi hai đứa nó đua nhau ngốn nghiến hết rau.

Nhưng, cả hai nhanh chóng bỏ cuộc, và rời bàn ăn ra nằm ườn ra sofa.

Lát sau, tụi nhỏ lăn ra ngủ hết.

“Thôi nào, đừng có ăn xong rồi ngủ chứ…”

Kể cả Kate, người đang phụ ăn hết thức ăn thừa, cũng bảo,

"Nnn... Em no quá rồi… Nếu bây giờ mà có một ly chứa chất lỏng vàng vàng mà lạnh thì quả là tuyệt vời, *Ợ*”

“Anh có một ít bia lúa mạch đây; chờ một chút.”

“Hết sẫ~y!”

Tôi lấy ra trong tủ lạnh  một chai bia lúa mạch và đổ vào ly cho em ấy.

Trong khi quay sang nhìn Kobato và Maria, hai đứa lúc nào cũng dùng đũa để lấy miếng thịt của đứa kia, tôi có cảm giác rằng người ăn nhiều nhất phải là Kate mới đúng.

"Puahh! Ngon số dách~!”

Kate nốc hết cả ly chỉ bằng một hớp duy nhất, rồi lấy tay chùi miệng. Em ấy hành động không khác gì thằng cha già nào đó vừa ừng ực hết cả chai bia.

"Ahh, ăn nhiều quá làm lên cơn buồn ngủ rồi. Em không muốn về nữa đâu~ Onii-chan này, cho tụi em ở qua đêm được không?”

“Với tôi thì không sao, nhưng——"

Tôi chợt nhớ ra gì đó, nên tôi hỏi luôn,

“À phải rồi, chiếc xe hẩy ngoài kia là của em à?”

“Đúng đó~”

"Oh? Vậy ra em có bằng lái hết cả rồi hử.”

“Em vừa lên 16 cuối tháng trước. Nên em đi học lái xe và lấy bằng nhanh luôn.”

Kate nở một nụ cười hồn nhiên pha chút tự hào.

Rồi em ấy  híp mắt lại một chút, nói,

“Em lúc nào cũng muốn… đôi chân để đi thật xa, xa hơn nữa.”

Tôi hoàn toàn bị mê hoặc bởi nụ cười có vẻ trưởng thành của em ấy, bạn sẽ không bao giờ tưởng tượng ra nổi nụ cười đó lại đến từ một người con gái nhỏ hơn tôi một tuổi.

"Hehe......... *Ợ*”

… Tiếc quá. Theo nhiều nghĩa.

“Còn nữa, Onii-chan."

Kate kêu tôi, trong khi chộp lấy cái dây chuyền hình quả trứng đeo trước cổ, nắm chặt lấy nó.

Rồi mở nó ra, một tấm kính trong suốt hiện ra.

Đằng sau lớp kính, là môt thứ gì đó màu nâu nâu.

“Nhìn này. Quà sinh nhật Maria tặng em đấy.”

Kate hướng mặt dây chuyền về phía tôi.

Sau tấm kính… umm, đó rõ ràng là… vỏ ve sầu… hình như vậy? Nó nhìn như thật vậy, không có vẻ gì là do em ấy gấp nên cả.

“… Đó là vỏ ve sầu,… phải không nhỉ?”

“Ừm, Maria tặng em đấy.”

"Hmm... Ngày nay họ hay bán mấy sợi dây chuyền lạ quá nhỉ?”

Tôi nói với một ít bất ngờ, Kate lắc đầu bảo,

“Anh nhầm rồi. Maria chỉ tặng em cái vỏ thôi. Em nhờ người khác kẹp nó vào mặt dây chuyền hộ.”

"......... Ồ thế à..."

Tôi trả lời cho có vậy thôi chứ thật ra tôi cũng không biết nên nói gì vào lúc này cả.

Kate thấy vậy và cười như có vẻ sắp khóc, và rồi nhìn về phía Kobato đang nằm trên ghế trước khi thở nhẹ một cái.

“… Vậy mà nó lại tặng cho Kobato nguyên một cái dây chuyền luôn chứ~…”

“Biết nói sao đây… Em đúng là vất vả nhỉ…”

“Ừm, có lẽ vậy. Đành phải chịu thôi. Dù gì thì em cũng là chị hai mà.”

Kate nói rồi cười một cách cô đơn.

"Fnyahh~..."

Sau khi xử lí xong bữa tối và bỏ ra một giờ đồng hồ ngồi xem Tv với Kate, tôi ra rửa chén dĩa và đi tắm rửa cho sạch sẽ, lúc đó, Maria chợt thức giấc. Kobato thì vẫn nằm li bì ở đó.

“Được rồi, về thôi nào!” Kate lên tiếng.

“Em không định ở lại nữa à?”

"Hmm... Anh có chắc là không phiền chứ?”

“Đừng lo lắng. Vả lại ra ngoài vào buổi tối thì không an toàn lắm.”

“Cũng phải… Em cũng không quen chạy buổi tối thế này…”

Kate tỏ vẻ suy nghĩ đâu ghê lắm, rồi nói,

“Vậy anh đã có lòng thì em cũng có dạ. Maria này, tối nay ta sẽ ngủ lại nhà Onii-chan.”

Kate vừa dứt câu là Maria reo lên vui sướng.

"Yayy~! Mình được ngủ tại nhà Onii-chan! Mình được ngủ tại nhà Onii-chan! Hết ăn sukiyaki xong còn được ở lại chơi với Onii-chan! Đúng là một ngày thật tuyệt vời! Tối nay em thức đến khuya chơi với Onii-chan luôn! Ahaha!"

“Nói cho nhóc nghe luôn, ta cũng ở lại đấy.”

"Uwaaaaahhh! Ngày đẹp trời của mình sao giờ chuyển thành ngày của phân hết rồi!”

Maria hét lên với vẻ mặt nhìn như thế này    (>д<)

“Kiểu gì mai cũng phải dậy cho sớm thôi. Đi tắm lẹ lên để còn ngủ nữa.”

“Được thôi, nhưng ta muốn được tắm chung với Onii-chan.”

“Đần thật, ta sẽ nhân cơ hội này mà cọ người mày cho sạch chớ ở đó mà trốn. Mày nên biết ơn ta đi là vừa.”

"UUUuuu~~!"

“Thôi nào, nhấc cẳng đi nhanh lên, Maria.”

Kate kéo lê Maria vô phòng tắm.

"Ugyahhhh! Thả ta ra, mụ quạ thúi!”

“Ý mày muốn nói là, ‘Bỏ em ra đi mà, Onee-sama,’ phải không nào?”

“Bỏ em ra đi mà, Onee-sama!”

"Không đâu ♥"

"Fungyahhhh!!"

Kể cả hai người họ vào nhà tắm rồi mà tôi còn nghe được tiếng thét thất thanh cùng một mớ lời than vãn của Maria trong khi tôi hiện đang đặt mông ở phòng khách.

"...Ah, quên mang đồ cho họ thay rồi…”

Maria thì cứ cho mặc pajama của Kobato như lần trước là được, còn Kate thì… có lẽ cho nhỏ mặc đồng phục đi học của tôi là ổn chứ gì.

Tôi lên lầu lấy bộ đồng phục thể dục, và khi xuống tới nơi, tôi nhận ra  Kobato đã biến đâu mất rối.

Em ấy dậy đi vệ sinh hay gì à?

Tôi tới thẳng phòng thay đồ mà không mất lấy một giây suy nghĩ, mở cửa, ngay lúc đó—

"Gyahhhhhhhhh!!"

Cửa phòng tắm bật tung ra đi kèm với tiếng thét của Kobato, và một con em tôi khỏa thân từ đầu đến đuôi cũng từ đó mà phóng ra.

"Uoh!? Koba... to..."

Bị bất ngờ, đôi mắt tôi tìm đến thứ ở đằng sau Kobato— nói cách khác là lối vào phòng tắm.

Maria ngồi trên chiếc ghế đẩu với thân hình được vô số bong bóng nước bao phủ, chỉ chừa lại khuôn mặt và cũng bộ phận duy nhất của em ấy hướng về phía tôi.

Và ngay bên cạnh là— Takayama Kate, với không một mảnh vải che thân.

Em ấy nhìn tôi với tấm khăn để quấn thân và vòi hoa sen đang bắn ra từng dòng nước nóng hổi cầm trên tay.

Có lẽ em ấy vẫn đang tắm rửa cho Maria.

Mái tóc thướt tha mang trên mình một màu bạch kim bây giờ ướt hết cả rồi, từng giọt từng giọt trắng tới mức có thể nói là gần như trong suốt nhiễu xuống tách tách từ làn da hồng hào.

Tay chân và vòng eo của em ấy có phần hơi gầy, nhưng nhìn không chút gì gọi là yếu ớt hay thiếu chất finh dưỡng cả, thêm cả bộ ngực vừa vặn, hợp với em ấy không tưởng tượng được.

Không ai có thể sánh bằng em ấy nếu so về vẻ đẹp cả — tôi chắc chắn rằng trên đời này không hề có một ai lại phản đối cách miêu tả của tôi về em ấy, về cô gái trần như nhộng đang hiện diện trước mắt tôi đây với thân hình cân đối đến từng chi tiết, phải gọi là hoàn hảo, thậm chí nếu có người nói em ấy không phải là tạo vật của tự nhiên nữa thì dù có cố cỡ nào cũng khó lòng tìm thấy lỗi sai trong câu nhận định trên.

Kate đứng đó đơ cả người lại đi kèm với vẻ sốc được một lúc thì lấy tay che ngực lại trong khi đỏ mặt,  sau đó nhìn tôi mà trách móc.

“… Anh hư quá, Onii-chan.”

“T-t-tôi xin lỗi!”
Boku wa Tomodachi ga Sukunai Vol6 Ch11 Img02Vexed

Tôi vội vã nói tiếp hòng đánh trống lảng,

“T-t-t-tôi để đ-đồ thay ở đây nhé! L-l-l-là đồ thể dục của anh! Đồ thể dục đấy! T-t-t-tôi đi ngay đây!”

Tôi rời khỏi phòng thay đồ sau khi lắp ba lắp bắp dăm chữ không biết tới bao nhiêu lần.

Một lát sau,

“… Giờ anh định lấy cái gì để biện hộ cho hành động của mình đây?”

“Xin lỗi mà.”

Chúng tôi đang đứng trước tủ lạnh trong bếp.

Tôi gập người cúi đầu trước Kate, người hiện đã ra khỏi phòng tắm và mặc đồ thể dục của tôi.

Kate chống nạnh nốc một ngụm cola, "Puahhh!" một cái và vui vẻ nói,

“Được rồi, tha cho anh đấy.”

“Ủa!? ChỈ có vậy thôi à!?”

Em ấy dễ dàng tha thứ cho tôi khiến tôi buộc phải vặn lại cho bằng được.

Kate cười trừ giải thích,

“Anh có cố ý đâu chứ?”

“T-tất nhiên rồi!”

“Vậy nên có gì mà phải giận chứ.”

Em ấy uống tiếp một ngụm cola rồi ợ lên.

“Với nữa, em thích cách anh thành thật nhận lỗi mà không viện lý do lý cớ gì cả. Anh có thể nói đó là do lỗi của Kobato-chan, nhưng anh không là vậy.”

Sẵn đây, Kobato hiện đang tắm, còn Maria thì lại lăn quay ra ngủ trên ghế nữa rồi.

“… Không phải tôi đang muốn bao che cho nó đâu… Tôi chỉ cảm thấy có lỗi với em thôi…”

Kate khúc khích cười nhỏ.

“Anh quả là một người tốt đấy, Onii-chan! Giờ thì em hiểu sao ngài Pegasus lại thích anh rồi.”

"Huh? Ngài hiệu trưởng ư?”

Tôi có hơi bối rối khi nhỏ tự nhiên lôi cả ngài hiệu trưởng vào đây.

Pegasus—— hay đúng hơn Kashiwazaki Pegasus, hiệu trưởng của Học viện Thánh Chronica, và cũng là cha của Sena.

“Ưm. Hiệu trưởng Kashiwazaki Pegasus. Ông ấy cứ nói về anh suốt. Nghe đâu anh còn qua nhà ổng vài lần nữa chứ.”

“Ừm. Ông ta… em  thân với ông ta lắm à?”

“Khá thân đấy. Tụi em hay đi câu cá chung với nhau.”

“Câu cá chung ư?”

Nghe tôi hỏi là nhỏ nở nụ cười tươi rói.

“Ừ. Đặc biệt là cà hồi. Những lúc rãnh rỗi ông ta rủ em đi chung.”

“Giờ mới nói… Tôi chưa từng nghĩ là hiệu trưởng mà lại đi câu đấy...”

Tôi khá là bất ngờ bởi những gì tôi nghĩ về ông ta chỉ là một người lúc nào cũng cắm đầu vào công việc mà thôi.

“Cá hồi là số dách~ Lúc nào ăn em cũng thấy ngon cả, dù người khác có nói gì đi nữa.”

“Ừ, cũng khá ngon nhỉ…”

Nói mới nhớ, lúc trước khi qua nhà Sena mình cũng ăn món cà hồi nướng ướp muối mà nhỉ. Không lẽ đó là do hiệu trưởng tự mình câu à?

“Mà này, anh có biết câu cà không vậy?”

"Hm, hồi còn nhỏ bố có dạy tôi câu vài lần rồi.”

Bố lúc nào cũng bắt được cả mớ cá còn tôi dù có chờ tới tết Công-gô thì một con cắn câu cũng chả có, vậy nên nếu có nói rằng tôi thích câu cá thì đó là một lời nói dối tệ hại.

“Vậy sao~! Bữa nào đi chung luôn cho vui!”

“Ừm… có lẽ.”

Trước lời mời thân thiện của Kate thì tôi đành gật đầu đồng ý.

Sớm mai ngày hôm sau,

Tôi ra tiễn chị em Kate và Maria về học viện.

Kobato vẫn ngủ trong phòng, còn Maria thì nửa tỉnh nửa ngủ. Còn tôi thì cảm thấy khá là mệt mỏi bởi tôi không thường thức dậy giờ này cho lắm.

“Vậy gặp sau nhé, Onii-chan~"

"...Mnyah... Vâng… Bái bai, Onii-chan..."

“Ừ, lát nữa vô trường gặp lại nhé.”

Tôi cười gượng với Maria đang đội mũ bảo hiểm vừa vẫy tay chào tôi trong khi vẫn còn ngái ngủ.

"...Hahhh."

Kate ngồi trên chiếc xe hẩy rồi quay ngắc đầu lại nhìn tôi, và nở một nụ cười có pha chút buồn bã khi thở dài một cái.

"...?"

“Không có gì. Chỉ là em nghĩ sẽ tốt biết mấy… nếu anh không phải là anh trai của tụi em. Hoặc có thể…”

Đôi gò má của Kate ửng đỏ lên khi đang nói giữa chừng.

“… Hoặc có thể là một cái gì đó hơn nữa… Em nghĩ mình thật sự thích điều đó… Mà nghĩ làm chi nữa trong khi anh đã có Sena rồi.”

"Huh?"

Sena thì liên quan gì ở đây.

Trước khi tôi kịp hỏi, Kate đã đội nhanh mũ bảo hiểm vào đầu.

Em ấy ẳm Maria lên ghế sau, rồi liếc mắt nhìn tôi và vẫy tay chào trước khi hòa mình vào trong gió.

Mặc dù tôi vẫn còn chút bàn hoàn về những gì em ấy nói, nhưng cũng đưa tay lên mà chào, và đứng chôn chân ở đó cho tới khi chiếc xe của hai người họ khuất khỏi tầm mắt.

"Wow~" tôi bất chợt thốt lên một cách đầy ngưỡng mộ.

Ước gì tôi cũng có một chiếc… Có lẽ mình cũng nên đi học lái xe nữa…

Nói rồi tôi quay vào trong nhà với những suy nghĩ đó vẩn vương trong đầu mà mặc kệ thế giới bên ngoài.

Tuy nhiên, nó diễn ra không được lâu khi tôi đã ngộ ra nửa sau lời của Kate có nghĩa gì —— trước khi tôi biết được ẩn ý của câu “Mà nghĩ làm chi nữa trong khi anh đã có Sena rồi.”

Chú thíchEdit

  1. Khi ăn cầu gai thì ta thường dùng chung với nước tương
  2. Tiếng Anh là Ogre, tiếng Việt còn có thể gọi là ông kẹ. Tìm hiểu thêm ở [1]
  3. Tên một loại yêu quái trong quan niệm dân gian Nhật Bản. Tìm hiểu thêm ở [2]
  4. scouter trong Dragon Ball đấy
  5. Tên viết tắt của Kurogane no Necromancer, bộ anime mà Kobato thích, được nhại theo bộ Fullmetal Alchemist
  6. Một trò chơi bên Nhật. Bộ trò chơi gồm 2 phần là tấm thảm nhựa twister moves và biểu đồ quay. Khi các bạn quay vào ô nào thì sẽ để tay hoặc chân vào đúng ô màu đó và giữ nguyên tư thế đó luôn nhé, nếu ai bị trược tay ra khỏi ô màu thì sẽ thua.
  7. Một loại cờ ở Nhật
  8. Theo như mình hỏi gg-sama thì hình như d-Four của Sena là một quán cafe thì phải
  9. Masochist (khổ dâm), chắc ai cũng biết hết rồi
  10. Một loại thực vật bên Nhật
  11. Là cái loại này này [3]
► Xem lại Tập 5♬   Boku wa Tomodachi ga Sukunai   ♬► Xem tiếp Tập 7

Ad blocker interference detected!


Wikia is a free-to-use site that makes money from advertising. We have a modified experience for viewers using ad blockers

Wikia is not accessible if you’ve made further modifications. Remove the custom ad blocker rule(s) and the page will load as expected.